Truyen3h.Co

Ảnh Đế

8

banhgao07

Từ sau cái hôm dán giữ nhiệt cho Kim Thái Hanh, Điền Chính Quốc cảm giác mối quan hệ giữa mình và Kim ảnh đế dường như đã bất giác gần gũi hơn một bước.

Trước đó, trong thời gian chờ quay, Kim Thái Hanh chưa từng nói nhiều với cậu, hai người tự ngồi trong phòng nghỉ của mình, khi Nhâm Hải Xuyên hướng dẫn thì mới tụ tập lại, khớp thoại, đó là lúc duy nhất có giao lưu.

Khi tập diễn Kim Thái Hanh cũng hành xử đúng như tính chất công việc, không nói thừa nửa chữ. Điền Chính Quốc lại ngại, không dám gợi chuyện gì, sợ Kim Thái Hanh thấy mình nói nhiều khó chịu.

Nhưng bây giờ Kim Thái Hanh lại chủ động gọi Điền Chính Quốc vào phòng nghỉ của mình.

Phòng nghỉ của Kim Thái Hanh thường luôn rộng hơn của Điền Chính Quốc một chút, điều kiện cũng tốt hơn, mỗi khi đến trường quay Kim Thái Hanh dẫn theo ít nhất hai xe, hai trợ lý gần như dọn hết đồ đạc Kim Thái Hanh dùng hằng ngày đến trường quay, sẵn sàng cung ứng cho các kiểu khó ở lẫn khó chịu bất tử của Kim Thái Hanh.

Ban đầu hai trợ lý thấy Điền Chính Quốc thường xuyên đến thăm phòng nghỉ và xe đưa đón của Kim Thái Hanh cũng ngạc nhiên lắm, Kim Thái Hanh vốn rất ghét người khác xâm lấn không gian tư nhân của mình, người ta không biết nhưng trợ lý sinh hoạt biết, Kim ảnh đế luôn hòa nhã lịch thiệp với người ngoài lúc riêng tư thật lòng khó hầu hạ, có lẽ Kim Thái Hanh cũng tự biết thân biết phận, biết mình cách hình tượng quý ông mà cả đội tạo dựng rất xa, cho nên rất chú ý bảo vệ đời tư.

Nhưng Điền Chính Quốc là một ngoại lệ, trong trường quay ngoài Nhâm Hải Xuyên chỉ có mình cậu thường được Kim Thái Hanh gọi lại, ra ra vào vào phòng nghỉ của Kim Thái Hanh.

"Trợ lý chờ trên xe hết rồi, tôi ở đây một mình chán." Kim Thái Hanh gọi điện triệu hồi Điền Chính Quốc sang phòng mình rồi đứng lên nhường ghế cho Điền Chính Quốc, anh thì vừa ngáp vừa bỏ ra góc ngồi, "Cái... quyển kịch bản của cậu sao dày vậy?"

"Em kẹp chung với ghi chú và mô tả tự viết." Điền Chính Quốc cầm áo khoác Kim Thái Hanh vắt trên ghế lên gấp gọn để qua bên rồi mới ngồi xuống nói: "Em mới đi hỏi thử, một tiếng nữa bấm máy rồi."

"Ừm..." Kim Thái Hanh nhìn đồng hồ, bất đắc dĩ, "Lại phải quay tới nửa đêm."

Điền Chính Quốc cười cười, an ủi, "Mấy ngày nữa là tới Bình Nam, gần như hết ngoại cảnh rồi... Em nghe nói điều kiện bên đó tốt lắm, trường quay cách khách sạn cũng không xa, không khí cũng khá hơn bên này nhiều."

Kim Thái Hanh nửa cười nửa không, "Đừng mừng vội, tới lúc đó phải theo đoàn cả ngày, bây giờ còn chút thời gian riêng, thi thoảng hẹn bạn đi chơi, qua đó thì bị cấm cửa cả ngày."

Điền Chính Quốc thì không bận tâm lắm, chỉ cần được ở chung với Kim Thái Hanh thì làm gì cậu cũng vui lòng, khách sạn bên Bình Nam đã đặt xong, cậu từng xem, cậu và Kim Thái Hanh ở cùng tầng, chỉ cách một phòng ở giữa.

"Tập thoại không anh?" Điền Chính Quốc nhìn nhìn khóe mắt đỏ ửng của Kim Thái Hanh, "Tối qua anh ngủ không ngon?"

Tối qua lúc kết thúc là hơn mười một giờ đêm, về đến nhà cũng chưa quá nửa đêm, cũng không quá trễ.

"Sắc mặt tôi không tốt hả?" Kim Thái Hanh soi gương, xoa cổ, "Tối qua quay xong bị người quen kéo đi chơi, ba giờ sáng mới về nhà, ngủ chưa được mấy tiếng đã chạy tới đây."

Kim Thái Hanh gọi cho trợ lý hỏi cà phê, Điền Chính Quốc thở dài trong lòng, trước đây không biết, sau một thời gian tiếp xúc mới phát hiện, nam thần sinh hoạt rất không điều độ, đến tối cứ hay ngủ muộn vì chuyện này chuyện kia, sáng hôm sau còn phải dậy sớm quay phim, thói quen sinh hoạt cũng không tốt, hút thuốc, còn thích uống rượu.

May mà tổ nghề thương, dù bị đày đọa như thế thân hình và da dẻ của Kim Thái Hanh ba mươi hai tuổi vẫn giữa nguyên trạng thái đỉnh cao, so với khi vào nghề, ngoài khí chất bớt chút non nớt thêm chút hấp dẫn, thì thời gian mười năm không tàn phá được chút nhan sắc nào của người này, được tháng năm gột rửa, lại càng mê người.

Để quay mấy cảnh ở Bình Nam, thời gian này Kim Thái Hanh đang nuôi tóc, bình thường khi quay tạo hình kéo tóc anh ra sau nên không thấy, lúc này không vuốt gel, lọn mái dài rũ xuống che khuất tầm mắt, như điểm thêm nét gợi cảm.

"Khụ..." Điền Chính Quốc lắc đầu, ép mình hoàn hồn lại, đề nghị: "Nếu anh mệt thì em gọi trợ lý của em tới, em tập thoại với cậu ấy anh xem thôi?"

Kim Thái Hanh bật cười, "Không cần... Tôi để quên kịch bản ở nhà rồi, cho tôi mượn của cậu."

Điền Chính Quốc gật đầu, đưa quyển kịch bản của mình cho Kim Thái Hanh.

Kim Thái Hanh lật tới cảnh sắp quay, liếc mắt nhìn rồi đóng lại, thoại anh đã thuộc lâu rồi, xem qua là nhớ lại ngay.

Khi trợ lý Sầm Văn mang cà phê vào hai người đang tập thoại, Sầm Văn không dám quấy rầy, đặt cà phê xuống rồi đứng bên cạnh chờ xem Kim Thái Hanh còn cần gì nữa không.

"Tôi phát hiện..." Kim Thái Hanh nhìn Sầm Văn, Sầm Văn vội đưa cà phê cho anh, Kim Thái Hanh chỉ cầm trong tay chứ không uống, hơi nhíu mày, "Đang tập thoại nên cậu không diễn chính thức hả? Sao mà đài từ..."

Kim Thái Hanh không nói tiếp.

Điền Chính Quốc giật thót trong lòng... Đài từ của cậu đúng là không ổn.

Quay phim thần tượng còn chữa bằng lồng tiếng hậu kỳ được, bây giờ phải thu tiếng trực tiếp, chỉ có thể tự phát huy.

Diễn cảnh bình bình còn đỡ, đến những cảnh cần cảm xúc mạnh thi thoảng Điền Chính Quốc sẽ không kiềm được giọng, lúc nói quá nhỏ, khi lại lạc giọng.

Kim Thái Hanh nhấp cà phê, lấy điện thoại ra chơi, gần như không định tập thoại với cậu nữa.

Điền Chính Quốc xấu hổ ngồi trên ghế, tức khắc trở nên căng thẳng hồi hộp.

Kim Thái Hanh anh ấy... thất vọng về mình rồi sao?

Bị Nhâm Hải Xuyên mắng một trăm lần trước mặt mọi người cũng không khiến Điền Chính Quốc đau lòng bằng một ánh mắt muốn nói lại thôi của Kim Thái Hanh.

Hưng phấn và nhiệt tình lúc mới được gọi đến tập thoại bị chậu nước lạnh này dội buốt tới tận xương.

Không có gì khiến người ta buồn rầu khó chịu hơn là bị người mình thích thất vọng xem thường.

Sao mà... vô dụng quá đi?!

Kim Thái Hanh cúi đầu nhìn di động, thong thả uống cà phê.

Điền Chính Quốc như ngồi thảm chông, cảm thấy mình ngồi đây chỉ làm chướng mắt thêm thôi.

"Anh Thái Hanh, em..."

Điền Chính Quốc lấy hơi nhẹ.

Mình bỏ bấy nhiêu công sức... vất vả lắm mới được đóng phim chung với Kim Thái Hanh, chỉ để anh ấy biết mình tệ tới mức nào thôi sao?

Điền Chính Quốc dồn hết dũng khí nói nhỏ: "Em thử lại được không? Đài từ của em đúng là không ổn, em sẽ cố gắng hết sức! Cố gắng phối hợp với anh..."

Kim Thái Hanh ngước mắt, ngây ra rồi tắt trang web đang xem, Sầm Văn đứng ngay cạnh Kim Thái Hanh, cô tinh mắt liếc thấy, Kim Thái Hanh đang lên mạng tra xem lý lịch phim ảnh của Điền Chính Quốc bấy lâu nay.

Kim Thái Hanh gật đầu, "Được, lại nào."

Điền Chính Quốc vò góc áo, mới thoại được vài chữ Kim Thái Hanh đã nhíu mày hô: "Ngừng."

Điền Chính Quốc như lọt hầm băng, cả trái tim lạnh buốt.

Kim Thái Hanh vứt điện thoại qua một bên, rướn tới, đặt một tay lên bụng dưới của Điền Chính Quốc.

Điền Chính Quốc: "!"

Kim Thái Hanh thong thả bảo: "Nói lại đi."

Điền Chính Quốc căng thẳng tim đập thình thịch không ngừng, cậu cố thở đều, tập trung tinh thần, đọc lại lần nữa.

Kim Thái Hanh phì cười, "Cơ bụng hoàn toàn thả lỏng... Vậy cậu không phát âm từ bụng, hoàn toàn dùng cổ họng? Lúc quay chính thức không sợ vỡ giọng à?"

Điền Chính Quốc vội nén hơi xuống, hít sâu, thoại lại.

"Đừng thở mạnh, trước khi đọc thoại cậu còn phải lấy hơi nữa à?" Ngón tay dài của Kim Thái Hanh vẫn đặt trên bụng dưới Điền Chính Quốc, nhíu mày, "Làm lại."

Điền Chính Quốc nín thở, dồn hơi từ bụng dưới lên bụng trên, đọc thoại lại lần nữa.

Kim Thái Hanh buông Điền Chính Quốc ra, tựa vào ghế, uống cà phê rồi nói: "Khá hơn nhiều rồi."

Điền Chính Quốc thở ra một hơi dài, sống lưng cậu toát mồ hôi rồi.

Tới giờ Điền Chính Quốc mới thấy xấu hổ, cậu lén liếc nhìn Sầm Văn, thấy sắc mặt cô bình thường mới dám thả lỏng, chân thành nói với Kim Thái Hanh: "Cảm ơn Anh Thái Hanh, em... Sau này nhất định sẽ chăm chỉ luyện tập, từ khi tốt nghiệp ít khi luyện đài từ, tại em quá lười biếng."

Kim Thái Hanh cười khẽ, "Giờ ai cũng thế... Nhưng nếu cậu muốn phát triển theo hướng tốt hơn, tốt nhất vẫn nên tự yêu cầu cao một chút."

Điền Chính Quốc vội gật đầu thụ giáo: "Dạ."

Phó đạo diễn gõ cửa, cười bảo: "Điền Chính Quốc đang ở đây phải không? Chuyên viên trang điểm tìm cậu mãi kìa, về trang điểm thôi, sắp bấm máy rồi."

Điền Chính Quốc vội đáp lời, cậu đang định đi nhưng ngẫm nghĩ lại đỏ mặt cúi đầu chân thành nói với Kim Thái Hanh đang chơi điện thoại, "Cảm ơn Anh Thái Hanh dạy em."

Kim Thái Hanh không ngẩng đầu, chỉ cười phẩy tay, bảo cậu mau đi trang điểm đi.

Điền Chính Quốc như trút được gánh nặng, tung tăng chạy đi.

Lúc đang khép cửa, Điền Chính Quốc thoáng nghe thấy Sầm Văn trong phòng cười nói: "Sao lúc nãy anh nghiêm khắc thế, làm mặt Điền Thịt Tươi trắng bệch kìa."

Có vẻ như Kim Thái Hanh cảm thấy trợ lý của mình hỏi vô lý, bất lực nói: "Anh dọa cậu ta lúc nào?!"

Ngoài cửa, Điền Chính Quốc khóc không ra nước mắt, thì ra vừa rồi chỉ là trạng thái bình thường của Kim ảnh đế, vậy mà mình đã sợ muốn mất hồn rồi!!

Bất quá... Điền Chính Quốc xoa bụng, hơi xấu hổ.

Lúc nãy Kim Thái Hanh tiến sát cậu quá chừng!

Kim Thái Hanh đặt tay trên bụng dưới của mình, mắt nghiêm nghị bảo cậu đọc thoại, nhớ tới lại nhũn cả chân.

Thứ áp lực khiến người ta thở không nổi đó, gần như khiến Điền Chính Quốc không nhấc chân nổi.

Điền Chính Quốc lắc đầu lia lịa, thầm mắng thể chất quá M của mình, luống cuống chạy về phòng.

Trong phòng, Sầm Văn cố nhịn cười, "Anh biết lúc mình sầm mặt xuống đáng sợ thế nào không? Điền Chính Quốc hẳn rất kính trọng anh, lúc nãy anh không nhìn cậu ấy, cậu ấy đứng ngồi không yên, nhìn tội nghiệp lắm."

Kim Thái Hanh không trả lời, anh uống hết cà phê rồi đặt ly xuống bàn, thấy Điền Chính Quốc để quyển kịch bản lại liền tiện tay cầm lên.

Quả thật trong kịch bản dán đầy ghi chú chằng chịt, Kim Thái Hanh lật lật, đến trang cuối cùng thì chợt khựng lại.

Trang cuối cùng trong kịch bản của Điền Chính Quốc, cạnh cả đống ghi chú chi chít, có một hàng chữ nhỏ:

Dạ lan ngọa thính phong xuy vũ, thiết mã băng hà nhập mộng lai[1].

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co