Truyen3h.Co

Allxisagi:LOVESTORY

Noaisa

wsuhZS


Trong những con phố Tokyo ngập trong ánh neon lạnh lẽo, nơi mà sự sống dường như chỉ là một lớp vỏ mỏng manh che đậy nỗi tuyệt vọng vô tận, Noa Noel bước đi với dáng vẻ của một vị chúa tể. Là một doanh nhân thành đạt, người đàn ông ấy sở hữu những bộ vest may đo hoàn hảo từ vải cashmere nhập khẩu, đồng hồ Patek Philippe lấp lánh dưới ánh đèn đường như một lời nguyền rủa thời gian. Thế nhưng, đằng sau lớp hào n quang lấp lánh ấy là một vực thẳm đen đặc, nơi mà cái chết không phải là kết thúc mà là một nghệ thuật tinh tế, một bản giao hưởng của máu và im lặng.

Hôm nay, tại một nhà hàng cao cấp ven sông Sumida, Noa đã hoàn tất một bản giao hưởng nhỏ. Tên thanh niên láo toét kia, với giọng nói the thé và cử chỉ thô lỗ như thể hắn ta đang cố gắng chứng minh sự tồn tại thảm hại của mình bằng cách xâm phạm không gian của những kẻ thượng đẳng, đã nhận lấy kết cục tất yếu. Một nhát dao găm chính xác vào động mạch cảnh, được thực hiện trong bóng tối của nhà vệ sinh sang trọng, nơi mùi nước hoa đắt tiền hòa quyện với mùi máu tanh nồng. Noa lau sạch lưỡi dao bằng khăn tay lụa, mỉm cười khẽ trong gương. "Du lịch ở Nhật Bản quả không tệ," hắn thì thầm với chính bản thân, giọng nói trầm thấp như tiếng thì thầm của bóng tối. "Ít nhất, ở đây, rác rưởi cũng biết cách biến mất mà không gây ồn ào."

Đêm ấy, Tokyo mưa phùn, những hạt nước li ti như những giọt lệ từ đôi mắt của một vị thần mù lòa. Noa lang thang qua những con hẻm hẹp, nơi ánh sáng đường phố chỉ le lói như hy vọng sắp tắt ngấm. Và rồi, ở góc khuất của một con hẻm ẩm mốc, hắn nhìn thấy nó – một cậu thanh niên tầm mười tám, mười chín tuổi, gầy guộc đến mức xương sườn như muốn chọc thủng lớp da nhợt nhạt. Cậu ta ngồi co ro, quần áo bẩn thỉu dính đầy bùn đất và những vết ố lạ lùng, mái tóc rối bù che khuất đôi mắt sâu hoắm. Trong khoảnh khắc ấy, Noa cảm nhận một sức hút kỳ lạ, không phải từ dục vọng thông thường, mà từ một khoảng trống vô hình – khoảng trống mà chỉ những kẻ như hắn mới có thể lấp đầy bằng cách nuốt chửng.

Hắn tiến lại gần, đôi giày da đắt tiền dẫm lên vũng nước đọng. Cậu thanh niên ngẩng đầu, đôi mắt không tập trung, như thể đang nhìn xuyên qua lớp sương mù của thực tại. Noa không nói gì nhiều. Hắn chỉ khẽ cúi xuống, bàn tay mạnh mẽ nhưng lạnh giá nâng cằm cậu ta lên. "Theo ta về," hắn thì thầm, giọng nói mang theo hơi thở của tử thần được bọc trong nhung lụa. Cậu thanh niên không kháng cự. Có lẽ cậu ta đã quen với việc bị kéo lê bởi những bóng ma của thành phố này, hoặc có lẽ trong cái đầu thiểu năng ấy, sự hiện diện của Noa chỉ là một giấc mơ u ám khác.

Khách sạn năm sao nơi Noa lưu trú nằm ở khu Ginza, với những hành lang dài hun hút như ruột gan của một con quái vật đang tiêu hóa nạn nhân. Khi cửa phòng đóng lại sau lưng, Noa bắt đầu nghi thức của mình. Hắn cởi bỏ lớp áo vest, để lộ thân hình săn chắc được rèn luyện qua những năm tháng kiểm soát tuyệt đối. Cậu thanh niên đứng im, run rẩy nhẹ dưới ánh đèn vàng vọt. Noa dẫn cậu ta vào phòng tắm rộng lớn, nơi bồn tắm jacuzzi lấp lánh như một miệng vực nuốt chửng linh hồn.

Nước ấm chảy ào ào, xóa nhòa lớp bẩn thỉu trên cơ thể cậu ta. Noa tự tay chà rửa, những ngón tay lướt qua làn da trắng nhợt, cảm nhận từng đường cong mong manh. "Phải công nhận," hắn lẩm bẩm, nụ cười méo mó hiện lên trên khuôn mặt góc cạnh, "dù là con trai, ngươi cũng khá xinh đẹp theo cách... dễ vỡ." Cậu thanh niên chỉ im lặng, đôi mắt vẫn lạc lõng, như thể đang lạc trong một mê cung trừu tượng nơi thực tại và ảo giác đan xen thành một khối hỗn mang. Noa cho cậu ta ăn – những món khai vị tinh tế từ nhà hàng khách sạn, từng miếng nhỏ được đưa đến miệng với sự kiên nhẫn giả tạo của một kẻ săn mồi đang chơi đùa với con mồi.

Sau bữa ăn, họ ngồi đối diện nhau trên ghế sofa da mềm mại. Ánh đèn chùm pha lê treo lơ lửng như những giọt nước mắt đông đặc của thiên đường đã mất. Noa rót hai ly rượu vang đỏ sẫm, màu rượu giống hệt máu tươi còn chưa đông. "Ta là Noa Noel," hắn giới thiệu, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo tầng tầng lớp lớp của bóng tối. "Còn ngươi?"

Cậu thanh niên ngập ngừng một lúc lâu, đôi môi run run như đang cố gắng kéo một sợi chỉ vô hình từ vực thẳm ký ức. "Isagi... Yoichi," cuối cùng cậu ta cũng thốt ra, giọng nói nhỏ bé, đứt quãng, như tiếng thì thầm của lá úa rơi trong rừng sâu. Noa quan sát kỹ lưỡng. Đôi mắt cậu ta không có chiều sâu của lý trí hoàn chỉnh. Những phản ứng chậm chạp, cái cách cậu ta cầm ly rượu như sợ hãi chính chất lỏng bên trong – tất cả đều chỉ ra một thực tế u ám: cậu ta bị thiểu năng trí tuệ, một linh hồn bị mắc kẹt trong thân xác trưởng thành, lạc lõng giữa thế giới của những kẻ săn mồi và kẻ bị săn.

Noa cười khẽ, một tiếng cười đen tối vang vọng trong căn phòng sang trọng. "Thật thú vị. Ngươi giống như một bức tượng vỡ, Yoichi. Đẹp đẽ, nhưng đầy những vết nứt mà chỉ bóng tối mới có thể lấp đầy." Hắn nghiêng người lại gần hơn, hơi thở nóng bỏng phả vào da thịt cậu thanh niên. Trong đầu Noa, những ý nghĩ phức tạp xoáy tròn như một cơn lốc u ám: liệu hắn có nên giữ cậu ta như một món đồ chơi, một vật trang trí sống cho căn phòng khách sạn này, hay sẽ để cậu ta trở thành nạn nhân tiếp theo trong chuỗi ngày du lịch đầy máu me? Sự thu hút ban đầu giờ đây đã biến thành một nỗi ám ảnh trừu tượng – một khoảng không gian nơi dục vọng và hủy diệt hòa quyện thành một thực thể duy nhất, không tên, không hình dạng, chỉ tồn tại trong những giấc mơ đen đặc của kẻ sát nhân.

Ngoài cửa sổ, mưa Tokyo vẫn rơi không ngớt, như đang khóc than cho những linh hồn đã mất và những linh hồn sắp mất. Noa đưa tay vuốt ve mái tóc còn ẩm của Isagi, ngón tay siết nhẹ như đang kiểm tra độ bền của một món đồ sứ mỏng manh. "Ngươi sẽ ở lại đây, với ta," hắn thì thầm, giọng nói mang theo lời nguyền của tử thần. "Và chúng ta sẽ cùng nhau khám phá những tầng sâu của bóng tối mà ngay cả Tokyo cũng không dám nhìn thẳng vào."

Căn phòng chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp độp ngoài cửa sổ, như nhịp tim chậm rãi của một con quái vật đang thức tỉnh. Noa Noel, kẻ doanh nhân hào nhoáng và tên sát nhân lạnh lùng, đã tìm thấy một món quà bất ngờ giữa lòng thành phố xa lạ. Còn Isagi Yoichi, cậu thanh niên gầy guộc với trí óc lạc lối, dường như không hay biết rằng mình vừa bước vào một mê cung mà lối ra chỉ dẫn thẳng đến vực thẳm.

------

Trong không gian khép kín của căn phòng khách sạn năm sao, nơi ánh sáng vàng vọt từ những chiếc đèn chùm pha lê dường như đang cố gắng che giấu sự mục nát bên dưới lớp sơn bóng loáng, Noa Noel nhận ra một sự thật kỳ quặc: nuôi dưỡng một đứa ngốc như Isagi Yoichi hóa ra lại không phải là gánh nặng, mà là một dạng thư giãn kỳ lạ, một liều thuốc an thần được chiết xuất từ chính vực thẳm của linh hồn mình.

Những ngày tiếp theo trôi qua trong một nhịp điệu chậm rãi, u ám, như dòng sông Sumida bị nhiễm độc nặng nề. Isagi, với trí óc bị mắc kẹt ở một tầng nhận thức mong manh, đã nhanh chóng bám lấy Noa như một bóng ma nhỏ bé không thể tách rời. Cậu ta theo sau từng bước chân, đôi mắt sâu hoắm luôn hướng về người đàn ông cao lớn ấy với một sự phụ thuộc nguyên thủy, gần như bản năng. Mỗi khi Noa ngồi trên ghế sofa da, Isagi lập tức thu mình bên cạnh, kéo vạt áo vest của hắn, miệng lẩm bẩm những âm thanh đứt quãng không thành lời, như thể đang cố gắng diễn đạt một khát khao chơi đùa vô định hình.

"Ngươi giống như một con vật cưng bị bỏ rơi," Noa thì thầm, giọng nói trầm thấp mang theo tầng lớp của sự khinh miệt xen lẫn thích thú. Hắn vuốt ve mái tóc rối bù của Isagi, ngón tay siết nhẹ đủ để cậu ta khẽ rên lên một tiếng nhỏ, nửa đau đớn nửa thỏa mãn. Việc chứng kiến sự phụ thuộc mù quáng ấy mang đến cho Noa một cảm giác kiểm soát tuyệt đối, thứ mà ngay cả những phi vụ giết người tinh tế nhất cũng không thể sánh bằng. Ở đây, không cần dao găm, không cần máu tanh. Chỉ cần sự hiện diện của hắn thôi cũng đủ khiến Isagi run rẩy vì mong chờ.

Noa cảm thấy thư giãn một cách lạ lùng. Trong những khoảnh khắc Isagi bám theo hắn khắp phòng, đòi "chơi" bằng cách kéo tay áo hoặc tựa đầu vào ngực hắn, Noa nhận ra rằng sự ngốc nghếch của cậu ta chính là khoảng không gian an toàn. Không có những toan tính sâu xa, không có ánh mắt phán xét, chỉ có một linh hồn trống rỗng đang chờ hắn lấp đầy bằng bất kỳ hình thức nào hắn muốn.

Và Noa đã thỏa sức tận dụng điều đó.

Buổi chiều muộn, khi ánh nắng yếu ớt len qua rèm cửa dày đặc như những tia sáng đang cố gắng trốn chạy khỏi bóng tối, Noa kéo Isagi lại gần. Cậu thanh niên gầy guộc chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình của Noa, phần dưới cơ thể để trần, làn da trắng nhợt nổi bật những vết bầm tím mờ nhạt từ những ngày trước.

"Muốn chơi à?" Noa hỏi, nụ cười méo mó hiện lên trên khuôn mặt góc cạnh, mang theo chút hài hước đen tối. "Thì chơi đi."

Hắn đẩy Isagi ngã xuống giường lớn, thân hình cao lớn đè lên ngay lập tức. Isagi không kháng cự, chỉ kêu lên những tiếng cười khúc khích ngây ngô, như thể đang tham gia một trò chơi vô hại. Noa bắt đầu từ cổ cậu ta – một nụ hôn sâu, chậm rãi, rồi chuyển thành vết cắn mạnh mẽ. Răng hắn ấn sâu vào lớp da mỏng manh, để lại dấu răng rõ ràng, đỏ tươi. Isagi giật mình, thân thể cong lên, nhưng không đẩy ra. Thay vào đó, cậu ta lại bám chặt lấy vai Noa, miệng lẩm bẩm: "Noa... chơi... nữa..."

"Ngươi đúng là một món đồ chơi hoàn hảo," Noa cười khẽ, tiếng cười vang vọng trong căn phòng như tiếng rên rỉ của một linh hồn bị giam cầm. Hắn di chuyển xuống vai, cắn mạnh một cái nữa, rồi hôn lên vết cắn ấy, lưỡi liếm chậm rãi như đang thưởng thức hương vị của sự yếu đuối. Mỗi vết cắn là một tuyên ngôn chiếm hữu, mỗi nụ hôn là lớp đường phủ lên nỗi đau. Hắn cắn dọc theo xương quai xanh, xuống ngực, dừng lại ở những núm vú nhợt nhạt để cắn mạnh đến mức Isagi khóc thút thít, nước mắt lăn dài trên má.

Nhưng ngay cả nước mắt ấy cũng mang đến cho Noa một niềm khoái cảm trừu tượng. Hắn hôn lên những giọt lệ, mút nhẹ, thì thầm: "Khóc đi. Khóc càng nhiều, ngươi càng đẹp."

Isagi, trong trạng thái trí óc hỗn mang, chỉ biết ôm lấy cổ Noa, cơ thể run rẩy từng cơn nhưng vẫn cố gắng bám theo, như thể sự đau đớn và khoái cảm đang hòa quyện thành một thực tại duy nhất mà cậu ta có thể hiểu. Noa tiếp tục hành trình của mình, cắn dọc theo bụng dưới, để lại những dấu răng xếp thành hàng như một bài thơ đen tối được khắc trên da thịt. Hắn hôn từng centimet da, đôi khi nhẹ nhàng như vuốt ve một bức tượng sứ, đôi khi thô bạo đến mức Isagi phải cắn môi đến chảy máu.

"Ngươi thuộc về ta," Noa nói, giọng nói trầm đục, mang theo chiều sâu của một lời nguyền. "Từ cái khoảnh khắc ta nhặt ngươi ở con hẻm ấy, ngươi đã không còn là con người. Ngươi là khoảng trống. Và ta sẽ lấp đầy khoảng trống ấy bằng chính bóng tối của mình."

Ngoài cửa sổ, Tokyo vẫn chìm trong màn mưa phùn không ngớt, những giọt nước đập vào kính như những ngón tay đang gõ cửa tử thần. Noa lật Isagi nằm sấp, tiếp tục cắn dọc sống lưng, từng đốt xương nổi bật dưới lớp da mỏng. Mỗi vết cắn đều được theo sau bởi một nụ hôn dài, lưỡi hắn lướt qua như đang vẽ nên một bức tranh trừu tượng về sự hủy diệt và sở hữu. Isagi thở dốc, cơ thể nóng ran, miệng liên tục lặp lại cái tên "Noa" như một mantra ngây dại.

Trong khoảnh khắc ấy, Noa cảm nhận một sự bình yên hiếm hoi. Việc bắt nạt, cắn xé, hôn hít cậu thanh niên thiểu năng này không chỉ là dục vọng thể xác, mà còn là cách hắn khẳng định sự tồn tại của chính mình trong một thế giới đầy rẫy những kẻ đáng giết. Isagi là liều thuốc, là con rối, là khoảng không gian mà hắn có thể tha hồ vẽ nên những vết thương mà không cần che giấu.

Khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, Noa ôm Isagi vào lòng, cơ thể cậu ta đầy những vết cắn đỏ tươi và dấu hôn tím ngắt. Isagi vẫn bám chặt lấy hắn, đầu tựa vào ngực, miệng lẩm bẩm những âm thanh mơ hồ đầy thỏa mãn. Noa vuốt ve mái tóc cậu ta, mỉm cười trong bóng tối.

"Nuôi một đứa ngốc như ngươi... quả thật không tệ."

Căn phòng chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi và nhịp thở đứt quãng của hai con quái vật – một con đã thức tỉnh hoàn toàn, con còn lại vẫn lạc lối trong chính thân xác mình. Và Noa biết, trò chơi này mới chỉ bắt đầu.

------

Trong căn phòng khách sạn ngập tràn thứ ánh sáng vàng vọt yếu ớt như hơi thở cuối cùng của một linh hồn đang hấp hối, Noa Noel cảm nhận rõ ràng sự chuyển dịch của bóng tối bên trong chính bản thân mình. Những vết cắn và dấu hôn từ buổi chiều đã nhuộm đỏ làn da trắng nhợt của Isagi Yoichi thành một bức tranh trừu tượng về sự chiếm hữu, nơi mà đau đớn và khoái cảm hòa quyện thành một thực thể duy nhất, không thể phân ly. Cậu thanh niên thiểu năng nằm đó, cơ thể gầy guộc run rẩy nhẹ, đôi mắt sâu hoắm lạc lõng trong một chiều không gian mà lý trí thông thường không bao giờ chạm tới.

Noa đứng dậy, cởi bỏ lớp áo sơ mi cuối cùng, để lộ thân hình săn chắc được rèn luyện như một lưỡi dao sắc bén được bọc trong lớp da con người. Hắn nhìn xuống Isagi với nụ cười méo mó, mang theo chút hài hước đen tối. "Ngươi vẫn muốn chơi nữa phải không, món đồ chơi nhỏ bé của ta?" Giọng hắn trầm thấp, vang vọng như tiếng thì thầm từ đáy vực thẳm.

Isagi khẽ gật đầu, cử chỉ chậm chạp, miệng lẩm bẩm những âm thanh đứt quãng: "Noa... chơi... nóng..." Cậu ta không hiểu hết ý nghĩa của những gì sắp xảy ra, chỉ biết rằng sự gần gũi với người đàn ông này mang lại một cảm giác lạ lùng, vừa sợ hãi vừa khao khát theo cách nguyên thủy nhất.

Noa kéo Isagi ngồi dậy, bàn tay mạnh mẽ siết chặt lấy cằm cậu ta, buộc đôi môi run rẩy phải ngẩng lên. Hắn hôn mạnh bạo, lưỡi xâm nhập sâu, mút lấy từng chút hơi thở non nớt của Isagi như đang hút cạn linh hồn. Isagi kêu lên trong cổ họng, tiếng rên ngây ngô xen lẫn nước dãi chảy ra khóe miệng. Noa cười khẽ giữa nụ hôn, một tiếng cười lạnh lẽo đầy khinh miệt: "Ngươi thậm chí không biết hôn là gì, đúng không? Thật hoàn hảo."

Hắn đẩy Isagi ngã ngửa xuống giường rộng lớn, hai chân cậu ta bị tách rộng một cách thô bạo. Noa cúi xuống, môi và răng tiếp tục hành trình tàn nhẫn từ trước. Hắn cắn mạnh vào mặt trong đùi Isagi, để lại dấu răng sâu hoắm, rồi liếm dọc theo đó lên đến vùng nhạy cảm đang dần cương cứng vì những kích thích hỗn loạn. Isagi giật bắn người, hai tay vô thức bám chặt lấy ga giường, miệng thở dốc: "Noa... lạ... đau... nhưng..."

"Đau là tốt," Noa thì thầm, giọng nói mang theo tầng lớp u ám của một lời nguyền. "Đau sẽ giúp ngươi nhớ rằng ngươi thuộc về ta."

Hắn cúi đầu xuống, miệng ngậm lấy phần nhạy cảm của Isagi, mút mạnh và sâu. Lưỡi hắn xoay quanh đầu khấc, liếm dọc thân, đôi khi cắn nhẹ vào phần da mỏng manh khiến Isagi cong người lên, khóc thút thít trong khoái cảm hỗn mang. Cậu ta không hiểu nổi cảm giác này là gì, chỉ biết rằng nó khiến cơ thể nóng ran như đang bị thiêu đốt từ bên trong, và bản năng khiến cậu ta đẩy hông về phía trước, tìm kiếm thêm.

Noa nâng hông Isagi lên cao hơn, một ngón tay trượt vào hậu môn khô khan của cậu ta mà không báo trước. Isagi hét lên một tiếng nhỏ, cơ thể co thắt mạnh. "Đau... Noa... đau..." Nhưng Noa không dừng lại. Hắn thêm ngón thứ hai, mở rộng dần, ngón tay uốn cong chạm vào điểm nhạy cảm sâu bên trong. Mỗi lần chạm, Isagi lại run rẩy dữ dội, nước mắt lăn dài trên má, miệng lắp bắp những từ vô nghĩa.

"Ngươi khóc đẹp quá," Noa mỉm cười, đôi mắt tối sầm lại vì dục vọng. Hắn rút ngón tay ra, thay vào đó là dương vật cứng ngắc của mình, đầu khấc cọ xát chậm rãi quanh hậu môn Isagi. "Ta sẽ vào trong ngươi. Và ngươi sẽ nhận hết, hiểu chưa?"

Không chờ câu trả lời, Noa đẩy mạnh một phát. Isagi hét lên đau đớn, cơ thể căng cứng như sắp vỡ vụn. Noa đè chặt cậu ta xuống, cắn mạnh vào vai để kiềm chế, rồi bắt đầu di chuyển. Những cú thúc sâu, mạnh bạo, mỗi lần va chạm đều vang lên tiếng thịt chạm thịt ướt át trong căn phòng im lặng. Isagi khóc nức nở, nhưng đôi chân lại vô thức quặp lấy hông Noa, cơ thể phản ứng theo cách mà trí óc cậu ta không kiểm soát được.

Noa tăng nhịp độ, một tay siết cổ Isagi nhẹ nhàng đủ để cậu ta cảm nhận được nguy hiểm, tay kia vuốt ve và cắn núm vú cậu ta. "Nhìn ta đi," hắn ra lệnh. Isagi cố gắng mở mắt, đôi mắt mờ đi vì nước mắt và khoái cảm. Noa thúc mạnh hơn, sâu hơn, như muốn xuyên thủng chính linh hồn mong manh của cậu ta. "Ngươi là của ta. Mỗi lỗ hổng trên cơ thể này, mỗi tiếng khóc, mỗi giọt nước mắt... đều là của ta."

Không khí trong phòng trở nên ngột ngạt, mùi mồ hôi, mùi tình dục và mùi máu từ những vết cắn hòa quyện thành một bản giao hưởng u ám. Noa lật Isagi nằm sấp, kéo hông cậu ta lên và xâm nhập lại từ phía sau, mạnh bạo hơn. Hắn cắn dọc sống lưng Isagi, tay vuốt ve dương vật cậu ta đồng thời, kích thích đến mức Isagi đạt cực khoái lần đầu tiên, toàn thân run rẩy, tinh dịch bắn ra trên ga giường trong khi miệng chỉ biết kêu lên những tiếng rên ngây dại.

Nhưng Noa chưa dừng lại. Hắn tiếp tục thúc mạnh, kéo dài cơn cực khoái của Isagi đến mức cậu ta khóc lóc vì quá tải. Cuối cùng, Noa cũng đạt đỉnh, bắn tinh sâu bên trong Isagi với một tiếng rên trầm thấp đầy thỏa mãn. Hắn nằm đè lên cậu ta một lúc lâu, cắn nhẹ vào gáy như đánh dấu lãnh thổ.

Khi rút ra, tinh dịch trắng đục chảy ra từ hậu môn đỏ tấy của Isagi. Noa dùng ngón tay chấm lấy, đưa lên miệng cậu ta. "Liếm đi." Isagi, trong trạng thái mệt mỏi và hỗn mang, ngoan ngoãn liếm sạch ngón tay của Noa, đôi mắt vẫn lạc lõng như đang lạc trong một giấc mơ dài vô tận.

Noa kéo Isagi vào lòng, vuốt ve mái tóc ướt mồ hôi của cậu ta. "Ngươi làm tốt lắm, đứa ngốc của ta. Ngươi thậm chí không biết mình vừa bị đụ đến mức nào, phải không?" Hắn cười khẽ, tiếng cười mang theo sự hài hước đen tối. "Nuôi ngươi không chỉ không tệ, mà còn là một thú vui quý giá."

Ngoài cửa sổ, mưa Tokyo vẫn rơi không ngớt, như đang chứng kiến và than khóc cho một linh hồn đã bị nuốt chửng hoàn toàn. Isagi cuộn tròn trong vòng tay Noa, cơ thể đầy vết cắn, vết bầm và tinh dịch, miệng lẩm bẩm: "Noa... ở lại... chơi nữa..."

Noa hôn lên trán cậu ta, đôi mắt tối đen lóe lên tia ham muốn chưa được thỏa mãn hết.

"Đương nhiên. Trò chơi này còn rất dài, Yoichi. Và ta sẽ không để ngươi thoát ra khỏi bóng tối này... mãi mãi."

Căn phòng chìm vào bóng tối dày đặc hơn, nơi mà dục vọng, hủy diệt và sự phụ thuộc ngây dại đan xen thành một mê cung không lối thoát. Noa Noel đã tìm thấy món đồ chơi hoàn hảo nhất của mình, và Isagi Yoichi, trong trí óc thiểu năng, chỉ biết bám víu vào bóng tối ấy như thể đó là toàn bộ thế giới củ

------

(Đoạn này Noa đổi xưng hô sang ta-em)

Trong chiều sâu của căn phòng khách sạn năm sao, nơi ánh sáng từ những chiếc đèn chùm pha lê dường như chỉ là lớp sơn mỏng manh che đậy khoảng không vô tận của hư vô, Noa Noel bắt đầu nhận ra một thực tại trừu tượng và đáng sợ: hắn đang rơi vào tình yêu. Không phải thứ tình yêu ngọt ngào, thơ mộng của những kẻ bình thường, mà là một dạng ái tình đen tối, được dệt nên từ sợi chỉ của sự chiếm hữu tuyệt đối, từ nỗi khao khát nuốt chửng linh hồn người khác để lấp đầy khoảng trống vô hình trong chính bản thân mình.

Những ngày qua, Isagi Yoichi đã trở thành trung tâm của thế giới méo mó ấy. Cậu thanh niên gầy guộc với trí óc thiểu năng không còn là món đồ chơi đơn thuần. Mỗi lần cậu ta bám lấy vạt áo Noa, mỗi tiếng lẩm bẩm ngây ngô "Noa... ở lại...", mỗi cái nhìn lạc lõng đầy phụ thuộc, đều khơi dậy trong Noa một cảm giác lạ lùng – vừa dịu dàng vừa tàn nhẫn, như một bông hoa nở rộ trên nền đất ngập máu.

Noa ngồi trên mép giường, chỉ mặc mỗi chiếc quần âu đen, quan sát Isagi đang cuộn tròn bên cạnh. Cơ thể cậu ta vẫn còn in hằn những vết cắn đỏ tươi từ đêm trước, những dấu răng như chữ ký của một lời tuyên thệ sở hữu vĩnh cửu. Isagi ngẩng đầu, đôi mắt sâu hoắm ánh lên chút sáng ngây thơ, rồi chậm rãi bò lại gần, tựa đầu vào đùi Noa như một con thú nhỏ tìm hơi ấm từ chủ nhân.

"Em... yêu ta sao?" Noa thì thầm, ngón tay vuốt ve mái tóc rối bù của cậu ta. Câu hỏi ấy vang lên không phải như lời tỏ tình, mà như một lời nguyền được thốt ra từ đáy vực thẳm.

Isagi ngập ngừng, rồi gật đầu mạnh mẽ, giọng nói đứt quãng: "Yêu... Noa. Noa... ấm. Noa... không bỏ." Những từ ngữ đơn giản ấy, được phát ra từ một tâm trí bị tổn thương, lại khiến Noa cảm nhận một cơn sóng lạ lùng lan tỏa. Hắn cười khẽ, tiếng cười mang theo hài hước đen tối – cười cho chính sự mỉa mai của số phận: một kẻ sát nhân như hắn lại tìm thấy tình yêu ở một linh hồn bị vỡ vụn.

Hắn kéo Isagi ngồi dậy, ôm cậu ta vào lòng. Lần này, không phải sự thô bạo của dục vọng thuần túy, mà là một cử chỉ gần như dịu dàng. Noa hôn lên trán Isagi, chậm rãi, rồi xuống mí mắt, xuống sống mũi, như đang khám phá một bức tượng sứ quý giá mà hắn tự tay tạo ra từ đống đổ nát. "Ta yêu em theo cách của ta," hắn thì thầm vào tai cậu ta. "Yêu đến mức muốn xé nát em ra, rồi ghép lại chỉ để một mình ta sở hữu. Yêu đến mức nếu ai dám chạm vào em, ta sẽ giết họ chậm rãi hơn cả những nạn nhân trước đây."

Isagi run rẩy trong vòng tay hắn, không hiểu hết chiều sâu u ám của những lời ấy, nhưng bản năng mách bảo cậu ta rằng đây là sự gắn kết. Cậu ta ôm siết lấy cổ Noa, môi chạm nhẹ vào vai hắn, hôn một cách vụng về, non nớt. "Noa... của Isagi. Isagi... của Noa."

Khoảnh khắc ấy, Noa cảm nhận tình yêu của mình như một con quái vật sống dậy. Hắn lật Isagi nằm xuống, nhưng lần này chuyển động chậm rãi hơn, gần như nghi thức. Hắn hôn dọc theo những vết cắn cũ, liếm nhẹ lên da thịt đang tím bầm, như đang chữa lành và đồng thời làm tổn thương thêm. Mỗi nụ hôn đều mang theo lời thì thầm: "Ta yêu vết thương này. Ta yêu sự yếu đuối này. Ta yêu khoảng trống trong đầu em, vì chỉ ta mới lấp đầy được nó."

Noa cởi bỏ lớp vải cuối cùng trên người Isagi, để lộ cơ thể gầy guộc đầy dấu tích của những đêm trước. Hắn cúi xuống, miệng ngậm lấy núm vú cậu ta, mút nhẹ rồi cắn mạnh vừa đủ để Isagi kêu lên một tiếng nhỏ đầy khoái cảm hỗn mang. "Đau... nhưng thích..." Isagi lẩm bẩm, tay vô thức vuốt ve tóc Noa.

Hắn di chuyển xuống thấp hơn, hôn dọc theo bụng dưới, rồi ngậm lấy phần nhạy cảm của Isagi một cách chậm rãi, tận tụy. Lưỡi hắn xoay quanh, mút sâu, mang lại những đợt sóng khoái cảm khiến Isagi cong người lên, thở dốc, miệng lặp lại cái tên "Noa" như một lời cầu nguyện ngây dại. Noa không vội vã. Hắn muốn kéo dài khoảnh khắc này – khoảnh khắc tình yêu được thể hiện qua da thịt và bóng tối.

Khi Isagi đã cứng ngắc và run rẩy vì khao khát, Noa mới nâng hông cậu ta lên, đẩy vào từ từ, sâu lắng. Không phải những cú thúc hung bạo như đêm trước, mà là nhịp điệu đều đặn, như đang khắc dấu ấn tình yêu vào tận cùng linh hồn. Mỗi lần di chuyển, Noa lại cúi xuống hôn Isagi, nuốt lấy những tiếng rên, những giọt nước mắt. "Em là của ta, mãi mãi," hắn thì thầm giữa những nhịp thở. "Tình yêu của ta là bóng tối bao trùm em. Và em sẽ không bao giờ thoát ra."

Isagi ôm chặt lấy lưng Noa, móng tay cào nhẹ lên da thịt, cơ thể phản ứng theo bản năng. Cậu ta đạt cực khoái trước, toàn thân co giật, tinh dịch bắn ra giữa hai thân thể nóng bỏng. Noa tiếp tục di chuyển, chậm nhưng mạnh mẽ hơn, cho đến khi hắn cũng đổ đầy vào sâu bên trong Isagi, với một tiếng rên trầm thấp đầy thỏa mãn và chiếm hữu.

Sau đó, họ nằm ôm nhau trong im lặng dài. Noa vuốt ve lưng Isagi, ngón tay lướt qua những vết cắn như đang đọc một bài thơ đen tối mà chỉ hắn mới hiểu. "Tình yêu với ngươi khiến ta thư giãn," hắn nói, giọng mang theo tầng lớp trừu tượng. "Nó giống như việc giết người, nhưng thay vì kết thúc, nó kéo dài sự tồn tại của cả hai ta trong một khoảng không chung. Em là khoảng trống, ta là bóng tối lấp đầy. Hoàn hảo đến mức đáng sợ."

Isagi, mệt mỏi nhưng hạnh phúc theo cách riêng, tựa đầu vào ngực Noa, thì thầm: "Yêu Noa... không sợ... ở đây."

Noa mỉm cười trong bóng tối, bàn tay siết nhẹ quanh cổ Isagi – không đủ mạnh để nguy hiểm, nhưng đủ để nhắc nhở về sự kiểm soát. Hắn biết tình yêu này là bệnh hoạn. Hắn biết một ngày nào đó, nếu Isagi cố gắng rời đi, hắn sẽ không ngần ngại biến cậu ta thành một phần của bộ sưu tập nạn nhân. Nhưng hiện tại, trong căn phòng ngập mùi tình dục và máu khô, hắn chỉ muốn ôm chặt lấy cậu thanh niên ngốc nghếch này và tin rằng đây chính là thứ tình yêu duy nhất hắn xứng đáng có.

Ngoài cửa sổ, mưa Tokyo vẫn rơi không ngớt, như đang khóc than cho một tình yêu được sinh ra từ địa ngục. Noa hôn lên tóc Isagi, thì thầm lời cuối cùng trước khi cả hai chìm vào giấc ngủ u ám:

"Ta yêu em, Yoichi. Yêu đến mức sẽ giết chết cả thế giới nếu cần, chỉ để giữ e bên cạnh."

Căn phòng chìm vào bóng tối sâu thẳm hơn, nơi tình yêu, dục vọng và hủy diệt hòa quyện thành một thực thể duy nhất, không tên, không lối thoát.

-------

Trong những tầng sâu thẳm của ý thức, nơi mà khái niệm về sự gắn kết nhân loại dường như chỉ là một ảo ảnh mong manh che đậy bản chất hủy diệt, Noa Noel đã thực hiện một quyết định trừu tượng đến mức chính hắn cũng cảm nhận được sự rung chuyển của thực tại. Hắn chính thức kết hôn với Isagi Yoichi.

Không có nhà thờ, không có hoa tươi rực rỡ, không có những lời chúc phúc sáo rỗng từ đám đông xa lạ. Noa coi những thứ ấy là vô nghĩa, là lớp sơn rẻ tiền phủ lên bản chất đen tối của sự sở hữu. Họ chỉ đến tòa thị chính tại Tokyo dưới một ngày mưa phùn nặng hạt, ký vào những tờ giấy lạnh lẽo với chữ ký sắc bén của Noa và dấu vân tay run rẩy của Isagi. Cậu thanh niên thiểu năng mặc bộ vest nhỏ bé được Noa may đo riêng, trông như một con búp bê sứ bị đặt nhầm vào thế giới của những con quái vật mặc vest đắt tiền. Khi viên chức hỏi Isagi có đồng ý không, cậu ta chỉ gật đầu mạnh mẽ, miệng lẩm bẩm: "Yêu Noa... ở cùng Noa mãi..."

Noa mỉm cười, nụ cười mang theo tầng lớp của bóng tối và hài hước đen tối. "Từ nay, em chính thức là của ta trước pháp luật. Dù pháp luật ấy cũng chỉ là một trò đùa ngu ngốc."

Tin tức lan truyền nhanh chóng trong vòng tròn bạn bè hạn hẹp của Noa – những doanh nhân, những kẻ đồng loại ngầm với lớp vỏ hào nhoáng, những con người mà hắn từng coi là công cụ hoặc đối thủ. Sự chấn động là điều không thể tránh khỏi.

Tại một quán bar cao cấp ở Ginza vào buổi tối hôm đó, khi Noa thông báo ngắn gọn về cuộc hôn nhân, cả căn phòng chìm vào im lặng chết chóc trong vài giây dài. Một người bạn thân thiết nhất của hắn, một doanh nhân khét tiếng lạnh lùng tên Reinhard, suýt đánh rơi ly whisky. "Noa Noel... kết hôn? Tên robot khốn kiếp ấy mà biết yêu đương? Chắc chắn có kẻ nào đang đóng giả nó. Hoặc là nó bị tống tiền. Hoặc... trời ơi, có khi nào nó bị mất trí?"

Những tiếng cười khúc khích đầy nghi ngờ vang lên. "Đứa nào dám giả mạo Noa Noel chắc chắn là thiên tài," một kẻ khác thì thầm. "Vì một tên máy móc như nó mà đi lấy vợ... không, lấy chồng, lại còn là một thằng nhóc lạ hoắc. Hẳn là trò đùa của thế kỷ."

Nhưng sự nghi ngờ ấy nhanh chóng tan biến khi họ nhìn thấy Noa – vẫn là Noa, với ánh mắt tối tăm không thay đổi, với nụ cười lạnh lẽo như lưỡi dao. Họ dần chấp nhận, dù trong lòng vẫn đầy tò mò đen tối. Một kẻ sát nhân hoàn hảo như Noa lại chọn ràng buộc mình với một linh hồn bị tổn thương? Đó là một bí ẩn trừu tượng, một vết nứt thú vị trên lớp vỏ thép của hắn.

Noa không tổ chức đám cưới lớn. Hắn chỉ sắp xếp một buổi tiệc nhỏ trong penthouse riêng của khách sạn, với khoảng hai mươi vị khách – toàn những khuôn mặt quen thuộc trong giới thượng lưu ngầm. Ánh đèn mờ ảo, rượu vang đỏ như máu, và những bản nhạc jazz u ám vang vọng như tiếng khóc từ khoảng không vô tận. Isagi ngồi bên cạnh Noa suốt buổi tối, mặc một bộ suit trắng tinh khiết, cơ thể gầy guộc vẫn còn in hằn những vết cắn mờ nhạt được che khéo bằng lớp trang điểm mỏng. Cậu ta bám chặt lấy cánh tay Noa, đôi mắt lạc lõng quan sát mọi thứ xung quanh với sự ngây thơ hỗn mang.

Ban đầu, không khí khá yên bình. Các vị khách nâng ly chúc mừng, dù những lời chúc ấy mang theo tầng lớp mỉa mai khó nhận ra. Nhưng Noa nhanh chóng nhận ra những ánh mắt. Những cái nhìn lén lút, những nụ cười đầy ý đồ hướng về Isagi. Reinhard, với bản tính săn mồi không kém gì Noa, đã cố gắng tiếp cận cậu ta khi Noa tạm rời đi lấy thêm rượu. Hắn cúi xuống gần Isagi, thì thầm gì đó, bàn tay khẽ chạm vào vai cậu ta một cách "vô tình".

Isagi chỉ cười ngây ngô, không hiểu gì.

Trong khoảnh khắc ấy, Noa cảm nhận cơn giận dữ u ám dâng trào như một cơn lốc đen đặc. Hắn trở lại, đặt tay lên vai Isagi một cách sở hữu, siết chặt đến mức cậu ta khẽ rên. Ánh mắt Noa khóa chặt vào Reinhard, mang theo lời cảnh cáo không thành tiếng nhưng sắc bén như lưỡi dao găm: "Chạm vào nó lần nữa, và ngươi sẽ trở thành bức tranh máu treo trong phòng riêng của ta."

Từ đó trở đi, Noa không rời Isagi nửa bước. Hắn ôm cậu ta vào lòng trước mặt mọi người, hôn lên tóc cậu ta một cách công khai, cử chỉ vừa dịu dàng vừa cảnh cáo. Mỗi khi ai đó cố gắng lại gần quá mức, Noa sẽ kéo Isagi sát vào người mình hơn, ngón tay lướt nhẹ trên cổ cậu ta như nhắc nhở về những vết cắn đêm qua. Sự bảo vệ ấy không chỉ xuất phát từ tình yêu bệnh hoạn, mà còn từ nỗi sợ hãi trừu tượng rằng ai đó sẽ cướp mất món đồ quý giá nhất mà hắn từng sở hữu – khoảng trống hoàn hảo mà chỉ hắn mới có quyền lấp đầy.

"Các người nghĩ rằng ta đã thay đổi sao?" Noa nói với nhóm bạn trong một khoảnh khắc riêng tư, giọng trầm thấp đầy mỉa mai. "Kết hôn không có nghĩa là ta trở nên yếu đuối. Ngược lại, nó khiến ta trở nên nguy hiểm hơn. Vì giờ đây, ta có thứ để bảo vệ. Và ta sẽ giết bất kỳ kẻ nào dám mơ tưởng đến nó."

Những người bạn cười gượng, chấp nhận sự thật mới. Họ nâng ly lần cuối, thì thầm với nhau rằng Noa Noel đã tìm thấy một dạng tình yêu phù hợp với bản chất quái vật của hắn – một tình yêu được xây dựng trên sự phụ thuộc tuyệt đối và bóng tối vĩnh cửu.

Khi tiệc tàn, Noa dẫn Isagi trở về phòng. Cậu thanh niên mệt mỏi nhưng hạnh phúc theo cách riêng, tựa đầu vào ngực hắn. "Noa... vợ chồng... mãi mãi?"

Noa ôm chặt cậu ta, hôn sâu và dài, mang theo tất cả dục vọng, chiếm hữu và thứ tình yêu méo mó mà hắn dành cho cậu. "Đúng vậy, Yoichi. Em là vợ của ta. Là tài sản. Là linh hồn. Là khoảng trống duy nhất mà ta muốn giữ bên mình cho đến khi cái chết – hoặc ta – quyết định kết thúc trò chơi này."

Ngoài cửa sổ penthouse, Tokyo chìm trong màn đêm dày đặc, những ánh neon lấp lánh như những con mắt quỷ dữ đang chứng kiến. Noa nằm bên Isagi, vuốt ve những vết thương cũ trên cơ thể cậu ta, mỉm cười trong bóng tối.

Họ đã kết hôn. Một kẻ sát nhân và một linh hồn ngốc nghếch. Một cuộc hôn nhân được sinh ra từ hẻm tối và dục vọng đen tối. Và trong thế giới u ám này, có lẽ đây chính là kết thúc đẹp đẽ nhất mà họ có thể có – một sự ràng buộc vĩnh cửu, nơi tình yêu và hủy diệt không còn phân biệt được nữa.

Kết thúc.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co