iii; nhà
Gọi tên tớ tiếp đi.
Nói cho tớ biết, em thuộc về ai?
Sau cơn bão kinh hoàng đêm qua, bầu trời dường như đã trút cạn mọi giận dữ. Những tia nắng sớm mai mong manh, vàng óng như mật ngọt bắt đầu len lỏi qua lớp rèm lụa satin, nhẹ nhàng nhảy múa trên mặt kính cửa sổ còn đọng những giọt nước mưa lấp lánh. Không gian tĩnh lặng đến lạ kỳ, chỉ còn nghe thấy tiếng chim hót líu lo xa xăm và nhịp thở đều đặn, êm đềm của hai người vẫn còn chìm trong dư vị của giấc ngủ.
Ánh sáng ấm áp rọi lên căn phòng vương giả, làm rực lên những hoa văn dát vàng trên trần nhà. Keonho khẽ nhíu mày, hàng mi dày rung động. Em từ từ mở mắt, và thứ đầu tiên thu vào tầm mắt là lồng ngực vững chãi của Seonghyeon. Em nằm gọn trong lòng hắn, nhỏ bé và bị bao bọc hoàn toàn. Một cánh tay hắn kê làm gối cho em, tay còn lại vắt ngang qua eo, giữ chặt em.
Em khẽ cựa mình, định ngồi dậy nhưng một cơn đau nhức nhối từ thắt lưng truyền đến khiến em khựng lại giữa chừng. Cảm giác như xương cốt toàn thân đã tan nát sau một đêm bị nghiền nát dưới thân hình cho tên điên kia. Keonho cắn chặt môi, cố gắng nhịn đau để không phát ra tiếng rên rỉ, em chỉ muốn âm thầm rời khỏi vòng tay này trước khi hắn tỉnh giấc.
Thế nhưng, khi em vừa dịch chuyển nhẹ nhàng, chỉ một cử động nhỏ khi vừa tỉnh giấc cũng đủ để một luồng cảm giác nóng rẫy, đầy ắp lan tràn khắp cơ thể, khiến da thịt em nổi lên từng đợt gai ốc. Một sự xâm chiếm vẫn đang hiện hữu, cắm rễ sâu vào nơi tư mật nhất.
Keonho nín thở, lồng ngực thắt lại vì hoảng loạn. Những ngón tay em run rẩy bám chặt lấy mép chăn lụa satin mát lạnh, em chậm rãi hé mở tấm chăn.
Dưới ánh nắng ban mai rực rỡ len lỏi qua khe cửa, chiếu rọi vào cảnh tượng trần trụi khiến đồng tử em co rút dữ dội. Trong suốt giấc ngủ dài đầy kiệt quệ của em, Seonghyeon đã không hề rút ra. Hắn cứ thế để nguyên, duy trì sự gắn kết thô bạo và chiếm hữu ấy suốt cả đêm dài. Vết tích của cuộc hoan lạc không hề tan đi theo bình minh, mà ngược lại, sự hiện diện của hắn biến cơ thể em thành một chiếc bao chứa đựng sự ham muốn của hắn ngay cả trong cơn mơ.
Cảm giác đầy ắp đến mức nghẹt thở ấy khiến Keonho thấy mình không khác gì một chiếc bình sứ mỏng manh bị chủ nhân đổ đầy mật ngọt đến tràn trề, rồi thản nhiên phong ấn chặt chẽ, buộc em phải chứa đựng toàn bộ sự chiếm hữu dư thừa ấy trong suốt đêm dài.
Em cắn chặt môi, hai tay bám chặt vào lớp ga giường lụa satin đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Em khó khăn xoay nhẹ người, cố gắng chống tay xuống nệm lụa, dùng chút sức lực tàn tạ còn sót lại để nhích người về phía trước, âm thầm muốn thoát khỏi sự xâm nhập thô bạo đang găm chặt lấy mình.
Em khẽ di chuyển, từng chút một, cố gắng rút thứ nhớp nháp và nóng hổi ấy ra khỏi cơ thể. Sự trơn tuột của nó khi dần rời khỏi những vách thành nhạy cảm đã sưng tấy tạo nên một cảm giác ma sát vừa lạ lẫm, vừa đau đớn đến run người. Keonho cắn răng, kìm nén tiếng rên rỉ đang trực trào nơi cổ họng. Mồ hôi lạnh rịn ra đầy trên trán, chảy dọc theo thái dương rồi hòa cùng ánh nắng sớm mai.
Chỉ một chút nữa thôi. Em nín thở, tưởng chừng như sắp chạm tới sự tự do ngắn ngủi khi cảm giác trống trải bắt đầu nhen nhóm nơi tâm điểm của nỗi đau.
Phập!
Thế nhưng, ngay khi em ngỡ mình sắp thoát khỏi sự giam cầm ấy, một bàn tay to lớn đột ngột giáng xuống, siết chặt lấy eo em như gọng kìm thép. Một lực kéo tàn nhẫn, dứt khoát và mãnh liệt ập tới, khiến toàn bộ nỗ lực của Keonho vỡ tan thành ngàn mảnh. Em bị kéo giật ngược trở lại bằng một sức mạnh không thể kháng cự, tấm lưng gầy va sầm vào lồng ngực vững chãi, nóng hổi của hắn.
Sự va chạm đột ngột và bạo liệt ấy khiến thứ vốn dĩ đang trượt ra lại một lần nữa đâm xuyên qua mọi hàng phòng ngự, cắm sâu vào tận cùng của cơ thể em.
"Hức... A..."
Cơn đau xé toạc ập đến bất ngờ khiến Keonho không thể kìm lòng mà bật ra một tiếng nức nở đầy nghẹn khuất. Cả cơ thể em co rúm lại, run rẩy dữ dội dưới sức ép nghẹt thở của kẻ phía sau. Seonghyeon vẫn chưa mở mắt, nhưng nụ cười thỏa mãn đã hiện rõ trên khóe môi, một vẻ đẹp tàn độc ẩn hiện dưới ánh nắng ban mai.
Hắn vùi mặt vào gáy em, hôn nhẹ lên vết cắn đóng dấu rồi lại hít hà mùi hương sữa ngọt. Bàn tay đang siết chặt eo em bỗng trượt dần xuống, ghì lấy đùi em rồi kéo giật ngược về phía sau, ép sát hai cơ thể vào nhau đến mức không còn lấy một kẽ hở. Hắn muốn từng tấc da thịt của em phải dán chặt lấy hắn, biến em thành một phần cơ thể không thể tách rời của chính mình.
Keonho run rẩy, cả cơ thể em co rúm lại dưới sức ép nghẹt thở. Phía sau gáy, em cảm nhận được hơi thở trầm ổn nhưng đầy áp chế của Seonghyeon phả vào làn da. Hắn vẫn chưa mở mắt, nhưng nụ cười thỏa mãn đã lờ mờ hiện trên khóe môi.
"Dậy rồi sao, cún yêu của tớ"
Giọng hắn khàn đặc vì mới tỉnh dậy, vẫn là tông giọng trầm ấm đã từng khiến em rung động năm mười bảy tuổi. Hắn khẽ hôn lên vành tai em, nụ hôn dịu dàng đến mức khiến người ta quên mất đôi bàn tay ấy vừa mới siết chặt lấy cổ tay em đêm qua. Một sự dịu dàng giả tạo bao bọc lấy bản chất chiếm hữu tàn khốc, giống như nhung lụa phủ lên xiềng xích.
"Eom Seonghyeon... buông... buông ra..."
Giọng Keonho thều thào, đứt quãng vì cổ họng khô khốc và cả sự run rẩy đang lan dọc sống lưng. Em cố đẩy cánh tay đang siết chặt ngang eo mình, nhưng đôi bàn tay ấy chỉ càng tăng thêm lực, kéo ghì em sát hơn vào khuôn ngực nóng hổi. Sự ma sát từ thằng em của hắn vẫn còn đang hiện hữu bên trong cơ thể khiến em nấc nghẹn, một cảm giác nhục nhã dâng lên tận đỉnh điểm.
Seonghyeon không những không buông, hắn còn vùi sâu mặt vào tóc em, hít hà một hơi thật sâu như thể đang thưởng thức mùi vị của kẻ chiến bại. Hắn khẽ cười, một tràng cười trầm thấp rung động cả lồng ngực đang áp sát lưng em.
"Em bảo tớ buông cái gì? Buông tay... hay là rút thứ này ra?"
Hắn vừa nói vừa cố tình thúc nhẹ hạ thân, khiến Keonho run bắn lên, hai tay bám chặt lấy ga giường đến trắng bệch đầu ngón tay.
"EOM SEONGHYEON!!"
Tiếng quát của Keonho vang lên, cắt ngang bầu không khí đặc quánh sự chiếm hữu. Đó không còn là tiếng nấc nghẹn ngào hay lời van xin yếu ớt thường ngày. Nó đanh lại, sắc lẹm và tràn đầy sự phẫn nộ bộc phát.
Cơn giận bất ngờ của em khiến mọi hành động của Seonghyeon khựng lại ngay lập tức. Hắn bất giác nới lỏng lực tay, đôi mắt bất đối xứng khẽ mở ra, nhìn chằm chằm vào tấm lưng gầy gò của Keonho. Dưới ánh nắng sớm, làn da trắng nõn ấy hiện lên chằng chịt những vết cắn tím tái, dấu ấn của sự thô bạo đêm qua đang run rẩy kịch liệt theo từng nhịp thở dồn dập vì tức giận.
Seonghyeon thừa hiểu em đang khó chịu đến mức nào. Và hắn không thích điều đó. Ánh mắt hắn dịu đi một cách giả tạo, nhưng sâu bên trong vẫn là sự chiếm hữu. Hắn khẽ thở dài, cánh tay đang ghì chặt lấy đùi em từ từ buông lỏng, để mặc cho sự ngăn cách bắt đầu nhen nhóm giữa hai cơ thể.
"Được rồi, được rồi... Tớ xin lỗi, Keonho đừng giận."
Seonghyeon chầm chậm, từng chút một rút thứ nhớp nháp và nóng hổi ấy ra khỏi cơ thể em. Sự trơn tuột rời đi đột ngột khiến Keonho run bắn lên một chập vì dư chấn của cơn đau.
Ngay khi cảm nhận được sự giải thoát. Keonho cắn chặt răng, dùng chút sức lực tàn tàn còn sót lại để lách mình khỏi vòng vây của Seonghyeon. Khi sự gắn kết thô bạo cuối cùng cũng tách rời, cơn đau xé toạc khiến em suýt chút nữa là đổ gục ngay tại mép giường.
Keonho chật vật chống tay xuống nệm để gượng dậy, đôi chân trắng nõn vốn dĩ thanh mảnh nay run rẩy kịch liệt, vừa chạm xuống sàn nhà lạnh lẽo đã suýt khuỵu ngã. Dưới ánh nắng sớm rực rỡ len lỏi qua kẽ rèm, đôi chân ấy hiện ra thê thảm với hàng loạt dấu răng cắn đỏ hằn, những mảng tím tái xen kẽ nhau, những chiến tích tàn bạo mà gã chó điên kia đã găm lại trên da thịt em.
Mỗi khi Keonho cố nhấc chân bước đi, cảm giác đầy ắp bên trong lại theo nhịp chuyển động mà tràn ra ngoài. Thứ dịch lỏng hỗn tạp nóng hổi rồi nhanh chóng lạnh ngắt, chậm rãi chảy dài dọc theo bắp đùi, để lại những vệt dài nhớp nháp nhục nhã trên làn da vốn dĩ phải sạch sẽ của em. Sự trơn tuột ấy như một sợi dây vô hình trói buộc tâm trí Keonho, nhắc nhở em về từng tiếng rên rỉ đứt quãng và sự phục tùng vô vọng suốt đêm qua.
Em cắn chặt môi, cố lờ đi sự nhớp nháp đang tàn phá lòng tự trọng của mình, bám chặt lấy thành giường để nhích từng bước về phía phòng tắm. Mỗi bước đi là một lần cơ thể em run rẩy phản ứng lại sự bài tiết tự nhiên đầy tủi nhục ấy, khiến bóng lưng gầy gò của em trông càng thêm nhỏ bé và vỡ vụn dưới ánh sáng ban mai lộng lẫy của căn phòng.
Gượng hết sức bình sinh để bước vào nhà tắm, Keonho vịn chặt lấy thành bồn rửa mặt bằng đá cẩm thạch lạnh lẽo, hơi thở em dồn dập, đứt quãng vì những cơn đau âm ỉ từ tận xương tủy. Em run rẩy ngẩng đầu, nhìn vào tấm gương lớn đối diện.
Trong gương, hình ảnh một thiếu niên tiều tụy hiện ra, cơ thể vốn thanh mảnh giờ đây chằng chịt những dấu vết chiếm hữu tàn khốc. Từ cổ xuống tận đôi chân run rẩy là những vết cắn sâu, những vết mút đỏ bầm và những mảng tím tái đan xen, khiến em trông như vừa bước ra từ một cuộc xâu xé của loài dã thú.
Đáng sợ hơn cả sự tàn phá về thể xác chính là mùi hương của Seonghyeon vẫn còn quanh quẩn đâu đây. Thứ pheromone của gã Alpha trội ấy đậm đặc và áp đảo đến mức cực đoan, nó không chỉ là mùi hương mà còn là một loại uy hiếp vô hình, một rào cản sắc lẹm sẵn sàng xua đuổi bất kỳ kẻ nào dám có ý định bén mảng lại gần em. Hắn đã thành công trong việc biến em thành một lãnh địa riêng biệt, đóng dấu lên từng tấc da thịt để khẳng định với cả thế giới rằng.
Keonho là vật sở hữu duy nhất của Eom Seonghyeon.
Nhìn bộ dạng tàn tạ của mình phản chiếu trong gương, Keonho thấy một cơn buồn nôn dâng lên tận cổ họng. Em thấy ghê tởm chính mình, ghê tởm cả sự yếu ớt không thể phản kháng. Em đưa đôi bàn tay run rẩy che lấy mặt, cố gắng trốn chạy khỏi thực tại, nhưng những ký ức kinh hoàng của đêm qua lại ùa về như thác đổ.
Từng thước phim đen tối của đêm qua bắt đầu quay chậm trong đại não, tra tấn tâm trí Keonho bằng sự sỉ nhục tột cùng. Em nhớ lại mình đã hèn mọn van nài hắn như thế nào, nhớ lại những tiếng nấc đứt quãng.
Và điều khiến em muốn nôn mửa hơn cả, chính là sự phản bội của cơ thể. Ý chí em gào thét đẩy ra, nhưng bản năng lại mê muội cuốn theo nhịp độ tàn nhẫn của hắn. Em ghê tởm cái cách em đã đưa đẩy theo nhịp độ của hắn, nhớ cả những lúc em mê muội mà đòi hỏi hắn thêm nữa trong cơn hoan lạc đầy bệnh hoạn.
Sự nhục nhã cuộn trào như sóng dữ trong lồng ngực, Keonho vặn vòi nước đến mức tối đa. Tiếng nước chảy xối xả gầm rú, át đi cả tiếng thở dốc hụt hơi của em. Không đợi được đến lúc xả bồn tắm, em cứ thế vục hai bàn tay đầy nước, tạt mạnh liên tục lên cơ thể mình ngay tại bồn rửa mặt. Em tạt nước lên cổ, lên ngực, lên cả những vết răng cắn đỏ hằn tím tái, như muốn dùng áp lực của dòng nước để lột phăng đi lớp da thịt đã bị vấy bẩn bởi mùi hương của hắn.
Em làm như kẻ phát điên, tạt mãi, tạt mãi không dừng. Nước bắn tung tóe lên mặt gương, văng tung tóe xuống sàn. Em chỉ muốn mọi dấu vết của gã chó điên kia trôi đi hết, muốn dòng dịch lỏng nhớp nháp đang chảy dài dưới chân kia biến mất khỏi tầm mắt ngay lập tức.
Trong cơn hoảng loạn và ghê tởm chính mình, Keonho hoàn toàn chìm đắm vào việc tẩy rửa điên cuồng mà không hề hay biết cánh cửa phòng tắm đã mở ra từ bao giờ.
Một bóng đen cao lớn đổ ập xuống từ phía sau, bao trùm lấy tấm lưng đang run rẩy của em, che khuất cả ánh đèn neon trắng loá trên trần nhà.
"Đó là bồn rửa mặt, không phải bồn tắm đâu, Keonho à."
Giọng nói trầm thấp, mang theo chút ý cười cợt nhả vang lên ngay sát đỉnh đầu khiến toàn thân em đông cứng lại. Một bàn tay to lớn, nóng hổi luồn qua eo, thản nhiên vặn chặt vòi nước lại, trả lại cho căn phòng một sự im lặng đầy áp bức. Hắn áp sát lồng ngực vững chãi vào tấm lưng ướt sũng của em, hơi thở nồng nặc mùi pheromone.
"Anh vào đây làm gì? Biến ra ngoài nhanh đi." Giọng Keonho khản đặc.
Seonghyeon không những không lùi lại mà còn tiến thêm một bước đầy áp bức, dồn em vào sát mép bồn đá lạnh ngắt. Hắn nhướng mày, ánh mắt bất đối xứng sắc lẹm quét qua đôi chân vẫn còn đang run rẩy kịch liệt của em, dừng lại thật lâu ở những vệt dịch lỏng đục mờ đang chảy dài nhục nhã.
"Nãy em đi còn không vững, anh vào giúp em lấy gene của anh ra ngoài hay là em muốn..."
Hắn bỏ lửng câu nói, một khoảng lặng đầy ám muội khiến da gà Keonho nổi lên từng lớp. Không để em kịp phản ứng, Seonghyeon cúi thấp người xuống, thong thả đặt cằm lên bờ vai gầy đang run rẩy của em. Hơi thở nóng hổi phả vào hõm cổ, hòa cùng mùi hương pheromone nồng đậm khiến đầu óc em choáng váng. Bàn tay to lớn của hắn không một chút nể nang, vuốt ve đùi em rồi bóp mạnh lấy cánh mông tròn trịa vẫn còn đang dính dáp dịch lỏng của em.
"Ưm..."
Keonho nấc nghẹn, hai tay bám chặt lấy mép bồn rửa mặt đến mức gân xanh nổi lên. Sự đụng chạm đường đột vào nơi nhạy cảm đã sưng tấy khiến em rùng mình.
"Muốn làm baba nhỏ sao?"
Câu hỏi của Seonghyeon vang lên ngay sát vành tai, nhẹ hẫng nhưng lại có sức công phá kinh khủng như một tia sét giáng thẳng vào đại não Keonho. Cả cơ thể em cứng đờ lại trong tích tắc, đồng tử co rút vì một nỗi sợ hãi tột độ không tên. Còn hắn thản nhiên áp lòng bàn tay nóng rực vào vùng bụng phẳng lì, mềm mại của em, chậm rãi xoa nhẹ vài cái.
"Anh... anh nói... cái...?"
Giọng Keonho lạc đi, em ấp úng không thành tiếng, đôi môi run rẩy kịch liệt. Sự đụng chạm nóng hổi của bàn tay hắn trên bụng em lúc này không còn là sự chiếm hữu đơn thuần, mà nó giống như một bóng ma từ quá khứ vừa mới sống dậy, bóp nghẹt lấy trái tim em.
Trong một khoảnh khắc, ánh mắt Keonho trở nên trống rỗng, một sự hoảng loạn dâng cao đến mức khiến em quên mất cả nỗi đau thể xác. Những ký ức đứt quãng về một điều gì đó. Một cái tên, một hơi ấm tồn tại dội về khiến lồng ngực em đập mạnh
"Buông ra Seonghyeon...anh buông ra!"
Keonho đột ngột vùng vẫy dữ dội, em dùng hết sức bình sinh để hất bàn tay đang đặt trên mông mình ra, bất chấp việc hành động đó khiến cơ thể em đau đớn như bị xé toạc. Em xoay người lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn trân trân vào Seonghyeon, hơi thở dồn dập như một con thú nhỏ đang rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ.
"Đừng có nhắc đến chuyện đó... Đừng bao giờ... anh không có quyền!"
Sự phản ứng mạnh mẽ đến bất thường của Keonho khiến nụ cười trên môi Seonghyeon khựng lại. Hắn nheo mắt, ánh nhìn bất đối xứng trở nên thâm trầm khi quan sát biểu cảm của em. Hắn tiến thêm một bước, áp sát khiến hơi nóng từ cơ thể hắn phả thẳng vào gương mặt đang tái nhợt của Keonho.
"Em có chuyện giấu tớ à?"
Hắn thấp giọng hỏi, tông giọng không còn vẻ cợt nhả ban nãy mà trở nên sắc lẹm như dao cạo. Bàn tay hắn không còn mơn trớn nữa mà đột ngột bóp chặt lấy cằm em, ép Keonho phải ngẩng cao đầu đối diện với ánh mắt soi mói đầy nguy hiểm ấy.
"Sao tự nhiên lại hoảng sợ đến mức này? Chỉ là một câu đùa về việc có con thôi mà..."
Hắn bỏ lửng câu nói, ánh mắt dời từ khuôn mặt hoảng loạn của Keonho xuống vùng bụng phẳng lì của em, nơi mà vài giây trước hắn vừa chạm vào. Sự im lặng lúc này còn đáng sợ hơn cả những lời đe dọa. Seonghyeon cảm nhận được nhịp tim của Keonho đang đập loạn xạ dưới lớp da mỏng, một phản ứng vượt xa mức độ bài xích thông thường.
"Kh..."
Em chưa kịp thốt ra lời phủ nhận, cả không gian dường như nổ tung bởi chất giọng gầm gừ đầy thú tính của hắn.
"Mẹ kiếp, Ahn Keonho! Em lén lút mang chủng của thằng Alpha rác rưởi nào trong người rồi đúng không?
Câu chửi thề thô bạo văng ra khỏi miệng Seonghyeon như một nhát dao chém xoẹt vào bầu không khí tĩnh lặng. Cơn ghen tuông điên cuồng ập đến nhanh như chớp, khiến đôi mắt bất đối xứng của hắn long sòng sọc, vằn lên những tia máu đỏ hằn.
Hắn đột ngột lao tới, bàn tay như gọng kìm thép bóp chặt lấy cổ Keonho, ấn mạnh em vào bức tường đá lạnh lẽo của phòng tắm. Tiếng rầm vang lên khô khốc, khiến lưng em đau nhức đến lịm người. Pheromone Alpha từ cơ thể hắn bùng nổ dữ dội, mang theo mùi của sự hủy diệt và sát khí nồng nặc, bao vây lấy Keonho khiến em không thể hít thở nổi.
"Nói! Thằng nào?!"
Hắn gầm lên, gương mặt điển trai giờ đây vặn vẹo vì phẫn nộ. Hắn không nhìn vào mắt em, mà ánh mắt đầy sát khí ấy găm chặt lấy vùng bụng phẳng lì của Keonho. Sự phản ứng hoảng loạn của em vừa rồi, trong suy nghĩ lệch lạc của một kẻ chiếm hữu cực đoan như Seonghyeon, chỉ có thể là dấu hiệu của sự phản bội.
"Em giấu tớ để đi tìm thằng khác? Em để nó đánh dấu, để nó làm nhục cái thân xác này rồi mang giống nòi của nó trong người à?"
Mỗi câu nói của hắn đều rít qua kẽ răng, bàn tay siết cổ em càng lúc càng chặt. Keonho nghẹn ứ, gương mặt tái nhợt vì thiếu oxy, đôi tay yếu ớt cào cấu vào cánh tay rắn chắc của hắn nhưng vô dụng. Ánh sáng trong phòng tắm như nhòe đi trước mắt em, chỉ còn lại gương mặt vặn vẹo đầy sát khí của Seonghyeon đang áp sát.
"Kh...kh...không c...có ai hết...t...tôi...không...không...m...mang bầu..."
Em khó khăn nói, từng chữ thốt ra đều kèm theo tiếng khò khè đau đớn nơi cuống họng bị bóp nghẹt. Nước mắt nóng hổi trào ra, lăn dài trên đôi gò má nhợt nhạt, thấm vào những ngón tay thô bạo của hắn. Keonho vùng vẫy trong vô vọng, sự hoảng loạn tột độ khiến nhịp tim em đập loạn xạ như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực.
Seonghyeon nghe thấy lời phủ nhận của em nhưng cơn ghen tuông điên cuồng đã làm lu mờ lý trí của hắn. Hắn nheo mắt, lực tay không hề giảm đi mà trái lại còn siết mạnh hơn, ép lưng em dính chặt vào vách đá lạnh buốt.
"Không mang bầu? Vậy sao em lại phản ứng như thể tớ vừa dẫm phải đuôi của một con súc vật đang giấu giếm sự lăng loàn của mình thế?"
Hắn rít lên, pheromone Alpha tỏa ra nồng nặc mùi đe dọa, như muốn nghiền nát ý chí kháng cự cuối cùng của em.
"Em đang run rẩy đến phát tội kia kìa, Keonho à. Em sợ tớ phát hiện ra cái bụng này đã bị thằng khác vấy bẩn, hay em sợ tớ sẽ tống em đến lò mổ để nạo sạch đống tạp chủng thấp hèn mà thằng đó để lại trong người em?"
Hắn ghé sát môi vào tai em, hơi thở nóng hổi đầy nguy hiểm. Ánh mắt bất đối xứng của hắn liếc xuống vùng bụng đang phập phồng vì hụt hơi của Keonho, nụ cười trên môi hắn trở nên tàn độc và méo mó hơn bao giờ hết. Hắn thà tin rằng em phản bội để có lý do giam cầm em vĩnh viễn, còn hơn là phải đối diện với sự thật rằng em đang nắm giữ một bí mật kinh hoàng như thế.
Sự căng thẳng tột độ bỗng chốc chùng xuống khi lời xin lỗi lí nhí phát ra từ khuôn mặt tái mét của Keonho.
"C...chỉ...là...là...tớ không th... thích, xin...xin lỗi vì đ...đã p...phản ứng mạnh..."
Seonghyeon khựng lại, lực siết ở cổ em dần nới lỏng nhưng vẫn đủ mạnh để khiến mỗi hơi thở của Keonho trở nên đứt quãng, nhọc nhằn. Hắn không buông hẳn, mà giữ nguyên bàn tay hộ pháp ấy như một chiếc xiềng xích vô hình, ép em phải ngửa cổ, đối diện trực diện với sự điên rồ đang cuộn xoáy trong đôi mắt bất đối xứng của mình.
Keonho nhắm nghiền mắt, cố nuốt ngược sự uất nghẹn vào trong. Em biết rõ tính cách của gã chó điên này càng phản kháng dữ dội, hắn càng điên cuồng nghi ngờ. Chỉ có sự xuống nước mới có thể tạm thời dập tắt ngọn lửa ghen tuông bệnh hoạn đang bùng cháy trong đôi mắt bất đối xứng kia.
Seonghyeon nheo mắt, im lặng quan sát từng kẽ rung động trên hàng mi dài đang ướt đẫm của em. Hắn hít một hơi thật sâu, mùi pheromone Omega sợ hãi quyện lẫn với mùi nước lạnh làm hắn dần bình tĩnh lại, nhưng sự nghi hoặc vẫn âm ỉ cháy.
"Không thích?"
Hắn lặp lại bằng giọng trầm thấp. Bàn tay đang siết cổ em đột ngột trượt lên, ngón cái thô bạo miết mạnh vào khóe môi sưng tấy của Keonho, ép em phải mở mắt ra đối diện với hắn.
"Chỉ vì không thích mà em làm như thể tớ sắp giết chết em đến nơi vậy sao, Keonho?"
Hắn cúi thấp đầu, trán chạm trán với em, ép em phải mở mắt nhìn thẳng vào mình. Sự gần gũi này khiến Keonho cảm thấy buồn nôn, nhưng em buộc phải gồng mình chịu đựng.
"Nhìn tớ này, Keonho. Đừng có dùng cái bộ dạng đáng thương đó để lừa gạt tớ. Em nghĩ chỉ cần bộc lộ ra nó là tớ sẽ tin rằng cái bụng này vẫn còn sạch sẽ sao?"
Hắn khẽ liếm lấy giọt nước mắt mặn chát vừa lăn xuống gò má em, một hành động vừa dâm mị vừa đáng sợ. Ánh mắt bất đối xứng của Seonghyeon liếc xuống vùng bụng phẳng lì đang phập phồng vì sợ hãi của em, nụ cười trên môi hắn trở nên tàn độc hơn bao giờ hết. Dù lời giải thích của Keonho có vẻ hợp lý với tính cách bài xích sự đụng chạm của em
Hắn chậm rãi buông lỏng năm ngón tay đang siết chặt lấy cổ Keonho. Những lằn đỏ rực hiện rõ trên làn da trắng ngần, tương phản gai người với sự tái nhợt vì thiếu oxy của em.
Seonghyeon lùi lại nửa bước, nhưng bóng đen từ thân hình cao lớn của hắn vẫn bao trùm lấy Keonho, dồn ép em vào góc bồn đá. Hắn không nhìn vào mắt em nữa mà dời tầm mắt xuống đôi chân vẫn còn run rẩy kịch liệt, nơi những dấu vết hoan lạc đêm qua đang bị nước lạnh rửa trôi một cách dang dở. Sự im lặng của hắn lúc này còn đáng sợ hơn cả những lời chửi bới thô bạo vừa rồi. Nó giống như sự yên ắng trước một cơn bão lớn, khi gã Alpha đang tính toán xem nên trừng phạt em thế nào cho thỏa đáng.
"Được rồi, tớ tin em."
Hắn nói bằng tông giọng trầm thấp, dịu dàng một cách lạ lùng, nhưng bàn tay lại đột ngột vươn ra, siết chặt lấy eo em.
"Nếu đã không thích gen tớ trong người, thì để tớ giúp em rửa sạch. Cả bên trong lẫn bên ngoài. Đêm qua, em không có tớ rút ra để ra bên ngoài đâu đấy. Mọi thứ, tớ đều để lại sâu trong này cả rồi."
Nói rồi, hắn không để em kịp phản kháng, xoay người em lại, bàn tay to lớn luồn xuống, thô bạo tách hai cánh mông của em ra. Ngón tay thon dài của gã chó điên.bắt đầu di chuyển vô trong, từ tốn nhưng đầy xâm lược. Hắn bắt đầu khuấy đảo bên trong nơi mềm yếu nhất của Keonho, một sự lục lọi công khai và đầy nhục nhã.
"A... dừng... dừng lại... Seonghyeon...!"
Keonho nấc nghẹn, hai tay bám chặt lấy mép bồn đá lạnh ngắt đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Sự xâm nhập ấy khiến dịch lỏng hỗn tạp bên trong vốn đã đầy ắp nay lại trào ra, nóng hổi và nhớp nháp, chảy dài xuống dọc đôi chân đang đứng không vững của em. Cảm giác những ngón tay hắn xoay vòng, móc lấy từng chút một thứ chất lỏng đặc quánh ấy khiến Keonho thấy mình như một món đồ bị tháo tung ra để kiểm tra.
"Nhìn vào gương đi, Keonho."
Giọng hắn trầm thấp, khàn đặc vì dục vọng vừa mới được khơi mào trở lại. Seonghyeon ép sát lồng ngực nóng hổi vào tấm lưng gầy gò ướt đẫm của Keonho, một tay siết chặt eo em kéo ngược về phía sau, khiến mông em ấn sát vào hạ bộ đang dần cứng nóng của hắn.
Trong gương, hình ảnh Keonho hiện ra đầy dâm mị và tàn tạ. Hai chân em bị ép tách rộng, run rẩy không đứng vững, để mặc cho những ngón tay thon dài của Seonghyeon thâm nhập sâu vào bên trong nơi mềm yếu nhất. Tiếng chèm chẹp nhớp nháp vang lên ám ảnh trong không gian kín của phòng tắm, hòa cùng tiếng nước chảy xối xả.
"Của tớ... tất cả đều là của tớ đang ở trong này."
Hắn thì thầm, ngón tay đột ngột nhấn sâu vào một điểm nhạy cảm khiến Keonho run bắn lên, tiếng rên rỉ đứt quãng bật ra khỏi làn môi sưng tấy. Sự xâm nhập công khai này không hề mang chút dịu dàng nào của việc giúp đỡ; nó là một sự trừng phạt, một cách để hắn nhắc nhở em rằng ngay cả những kẽ hở thầm kín nhất trên cơ thể này cũng thuộc quyền kiểm soát tuyệt đối của hắn.
"A... ưm... Seong... hyeon... d-dừng... sâu quá..."
Keonho nấc nghẹn, đầu ngón tay trắng bệch vì bám quá chặt vào mép bồn đá. Hắn không hề có ý định rút ra nhanh chóng, mà ngược lại, ngón tay hắn bắt đầu cong lại, miết mạnh vào vách thịt mềm mại, nhạy cảm bên trong để lôi kéo từng đợt dịch lỏng đục ngầu trào ra. Mỗi lần hắn móc ngoáy, cơ thể Keonho lại rướn lên, đôi mắt mờ mịt nước tầng tầng lớp lớp sương mù, hơi thở dồn dập phả vào mặt gương làm nó thêm mờ ảo.
"Em nhìn xem, nó đang chảy ra kìa. Nhiều thế này, chứng tỏ đêm qua em đã nhận hết sạch, không sót một giọt nào của tớ, đúng không?"
Keonho nấc nghẹn, em nhắm nghiền mắt lại vì không chịu nổi cảnh tượng nhục nhã trong gương. Thế nhưng, Seonghyeon lập tức bóp chặt lấy cằm em, ép em phải mở mắt ra, đối diện với sự thảm hại của chính mình.
"Mở mắt ra. Nhìn cho kỹ cách tớ đang lấy gene của mình ra khỏi người em đây này. Em nói em không thích mà, đúng không?"
Hắn cười gằn, động tác tay trở nên nhanh và mạnh hơn, khuấy đảo bên trong nơi mềm yếu nhất của em đến mức Keonho cảm thấy bụng mình quặn lên vì đau đớn và khó chịu. Từng đợt dịch lỏng nóng hổi cứ thế trào ra theo nhịp tay của gã chó điên, rơi xuống sàn phòng tắm sũng nước tạo thành những âm thanh nhớp nháp đầy ám ảnh.
Sự tự tôn cuối cùng của Keonho vỡ vụn theo từng cái móc ngoáy tàn nhẫn ấy. Em chỉ biết bám chặt lấy mép bồn đá, để mặc cho nước mắt rơi lã chã xuống mặt gương mờ đục. Hắn không chỉ muốn làm sạch cơ thể em, mà còn muốn dùng sự nhục nhã này để tẩy sạch mọi ý định giấu giếm hay phản kháng nào còn sót lại trong tâm trí em. Hắn muốn em phải nhớ rõ cái cảm giác bị hắn lục lọi như một món đồ này, để mỗi khi em có ý định rời đi hay che giấu điều gì, nỗi sợ hãi này sẽ ngay lập tức bóp nghẹt trái tim em
Dưới sự khuấy đảo tàn nhẫn và đầy kích thích từ những ngón tay Seonghyeon, nơi nhạy cảm của Keonho đã sớm dựng đứng lên, run rẩy đầy nhục nhã giữa không trung. Sự cương cứng này như một cái tát vào lòng tự trọng của em, minh chứng cho việc dù lý trí có ghê tởm đến mức nào, cơ thể em đã hoàn toàn bị hắn "thuần hóa" đến mức phản bội lại chính chủ nhân của nó.
Khi sự kích thích bị đẩy lên đến đỉnh điểm, khiến đầu óc Keonho mụ mị trong một cơn khoái lạc bệnh hoạn và đầy cưỡng ép, Seonghyeon lại đột ngột rút tay ra. Sự hụt hẫng lạnh lẽo ập đến ngay tức khắc, khiến cơ thể em run bắn lên vì dư chấn dở dang.
Hắn thản nhiên buông một câu nhẹ bẫng như thể đang ban ơn.
''Keonho, em tự làm tiếp đi. Tớ ra phòng khác tắm.''
Dứt lời, gã quay lưng đi thẳng, không một lần ngoái đầu nhìn lại. Tiếng cửa khép lại khô khốc, bỏ mặc Keonho trơ trọi giữa đống hỗn độn dâm uế và sự cương cứng nhục nhã đang biểu tình giữa không trung. Em khuỵu xuống sàn đá lạnh ngắt, lồng ngực phập phồng vì uất ức đến mức nghẹt thở. Em ghét hắn, căm thù cái cách hắn khơi gợi bản năng của em rồi thản nhiên vứt bỏ đó như một món đồ chơi lỗi thời, không còn chút hứng thú.
Giữa không gian nồng đặc mùi pheromone Alpha đầy áp chế, Keonho chỉ còn cách tự mình đối mặt với sự nhơ nhuốc này. Em run rẩy đưa ngón tay vào trong, cố gắng móc lấy thứ dịch trơn đặc quánh mà hắn đã nhồi nhét sâu vào cơ thể mình suốt cả đêm dài. Tiếng chèm chẹp của nước và dịch lỏng hòa lẫn vào nhau, vang lên đầy ám ảnh trong căn phòng tắm vắng lặng.
Em bật khóc nức nở, những giọt nước mắt mặn chát lăn dài trên má. Mỗi nhịp tay thọc sâu vào bên trong để tẩy rửa là một lần trái tim em bị bóp nghẹt bởi sự sỉ nhục. Em vừa làm, đôi môi sưng tấy vừa không ngừng rủa xả kẻ đã tước đoạt đi sự tôn nghiêm cuối cùng của mình.
"Đồ chó điên... hức... đồ Alpha khốn nạn...!"
Tiếng nấc nghẹn ngào xen lẫn giữa những lời chửi rủa đứt quãng, vang vọng khắp bốn bức tường đá lạnh lẽo.
"Eom Seonghyeon... hức...là đồ chó chết"
Cánh cửa gỗ dày khép lại, nhưng bước chân của Seonghyeon không hề rời đi. Hắn đứng đó, lặng lẽ dựa tấm lưng trần vững chãi vào lớp gỗ mỏng manh, rào chắn duy nhất ngăn cách hắn với tiếng rên rỉ bên trong.
Trong không gian xa hoa dát vàng, những âm thanh nhầy nhụa nhất đang vọng ra. Seonghyeon nhắm nghiền mắt, để mặc mọi giác quan tập trung vào từng tiếng nức nở hòa cùng những lời rủa xả khàn đặc.
"Đồ chó điên"
"Đồ chó Alpha khốn nạn"
Nhưng thứ khiến máu trong người hắn sôi sùng sục, khiến dây thần kinh căng ra như dây đàn.
Chóp chép
Chính là âm thanh này, nó dâm dật phát ra khi ngón tay Keonho chật vật móc lấy thứ dịch đặc quánh từ sâu bên trong. Tiếng da thịt va chạm ướt át hòa quyện cùng nhịp thở dốc hụt hơi của em tạo thành một bản giao hưởng dâm dục tàn bạo giữa bầu không khí tĩnh mịch.
Sự kích thích nồng đặc thẩm thấu qua khe cửa, bủa vây lấy Seonghyeon. Hắn cúi đầu nhìn xuống bàn tay mình, nơi vẫn còn dính lớp dịch trắng đục, sự hỗn tạp nhớp nháp giữa tinh dịch của hắn và những gì thuộc về cơ thể Keonho. Hắn đưa bàn tay ấy lên mũi, hít hà mùi hương nồng đậm của cuộc hoan lạc đêm qua, rồi thong thả liếm lấy thứ dịch ấy như một kẻ tâm thần đang thưởng thức chiến lợi phẩm.
"Mày sung sức quá nhỉ?"
Seonghyeon tự lẩm bẩm với chính mình, ánh mắt bất đối xứng tối sầm lại, đục ngầu sự chiếm hữu khi nhìn xuống lớp khăn tắm quấn vội ngang hông đang căng phồng lên dữ dội, chực chờ rách toạc.
"Má nó, ngon đéo chịu nổi"
Sự hưng phấn tột cùng khiến lồng ngực Seonghyeon phập phồng gấp gáp, từng thớ cơ bắp cứng đờ vì kìm nén thú tính đang gào thét. Hắn khẽ rên một tiếng thấp trong cổ họng, tưởng tượng ra cảnh Keonho bên trong đang trần trụi, đôi chân trắng nõn đầy vết cắn đang xoạc rộng trên sàn đá, gương mặt đẫm nước mắt nhưng lại phải tự tay giải quyết đống tàn dư nóng hổi mà hắn đã bắn sâu vào tận bên trong em. Mỗi tiếng nấc uất ức của em như một mồi lửa ném vào kho xăng, khiến sự dâm dục trong lòng hắn sôi lên ùng ục, thôi thúc hắn chỉ muốn ngay lập tức đạp tung cửa để xông vào, tiếp tục dìm em vào một trận hành hạ đầy khoái lạc khác.
Thế nhưng, hắn hít một hơi thật sâu, ép mình phải thu lại nanh vuốt. Ánh mắt vằn tia máu dần dịu lại, thay vào đó là vẻ thâm trầm, bình thản. Hắn tự nhủ tốt nhất là nên đi qua phòng khác mà tắm thôi, chứ cái tầm này mà còn xông vào nữa, chắc em yêu của hắn sẽ cầm dao giết hắn chết mất.
Hắn khẽ bật cười tự giễu, một nụ cười đầy vẻ dung túng nhưng cũng cực kỳ ngạo mạn. Hắn nói là sợ em giết, nhưng tông giọng lại chẳng có lấy một chút gì gọi là kiêng dè, ngược lại còn giống như đang tận hưởng sự phản kháng yếu ớt đó. Đối với gã Alpha này, việc bị một con cún đang xù lông đe dọa mạng sống chẳng khác nào một trò đùa gia vị cho cuộc đi săn thêm phần kịch tính.
Kẻ nắm đằng chuôi chưa bao giờ thực sự biết sợ là gì, hắn chỉ đang tạm thời nới lỏng sợi dây xích để con mồi có chút dưỡng khí mà tiếp tục cuộc chơi với hắn.
Seonghyeon thong thả tiến lại tủ đồ, đôi bàn tay vừa mới khuấy đảo bên trong em giờ đây lại tỉ mỉ chọn lựa quần áo và khăn tắm mới. Hắn đặt xấp đồ ngay ngắn trước cửa phòng tắm, bàn tay khẽ gõ lên mặt gỗ ba tiếng chậm rãi.
"Keonho à, tớ để đồ và khăn mới bên ngoài nhé. Tớ xuống trước đây, nay dì nấu đúng món cậu thích đấy."
Hắn dừng lại một chút trước cửa phòng tắm, lồng ngực phập phồng hít hà nốt chút hương pheromone sữa thơm nồng đậm còn sót lại trong không khí của Keonho. Ánh mắt hắn lóe lên tia thỏa mãn đầy bệnh hoạn trước khi thong thả rời khỏi phòng.
Seonghyeon bước sang phòng tắm khác ở cuối hành lang. Ngay khi cánh cửa khép lại, hắn dứt khoát rũ bỏ lớp khăn tắm đang căng phồng nhục nhã xuống sàn. Nhìn sự trỗi dậy thô bạo của bản thân sau khi bị tiếng nấc cụt và những lời chửi rủa của Keonho kích thích, hắn khẽ tặc lưỡi, đôi mắt tối sầm lại đầy nguy hiểm.
Hắn đứng dưới làn nước lạnh, tự mình xử lý sự hưng phấn đang sôi sục bên dưới. Những ngón tay vừa mới khuấy đảo bên trong Keonho giờ đây lại di chuyển thô bạo trên chính cơ thể mình, đầu óc không ngừng tái hiện lại hình ảnh con cún nhỏ đang trần trụi, khóc lóc tự tẩy rửa trong căn phòng bên kia. Tiếng thở dốc của gã Alpha vang vọng trong không gian kín, đặc quánh mùi dục vọng kìm nén.
Sau khi đã giải tỏa xong cơn bốc hỏa, Seonghyeon mới thong thả tắm rửa sạch sẽ. Hắn gột rửa đi lớp mồ hôi và những dấu vết của cuộc "đi săn" đêm qua, thay vào đó là một vẻ ngoài đối lập đến nực cười với sự tàn bạo lúc nãy.
Hắn chọn cho mình chiếc quần ngủ dài màu hồng nhạt. Cái màu sắc vốn dĩ mềm mại, đáng yêu nhưng khi khoác lên thân hình cao lớn, vạm vỡ với những múi cơ ẩn hiện của gã Alpha, nó lại toát lên một vẻ khác. Phía trên, hắn chỉ mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản, chất vải mỏng dính sát vào lồng ngực rộng và bờ vai vững chãi còn vương chút hơi nước mát lạnh.
Mái tóc đen ướt sũng được hắn hất ngược ra sau, để lộ vầng trán cao và đôi mắt bất đối xứng đang nheo lại đầy thỏa mãn. Trông hắn lúc này không giống một gã chó điên vừa hành hạ người yêu trong phòng tắm, mà lại giống một người chồng trẻ đang tận hưởng buổi sáng yên bình, ấm áp. Sự vô hại giả tạo này chính là thứ vũ khí sắc bén nhất của Seonghyeon, khiến người ta dễ dàng quên đi móng vuốt của hắn cho đến khi bị hắn siết chặt cổ họng.
Hắn thong dong bước xuống cầu thang, đôi môi khẽ huýt sáo một giai điệu vui vẻ. Hắn ngồi vào bàn ăn, lịch lãm đan hai tay vào nhau, đôi mắt dán chặt vào phía cầu thang, kiên nhẫn chờ đợi vợ yêu của mình bước xuống để cùng thưởng thức bữa sáng sau thành quả của một đêm đầy năng suất.
Tầm ba mươi phút sau, Keonho cuối cùng cũng xuất hiện ở đầu cầu thang. Mỗi bước chân của em đều nặng nề và run rẩy, một bàn tay phải vịnh chặt lấy thành cầu thang gỗ để giữ thăng bằng, vì cơn đau âm ỉ từ nơi bị khuấy đảo tàn bạo lúc nãy vẫn chưa nguôi ngoai.
Em mặc một chiếc áo ngủ màu hồng nhạt, họa tiết là mấy chú thỏ trắng tinh đang nhảy múa. Bộ đồ vốn dĩ mang lại vẻ ngây thơ, đáng yêu đến cực điểm. Thế nhưng, trái ngược với phần trên kín đáo, phía dưới của em hoàn toàn trống trải. Đôi chân trắng nõn, thon dài lốm đốm những vết hôn đỏ bầm và vết cắn tím tái hiện ra trần trụi theo từng nhịp bước chân khó nhọc.
Lý do thật trớ trêu. Cái quần đồng bộ với chiếc áo đồ ngủ con thỏ trắng ấy hiện đang nằm gọn chẽ trên người Seonghyeon. Đây vốn là bộ đồ đôi mà hai người đã cùng nhau mua từ cái thời xưa xửa xừa xưa, cái thời mà Seonghyeon vẫn còn là gã thiếu niên hay cười và Keonho vẫn còn tin vào những lời hứa hẹn ngọt ngào.
Seonghyeon ngồi ở bàn ăn, thong thả nhấp một ngụm cà phê nóng, ánh mắt bất đối xứng không rời khỏi hình bóng nhỏ bé đang chật vật bước xuống cầu thang. Hắn nhìn chiếc quần ngủ màu hồng vốn dành cho dáng người nhỏ nhắn của em, nay bị đôi chân dài của mình làm cho căng khít, rồi lại nhìn sang phần dưới trống trải, trần trụi của Keonho. Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười đầy tà ác nhưng cũng tràn ngập vẻ hoài niệm vặn vẹo.
"Ô, em mặc đồ đôi với tớ à?"
Hắn thản nhiên hỏi, tông giọng trầm thấp đầy vẻ hưởng thụ. Hắn cố tình duỗi đôi chân đang ních chặt trong chiếc quần hồng ra khỏi gầm bàn như một sự khoe khoang đầy khiêu khích.
"Nhìn chúng mình xem, vẫn vừa vặn và ăn ý như ngày đầu nhỉ? Tớ mặc quần, em mặc áo. Đúng là trời sinh một cặp, Cún bếu ạ."
Hắn bật cười, tiếng cười rung động cả lồng ngực vạm vỡ dưới lớp áo phông trắng mỏng manh. Ánh mắt hắn thong thả lướt từ đôi bàn chân nhỏ nhắn đang bấm chặt xuống sàn nhà cho đến những vết tích dâm dục đỏ bầm mà hắn đã dày công khắc lên đùi em đêm qua. Việc bắt em phải mặc lại kỷ niệm cũ trong tình trạng thiếu trước hụt sau thế này chính là cách hắn sỉ nhục tình yêu ngây thơ ngày trước của cả hai.
Keonho đứng khựng lại ở bậc thang cuối cùng, tay siết chặt thành lan can đến mức trắng bệch. Gương mặt em đỏ bừng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào chiếc quần hồng trên người gã chó chết. Kỷ niệm về bộ đồ đôi đáng lẽ phải là thứ khiến em mỉm cười, giờ đây lại trở thành một cái xích cổ vô hình, nhắc nhở em rằng em đã từng yêu kẻ điên này đến nhường nào.
"Đồ... khốn nạn..."
Em thều thào, giọng nói khàn đặc vì trận khóc nức nở trong phòng tắm.
"Sao lại mắng tớ? Tớ còn chuẩn bị cả món em thích nhất cơ mà."
Seonghyeon đứng dậy, thong thả bước về phía em. Mỗi bước đi của hắn trong chiếc quần hồng trông có vẻ nực cười, nhưng áp lực pheromone Alpha tỏa ra lại khiến không khí xung quanh Keonho như đặc quánh lại.
Hắn không để em kịp lùi bước, đôi bàn tay to lớn bất ngờ luồn xuống dưới đùi và sau lưng, dứt khoát bế bổng em lên. Cảm giác hẫng hụt đột ngột khiến Keonho hoảng loạn, đôi chân trần trắng nõn không có gì che chắn của em vùng vẫy kịch liệt giữa không trung.
"Thả... tha ra! Đồ khốn... bỏ ra!"
Em đấm thụi thụi vào lồng ngực vững chãi của hắn.Thế nhưng, sức lực của một Omega đang rã rời sau một đêm bị hành hạ chẳng khác nào gãi ngứa cho gã chó điên này. Seonghyeon chẳng những không buông tay, mà còn siết chặt vòng tay hơn, ép sát cơ thể trần trụi phía dưới của em vào lớp áo phông trắng mát lạnh của mình.
Hắn dừng lại ngay sát mép bàn ăn đã bày sẵn những món ngon nóng hổi, cúi thấp đầu, phả hơi thở nóng rực vào sát vành tai đang đỏ bừng của em. Giọng hắn trầm xuống, mang theo sự đe dọa đầy dâm dục:
"Ngoan nào, Cún bếu. Em còn quấy nữa là tớ chơi nát em ngay trên bàn này luôn đấy nhé?"
Câu nói nửa đùa nửa thật ấy khiến toàn thân Keonho cứng đờ. Em nhìn xuống mặt bàn đá cẩm thạch lạnh ngắt, rồi lại nhìn vào đôi mắt bất đối xứng đang rực lên tia thú tính của hắn, cổ họng nghẹn đắng không thốt nên lời. Em biết hắn nói là làm. Hắn hoàn toàn có thể gạt phăng đống đĩa sứ sang trọng kia xuống sàn để biến mặt bàn này thành một chiếc giường hành xác tiếp theo.
Sự vùng vẫy yếu ớt lịm dần, Keonho chỉ còn biết bám chặt lấy vai hắn, vùi mặt vào hõm cổ gã Alpha để trốn tránh sự nhục nhã. Seonghyeon khẽ nhếch môi thỏa mãn, hắn đặt em ngồi xuống chiếc ghế chủ nhân đã được lót nệm êm ái, nhưng bàn tay vẫn không quên vuốt ve dọc theo đùi non của em một cách đầy chiếm hữu trước khi buông ra.
"Ngoan lắm. Giờ thì ăn thôi, kẻo món em thích lại nguội mất."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co