Truyen3h.Co

Ảnh Đế | hk

14

bbulblebianace_



Cảnh quay suýt bế tắc được hóa giải bằng nụ hôn diệu kì của Trần Minh Hiếu, Nguyễn Quang Dũng vốn thích quay cảnh nội tâm trong bối cảnh xung đột cảm xúc mạnh, Thôm Lực hợp tác với ông nhiều bộ điện ảnh rồi, đương nhiên am hiểu sâu sắc.

Quay bù vài đoạn nhỏ nữa là xong cảnh này.

"Cảnh vừa rồi cắt ra làm thành tin hot được đó."

Cảnh có diễn viên quần chúng đầu tiên từ khi bấm máy, chuẩn bị suốt một ngày rồi quay trong hơn ba tiếng cuối cùng đã hoàn thanh Khangợt mong đợi, ai cũng thấy vui, phó đạo diễn mặt hồng hồng không biết vì nóng hay nhiễm bầu không khí trường quay cười nói: "Cảnh ứng biến này phát huy quá lợi hại"

Nguyễn Quang Dũng cũng rất hài lòng, nhưng không chịu nói chuyện nhẹ nhàng, bảo: "Lần sau cố gắng trao đổi trước! Lúc nãy nhờ Bảo Khang phản ứng nhanh, theo kịp, nếu không lại phí một cảnh."

Trần Minh Hiếu chỉ lắc đầu cười không nói gì.

Phạm Bảo Khang còn đang len lén hồi tưởng nụ hôn vừa rồi, nghe vậy vội nói: "Không có không có, Minh Hiếu anh ấy... tương đối giỏi."

Trần Minh Hiếu đang cúi người để Ninh Nghệ Trác tiện choàng áo cho mình, nghe cậu nói liền nhìn lên, hỏi: "Giỏi cái gì?"

Phạm Bảo Khang : "..."

Mọi người đồng loạt hướng mắt vào cậu, Bảo Khang không tiền đồ lập tức đỏ mặt.

Cả đoàn cười ầm lên.

Phạm Bảo Khang chỉ thiếu nước kiếm lỗ chui vào, cậu chắp tay xin mọi người tha cho.

Phó đạo diễn nhìn Bảo Khang, ngứa ngáy trong lòng.

Nhờ phúc của Nguyễn Quang Dũng, phó đạo diễn và Trần Minh Hiếu cũng hợp tác vô số lần rồi, nhưng đây là lần đầu anh ta thấy Minh Hiếu quay cảnh thân mật nhiều lần như vậy, hơn nữa không biết có phải để phối hợp với tính cách nhân vật không mà bản thân Minh Hiếu cũng buông thả hơn trước nhiều, từ lúc bấm máy tới giờ không đóng thế không lấy góc ướm, toàn bộ làm thật quay thật, giống như vừa rồi, để tạo ra xung đột cảm xúc còn tự thêm cảnh hôn.

Lúc nãy phải lo quan sát các diễn viên quần chúng, không được xem kĩ cảnh hôn, có một chuyện rất đắn đo, giờ đang ngứa ruột ngứa gan.

Phạm Bảo Khang bị chọc nhiều quá không dám ngẩng đầu lên nữa rồi, phó đạo diễn cũng không nỡ bắt nạt thêm, nhìn sang Trần Minh Hiếu, thấy tâm trạng anh có vẻ không tệ, không nhịn được đánh bạo đi đến tìm hiểu chân tướng.

Trần Minh Hiếu tưởng phó đạo diễn muốn nói chuyện nghiêm túc gì, cúi đầu nghe anh ta thì thầm.

Môi Minh Hiếu tươi dần, không kiềm được, bật cười.

Mọi người tò mò ghé mắt, Trần Minh Hiếu nhịn cười lắc đầu, "Không hôn sâu, không tin mọi người cứ hỏi Bảo Khang."

Cả trường quay nổ tung.

Phó đạo diễn chờ mong nhìn Bảo Khang, mắt sáng lóa, xác nhận: "Không thật hả?"

Phạm Bảo Khang xấu hổ sắp bốc cháy, may mà đèn trường quay đang u ám, người khác thấy không rõ, cậu miễn cưỡng lắp bắp: "Anh Minh Hiếu... rất chuyên nghiệp, chỉ... đủ tiêu chuẩn cảnh quay thôi."

Phó đạo diễn cười ha hả, trêu: "Coi Bảo Khang mắc cỡ chưa kìa, tôi còn tưởng... Ây, rất tốt rất tốt, nhưng cậu Khang phải kiên cường chút nha, còn đến một tháng 'tuần trăng mật' phải quay đó."

Phạm Bảo Khang thành con tôm, chỉ biết gật đầu thật thà.

Nguyễn Quang Dũng nhịn tới giới hạn, sầm mặt nói: "Dọn trường quay, phó đạo diễn sắp xếp cho mọi người ra ngoài, ngày mai có cảnh nhớ ngủ sớm, hôm nay rất thuận lợi, mọi người vất vả rồi."

"Vất vả vất vả."

"Mọi người cực khổ rồi."

Tuy mới qua mười một giờ, nhưng về tới khách sạn làm này làm nọ đến khi nằm lên giường là quá nửa đêm, mọi người chào nhau rồi lần lượt rời trường quay.

Thôi Phạm Khuê nghi ngờ Bảo Khang cảm lạnh từ chiều, mang theo cái áo lông dày nhất cho cậu chưa đủ, còn cầm khăn lông dày chờ sẵn, khi Bảo Khang mặc xong đống quần áo béo núc ních theo Phạm Khuê đến bãi taxi thì xe đưa đón của Minh Hiếu đúng lúc chạy ngang.

Trần Minh Hiếu đang định lên xe, quay lại nhìn Bảo Khang, vừa mở miệng là phả khói trắng: "Lên xe tôi cùng đi?"

Phạm Bảo Khang do dự một chốc rồi lắc đầu cười, "Không cần đâu anh, tài xế của bọn em sắp đến rồi, ngay ấy mà."

Trần Minh Hiếu gật đầu, lên xe đi.

Đêm đông thật sự lạnh, Thôi Phạm Khuê nhảy nhót tại chỗ, "Trần ảnh đế gọi anh thì anh đi đi, lạnh chết được."

"Đừng làm phiền người ta." Phạm Bảo Khang chà tay, "Hôm nay Minh Hiếu mới trả lời phỏng vấn, không chừng có cánh săn ảnh phục sẵn trước cửa khách sạn chờ chụp anh ấy, nửa đêm nửa hôm, anh xuống từ xe anh ấy không được ổn đúng không?"

Thôi Phạm Khuê nghĩ thấy đúng, liền nói: "Phải phải! Trời đất, não em nó chập mạch rồi."

Phạm Bảo Khang phà hơi cho ấm, "Tách ra hai xe dù sao cũng hơn, với lại..."

Với lại, Bảo Khang còn xấu hổ lắm, không dám ở riêng với Minh Hiếu.

Trong lúc nói chuyện thì xe Bảo Khang đến, cậu và Phạm Khuê hối hả lên xe.

Khá may, truyền thông phỏng vấn Trần Minh Hiếu rất hiểu chuyện, không hề để lộ khách sạn Minh Hiếu đang ở, nhân viên cả đoàn thở phào tự về phòng mình.

Trong phòng, Phạm Bảo Khang mở video chat bàn kế hoạch năm sau với Nguyễn Bảo Việt.

"Tuy đã được đóng phim của đạo diễn Nguyễn, nhưng cũng đừng đòi hỏi quá cao." Nguyễn Bảo Việt nói đúng thực tế: "Lần này là một bất ngờ, hơn nữa phim này cũng khó có doanh thu phòng vé cao được, người ta không chấp nhận đâu. Cậu nổi tiếng mấy các đạo diễn lớn cũng không dễ gì để cậu vào mắt, cùng lắm cho cậu diễn vai phụ trong mấy phim thị trường, mượn cậu để kéo fan, thật sự cho cậu đóng chính... quá mức."

Phạm Bảo Khang cũng tự hiểu, "Dạ, quay xong bộ này tiếp tục đóng phim truyền hình hoặc phim chiếu mạng... Em phải tranh thủ kiếm tiền."

Bảo Việt yên tâm, cười nói: "Biết kiếm tiền là được rồi, yên tâm, anh để ý cho cậu, trễ nhất là tháng sau, nhất định sẽ mang về cho."

"Cảm ơn anh Việt." Bảo Khang suy nghĩ rồi cười khổ: "Đừng... đừng bại não quá."

Nguyễn Bảo Việt bất lực, "Anh mới nói sao? Vẫn đòi hỏi nhiều à? Được rồi... Anh cố gắng, mai đến công ty nói chuyện với cấp trên."

Nói chuyện công việc xong, Nguyễn Bảo Việt hỏi thăm sức khỏe Bảo Khang theo thông lệ, lại hỏi: "đạo diễn Nguyễn và Minh Hiếu đối xử với cậu thế nào?"

"Đạo diễn tốt lắm, rất nghiêm túc, quay phim của chú ấy rất có lợi, còn Minh Hiếu..." Nụ hôn của hôm nay lại hiện lên trước mắt, Phạm Bảo Khang ho ho, nói: "Minh Hiếu cũng tốt với em lắm..."

Nguyễn Bảo Việt vô tư vô tâm không nhận ra gì, tiếp tục lải nhải như thường lệ.

Cách vách của cách vách, Trần Minh Hiếu cũng đang nghe Kim Mẫn Đình giảng bài.

"Em lại làm sao rồi?"

Mới về phòng tắm rửa ra Minh Hiếu đã thấy điện thoại mọc ra năm cuộc gọi nhỡ của Mẫn Đình.

Trần Minh Hiếu gọi lại, được một tràng khuyên bảo hết nước hết cái.

Mẫn Đình nhọc lòng nói: "Không đưa kịch bản là vì chị tin cậu, buổi phỏng vấn bình thường thôi mà, nhưng cậu cứ phải tạo scandal cơ, bây giờ nhà nhà đoán xem ai đang hợp tác với cậu, văn phòng của Khương Dĩnh còn đặc biệt công bố lịch làm việc thời gian này của Khương Dĩnh, thái độ mập mà mập mờ, sức chú ý thoắt cái từ buổi phỏng vấn chuyển sang tin hành lang về hai người rồi."

Trần Minh Hiếu bật cười, "Chính chủ còn chưa thanh minh mà văn phòng bên đó đã sốt ruột trước rồi."

"Sốt cái gì mà sốt, tin đồn trước đây do bọn họ tung ra đó! Chỉ tại chị... Không biết bọn họ thích trò này, không đã chả hợp tác làm gì." Mẫn Đình cáu gắt, "Còn chẳng đánh tiếng trước nữa, lần nào cũng lôi mình vào tuyên truyền."

Trần Minh Hiếu thờ ơ, "Hai tháng nữa phim ra mắt là hết chuyện thôi, cứ kệ."

"Cũng đúng..." Mẫn Đình nói, "Nói chung cậu chú ý, đừng có nói lung tung nữa! Chị muốn bể cả đầu."

Trần Minh Hiếu rề rà đáp: "Biết rồi mà."

"Đúng rồi." Minh Hiếu chợt nhớ ra chuyện gì, nói: "Lần trước chị nói giới thiệu Bảo Khang cho Truyền thông Tinh Quang ấy, có tin tức gì chưa?"

Mẫn Đình bật cười, "Sao nhanh vậy được, chị mới nhắc một lần, bọn họ phải chờ cấp trên bàn bạc rồi mới quyết định, chưa hồi âm."

Trần Minh Hiếu nghịch bật lửa, nói: "Chị nhớ ra, chờ một tuần nếu chưa có tin tức gì thì liên hệ lại lần nữa."

Mẫn Đình cười nói, "Để bụng thế, sao không tự mà nói đi? Một cú điện thoại của cậu là đến thẳng máy chủ tịch Trần, không tiện hơn chị liên hệ từng tầng à?"

Trần Minh Hiếu cười nhẹ, "Chị liên hệ giúp thì là công tác bình thường, em mà xen vào... Ít nhiều gì cũng có tính tư nhân, dễ nói khó nghe."

Mẫn Đình ngạc nhiên, "Hiếm có đó nha Trần ảnh đế! Hôm nay lại để ý người ta nói gì à, cuối cùng ngài cũng biết xấu hổ rồi hả?"

Trần Minh Hiếu vô tư: "Làm gì có chuyện đó."

Mẫn Đình: "..."

Minh Hiếu ngồi trên sofa ngắm cảnh đêm bên ngoài khoan thai nói: "Da mặt Bảo Khang có vẻ mỏng lắm, nếu thành công thật, khi đến Tinh Quang nghe mấy người bên đó nói lung tung... Không tốt lắm."

Trần Minh Hiếu nhớ tới vẻ mặt thẹn thùng luống cuống của Bảo Khang lúc đạo diễn hô cắt, thấy hơi thích.

Mẫn Đình nghĩ kĩ rồi gật đầu, "Cũng đúng... Bỏ đi, chị đưa phật đến Tây Thiên, vừa hay tuần sau phải đến Tinh Quang một chuyến, để chị xem thử có gặp được chủ tịch không."

Trần Minh Hiếu giả dối: "Vất vả quá, chị Mẫn Đình."

Kim Mẫn Đình hầm hừ, "Tỉnh lại đi, chị cậu nhờn đòn lâu rồi, nghỉ ngơi sớm."

Minh Hiếu cười cười, "Ngủ ngon."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co