3
Sephiroth nhìn chằm chằm vào bóng người đang ngủ trên giường.
Cơ thể thon thả hơn một chút so với gu thông thường của anh, làn da trắng mịn không bao giờ thấy ở nơi có nhiều ánh nắng mặt trời. Hoàn toàn hợp lý, vì Nibelheim là một vương quốc miền núi có khí hậu lạnh hơn. Người phối ngẫu của anh đang ngủ cuộn tròn một bên, trong tư thế bào thai ở ngay cạnh giường - như thể Cloud chỉ mượn tạm một không gian, biết rằng đó không phải chỗ để mình bắt đầu. Và cậu đã đúng.
Sephiroth quan sát đường cong của tấm lưng, cơ thể vẫn nằm yên. Hàng lông mi dài, vàng óng lấp lánh nhờ ánh mặt trời buổi sáng yếu ớt len lỏi qua cửa sổ. Hai cánh tay khoang lại, ôm lấy đầu, cơ thể được che bằng tấm chăn, bị đá xung quanh cho đến khi nó rối tung và chỉ quấn quanh hông.
Cloud ngủ như một đứa trẻ, Sephiroth nhận ra. Một điều kỳ diệu là anh không bị đá giữa đêm, nhưng điều đó sẽ không thành vấn đề. Sephiroth đã được huấn luyện để ngủ như một quân nhân - ngủ ngay lập tức và rất nhẹ. Anh hầu như không di chuyển trong giấc ngủ của mình, thường để lại một khoảng cách dài giữa cả hai người trên chiếc giường rộng rãi không cần thiết đó.
Sephiroth không quen với điều đó, và cảm thấy như mình không cần phải chịu đựng điều này. Anh có lưu ý nhỏ khi nói chuyện với một trong những nhân viên cấp cao của mình, người phối ngẫu của anh có thể chuyển khỏi đây và vào sống ở một trong những khu khác. Có lẽ xuống sảnh. Hoặc một tầng khác, thậm chí hơn.
Không phải Sephiroth không thích Cloud - không. Anh chỉ không quan tâm đến ý nghĩ rằng bây giờ đã bị ràng buộc với một người có vẻ không thích mình, nhưng dường như không đủ quả quyết để nói thẳng ra. Anh không bận tâm đến sex, không hề. Nhưng thực tế là Sephiroth đã kết hôn với người này. Gu của Sephiroth trong quá khứ rất đơn giản - thể thao, khỏe mạnh và quan trọng nhất là không cố chấp trong việc hình thành một mối quan hệ sâu hơn.
Và ở đây, anh bị mắc kẹt cùng con mèo nhỏ mạnh mẽ với móng vuốt này. Miệng Cloud không bao giờ nói ra bất cứ điều gì thách thức công khai - tất cả ở trong đôi mắt ấy. Đôi mắt xanh tuyệt đẹp luôn gặp khó khăn với những cảm xúc không thể nói ra, và đó là loại phức tạp mà Sephiroth không cần. Họ đã kết hôn được gần một tuần nay, nhưng cảm giác như đã một thế kỷ.
Mỗi đêm khi trở về nhà, người phối ngẫu này sẽ chờ đợi anh. Sau ba ngày đầu tiên, anh bắt kịp cậu. Bất chấp sự mệt mỏi về tinh thần hay thể xác mà anh có, Sephiroth cũng sẽ tháo bỏ chúng ra, cùng với quần áo của chính mình, và vùi sâu vào lối đi ẩm ướt, chặt chẽ tuyệt vời bên trong người phối ngẫu của mình. Vị trí hầu như không quan trọng – vị hoàng tử sẽ theo anh vào bất cứ phòng hay không gian nào anh ở cho đến khi có được thứ mình muốn. Trên bàn ăn, trên tay anh với đầu gối chôn sâu trong tấm thảm đắt tiền, trên giường - cho đến khi đắm chìm vào dục vọng. Sau đó, Cloud sẽ ném ánh mắt giận dữ, kiêu căng vào người đàn ông vừa cho cậu những gì mình muốn, dọn dẹp và lên giường. Họ không trao đổi lấy một lời, giao tiếp của họ giới hạn trong những tiếng càu nhàu và rên rỉ.
Sephiroth có thể thừa nhận rằng loại hành vi này đang ném mình ra khỏi quỹ đạo thông thường. Không ai chủ động không thích anh - khi đối mặt trực tiếp. Càng sớm đưa người bạn đời ra khỏi không gian của mình, anh càng nhanh chóng lấy lại trạng thái cân bằng.
Sephiroth vô cùng bận rộn trong giờ làm việc. Vì vậy, chẳng ích gì khi tâm trí đi lang thang, đột ngột nhớ lại khoảng thời gian đặc biệt dữ dội đêm hôm trước. Đó không phải là nơi, hoặc thời gian để anh đắm chìm trong những tưởng tượng đó. Nó ảnh hưởng đến sự tập trung, và Sephiroth không thích điều này.
Ngay cả bây giờ, Sephiroth vẫn đứng bên cạnh chàng trai trẻ đang ngủ và xem xét ngắn gọn ý tưởng làm một trận tàu nhanh tới khi cậu tỉnh giấc trước khi loại bỏ ý niệm đó. Anh muốn tham gia vào một khóa huấn luyện spar (đánh nhau) với Angeal, trước khi cố gắng giải quyết hàng núi chấp thuận tái bố trí mà Zack mang tới. Bên cạnh đó, đêm qua - không, chính sáng nay, giấc ngủ của anh đã bị gián đoạn một cách khá thô lỗ.
Sephiroth tỉnh dậy đột ngột và tự động đưa tay về phía Masamune, luôn nằm cạnh giường. Lòng bàn tay đã khép lại quanh chuôi khi tâm trí anh xử lý những gì đang xảy ra. Không có mối đe dọa nào, trừ khi sự cọ xát mà người phối ngẫu của anh đang làm cũng được tính.
Cloud bằng cách nào đó rúc vào người anh, lưng áp vào ngực Sephiroth. Có phải cậu muốn sưởi ấm? Sephiroth bối rối tự hỏi trước khi nhận ra không phải - cái mông rắn chắc, chặt chẽ đó giờ đang tích cực cọ xát vào chỗ đã cương cứng hoàn toàn của anh, trêu chọc cơn kích thích tàn bạo đang ngủ say trong anh vượt ngoài tầm kiểm soát. Sephiroth nhận ra rằng Cloud vẫn còn nửa tỉnh nửa mê, nhưng mông cậu đang co giật, như thể tìm kiếm thứ gì đó.
Sephiroth thở dài, sau đó di chuyển, đẩy Cloud trở lại bên kia giường. Nhưng đôi mắt hờ hững đó nhìn chằm chằm vào anh, buồn ngủ, bối rối, ướt đẫm dục vọng và bất cần.
'Làm ơn.' Cậu rên rỉ. 'Cứ làm theo ý của anh đi.'
Sephiroth đứng dậy, quỳ xuống, đẩy Cloud nằm sấp lại, kéo mạnh hông cậu lên với sự dũng mãnh và đâm mạnh vào nơi chặt chẽ, ấm áp đó. Tiếng rên rỉ phát ra từ Cloud đầy bất lực, âm thanh mà cậu chưa bao giờ phát ra trước đây, đã được giải phóng bởi sự thiếu kiềm chế từ phía Sephiroth. Âm thanh duy nhất trong đêm đen là những tiếng rên rỉ, và tiếng lắc hông, da đập vào da.
Anh gục xuống cơ thể run rẩy của Cloud, để cơn cực khoái lướt qua khi mắt nhắm lại, cơn buồn ngủ đã quay trở lại. Thỉnh thoảng họ làm tình suốt đêm, và vào buổi sáng, anh cảm thấy mệt mỏi, cơ bắp lỏng lẻo và khập khiễng.
Đó là một vài giờ trước. Và anh đang ở đây. Vẫn nhìn chằm chằm.
Đủ rồi.
Sephiroth mặc quần áo, cầm Masamune lên và đi ra cửa.
Bên ngoài không gian của căn nhà, anh cảm thấy mình có thể nghĩ tốt hơn, rõ ràng hơn. Khi ở gần với người phối ngẫu của mình, tất cả những gì Sephiroth có thể ngửi thấy là hương thơm tinh tế của hoa mộc lan và sự ham muốn dồn nén. Nó chỉ làm anh mất tập trung. Và anh không đủ khả năng để bị làm phiền thêm.
Sephiroth đang khởi động trong phòng đào tạo, căng cơ khi Zack Fair bước vào, trong một tâm trạng vui vẻ đến khó chịu.
'Cậu đang làm gì ở đây?' Sephiroth hỏi. 'Và tại sao cậu trông rất ...hạnh phúc?'
Zack huýt sáo. 'Chào buổi sáng sếp. Hôm nay ngài đang có một tâm trạng tồi tệ. '
'Bây giờ là năm giờ sáng,' Sephiroth trả lời cộc lốc. 'Tôi không cần phải đối tốt với cậu.'
'Ngài không bao giờ tốt với bất kì ai, my lord.' Zack nói nghiêm túc.
'Tôi ở đây để đấu spar với Angeal, không phải cậu.'
'Vâng, và ngài sẽ phải tập với tôi, thưa ngài.' Tên khốn nói một cách táo tợn. 'Anh ấy đã nhắn tin cho tôi đêm qua và nói rằng sẽ không thể tập buổi spar sáng nay với ngài.' Sau đó Zack bỏ đi, bắt đầu khởi động bằng cách tập squats.
Sephiroth chờ đợi, nhưng có vẻ như Zack không có ý định giải thích.
'Tại sao?' Sephiroth nói, bực tức.
'Oh. Tôi không biết.' Zack nhún vai. 'Có vẻ là một ngày nghỉ để hẹn hò. Với Genesis. '
'Gì?' Sephiroth hỏi, bối rối. Anh hẳn đã nghe nhầm. 'Một ngày hẹn hò? Đó là không thể.' Cái ý nghĩ về việc hai người bạn thân nhất của mình đi hẹn hò với nhau chỉ khiến Sephiroth càng bối rối.
'Tôi chịu thôi.' Zack nhún vai lần nữa. 'Đó là những gì anh ấy đã nhắn.'
'Tốt thôi.' Anh sẽ đi tra đến tận cùng của việc này, và Angeal có rất nhiều thứ phải giải thích.
Angeal và Genesis? Cái gì vậy?
Chắc chắn là không. Anh thậm chí chưa bao giờ biết họ quan tâm đến đối phương.
Anh hướng sự chú ý về phía Zack. 'Chúng ta hãy chạy một vài vòng.' Sephiroth nói.
'Một vài vòng?' Zack thở dốc. 'Chỉ có một vài vòng? Chúng tôi cho các Hạng ba thực hiện mười vòng, hai lần một ngày, thưa ngài. '
'Im lặng và chạy đi, Fair.' Sephiroth nói, và chạy trên khắp đấu trường rộng lớn. Sáng nay anh đã lập trình phòng huấn luyện thành bối cảnh địa phương #43, Vùng núi Summit. Tuyết trải dài trên khung cảnh khắc nghiệt, lạnh lẽo đến mức mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy, mặt trời rực rỡ trên cao, không khí mỏng manh hầu như không thể đủ oxi bơm vào phổi.
Khi đã hoàn thành mười vòng xung quanh khung cảnh khó thở, Sephiroth cầm thanh Masamune của mình để dạy cho kẻ xấc xược này một bài học.
Zack còn trẻ, và là một SOLDIER rất giỏi. Anh ta đã hoàn thành một lượng nhiệm vụ lớn đáng kinh ngạc với tài năng của mình, không có gì ngạc nhiên khi Zack đã thăng tiến rất nhanh, đặc biệt là sau cuộc đảo chính. Anh ta là một kiếm sĩ lành nghề, và Sephiroth coi Zack là một chỉ huy đáng tin cậy, sự nổi tiếng của anh ta thường chuyển thành khả năng nâng cao tinh thần và khơi gợi sự hợp tác giữa những người lính cấp dưới. Kỹ năng xử lý giấy tờ thì lại rất tồi tệ, nhưng vẫn ở một tiêu chuẩn tạm chấp nhận cho một sĩ quan có xếp hạng cao.
Điều duy nhất thực sự làm Sephiroth bực mình về Zack Fair là sự thật rằng anh ta lúc nào cũng rất vui vẻ. Anh không hiểu anh ta lấy năng lượng đó từ đâu. Nhưng đối với trận đào tạo spar, nó rất hợp.
Zack chiến đấu cởi mở và tự do, với một sức mạnh to lớn đằng sau những cú đánh. Nó gợi nhớ đến cách chiến đấu của chính Angeal, và thật không ngạc nhiên vì anh ấy là người hướng dẫn của Zack. Nhưng sự nôn nóng cuồng nhiệt và liên tục trong các cuộc tấn công có nghĩa là anh ta thường bỏ ngỏ. Sephiroth có thể giữ kiếm cả ngày cho đến tối mịt. Anh giữ thanh kiếm của mình, cổ tay thả lỏng, và đợi cho đến khi Zach tự mình lao đến.
Và khoảnh khắc anh cảm nhận được năng lượng, Sephiroth đã thêm một luồng sức mạnh để loại bỏ một trong những đòn tấn công của Zack, và sau đó phát động cuộc tấn công của mình. Anh thích thú nhìn Zack dưới chân mình, và đùa giỡn với anh ta một chút trước khi dụ Zach vung thanh kiếm xuống, né tránh và sau đó quay vòng để ấn cạnh sắc của Masamune vào chỗ xương sườn.
Zack sững người, thở hổn hển để lấy lại hơi thở khi Sephiroth đặt thanh katana xuống. 'Đừng quá tham lam với những cú đánh của cậu, Fair.' Sephiroth khuyên. 'Lần nữa.' Và rồi họ lại đánh, những thanh kiếm va chạm và kêu vang, cảm nhận những bước đi chắc chắn khi đôi chân chạm nhẹ vào tuyết trong một vũ điệu kỳ lạ, điên rồ.
Không có gì Sephiroth yêu hơn thế này - gió quất vào tóc khi di chuyển nhanh nhẹn, Masamune tự nhiên di chuyển bên bàn tay trái. Những thứ kìm kẹp anh nhẹ như không khí, và anh chém xuyên mọi thứ với sức mạnh từ cánh tay và ngực. Sephiroth được sinh ra để chiến đấu, cho chiến tranh. Và dường như mọi thứ khác chỉ là thứ yếu.
Và khi nhìn thấy nụ cười đầy thách thức trên khuôn mặt của Zack, sự kỳ vọng của Sephiroth về người này tăng lên cao hơn. Anh để Masamune chém xuống thanh kiếm của Zack, nở một nụ cười tự mãn, và đẩy Zack lùi lại.
Đã gần tám giờ khi họ hoàn thành. Buổi spar đã lâu hơn một chút so với anh thường tự cho phép mình, nhưng nó đem đến sự vui vẻ đáng ngạc nhiên. Sephiroth không thường xuyên spar với Zack, nhưng điều đó có thể thay đổi. Zack có sức mạnh của Angeal và thêm một ít năng lượng trẻ trung, cùng một vài thứ không thể đoán trước được.
Sephiroth tra Masamune vào vỏ và tắt máy tăng cường thực tế trên máy tính. Khi môi trường xung quanh họ tan biến, anh thấy bốn người đứng ngoài phòng, nhìn qua cửa kính. Chắc họ đã xem buổi spar.
Zack nằm dài trên mặt đất, bị đánh bại hoàn toàn. 'Tôi nghĩ ngài đã giết tôi, my lord.'
'Không, tôi đã không. Nếu có, ít nhất cậu sẽ im lặng. '
'Trời ạ, ngài đã đập nát tôi trong vòng cuối cùng.'
'Tôi sẽ không thể, nếu cậu không để cơ thể mở rộng như thế. Khắc phục lỗ hổng đó và tôi sẽ lại tiếp tục với cậu. ' Sephiroth nâng một chai nước lên miệng, nuốt xuống toàn bộ trong một lần. Anh dán mắt vào nhóm bên ngoài, những người đó đang trò chuyện với nhau.
Anh nhìn Angeal, người nhún vai trung lập, với một chút xin lỗi. Genesis, mặt khác, đã phát cuồng dữ dội và đột ngột theo cách đặc biệt mà chỉ anh ta có thể. Genesis dường như đang giải thích điều gì đó với vợ của Zack.
Sephiroth bước tới cạnh Zack và thả một chai nước chưa mở vào ngực anh. Zack lầm bầm cảm ơn, mở nó ra và đổ một ít nước xuống đầu. Sephiroth quàng vai Zack. 'Vợ của cậu đang ở đây.'
Đầu của Zack ngẩn lên ngay lập tức. 'Cô ấy á? Aerith? ' Zack lắc đầu điên cuồng cho đến khi phát hiện ra Aerith, và nó giống như một cuộc hội ngộ hoàn toàn không cần thiết khi anh vẫy tay và chạy đến bên cô, yêu thương tràn đầy trong cơ thể với những cánh tay dang rộng và trong giọng nói khi hét tên cô. 'Aerith, anh nhớ em rất nhiều, cưng ơi!'
Cánh cửa kính mở ra rất nhanh, Zack vội vã chạy ra, Sephiroth có thể nghe thấy Aerith cất giọng vui mừng, gọi tên Zack, trước khi kêu lên một quãng tám khác: 'Anh toàn là mồ hôi, Zack! Đừng ôm em, em vừa mới tắm! '
Sephiroth cười thầm và mở một chai nước khác. Lần này anh uống chậm hơn một chút, cảm thấy tim mình đập chậm lại theo nhịp đập đều đặn. Cơ bắp anh cảm thấy nóng và đau nhức, đầu óc minh mẫn. Thật là một cảm giác tuyệt vời.
Điều đó gần như làm cho việc nhìn vào vị hoàng tử dễ dàng hơn một chút.
Cậu đứng trước cửa kính với những người khác, cơ thể nghiêng về phía họ và cuộc trò chuyện đang diễn ra, nhưng đầu cậu quay về phía phòng, và đôi mắt dán chặt vào Sephiroth. Cloud như chìm sâu vào suy nghĩ của riêng mình, đôi mắt xanh rực rỡ mở to và nhìn thẳng vào anh. Đã tiêu hao tất cả năng lượng dư thừa của mình, nó trở nên đơn giản hơn một chút để đẩy những suy nghĩ dâm đãng sang một bên và đứng ở đó, không chú ý đến dàn khán giả xung quanh.
Zack quay trở lại phòng huấn luyện và hét lên với Sephiroth, 'Này, mọi người sẽ đến chỗ tôi ăn sáng. Hãy đến với chúng tôi đi, Sephiroth! '
Bữa ăn sáng? Ăn sáng? Đây là gì, một bữa tiệc chắc?
'Không.'
Zack bĩu môi. 'Ồ, thôi nào. Cuối tuần rồi. '
Vậy là đã cuối tuần, Sephiroth nhận ra. Nhưng cuối tuần đã đến không ảnh hưởng gì. Nếu có dành thời gian để nghỉ ngơi, anh thực sự sẽ làm gì?
'Ngài không cần phải tới văn phòng, thưa ngài. Cuối tuần rồi. Đến chơi tại chỗ của chúng tôi và nếu được, tôi sẽ có một buổi tập khác với ngài tối nay. Lần này, tôi sẽ cày nát cái sàn. '
Sephiroth khẽ nhếch môi. 'Không.'
'Được rồi, được rồi. Nhân tiện, bạn đời của ngài sẽ đến với chúng tôi. Gen và Geal cũng vậy. Thiệt hại sẽ chỉ thuộc về ngài thôi.'
Gen và Geal? Ai đã khiến chàng trai trẻ này nghĩ rằng mình có thể đặt cho bạn bè của anh những biệt danh ngu ngốc như vậy? Và Zack thậm chí có dám đặt tên cho Sephiroth không? Nếu có thì nó sẽ là gì? Seph? Hay là Sef?
Nếu những từ đó rời khỏi miệng Zack, Sephiroth sẽ chặt anh ta thành từng mảnh - dĩ nhiên sau khi đã hành hạ tơi bời với thanh Masamune.
Sephiroth ném cái chai, và lấy thanh katana của mình. Anh đang mong chờ được tắm nhanh, mát lạnh, rồi đi xử lý đống giấy tờ dày mà anh biết đang chồng chất ở góc trái bàn. Nếu muốn làm tốt nhất trong nửa ngày làm việc của thư ký Cill, anh sẽ phải nhanh chóng lên. Sephiroth đẩy cửa kính ra, với tiếng Zack càu nhàu sau lưng.
'Này, Sephiroth,' Genesis nói, rồi ngáp dài. Có những bọng đen dưới mắt anh, và một màu hồng mơ hồ trên khuôn mặt thư thái. Sephiroth cố gắng không cười. Genesis đang ngáp? Gần chín giờ sáng? Có thật không? Như thể anh đã thức đến hơn nửa đêm.
Đợi đã. Có thật là anh vừa nghĩ về việc đó? Đôi mắt anh đảo giữa hai người bạn lớn tuổi của mình, rồi lảng tránh. Cần phải can đảm hơn để có thể tưởng tượng những gì bạn bè mình đã làm đêm qua. Zack đã nói thật, hay lại phóng đại như thường lệ?
Angeal vỗ bàn tay to lớn của mình lên vai Sephiroth. 'Zack mời tất cả chúng tôi đến căn hộ của em ấy để ăn sáng. Đi cùng không? '
'Không,' Nhưng đã quá muộn khi sự quan tâm đang lóe lên trong mắt Genesis. Người đàn ông đó là một kẻ trái ngược - trái tim anh ta cảm nhận được sự chống cự từ Sephiroth, và anh ta sẽ trút mọi thứ mà mình có để moi móc chúng ra và loại bỏ. Chết tiệt. Lẽ ra anh nên kiếm một cái cớ rẻ tiền và chạy trốn.
'Sephiroth,' Genesis nói, bằng giọng nói mượt mà. 'Thật tệ khi cậu không tham gia với chúng tôi, bởi vì người phối ngẫu đáng yêu của cậu ở đây đã chấp nhận thay cho cả hai.' Anh ra hiệu cho Cloud, rồi trượt ra sau lưng cậu và vỗ nhẹ vào cánh tay mảnh khảnh.
Đối với sự tin tưởng của Genesis, Cloud chỉ nhướng mày, nhưng không nói gì.
Zack biết cách dùng lợi thế của mình, và ngay lập tức nhảy vào để phá tan sự im lặng. 'Phải, Sephiroth. Đi với chúng tôi đi. Dù sao, ngài biết tôi cần nói chuyện về các lệnh triển khai cho Công ty thứ 41- '
'Tôi biết,' Sephiroth nói cộc lốc. 'Các tài liệu đang xếp chồng trên bàn của tôi, khi chúng ta đang nói chuyện. Tôi dự định ký chúng ngay khi tôi bước vào văn phòng của mình ',
'Chà, tôi cũng muốn nói chuyện với ngài về việc điều chỉnh một số cuộc tập trận cho đợt lính Hạng ba mới. Và cũng cho các ứng cử viên SOLDIER mới. Cũng khá là tốt để giới thiệu một số cuộc tập huấn mới,' Zack nói. 'Vì vậy, chúng ta cũng có thể làm điều đó sau bữa sáng.'
'Nó sẽ thành một bữa sáng công việc,' Genesis rên rỉ. 'Mấy người có thể bàn công việc vào lúc khác không? Và bên cạnh đó, nếu cậu không đến, đừng đổ lỗi cho chúng tôi vì đã kể với chồng mới của cậu về tất cả bí mật xấu hổ, bao gồm cả những mối quan hệ tình dục trong quá khứ, hoặc tệ hơn nữa... ' Genesis bỏ lửng một cách đe dọa.
'Điều gì có thể tồi tệ hơn so với các mối quan hệ tình dục trong quá khứ của Sephiroth?' Zack hỏi mà không thèm suy nghĩ.
Angeal vỗ sau gáy Zack. 'Đừng nói nữa, Fair.'
Genesis quay sang Zack và giải thích với giọng kịch tính, đôi mắt mở to quá mức. 'Nó tệ, tệ hơn nhiều. Giống như thực sự cần bao nhiêu dầu gội để gội sạch kiểu tóc phù phiếm đó. '
Tiếng cười phát ra bởi trò đùa ngu ngốc đó lại là của người chồng mới của anh, người ngay lập tức biến nó thành một tiếng ho mà chẳng lừa được ai.
'Sẽ là một vinh dự tuyệt vời nếu ngài có thể ban ơn chúng tôi với sự hiện diện của mình, my lord,' Aerith nói, và yêu cầu của cô ấy rất tuyệt vời khiến anh thấy khó mà nói từ chối. Sephiroth luôn thấy người phụ nữ đó thật lộng lẫy, với đôi mắt to màu xanh lá cây đặc biệt sáng chói. Có một sự bình thản đặc biệt, tự tin ở cô mà anh luôn ngưỡng mộ, và không bao giờ có thể nói không với Aerith. Có lẽ trong một cuộc đời khác, Sephiroth đã nợ cô. Nó chỉ gây khó khăn cho anh khi nghĩ ra bằng cách nào mà thằng ngốc đầu gỗ Zack đã tìm được cách thuyết phục người phụ nữ hoàn hảo này kết hôn với mình.
'Được,' Anh mủi lòng với một cái gật đầu. 'Nhưng tôi cần tắm trước. Tất cả mọi người cứ đi trước và ăn mà không có tôi. Tôi sẽ tham gia với mọi người sớm. Căn hộ của cậu ở đâu, Fair? '
Anh có một địa chỉ trong đầu và quay trở lại chỗ của mình để tắm. Vì đó là cuối tuần, thay vì áo khoác và đồng phục quân đội, Sephiroth mặc áo len và quần dài.
Anh thực sự không thể tin rằng mình đã đồng ý việc ăn sáng với nhóm người lộn xộn đó.
Nhưng thành thật mà nói, do nhu cầu ngày càng tăng về thời gian kể từ khi tiếp quản việc điều hành Đế chế, số lần Sephiroth gặp gỡ với Genesis và Angeal ít hơn rất nhiều. Tất nhiên, họ vẫn gặp nhau hàng ngày, và làm việc trong suốt khoảng thời gian đó.
Cuộc đảo chính quân sự mà anh lãnh đạo năm năm trước đã phá hủy các cấu trúc hiện có của Đế chế, để lại một nền móng sạch sẽ, tươi mới. Kể cả khi đã từ chối danh hiệu Hoàng đế, anh vẫn là Đại tướng - điều đó có nghĩa là tất cả các vấn đề quân sự vẫn nằm trong quyền hạn của anh. Heidegger là một trong những người mà Sephiroth đã ra lệnh tử hình nhưng không đích thân thực hiện - tên bất tài ngu ngốc đó đã tạo ra một đội quân bất lực, và chưa kể hắn quá trung thành với Hoàng đế cũ. Sau cuộc đảo chính, anh đã hợp nhất quyền chỉ huy quân đội và SOLDIER, họ vẫn ở dưới con mắt cảnh giác của anh.
Nhưng những chi tiết vụn vặt hàng ngày là quá nhiều, vì vậy anh đã nhanh chóng biết rằng phái đúng nhân viên đến đúng chỗ cần đến là chìa khóa để điều hành chính phủ một cách hiệu quả. Anh đã bổ nhiệm Genesis vào vị trí giám sát các nhiệm vụ cho tất cả các lớp SOLDIER và quân đội, trong khi Angeal phụ trách huấn luyện. Họ có thể lấp đầy những vị trí lớn, nhưng anh không tin ai nữa. SOLDIER giữ một vị trí đặc biệt trong trái tim Sephiroth, đặt Genesis và Angeal chịu trách nhiệm về việc đó là quá nhiều, hiện tại họ đang chuẩn bị cho vị trung úy trẻ tuổi học để đảm nhận trách nhiệm cao hơn.
Reeve Tuesti thông minh, tháo vát, đã được thăng chức lên vị trí thủ tướng, giám sát tất cả các vấn đề liên quan đến công dân với nhiều bộ dưới quyền, và Turk vẫn do Tseng điều hành. Anh đã tha mạng cho Scarlet, vì cô ta là người có ích. Anh không thích cô, nhưng anh không cần gặp mặt, miễn là Scarlet tiếp tục điều hành tốt bộ phận phát triển và nghiên cứu vũ khí. Đối với khoa nghiên cứu khoa học, thì càng ít nói về nó thì càng tốt. Anh đã chôn vùi nó xuống đất mà không hề có chút hối hận nào. Bộ phận khoa học công nghệ mới và cải cách hiện đang thay thế vị trí của nó.
Sephiroth đã tập hợp những người có năng lực cao làm việc cho mình, và anh cho rằng hiện nay, Đế chế là một tập hợp các bánh răng khổng lồ được vận hành tốt, được bôi trơn bởi nhiều bộ phận. Đã có hòa bình, như anh luôn mong muốn. Nhưng đôi khi Sephiroth vẫn nghĩ về những ngày trong khu rừng ẩm ướt ở Wutai, với lớp bùn dính bẩn thỉu dưới đôi ủng của mình, Masamune cắt ngang qua những người lính Wutai, tất cả đều đẫm máu. Anh vẫn có thể ngửi thấy mùi hôi thối đó, mùi của mồ hôi, sợ hãi, nước tiểu, máu hòa lẫn. Đó luôn là mùi hôi thối của cái chết đối với anh. Không phải là anh muốn nhớ lại chúng, nhưng ngày xưa, đó là tất cả những gì Sephiroth biết.
Bàn làm việc lúc nào cũng tràn ngập vô số những báo cáo từ nhiều phòng ban khác nhau. Tuesti có một danh mục đầu tư đặc biệt lớn vì vị trí của mình, và các báo cáo của ông luôn tỉ mỉ, nghiêm túc và vô cùng dài. Đôi khi anh phải mất hàng giờ chỉ để đọc xong một bản báo cáo. Sephiroth cảm thấy như luôn bị xích vào bàn làm việc, nhưng anh cho rằng đó là sự đền bù nhỏ nhất cho những tội lỗi của mình.
Lần cuối cùng dành bất kỳ khoảng thời gian nào với bạn bè là ...đáng tiếc, anh thậm chí không thể nhớ là khi nào. Danh sách các công việc cần bổ sung càng lúc càng dài và điều tối thiểu Sephiroth có thể thừa nhận với chính mình là đã bỏ lỡ những cuộc gặp mặt với họ.
Anh đứng ở ngưỡng cửa căn hộ của Zack, cố gắng nhớ lại xem mình có nhầm lẫn gì không.
Không có cách nào khác để mô tả nó. Căn hộ của Zack rất lớn.
Và xinh đẹp.
Và ấm áp.
Zack gặp anh ở cửa, năng lượng tỏa ra từ cơ thể nồng nặc như chính cái mùi hương xà phòng táo kỳ cục. Tóc vẫn còn ướt, sấy khô không đúng cách, và khi Zack nói chuyện sôi nổi, những hạt hơi ẩm bay ra từ tóc và bắn tung tóe lên anh. Sephiroth nghiêng đầu đi, hy vọng rằng mái tóc khô, mượt của anh sẽ cho Zack một hoặc hai gợi ý nhỏ.
'Vâng thưa ngài, chào mừng đến với Casa de Fair!'
Sephiroth nhìn lên trần nhà với những họa tiết được chạm trổ tuyệt đẹp. 'Tại sao căn hộ của cậu lớn hơn của tôi nhiều như vậy?'
Zack chớp mắt. 'Thật á?'
Genesis bước lên từ nơi anh ta đang ngồi ở bàn ăn đông đúc với những người khác. 'Yup. Đúng vậy.'
'Tôi nghĩ tôi mới là tướng quân,'
"Đại tướng", Genesis nhấn mạnh với khuôn mặt nghiêm túc. 'Vị Tướng tối cao của Đế chế Shinra.' Sau đó, anh ta làm hỏng nó bằng cách cười khúc khích.
'Nhưng căn hộ của Gen thậm chí còn lớn hơn căn hộ của chúng tôi', Zack khó hiểu.
Sephiroth nhớ lại lần cuối cùng mình tới căn hộ của Genesis trong Tháp. Nó đã có từ trước cuộc đảo chính, nhưng chắc chắn, nó vẫn như vậy? 'Không, không phải.'
'Không, đúng vậy. Zack nói đúng, 'Genesis xác nhận. 'Angeal là người vẫn ở căn hộ cũ. Tôi chuyển đến căn hộ thuộc về Rufus Shinra. Căn hộ này thuộc về Lazard Deusericus. '
'Cái gì?' Sephiroth hỏi một cách hoài nghi khi anh bước tới chỗ họ với Zack bên cạnh.
'Đợi đã. Điều đó có nghĩa là ngài không sống trong khu nhà ở của Hoàng đế? ' Zack hỏi.
'Không,' Genesis trả lời hộ. 'Nó bị biến thành một khu vực lưu trữ các loại tài liệu, vì Sephiroth đã từ chối nó vào năm năm trước. Cậu ấy vẫn ở trong cùng một căn hộ được thưởng khi thăng cấp Đại tướng. '
'Tôi thấy không có lý do gì để thay đổi không gian sống,' Sephiroth nói. 'Chúng giống như nhau đối với tôi.'
Genesis lắc đầu, chỉ vào Cloud. 'NO. Không và không. Có thể trước đó cậu còn độc thân nhưng giờ đã kết hôn rồi, cậu có thể muốn xem xét việc tái sử dụng căn hộ đó. Tôi chắc chắn rằng Cloud ở đây sẽ không bận tâm đến việc có một căn nhà đẹp hơn. Ý tôi là, sau tất cả, cậu ấy là một hoàng tử. Chỉ cần nói ra thôi. '
'Nibelheim là một vương quốc nhỏ,' Cloud giải thích. 'Các lâu đài rộng lớn, nhưng nó cũng cổ kính. Chúng tôi sống đơn giản. Căn hộ của Sephiroth là đủ rồi. ' Cậu nói một cách ân cần.
Genesis cúi xuống và vỗ nhẹ vào cánh tay của Cloud một cách đầy cảm thông, rồi chỉ vào chỗ trống bên cạnh Cloud. 'Tôi giữ cho cậu một chỗ đây, Sephiroth. Bây giờ thì ăn đi, chúng tôi gần như đã ăn xong bữa sáng tuyệt đẹp này. ' Anh nhặt một quả nho tròn trĩnh, xanh và cắn vào đó. 'Thật là một bữa sáng tuyệt vời, Aerith. Thật tuyệt khi em đã chuẩn bị tất cả cho chúng tôi. '
'Không có gì. Chúng tôi thích khi có khách hơn. Nó làm cho nơi này cảm thấy rất có sức sống', Aerith vui vẻ nói. Cô đứng dậy và rót một ly nước trái cây cho Sephiroth. 'Đừng có nhồi nhét như thế Zack, chúa ơi.'
'Phải nhanh trước khi tất cả những con kền kền đói này nuốt chửng những gì còn lại của bữa sáng,' Zack trả treo với cô.
Sephiroth nhìn cái đĩa của Zack. Có phải anh ta đang tự đề cập đến chính mình?
Anh lặng lẽ ăn, nghe bốn người họ trò chuyện sôi nổi với nhau. Các cuộc trò chuyện xã hội không bao giờ dễ dàng với anh - mọi người thường gọi anh là một người đàn ông kiệm lời. Genesis gọi anh là người thận trọng, Angeal gọi anh là người im lặng. Sephiroth chỉ đơn giản là không thấy cần phải nói trừ khi anh có điều gì muốn nói.
Với một chút quan sát, anh nhận ra rằng người phối ngẫu mới của mình có lẽ cũng chia sẻ khía cạnh đó trong tính cách. Cloud lặng lẽ ngồi đó, chỉ đơn giản là đùa nghịch thức ăn khi nghe những người khác nói. Sephiroth có thể cảm thấy sự hiện diện của cậu bên cạnh, có thể ngửi thấy mùi mộc lan đó. Cloud chuẩn bị quay sang anh thì Zack bắt đầu nói chuyện với Sephiroth về một loạt ứng cử viên SOLDIER mới được tuyển dụng, cậu lắng nghe khi Zack nói một cách hào hứng về việc thử nghiệm thêm các cuộc tập trận mới để kiểm tra năng khiếu của họ.
Zack nói chuyện càng lâu, Sephiroth càng nhận ra rằng Zack lẽ ra nên nói chuyện với Angeal, người chịu trách nhiệm huấn luyện SOLDIER thì phù hợp hơn. Một cái liếc nhanh về phía bạn mình và biểu hiện của Angeal cho thấy anh đã biết. Có rất nhiều niềm tự hào hiện trên khuôn mặt góc cạnh, nghiêm khắc của Angeal. Anh hẳn đã khuyến khích Zack nói chuyện với Sephiroth để chàng trai trẻ này có thể nhận được thêm sự tín nhiệm. Sephiroth không bận tâm. Đôi khi thật dễ chịu khi nghĩ về những điều này một lần nữa.
Genesis kéo ghế của mình lên, ngả đầu vào đó một lúc để nói về những nhiệm vụ không được phân loại. Anh muốn biết ý kiến của Sephiroth về những người giỏi nhất để đảm nhiệm các nhiệm vụ này. Sephiroth biết rằng đó là một nỗ lực trắng trợn để giữ mình ở lại đây, nhưng tâm trạng của anh lúc này đủ dễ chịu để ở lại cùng với họ. Một giờ trôi qua, ngay sau đó, anh nhận ra mình chỉ đơn giản là thích những người xung quanh.
Nhưng như tất cả những buổi tụ họp, ngay cả những buổi vui nhất, cũng phải đến lúc kết thúc. Sephiroth đứng dậy xin lỗi. Anh muốn quay trở lại văn phòng của mình, đưa cho thư ký một danh sách những việc cần làm vào thứ Hai trước khi cô rời đi.
Cill luôn làm việc hiệu quả vẫn ngồi ở bàn của cô, đang đợi anh trở lại làm việc. Túi nằm trên bàn, tất cả đã sẵn sàng, một quyển sổ ghi chép và bút đặt trước mặt cô. Cô đứng dậy khi anh bước vào. 'Tôi nghĩ ngài sẽ không trở về, my lord.'
'Tôi đã bị... giữ lại,' anh nói, và ngay lập tức bắt đầu đưa ra một loạt các nhiệm vụ cho cô khi Cill theo anh vào văn phòng. Khi anh đã xong, cô lần lượt nhanh chóng thông báo về tất cả các cuộc họp và cuộc hẹn mà anh có. Anh có cuộc họp hàng tháng với Tuesti vào thứ ba, thường chiếm phần lớn thời gian trong ngày làm việc, và có buổi khánh thành một thư viện công cộng mới ở Khu vực 6 vào thứ Tư, trước khi chủ trì một lễ trao giải tôn vinh các tình nguyện viên vào ngày hôm sau. Anh thường không làm những sự kiện này, nhưng dường như đó là một phần của một mối quan hệ công chúng liên quan đến sự nổi tiếng tạm thời của anh từ đám cưới.
'Ngài có muốn tôi chuyển chuyến tuần trăng mật tới Costa Del Sol vào cuối tuần tới không?' Cill hỏi.
Sephiroth nhìn lên. 'Cô nói gì?'
Cill kiên nhẫn nhìn anh. 'Ngài đã bảo tôi hoãn chuyến đi tuần trăng mật vì những sự kiện sắp tới, my lord. Ngài nói điều đó khoảng một tháng trước, và sẽ cho tôi biết khi nào nên sắp xếp lại nó. Ngài liệu đã có một ngày xác định trong tâm trí chưa? '
'Không,' Sephiroth nói.
Cill chờ đợi.
Sephiroth nhìn cô chằm chằm.
Cill mủi lòng, viết nguệch ngoạc xuống một vài ghi chú. 'Tôi sẽ xem xét lịch trình của ngài và liệu tôi có thể sắp xếp một khoảng thời gian phù hợp với nó không. Ngoài ra, căn hộ tôi sắp xếp cho Hoàng tử đã sẵn sàng.' Cô chỉ vào một cái túi nỉ màu đỏ trên bàn anh. 'Thẻ khóa căn hộ nằm trong đó. Tôi cũng đã sắp xếp đồ đạc của ngài ấy được chuyển đến. Nó đã sẵn sàng để chuyển vào ở bất cứ lúc nào. '
'Cảm ơn cô. Đó sẽ là tất cả công việc, Cill. '
Cô đóng cuốn sổ và rời đi vào. Sephiroth thở dài, mắt nhìn đống báo cáo cao ngất đang đợi. Anh rút Masamune ra khỏi vỏ và treo nó lên, như thường lệ. Bây giờ, nó đã thành một thói quen không thể phá vỡ, Masamune không ở trong vỏ khi bên cạnh anh. Sephiroth đã là một người lính quá lâu để không bao giờ mất cảnh giác.
Anh làm việc cho đến khi cảm nhận được sự thay đổi ánh sáng phía sau. Mặt trời đã chạm đến chân trời, phủ bầu trời với những mảng màu hồng và cam. Anh nhìn quả bóng bốc lửa dần lặn xuống, và bóng tối lan khắp vùng đất.
Sephiroth dọn dẹp bàn làm việc, hài lòng vì đã hoàn thành khá nhiều việc. Masamune được tra vào vỏ lại, và trở về căn hộ của chính mình. Anh gần như mong chờ nó.
Các tương tác của họ ngày hôm nay dù khá hạn chế, Sephiroth vẫn nhìn thấy một mặt khác của Cloud. Bất cứ khi nào họ ở riêng, luôn có sự tức giận xung quanh, giống như cậu đang chuẩn bị cho một cuộc chiến. Nhưng khi có những người khác, cậu bình tĩnh và lịch sự, gần như dễ chịu.
Anh không biết gì về người bạn đời mới của mình. Sephiroth cho rằng một phần lỗi là của mình, tất nhiên. Nhưng người phối ngẫu mới chỉ cần một vài thứ từ anh. Sự thách thức trong đôi mắt đó...
Thật không may, đó là cảnh tượng chào đón anh khi bước vào căn hộ.
Cloud đang ngồi ở bàn ăn, đối diện với lối vào. Tư thế rất thoải mái, nhưng không thể đánh lừa Sephiroth. Đôi mắt ấy nói lên tất cả. Cậu đã không lãng phí thời gian với bất kỳ lời tốt đẹp nào. 'Đồ đạc của tôi đâu?'
Sephiroth bình tĩnh bước đến gần, đặt Masamune lên bàn. Anh lấy cái túi màu đỏ ra khỏi túi, và đặt nó lên bàn. 'Những thẻ khóa này là dành cho căn hộ mới của em dưới sảnh. Chúng ta vẫn có thể cùng ngủ trên một chiếc giường, tất nhiên, nhưng ta cho rằng mỗi người nên có không gian sống riêng. '
Cloud không nói gì, chỉ lặng lẽ thở khi suy ngẫm về những gì Sephiroth đang nói.
'Ta đã cho các nhân viên thiết kế không gian của em và ta tin rằng họ chuyển đồ của em vào căn hộ lúc đầu buổi sáng, khi chúng ta ra ngoài. Ta nên thông báo cho em sớm hơn. '
Những ngón tay của Cloud đùa giỡn cái túi nỉ. Cậu mở nó ra, sờ soạng những chiếc thẻ khóa. Cậu xua chúng trong tay, lướt qua và đặt gọn gàng trở lại vào túi. Cậu đặt tay lên bàn bên cạnh cái túi.
"Chúng ta chỉ mới kết hôn một tuần và anh đã muốn thoát khỏi tôi".
Thực tế là sự bình tĩnh quyết đoán của Cloud khiến anh hoảng hốt.
'Em không đồng ý?' Sephiroth nói.
'Không, tôi không,' Cloud trả lời. Rồi cậu đứng chầm chậm.
Sephiroth đứng thẳng.
Những ngón tay của Cloud lướt trên vỏ bọc của Masamune, và rồi cậu đặt tay lên lớp vỏ kim loại được chạm trổ công phu. Sephiroth cứng người.
Những ngón tay siết chặt trên vỏ bọc.
'Bỏ kiếm của ta ra,' Sephiroth ra lệnh.
'Không.'
Sephiroth chỉ mở miệng khi Cloud cầm Masamune bằng một tay, sau đó không báo trước, vung thanh kiếm.
Sephiroth di chuyển nhanh để chặn thanh kiếm bay tới bằng tay trái. Khi anh cảm thấy những ngón tay của mình áp sát vào nó, anh dùng quyền đập tay vào ngực của Cloud, đẩy mạnh về phía sau cho đến khi lưng cậu đập vào tường, và ghim vào đó cho đến khi anh có thể xác định liệu chồng mình có phải là mối đe dọa hay không.
'Anh đối xử với thanh katana quý giá của mình còn tốt hơn cách đối xử với một con người', Cloud cười khẩy, giọng nói đầy cay đắng.
'Anh đang làm gì?' Cậu hỏi. Anh đưa Masamune trong vỏ bọc lên ngực của Cloud ở tư thế nằm ngang, giữ cậu ở đó như một biện pháp bảo vệ bổ sung. Anh sợ mình sẽ lỡ bóp nát ngực của Cloud bằng tay không. Đó là cách Sephiroth tức giận. Anh không bao giờ cho phép bất cứ ai chạm vào thanh katana của mình. 'Em đang cố gắng làm gì?'
Nếu Sephiroth nghĩ rằng mình không thể ngạc nhiên lần thứ hai vào tối hôm đó, thì anh đã lầm. Cloud đặt cả hai tay lên vỏ bọc, và đẩy lùi bằng tất cả sức lực của mình. Anh thấy mình bị đẩy đi, điều đó thật bất ngờ. Không ai có thể đẩy anh trở lại, không bao giờ. Có một lý do chính đáng tại sao anh không cần trợ thủ hay lính gác, Sephiroth là Đại tướng của Đế chế Shinra. Không ai có thể làm cho anh di chuyển trừ khi anh muốn. Không ai mạnh hơn anh trong một cuộc chiến vật lý - thậm chí không ai có thể đến gần.
Nhưng lần này, Sephiroth đã lùi lại hai bước vì Cloud đã đẩy anh lại. Điều đó làm anh sốc.
Anh đã nghĩ rằng Cloud là một hoàng tử hư hỏng, được nuông chiều. Nhưng có một cái gì đó khác về cậu, một thứ gì đó gây phẫn nộ bên trong.
Nhưng hiện tại, Sephiroth không quan tâm đến việc tìm hiểu điều đó. Anh bực mình, và rất hiếm khi anh đạt đến ngưỡng này. Anh thấy giận dữ không có tác dụng và không cần thiết, nhưng cuối cùng, Sephiroth vẫn là con người. Anh đứng thẳng dậy.
'Lấy thẻ khóa và đi đi trước khi em thực sự bị thương, Cloud.'
'Không,' Cloud phun ra.
Không ai nói không với anh. Không một ai. 'Sao em dám,' Sephiroth nói.
'Tôi dám,' Cloud gầm gừ. 'Anh nghĩ mình là ai để ra lệnh cho tôi đi xung quanh?'
Sephiroth căng bản thân lên hết cỡ. 'Ta là Đại tướng Sephiroth của Đế chế Shinra. Em sẽ làm như ta nói, hoặc ta sẽ tự ném em ra ngoài. Dù bằng cách nào, ta muốn em cút ra khỏi tầm mắt của ta! '
'Anh nghĩ rằng anh tốt hơn tôi hả, Sephiroth?' Cloud hỏi. 'Anh không phải. Chúng ta bình đẳng, my lord, và đó là điều anh sẽ học được sớm thôi, tôi hy vọng thế. ' Anh lắc đầu, đôi mắt lóe lên giận dữ. 'Không. Chúng ta không bằng nhau. Trên thực tế, ta ở trên em - trên mọi phương diện có thể kể đến! '
Cloud đủ giận dữ để phóng mình vào Sephiroth, người đang cầm chặt thanh kiếm, dễ dàng hạ gục, nhưng không làm cậu bị thương. Nhưng Cloud lại đến bên cạnh, giật thanh kiếm ra khỏi tay.
Masamune rơi xuống đất, và cả hai đều thở dốc, sự giận dữ lan tràn trong không khí.
Đây là người phối ngẫu của mình, Sephiroth phải tự nhắc nhở. Anh không thể đơn giản rút thanh katana ra và lao qua đó để ngăn Cloud lại.
Cloud nhào tới, đập anh vào tường. Khuôn mặt của họ rất gần nhau đến nỗi anh có thể cảm nhận được hơi thở nóng bỏng của Cloud trên môi mình, đôi mắt đó nóng lên vì giận dữ.
'Nói cho ta,' Sephiroth nói. 'Làm thế nào em có thể đẩy lại ta? Bởi vì em được sinh ra trong hoàng tộc? ' anh cười khẩy.
'Không chỉ có điều đó. Tôi là một người tốt hơn anh, Sephiroth, theo mọi cách mà anh có thể nghĩ ra. Tử tế hơn. Kiên nhẫn hơn. Khoan dung hơn với mấy sự nhảm nhí của anh! ' Cloud hét lên. 'Tôi rời khỏi quê nhà của tôi cho điều này. Cho anh. Anh triệu tập tôi qua biển để làm phối ngẫu của mình. Thay vào đó, mỗi đêm tôi phải cầu xin anh làm tôi. Anh làm cho tôi cảm thấy mình như một con điếm tầm thường, tên khốn! Và anh có đủ can đảm để đá tôi đi sau một tuần? '
Sephiroth nắm lấy áo của Cloud, nâng cậu lên và đẩy trở lại bức tường. 'Em đã mong đợi cái quái gì hả, hoàng tử hư hỏng? Em muốn ta tán tỉnh em? Tắm em với tình yêu? Ta đã cảnh báo em vào đêm đầu tiên. Đừng mong nắm được trái tim ta! Không có chỗ cho em ở trong đó. '
Cloud đẩy anh lại. 'Anh là một tên đàn ông độc ác, Sephiroth. Anh thậm chí còn không cho cuộc hôn nhân này một cơ hội, và sự thiếu tôn trọng của anh đối với tôi thật đáng kinh ngạc! Tôi phát ốm vì nó và tôi phát ốm vì anh. ' Cậu nhìn chằm chằm vào Sephiroth, những giọt nước mắt không ngừng tuôn rơi từ đôi mắt đẹp đẽ.
Khoảnh khắc đó dài như vĩnh cửu, và Sephiroth muốn nhắm mắt lại trước khi anh bị hút vào vòng xoáy của bầu trời xanh thẳm ấy.
Anh cúi xuống, áp miệng vào đôi môi đang nhổ ra những lời đáng ghét. Sephiroth muốn biết liệu có thể cảm nhận được sức nóng điên cuồng phát ra từ cơ thể nhỏ bé đầy vết thương, giận dữ của Cloud không. Anh cảm thấy dục vọng dâng trào khi người bạn đời giận dữ đáp lại, vì Sephiroth biết cậu sẽ làm thế.
Anh cảm thấy hai tay của Cloud không kiên nhẫn giật tóc mình, và điều đó làm anh bực mình đến mức anh mạnh mẽ xoay Cloud lại, một tay đỡ lưng ấn cậu vào tường, tay kia kéo quần cậu xuống, để lộ cặp mông căng tròn.
Sephiroth rút dương vật ra khỏi quần mình, và vỗ mạnh vào chỗ gấp giữa hai bờ mông căng tròn.
'Nhanh lên, thằng khốn,' Cloud gầm gừ.
Anh không lãng phí thời gian để thỏa mãn cho yêu cầu của tên khốn nhỏ đó, đẩy mình vào lối đi chật hẹp, từ Cloud dấy lên một tiếng kêu đau đớn, anh đẩy mình ra, ấn vào sâu hơn cho đến khi toàn bộ chiều dài bị chôn vùi.
'Di chuyển đi, chết tiệt!' Cloud thở hổn hển, nặng nề vì đau đớn.
Sephiroth không cần một lời mời khác để trừng phạt Cloud vì những vi phạm trước đó của cậu. Anh đâm mạnh cái lỗ đó, không thương xót. Anh nhận ra rằng nếu thay đổi góc độ một chút, những tiếng rên rỉ phát ra từ Cloud sẽ biến thành tiếng khóc khoái lạc không tự nguyện, và anh làm cho đến khi không còn gì ngoài những tiếng kêu đó lấp đầy không khí đêm.
Với một tiếng hét cuối cùng, đau đớn, đầu gối của Cloud nhũn ra, nhưng Sephiroth đã ghim chặt cậu vào tường, cậu hầu như không thể di chuyển với những cánh tay đang giam cầm mình. Anh giữ lấy cậu cho đến khi cơn cực khoái bùng nổ, bắn toàn bộ vào bên trong Cloud. Anh thậm chí còn không chắc ai đang thỏa mãn ai nữa, anh rút ra, nghe thấy âm thanh không đứng đắn khi dương vật của mình tuột ra khỏi hơi ấm ẩm ướt, chặt chẽ đó. Chất lỏng dày đặc chảy xuống đùi trong của Cloud và khi tách ra, cả hai ngã gục xuống trên sàn nhà.
Một lúc sau, Sephiroth ngồi dậy nhìn Cloud, mềm nhũn và kiệt sức. Tất cả cơn giận dữ dường như đã rò rỉ ra khỏi cơ thể cậu, giống như một quả bóng bị xì hơi. Có lẽ tất cả các cơn thịnh nộ đã được thoát ra ngoài. Sephiroth mừng vì điều đó, bởi vì cuộc tranh luận của họ cuối cùng lại trở thành một cuộc chiến vật lý. Anh tự hỏi, làm thế nào mà một người trông như thế - gầy gò, khiêm nhường - lại có sức mạnh lớn như vậy trong cơ thể đó?
'Em có học cách chiến đấu bao giờ không?' Sephiroth hỏi.
Cloud cựa quậy, nhưng vẫn nhắm mắt. 'Tất nhiên. Tôi là hoàng tử thứ hai của Nibelheim, nhớ chứ? Tất nhiên tôi đã được huấn luyện quân sự. Nibelheim là một vương quốc nhỏ và chúng tôi thiếu một đội quân lớn, hoặc vũ khí tự vệ, vì vậy chúng tôi có một chương trình nghĩa vụ quân sự bắt buộc. Tôi đã tham gia trong vòng hai năm. '
'Và em lựa chọn vũ khí nào?'
'Chúng tôi sử dụng súng trong quân đội, nhưng tôi đã có một số bài học riêng với một thanh kiếm rộng.'
'Một thanh kiếm rộng?' Sephiroth nhướn mày. 'Để xem em sẽ làm tốt như thế nào. Vào sáng mai.'
Cloud mở mắt. 'Anh đang mời tôi làm một buổi spar với anh?'
'Đúng.'
'Tôi không giỏi như Zack. Trong thực tế, không có khoản nào đạt được mức gần như là tốt. '
'Vậy thì ta chắc chắn em có thể học được điều gì đó', Sephiroth nói.
Cloud nhìn anh chằm chằm. 'Được rồi,' Cậu nói một cách cộc cằn. 'Nhưng tại sao anh lại muốn làm điều này?'
Sephiroth nhún vai. 'Luôn luôn tốt cho em khi biết cách tự vệ, như em đã nói. Em có rất nhiều sức mạnh cơ bản, và ta nghĩ em có thể trở thành một kiếm sĩ giỏi nếu nâng cao những kỹ năng của mình trước. '
'Có phải là anh... đang cố gắng để trở nên tốt bụng à? Với tôi?' Cloud hỏi, vẻ mặt hoài nghi.
Có lẽ. Có lẽ anh đã quá vội vàng khi muốn cậu chuyển đi, bởi vì dù sao đó cũng là ý muốn của anh, phải không? Sephiroth chỉ không ngờ Cloud sẽ chiến đấu theo cách cậu đã làm. Rốt cuộc cậu là một hoàng tử. Có lẽ Cloud không phải kiểu người dễ dàng tuân theo sự hướng dẫn, hoặc thậm chí không nên bị đối xử như cách Sephiroth đối xử với cậu.
Có lẽ anh đã không... công bằng.
Thay vì trả lời, anh trượt tay xuống dưới cơ thể Cloud, nâng cậu lên. Cậu không nặng cho lắm. 'Nào, hãy dọn dẹp và đi ngủ. Ta sẽ dạy em làm thế nào để spar vào ngày mai. '
Cloud đáp lại bằng cách cuộn hai cánh tay quanh cổ Sephiroth và tựa mái tóc nhọn hoắt đó vào ngực anh.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co