𝐑𝐨𝐬𝐚𝐧𝐧𝐫𝐲
Ánh Dương.
Anh ấy giống như mặt trời vậy, cùng mái tóc đỏ rực và ánh nhìn đầy ấm áp trao cho em.
Với người khác, anh sẽ là một con "quái vật", nhưng với em, anh là mặt trời kiêu hãnh - ngọn hải đăng soi rọi dẫn lối cho em biết thế nào là hi vọng, là niềm tin là nơi em muốn trở về nhất.
" Anh là người đã mở ra trước mắt em một thế giới xinh đẹp, một thế giới chỉ thuộc về riêng chúng ta".
Anh cứ ngỡ em mới là mặt trời của anh, là ánh sáng cứu rỗi, là cả tâm can anh.
Nhưng anh nào biết, người anh yêu vẫn luôn coi anh là ánh dương chói lòa, là nơi để gửi gắm hi vọng.
' là nơi để em tô vẽ nên những mơ mộng về một tương lai có anh cùng một gia đình nhỏ'.
Ánh dương sẽ chẳng phải như tia nắng chỉ thoáng qua rồi vụt tắt, mà là mặt trời vĩnh cửu mãi ở đó sưởi ấm, chói lòa.
Có lẽ, em chỉ nên đứng ngắm nhìn từ xa, chớ dại mà chạm vào. Bởi nếu liều lĩnh, có lẽ cả đời sẽ để lại một vết mờ, mãi chẳng thể xóa nhòa.
Cả đời sẽ mãi chẳng quên được.
Vẫn là lời đồn...
Ánh dương ấy khi đã chạm vào rồi, cảm giác thật khó tả. Đó là cái cảm giác khiến em dù muốn quên cũng chẳng thể, khiến em cứ lụy luyến mãi chẳng buông tay, và chỉ muốn được chạm vào, ôm ấp, muốn được sà vào lòng để hít hà hương thơm của nắng sớm mai.
" Ánh dương xuất hiện để em thấy, thế giới này cũng không xấu xí đến vậy ".
Vinny, em muốn được già đi cùng với anh.
...
Tử Kỳ - Giai Ý.
Ánh dương của em khóc rồi...Anh ấy khóc trông thật đáng thương.
' Em phải làm sao đây.'
Anh rồi có cố trưởng thành bao nhiêu ất cũng chỉ là chàng trai mới gần đôi tuổi đôi mươi, ấy vậy mà đã phải gánh vác quá nhiều thứ trên vai, từ bỏ cả hoài bão và ước mơ của mình.
Xin lỗi anh Vinny vì em chẳng thể giúp gì được cho anh.
Em thương anh lắm, Vinny của em.
Ánh dương của em, anh ấy lại khóc rồi.
Khóc vì trách đời sao lại mang em vào đời anh, kẻ đã lăn lộn trong vũng bùn đen kịt mãi chẳng thoát ra được. Vinny hiểu rõ hơn ai hết, vậy mà vẫn kéo em theo. Một bông hoa nhỏ trắng tinh, từ từ lại bị chính tay anh nhuộm đen đi, chẳng thể xóa nhoà được...
" Nhưng Vinny của em, em nỡ lòng nào trách anh chứ. "
Em có trách anh không?
Vinny?
...
Ánh dương lại khóc nữa rồi, anh ấy nhìn thẳng vào mắt, vẫn dịu dàng như thế nhưng lời thốt ra lại chẳng dịu dàng như vậy.
' Anh chịu đủ rồi, mình nên dừng lại đi em'.
Ánh dương của em muốn chia tay em...
???
' Anh thật nhẫn tâm Vinny...'
' Không phải nhẫn tâm mà là anh thấy mình không hợp với em'.
Anh đứng đó, thì thầm :' Xin lỗi em'.
' Vinny của em đúng là một kẻ tồi mà. Kẻ tồi chỉ biết chạy trốn, chẳng biết cùng em đối diện gì cả.'
Rồi ánh dương ấy cũng rời đi mất, bỏ em mà đi. Ánh dương ở đâu cũng sẽ sáng chỉ có ánh dương của em mãi sẽ chẳng sáng lại được nữa.
Vinny?
Có lẽ tình mình đến đây thôi, kết thúc lúc nó đẹp nhất.
" Sẽ phải có lúc chúng ta nói lời tạm biệt với nhau. "
Biết là có ngày chúng ta sẽ rời đi, cớ sao vẫn cứ lao vào nhau, yêu nhau say đắm để rồi lạc mất nhau. Tuyết vẫn sẽ rơi, đông vẫn sẽ về, nhưng sẽ chẳng còn được nhìn thấy Mặt Trời năm đó nữa.
Em vẫn yêu anh, Vinny.
.....
Ừ, em không chắc nữa anh à.
Rồi bỗng một ngày nào đó, em quay đầu nhìn lại em nhận ra rằng anh rồi cũng như bao người xa lạ khác, mờ nhạt chẳng chút ấn tượng nào. Chính cái chấp niệm trong em đã làm anh trở nên đặt biệt hơn, và nó đã vô tình làm em hiểu nhầm con tim mình. Rằng em yêu anh nhiều đến mức chẳng thể xoá nhoà được.
Rồi em sẽ cất bước đi, vì em đã nhìn rõ trái tim mình, tạm biệt anh.
Vinny.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co