30.
Tui quay lại motip cũ nhé. Sau mấy tháng bỏ truyện thì tui quyết định đổi lại nè. Bỏ phần tận thế. Tận hưởng thế giới bình thường với Thanh Bảo bất bình thường
----------------
Thanh Bảo cuối cùng cũng được tát cả mọi người chiều đến quên hết toàn bộ cơn tức. Nếu lúc đầu là vì quá tức nên mới không để ý đên những người anh trai của mình thì lúc sau chính là vì quá vui mà quên
Lúc này, trong không gian tâm trí của em cũng đã diễn ra một điều thay đổi lớn khiến Bray gần như khóc nấc mà ôm chặt hai người còn lại
Tại.... Tại sao chứ, không thể tất cả cùng tồn tại sao
So với một idol bình thường thì có vẻ em thích cái idol có vấn đề về thần kinh hơn rồi đấy nhỉ- Brizzle cười khẽ, có chút mệt mỏi mà nằm dựa vào bên vai trái của nó, nói khẽ
Bình thường tốt hơn mà, ngoan nào - Baothanhthien cũng nhẹ giọng mà dỗ, tay đưa lên xoa nhẹ đầu nó
Không tốt chút nào hết, Bảo chắc chắn cũng sẽ khóc cho coi
Tốt đấy chứ, nhìn xem nhóc con vui đến mức nào kìa - Baothanhthien cảm khái
Ở trong này anh có thể thấy được một Karik gần như đã hóa thân thành tên cuồng em trai, giữ chặt Thanh Bảo không cho phép Thế Anh Bùi tiếp cận hay sớ rớ được vào người em lấy một ngón tay. Một Tuấn Anh hộ thuẫn đằng sau, mượn uy áp của Karik để khè người khác. Cũng thấy một JusTa Tee ba phải nhưng chung quy vẫn đều chỉ hướng về một mình Thanh Bảo, cưng em rất nhiều. Và cuối cùng là Andree đang tìm mọi cách để tiếp cận dù cho bị chặn đủ đường và thỉnh thoảng bị thằng em nhà mình là Thanh Tứn Tây Hồ thỉnh thoảng lại đạp ké một cái vào chắn ngang, đồng minh duy nhất là Đức Thiện thì bị Thanh Tuấn kèm cứng, chỉ thỉnh thoảng mới xen ngang được vài câu
Các anh... Các anh còn bao lâu nữa
Hai tháng. Còn hai tháng nữa - Baothanhthien khẽ thở dài, cả người dựa vào người Bray
Em không muốn bị bỏ lại. Anh ơi... Em không thể đi cùng hai anh sao
Ngoan, rồi sẽ đến lúc. Đến khi Bảo tự tin bản thân có thể rap, đến lúc y tự tin về mọi việc đã... Trong thời gian đó, cục cưng giúp bọn anh trông chừng bé con nhé, được không
Urgh... Anh Brizzle tự nhiên sến quá
Haha. Sến vậy không thích hả. Anh học theo anh Baothanhthien đó
Eo ôi. Anh an ủi như hình thường hộ em cái đi
Baothanhthien nhìn hai người lại vui vẻ cười đùa không để ý đến việc khác nữa thì thoáng thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhắm mắt dưỡng thần đợi đến ngày anh thật sự biến mất
Bên ngoài.....
"Anh Karik~"- Thanh Tuấn bám lấy Hoàng Khoa, mè nheo nửa kéo nửa túm anh đi ra xa, Đức Thiện cũng rất nghĩa khí mà gây sự cãi nhau với Tuấn Anh để kéo người đi
Để rồi khi Thanh Bảo chú ý tới thì lại chỉ còn mình em với cha già Thế Anh
"..... Để em gọi anh Rizzle"- Thanh Bảo sau một hồi im lặng thì nói
"Không cần. Anh.... thật sự chỉ cần em thôi. Không cần ai khác ngoài em hết"- Thế Anh vội túm lấy tay nó, chân thành mà nói
"Giọng điệu của anh tởm quá..."- Thanh Bảo nhăn mặt, rất không khách khí nói
"Anh..."- Thế Anh đang nói dở thì bị Hoàng Khoa đi qua túm cổ kéo đi mất
"Đi nào đi nào. Đi chơi thật hay thách đi. Thua thì nốc rượu. Nốc thật thật thật nhiều rượu cho đến khi ngất thì thôi"- Hoàng Khoa vẻ mặt ác ý mà nói, phía dưới là Thanh Tuấn đang ôm chân bị hắn kéo lê theo phía dưới
Em không giữ con trâu này được. Anh nói xong chưa đó - Thanh Tuấn khóc ròng nhìn lên Thế Anh với vẻ mặt cầu cứu, khẩu hình miệng mà nói
Thằng Thiện đâu? - hắn nghi hoặc nhìn mà hỏi lại
Ảnh bị đấm ngất rồi. Vũ đang sơ cứu - Thanh Tuấn nhăn mặt đáp
Ổng khỏe vậy hả? - Thế Anh nghi hoặc, nghi ngờ nhân sinh
"Muốn biết tao khỏe hay không thì hay là anh Bùi cũng thử một đấm xem? Nói thế nào? Có thể đi cùng, bao hết chi phí từ ăn, mặc, ở đến đi lại, vui chơi nhưng chỉ được ngắm thôi, không được ở riêng hay nói chuyện riêng vói Bảo"- Hoàng Khoa bất chợt xen vào nói, nói xong thì chửi
".... Anh... " - Thanh Bảo nghe xong thì có chút sững sờ, muốn nói lại thôi, im lặng theo sau lưng Hoàng Khoa đi đến chỗ mà Tuấn Anh và Emily đã hỗ trợ setup
Trên bãi biển tư nhân nhanh chóng diễn ra cuộc chơi đầy mong đợi. Thanh Tuấn, Tất Vũ lẫn Đức Thiện đều cầu mong gã trai tồi sẽ không nói ra gì quá mất mặt và mong nhiều hơn là Hoàng Khoa sẽ không quá tay. Trên chiếu được trải ra trên mặt cát là ba thùng bia và hai chai rượu trắng cùng chút đồ nhắm
Chỗ ngồi được chia phân bổ nhanh chóng với Thanh Tuấn ngồi cạnh Đức Thiện, bên cạnh là Tất Vũ ngồi cạnh Emily, sau đó tới Thanh Bảo ngồi cạnh và cuối cùng là Hoàng Khoa ngồi cạnh Thế Anh để hắn ngồi cạnh Thanh Tuấn để tạo thành một vòng tròn
"Luật như bình thường mấy người đều biết rồi. Nhưng có một điều tôi muốn thay đổi. Tránh cho việc ai đó quá hèn mà chỉ dám chọn thách" - Hoàng Khoa cực kỳ có phẩm vị mà nói tiếp - "sau ba lượt chọn thách, kẻ bị chọn trúng nhất định phải chọn sự thật bất chấp sự thật đó là gì"
"Chơi thì chơi. Ai sợ mấy người chứ" - Thế Anh thản nhiên đáp lại
"Ô kê. Vậy bắt đầu đi" - Hoàng Khoa thản nhiên nói
"Vậy chọn kẻ làm thật hay thách như thế nào đây?"- Thanh Tuấn nhìn một lượt rồi lên tiếng hỏi
"Dễ mà. Lên vòng quay may mắn"- Emily vui vẻ nói, cô lấy ra điện thoại, viết tên từng người rồi bắt đầu nhấn vòng quay
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co