Truyen3h.Co

Ảnh Hậu

Chương 6

kinhlac_me

14.

Sau vụ "đại náo nhà ma", tôi lại một lần nữa oanh tạc hot search.

Những khoảnh khắc quỷ dị, rùng rợn được livestream không sót một chi tiết nào, khiến lượng người xem trực tuyến của chương trình chạm đỉnh.

Về việc tại sao tôi có thể thoát khỏi tay lệ quỷ, và Cố Thành là ai, trước ống kính, tôi bịa đại một lý do rằng từ nhỏ mình đã có "căn cơ", từng luyện khí công, nên cũng có chút tâm đắc về phương diện tâm linh.

Còn về cái tên Cố Thành? Đó chỉ là... thần chú tôi niệm khi vận công thôi.

Cố Thành nghiêm túc dạy tôi: "Cô có thể nói Cố Thành là một đại soái ca đỉnh cấp, chỉ cần mỹ nữ triệu hồi, hắn sẽ lập tức..."

Tôi e lệ cười, cắt ngang lời hắn: "Mơ đi cưng."

Hôm nay là vòng thi thứ ba: Ca vũ.

Theo lý thuyết, tôi xuất thân từ trường múa chính quy, đây đáng lẽ là vòng thi tôi tự tin nhất. Chỉ là...

Nam minh tinh trước mặt đang trưng ra cái bản mặt "Ông đây xui xẻo lắm mới chung nhóm với cô", miễn cưỡng nói với tôi:

"Đồ mông to, tôi cảnh cáo cô đừng có chạm vào tôi, ánh mắt giao nhau cũng cấm, tôi sợ Như Như hiểu lầm. Khoan đã! Động tác bưng bê này bỏ đi được không? Chẳng phải là phải ôm eo cô sao? Ôi trời ơi! Tay tôi chỉ được phép ôm eo Như Như thôi!"

Đúng vậy, không sai.

Vị "Đại Thông Minh" trước mặt đây.

Chính là người tình trong mộng, bạn diễn thầm thương trộm nhớ Tô Như Như.

Vòng thi này bốc thăm ngẫu nhiên, và vị "tuyệt đỉnh thông minh" này không phụ sự kỳ vọng của ông trời, "gà chó lên thiên đàng" bốc trúng tôi.

Tôi tuyệt vọng quay sang Cố Thành: "Tôi toang rồi, tên này chỉ mong tôi thua, chắc chắn sẽ giở trò phá đám để Như Như thắng."

Cố Thành nhếch đôi mắt hoa đào, nói: "Có tôi ở đây, cô cứ yên tâm."

Và rồi tôi yên tâm đi thi... Yên tâm cái con khỉ!! Yên tâm chỗ nào hả trời!!! Có hắn ở đây thì được cái tích sự gì! Đó là Đại Thông Minh đấy!! Đại Thông Minh mà não thông minh một chút thì đã chẳng bị gọi là Đại Thông Minh rồi bạn ơi!!!

Thực tế chứng minh, Đại Thông Minh quả nhiên không dễ dàng tha cho tôi. Sau khi giẫm lên chân tôi ở bước nhảy thứ năm, hắn nở nụ cười tà mị:

"Xin lỗi, tôi không giỏi khiêu vũ lắm."

Rõ ràng tháng trước vừa ẵm giải nhất show vũ đạo mà giờ bảo không giỏi khiêu vũ?

Tôi nuốt nước mắt vào trong.

"Chị Thường, chị tập thế nào rồi?"

Kết thúc buổi tập, Tô Như Như tung tăng nhảy vào phòng tập của chúng tôi:

"Trời ơi, đẹp quá đi, chị Thường, bộ váy múa này hợp với chị lắm luôn~"

Đại Thông Minh vừa nãy còn ủ rũ như gà rù, giờ phấn chấn hẳn lên vẫy tay chào cô ta: "Như Như! Em đến xem anh à! Anh vừa qua xem em tổng duyệt đấy! Em múa ba lê vẫn đẹp như ngày nào!"

Thảo nào lúc nãy tập tìm mãi không thấy bóng dáng cái tên chó chết này đâu! Hóa ra trốn đi tán gái!!!

"Em đến thăm chị Thường mà." Tô Như Như nắm lấy tay tôi, mắt cười híp lại: "Chị Thường, cảm ơn chị hôm trước đã giúp em trong nhà ma~"

"Cái bùa bình an này tặng chị nha, là bà ngoại em đích thân lên chùa cầu đấy~ Còn mũi của chị nữa, em biết có một bệnh viện..."

Tôi nhanh tay lẹ mắt bịt miệng cô ta lại: "Đại tỷ, đủ rồi, bây giờ cô im miệng coi như là cảm ơn tôi rồi."

Đại Thông Minh bên cạnh vẻ mặt cảm động: "Như Như, em thật lương thiện. Con mông to... à nhầm, Phó Thường từng hại em, mà em vẫn đối xử với cô ta không oán không hối như vậy."

Bạn ơi, "không oán không hối" là từ dùng cho tình yêu hy sinh cao cả, đừng có dùng bừa bãi thế được không!! Và lương thiện chỗ nào hả trời! Vừa nãy cô ta suýt thì bô bô cái chuyện bà đây sửa mũi trước ống kính rồi đấy a a a!!!

Tiếp theo là màn liếc mắt đưa tình quen thuộc của Đại Thông Minh và Tô Như Như.

Tôi chán nản quay mặt đi.

Tôi thật sự không muốn đối diện với cặp đôi diễn hài này, nhưng ông trời cứ thích trêu ngươi tôi như thế.

Sau khi chứng kiến màn tra tấn tinh thần kéo dài hai tiếng đồng hồ và tiễn Tô Như Như về, tôi nằm bẹp xuống bàn trang điểm, không còn chút sức lực: "Bà đây rốt cuộc đã tạo nghiệp chướng gì! Ngoài công việc ra còn phải lao tâm khổ tứ thế này."

Nếu Cố Thành ở đây, chắc chắn sẽ cười nhạo tôi một câu: "Người làm việc lớn không câu nệ tiểu tiết."

Đúng rồi.

Tôi giật mình tỉnh ngộ.

Cố Thành đâu?

Hình như cả ngày hôm nay tôi chưa thấy mặt hắn.

Tôi hoang mang ra ngoài tìm kiếm, nhưng tìm mãi không thấy, cứ thế đi dọc hành lang càng lúc càng xa.

Rẽ qua một góc, bỗng nghe thấy giọng nói của Trịnh Cù vọng ra từ phòng bên cạnh:

"Rốt cuộc phải làm thế nào em mới chịu cân nhắc lại anh? Có phải cần anh cắt đứt hoàn toàn với Phó Thường không?"

15.

Tôi đã yêu Trịnh Cù mười năm.

Từ nhỏ tôi đau ốm liên miên, bố mẹ ly hôn, mẹ chỉ vì nghĩa vụ pháp luật mới miễn cưỡng nuôi tôi đến năm mười lăm tuổi, tôi còn suýt bị cha dượng giở trò đồi bại.

Trưởng thành rồi lại bị đòi tiền phụng dưỡng trên trời, ầm ĩ đến mức lên cả báo, là Trịnh Cù tìm người giúp tôi giải quyết êm đẹp.

Trong những năm tháng dài đằng đẵng ấy, chỉ có duy nhất một người từng thật lòng quan tâm tôi.

Thấu hiểu tôi, giúp đỡ tôi.

Giờ phút này, tôi đứng ngoài cửa, nghe thấy Trịnh Cù đã lâu không gặp nói từng chữ rành rọt với người đối diện:

"Phó Thường đã làm tổn thương em, anh có thể lập tức đuổi cô ta khỏi chương trình này."

"Chỉ cần em vui, chỉ cần em đừng lờ anh đi."

Giọng nói áy náy nhưng kiên định của Tô Như Như vang lên: "Chị Thường đối với tôi rất tốt, Tổng giám đốc Trịnh, xin anh đừng tự mình đa tình. Cho dù anh đuổi chị Thường đi, tôi cũng tuyệt, đối, không, bao, giờ, thích, anh."

Quả nhiên.

Đứng ở trung tâm thế giới, vĩnh viễn chỉ có thể là nữ chính ngây thơ lương thiện.

Nữ minh tinh dung tục, thô bỉ quả nhiên chỉ xứng làm vai phụ làm nền cho câu chuyện này.

Thế giới này vốn dĩ chẳng có nhiều kỳ tích đến thế.

Sau lưng vang lên giọng nói của Cố Thành: "Cô khóc cái gì?"

Tôi ngước mắt nhìn trần nhà: "Bà đây không khóc, chỉ là bụi bay vào mắt."

Hắn liếc xéo tôi: "... Nước mũi chảy xuống rồi kìa."

"Đó là ảo giác." Tôi quay mặt đi: "Tôi chỉ bị cảm lạnh thôi, ra ngoài vội quá quên mặc áo. Mà anh đi đâu thế, vừa nãy tôi tìm anh mãi."

"Bản đại nhân đi lấy thuốc giảm đau cho cô."

Lòng bàn tay mở ra, bên trên là một viên thuốc màu cam trắng.

Hôm nay là ngày đầu tiên tôi đến kỳ.

Không ngờ hắn còn nhớ.

Hắn nghiêng vai về phía tôi, giả vờ như không quan tâm: "Muốn dựa thì Bản đại nhân cho mượn một chút."

Tôi vùi mặt vào vai hắn. Nghẹn ngào thốt ra một câu: "Bà đây đếch thèm buồn."

16.

Về đến nơi, tôi lên cơn sốt cao.

Thực ra, nhìn thấy Trịnh Cù và Tô Như Như bên nhau không khiến tôi đau lòng đến thế. Khóc xong một trận, ngược lại tôi thấy nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

Có lẽ mấy năm nay, tôi thực sự đã quá mệt mỏi rồi.

Cơn bạo bệnh này lại khiến tôi thấy thật thoải mái. Tôi mơ một giấc mơ rất dài, tái hiện lại tất cả những ký ức đau khổ từ nhỏ đến lớn.

Nhưng lần này, lạ thay tôi không khóc lóc tỉnh dậy như trước.

Trong cơn mê man, tôi cảm nhận được một bàn tay luôn nhẹ nhàng đặt trên trán mình.

Hơi thở của Cố Thành mang theo chút hơi ấm từ lòng bàn tay truyền qua trán tôi, len lỏi vào tận trái tim.

Khiến tôi suýt chút nữa nảy sinh ảo giác: Một con ma nhỏ bé cũng có thể sở hữu sức mạnh ấm áp đến nhường này sao?

Những ngày tháng mơ hồ cứ thế trôi qua cho đến khi chương trình phát sóng trực tiếp.

Đến thời điểm này, độ hot của chương trình đã tăng vọt.

Trong tiếng hò reo của đám đông, Tô Như Như trên sân khấu đã hoàn thành bài múa trước một bước. Cô ta khoác lên mình bộ váy ba lê lộng lẫy, tựa như một chú thiên nga tinh xảo, màn trình diễn xuất sắc nhận được những tràng pháo tay giòn giã. Ban giám khảo ngồi dưới đồng loạt giơ bảng điểm 9 chót vót.

Quả nhiên.

Số phận bi thảm là thế đấy.

Dù là tình yêu hay sự nghiệp, đều sẽ cùng lúc giáng cho bạn những đòn đau điếng người.

"Đừng lo."

Đại Thông Minh bên cạnh tôi bỗng dưng thay đổi thái độ, nắm lấy tay tôi, hơi thở mang mùi cỏ xanh phả vào tai tôi như một lời thì thầm:

"Lát nữa cứ nhảy tốt từng bước là được, cô nhất định sẽ thắng."

Tôi cười khẩy: "Đại ca, chẳng phải anh mong Tô Như Như thắng nhất sao?"

Hắn im lặng không đáp. Trên sân khấu, giọng nói hào hùng của người dẫn chương trình đã vang lên:

"Xin mời người trình diễn tiếp theo, Lý Phùng - Phó Thường!"

Trong tiếng reo hò rợp trời, tôi và Đại Thông Minh nắm tay nhau bước lên sân khấu.

Rực rỡ.

Phía dưới ngập tràn khán giả giơ cao bảng đèn, thậm chí có cả Tô Như Như đang gào thét cổ vũ cho tôi.

Không có Trịnh Cù.

Không có Cố Thành.

Tôi cười khổ một tiếng: Mình đang mong chờ điều gì chứ? Bao nhiêu năm qua, một mình chẳng phải vẫn vượt qua được sao?

Còn gì là không thể chịu đựng được nữa?

Âm nhạc chậm rãi vang lên.

Bài múa này có tên là "Tư Hồng Phú", truyền thuyết kể về câu chuyện người yêu kiếp trước gặp lại nhau ở kiếp này, là một điệu múa có độ khó cực cao.

Dù đã luyện tập rất nhiều, cũng khó tránh khỏi sai sót.

Vì bốc trúng bài này, Đại Thông Minh từng không ít lần càm ràm với tôi rằng đây rõ ràng là điệu múa dành cho tình nhân, sao lại bắt hắn nhảy cùng tôi.

Nhưng giờ phút này, chúng tôi lại ăn ý đến lạ thường, từng vòng quay, từng bước tiến, đều khớp nhau đến hoàn hảo.

Như thể người yêu từ kiếp trước vậy.

Tôi lắc đầu: Đùa gì vậy! Sao mình có thể ăn ý với Đại Thông Minh như tình nhân kiếp trước được! Trừ phi kiếp trước hắn vừa đẹp trai như Kim Thành Vũ, vừa tài hoa như Đường Bá Hổ, nếu không thì tôi...

Chưa kịp nghĩ xong vế "nếu không", giây tiếp theo tôi cảm thấy chân mình bước hụt.

Choáng ngợp.

Trên đỉnh đầu, ánh đèn ngũ sắc rực rỡ đến lóa mắt. Như một giấc mộng, nhưng ngay cả trong mơ cũng chưa từng rực rỡ đến thế.

Tôi nhắm chặt mắt, nhưng cơn đau dự kiến lại không ập đến.

Trong khoảnh khắc ngã xuống sân khấu, một bàn tay ấm áp đầy sức mạnh kéo tôi lại. Cơ thể tôi xoay một vòng theo lực kéo của hắn, hòa cùng tiếng nhạc du dương, váy đỏ tung bay, tôi ngã trọn vào lòng hắn.

Phía dưới vang lên những tiếng hét kinh ngạc đầy ngưỡng mộ.

Giọng nói của Đại Thông Minh vang lên trên đỉnh đầu: "Đã bảo với cô rồi."

"Đừng lo."

Giọng điệu dịu dàng mà kiên định, mang theo sự an tâm không thể chối từ.

Tôi trợn tròn mắt.

Không đúng.

Đây không phải là Đại Thông Minh!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co