chap37.
Tin Nhắn Tình YêuTrong một thành phố nhộn nhịp như Tokyo, Itoshi Sae là một kiến trúc sư trẻ tuổi, nổi tiếng với sự tỉ mỉ và nghiêm túc trong công việc. Với mái tóc đỏ nổi bật và đôi mắt sắc sảo, Sae dành phần lớn thời gian cho các bản vẽ thiết kế, hiếm khi tham gia vào những hoạt động xã hội sôi nổi. Cuộc sống của anh diễn ra theo một lịch trình chặt chẽ: sáng sớm tập gym, làm việc tại văn phòng đến chiều muộn, và tối về nhà với những cuốn sách về kiến trúc cổ điển. Sae không phải là người dễ dàng mở lòng, nhưng sâu thẳm bên trong, anh khao khát một sự kết nối chân thành, không bị ràng buộc bởi áp lực công việc.Còn Isagi Yoichi, một lập trình viên tự do sống ở Osaka, lại mang một tính cách trái ngược. Với nụ cười ấm áp và đôi mắt sáng ngời sự nhiệt huyết, Yoichi luôn tìm cách cân bằng giữa công việc lập trình phần mềm và những sở thích cá nhân như đọc sách khoa học viễn tưởng hay dạo bước trong công viên. Anh là người cởi mở, dễ gần, nhưng cuộc sống bận rộn khiến anh chưa từng có mối quan hệ tình cảm nghiêm túc. Yoichi thường sử dụng ứng dụng nhắn tin để kết nối với bạn bè, và chính qua một nhóm chat trực tuyến về sách khoa học viễn tưởng mà anh tình cờ gặp Sae.Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi tối mưa tầm tã ở Tokyo. Sae, đang ngồi trong căn hộ nhỏ của mình, lướt qua nhóm chat mà anh tham gia để tìm cảm hứng cho một dự án thiết kế lấy cảm hứng từ tương lai. Một bài đăng của Yoichi về cuốn sách "Dune" của Frank Herbert đã thu hút sự chú ý của anh. Yoichi viết: "Ai đã đọc 'Dune' chưa? Tôi nghĩ hành tinh Arrakis giống như một kiệt tác kiến trúc tự nhiên, với những sa mạc mênh mông và hệ thống sinh thái phức tạp."Sae, vốn đam mê kiến trúc, không thể không bình luận: "Tôi đồng ý. Thiết kế của hành tinh đó phản ánh sự hài hòa giữa con người và môi trường. Nếu áp dụng vào kiến trúc hiện đại, chúng ta có thể tạo ra những thành phố bền vững hơn."Chỉ vài phút sau, Yoichi gửi tin nhắn riêng cho Sae: "Chào anh! Bình luận của anh thú vị lắm. Anh làm trong lĩnh vực kiến trúc à?"Sae do dự một lúc, nhưng rồi anh trả lời: "Đúng vậy. Tôi là kiến trúc sư ở Tokyo. Còn cậu?""Em là lập trình viên ở Osaka. Tên em là Isagi Yoichi. Rất vui được làm quen!"Từ đó, những cuộc trò chuyện qua tin nhắn bắt đầu. Ban đầu, chúng chỉ xoay quanh sách vở và sở thích chung. Sae chia sẻ về cách anh lấy cảm hứng từ các tác phẩm viễn tưởng để thiết kế các tòa nhà thông minh, trong khi Yoichi kể về những dự án phần mềm mà anh đang phát triển, lấy ý tưởng từ các câu chuyện khoa học. Họ trao đổi ý kiến một cách lịch sự, với những câu hỏi mở để khuyến khích đối phương chia sẻ thêm.Dần dần, các tin nhắn trở nên thường xuyên hơn. Vào buổi sáng, Yoichi thường gửi một bức ảnh bình minh từ ban công nhà mình, kèm theo lời chào: "Chào buổi sáng, anh Sae! Hôm nay thời tiết ở Osaka đẹp lắm. Còn Tokyo thì sao?"Sae, vốn không quen với những cử chỉ thân mật như vậy, ban đầu chỉ trả lời ngắn gọn: "Tokyo đang mưa. Chúc cậu một ngày làm việc hiệu quả." Nhưng rồi, anh bắt đầu đáp lại bằng cách gửi ảnh bản vẽ của mình: "Đây là thiết kế mới của tôi, lấy cảm hứng từ 'Dune'. Cậu nghĩ sao?"Yoichi luôn phản hồi nhiệt tình: "Tuyệt vời! em thích cách anh tích hợp yếu tố tự nhiên vào đó. Nó làm tôi nghĩ đến một chương trình phần mềm mô phỏng môi trường. Chúng ta có thể thảo luận thêm không?"Những cuộc trò chuyện kéo dài đến khuya, từ sách vở chuyển sang chia sẻ về cuộc sống hàng ngày. Sae kể về áp lực công việc, những đêm thức trắng để hoàn thiện bản vẽ, và Yoichi lắng nghe, động viên: "Anh làm việc chăm chỉ quá. Nhớ nghỉ ngơi nhé, đừng để cơ thể kiệt sức. Em từng bị như vậy, và học được rằng đôi khi, một tách trà nóng là đủ để thư giãn."Sae cảm thấy ấm áp lạ thường. Anh chưa từng có ai quan tâm đến những chi tiết nhỏ nhặt như vậy. Dần dần, anh mở lòng hơn: "Cảm ơn cậu. Hôm nay tôi thử pha trà theo lời khuyên của cậu. Nó thực sự giúp tôi tập trung hơn."Khoảng cách địa lý giữa Tokyo và Osaka dường như không còn là vấn đề. Họ bắt đầu chia sẻ những sở thích cá nhân sâu sắc hơn. Yoichi kể về niềm đam mê nấu ăn, gửi công thức món salad đơn giản: "Thử làm xem, Sae. Chỉ mất 10 phút thôi, và rất lành mạnh."Sae, dù vụng về trong bếp, vẫn thử và gửi ảnh kết quả: "Không đẹp như của bạn, nhưng vị ngon lắm. Cảm ơn công thức."Yoichi cười qua màn hình: "Trông ngon đấy chứ! Lần sau tôi sẽ gửi món phức tạp hơn."Cảm xúc bắt đầu len lỏi vào những tin nhắn. Một buổi tối, sau một ngày làm việc mệt mỏi, Sae viết: "Hôm nay dự án của tôi gặp vấn đề. Cảm giác như mọi thứ đang đổ vỡ."Yoichi trả lời ngay lập tức: "Đừng lo, anh Sae. Anh là người tài giỏi, em tin anh sẽ giải quyết được. Nếu cần, kể em nghe chi tiết nhé. Em ở đây mà."Sae cảm động, và lần đầu tiên, anh gọi video call. Khuôn mặt Yoichi hiện lên màn hình, với nụ cười rạng rỡ: "Chào Sae! Rất vui được thấy anh."Từ đó, các cuộc gọi video trở thành thói quen. Họ nói chuyện về mọi thứ, từ giấc mơ tương lai đến những kỷ niệm tuổi thơ. Sae chia sẻ về tuổi thơ cô đơn, lớn lên với niềm đam mê vẽ vời, trong khi Yoichi kể về gia đình ấm cúng và cách anh học lập trình từ nhỏ. Những câu chuyện ấy khiến họ gần gũi hơn, như hai mảnh ghép hoàn hảo.Tình yêu nảy nở một cách tự nhiên, nhẹ nhàng. Một ngày, Yoichi gửi: "Sae, em nghĩ mình thích anh. Không chỉ là bạn bè. Những cuộc trò chuyện với bạn làm ngày của em vui hơn."Sae, tim đập nhanh, trả lời: "Tôi cũng vậy, Yoichi. Tôi chưa từng cảm thấy thế này trước đây."Họ quyết định gặp mặt thật. Yoichi lên tàu cao tốc đến Tokyo. Tại ga tàu, Sae chờ với bó hoa nhỏ, trái tim hồi hộp. Khi nhìn thấy Yoichi bước ra, với vali nhỏ và nụ cười quen thuộc, Sae ôm chầm lấy anh: "Cuối cùng cũng gặp nhau."Buổi hẹn đầu tiên diễn ra tại một quán cà phê yên tĩnh. Họ ngồi bên nhau, trò chuyện như qua tin nhắn, nhưng giờ đây có sự chạm tay, có ánh mắt nhìn nhau. Yoichi cầm tay Sae: "Cảm giác thật tuyệt khi được ở bên anh."Từ đó, mối quan hệ của họ phát triển vững chắc. Họ luân phiên thăm nhau, chia sẻ những chuyến đi ngắn ngày. Sae thiết kế một mô hình nhà nhỏ, lấy cảm hứng từ sở thích của Yoichi, và Yoichi lập trình một ứng dụng giúp Sae quản lý công việc dễ dàng hơn.Cuộc sống của họ trở nên thư giãn hơn bao giờ hết. Những buổi tối, họ gọi video, chia sẻ bữa ăn qua màn hình, hoặc chỉ đơn giản là im lặng bên nhau, cảm nhận sự hiện diện của đối phương. Không có drama kịch tính, chỉ là những khoảnh khắc bình dị, ngọt ngào: một tin nhắn chúc ngủ ngon, một bức ảnh hoàng hôn, hay một lời động viên kịp thời.Thời gian trôi qua, họ quyết định chuyển đến sống cùng nhau ở Tokyo. Sae tìm một căn hộ rộng rãi, nơi anh có thể vẽ vời và Yoichi lập trình. Mỗi sáng, họ thức dậy bên nhau, pha cà phê và bắt đầu ngày mới với nụ cười. Tình yêu của họ, bắt nguồn từ những tin nhắn đơn giản, giờ đây là nền tảng vững chắc cho một tương lai hạnh phúc.Và cứ thế, qua từng ngày, Itoshi Sae và Isagi Yoichi tiếp tục viết nên câu chuyện tình yêu của mình – một câu chuyện nhẹ nhàng, thư giãn, nơi tình yêu đến như cơn gió mát, mang theo sự bình yên và niềm vui bất tận.
-----------------------------------------------------------------
Cả hai đã yêu nhau hơn 3 năm
và giờ họ quyết định chuyển đến sống cùng nhau
Sae và Yoichi bắt đầu lên kế hoạch một cách cẩn thận, không vội vã. Sae, với tính cách tỉ mỉ của một kiến trúc sư, dành thời gian thiết kế lại căn hộ ở Tokyo để phù hợp với cả hai. Anh chọn một không gian rộng rãi hơn, gần trung tâm thành phố nhưng vẫn có góc nhìn ra công viên xanh mướt, nơi họ có thể dạo bước vào buổi chiều. "Em sẽ thích nơi này," Sae nhắn tin cho Yoichi một buổi tối, kèm theo bản vẽ sơ bộ. "Anh đã thêm một góc làm việc riêng cho em, với bàn lập trình rộng và giá sách cho những cuốn khoa học viễn tưởng yêu thích."Yoichi, từ Osaka, hồi đáp với biểu tượng cảm xúc trái tim: "Em thích lắm, Sae! Em đang sắp xếp đồ đạc đây. Không thể chờ đến ngày dọn về với anh." Những tin nhắn hàng ngày giờ đây xen lẫn với các cuộc thảo luận thực tế: chọn màu sơn tường, mua sắm đồ nội thất, và thậm chí là lập lịch chuyển nhà. Yoichi quyết định nghỉ việc tự do một thời gian ngắn để ổn định, trong khi Sae hỗ trợ bằng cách giới thiệu anh với một số dự án phần mềm liên quan đến kiến trúc thông minh.Ngày dọn nhà cuối cùng cũng đến. Yoichi lên tàu cao tốc sớm, mang theo vài vali đồ đạc và một hộp quà nhỏ – một cuốn sách khoa học viễn tưởng phiên bản đặc biệt mà anh biết Sae sẽ thích. Tại ga Tokyo, Sae chờ sẵn với chiếc xe hơi, nụ cười hiếm hoi hiện rõ trên khuôn mặt nghiêm túc. "Em đến rồi," Sae nói, giọng ấm áp khi ôm Yoichi. "Anh đã chuẩn bị mọi thứ ở nhà."Yoichi mỉm cười, siết chặt tay Sae: "Em vui lắm, anh. Cuối cùng chúng ta cũng ở bên nhau hàng ngày."Căn hộ mới là một tổ ấm thực sự. Phòng khách được Sae thiết kế với tông màu xanh dịu nhẹ, lấy cảm hứng từ sa mạc trong "Dune" – nơi họ lần đầu trò chuyện. Bếp nhỏ nhưng tiện nghi, nơi Yoichi có thể thử nghiệm các món ăn mới, và Sae học cách phụ giúp. Buổi tối đầu tiên, họ cùng nấu bữa ăn đơn giản: salad rau củ và mì Ý. "Em nấu ngon thật," Sae khen, ngồi bên bàn ăn với ánh đèn ấm áp. "Anh chưa từng nghĩ mình sẽ có những khoảnh khắc thế này.""Em cũng vậy, anh," Yoichi đáp, đặt tay lên tay Sae. "Mỗi ngày bên anh là một niềm vui."Cuộc sống chung diễn ra êm đềm, như dòng sông nhẹ nhàng chảy. Sáng sớm, Sae dậy trước để pha cà phê, trong khi Yoichi còn cuộn tròn trong chăn. "Dậy đi em, anh đã chuẩn bị bữa sáng," Sae gọi, giọng dịu dàng. Yoichi dụi mắt, mỉm cười: "Cảm ơn anh. Em yêu anh nhiều lắm." Họ chia sẻ công việc: Sae vẽ bản thiết kế trên bàn lớn, còn Yoichi lập trình bên laptop, thỉnh thoảng hỏi ý kiến nhau. "Em nghĩ sao về ý tưởng này?" Sae hỏi, chỉ vào màn hình. Yoichi nghiêng đầu, gợi ý: "Anh có thể thêm yếu tố tự động hóa, em sẽ giúp code phần đó."Những cuối tuần, họ dành thời gian thư giãn. Dạo công viên, đọc sách bên nhau, hoặc chỉ đơn giản nằm trên sofa xem phim khoa học viễn tưởng. Không có xung đột lớn, chỉ là những điều chỉnh nhỏ: Sae học cách cởi mở hơn, chia sẻ cảm xúc, còn Yoichi học cách kiên nhẫn với lịch trình nghiêm ngặt của Sae. "Anh xin lỗi vì hôm nay làm muộn," Sae nhắn khi về nhà muộn. Yoichi reply: "Không sao anh, em chờ anh mà. Ăn tối cùng nhé?"Thời gian trôi qua, tình yêu của họ ngày càng sâu đậm. Một năm sau, vào dịp kỷ niệm ngày gặp nhau qua tin nhắn, Sae quỳ gối trong căn hộ ấm cúng, cầm chiếc nhẫn đơn giản. "Em yêu, anh muốn chúng ta mãi bên nhau. Làm vợ anh nhé?" Yoichi nước mắt lưng tròng, gật đầu: "Vâng, anh. Em đồng ý. Em yêu anh mãi mãi."Họ tổ chức một lễ cưới nhỏ, chỉ với bạn bè thân thiết và gia đình. Cuộc sống sau đó vẫn nhẹ nhàng: những chuyến du lịch ngắn, những dự án chung, và những tin nhắn tình yêu dù đã ở bên nhau. "Anh yêu em," Sae nhắn mỗi tối trước khi ngủ. "Em yêu anh hơn," Yoichi đáp.Và thế là, câu chuyện của Itoshi Sae và Isagi Yoichi khép lại trong hạnh phúc trọn vẹn – một tình yêu bắt nguồn từ những dòng chữ trên màn hình, nay trở thành nền tảng vững chắc cho một cuộc đời bình yên, nơi mỗi ngày đều là món quà ngọt ngào dành cho nhau.
-----------------------------------
Hôm nay tôi viết ngọt vì tôi xếp hạng 7 của lớp :)))
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co