19
Minh Hiếu nổi giận đùng đùng, đi hết một vòng hành lang khách sạn thì gọi cho Mẫn Đình.
Kim Mẫn Đình cũng thấy tin rồi, bắt máy lên nói trước: "Đừng tức đừng tức, cậu nghe chị nói..."
"Không nghe." Minh Hiếu lạnh giọng ngắt lời Mẫn Đình, "Em không vu oan người tốt... Chị hỏi thăm rõ ràng cho em trước, xem có phải do tự Phạm Hữu Tiến bày ra không."
Mẫn Đình: "... Ngài bớt giận, chuyện to tát gì đâu, bây giờ chị đi tìm hiểu được chưa? Nhưng cậu phải hứa, chờ tin của chị, đừng tự ý làm gì."
Minh Hiếu hít sâu, "Được."
Mẫn Đình khuyên Minh Hiếu thêm vài câu nữa mới cúp điện thoại.
Minh Hiếu nghẹn cục tức trong lòng, nghĩ nghĩ, lại gọi cho Nguyễn Quang Dũng.
Nguyễn Quang Dũng đang họp với biên kịch, bắt máy lên nói trên trời dưới đất gì đó: "Gì chứ? Ai thoải mái?"
Minh Hiếu đang cáu, không kể được, cũng chẳng có tâm trạng kể, bực bội bảo: "Chú... Chú tự xem tin tức đi, khó nói rõ."
Nguyễn Quang Dũng cúp máy, tự đi tra tin.
Vài phút sau, Nguyễn Quang Dũng gọi lại, ngữ khí bình thản phẳng lặng như tờ: "Chú xem rồi, bọn họ xạo đó."
"..." Trần Minh Hiếu nhắm mắt, miễn cưỡng trả lời: "Thật phiền chú giám định quá... Chú không đính chính?"
Hiển nhiên Nguyễn Quang Dũng không xem mấy trò trẻ con của diễn viên nhỏ này là gì, ngơ ngác hỏi: "Có gì phải đính chính? Người ta cũng đâu nói Phạm Hữu Tiến diễn chính, hơn nữa chúng ta chưa từng công bố ai đóng chính, người ta doán đủ thứ, tin nào cũng phải đính chính? Bệnh à?"
Minh Hiếu nghẹn, nói: "Bỏ đi..."
Nguyễn Quang Dũng là đạo diễn, thường không phụ trách mảng quảng bá, tìm đến ông là bái nhầm thần rồi.
Minh Hiếu cúp máy, lục danh bạ định tìm người phụ trách tổ quảng bá của Tên khốn, chợt nhớ ra, bộ phim này, đoàn phim này, căn bản không có tổ đó...
Không lấy được giấy phép, không lên được màn ảnh rộng, quảng bá làm gì?
Thật đúng là...
Bảo Khang khó chịu trong lòng, muốn lên quán trà tầng trên cùng khách sạn ăn gì đó đánh lạc hướng, lúc đẩy cửa phòng ra thì thấy Minh Hiếu tỏa sát khí sầm mặt đi tới đi lui trong hành lang phía xa, đầu cúi nhìn điện thoại.
Từ cửa phòng Bảo Khang đến thang máy buộc phải đi ngang Minh Hiếu.
Không biết có phải tác dụng tâm lý không, Bảo Khang cảm nhận được sát khí nặng nề quanh Minh Hiếu, nếu đến gần, có khả năng Minh Hiếu sẽ bùng nổ, chém cho một nhát.
Phạm Bảo Khang giật thót rụt trở vào.
"Anh muốn ăn bánh mà?" Thôi Phạm Khuê còn đang lướt weibo, thấy Bảo Khang mới hé cửa phòng ra đã quay vào liền hỏi: "Hay lười đi? Em đi mua cho anh nhé?"
"Không... không cần, không ăn nữa."
Bảo Khang ngồi lại sofa, ngẫm nghĩ, chắc Minh Hiếu cũng thấy tin tức rồi.
Dù không thấy thì cũng khá lâu rồi, chắc chắn đã có người liên lạc báo cho anh.
Trái tim chìm xuống tận đáy nước của Bảo Khang cứ như được buộc cho cái bong bóng, lơ lửng bay lên.
Bảo Khang cứ tưởng Minh Hiếu thấy tin rồi cũng không để tâm, hẳn đã quen.
Nhưng thấy anh Hiếu nãy, rõ ràng đang giận.
Phạm Bảo Khang ho ho, tâm trạng tốt lên khó tả.
Trần Minh Hiếu nổi giận vì chuyện của mình!
Vui quá đi.
Phạm Bảo Khang mới bị Phạm Hữu Tiến hớt tay trên tự dưng thấy hạnh phúc trong lòng.
Môi cũng không ngừng cong lên được.
Nam thần nổi giận vì mình kìa.
Minh Hiếu lúc giận có chửi thề không? Tiếc là không được nghe, Bảo Khang không dám nói với ai, mỗi lần Minh Hiếu nói tục là chân cậu lại nhũn ra...
"Anh... anh Khang..." Phạm Khuê hãi hùng, "Anh... không sao chứ? Giận quá hóa điên rồi à, sao còn cười nữa..."
"Khụ khụ..." Bảo Khang sặc nhẹ, cậu chà mặt, gồng lên lại, miễn cưỡng giải thích, "Anh... giận quá mà cười... Không sao."
"..." Phạm Khuê đau lòng, "Đâu có người lạ ở đây, đừng... đừng miễn cưỡng cười vui nữa."
...
Trần Minh Hiếu đi lòng vòng hành lang một lúc cho hạ hỏa rồi về phòng mình.
Trương Viên Anh với chuyên viên hóa trang sợ chọc trúng công tắc của Minh Hiếu, tự động trốn trước rồi, chỉ còn mình Nguyễn Như Ngọc trong phòng.
Nguyễn Như Ngọc quan sát sắc mặt Minh Hiếu, cười gượng, "Chuyện đó... Chị Mẫn Đình mới gọi cho anh, kẹt máy, nên gọi cho em."
Minh Hiếu nhìn Nguyễn Như Ngọc.
Nguyễn Như Ngọc hạ giọng, "Anh đoán trúng rồi, đúng là Trần Minh Hiếu tự gửi ảnh, trợ lý của cậu ta từng làm cho Siêu Giải Trí, bản thảo được đưa đến truyền thông qua cậu ta, mù quáng khen Trần Minh Hiếu có ngoại hình diễn xuất gì đó cũng vì cậu ta mua trước với Siêu Giải Trí, xác nhận không sai được."
Minh Hiếu hừ lạnh, "Có phải bây giờ cậu ta không thừa nhận, còn đang gấp rút tìm người tiết lộ ảnh của mình không?"
"Sao anh biết?" Nguyễn Như Ngọc cũng thấy xấu hổ thay, "Tin tức vừa nổ ra là cậu ta liên hệ với đoàn phim ngay, nói mình không biết gì hết, còn nói tình nguyện liên hệ với Siêu Giải Trí, lấy thân phận đương sự để ép bọn họ gỡ tin..."
Minh Hiếu cười lạnh.
Nguyễn Như Ngọc e dè nói: "Chị Mẫn Đình bảo em nói với anh, đừng để trong lòng, chuyện này quá thường thấy, chỉ là một diễn viên nhỏ muốn nổi tiếng nên giở trò, dùng mấy phương pháp ti tiện, nếu anh tranh cãi với cậu ta thật thì mất giá lắm..."
Đương nhiên Minh Hiếu hiểu chứ.
Nói ra thì, Phạm Hữu Tiến cũng có chút đầu óc.
Trong tấm ảnh đó, tư thế của mình và cậu ta rất mờ ám, nếu thật sự muốn nổi, hoàn toàn có thể không nhắc chuyện quay phim, không thông báo là tiết lộ mà nói luôn là chụp lén, để người khác nghĩ mình và cậu ta có chuyện thật.
Ngược lại chuyên Tên khốn bấm máy rất nhiều người trong giới không biết, đừng nói đến fan.
Như vậy sẽ có sức chấn động lớn hơn nữa, lên kế hoạch cẩn thận có thể lên đầu đề suốt tháng.
Nhưng nếu làm như vậy, văn phòng của mình sẽ đính chính ngay.
Đến lúc đó, fan của mình sẽ xé cậu ta thành đống thịt vụn.
Có lẽ Phạm Hữu Tiến biết rõ chuyện này, cho nên lánh nặng tìm nhẹ, trực tiếp lộ chuyện đóng phim, chỉ dựa hơi mấy lời khen của mình.
Cậu ta biết Bảo Khang không tiện phản bác, mình không thèm để để ý, công ty văn phòng cả hai bên chỉ bo bo giữ mình, còn đoàn phim... Từ lúc bấm máy đã kín tiếng, đề cao quy tắc bớt chuyện nào hay chuyện đó, cũng sẽ không công khai đính chính.
Dùng hai chủ đề gây chú ý "Minh Hiếu" và "phim điện ảnh đồng tính", cậu ta có thể kiếm đủ lượt xem mà không tốn bao nhiêu công sức.
Trần Minh Hiếu siết nhẹ điện thoại, nửa cười nửa không... Phạm Hữu Tiến tính hay lắm.
Nguyễn Như Ngọc thầm vuốt mồ hôi, nhẹ giọng: "Đâu phải lần đầu bị dựa hơi, thôi... đừng để ý nữa."
Mặt Minh Hiếu lạnh như băng, không trả lời.
Anh không giận vì bị Phạm Hữu Tiến dựa hơi gây chú ý.
Chuyện đó với Minh Hiếu đã là cơm bữa rồi, năm nào chẳng có vài đợt, bị phía làm phim và đồng nghiệp hợp tác xem là mánh khóe để tăng danh tiếng cho bản thân, anh căn bản chẳng buồn để tâm.
Nhưng lần này thì khác.
"Là một diễn viên rất chuyên nghiệp, diễn xuất tốt."
"Diễn với người đó rất thoải mái."
Hai câu này anh nói với Phạm Bảo Khang.
Dẫn đường cho Truyền thông Tinh Quang kí hợp đồng với Bảo Khang đang tiến hành đâu ra đó, sang năm sau khi phim quay xong vài tháng, Bảo Khang chính thức gia nhập Tinh Quang, phối hợp với tuyên truyền điện ảnh, hỗ trợ của công ty mới, thêm nhận xét của mình và Nguyễn Quang Dũng về Bảo Khang trước đó, Bảo Khang có thể vững chân ổn định suôn sẻ thuận lợi mà mượn thân phận nam chính phim điện ảnh để chuyển hướng, nâng cao giá trị bản thân.
Tuy Minh Hiếu không cố sức, nhưng một lần hai lần, anh thật sự đang trải đường cho Bảo Khang.
Hiện tại, con đường ấy bị một kẻ mà chẳng nhớ nổi tên gì trực tiếp giẫm lên.
Trần Minh Hiếu lâu không bị ai chặn đường, cục tức nghẹn trong cổ họng, không dễ gì nuốt xuống được.
Nguyễn Như Ngọc biết tính tình Minh Hiếu không tốt, không dám nói gì nữa, cả phòng nghỉ lặng ngắt, đủ để nghe rõ tiếng hít thở.
Đột nhiên điện thoại Minh Hiếu reo.
Nghệ Trác giật mình, cô liếc nhìn điện thoại trên bàn, thấy Kim Mẫn Đình gọi đến vội cầm lấy đi đến trước mặt Trần Minh Hiếu, nói khẽ: "Điện thoại của chị Mẫn Đình."
Minh Hiếu trầm giọng: "Nghe."
Nguyễn Như Ngọc nhấn nút loa.
Mẫn Đình dịu giọng: "Nguôi giận chưa?"
Minh Hiếu lạnh nhạt: "Chị nghĩ sao?"
"Chị cũng đoán được phần nào lý do cậu giận, nhưng cả đội bàn bạc... cảm thấy chúng ta không phản ứng gì là tốt nhất." Mẫn Đình an ủi Minh Hiếu, "Cậu là ai? Cậu ta là ai? Chúng ta đâu thể hạ mình cắn chó được, đúng không? Hơn nữa... Chuyện này không ảnh hưởng đến danh dự của cậu, cũng không phá hoại gì cậu, chúng ta là đương sự không tiện ra mặt nói chuyện, nếu không dễ gây thị phi, vu cho cậu chèn ép người mới gì đó. Hơn nữa... không chừng đoàn phim sẽ lên tiếng thì sao?"
Minh Hiếu im lặng chốc lát, nói: "Nguyễn Quang Dũng không giỏi quan hệ xã hội, đoàn phim cũng không quan tâm mấy chuyện này, sẽ không đính chính đâu."
"Ơ..." Mẫn Đình xấu hổ, "Bọn họ không quan tâm, cậu cũng đừng để bụng nữa, đâu phải mới vào nghề."
"Chị biết cậu không vui." Mẫn Đình dốc hết ruột hết gan, "Nhưng cậu mới bị Khương Dĩnh mượn tay rồi, nể mặt tuyên truyền cho phim nên thôi bỏ. Chủ đề đó vẫn chưa lắng hẳn đâu, cậu còn định kiếm thêm việc vào người à? Nói chung dính với mấy chuyện thị phi này dễ mất fan lắm."
"Trần ảnh đế, thương cho những thiếu nữ đó đi, tháng trước lúc có tin đồn với Khương Dĩnh không biết bao nhiêu con tim đã tan vỡ rồi." Mẫn Đình cười bất đắc dĩ, đổi giọng, "Nếu cậu giận vì Bảo Khang thì càng không cần thiết."
Mẫn Đình hiểu rõ tính anh, dịu giọng khuyên: "Chuyện cậu ấy ký hợp đồng với Tinh Quang chị đã liên hệ với chủ tịch Trần rồi, chủ tịch Trần nói sẽ suy nghĩ, các cấp bên dưới cũng có hứng thú với Bảo Khang. Ngay hôm nay chị liên hệ lại lần nữa, được không? Chuyện này đã chắc tám chín phần rồi, đến lúc vào công ty của chú ruột cậu rồi chẳng phải cậu muốn làm gì thì làm sao?"
Sắc mặt Minh Hiếu sáng hơn một xíu.
Mẫn Đình bơm thêm: "chủ tịch Trần thương cậu như vậy, trước giờ cậu muốn sao được vậy, sau này chuyện của Bảo Khang còn không tùy ý cậu muốn à? Cậu vội gì chứ?"
Câu "chuyện của Bảo Khang tùy ý cậu" chó ngáp phải ruồi đâm trúng điểm nhạy cảm của Minh Hiếu, Minh Hiếu cúi đầu, phì cười.
Trần Minh Hiếu vừa cười là Mẫn Đình và Nghệ Trác hất được tảng đá đè nặng trong lòng, Mẫn Đình thấy khuyên lơn tương đối rồi, dỗ dành thêm: "Hiểu ra chưa? Được rồi, chuyện này cùng lắm xôn xao được hai ngày thôi, cứ kệ nó, yên tâm đóng phim. Gần đây thời tiết không tốt, chú ý sức khỏe, mai chị đến thăm cậu."
Minh Hiếu "ừm" một tiếng, ngắt máy.
Minh Hiếu hít sâu, gõ nhẹ lên bàn.
Mẫn Đình nói không sai, từ phương diện nào cũng không cần hơn thua với đám người đó.
Minh Hiếu có được ngày hôm nay không phải toàn nhờ lăng xê, danh tiếng của anh là công sức của những tác phẩm chất lượng và đội ngũ đứng sau, biết bao nhiêu người tích góp lại từng ngày một, xử lý mấy chuyện này phải hết sức cẩn trọng.
Hơn nữa, đúng như lời Mẫn Đình nói, chờ sau này... Chỉ cần anh muốn, anh có thừa đường để vẽ cho Bảo Khang chạy.
Trần Minh Hiếu lấy hơi lên, tâm trạng tốt hơn nhiều.
Anh cầm điện thoại lên lại, mở weibo.
Chủ đề hot nhất rành rành là Minh Hiếu và Phạm Hữu Tiến sắp hôn sau tủ rượu.
Trần Minh Hiếu nheo mắt, lướt xuống.
Trong mấy tin tức linh tinh xen lẫn mấy tin có liên quan đến anh, nội dung sàn sàn, nhìn biết ngay là tuyên truyền cá nhân của bên Trần Minh Hiếu.
Tài khoản mấy nhà truyền thông lớn cũng chuyển tiếp, mấy chỗ còn lôi tin cũ thời thời nào đó lên xào chung, đưa đủ thứ tin về Trần Minh Hiếu.
Minh Hiếu cười châm biếm, "Ao cạn rùa đông."
Trần Minh Hiếu lại xem tiếp, thấy năm phút trước Siêu Giải Trí lại đăng rào rào một bản tin.
Hàm ý nào đằng sau lời nhận xét diễn chung với Phạm Hữu Tiến"rất thoải mái" của Trần ảnh đế?
Mở đầu phân tích Minh Hiếu khen ngợi Phạm Hữu Tiến bao nhiêu, tiềm năng của Phạm Hữu Tiến to bằng nào. Tiếp theo lưu loát khen xối xả ngoại hình và diễn xuất của Phạm Hữu Tiến, câu cuối tổng kết cả bài, điên cuồng tung hô Phạm Hữu Tiến xong còn không quên nửa nạc nửa mỡ giọng không lành ám chỉ, Trần ảnh đế vốn được đồn là tiếp cả nam nữ gặp được Phạm Hữu Tiến có lẽ đã động lòng phàm, khi được phỏng vấn khen không ngớt miệng, sợ là nhập vai quá sâu.
Nguyễn Như Ngọc vẫn đứng cạnh Trần Minh Hiếu, cô hãi hùng nhìn bài viết rắm chó không kêu đó, sợ một giây sau Minh Hiếu sẽ đập điện thoại.
Trái ngược, Minh Hiếu không nổi giận, đọc tới cuối cùng, nụ cười lạnh chợt xuất hiện.
Trần Minh Hiếu nghịch điện thoại một lúc, đứng lên nói: "Nếu Mẫn Đình gọi cho em để tìm anh thì cứ nói anh đang quay."
Nguyễn Như Ngọc mờ mịt, cô chưa kịp hỏi Trần Minh Hiếu đã ra ngoài.
Nguyễn Như Ngọc thấp thỏm lấy điện thoại mình ra, lên weibo, tim đập thình thịch.
Một phút trước, Trần Minh Hiếu chuyển tiếp tin mới của Siêu Giải Trí, đồng thời bình luận: Cút mẹ mày đi.
Nguyễn Như Ngọc: "!!!"
Còn chưa phải tin sốc nhất đâu, sau khi chuyển tiếp tin của Siêu Giải Trí, Minh Hiếu lại chuyển tiếp tấm hình Bảo Khang tự chụp tháng trước, còn bình luận: Rất chuyên nghiệp, diễn xuất tốt, diễn chung rất thoải mái.
Điện thoại Nguyễn Như Ngọc run như co giật.
Nguyễn Như Ngọc đập đầu xuống bàn trang điểm, không muốn sống nữa...
Ngoài phòng nghỉ, Trần Minh Hiếu tắt điện thoại.
Trần ảnh đế mất vui, đừng ai mong được vui.
Mấy năm không gặp, Trần Minh Hiếu lần nữa ra mặt gây chiến với truyền thông, ba Hiếu, vẫn là ba Hiếu.
Trần Minh Hiếu mỉm cười, mím môi, gõ nhẹ cửa phòng Bảo Khang.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co