Truyen3h.Co

Allxisagi:LOVESTORY

KUNIISA

wsuhZS

Ta Và Ngươi – Bóng Tối Của Ngai Vàng Xương Xẩu


Trong tòa lâu đài rộng lớn nằm sâu thẳm giữa vùng đất bị bóng tối bao phủ, nơi mà ánh sáng mặt trời dường như chỉ là một nỗi nhớ xa xôi, Isagi Yoichi ngồi lặng lẽ trên ngai vàng được chạm khắc từ xương xẩu của muôn vàn kẻ đã từng thất bại. Những bức tường đá lạnh lẽo cao vút, những hành lang dài vô tận vang vọng tiếng gió hú khe khẽ như lời thì thầm của những linh hồn lạc lối. Em là ma vương, chúa tể của hắc ám, nhưng cũng là tù nhân vĩnh viễn của chính nơi này. Lời nguyền cổ xưa đã trói buộc em vào lâu đài, không cho phép em bước chân ra ngoài dù chỉ một bước. Em như một con rối tinh xảo, bị xích chặt bởi những sợi dây vô hình của sức mạnh mà chính em sở hữu. Mỗi ngày trôi qua trong sự im lặng nặng nề, em chỉ biết ngồi đó, nhìn qua những ô cửa sổ kính vỡ mờ ảo, nơi bóng tối lan tỏa như một tấm màn che khuất cả thế giới bên ngoài.Nỗi cô đơn bao trùm lấy em một cách dịu dàng mà tàn nhẫn. Không có tiếng cười, không có hơi ấm, chỉ có sự trống rỗng man mác len lỏi vào từng hơi thở. Em đã mất đi khái niệm về thời gian, chỉ biết rằng ngày nối ngày đều giống nhau – những bóng ma trong lâu đài thì thầm những câu chuyện cũ kỹ, những ngọn nến xanh lét lập lòe trên những cây cột xương, và ngai vàng dưới thân em dường như ngày càng nặng hơn với gánh nặng của sự tồn tại. Em khao khát được ra ngoài, được chạm vào ánh sáng, nhưng em biết rõ rằng tự do chỉ là ảo mộng xa vời. Em là ma vương, và ma vương phải ở đây, chờ đợi, mãi mãi chờ đợi những kẻ tự cho mình là anh hùng đến thử thách.Rồi một ngày, khi bóng tối trong đại sảnh đang chìm trong sự tĩnh lặng quen thuộc, một tiếng động lớn đột ngột vang lên từ phía cổng chính. Cánh cửa sắt nặng nề bị đẩy mạnh với sức lực phi thường, tiếng kim loại rít lên chói tai, phá tan không khí u ám bao trùm. Một luồng gió lạnh từ bên ngoài ùa vào, mang theo chút ánh sáng le lói yếu ớt – thứ ánh sáng hiếm hoi mà lâu đài chưa kịp nuốt chửng. Một bóng dáng cao lớn, vạm vỡ bước vào, mái tóc cam rực rỡ lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo ấy, cơ thể cường tráng được bao phủ bởi bộ áo giáp bạc sáng loáng, tay nắm chặt thanh kiếm dài lưỡi sắc bén. Hắn đứng thẳng tắp giữa đại sảnh, đôi mắt sắc bén toát lên vẻ quyết tâm không nao núng, khí thế anh hùng lan tỏa như một ngọn lửa nhỏ bé cố gắng thách thức màn đêm."Ta là Kunigami Rensuke, anh hùng được chọn lựa bởi thiên mệnh, đến đây để tiêu diệt ngươi, ma vương Isagi Yoichi!" Giọng nói của hắn vang vọng khắp không gian rộng lớn, oang oang và đầy khí phách, như một lời tuyên chiến với chính bóng tối đang bao quanh.Isagi ngẩng đầu chậm rãi. Đôi mắt em – sâu thẳm và lạnh lẽo như vực thẳm – hướng thẳng về phía kẻ xâm nhập. Lại một tên anh hùng nữa. Em đã chứng kiến quá nhiều kẻ như hắn: những ánh sáng thoáng qua, những lời thề nguyện hào nhoáng, rồi cuối cùng chỉ là những mảnh vụn bị nuốt chửng. Nỗi chán chường quen thuộc dâng trào trong lòng em, nhẹ nhàng nhưng sâu lắng, như một cơn gió thoảng qua hành lang tối tăm. Em không cảm thấy sợ hãi, cũng chẳng mảy may hứng thú. Chỉ là một nỗi buồn man mác, vì em biết rõ kết cục sẽ ra sao.Không một lời đáp lại, em khẽ vẫy tay trong không khí nặng nề. Bóng tối xung quanh lập tức tụ lại, tuân theo ý chí của ma vương, hình thành một lưỡi liềm khổng lồ bằng hắc khí sắc bén đến mức không gian dường như bị xé toạc. Chỉ một đòn duy nhất, nhanh đến mức không ai kịp phản ứng. Lưỡi liềm lao vút qua đại sảnh, cắt ngang cơ thể anh hùng một cách gọn gàng và không thương tiếc. Máu tươi phun ra trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tiếng thét đau đớn của Kunigami Rensuke vang lên rồi tắt ngấm ngay lập tức. Thân thể hắn bị xé đôi, ngã xuống sàn đá lạnh lẽo với vẻ mặt vẫn còn đọng lại sự kinh ngạc.Em lạnh nhạt nhìn xuống, đôi mắt không hề dao động. Bóng tối của lâu đài bắt đầu chuyển động, như một sinh vật sống, chậm rãi hấp thụ những mảnh vụn còn lại của cơ thể anh hùng. Máu, xương, áo giáp – tất cả đều tan biến vào sàn nhà, trở thành một phần của ngai vàng xương xẩu, của sức mạnh hắc ám vô tận. Lại một tên ngu ngốc. Lại một kẻ tự xưng anh hùng, mang theo hy vọng và ánh sáng, rồi bị chính bóng tối nuốt chửng.Với vẻ mặt bình thản không thay đổi, Isagi đứng dậy nhẹ nhàng, bước vài bước chậm rãi trên nền đá lạnh, rồi ngồi trở lại ngai vàng xương xẩu. Nỗi cô đơn lại bao trùm lấy em một lần nữa, dịu dàng và quen thuộc như trước. Lâu đài chìm vào im lặng, gió hú khe khẽ qua hành lang, và mọi thứ trở về như chưa từng có gì xảy ra. Em là ma vương, và em sẽ tiếp tục chờ đợi – trong sự cô đơn vĩnh cửu của tòa lâu đài rộng lớn này.



Không biết bao lâu sau đó, khi bóng tối trong đại sảnh đã trở lại với sự tĩnh lặng quen thuộc, tiếng cánh cửa sắt nặng nề lại một lần nữa bị đẩy mạnh mở ra. Luồng gió lạnh mang theo chút ánh sáng le lói ùa vào, và bóng dáng cao lớn ấy bước bước vào lần thứ hai. Bộ áo giáp bạc vẫn sáng loáng như chưa từng bị tổn hại, mái tóc cam rực rỡ vẫn giữ nguyên vẻ kiên cường, đôi mắt sắc bén vẫn cháy bỏng quyết tâm."Ta là Kunigami Rensuke, anh hùng được chọn lựa bởi thiên mệnh, đến đây để tiêu diệt ngươi, ma vương Isagi Yoichi!"Giọng nói oang oang vang vọng khắp không gian rộng lớn, y hệt như lần đầu. Isagi Yoichi ngồi trên ngai vàng xương xẩu, đôi mắt sâu thẳm khẽ nheo lại. Em không khỏi ngạc nhiên trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Hắn... đã trở lại? Cơ thể bị xé đôi, bị bóng tối hấp thụ hoàn toàn, vậy mà giờ đây lại đứng đó, nguyên vẹn và đầy khí thế. Nỗi chán chường ban đầu dần chuyển thành một tia tò mò mơ hồ.Không nói một lời, em vẫy tay nhẹ nhàng. Lưỡi liềm hắc khí lại xuất hiện, sắc bén và nhanh chóng như trước. Chỉ một đòn. Thân thể Kunigami Rensuke lần nữa bị xé đôi, máu tươi phun ra, tiếng thét tắt ngấm. Bóng tối lao tới, nuốt chửng từng mảnh vụn. Isagi thở dài khe khẽ, ngồi trở lại ngai, nghĩ rằng mọi thứ đã kết thúc.Nhưng chỉ sau một khoảng thời gian ngắn ngủi, cánh cửa sắt lại vang lên tiếng rít chói tai. Kunigami Rensuke bước vào lần thứ ba, vẫn với lời tuyên bố y nguyên:"Ta là Kunigami Rensuke, anh hùng được chọn lựa bởi thiên mệnh, đến đây để tiêu diệt ngươi, ma vương Isagi Yoichi!"Lần này, Isagi không lập tức ra tay. Em quan sát hắn kỹ hơn, nhận ra ánh sáng trong đôi mắt hắn vẫn cháy bỏng, không hề suy giảm dù đã chết hai lần. Em giết hắn thêm một lần nữa. Rồi lần thứ tư, thứ năm, thứ sáu... Mỗi lần hắn đều chết dưới lưỡi liềm hắc khí, cơ thể tan biến vào bóng tối, nhưng rồi lại hồi sinh, bước vào lâu đài với cùng một lời tuyên bố kiên định, không mảy may nao núng.Sự lặp lại ấy khiến nỗi cô đơn trong lòng Isagi dần bị thay thế bởi một cảm giác lạ lùng. Không còn là chán chường thuần túy, mà là sự tò mò xen lẫn mệt mỏi. Hắn không phải là kẻ ngu ngốc nhất em từng gặp, mà là kẻ dai dẳng nhất. Mỗi lần giết hắn, em đều cảm nhận được sức sống mãnh liệt từ hắn – một thứ ánh sáng không dễ dàng bị dập tắt.Cuối cùng, sau lần thứ mười hai, khi Kunigami Rensuke lại một lần nữa đứng giữa đại sảnh với lời tuyên bố quen thuộc, Isagi khẽ giơ tay ngăn lại. Em đứng dậy khỏi ngai vàng xương xẩu, giọng nói vang lên lần đầu tiên kể từ khi hắn xuất hiện, nhẹ nhàng và mang theo chút mệt mỏi:"Ngươi... thật sự không biết mệt mỏi sao, anh hùng?"Kunigami Rensuke dừng lại, thanh kiếm vẫn nắm chặt trong tay, nhưng hắn không vội lao tới. Isagi bước xuống vài bậc thang, bóng tối xung quanh em dịu lại, không còn cuồn cuộn như trước. Em vẫy tay nhẹ, một chiếc bàn gỗ cổ xưa hiện ra giữa đại sảnh, cùng hai chiếc ghế đơn giản và một ấm trà đang bốc khói nhẹ. Hương trà thanh nhạt lan tỏa, xua đi phần nào không khí nặng nề u ám vốn bao trùm lâu đài."Ngồi đi," Isagi nói, giọng điệu bình thản nhưng không còn lạnh lẽo như ban đầu. "Ta chán việc giết ngươi rồi. Hãy uống trà với ta một chốc."Kunigami Rensuke do dự trong giây lát, nhưng rồi hắn cũng cất kiếm, bước tới ngồi xuống đối diện. Hai người ngồi trong đại sảnh rộng lớn, dưới ánh nến xanh lét lập lòe. Isagi rót trà cho cả hai, động tác chậm rãi và tinh tế. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa, mang theo một chút dịu dàng hiếm hoi trong không gian tối tăm này."Ngươi là ai thật sự?" Isagi hỏi, giọng nhẹ nhàng hơn. "Sao ngươi có thể hồi sinh liên tục như vậy? Ta đã giết ngươi mười hai lần, mà mỗi lần ngươi đều trở lại nguyên vẹn."Kunigami Rensuke nhấp một ngụm trà, đôi mắt vẫn giữ vẻ kiên định nhưng đã bớt phần gay gắt. Hắn kể, giọng trầm ấm: "Ta mang trong mình lời nguyền của ánh sáng. Mỗi lần chết dưới tay ma vương, ta lại được tái sinh bởi sức mạnh mà thiên mệnh trao cho. Ta không thể dừng lại cho đến khi ngươi bị tiêu diệt... hoặc cho đến khi ta không còn là anh hùng nữa."Isagi lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm khẽ dịu lại. Em kể về nỗi cô đơn của mình, về lời nguyền trói buộc em trong lâu đài, về việc em không thể rời khỏi nơi này dù chỉ một bước. Giọng em dần trở nên nhẹ nhàng, mang theo chút ấm áp hiếm hoi khi nói về những ngày tháng dài đằng đẵng em ngồi trên ngai vàng xương xẩu, chờ đợi mà không biết chờ đợi điều gì."Ngươi là kẻ đầu tiên... khiến ta cảm thấy thời gian trôi qua không còn vô nghĩa đến vậy," Isagi thừa nhận, khẽ mỉm cười – một nụ cười rất nhỏ, gần như không nhận ra.Sau cuộc trò chuyện kéo dài, khi chén trà đã nguội, không khí giữa hai người đã thay đổi. Isagi đứng dậy, bóng tối xung quanh em nhẹ nhàng cuộn trào trở lại, nhưng không còn sắc bén như trước. "Đủ rồi. Ta muốn thử lại một lần nữa," em nói.Kunigami Rensuke cũng đứng lên, cầm kiếm. Lần này, trận đánh không còn mang tính chất một chiều. Hắn lao tới với sức mạnh và sự kiên trì, còn Isagi đáp lại bằng những đòn tấn công nhẹ nhàng hơn, như thể đang thử thách thay vì muốn kết thúc ngay lập tức. Dù vậy, kết quả vẫn không thay đổi. Lưỡi liềm hắc khí cuối cùng vẫn cắt ngang cơ thể anh hùng, khiến hắn ngã xuống. Bóng tối hấp thụ hắn lần nữa.Nhưng Isagi biết rõ, hắn sẽ quay lại. Và lần này, em không còn cảm thấy chán chường nữa. Thay vào đó, là một cảm giác ấm áp lạ lùng len lỏi vào nỗi cô đơn lâu năm của em – một tia sáng nhỏ bé đang dần len vào bóng tối của tòa lâu đài rộng lớn.Em ngồi trở lại ngai vàng xương xẩu, nhưng lần này, nụ cười trên môi em không còn lạnh lẽo như trước. Em đang chờ đợi lần hồi sinh tiếp theo của Kunigami Rensuke, không phải với sự thờ ơ, mà với một chút mong đợi dịu dàng. Không khí u ám trong lâu đài dường như cũng nhẹ nhàng hơn, ấm áp hơn, khi hai số phận đối lập bắt đầu đan xen vào nhau theo cách mà cả hai đều chưa từng ngờ tới.


Thời gian trong tòa lâu đài rộng lớn dường như không còn là một dòng chảy đều đặn nữa. Nó trở nên lặp lại theo một nhịp điệu mới, dịu dàng và ấm áp hơn, dù vẫn còn vương vấn chút u ám cố hữu của bóng tối. Sau lần trò chuyện đầu tiên bên chén trà, Kunigami Rensuke lại hồi sinh và bước vào đại sảnh với lời tuyên bố quen thuộc. Nhưng lần này, trước khi thanh kiếm được rút ra, Isagi đã khẽ giơ tay, giọng nói nhẹ nhàng vang lên:"Ngươi lại đến rồi, anh hùng. Ngồi xuống một chút đã. Trà vẫn còn nóng."Kunigami Rensuke dừng bước, đôi mắt sắc bén khẽ dịu lại. Hắn cất kiếm vào bao, bước tới ngồi đối diện ma vương như những lần trước. Hai người ngồi bên chiếc bàn gỗ cổ xưa, hơi ấm từ chén trà lan tỏa, xua tan phần nào không khí lạnh lẽo của đại sảnh. Isagi rót trà cho hắn, động tác chậm rãi và tinh tế. Họ trò chuyện về những điều nhỏ nhặt: về vùng đất bên ngoài mà Kunigami vừa rời khỏi, về những trận chiến hắn đã trải qua trước khi đến đây, về nỗi cô đơn mà Isagi vẫn mang theo từng ngày."Ngươi không mệt mỏi sao, khi phải chết đi sống lại mãi như vậy?" Isagi hỏi, giọng mang theo chút quan tâm chân thành."Ta không thể mệt mỏi," Kunigami đáp, giọng trầm ấm. "Vì ta là anh hùng. Nhưng... mỗi lần tái sinh, ta lại cảm thấy sức mạnh trong mình lớn hơn một chút. Như thể cái chết dưới tay ngươi đang rèn luyện ta."Isagi khẽ mỉm cười, nụ cười ấy đã không còn lạnh lẽo như ngày đầu. Em nhận ra điều gì đó lạ lùng: mỗi lần Kunigami hồi sinh, cơ thể hắn không chỉ nguyên vẹn mà còn mạnh mẽ hơn. Sức sống mãnh liệt của hắn dường như đang tích tụ, trở nên sắc bén và kiên cường hơn theo thời gian.Sau cuộc trò chuyện kéo dài, cả hai đứng dậy. Không khí giữa họ đã trở nên gần gũi hơn, dù vẫn còn khoảng cách của ma vương và anh hùng. Isagi vẫy tay nhẹ, bóng tối cuộn trào. Kunigami lao tới với thanh kiếm lóe sáng. Lần này, hắn không bị xé đôi ngay lập tức. Hắn né được đòn đầu, thanh kiếm chém qua không gian, chạm nhẹ vào vai Isagi, để lại một vết cắt mỏng manh, máu đen sẫm rỉ ra. Isagi khẽ nhíu mày – một cảm giác đau đớn hiếm hoi sau bao năm. Dù vậy, lưỡi liềm hắc khí cuối cùng vẫn kết thúc trận đấu. Kunigami ngã xuống, bị bóng tối hấp thụ.Nhưng em biết hắn sẽ quay lại.Và hắn quả nhiên đã quay lại. Lần thứ hai sau cuộc trò chuyện đầu tiên, trước khi đánh, họ lại ngồi bên chén trà. Kunigami kể về một ngôi làng mà hắn từng bảo vệ, về những đứa trẻ nhìn hắn với ánh mắt ngưỡng mộ. Isagi lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm dần ấm áp hơn khi em chia sẻ về những giấc mơ xa xôi mà em từng có trước khi trở thành ma vương – những giấc mơ về tự do, về việc được chạy dưới ánh nắng."Ngươi mạnh lên rồi," Isagi nhận xét khi họ đứng dậy chuẩn bị đánh. "Ta cảm nhận được."Kunigami mỉm cười nhẹ, không phủ nhận. Trận đấu lần này kéo dài hơn. Thanh kiếm của hắn chém trúng cánh tay Isagi, để lại vết thương sâu hơn lần trước. Máu đen nhỏ giọt xuống sàn đá, nhưng Isagi vẫn giữ vẻ bình tĩnh, chỉ khẽ hít vào một hơi. Cuối cùng, bóng tối vẫn nuốt chửng anh hùng.Mỗi lần tái sinh, Kunigami Rensuke đều mạnh mẽ hơn rõ rệt. Lần thứ ba, trước trận đấu, họ trò chuyện về những kỷ niệm buồn của cả hai. Kunigami kể về người thầy đã hy sinh để cứu hắn, về nỗi day dứt khi không thể bảo vệ tất cả mọi người. Isagi chia sẻ về sự cô đơn kéo dài hàng trăm năm, về việc em từng khao khát được chạm vào thế giới bên ngoài. Giọng em khi nói chuyện với hắn đã trở nên nhẹ nhàng, mang theo chút ấm áp chân thành, như thể bóng tối trong lâu đài đang dần tan biến theo từng lời nói.Khi đứng dậy, Kunigami lao tới với tốc độ và sức mạnh mới. Thanh kiếm của hắn không chỉ né tránh lưỡi liềm mà còn phản đòn, chém vào hông Isagi một nhát sâu, khiến em phải lùi lại vài bước. Vết thương rỉ máu đen, đau đớn lan tỏa, nhưng Isagi chỉ khẽ cười – một nụ cười dịu dàng xen lẫn ngạc nhiên."Ngươi... thật sự đang tiến bộ, anh hùng của ta."Trận đấu vẫn kết thúc bằng chiến thắng của Isagi, nhưng lần này em cảm nhận rõ sự thay đổi. Mỗi lần giết hắn, em không còn cảm thấy chán chường. Thay vào đó là một cảm giác mong đợi, một tia ấm áp len lỏi vào nỗi cô đơn lâu năm.Lần thứ tư, thứ năm, thứ sáu... Nhịp điệu ấy lặp lại một cách tự nhiên. Mỗi lần Kunigami hồi sinh và bước vào đại sảnh, cả hai đều dành thời gian ngồi bên chén trà trước tiên. Họ trò chuyện ngày càng sâu sắc hơn: về hy vọng, về trách nhiệm, về những gì khiến một người trở thành anh hùng và một người trở thành ma vương. Isagi nhận ra rõ ràng – mỗi lần tái sinh, sức mạnh của Kunigami tăng lên đáng kể. Những đòn chém của hắn ngày càng chính xác, mạnh mẽ, và có khả năng xuyên thủng lớp bảo vệ hắc khí của em. Vết thương trên cơ thể Isagi tuy vẫn nhanh chóng lành lại nhờ sức mạnh ma vương, nhưng chúng để lại những dấu vết rõ ràng hơn, những cơn đau kéo dài hơn một chút, nhắc nhở em rằng ánh sáng của hắn đang dần trở nên đủ mạnh để chạm tới em.Một lần, sau cuộc trò chuyện đặc biệt dài về giấc mơ tự do, khi cả hai đứng dậy, Kunigami nhìn thẳng vào mắt Isagi và nói:"Ta không muốn chỉ giết ngươi nữa, Isagi. Ta muốn hiểu ngươi... và có lẽ, muốn ngươi hiểu ta."Isagi khẽ gật đầu, giọng nhẹ nhàng:"Ta cũng vậy, Kunigami. Nhưng chúng ta vẫn là ma vương và anh hùng. Hãy để trận đấu hôm nay nhắc nhở chúng ta về điều đó."Trận đánh lần ấy kéo dài nhất từ trước đến nay. Thanh kiếm của Kunigami lóe sáng, chém trúng vai Isagi sâu đến mức em phải kiềm chế không thở hổn hển. Máu đen chảy nhiều hơn, đau đớn rõ rệt, nhưng em vẫn mỉm cười giữa trận chiến. Cuối cùng, lưỡi liềm hắc khí vẫn kết thúc mọi thứ, nuốt chửng anh hùng vào bóng tối.Khi ngồi trở lại ngai vàng xương xẩu, Isagi đưa tay chạm nhẹ vào vết thương đang lành dần trên vai. Em cảm nhận được sự ấm áp lạ lùng lan tỏa trong lòng. Nỗi cô đơn vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó đã được điểm xuyết bởi những cuộc trò chuyện dịu dàng, những trận đấu đầy ý nghĩa, và sự tiến bộ không ngừng của Kunigami Rensuke. Em nhận ra rằng, mỗi lần hắn mạnh lên, em cũng cảm thấy mình... sống động hơn.Bóng tối trong lâu đài dường như cũng dịu dàng hơn. Ánh nến xanh lét không còn lạnh lẽo đến vậy. Hơi ấm từ chén trà vẫn còn vương vấn trong không khí, và Isagi biết rõ – hắn sẽ quay lại lần nữa. Và lần sau, họ sẽ lại ngồi bên nhau, trò chuyện, trước khi tiếp tục điệu vũ giữa bóng tối và ánh sáng.Em khẽ mỉm cười, chờ đợi với một nỗi mong đợi ấm áp đang lớn dần trong tim.



Những cuộc gặp gỡ giữa ma vương và anh hùng đã trở thành một phần quen thuộc của tòa lâu đài rộng lớn. Mỗi lần Kunigami Rensuke hồi sinh và bước vào đại sảnh với lời tuyên bố kiên định, cả hai đều dành thời gian ngồi bên chén trà trước tiên. Không khí u ám ban đầu dần nhường chỗ cho những cuộc trò chuyện nhẹ nhàng, ấm áp hơn. Họ chia sẻ về những ký ức xa xôi, về hy vọng và nỗi day dứt, về ranh giới mong manh giữa ánh sáng và bóng tối. Isagi nhận ra rõ ràng rằng mỗi lần tái sinh, sức mạnh của Kunigami lại tăng lên một bậc. Những đòn chém của hắn ngày càng sắc bén, nhanh nhẹn và đầy uy lực, đủ để xuyên qua lớp hắc khí bảo vệ của em và để lại những vết thương thực sự.Hôm ấy, sau một cuộc trò chuyện đặc biệt dài và sâu sắc về giấc mơ tự do mà cả hai từng ấp ủ, họ đứng dậy chuẩn bị cho trận đấu. Isagi nhìn thẳng vào đôi mắt kiên định của Kunigami, giọng nói nhẹ nhàng vang lên:"Ngươi đã mạnh mẽ hơn rất nhiều, anh hùng của ta. Hôm nay, ta sẽ không nương tay."Kunigami Rensuke mỉm cười nhẹ, thanh kiếm lóe sáng trong tay:"Ta cũng vậy, Isagi. Hãy để trận này chứng minh điều chúng ta đã nói với nhau."Trận chiến bắt đầu trong đại sảnh rộng lớn. Bóng tối cuộn trào xung quanh Isagi, hình thành những lưỡi liềm hắc khí sắc bén. Kunigami lao tới với tốc độ vượt trội so với những lần trước, thanh kiếm chém qua không gian với sức mạnh đáng kinh ngạc. Hắn né tránh được hai đòn đầu tiên, rồi phản công quyết liệt. Lưỡi kiếm sắc bén chém trúng vai trái của Isagi, cắt sâu vào da thịt, khiến máu đen sẫm tuôn ra mạnh mẽ. Cơn đau lan tỏa rõ rệt, nhưng em vẫn giữ vững tư thế, vẫy tay triệu hồi thêm nhiều lưỡi liềm.Kunigami không dừng lại. Hắn tiếp tục tấn công dồn dập, thanh kiếm chém thêm một nhát vào cánh tay phải của em, để lại vết thương dài và sâu. Máu đen chảy nhiều hơn, nhỏ giọt xuống sàn đá lạnh lẽo, tạo thành những vệt tối sẫm. Isagi cảm nhận được sức mạnh mới mẻ trong từng đòn đánh của hắn – mạnh mẽ, kiên trì và đầy quyết tâm. Dù bị thương nặng, em vẫn mỉm cười giữa trận chiến, giọng nói vẫn giữ được sự bình tĩnh:"Ngươi tiến bộ nhanh đến mức khiến ta ngạc nhiên, Kunigami."Với nỗ lực cuối cùng, Isagi tập trung toàn bộ sức mạnh hắc ám. Lưỡi liềm khổng lồ hiện ra, cắt ngang cơ thể anh hùng một cách gọn gàng và không thương tiếc. Tiếng thét ngắn ngủi vang lên, rồi tắt ngấm. Thân thể Kunigami Rensuke ngã xuống, bị bóng tối của lâu đài chậm rãi hấp thụ, tan biến hoàn toàn vào sàn nhà và ngai vàng xương xẩu.Isagi đứng lặng giữa đại sảnh, thở hơi nặng nhọc. Vết thương trên vai và cánh tay em vẫn đang rỉ máu đen, đau đớn kéo dài hơn những lần trước. Em đưa tay chạm nhẹ vào vết cắt sâu, mong chờ chúng sẽ lành lại nhanh chóng như mọi khi nhờ sức mạnh ma vương. Nhưng lạ thay, vết thương không hề khép miệng. Máu vẫn tiếp tục chảy, dù chậm hơn. Isagi khẽ nhíu mày, tập trung ý chí để kích hoạt khả năng hồi phục vốn luôn sẵn có. Thế nhưng, không có gì xảy ra. Cơ thể em vẫn mang những vết thương hở, đau nhức và nóng rát.Rồi, một cách kỳ lạ, khi em đang cố gắng lần nữa, vết thương trên vai đột ngột khép lại, da thịt tái tạo nhanh chóng mà không cần em chủ động sử dụng sức mạnh. Cùng lúc đó, vết cắt trên cánh tay cũng lành lại hoàn toàn, chỉ để lại những vết sẹo mờ nhạt thoáng qua rồi biến mất. Isagi đứng yên, đôi mắt sâu thẳm mở to trong sự ngạc nhiên xen lẫn lo lắng. Em không hề kích hoạt bất kỳ phép thuật hồi phục nào. Sức mạnh ma vương của em vốn không cho phép vết thương lành nhanh đến mức này nếu không có sự tập trung có chủ đích. Vậy mà chúng đã tự hồi phục, nhanh chóng và hoàn hảo như thể có một nguồn sức mạnh khác đang can thiệp.Điều này... không phải là dấu hiệu tốt.Isagi ngồi trở lại ngai vàng xương xẩu, đưa tay chạm nhẹ vào vai vừa lành. Một cảm giác bất an mơ hồ len lỏi vào lòng em, dịu dàng nhưng lạnh lẽo, như một cơn gió thoảng qua hành lang tối tăm. Em nhận ra rằng sự tiến bộ không ngừng của Kunigami Rensuke đang ảnh hưởng ngược lại đến chính em. Mỗi lần giết hắn, mỗi lần hấp thụ sức sống của anh hùng, dường như đang đánh thức thứ gì đó nguy hiểm trong bóng tối của lâu đài – hoặc trong chính bản thân em. Vết thương bị thương nặng nhưng vẫn giết được hắn thành công, rồi tự lành mà không cần em ra lệnh, là một báo hiệu rõ ràng rằng mọi thứ đang thay đổi theo hướng mà em chưa thể kiểm soát.Em khẽ thở dài, nhìn vào khoảng không tối om trước mặt. Hắn sẽ quay lại lần nữa, và lần sau, có lẽ vết thương sẽ còn sâu hơn. Nhưng đồng thời, nỗi mong đợi ấm áp kia vẫn còn đó, xen lẫn với nỗi lo lắng mơ hồ đang lớn dần. Bóng tối trong lâu đài dường như cũng đang thì thầm những lời cảnh báo không lời, chờ đợi khoảnh khắc tiếp theo trong điệu vũ giữa ma vương và anh hùng.

Kunigami Rensuke hồi sinh lần cuối cùng và bước vào đại sảnh với bước chân vững chãi hơn bao giờ hết. Lần này, không cần lời tuyên bố quen thuộc, hắn chỉ đứng yên giữa không gian rộng lớn, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào Isagi Yoichi đang ngồi trên ngai vàng xương xẩu. Isagi cũng không nói gì nhiều. Em đứng dậy chậm rãi, bóng tối xung quanh em cuộn trào mạnh mẽ hơn, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm ấy đã không còn là sự thờ ơ hay lạnh lẽo thuần túy. Thay vào đó là một nỗi mong đợi phức tạp, xen lẫn lo lắng và một chút ấm áp khó gọi tên.Họ không ngồi uống trà như mọi lần. Cả hai đều hiểu rõ – đây sẽ là cuộc chiến cuối cùng."Kunigami," Isagi lên tiếng trước, giọng nhẹ nhàng nhưng mang theo sức nặng của quyết tâm. "Hôm nay, ta sẽ không giữ lại bất kỳ sức mạnh nào. Ngươi cũng vậy, phải không?"Anh hùng gật đầu, thanh kiếm trong tay hắn sáng rực một thứ ánh sáng vàng thuần khiết, mạnh mẽ đến mức làm không khí xung quanh rung động. "Ta cũng sẽ dùng hết tất cả những gì mình có, Isagi. Không còn nương tay nữa."Không một lời thừa, trận chiến bùng nổ.Bóng tối của Isagi bùng phát dữ dội, biến thành hàng trăm lưỡi liềm hắc khí khổng lồ xoáy cuồng phong trong đại sảnh. Kunigami lao tới với tốc độ kinh người, thanh kiếm chém ra những đường ánh sáng chói lòa, cắt đứt từng lưỡi liềm một cách dứt khoát. Mỗi nhát chém của hắn đều mang theo sức mạnh tích tụ từ bao lần chết và tái sinh, đủ để xé toạc cả không gian. Isagi né tránh và phản công liên tục, nhưng lần này em phải thực sự vận dụng toàn lực. Những vết thương bắt đầu xuất hiện trên cơ thể em – sâu và đau đớn hơn bao giờ hết – nhưng em vẫn mỉm cười giữa cơn bão tố, giọng nói vang lên giữa tiếng nổ vang:"Ngươi đã mạnh đến mức này rồi sao... Kunigami."Đại sảnh rung chuyển dữ dội. Những cột đá khổng lồ nứt toác, trần nhà bắt đầu sụp đổ từng mảng lớn. Bóng tối và ánh sáng va chạm liên tục, tạo nên những vụ nổ chói lòa, khiến tường thành lâu đài vỡ vụn. Kunigami hét lên, thanh kiếm của hắn bùng nổ một luồng sáng rực rỡ, chém thẳng vào ngực Isagi, để lại một vết thương sâu hoắm khiến máu đen phun ra như suối. Isagi đáp trả bằng một lưỡi liềm khổng lồ, cắt ngang vai hắn, xé toạc áo giáp bạc và khiến máu đỏ tươi của anh hùng bắn tung tóe.Họ không còn giữ khoảng cách. Cả hai lao vào nhau ở cự ly gần, đấm đá, chém cắt, va chạm không ngừng. Mỗi đòn đánh đều mang theo toàn bộ sức mạnh và cảm xúc của cả hai. Isagi cảm nhận rõ ràng – vết thương trên cơ thể em không còn lành lại nhanh chóng như trước. Chúng vẫn tự hồi phục, nhưng chậm hơn, và mỗi lần lành lại đều kèm theo một cơn đau lạ lùng, như thể thứ gì đó đang bị rút ra từ sâu thẳm trong linh hồn em. Còn Kunigami, dù bị thương nặng, vẫn đứng vững và tấn công không ngừng, ánh sáng trong mắt hắn càng lúc càng rực rỡ.Toàn bộ tòa lâu đài rộng lớn bắt đầu sụp đổ.Những hành lang dài vô tận nứt vỡ, những bức tường đá cổ xưa đổ sụp như giấy mỏng. Ngai vàng xương xẩu dưới chân Isagi rung chuyển mạnh mẽ, rồi vỡ tan thành từng mảnh. Trần nhà sụp hoàn toàn, để lộ bầu trời tối tăm bên ngoài – bầu trời mà Isagi chưa từng được nhìn thấy rõ ràng trong hàng trăm năm. Bóng tối của em và ánh sáng của hắn hòa quyện trong một cơn bão hỗn loạn, phá hủy mọi thứ xung quanh. Những ngọn tháp cao vút đổ xuống, những ô cửa sổ kính vỡ tan tành, sàn đá nứt toác thành những khe sâu hun hút.Isagi và Kunigami vẫn tiếp tục chiến đấu giữa đống đổ nát. Máu của cả hai hòa lẫn trên nền đất vỡ vụn. Thanh kiếm của Kunigami chém trúng bụng Isagi, khiến em khụy xuống một đầu gối. Ngay lập tức, em tung ra một đòn hắc khí mạnh nhất từ trước đến nay, đẩy hắn bay ngược ra xa, đâm sầm vào một bức tường đang sụp đổ. Cả hai đều thở hổn hển, cơ thể đầy vết thương, nhưng ánh mắt vẫn khóa chặt lấy nhau – không phải với thù hận, mà với một thứ cảm xúc sâu sắc và mãnh liệt hơn.Lâu đài tiếp tục tan vỡ. Những tiếng nổ lớn vang vọng khắp nơi, bụi đá bay mù mịt, những cột trụ cuối cùng cũng gãy đổ. Toàn bộ công trình khổng lồ mà Isagi từng coi là nhà tù vĩnh cửu của mình đang bị phá hủy hoàn toàn dưới sức mạnh của cuộc chiến cuối cùng giữa ma vương và anh hùng.Isagi đứng dậy khó khăn, máu đen vẫn chảy từ những vết thương trên người. Kunigami cũng đứng thẳng trở lại, thanh kiếm vẫn nắm chặt dù tay hắn run nhẹ vì kiệt sức. Họ nhìn nhau giữa đống đổ nát của tòa lâu đài rộng lớn, gió lạnh từ bên ngoài ùa vào mạnh mẽ, mang theo mùi đất đá và tự do mà Isagi chưa từng được chạm tới.Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc.


---------


Giữa đống đổ nát của tòa lâu đài từng rộng lớn, nơi chỉ còn lại những cột đá vỡ vụn và bụi mù mịt bay lên dưới ánh sáng yếu ớt của bầu trời xám ngắt, cuộc chiến cuối cùng đã đi đến hồi kết. Isagi Yoichi quỳ một đầu gối trên nền đất nứt toác, cơ thể đầy vết thương sâu hoắm. Máu đen sẫm không ngừng chảy ra từ những vết cắt do thanh kiếm của Kunigami gây ra. Em đã dốc hết toàn bộ sức mạnh hắc ám, nhưng lần này, ánh sáng của anh hùng đã vượt qua ngưỡng giới hạn. Lưỡi kiếm vàng rực rỡ cuối cùng xuyên thẳng qua lớp bảo vệ cuối cùng của em, đâm sâu vào ngực, khiến toàn thân Isagi run lên dữ dội.Em ngã xuống, hơi thở yếu ớt. Bóng tối xung quanh em tan biến dần, không còn cuộn trào mạnh mẽ như trước. Ngai vàng xương xẩu đã vỡ tan từ lâu, và lời nguyền trói buộc em hàng trăm năm dường như cũng đang lung lay. Isagi nhìn lên Kunigami Rensuke đang đứng trước mặt, thanh kiếm vẫn lóe sáng trong tay hắn. Em mỉm cười yếu ớt, giọng nói khàn khàn nhưng vẫn giữ được sự nhẹ nhàng:"Ngươi... thắng rồi, anh hùng. Hãy kết thúc đi. Ta đã mệt mỏi lắm rồi."Kunigami Rensuke đứng yên, ngực phập phồng vì kiệt sức. Máu đỏ tươi chảy từ những vết thương trên cơ thể hắn, nhưng đôi mắt vẫn sáng và kiên định. Hắn nhìn xuống ma vương đang quỳ trước mặt, cơ thể em bắt đầu co lại một cách lạ lùng dưới tác động của lời nguyền sắp tan vỡ. Isagi Yoichi dần trở nên nhỏ bé hơn, như một đứa trẻ mỏng manh, da thịt nhợt nhạt và đôi mắt sâu thẳm giờ đây chỉ còn lại nỗi mệt mỏi xen lẫn mong đợi.Hắn không giơ kiếm lên.Thay vào đó, Kunigami quỳ một chân xuống, đặt thanh kiếm lên vai Isagi. Ánh sáng thuần khiết từ lưỡi kiếm lan tỏa, không phải để kết liễu, mà để phá vỡ. Hắn tập trung toàn bộ sức mạnh còn lại, những ký ức về bao lần chết và tái sinh ùa về trong đầu. Hắn đã từng giết ma vương vô số lần trong những vòng lặp trước – những vòng lặp mà hắn không muốn lặp lại nữa. Lần này, hắn không muốn chỉ là anh hùng tiêu diệt bóng tối. Hắn muốn phá tan lời nguyền, muốn mang ánh sáng thực sự đến cho kẻ đã ở bên hắn qua bao cuộc trò chuyện ấm áp bên chén trà."Ta không muốn giết ngươi, Isagi," Kunigami nói, giọng trầm ấm và kiên quyết. "Ta không muốn lặp lại những gì đã xảy ra trước đây. Ngươi không phải là kẻ thù mà ta phải tiêu diệt. Ngươi là... người đã khiến ta hiểu rằng ánh sáng và bóng tối có thể tồn tại cùng nhau."Thanh kiếm rung lên mạnh mẽ. Một luồng sáng chói lòa bùng nổ, xuyên thẳng vào linh hồn Isagi. Lời nguyền cổ xưa bị xé toạc, những sợi xích vô hình trói buộc em hàng trăm năm vỡ tan thành từng mảnh. Isagi hét lên khe khẽ vì đau đớn, cơ thể em co rút mạnh hơn, trở nên nhỏ bé như một đứa trẻ khoảng mười tuổi, yếu ớt và run rẩy. Bóng tối cuối cùng thoát ra khỏi cơ thể em, tan biến hoàn toàn vào không khí.Lâu đài đã sụp đổ hoàn toàn. Chỉ còn lại đống đổ nát im lặng dưới bầu trời rộng lớn.Kunigami cất kiếm, rồi nhẹ nhàng bế lấy cơ thể nhỏ bé của Isagi vào lòng. Em nhẹ đến mức hắn几乎 không cảm nhận được trọng lượng, da em lạnh lẽo và nhợt nhạt sau khi lời nguyền tan vỡ. Isagi nép vào ngực hắn, hơi thở yếu ớt, đôi mắt khẽ mở ra nhìn hắn với vẻ ngạc nhiên và mệt mỏi."Kunigami... ngươi...""Im nào," Kunigami thì thầm, giọng ấm áp. "Từ nay, ngươi không còn bị nhốt ở đây nữa. Ta sẽ đưa ngươi ra ngoài."Hắn bước đi giữa đống đổ nát, ôm chặt Isagi trong vòng tay kiên cường. Những tiếng cảnh báo vang lên trong đầu hắn – những lời thì thầm từ thiên mệnh, từ sức mạnh anh hùng mà hắn mang theo, nhắc nhở rằng ma vương phải bị tiêu diệt, rằng ánh sáng không thể dung hòa với bóng tối. Nhưng Kunigami Rensuke lắc đầu, mặc kệ tất cả. Hắn không muốn trở thành anh hùng theo cách cũ kỹ ấy nữa. Hắn muốn một tương lai khác – một tương lai mà cả hai có thể bước đi cùng nhau.Hắn bước vô định về phía trước, rời khỏi đống đổ nát của tòa lâu đài. Bầu trời xám ngắt dần chuyển sang màu sáng hơn khi họ tiến xa. Gió mang theo hơi ấm của thế giới bên ngoài, mùi cỏ cây và đất đai mà Isagi chưa từng được chạm tới. Cơ thể nhỏ bé của em nép sát hơn vào ngực hắn, hơi thở dần đều đặn, và một nụ cười rất nhỏ hiện ra trên môi em.Kunigami tiếp tục bước, không biết đích đến cụ thể là đâu, nhưng hắn chắc chắn một điều: phía trước họ là một tương lai tươi sáng mới – nơi bóng tối và ánh sáng không còn đối lập, mà đan xen vào nhau một cách dịu dàng và ấm áp.Họ sẽ cùng nhau khám phá thế giới ấy, từng bước một.Hết.

------------


Viết xong để không cho ae khó hiểu thì đọc phần này:

 Vòng Lặp Vô NghĩaKunigami Rensuke mở mắt trong một khu rừng tối tăm, nơi ánh sáng mặt trời chỉ le lói qua những tán lá đen kịt. Hắn không nhớ mình là ai. Không tên, không ký ức, không mục đích. Chỉ có một giọng nói vang vọng trong đầu – lạnh lẽo, vô cảm, như tiếng thì thầm từ vực thẳm sâu thẳm nhất của hư không."Ngươi là anh hùng. Hãy giết ma vương Isagi Yoichi. Chỉ có như vậy, thế giới mới được cứu khỏi sự hủy diệt."Giọng nói ấy tự xưng là The Void. Nó lặp lại lệnh ấy mỗi khi Kunigami tỉnh giấc sau mỗi lần chết. Không giải thích, không thương xót. Chỉ có mệnh lệnh. Và Kunigami, với cơ thể cường tráng và thanh kiếm sáng rực trong tay, đã tuân theo. Hắn bước vào tòa lâu đài rộng lớn, tuyên bố lời thề quen thuộc, rồi giết ma vương bằng một đòn chí mạng. Bóng tối nuốt chửng hắn. Thế giới tạm thời được "cứu". Nhưng khi tỉnh dậy lần nữa trong khu rừng tối tăm ấy, hắn lại cảm thấy trống rỗng – một khoảng không mênh mông, lạnh lẽo, như thể chính linh hồn hắn đã bị rút cạn.Hắn tự kết liễu mình. Thanh kiếm xuyên qua tim. Máu đỏ tươi chảy ra, và hắn chết trong im lặng. Rồi The Void lại kéo hắn trở lại. Vòng lặp bắt đầu.Lần thứ nhất, thứ hai, thứ mười... Mỗi vòng lặp đều giống hệt. Kunigami xông vào lâu đài, giết Isagi Yoichi bằng lưỡi kiếm ánh sáng, rồi cảm nhận nỗi trống rỗng nuốt chửng lấy mình. Hắn không biết tại sao mình phải làm vậy. Hắn chỉ biết The Void bảo rằng đó là cách cứu thế giới. Nhưng mỗi lần giết ma vương, thế giới không thay đổi. Nó vẫn u ám, vẫn lạnh lẽo, vẫn vô nghĩa. Và Kunigami lại tự đâm kiếm vào tim mình, hy vọng lần chết này sẽ là lần cuối.Cho đến một vòng lặp nào đó, khi hắn bước vào đại sảnh và Isagi Yoichi – ma vương nhỏ bé với đôi mắt sâu thẳm – không lập tức ra tay. Em chỉ khẽ giơ tay, mời hắn ngồi xuống bên chén trà. Kunigami do dự, nhưng The Void im lặng. Hắn ngồi. Họ trò chuyện. Lần đầu tiên, Kunigami nghe Isagi kể về nỗi cô đơn trong tòa lâu đài, về lời nguyền trói buộc em như một con rối. Giọng em nhẹ nhàng, u ám, nhưng mang theo chút ấm áp hiếm hoi khiến hắn khẽ rung động."Ngươi... không giống những anh hùng khác," Isagi nói khẽ. "Ngươi có vẻ mệt mỏi."Kunigami không trả lời. Hắn chỉ uống trà, cảm nhận hơi ấm lan tỏa – thứ ấm áp đầu tiên sau bao vòng lặp trống rỗng. Khi trận đấu bắt đầu, hắn vẫn giết em. Nhưng lần này, trước khi thanh kiếm xuyên tim Isagi, hắn khẽ thì thầm:"Ta xin lỗi."Isagi mỉm cười yếu ớt trước khi tan biến vào bóng tối.Vòng lặp tiếp tục. Nhưng giờ đây, mỗi lần hồi sinh, Kunigami lại dành thêm thời gian ngồi bên chén trà. Họ trò chuyện nhiều hơn. Isagi kể về những giấc mơ tự do, về bầu trời mà em chưa từng chạm tới. Kunigami, dù không nhớ rõ bản thân, dần cảm nhận được sự đồng cảm lạ lùng. Hắn thấy ở ma vương một nỗi cô đơn giống hệt nỗi trống rỗng trong lòng mình. The Void vẫn thì thầm lệnh giết, nhưng giọng nói ấy ngày càng xa xôi.Rồi đồng cảm biến thành tình yêu.Nó đến một cách dịu dàng, như ánh sáng len qua kẽ nứt của bóng tối. Kunigami nhận ra mình không còn muốn giết Isagi nữa. Mỗi lần nhìn em ngồi trên ngai vàng xương xẩu, mái tóc đen nhánh và đôi mắt sâu thẳm, tim hắn lại đau nhói. Hắn yêu em – yêu cả nỗi cô đơn, yêu cả sức mạnh hắc ám, yêu cả nụ cười hiếm hoi mà em dành cho hắn sau những cuộc trò chuyện dài. Nhưng The Void không cho phép. Mỗi khi hắn do dự, giọng nói ấy lại vang lên, sắc bén hơn:"Giết ma vương. Cứu thế giới."Và Kunigami vẫn ra tay. Hắn giết Isagi, dù nước mắt lăn dài trên má. Hắn giết em hàng trăm lần, mỗi lần đều mang theo nỗi đau day dứt. Sau mỗi trận đấu, khi bóng tối nuốt chửng hắn, hắn lại tự kết liễu mình trong nỗi tuyệt vọng. Vòng lặp vô nghĩa kéo dài, ngày càng dài hơn vì những khoảnh khắc ấm áp bên chén trà.Cho đến vòng lặp cuối cùng.Kunigami bước vào lâu đài với trái tim đã đầy ắp tình yêu. Lần này, hắn không còn nghe rõ tiếng The Void nữa. Nó vẫn thì thầm, nhưng hắn chọn cách lờ đi. Họ trò chuyện lâu hơn bao giờ hết. Isagi kể về nỗi sợ hãi khi lời nguyền siết chặt lấy em. Kunigami ôm em trong vòng tay, thì thầm những lời yêu thương mà hắn chưa từng dám nói:"Ta yêu ngươi, Isagi. Ta không muốn giết ngươi nữa. Ta muốn phá vỡ tất cả."Họ chiến đấu – không phải để tiêu diệt, mà để giải thoát. Thanh kiếm của Kunigami không chém vào tim Isagi, mà chém vào chính lời nguyền bao quanh em. Ánh sáng bùng nổ, xé toạc xích xiềng vô hình. Isagi co rút, cơ thể nhỏ lại thành hình dáng một đứa trẻ mỏng manh, nhưng lời nguyền tan vỡ hoàn toàn. Kunigami bế em lên, bước ra khỏi đống đổ nát của tòa lâu đài.The Void gào thét trong đầu hắn lần cuối, rồi im bặt.Họ sống bên nhau. Không anh hùng, không ma vương. Chỉ là hai con người – Kunigami Rensuke và Isagi Yoichi – lang thang trên thế giới. Họ xây một ngôi nhà nhỏ bên dòng sông, trồng hoa, cười đùa dưới ánh nắng hiếm hoi. Kunigami dạy Isagi cách chạy dưới bầu trời rộng lớn. Isagi dạy hắn cách cảm nhận hơi ấm của tình yêu thực sự. Họ hạnh phúc, dịu dàng, ấm áp.Rồi thế giới bắt đầu hủy diệt.Bầu trời nứt toác, mặt đất rung chuyển, bóng tối và ánh sáng hòa quyện trong một cơn bão cuối cùng. Kunigami và Isagi đứng bên nhau trên ngọn đồi, tay trong tay, nhìn thế giới tan vỡ. The Void từng nói đó là sự hủy diệt mà giết ma vương sẽ ngăn chặn. Nhưng giờ đây, họ hiểu: thế giới ấy vốn dĩ vô nghĩa. Nó chỉ là một vòng lặp lớn hơn, một ảo mộng do The Void tạo ra để thao túng anh hùng và ma vương.Isagi nép vào ngực hắn, giọng nhẹ nhàng:"Dù thế giới này tan vỡ, ta vẫn có ngươi."Kunigami hôn lên mái tóc em, mỉm cười ấm áp:"Và ta có ngươi. Đó là tất cả những gì ta cần."Họ đứng đó, chứng kiến thế giới vô nghĩa sụp đổ hoàn toàn. Không sợ hãi, không tiếc nuối. Chỉ có tình yêu – thứ đã phá vỡ vòng lặp, thứ đã mang lại ý nghĩa cho hai linh hồn từng lạc lối.Khi mọi thứ tan thành tro bụi, họ vẫn ở bên nhau, bước vào khoảng không mới – một tương lai không còn lệnh lạc, không còn trống rỗng, chỉ còn ánh sáng và bóng tối hòa quyện trong hạnh phúc vĩnh cửu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co