2
Bác sĩ bảo hôm nay sẽ có "liệu trình đôi."
Câu nói vang lên trong đầu Yoongi, nhưng anh không hiểu hết ý nghĩa của nó ngay lập tức. "Liệu trình đôi" — nghe như một thuật ngữ khoa học nghiêm túc, nhưng cũng vừa đủ mơ hồ để khiến tim anh đập nhanh hơn bình thường.
Tức là hai bệnh nhân cùng ngồi kể lại ký ức cho nhau, thay vì kể cho người điều trị.
Không phải cho bác sĩ, không phải cho y tá, mà cho một người thật sự — một người đồng điệu hoặc ít nhất, có thể hiểu được cơn điên của mình. Ý tưởng đó vừa hấp dẫn vừa đáng sợ.
Yoongi tưởng tượng cảnh tượng đó: anh ngồi đối diện một người xa lạ, và từng chi tiết cuộc đời anh sẽ bị lôi ra, kiểm tra, sắp xếp, phơi bày. Những hình ảnh từ phòng mổ của mẹ, tiếng đồng hồ tích tắc không dứt, những ngày trôi qua trong im lặng tẻ nhạt... Tất cả phải được kể ra, đặt trên bàn, để người khác nghe, đánh giá, hiểu hoặc không hiểu.
Một phần anh sợ. Sợ vì chưa từng chia sẻ với ai cả. Sợ vì có những ký ức chỉ vừa chạm vào là đủ để rơi xuống vực thẳm cảm xúc. Nhưng một phần khác lại tò mò. Tò mò vì từ khi đến viện, ít có điều gì khiến anh thực sự cảm thấy "sống." Và bây giờ, cơ hội này — dù nhỏ bé và đáng sợ — lại hứa hẹn một thứ gì đó khác.
Yoongi nói không cần, nhưng Jimin cứ lặp lại câu:
"Nếu anh không kể cho em, em sẽ tự nghĩ ra phiên bản khác."
Giọng cậu nhẹ như gió, mà lời thì nặng như đá.
Yoongi nhìn thẳng vào Jimin — cặp mắt ấy không có sự thương hại, chỉ có kiên nhẫn.
Một kiểu kiên nhẫn khiến người ta không thể trốn.
"Phiên bản khác?" anh hỏi, giọng khô khốc.
Jimin gật đầu, cười khẽ:
"Ừ. Em sẽ nghĩ rằng anh là một nhạc sĩ, từng có đôi tay vàng nhưng quên cách chạm vào phím đàn. Rồi một ngày, anh tự cắt đứt nhịp điệu của mình vì sợ tiếng vang trong đầu. Anh thấy không? Nếu anh không kể thật, em sẽ kể thay anh đấy."
Yoongi im lặng. Cậu nói đúng — trong viện này, nếu không nói ra, người khác sẽ thay mình nói hộ.
Và tệ hơn, họ có thể tin vào những câu chuyện không bao giờ là của mình.
Anh thở dài, ngón tay khẽ gõ vào thành ghế, nghe tiếng vang trần trụi.
"Cậu thích nghe chuyện người khác đến thế sao?"
Jimin nghiêng đầu, mỉm cười, đôi mắt cong lại như trăng non.
"Không. Em chỉ muốn biết liệu trong đầu anh, còn chỗ nào chưa bị khóa lại không thôi."
Thế là anh ngồi xuống.
Phòng trị liệu im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng cây bút rơi xuống sàn — một âm thanh bé tí nhưng đủ để khiến anh nhận ra rằng, mọi thứ xung quanh đều hiện hữu, đều nặng trĩu một cách thực tế.
Yoongi ngẩng lên nhìn Jimin, nhưng cậu chỉ ngồi đó, lặng im, mắt theo dõi anh với ánh nhìn vừa trầm, vừa tò mò. Không nói gì, không thúc giục, chỉ đơn giản là tồn tại — và chính sự tồn tại ấy đủ khiến Yoongi cảm thấy mình không còn lẻ loi.
Bên ngoài cửa kính, trời đổ mưa. Kiểu mưa dày, nhưng không có mùi gì cả — chỉ nghe tiếng rơi lạnh buốt, tách tách trên mái tôn, trên lá cây, rơi xuống đường nhựa bóng loáng. Âm thanh ấy lặp đi lặp lại, đều đều, giống như nhịp thở thứ ba trong căn phòng: vừa nhấn mạnh sự cô đơn, vừa lặng lẽ đồng hành.
Yoongi đặt tay lên cuốn sổ, mắt dán vào trang giấy trắng. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một thứ lạ lùng: vừa sợ, vừa muốn tin tưởng. Anh thở thật chậm, cố kìm nhịp tim, nhưng dường như trong từng tiếng mưa, trong từng giây im lặng, có một thứ thôi thúc: kể ra.
Và lần đầu tiên sau nhiều tháng, anh nhận ra — kể ra không phải để bác sĩ hiểu, không phải để ai đó đánh giá, mà chỉ để nghe chính mình tồn tại giữa cơn mưa và nhịp tim người khác.
"Vậy kể đi," Jimin nói, giọng bình thản như thể đang hỏi giờ ăn trưa, "ký ức đầu tiên mà anh ước gì không nhớ."
Anh ngẩng lên:
"Là buổi sáng sau đêm mẹ tôi mổ tim. Tôi ra hành lang hút thuốc. Tay còn run, nên lửa quẹt lên da cháy rát. Tôi không biết mình khóc vì đau hay vì bà không còn nữa."
Jimin gật đầu, không nói gì. Một lúc sau, cậu khẽ cười:
"Em từng nghĩ em chết đuối."
Yoongi khẽ nhíu mày.
"Sao?"
"Hồi bảy tuổi, em rơi xuống hồ," Jimin đáp, giọng đều và mảnh như sợi chỉ.
"Mọi người bảo họ cứu em lên kịp, nhưng em nhớ rõ mình đã hít nước. Nước lạnh, trơn và đặc quánh, chui vào phổi như thể em đang nuốt cả thế giới.
Em nghe tiếng bong bóng nổ trong tai, rồi thấy ánh sáng dưới nước — thứ ánh sáng mờ mờ xanh xanh, đẹp đến mức em không sợ nữa."
Cậu ngừng một chút, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mưa vẫn đang rơi dày, kéo thành những vệt bạc mảnh.
"Có thể... em đã chết rồi," Jimin nói tiếp, môi cong nhẹ, "chỉ là ai đó quên báo cho em biết."
Trong khoảnh khắc đó, Yoongi không nói được gì. Giữa tiếng mưa, câu nói của Jimin vang lên như một vết nứt trong không khí. Một người từng đánh mất mẹ. Một người có lẽ đã đánh mất chính mình.
Yoongi nhìn cậu rất lâu. Không biết nên thương hay nên sợ. Chỉ biết là, lần đầu tiên, anh thấy câu "liệu trình đôi" không hề vô nghĩa. Vì có lẽ, chỉ những người từng chết theo cách riêng của mình, mới đủ bình tĩnh ngồi nghe người khác sống sót.
Jimin nhìn thẳng lại. Không ai nói thêm.
Căn phòng nhỏ bỗng trở nên chật, không phải vì bốn bức tường, mà vì không gian giữa hai tâm hồn đang trải ra cùng lúc. Từng hơi thở, từng nhịp tim, từng tiếng mưa rơi ngoài cửa kính — tất cả dồn lại, đè lên vai Yoongi như một thứ vừa quen vừa lạ.
Anh nhận ra rằng, đây không phải là phòng trị liệu bình thường nữa. Đây là nơi ký ức của hai người gặp nhau, chồng chéo lên nhau, không che giấu, không giả vờ, và cũng không thể trốn chạy.
Yoongi cảm thấy ngực mình bóp nhẹ — không phải đau, mà là cảm giác bị sống, bởi sự thật phơi bày: có ai đó thật sự nhìn thẳng vào anh, thấy tất cả, và vẫn im lặng ở đó.
Jimin cũng vậy. Cậu không nói, không cử động, chỉ ngồi đó với ánh mắt thẳm sâu như muốn nói rằng: Anh không phải một mình nữa.
Một khoảng lặng dài trôi qua, vừa ngột ngạt, vừa bình yên. Hai người, giữa căn phòng nhỏ, giữa ký ức và nỗi sợ hãi, bỗng dưng cảm nhận được một thứ gần như... an toàn.
"Em nghĩ," cậu nói chậm rãi, "anh và em đều nhớ sai."
"Sai gì?"
"Sai về cách mình sống sót."
Yoongi bật cười. Tiếng cười vang lên ngắn ngủi, khẽ đứt đoạn như tiếng gió xé qua mái tôn trong cơn mưa ẩm ngoài cửa kính, rồi tan biến vào không gian tĩnh lặng của căn phòng.
Anh nhìn Jimin, thấy cậu vẫn giữ ánh mắt thản nhiên nhưng sâu thẳm đến mức khiến anh bỗng dưng muốn yên lặng, chỉ để quan sát. Tiếng cười đó không phải vui, cũng không hẳn là buồn — nó là thứ phản ứng tự nhiên, mờ mịt giữa sự nhận ra và cảm giác trống rỗng: nhận ra rằng cả hai đều sống sót theo cách riêng, và trớ trêu thay, cả hai đều... không chắc là đã thực sự "sống."
Jimin nghiêng đầu, nụ cười nhè nhẹ thoáng qua khóe môi, không nói gì. Trong khoảnh khắc ấy, căn phòng nhỏ bỗng trở nên nặng trĩu và gần gũi cùng một lúc. Nhịp mưa ngoài cửa kính như hòa vào nhịp thở hai người, vừa lạnh vừa ấm, vừa thật vừa mơ hồ.
Yoongi thở dài, tay lơ lửng trên cuốn sổ, rồi chầm chậm đặt bút xuống. Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh thấy rằng sống sót không phải lúc nào cũng cần chiến thắng, mà đôi khi, chỉ là... được phép tồn tại giữa ai đó và nỗi nhớ mình không thể xóa.
"Cậu nói chuyện như thể hiểu rõ hết mọi thứ."
"Không. Em chỉ biết có hai kiểu người: người muốn nhớ và người muốn quên. Còn em thì ở giữa — em muốn nhớ lại sao mình quên đi được."
Yoongi im lặng.
Một câu nói đơn giản, nhưng chạm đúng vào nơi anh luôn cố lẩn tránh.
Ánh đèn vàng trong phòng hắt lên gò má Jimin — mảnh sáng mỏng manh, vừa đủ để thấy đôi mắt cậu ươn ướt, không phải vì khóc, mà như đang phản chiếu ký ức cũ trôi lên từ đáy nước.
"Muốn nhớ lại sao mình quên đi được..." — Yoongi lặp lại, giọng nhỏ đến mức như nói cho chính mình nghe.
Anh chợt thấy lòng mình nhoi nhói — không rõ là thương, là sợ, hay là nhận ra Jimin đang nói hộ anh điều anh không đủ dũng cảm để nói ra.
Anh nhìn cậu, thấy cổ áo Jimin hơi ướt, chắc do mưa đã làm ướt. Một thứ ẩm mát, nhẹ, nhưng đủ để khiến Yoongi cảm nhận được rằng cậu thật sự tồn tại — không phải trong ký ức, cũng không phải trong mơ.
"Cậu đã ra ngoài mưa à?" Anh hỏi, giọng khẽ run, như sợ phá vỡ sự hiện hữu mong manh kia.
"Đúng vậy, rất vui." Cậu cười, cái cười nhỏ mà ánh mắt vẫn lấp lánh, vừa tinh nghịch, vừa dịu dàng, khiến tim anh nhói lên lạ kỳ.
Yoongi nhìn cậu, và bỗng nhận ra một điều: trông Jimin lúc đó như một giấc mơ lạc vào giữa ngày. Không thực, nhưng cũng không hẳn là ảo. Cậu đứng đó, ướt mưa, thở ra khẽ mùi hơi nước và mùi giấy mực của cuốn sổ — và Yoongi chỉ muốn thời gian dừng lại để giữ giấc mơ này mãi.
Một khoảnh khắc yên lặng trôi qua, chỉ còn tiếng mưa ngoài cửa kính và nhịp tim đang xôn xao của anh, nhận ra rằng, trong thế giới điên rồ và lạnh lẽo này, cậu là thứ duy nhất khiến anh cảm thấy... bình yên và sợ cùng một lúc.
"Nếu một ngày tôi quên tất cả," anh nói khẽ, giọng như tan ra trong hơi mưa, "cậu sẽ nhắc tôi chứ?"
"Không."
Chỉ một từ, ngắn, nhẹ, nhưng rơi xuống như viên sỏi làm gợn cả căn phòng. Yoongi ngẩng lên, nhìn thẳng vào đôi mắt Jimin — thứ ánh sáng trong trẻo mà mệt mỏi cùng lúc.
"Sao?" Anh hỏi, dù thật ra, anh đã sợ câu trả lời từ trước.
"Vì em cũng muốn quên anh."
Câu nói đó lẽ ra phải đau. Phải khiến người nghe như bị bóp nghẹt giữa ngực. Nhưng Yoongi không thấy đau. Anh chỉ thấy yên. Một sự yên ắng đến lạ, như thể nỗi buồn cũ trong ngực vừa được chạm vào đúng chỗ — không phải để biến mất, mà để được công nhận là nó từng tồn tại.
Bên ngoài, mưa vẫn rơi, đều đều, như đang viết lại câu chuyện của hai người trên mặt đất. Còn trong phòng, Yoongi khẽ nhắm mắt, lần đầu tiên thấy mình không sợ bị quên nữa — bởi vì, có lẽ, cậu cũng sẽ quên cùng anh.
Buổi trị liệu kết thúc.
Jimin đứng dậy trước, bước nhẹ trên sàn ẩm, tay đặt lên vai anh — cái chạm vừa đủ để Yoongi cảm nhận hơi ấm nhưng không hề áp lực.
"Đừng sợ nếu anh mơ thấy em," cậu nói, giọng bình thản, nhưng có gì đó trong âm thanh khiến tim anh nhói nhẹ.
"Có thể em cũng đang mơ thấy anh."
Yoongi nhìn cậu một lúc, lặng thinh. Cảm giác vừa lạ vừa quen: nỗi sợ, sự mong chờ, và một chút rung động mà anh không biết gọi tên.
Jimin rút tay ra, quay lưng bước tới cửa. Anh chỉ còn nghe tiếng bước chân cậu nhè nhẹ trên sàn, hòa với tiếng mưa rơi ngoài cửa kính. Nhưng trong đầu anh, câu nói ấy vẫn vang lên — như một nhịp tim thứ ba, vừa thật, vừa mơ hồ, vừa đủ để khiến anh không còn thấy cô đơn giữa ký ức và giấc mơ nữa.
Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, và lần đầu tiên sau nhiều tháng, cảm thấy nỗi nhớ không còn là gánh nặng. Nó chỉ là một điều gì đó cần được giữ trong tim, cùng với một cái tên: Park Jimin.
Khi cậu bước ra ngoài, Yoongi nhìn lại cuốn sổ của mình.
Trang hôm nay chỉ có một dòng chữ nguệch ngoạc, hơi xiêu vẹo, như chính tâm trạng của anh lúc viết:
"Nếu ký ức là nhà giam, thì anh là người em sẵn lòng ở chung."
Anh nhíu mày, nhìn dòng chữ một lúc lâu. Nó vừa là lời nhắn, vừa là lời tự nhủ — thứ mà Yoongi biết sẽ theo anh suốt đêm, qua cả những giấc mơ và những nhịp thở ngắn ngủi.
"Hạch hạnh nhân," anh nghĩ, lòng khẽ run, "đừng để tôi quên giọng nói đó."
Anh hít sâu, tay vẫn đặt trên trang giấy, và lần đầu tiên sau nhiều tháng, cảm giác người khác hiểu mình — dù chỉ một chút — làm ngực anh vừa ấm vừa đau. Tiếng mưa ngoài cửa kính vẫn rơi, nhịp đều đều, như thể đồng điệu với nhịp tim đang run lên một cách yên lặng.
Trong khoảnh khắc ấy, Yoongi nhận ra rằng ký ức, nỗi đau, và cả sự cô đơn, đôi khi cũng có thể trở thành một nơi để tìm thấy sự an toàn — nếu người ở bên đủ dũng cảm để ngồi cùng.
.
.
.
đuma máy t đơ vcl
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co