Truyen3h.Co

ANTLTN

33-39

dxoxg_dxoxg


33 – Thẳng thắn

Trở lại tầng 8 rồi Hoàng Tử Thao lại càng hệt như ăn phải thuốc nổ, tạc lung tung beng lên.

Dương Siêu cầm xấp dự án case đưa cho cậu, lại chẳng hiểu làm sao bị cậu sạc cho một trận.

Lưu Hiển Thành vừa cùng mọi người bàn bạc chỉnh sửa ý tưởng của case Kim Đình lại một tí xong, lúc cầm kết quả giao cho Hoàng Tử Thao xem cũng bị cậu giũa cho một hồi.

"Theo lời của đàn anh Hạ Vũ, thì tổ trưởng thế này là do đang tới kỳ, mọi người nên thông cảm xíu." Thân là phó tổ trưởng như Dương Siêu còn bị giũa, vậy mà vẫn rảnh rỗi đi an ủi người khác.

"Kỳ? Kỳ gì?" Lưu Hiển Thành chẳng hiểu gì sất.

"Là kỳ mãn kinh chứ gì nữa, ngốc!" Dương Siêu trưng bản mặt – "Con nít khó dạy".

"....."

Thời gian trôi qua rất mau, chỉ còn một chút nữa thôi là đã tới hai rưỡi chiều.

Hoàng Tử Thao dán mắt vào con số thời gian hiển thị trên màn hình máy tính, hận không thể làm thời gian tạm ngừng, đừng đi tới nữa.

Ban đầu Hoàng Tử Thao vốn định lấy cớ trong người khó chịu nên quên mất để trót lọt qua cửa, nào biết trợ lý của Ngô Diệc Phàm là Dương thư kí còn đặc biệt gọi điện thoại nội bộ tới. Dặn cậu đừng có quên.

Vậy nên Hoàng Tử Thao đành phải tâm không cam tình không nguyện mà lê lết lên tới tầng 9.

Ì ạch cất bước tới văn phòng của Ngô Diệc Phàm, vừa đúng lúc đồng hồ điểm hai giờ rưỡi.

Nếu Ngô Diệc Phàm mà biết được thì phỏng chừng anh sẽ khích lệ cậu vì có sự tiến bộ ý thức về thời gian, cơ mà tiếc là lúc này anh không có mặt trong văn phòng.

Vì tạm thời có cuộc họp, nên Ngô Diệc Phàm mới đi vắng.

Hoàng Tử Thao mừng húm trong lòng, đang chuẩn bị mở cửa chuồn đi.

Kết quả thư kí Dương nói một câu khiến kế hoạch chuồn đi của cậu chết đứ từ trong trứng nước.

"Ban nãy giám đốc có nói, bảo cậu ở trong văn phòng chờ anh ấy."

Miễn cưỡng bước vào văn phòng của Ngô Diệc Phàm, cả người Hoàng Tử Thao có vẻ rất chán chường.

Nhớ tới đoạn thời gian mà cậu từng làm việc ở đây, Hoàng Tử Thao chung quy vẫn cảm thấy chuyện đó đã xảy ra rất lâu rất lâu rồi.

Đi tới cái sô pha mềm mại kia rồi ngồi xuống, đợi một hồi lâu vẫn không thấy bóng dáng ai, thế là Hoàng Tử Thao bèn dứt khoát nằm xuống ngủ bù.

Bây giờ dù có chuyện gì xảy ra thì cũng không quan trọng bằng việc cậu ngủ bù, bởi sau khi uống thuốc cậu liền cảm thấy mỏi mệt buồn ngủ.

Vì vậy sau khi kiếm cho mình một cái cớ để ngủ, Hoàng Tử Thao rất không khách khí nằm xuống.

....

Ngô Diệc Phàm dự cuộc họp tạm thời xong, lúc về tới văn phòng liền nhìn thấy Hoàng Tử Thao ngủ trên ghế với vẻ mặt yên bình.

Nhìn cậu không hề đề phòng mà nằm ngủ đến mức trời sập cũng chẳng màng trong địa bàn của mình, Ngô Diệc Phàm thật không biết nên nói cậu là một tên thần kinh hay là một cậu bé ngây thơ hồn nhiên đây nữa.

Cầm lấy chiếc áo khoác treo bên cạnh, Ngô Diệc Phàm nhẹ nhàng phủ lên trên người cậu.

Bị bệnh mà không chịu để ý tới bản thân, đúng là một người sống hời hợt.

Đến lúc Hoàng Tử Thao tỉnh ngủ thì đã sắp năm rưỡi chiều.

Khi đó Ngô Diệc Phàm đã sớm không còn trong văn phòng.

Lúc Hoàng Tử Thao đi ra ngoài hỏi thư kí Dương mới biết được, thì ra khi mình ngủ Ngô Diệc Phàm có trở về.

Nhưng anh lại không đánh thức Hoàng Tử Thao.

Nghe thư kí Dương nói xong, tâm tình Hoàng Tử Thao rất phức tạp.

Không thể không nói, Ngô Diệc Phàm rất kiên nhẫn với cậu.

Nếu đổi lại là những người khác, đụng phải mấy thứ lườm liếc, xù lông rồi bánh bơ đủ kiểu mà không trở mặt thành thù thì cũng khá lắm rồi.

Thiệt tình, Hoàng Tử Thao ngày càng không hiểu nổi cái con người tên Ngô Diệc Phàm này.

Lòng dạ quá sâu, cậu đoán không ra.

Ngẫm lại, Hoàng Tử Thao cậu cũng đâu phải người đẹp nghiêng nước nghiêng thành hay gái xinh như tiên gì. Anh ta có cần thiết phải như vậy không.

Với cả khi anh ta là đồng chí, cũng đâu đến nỗi chẳng phải cậu thì không được đâu.

Hạ Vũ dang tay khoác vai Hoàng Tử Thao: "Nè bạn hiền, tối nay đi nhậu đi."

Hoàng Tử Thao liếc cậu ta: "Hử? Trúng số hay giẫm phải cứt nên gặp may?"

Hạ Vũ đập đập ngực cậu: "Con em cậu ấy, anh đây mới được tăng lương, không biết hả?!"

Hoàng Tử Thao: "À ha, thiệt trùng hợp. Tớ cũng được tăng lương."

Hạ Vũ: "... Vậy cậu bao tớ bữa rượu đi."

Hoàng Tử Thao: ".... Thôi cậu mời đi, cậu là anh mà."

Hạ Vũ: "....."

Thế là hai người lôi kéo nhau đi tới một quán rượu nhỏ.

Rõ ràng tâm tình Hoàng Tử Thao đang rất không tốt, cứ rót rượu liên tục.

Hạ Vũ đương nhiên cũng nhận ra cậu đang khó chịu, vì vậy tò mò hỏi: "Sao vậy? Hồi trước không phải mỗi lần được tăng lương là cậu rất vui vẻ hay sao?"

Hoàng Tử Thao: "Không có gì, tớ cũng chả biết có chuyện gì đang xảy ra với mình nữa, tự nhiên cảm thấy rất khó chịu."

Hạ Vũ: "Lại tới kỳ mãn kinh?"

Hoàng Tử Thao: "Tới em gái cậu."

Thấy Hoàng Tử Thao dường như đang thật sự rất rối rắm, Hạ Vũ không nói đùa trêu chọc cậu nữa.

Thay vào đó cậu ta hỏi thử: "Khổ vì tình?"

Hoàng Tử Thao lập tức xù lông: "Không có người yêu thì khổ vì tình kiểu qué gì hả?"

Hạ Vũ vội vàng vuốt lông cậu: "Rồi rồi rồi, không phải khổ vì tình, không phải khổ vì tình. Vậy sao cậu lại khó chịu?"

Hoàng Tử Thao ực mạnh nuốt sạch một ly rượu, bực bội nói: "Thì là cái tên Ngô Diệc Phàm đáng ghét đó chứ đâu, anh ta tưởng anh ta giỏi giang dù làm cái qq gì cũng đúng hết hay sao chứ? Bộ ai cũng phải nghe theo lời anh ta hả? Ai mà thèm quan tâm cái tên khó ưa như anh ta chứ, dám bác bỏ ý tưởng mà cả nhóm tụi này khó khăn lắm mới chọn lựa ra được!"

Nghe Hoàng Tử Thao càu nhàu, Hạ Vũ mới biết hóa ra người chọc tới Hoàng Tử Thao – cậu hai nhà họ Hoàng – không phải là ai khác, mà chính là Ngô giám đốc, Ngô Diệc Phàm.

"Nhưng không phải giám đốc anh ta chuẩn bị đi công tác ở Nhật vào ngày mai hay sao?" Hạ Vũ kì quái nói – "Người ta cũng sắp đi rồi, cậu còn so đo làm gì."

"Nghe nói là sáng mai anh ta lên máy bay....." Hoàng Tử Thao nói xong mới phát giác lời Hạ Vũ nói có gì đó kì kì – "Ai nói anh ta sắp đi?"

Hạ Vũ rất ngạc nhiên: "Cậu không biết? Lần đi công khai này, tuy nói là muốn anh ta đến Nhật xử lý công chuyện, nhưng thật ra Đảo Xanh đang chuẩn bị mở công ty con ở bên đó, nên mới để giám đốc Ngô tới trước chỉnh đốn mọi việc."

Hoàng Tử Thao nhíu mày: "....."

Thấy sắc mặt Hoàng Tử Thao ngày càng tệ, Hạ Vũ nghĩ thầm, chẳng lẽ nói lộn đề tài rồi?

"Uống rượu, uống rượu, đừng khó chịu nữa." Hoàng Tử Thao lầu bầu nói.

"Tớ thấy người đang khó chịu là chính cậu mới đúng đó? Hôm nay anh đây rất vui." Hạ Vũ liếc mắt nhìn cậu.

Hoàng Tử Thao lúc bấy giờ đã có chút hơi men trong người, cậu nhìn chằm chằm Hạ Vũ hồi lâu.

Hạ Vũ: "Nhìn tớ làm gì? Có phải cậu đột nhiên phát hiện mình yêu tớ không?"

Hoàng Tử Thao cười hì hì: "Đến đây, hôn cái thử coi?"

Hạ Vũ: "..... Thằng khỉ cậu uống xỉn xong lại bắt đầu nổi điên rồi."

Hoàng Tử Thao: "Tớ không có say."

Hạ Vũ: "Nhìn mặt cậu ngốc ngốc như vậy là tớ biết cậu say rồi mà."

Hoàng Tử Thao: "Thế cậu có dám hôn môi với tớ không?"

Hạ Vũ trợn trừng mắt: "Không phải cậu luôn nói mình là thẳng nam hay sao?"

Vẻ mặt Hoàng Tử Thao thoáng cái lại uể oải: "Hồi trước tớ cũng tin chắc như vậy.... Nhưng dạo gần đây lại chẳng chắc chắn nổi....."

Hạ Vũ vừa nghe, liền biết ngay cũng có thể lắm chứ.

Hoàng Tử Thao có tiếng là kẻ hay lừa mình dối người, có thể làm cậu dao động rồi nhận ra chân tướng sự thật chỉ e còn khó hơn so với chuyện Mặt Trời sắp đụng phải Trái Đất.

"A Tử Thao, có phải mới đây có chuyện gì xảy ra với cậu không thế?" Hạ Vũ hơi dè dặt hỏi.

"Hà hà." Hoàng Tử Thao cười khẩy hai tiếng, sau đó tiến tới sát bên tai Hạ Vũ nhỏ giọng nói – "Tớ nói tớ đã quan hệ với đàn ông, cậu tin không?"

Hạ Vũ không thể tin nổi trợn mắt lên, nhất thời có hơi kích động đứng bật dậy: "Hoàng Tử Thao, cậu nói thật? Là thằng nào làm?!"

Hoàng Tử Thao có chút hoang mang: "Là người mà cậu vừa nhắc tới đó.... Là cái người chuẩn bị đi khỏi đây....."

Hạ Vũ lại càng bất ngờ hơn: "Giám đốc Ngô?!"

34. Tạm biệt, Hoàng Tử Thao.

Sáng hôm sau, Hoàng Tử Thao tỉnh lại trong nhà trọ của Hạ Vũ, rất dễ nhận ra cậu hãy còn mơ mơ màng màng.

Bởi vì trong ấn tượng của cậu, câu thấy mình đâu có xỉn, vậy sao cậu lại tỉnh dậy trong địa bàn của Hạ Vũ?

Lúc này Hạ Vũ vẫn còn chưa tỉnh ngủ.

Hoàng Tử Thao cầm di động của mình lên, mới biết điện thoại hết pin nên đã tắt nguồn.

Sau đó cậu bèn lục lọi tìm di động của Hạ Vũ, vừa mở lên nhìn, chết tiệt, mười giờ hơn!

"Phắc! Trễ mất rồi!!!" Cậu vội vã đứng dậy, tiếp đó còn không quên tặng cho Hạ Vũ một đạp – "Ngủ ngủ cái con khỉ! Trễ rồi kìa!"

Hạ Vũ tỉnh dậy với hai con mắt vẫn còn lim dim, miệng lẩm bẩm: "Cậu có thể nào đừng thô bạo như vậy được không?"

"Thô cái em gái cậu, tớ với cậu trễ giờ làm rồi kìa!" Hai tay Hoàng Tử Thao nắm lấy vai Hạ Vũ lắc lắc không ngừng – "Con bà cậu mau dậy cho tớ! Tớ phải ngồi xe cậu tới công ty!!!" Sẵn tiện tuyên bố luôn là muốn đi nhờ xe.

Hạ Vũ bị ma trảo của cậu công kích, muốn không tỉnh cũng khó.

Hai người cùng mang vẻ mặt thảm hại và chán chường đi vào công ty.

Lúc chia tay ở thang máy, Hoàng Tử Thao còn không quên hung dữ cảnh cáo Hạ Vũ: "Lần sau cậu còn dám chuốc say tớ, tớ mẹ nó sẽ thiến cậu!"

Hạ Vũ quay lại ném cho cậu một ánh mắt khinh thường: "Tự uống cho xỉn rồi đổ thừa tớ! Tối qua chính cậu chủ động nhào tới muốn hôn tớ chứ đâu?"

Hoàng Tử Thao: "Phắc! Cậu bị ảo giác ông đây không trách!"

Hạ Vũ: "Cậu lại lừa mình dối người rồi đúng không? Vì tối hôm qua chính cậu đã nói cho tớ biết một bí mật."

Hoàng Tử Thao kinh hãi: "Bí mật gì?"

Hạ Vũ: "Không tiện nói trong công ty."

Hoàng Tử Thao: "....."

Tới tầng 8, Hoàng Tử Thao lại càng khó chịu hơn.

Cậu vắng mặt trong buổi họp của bộ phận kế hoạch, may mà Dương Siêu làm trước nói sau đã tham dự cuộc họp thay cậu rồi.

"Tổ trưởng, anh biết không? Giám đốc Ngô bị điều đi thật rồi." Dương Siêu có hơi kinh ngạc nói – "Rõ ràng hôm qua còn nói chỉ đi công tác thôi mà."

Tâm tình Hoàng Tử Thao càng thêm khó chịu, cậu nhận lấy bản ghi chép nội dung cuộc họp của Dương Siêu, bực mình nói: "Chuyện đó thì liên quan gì tới tôi?"

Dương Siêu rất kinh ngạc: "Thế nhưng..... Không phải anh và giám đốc đang quen nhau sao?"

Hoàng Tử Thao nổi cáu: "Quen em gái cậu ấy! Con mắt nào của cậu thấy chúng tôi đang quen nhau hả?!"

Dương Siêu vô tội tự nhiên bị sạc liền tủi thân: "Lúc hai người các anh ở New Zealand ấy, nhìn giống như đang quen nhau lắm mà....."

Hoàng Tử Thao: "Tôi thấy cậu nên tới bác sĩ khám mắt đi là vừa!"

Dương Siêu: "....."

Thấy Dương Siêu mặt xám mày tro đi ra từ phòng làm việc của Hoàng Tử Thao, những người khác đều ném cho cậu ta một ánh mắt đồng tình.

"Haizz, tôi biết tổ trưởng nhất định sẽ giận lắm mà, dù sao thì giám đốc Ngô cũng đã đi mất rồi....."

"Nói cái gì mà y như sinh ly tử biệt vậy?!"

"Tổ trưởng đang trong kì mãn kinh, mấy cậu nhịn chút đi."

"Đừng tám nhảm nữa, bằng không tổ trưởng đi ra sạc cho một trận bây giờ!"

Người ta thường nói ba nữ là có thể họp thành một cái chợ, bây giờ ba nam cũng đã có thể họp thành cái chợ rồi.

Hoàng Tử Thao ngồi dựa vào ghế, trong lòng vô cùng bực bội.

Chẳng biết tại sao, sau khi nghe từ miệng đồng nghiệp xác nhận rằng Ngô Diệc Phàm thật sự đã bị điều đi, tim cậu rất khó chịu, giống như bị kim đâm vậy ấy.

"Phắc, chơi đã rồi đi? Thật đúng là tác phong của Ngô ác ma." Hoàng Tử Thao hừ lạnh, lẩm bẩm.

Đúng lúc này có điện thoại nội bộ gọi từ tầng 3 đến, là của Hạ Vũ: "Này, Hoàng Tiểu Miêu cậu không sao chứ?"

Hoàng Tử Thao nghi hoặc: "Tiểu Miêu em gái cậu, tớ thì có thể có chuyện gì?"

Hạ Vũ: "Thư nhậm chức cũng đã gửi tới, giám đốc Ngô bị điều tới chi nhánh ở Nhật làm CEO thật rồi."

Hoàng Tử Thao: "Phắc, tớ vừa mới tới công ty ai cũng nói với tớ chuyện anh ta bị điều đi là sao chứ?"

Hạ Vũ: ".... Hả? Thì ra quan hệ giữa hai người mấy cậu có nhiều người biết vậy à?"

Hoàng Tử Thao: "Quan hệ cái ông nội cậu, tớ với anh ta nửa xu cũng chẳng hề liên quan!"

Hạ Vũ thở dài: "Cậu phản ứng mạnh như vậy càng khiến người ta biết là cậu đang chột dạ đó."

Hoàng Tử Thao: "......"

Hạ Vũ: "Thực ra thì, tớ biết cậu đã động tâm rồi. Đừng tiếp tục lừa mình dối người nữa."

Hoàng Tử Thao: "Cậu đừng có nói về tớ như là mình biết rõ như thế!"

Hạ Vũ: "Nói thế nào thì tớ cũng đã biết cậu hơn 5 năm. Cái thằng nhóc không để thứ gì vào mắt như cậu rất hay lừa mình dối người, chỉ cần gặp chuyện gì bất lợi với bản thân cậu liền làm bộ như không biết."

Hoàng Tử Thao: "..... Tớ có hèn hạ tới mức đó không?"

Hạ Vũ: "Cậu không biết là mình hèn hạ từ lâu lắm rồi à? Hà Bồi Bồi thích cậu như thế, vậy mà cậu vẫn làm bộ như không biết, từ điểm đó đã có thể nhìn ra cậu hèn hạ tới mức nào rồi."

Hoàng Tử Thao: "....."

Hạ Vũ thấy cậu lặng thinh, vì vậy cũng không tiện nói thêm.

Cậu ta thành khẩn nói một câu: "Thân là anh em tốt kiêm bạn bè tốt, thực ra tớ cũng không hi vọng cậu bước lên con đường không lối về này chút nào. Khi trước tớ nói mong ngóng cậu cong đều là những lời tớ bông đùa thôi, nhưng dù thế nào thì tớ cũng mong cậu đừng tiếp tục lừa mình dối người nữa. Cậu sống với thái độ như vậy chỉ khiến cậu mất đi nhiều thứ hơn mà thôi".

Hoàng Tử Thao vẫn tiếp tục im lặng.

"Cứ như vậy đi, chính cậu hãy suy nghĩ kỹ càng, cái gì mới là thứ cậu muốn." Hạ Vũ nói xong câu đó liền ngắt điện thoại.

Hoàng Tử Thao nghe tiếng tút tút vang lên trong điện thoại, tâm tư hãy còn rối rắm.

Lời của Hạ Vũ không thể nghi ngờ là đã đâm trúng tim đen của cậu.

Cậu rất sợ phải đối mặt với sự thật, cậu không hi vọng người khác đối xử tốt với cậu, bởi vì cậu là một người rất dễ dàng lạc lối.

Ngô Diệc Phàm dịu dàng như có như không chính là điều làm cậu sợ nhất.

"Hừm..... Người cũng đã đi, nói những lời này thì có ích gì."

Hoàng Tử Thao thở dài một hơi, sau đó ngây ra nhìn trần nhà.

Dù sao thì, trước đến giờ cậu luôn là người chắc chắn không có được hạnh phúc.

Đối với chuyện tình cảm cậu vẫn cứ chậm tiêu thế đó, đến khi cậu phát giác ra rồi, thì đối phương cũng đã bỏ cậu mà đi.

Thời học trò ngày trước cũng vậy, đã từng có nữ sinh thầm mến cậu, nhưng cậu lại chẳng hề hay biết, đợi đến khi cậu phát hiện mình thích người ta, thì cô bé đó cũng đã theo một người khác mất rồi.

Vì cậu liên tục đánh mất nhiều thứ..... Nên mới khiến tính cách cậu vặn vẹo như bây giờ, không tùy tiện tin bất cứ ai, luôn luôn lừa mình dối người.

Từ nhỏ cậu đã biết, cậu chỉ là một cái chén dư ra.

Trong lòng Hoàng Tử Thao thực sự rất tự ti.

Tuy Ngô Diệc Phàm không ngừng nói rằng y đang theo đuổi cậu, nhưng đến tận bây giờ cậu vẫn không dám tin.

Chẳng phải cậu kì thị, bằng không thì cậu cũng đã không làm bạn thân với Hạ Vũ, cậu chỉ đơn giản là không dám tùy tiện tin người khác mà thôi.

Cậu sợ mình bị gạt, bị tổn thương, nên cậu vẫn luôn làm ra vẻ mình rất hời hợt.

Nguyên cả ngày, Hoàng Tử Thao cứ mắc kẹt trong một mớ lộn xộn, rối rắm.

Sau khi về đến nhà, cậu tinh thần uể oải cầm di động đi sạc pin.

Lúc điện thoại lên hình, cậu mới phát hiện trong đó có rất nhiều cuộc gọi nhỡ và tin nhắn chưa đọc.

Mở ra thì thấy, toàn bộ đều là số của Ngô Diệc Phàm.

Bấm xem tin nhắn, Hoàng Tử Thao cẩn thận đọc từng cái một.

"Được lắm, em dám không tiếp điện thoại của tôi? Nè, hay là lại ngủ quên rồi.....?"

"Thấy trong người khó chịu thì xin nghỉ đi, liều mạng như vậy công ty cũng không có thưởng cho em danh hiệu nhân viên gương mẫu đâu."

"Tôi đi Nhật, em bị bệnh thì nhớ chăm sóc bản thân mình cho tốt."

"Đừng nóng nóng nảy nảy như trẻ con nữa, không phải ai cũng chịu được cái tính hay xù lông của em đâu. Lúc nào không hợp thì nên thu bớt lại một chút."

"Không ngờ đến giờ này tôi vẫn chưa thể cưa đổ được em, em, chính là người đầu tiên khiến tôi phải vất vả như thế."

"Tạm biệt, Hoàng Tử Thao."

Tổng cộng có 6 tin nhắn nhỏ.

Hoàng Tử Thao xem xong trong lòng chua cay mặn đắng đủ cả, không biết là vị nào.

Cuối cùng mới thốt ra được một câu: "Cái tên ngốc Ngô Diệc Phàm anh, anh tưởng mình có tiền là anh giỏi lắm à! Bộ mấy lời này không nhắn cùng một lúc được hay sao!"

Đang nói, chẳng biết tại sao nước mắt lại chảy ra: "Tạm biệt là tốt, vĩnh viễn không gặp nhau lại càng tốt!"

Hoàng Tử Thao cậu mới không dễ bị tổn thương như vậy đâu!

35. Jonsson

Sau khi Ngô Diệc Phàm đi, Hoàng Tử Thao đã đổi số điện thoại rồi tiếp tục cuộc sống chán chường thường ngày của cậu.

Bảy tháng sau.

Hoàng Tử Thao giải quyết xong toàn bộ thủ tục, từ chức tổ trưởng Tổ nghiên cứu và sáng tạo ở Đảo Xanh, đổi nơi công tác, đi theo Hạ Vũ tới Jonsson.

Nằm ở Las Vegas, Jonsson là một trong số những công ty quảng cáo mới thành lập do người Trung Quốc góp vốn mở ra, tuy lịch sử không lâu đời như Đảo Xanh, nhưng cấp trên bọn họ rất có cái gan tuyển dụng người.

Do Hoàng Tử Thao lúc còn ở Đảo Xanh đã làm tới chức tổ trưởng tổ Nghiên cứu và sáng tạo, vậy nên sau khi tới Jonsson, cậu rất may mắn trở thành trưởng phòng Kế hoạch, còn Hạ Vũ thì trở thành trưởng phòng Thiết kế

Dường như tổng giám đốc của Jonsson có quan hệ gì đó đặc biệt với Hạ Vũ, nhưng Hoàng Tử Thao lại giả ngu coi như không biết gì.

Hôm nay là ngày thứ 37 Hoàng Tử Thao đến Jonsson.

Cậu ngủ thẳng tới mười một giờ hơn mới tỉnh dậy — vì thời gian biểu ở Jonsson không quá nghiêm như bên Đảo Xanh, chế độ quản lý của bọn họ và Đảo Xanh có thể nói là khác xa nhau một trời một vực.

Lại nói tiếp, Hoàng Tử Thao tất nhiên là thích chế độ ở Jonsson hơn. Dù sao thì việc không cần lo lắng mình sẽ đi muộn là một chuyện rất ư là hạnh phúc.

Vẫn là cuộc sống chen chúc trên xe điện ngầm, chẳng qua đã không còn cái cảnh chạy theo đằng sau xe như khi trước.

Tới công ty rồi, Hoàng Tử Thao liền mỉm cười chào Angelina đứng trước quầy tiếp tân.

Hoàng Tử Thao dùng tiếng Anh vô cùng lưu loát nói: "Quý cô Angelina hôm nay vẫn xinh đẹp như mọi ngày nha."

Angelina cười đến mức nghề nghiệp hóa: "Chào buổi sáng, ngài Hoàng Tử Thao."

Hoàng Tử Thao giả đò trưng cái mặt kinh ngạc ra: "Quý cô Angelina còn nhớ tên tôi sao? Thật là vinh hạnh mà ~ "

Angelina vẫn cười: "Tên của Hoàng Tử Thao ngài đây đã sớm truyền khắp cả Jonsson này rồi."

Hoàng Tử Thao vẫn còn muốn nói tiếp, nhưng không ngờ tới lại gặp phải quản lý phòng Ý tưởng và sáng tạo của Jonsson – Reeve.

"Buổi sáng đúng là lúc thích hợp để tán tỉnh nhỉ, ah, là người đẹp Angelina của Jonsson chúng ta đây mà."

Reeve là người Anh, vì vậy phần lớn ngôn ngữ gã nói đều là tiếng Anh.

May mà vốn tiếng Anh của Hoàng Tử Thao khá vững, nghe hiểu không có vấn đề gì. Gã ta nhìn Hoàng Tử Thao cười đến mức vô hại.

Hoàng Tử Thao biết Reeve cũng là đồng chí, nên cậu đối với gã vẫn có chút kính nhưng không gần.

Hoàng Tử Thao hì hì cười với Reeve: "Tôi nghe nói tiểu thư Angelina vẫn còn độc thân, nên mới muốn theo đuổi thử thôi mà."

Reeve nhìn cậu nói: "Vậy có lẽ sau này cậu sẽ có nhiều đối thủ mạnh lắm đó."

Hoàng Tử Thao: "Như vậy mới kích thích."

Angelina đứng một bên vẫn giữ nụ cười nghề nghiệp hóa trên môi, không chút nào để ý đến những lời đối thoại giữa hai người bọn họ.

Dường như cô đã tập mãi thành quen đối với những lời nói mang tính quấy rối này rồi.

Sau đó hai người cùng đi vào thang máy.

Lúc chỉ còn hai người bọn họ bên trong, thái độ của Reeve cũng không thân thiết dễ gần như vừa rồi, trái lại gã dùng một ánh mắt đánh giá quan sát Hoàng Tử Thao.

Hoàng Tử Thao phát hiện ánh mắt của gã đang nhìn mình, liền hỏi thẳng: "Quản lý, anh có chuyện gì muốn nói với tôi sao?"

"Nghe nói cậu và Hạ ở phòng thiết kế là bạn tốt, không phải cậu ấy là gay hay sao?" Reeve tỏ ra rất hiếu kỳ.

Hoàng Tử Thao gật đầu: "Đúng thế thì sao? Này cũng chẳng đụng chạm gì tới tình bạn giữa chúng tôi."

Reeve gật gật đầu: "Tôi còn tưởng cậu cũng vậy?"

Hoàng Tử Thao nhìn gã rồi ném cho gã một nụ cười có thể coi là khách sáo: "Thật xin lỗi, tôi là thẳng."

Sau khi ra khỏi thang máy, Hoàng Tử Thao liền đi thẳng tới phòng làm việc của mình.

Lúc này thư ký Shirley của cậu đã chuẩn bị xong lịch trình, Hoàng Tử Thao cầm xem, tức khắc nhíu mày lại.

"Shirley, không phải case của Khải Đế đã thảo luận ổn thỏa rồi hay sao?" Hoàng Tử Thao rất thắc mắc – "Tại sao còn muốn tôi đến dự hội nghị ở bên kia?"

Shirley cũng mù mờ chả biết gì: "Vừa rồi tổng giám đốc gửi tin nhắn tới, nói ngài nhất định phải có mặt."

Hoàng Tử Thao vừa nghe xong liền nhịn không được chửi tục một câu: "Phắc!"

"Trưởng phòng, có vấn đề gì sao?" Shirley khó hiểu nhìn Hoàng Tử Thao đang rối rắm.

Hoàng Tử Thao phất phất tay: "Không có gì không có gì, chẳng qua là tôi ghét đi họp thôi."

Shirley: "...."

Sau khi Shirley ra khỏi văn phòng, Hoàng Tử Thao liền ngồi lên ghế xoay xoay vài vòng, tiếp theo nhấc điện thoại nội bộ lên nhấn một dãy số.

Ngay sau đó liền có người tiếp điện thoại.

Hoàng Tử Thao: "Haha, Justin phải không?"

Justin đang vẽ sơ đồ phác thảo mặt bằng, không ngờ tới người gọi lại là trưởng phòng của bọn họ, nhất thời không kịp phản ứng: "Hả?"

Ngữ khí của Hoàng Tử Thao vô cùng nhã nhặn: "Buổi chiều bên Khải Đế có tổ chức một cuộc họp, cậu dự giúp tôi đi ~"

Justin vừa nghe liền hoảng: "Trưởng phòng, bây giờ em đang có việc trong tay."

Hoàng Tử Thao: "Kêu Jones làm giúp cậu là được."

Justin : ".... Nhưng mà...."

Hoàng Tử Thao: "Sao? Có ý kiến?"

Justin: "Không...."

Hoàng Tử Thao: "Cứ quyết định vậy đi."

Justin: "....."

Cúp máy rồi, tâm tình Hoàng Tử Thao mới có thể xem như có chút nắng.

Hiện giờ cậu rất có phong phạm của Ngô Diệc Phàm, mấy cái trò lấy quyền mưu tư này của cậu toàn bộ đều học được từ nơi anh.

Lúc này Shirley lại cầm một đống văn kiện tới giao cho cậu duyệt, phải có sự phê duyệt của cậu thì tập văn kiện này mới có thể chính thức đến tay trưởng phòng Ý tưởng và Sáng tạo, trưởng phòng Ý tưởng và Sáng tạo thông qua rồi thì mới tới chỗ của trưởng phòng Thiết kế, sau khi người này chỉnh sửa lại xong xuôi đâu đó rồi, kế tiếp mới là bước hoàn thành.

Phương thức kiểu mẫu rập khuôn này trái lại vẫn không khác Đảo Xanh là mấy.

Nghĩ đến Đảo Xanh, khó tránh khỏi lại nhớ tới một số người quen ở đó.

Cái ngày mà Hoàng Tử Thao lên máy bay, tất cả người trong nhóm Dương Siêu đều tới tiễn cậu đi, nói không cảm động thì là gạt người

Chẳng qua cậu đã quyết định đi, vậy thì nhất định phải đi.

Sau khi đệ đơn xin từ chức, Diệp Tử Thông còn đặc biệt tới tìm cậu để nói chuyện.

Diệp Tử Thông hỏi tại sao cậu lại muốn từ chức, cậu nói thẳng ra luôn là muốn đổi nơi công tác, đến Jonsson.

Khiến Diệp Tử Thông nghẹn họng không nói nên lời.

"Trước đây người cất nhắc cậu là giám đốc Ngô – Ngô Diệc Phàm, mắt nhìn người của cậu ấy thật sự rất khá, ít nhất cho đến bây giờ cậu ấy vẫn chưa nhìn lầm ai bao giờ." Mặt Diệp Tử Thông lộ vẻ đáng tiếc – "Dù sau này cậu có đi đâu, thì hãy nhớ giữ vững lập trường của mình."

Hoàng Tử Thao hiếm khi có hơi phiến tình: "Diệp tổng, anh cần gì phải nói mấy lời xúc động như vậy chứ? Anh yên tâm, tôi sẽ không bán đứng Đảo Xanh đâu."

Diệp Tử Thông: ".... Xem phim gián điệp nhiều quá nên lậm rồi hả?"

Hoàng Tử Thao: "Này cũng bị anh biết."

Diệp Tử Thông: "....

Trước khi đi, Hoàng Tử Thao hơi do dự một chút nhưng vẫn hỏi Diệp Tử Thông: "Giám đốc Ngô ở Nhật có khỏe không ạ?"

Diệp Tử Thông cười cười: "Không có nơi nào mà cậu ta không sống được."

Hoàng Tử Thao cũng cười cười: "Vậy là tốt rồi, nhờ anh thay em cám ơn anh ấy. Không có anh ấy, cũng sẽ không có em ngày hôm nay."

Diệp Tử Thông: "???"

Hoàng Tử Thao giả vờ tự nhiên vẫy vẫy tay: "Tạm biệt nhé ~"

Một hồi tiếng gõ cửa thình lình xuất hiện đánh thức Hoàng Tử Thao đang trầm tư.

"Mời vào." Cậu vội vàng dùng tiếng Anh đúng chuẩn nói.

Đẩy cửa vào là trưởng phòng PR của Jonsson – Judy, chỉ thấy cô vẫn hấp dẫn quyến rũ như xưa, cách ăn mặc khá là mê người.

"Hey, An, có thời gian đi ăn trưa với em không?" Cô vô cùng nhiệt tình biểu đạt sự yêu mến của mình đối với Hoàng Tử Thao, rất chủ động trong việc theo đuổi.

Chỉ tiếc là đối với mấy em gái nhiệt tình cởi mở như vậy Hoàng Tử Thao có chút chịu không nổi, thế nên cậu vẫn luôn lấy thái độ kính nhưng không gần mà đối xử.

Nhưng cậu không ngờ người ta lại cởi mở tới mức chạy thẳng tới văn phòng tìm cậu.

"Ngại quá, tiểu thư Judy. Dạo này tôi rất bận, thật sự xin lỗi." Cậu đây là đang bận làm biếng. Thể loại mà Hoàng Tử Thao đang giả bộ, chính là 'lực bất tòng tâm' mà dân giang hồ hay gọi.

Judy rõ ràng không chịu bỏ qua cho cậu dễ dàng như vậy, cô nàng liền bắt đầu chơi trò hờn dỗi: "Đừng vậy mà ~ An, anh từ chối người ta mấy lần rồi đó."

Hoàng Tử Thao lập tức giả bộ ngớ ngẩn: "Có sao? Có thể cùng ăn cơm với người đẹp là một chuyện rất vinh hạnh nha, tôi cầu còn không được nữa là. Nhưng mà tôi thật sự không có thời gian...." Thiếu chút nữa ngay cả tiếng Anh nói thế nào cậu cũng quên luôn.

Cho nên mới nói, cậu không thích con gái quá cởi mở.

36. Vào nhầm gay bar

Sau khi rời khỏi cuộc họp ở Khải Đế, Hoàng Tử Thao rất ư là tự nhiên phủi mông bỏ đi chơi.

Florida là một thành phố hết sức phồn hoa, có cảm giác khắp nơi tràn ngập mùi tiền giấy.

Hoàng Tử Thao đi dạo không mục đích, tưởng mình như là một vị khách xa lạ cô độc nơi tha hương.

Từ sau khi cùng Hạ Vũ đến Jonsson, cậu và cậu ta rất ít khi liên lạc với nhau. Hai người trong công ty hầu như không hề gặp mặt.

Hoàng Tử Thao không trách cậu ta, bởi cậu biết Hạ Vũ cũng là một người thân bất do kỷ.

Đi rất lâu rất lâu, cuối cùng dừng chân trước một loạt quán bar.

Không suy nghĩ nhiều, Hoàng Tử Thao cảm thấy có lẽ cậu nên vào đó uống chút rượu để giết thời gian.

Một số quán bar ở Mĩ đều hoạt động đủ 24h, cho dù là ban ngày nhưng họ vẫn mở cửa làm ăn như thường.

Hoàng Tử Thao chọn ra một quán nhìn có vẻ khá phong cách rồi đi vào trong.

Người ở trong không nhiều lắm, bên cạnh quầy rượu cũng chỉ có le hoe hai ba người.

Không gian rất yên tĩnh.

Gọi một ly cocktail mà mình thích uống, Hoàng Tử Thao ngồi dựa vào chiếc ghế gần với quầy rượu nhất.

Một chàng trai Châu Á bề ngoài có vẻ không tệ xuất hiện trong quán bar, tự nhiên đã thu hút vô số ánh mắt, bất quá Hoàng Tử Thao chẳng mảy may quan tâm.

Dù sao đây cũng đâu phải lần đầu tiên cậu ở nước ngoài.

Hệt như dân nước ngoài khi xuất hiện ở Trung Quốc, bao giờ cũng bị một số người nhìn chăm chú.

Hoàng Tử Thao nghĩ tới rất nhiều điều, nhưng chỉ có độc một điều cậu không hề nghĩ tới, cậu vậy mà lại.... Vào nhầm gay bar.

Tất nhiên đây không phải là quán bar bình thường rồi, mà chính là một quán bar đồng tính.

Kết quả là cậu cứ như vậy mà đâm đầu đi vào trong, trở thành mục tiêu của người ta rồi mà vẫn không hay biết gì.

Thấy Hoàng Tử Thao cô đơn ngồi một mình, bartender có ý đồ gạ gẫm.

"Thưa ngài, ngài đi một mình?" Bartender rất lịch sự.

Hoàng Tử Thao bực bội nhìn anh ta: "Chẳng lẽ anh thấy hai người?"

Bartender sững người một chốc, anh ta không ngờ tới người anh em này lại nói tiếng Anh khá là lưu loát, dù rằng thái độ của cậu ta không tốt chút nào.

Thái độ của Hoàng Tử Thao biểu thị rõ ràng là không muốn để ý tới người khác.

Bartender biết điều không tiếp tục làm phiền cậu nữa.

Cho đến khi có hai người đàn ông khác cũng cùng là người Châu Á đi tới đập tan sự hờ hững của Hoàng Tử Thao.

Người đàn ông bề ngoài bảnh bao mới vừa đến quầy bar liền phát hiện Hoàng Tử Thao, vẻ mặt dường như rất ngạc nhiên: "Ha, đây không phải cậu hai nhà họ Hoàng – Hoàng Tử Thao hay sao?"

Nghe phát âm tiếng Trung, Hoàng Tử Thao ngờ vực liếc mắt qua, không ngờ tới người nói lại là Lý Thiếu Phong đang cười đến mức vô cùng khiếm nhã.

Lý Thiếu Phong đĩnh đạc bước chân đi tới ngồi cạnh Hoàng Tử Thao, sau đó quay đầu vẫy vẫy tay với người phía sau: "Bảo bối ngốc, đến đây. Coi ai nè."

Hoàng Tử Thao vừa nhìn, hơi bất ngờ là ngay cả Trương Suất cũng đến đây.

Mụ nội nó, đã ra nước ngoài rồi mà vẫn còn gặp phải tên oan gia này.

Hoàng Tử Thao liếc Lý Thiếu Phong: "Sao anh lại ở đây?"

Lý Thiếu Phong cũng gọi một ly cocktail: "Tiểu Suất nhà tôi nhao nhao đòi tới Florida chơi, nên tôi mới dẫn em ấy tới đây. Nhưng còn cậu, sao cậu lại ở chỗ này?"

Hoàng Tử Thao: "Tôi chuyển nơi công tác đến một công ty ở đây."

Lý Thiếu Phong vỗ vỗ vai cậu, trưng ra bản mặt của một anh trai tốt: "Vẫn tốt chứ hả, cậu với Ngô Diệc Phàm tiến triển tới đâu rồi?"

Hoàng Tử Thao trợn mắt nhìn y: "Đừng có làm như anh thân với tôi lắm."

Lý Thiếu Phong: "Làm gì mà nói năng xa lạ dữ vậy? Dù gì thì chúng ta cũng đã quen nhau khi cậu vừa mới sinh cơ mà. Cái dáng cậu mang tã tôi đây vẫn còn nhớ ~"

Hoàng Tử Thao: ".... Lý Thiếu Phong anh đừng có nói năng tùy tiện như vậy được không?"

Lý Thiếu Phong: "Hồi nhỏ tôi sao thì lớn lên vẫn vậy thôi, cậu phải tập làm quen đi."

Hoàng Tử Thao: "....."

Lúc này Trương Suất cũng đã đi tới, thấy Hoàng Tử Thao, hiển nhiên cũng rất giật mình: "Hoàng Tử Thao, sao cậu lại ở đây?"

Hoàng Tử Thao cười cười với Trương Suất, giơ ly rượu trên tay lên: "Tới đây uống rượu chứ gì nữa."

Trương Suất càng thêm ngờ vực: ".... Hoàng Tử Thao, cậu cũng cong rồi hả?"

Hoàng Tử Thao: "Sao tự nhiên lại nói vậy?"

Trương Suất: "Nếu không thì sao cậu lại tới cái nơi này uống rượu?"

Hoàng Tử Thao: "???"

Trương Suất: "Cậu không biết đây là gay bar?"

Hoàng Tử Thao: "!!!"

Lý Thiếu Phong nhịn cười hết nổi: "Bảo bối ngốc ơi, anh vừa phát hiện có người còn ngốc hơn em.... Hahah..."

Tiếp sau đó là Trương Suất và Hoàng Tử Thao cùng đồng thanh nói: "Ngốc cái con em anh!"

Lý Thiếu Phong: "Nè nè, hai người các cậu có phải anh em thất lạc nhiều năm không vậy? Ngay cả câu cửa miệng cũng giống y như nhau?"

Sau đó Trương Suất và Hoàng Tử Thao lại đồng thanh nói lần nữa: "Thất lạc cái ông nội Hoàngh!"

Lý Thiếu Phong: "...."

Hai cậu nhóc này cũng quá mức ăn ý rồi.

"Tôi nói cậu vào nhầm gay bar thì thôi đi, nhưng làm gì mà ngồi một mình uống rượu giải sầu?" Lý Thiếu Phong tiếp tục ngồi lảm nhảm bên tai Hoàng Tử Thao – "Ngô Diệc Phàm đi Nhật hơn nửa năm, tôi còn tưởng là cậu sẽ đi theo cậu ta chứ."

Hoàng Tử Thao rất muốn bóp chết Lý Thiếu Phong: "Phắc, đừng có nhắc tới anh ta trước mặt tôi!"

Lý Thiếu Phong bỗng chốc tò mò: "Sao? Là cậu vứt bỏ cậu ta hay là cậu ta vứt bỏ cậu?"

Hoàng Tử Thao: "Anh quản được sao?"

Lý Thiếu Phong: "Ngô Diệc Phàm là bạn tốt của tôi nha, nói thế nào thì cậu cũng có thể coi là em trai tôi rồi. Đương nhiên chuyện này phải liên quan tới tôi."

Hoàng Tử Thao: "Anh thấy anh có trách nhiệm của một người anh lắm sao? Hồi còn nhỏ lúc nào cũng ăn hiếp tôi, về tới nhà còn nói xạo với người lớn là rất quan tâm chăm sóc tôi!"

Lý Thiếu Phong: "Ây du, có nhiêu đó cũng mang thù?"

Trương Suất cũng chen vào đề tài bọn họ đang nói tới: "Ài, Hoàng Tử Thao cậu không ở chung với Ngô Diệc Phàm?"

Nói xong cậu nhìn về phía Lý Thiếu Phong: "Anh Phong, lần trước không phải Ngô Diệc Phàm đã về nước rồi hay sao? Sao anh ta không đi tìm Hoàng Tử Thao?"

Lý Thiếu Phong nhún nhún vai: "Cậu ta cũng chỉ về có một chốc, làm gì có thời gian. Cậu ta bây giờ là một người rất bận rộn, sự nghiệp đang rất huy hoàng."

Hoàng Tử Thao: "...."

Nhưng ai dè, không biết Trương Suất kia cố ý hay vô tình mà bồi thêm một câu: "Anh Phong, chẳng lẽ người mà Ngô Diệc Phàm mang về lần trước mới là người yêu hiện giờ của anh ta? Làm em vẫn tưởng là Hoàng Tử Thao!!!"

Lý Thiếu Phong có chút bất đắc dĩ đỡ trán: "Bảo bối ngốc à, có một số việc em không hiểu đâu."

"Không hiểu em gái anh ấy, đừng có suốt ngày nói em cái gì cũng không hiểu!" Trương Suất lập tức xù lông.

"Đợi lát nữa quay về khách sạn anh sẽ chơi game với em, đừng so đo nữa nha?" Lý Thiếu Phong liền biết điều vuốt vuốt lông.

Trương Suất: "Em muốn cây rìu sét vàng!"

Lý Thiếu Phong: "Ừ ừ ừ, người tạo sét đương nhiên là em!"

Hoàng Tử Thao nhìn hai người bọn họ khoe khoang hạnh phúc, chẳng biết tại sao lại có chút ghen tị: "Tôi nói hai người rãnh rỗi hết việc làm rồi hay sao mà lại đến quán bar này? Đã vậy còn đặc biệt chạy tới trước mặt một người độc thân là tôi đây nữa chứ, cố ý kích thích tôi?"

Lý Thiếu Phong vẻ mặt thông cảm nhìn Hoàng Tử Thao: "Hoàng Tử Thao à! Quán bar này là tôi bỏ tiền ra đầu tư đó, cậu hiểu chứ?"

Hoàng Tử Thao bỗng chốc có cảm giác giống như là sấm sét giữa trời quang.

Sau đó Lý Thiếu Phong đi tới, nói nhỏ bên tai Hoàng Tử Thao: "Bằng trực giác nhạy cảm trời sinh của tôi, tôi biết cậu đã cong mất rồi."

Hoàng Tử Thao kinh hãi: "ĐCM! Lý Thiếu Phong anh nói bậy bạ gì đó?!"

Lý Thiếu Phong hê hê hai tiếng: "Đừng mạnh miệng nữa, nói cho cậu hay, là một người trong nhóm đồng chí đã khai bao đàn ông, tôi mới nhìn liền biết."

Hoàng Tử Thao hận không thể dùng hai mắt giết chết gã: "Chuyện tôi cong hay không liên quan gì tới anh?"

Lý Thiếu Phong: "Tôi phải cho Ngô Diệc Phàm nhà tôi biết để cậu ấy tới Mĩ tìm người chứ."

Hoàng Tử Thao: "....."

Lý Thiếu Phong nhìn Hoàng Tử Thao một hồi, rồi trưng ra vẻ mặt 'Cậu hết thuốc chữa': "Nhìn biểu tình chờ mong trên mặt cậu kìa, muốn gặp Ngô Diệc Phàm lắm phải không?"

Tới lúc này Hoàng Tử Thao rốt cuộc cũng bình tĩnh hết nổi, dựng lông lên: "Chờ mong cái con em anh! Phắc, tôi nghiêm túc thông báo cho anh hay, tôi với Ngô Diệc Phàm ngay cả một cọng lông cũng chẳng hề liên quan!"

Lý Thiếu Phong dù thấy Hoàng Tử Thao xù lông nhưng vẫn rất bình tĩnh: "Giải thích chính là che giấu."

Hoàng Tử Thao: "...."

37. Gặp lại

Hoàng Tử Thao ngồi trong quán bar của Lý Thiếu Phong uống rượu tới mức say khướt.

Tiếp theo đó liền bắt đầu lên cơn điên, vừa cười vừa khóc.

Trương Suất đứng bên cạnh nhìn mà hết hồn: "Anh Phong, cậu ấy bị gì vậy?"

Lý Thiếu Phong chậc lưỡi lắc đầu: "Bảo bối ngốc, bộ dạng khi say của em so với cậu ta thì tốt hơn nhiều. Mỗi lần cậu nhóc này uống say thì hình tượng gì cũng mất sạch."

Trương Suất: "...."

Lúc này Hoàng Tử Thao đang nhoài người nằm sấp lên quầy rượu, vẻ mặt khó chịu.

Lý Thiếu Phong lại lắc đầu, thở dài: "Xem ra áp lực quá lớn, kiềm nén lại lâu."

Trương Suất kinh ngạc: "Sao anh biết?"

Lý Thiếu Phong: "Ha ha, hiếm chuyện gì có thể thoát khỏi mắt thần của anh lắm. Anh đây chính là một huyền thoại, đừng có sùng bái quá nha ~"

Trương Suất: "Sùng bái em gái anh."

Lý Thiếu Phong: "Không thể mặc kệ rồi bỏ cậu ấy ở lại đây được, bằng không Ngô Diệc Phàm sẽ giết anh mất."

Trương Suất: "Mang cậu ấy về?"

Lý Thiếu Phong liếc xéo Trương Suất: "Mang về làm bóng đèn?"

Trương Suất: ".... Vậy sao giờ?"

Lý Thiếu Phong nhìn về phía bartender bên cạnh quầy rượu, dùng tiếng Anh trôi chảy nói: "Steven, sắp xếp cho cậu ấy một căn phòng. Nhớ chăm sóc cho cậu ấy thật tốt, cậu ấy là bạn của tôi."

Vốn liếng tiếng Anh của Trương Suất vẫn rách nát như ngày nào, cậu chỉ nghe Lý Thiếu Phong liến thoắng nói một tràng, hoàn toàn chẳng hiểu gì hết.

Tiếp theo Lý Thiếu Phong nắm tay Trương Suất rời khỏi đó: "Đi thôi, bảo bối ngốc."

Trương Suất chỉ chỉ Hoàng Tử Thao đang mê man nằm úp sấp trên quầy: "Cứ vậy mà bỏ lại cậu ấy?"

Lý Thiếu Phong cười cười: "Không sao đâu, Hoàng Tử Thao là một con Tiểu Cường mà."

Trương Suất: "...."

Hôm sau, Hoàng Tử Thao tỉnh lại trong cơn đau đầu khó chịu vì cơn say tối qua.

Đảo mắt nhìn qua liền thấy có gì đó kì kì, cảnh vật chung quanh thật xa lạ.

Ra khỏi phòng, thấy cách trang trí đầy phong cách ở bên ngoài mới phát hiện, thì ra nơi này là phòng ở lầu hai của quán bar hôm qua.

Khỏi cần hỏi cũng biết, này chắc chắn là do Lý Thiếu Phong sắp xếp.

Nghĩ tới chuyện tự dưng vô duyên vô cớ thiếu nợ Lý Thiếu Phong một cái ân tình, tâm trạng Hoàng Tử Thao có hơi khó chịu.

Đến công ty Jonsson, vẻ mặt Hoàng Tử Thao không tốt chút nào, tâm tình thì tệ hại, dường như cả người đều tràn ngập một màu đen chán chường.

Shirley vừa thấy cậu đi tới, lập tức giao cho cậu lịch trình biểu những việc ngày hôm nay phải làm cho xong.

Hoàng Tử Thao không chút tinh thần nhận lấy tờ bảng biểu rồi uể oải nhìn.

Đột nhiên, đường nhìn của cậu đang lướt xuống dưới chợt ngừng lại ở dòng chữ "Nhật – Đảo Xanh".

Cậu lập tức xoay người hỏi Shirley: "Jonsson chúng ta và Đảo Xanh hợp tác khi nào?"

Shirley vừa nghe, liền mở email lên tìm kiếm thông tin.

Một hồi lâu sau cô mới trả lời: "Chi nhánh của Đảo Xanh ở Nhật Bản vừa nhận được một case trị giá 30 triệu, khâu sau cùng bên đó muốn chuyển qua để Jonsson chúng ta làm. Bọn họ ra giá 10 triệu."

Hoàng Tử Thao nghe xong, nhếch nhếch mày: "Vậy chuyện này liên quan gì tới tôi?"

Shirley lại kéo trang mail xuống nhìn tiếp: "Tổng giám đốc nói, trưởng phòng Kế hoạch và trưởng phòng Thiết kế đều phải tham gia cuộc trao đổi lần này."

Hoàng Tử Thao đỡ trán, chung quy vẫn thấy có một loại cảm giác xấu: "Vậy Shirley, cô có biết dại diện bên Đảo Xanh là ai không?"

Shirley nhìn tư liệu, cười nói: "Trưởng phòng, thiệt trùng hợp. Là CEO bên chi nhánh ở Nhật trực tiếp đến đây trao đổi, nghe nói anh ta và anh đều cùng là người Hoa."

Mặt Hoàng Tử Thao liền biến trắng: "Có phải anh ta tên Ngô Diệc Phàm không?"

Shirley giật mình nói: "Trưởng phòng, sao anh biết?"

Hoàng Tử Thao gượng cười: "Ha ha, tôi với anh ta có một chút giao tình."

Trở lại phòng làm việc của mình, Hoàng Tử Thao lại khó chịu.

Nghĩ tới buổi chiều rất có thể sẽ gặp được Ngô Diệc Phàm, cậu liền đứng ngồi không yên.

Bởi cậu còn chưa chuẩn bị tốt tâm lý để đối diện Ngô Diệc Phàm nhaaaaaa ——

Vì vậy hôm nay Hoàng Tử Thao hệt như ăn trúng thuốc nổ, bắt đầu sạc người lung tung.

Sau đó danh ngôn kinh điển của Hạ Vũ lại ra lò, đó chính là "Thời mãn kinh của Hoàng Tử Thao đã tới rồi".

Buổi chiều, giám đốc Kevin bọn họ mang theo quản lý phòng ý tưởng, quản lý phòng thiết kế và quản lý phòng mỹ thuật, còn có cả trưởng phòng kế hoạch, trưởng phòng thiết kế đến một nhà hàng khách sạn năm sao ở Florida.

Hoàng Tử Thao dường như không muốn đi, vẻ mặt hết sức tệ hại.

Quản lý phòng Ý tưởng Reeve quan tâm hỏi: "Sao vậy? Cậu khó chịu?"

Hoàng Tử Thao: "Tối qua uống nhiều quá, đau đầu."

Lúc hai người nói chuyện, người bên Đảo Xanh cũng đã tới nơi.

Toàn bộ đều là người Châu Á, đi đầu rõ ràng chính là Ngô Diệc Phàm.

Ngô Diệc Phàm không ngờ tới sẽ nhìn thấy Hoàng Tử Thao ở đây, trong lòng hết sức ngạc nhiên. Cơ mà ngoài mặt trái lại không tỏ vẻ gì, rất bình tĩnh.

Mà sau khi Hoàng Tử Thao nhìn thấy Ngô Diệc Phàm đi vào, cậu liền có vẻ lo lắng không yên.

Reeve thấy vẻ mặt cậu khó chịu thì càng thêm quan tâm chăm sóc, hỏi: "Nếu thực sự khó chịu thì về trước đi? Tôi nghĩ Kevin sẽ không trách cậu đâu."

Hoàng Tử Thao đang định từ chối ý tốt của Reeve, kết quả vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy ánh mắt của Ngô Diệc Phàm.

Hơn nửa năm không gặp, anh trái lại càng anh tuấn đẹp trai, chín chắn hơn nữa. Trong lòng Hoàng Tử Thao tràn ngập đố kị, cậu thấy mình vẫn là Hoàng Tử Thao của trước kia, không tiến bộ chút nào.

Kevin rất lịch sự chào hỏi Ngô Diệc Phàm, sau đó nói một lèo tiếng Anh.

Vốn tiếng Anh của Ngô Diệc Phàm đương nhiên rất lưu loát, thái độ cũng khá tự nhiên nói chuyện với Kevin.

Lúc này Reeve chợt đột ngột tiến tới nói nhỏ bên tai Hoàng Tử Thao: "Anh chàng đẹp trai này rất được nha, đúng kiểu tôi thích."

Hoàng Tử Thao hừ lạnh một cái, nhỏ giọng trả lời: "Liên quan gì tôi?"

Reeve không ngờ Hoàng Tử Thao lại bất thình lình phun ra một câu tiếng Trung, vậy nên y có hơi sửng sốt một chút: "Cậu nói gì cơ?"

Hoàng Tử Thao lại dùng tiếng Trung nói: "Reeve anh thiệt là một tên ngốc."

Nhìn cái mặt Reeve vẫn mù mờ chả biết gì, Hoàng Tử Thao liền nhịn không được muốn bật cười.

Bất đồng ngôn ngữ có đôi khi rất thú vị.

Ánh mắt Ngô Diệc Phàm nhìn bọn họ đầy tức giận.

Anh rất muốn giết chết cái thằng người Anh ngồi bên cạnh Hoàng Tử Thao kia, Hoàng Tiểu Miêu của anh có thể để y thích đụng thì đụng tùy ý hay sao?

Nhìn Hoàng Tử Thao trò chuyện vui vẻ với cái thằng người Anh ấy, Ngô Diệc Phàm càng bức bối.

Anh mới đi hơn nửa năm, Hoàng Tiểu Miêu của anh đã không chịu nổi cô đơn, bắt đầu cám dỗ tên đàn ông khác?

Tốt, rất tốt, xem ra Hoàng Tiểu Miêu của anh vẫn còn thiếu đòn lắm.

Thật khó cho Ngô Diệc Phàm khi đối mặt cái case lớn này còn phải nhất tâm nhị dụng, vừa ứng phó Kevin, đồng thời còn chú ý Hoàng Tử Thao.

"Đảo Xanh chúng tôi vẫn luôn tin tưởng kỹ thuật khâu cuối của Jonsson, nếu không chúng tôi đã không tìm tới các anh." Ngô Diệc Phàm rất lịch sự nói.

Kevin cũng rất đúng mực cười: "Thật xin lỗi, đúng lúc CEO Oswald của chúng tôi vừa đi công tác."

Ngô Diệc Phàm đều đều nói: "Không sao, anh hay anh ta tới cũng như nhau thôi. Đảo Xanh chúng tôi chỉ chú trọng kết quả, phần quá trình không quan trọng."

Hoàng Tử Thao nhìn Ngô Diệc Phàm, cáu kỉnh làm một cái mặt quỷ. Hứ, giả bộ tốt lành cái con khỉ. Cái con sói bụng dạ siêu xấu xa!

Cuộc nói chuyện đang rất hài hòa, tiếng chuông di động của Hoàng Tử Thao lại đột ngột vang lên. Vẫn là cái âm điệu "Hồ lô biến" ăn không vô kia.

Tiếp theo đó, ánh mắt của toàn bộ những người bên trong thoáng cái đã rào rào tập trung lên người cậu.

"Xin lỗi xin lỗi, tôi quên chỉnh chế độ rung." Hoàng Tử Thao lúng túng đứng dậy, sau đó vừa xin lỗi vừa đi ra ngoài.

Kevin sợ biểu hiện của Hoàng Tử Thao sẽ phá hủy hình ảnh của Jonsson, vội vàng giải vây thay Hoàng Tử Thao: "Ngại quá, cậu ấy là người mới. Xin thứ lỗi."

Ngô Diệc Phàm mỉm cười: "Tôi vẫn luôn nghe nói Jonsson rất có dũng khí dùng người, thế nhưng tôi lại không ngờ tới, chỉ là một người mới mà đã là trưởng phòng kế hoạch?"

Kevin có hơi xấu hổ: "Cậu ấy rất bộp chộp, thế nhưng rất có ý tưởng và sáng tạo."

Ngô Diệc Phàm vẫn cười: "Phải không?" Người mà anh bồi dưỡng đương nhiên là không tồi rồi.

Kevin gật gật đầu: "Ừm, về case này, các anh còn có yêu cầu cụ thể gì không?"

Ngô Diệc Phàm xấu xa cười, đầy quyến rũ: "Tất nhiên là còn."

Hoàng Tử Thao đứng bên ngoài nghe điện thoại xong rồi nhưng lại không dám đi vào, vậy nên cậu nhắn tin cho Reeve, sau đó chuồn đi trước.

38. Tiệc rượu

Ngày hôm sau, trong nội bộ công ty Jonsson bất chợt truyền ra tiếng gào thét đầy phẫn nộ của Hoàng Tử Thao: "Ông là người của phòng kế hoạch! Chứ không phải người của phòng thiết kế! Ông không đi!"

Hoàng Tử Thao hiếm khi ngang ngược như thế.

May mà Jonsson là một công ty rất dân chủ, nếu Hoàng Tử Thao không muốn, bọn họ cũng sẽ không bức ép.

Suy cho cùng thì Hoàng Tử Thao nói cũng đúng, hiệu ứng khâu cuối của Đảo Xanh vốn dĩ chính là việc của phòng thiết kế.

Ồn ào cả ngày, Hoàng Tử Thao một chút cũng không chịu nhường, vì vậy Reeve cũng không cho phép phòng thiết kế tới bắt người đi. Nói thế nào thì Hoàng Tử Thao cũng là người của y, phòng thiết kế nếu muốn mượn thì phải qua sự đồng ý của y mới được.

Do Jonsson là bên chủ nhà, nên đặc biệt mở một buổi tiệc rượu chiêu đãi vào buổi tối.

Bởi Hoàng Tử Thao suýt tí nữa thì phá hỏng mất cuộc thương lượng ngày hôm qua, vì vậy tối nay dù thế nào đi nữa Kevin cũng không để cậu mượn cớ chuồn đi.

Thế là dưới công cuộc vừa đấm vừa xoa, cộng thêm cưỡng bức lợi dụ từ Kevin, cuối cùng Hoàng Tử Thao cũng đồng ý tham gia tiệc rượu vào tối nay.

Hoàng Tử Thao thay một bộ đồ nghiêm trang, nhìn có vẻ rất phong độ.

Cậu với Hạ Vũ đã lâu không gặp, vì vậy hai cậu chàng lại chụm đầu tụ thành một đống.

Hạ Vũ: "Nghe nói Ngô Diệc Phàm tới đây?"

Hoàng Tử Thao lườm cậu ta: "Nghe nói em gái cậu, tớ thấy anh ta luôn rồi."

Hạ Vũ: ".... Vậy hai người các cậu không xảy ra chuyện gì chứ?"

Hoàng Tử Thao: "Có thể có chuyện gì?"

Hạ Vũ: "Cậu bình tĩnh ghê."

Hoàng Tử Thao: "Đương nhiên rồi." Thật ra thì tâm tình cậu chẳng tài nào bình tĩnh nổi.

Khi tới khách sạn rồi, Hoàng Tử Thao vẫn một mực đi bên cạnh Hạ Vũ, nhìn điệu bộ giống y như vệ sĩ của Hạ Vũ.

Tiệc rượu lần này, phần lớn nhân viên quản lý của Jonsson đều tới tham dự, biểu lộ bọn họ rất coi trọng cơ hội hợp tác lần này với Đảo Xanh.

Chỉ chốc lát sau, người bên phía Ngô Diệc Phàm cũng tới.

Hầu hết bọn họ đều là người hôm qua, thuần một màu da dân châu Á.

Thế nhưng Hoàng Tử Thao lại biết có chỗ khác, đó là xuất hiện thêm một cậu bé nữa. Sở dĩ cậu nói là cậu bé, là bởi vì người này có vẻ khá nhỏ tuổi, mặt mũi lại chưa hết sự ngây thơ.

Rất giống cậu bé mà cậu thấy khi cậu đang thân thiết với Ngô Diệc Phàm ở trong xe lúc trước.

Nhìn cậu ta đứng chung một chỗ với Ngô Diệc Phàm, nếu như là nữ, thì ông nội nó, cậu sẽ tin chắc rằng đó là bạn gái mà cái tên Ngô Diệc Phàm kia mang tới.

Hoàng Tử Thao làm bộ như không thấy bọn họ, vẫn bám riết lấy Hạ Vũ, cười cười nói nói.

"Cậu không tới chào anh ta một tiếng?" Hạ Vũ ghé vào bên tai cậu nhỏ giọng hỏi.

"Anh ta giả vờ không biết tớ, mắc mớ gì tớ phải tới chào anh ta?" Hoàng Tử Thao bĩu môi, tâm tình vô cùng tệ hại.

Hạ Vũ cầm ly rượu: "Ây da, tự nhiên nghe thấy mùi chua chua."

Hoàng Tử Thao: "Chua em gái cậu."

Lúc này Ngô Diệc Phàm đang dẫn theo người của anh đi chào hỏi mấy sếp lớn của Jonsson.

Đáng lẽ Hoàng Tử Thao và Hạ Vũ cũng phải tới chào hỏi lấy lệ, cơ mà hai người lại lủi vào một góc, không đếm xỉa gì tới ánh mắt ám chỉ của thư kí, tiếp tục giả ngu.

"Dạo này thế nào?" Hạ Vũ tiếp tục nói chuyện phiếm với Hoàng Tử Thao – "Trong Jonsson không có ai ăn hiếp cậu chứ?"

Hoàng Tử Thao lắc đầu: "Không sợ tớ đã là hay lắm rồi."

Hạ Vũ cười ha ha: "Xem ra cậu cũng biết mình tiếng xấu bay xa nha? Nói thiệt, cậu bây giờ nhìn rất có phong phạm của giám đốc Ngô."

Hoàng Tử Thao: "...."

Hạ Vũ hỏi dò: "Cậu còn thích anh ta không?"

Hoàng Tử Thao: "Tớ nói tớ thích anh ta khi nào?"

Hạ Vũ: "Hành động và nét mặt của cậu đã tố cáo cậu từ lâu rồi. Sau khi Ngô Diệc Phàm đi Nhật, khoảng thời gian lúc đó cậu rất bất thường."

Hoàng Tử Thao: "...."

Hạ Vũ: "Bây giờ xem ra hai người mấy cậu rất có duyên, đến tận Mĩ rồi mà vẫn còn gặp nhau. Nếu không thì, tớ giúp cậu đoạt lại anh ta?"

Hoàng Tử Thao: "...."

Hạ Vũ: "Cậu xem, cậu trai đứng kế bên rõ ràng rất có ý với Ngô Diệc Phàm nha. Nếu cậu không nhanh chân anh ta thích người khác rồi thì cậu chẳng còn đất để diễn đâu."

Hoàng Tử Thao: "...."

Thấy Hoàng Tử Thao vẫn lặng thinh, Hạ Vũ cũng không nói nữa.

Nếu bức ép Hoàng Tiểu Miêu này quá, chỉ sợ cậu lại rụt người chui vào trong lớp vỏ bảo vệ của chính cậu, tiếp tục chơi trò lừa mình dối người mất.

Hoàng Tử Thao nhìn Reeve mang vẻ mặt nịnh nọt đối đáp với Ngô Diệc Phàm ở bên kia, cậu lại càng khó chịu.

Nói chuyện thì nói đi, có cần phải đứng sát vô như vậy không. Còn cái tên Ngô Diệc Phàm kia nữa, ngày thường không phải rất thông minh nhạy bén hay sao, đến giờ bị người ta lợi dụng chiếm lợi cũng không hề hay biết?!

Còn cậu nhóc kia nữa chứ, cậu ta con trai chứ có phải con gái đâu, nắm nắm kéo kéo tay Ngô Diệc Phàm làm gì? Bộ đứng không vững à! Chân cậu cũng có mang giày cao gót đâu!

Hoàng Tử Thao hoàn toàn tiến vào trạng thái ai oán, không hề phát hiện Hạ Vũ rất kinh ngạc khi nhìn thấy cái vẻ mặt này của cậu.

"Hoàng Tử Thao, nhìn mặt cậu giờ y như muốn giết người vậy đó." Hạ Vũ nhịn không được chọt cậu một câu.

"Thật tình thì tớ cũng đang muốn giết người đây." Hiếm khi Hoàng Tử Thao nói lên suy nghĩ trong lòng mình.

"Ghen tới mức muốn giết người? Cậu thừa nhận đi, cậu rõ ràng là chưa quên được Ngô Diệc Phàm." Hạ Vũ nhún nhún vai.

"Tên đó dám cướp zin của tớ, tớ sao có thể quên! Cậu phải biết tuy lòng dạ tớ bao dung rộng lớn, nhưng người nào đắc tội tớ, tớ đều nhớ rất rõ!" Hoàng Tử Thao nghiến răng nghiến lợi nói.

"Được rồi được rồi, tới, uống rượu với tớ. Dạo này anh đây cũng đang buồn nhiều chuyện." Hạ Vũ kéo cậu tới một cái bàn bày đầy rượu.

Thời gian tiếp theo trong tiệc rượu, Ngô Diệc Phàm hoàn toàn không hề chú ý tới Hoàng Tử Thao.

Anh vốn dĩ muốn chơi trò lạt mềm buột chặt, ai ngờ sau khi bữa tiệc rượu này kết thúc lại thấy Hoàng Tử Thao đã uống đến mức say bét nhè chẳng biết trời Ngô Phàmg là gì, cả người thì dính sát lấy Hạ Vũ, rốt cuộc anh.... không thể không chú ý tới cậu được.

Bỏ mặc cả đám người đang vây lấy mình, đi tới trước mặt Hạ Vũ, Ngô Diệc Phàm rất lịch sự cười: "Có thể trả em ấy lại cho tôi không?"

Hạ Vũ nhìn Ngô Diệc Phàm, cười hà hà: "Cậu ấy là người của anh khi nào mà bắt tôi phải trả? Cậu ấy rõ ràng là của tôi nha."

Vẻ mặt Ngô Diệc Phàm chuyển sang lo lắng trong chớp mắt: "Cậu tưởng là tôi không biết cậu là bạn của Hoàng Tử Thao chắc? Việc cậu lôi kéo em ấy tới Mĩ tôi còn chưa tính, giờ cậu muốn sao?"

Hạ Vũ đã làm thì phải làm tới cùng, tiếp tục giả bộ nói: "Bây giờ cậu ấy đang quen với tôi, giám đốc Ngô à, anh hiểu câu 'không cướp thứ mà người ta thích' không?"

Ngô Diệc Phàm có hơi bực mình: "Vậy cậu cướp của người khác thì được chắc? Tưởng tôi đang ở Nhật thì cậu có thể tùy tiện nhúng chàm em ấy ư?"

Hạ Vũ vừa định cự lại, ai ngờ Hoàng Tử Thao đang dính lấy cậu ta lại lầm bầm một câu: "Hức.... Muốn ói...."

Hạ Vũ lập tức gào lên: "Từ từ! Hoàng Tử Thao cậu nếu dám ói lên người tớ, tớ sẽ tuyệt giao với cậu!"

Nhìn Hạ Vũ lôi Hoàng Tử Thao đến toilet, Ngô Diệc Phàm chẳng biết phải nói gì.

Lúc này cậu trai đi cùng anh đến dự buổi tiệc rượu đi tới, hỏi: "Ngô Phàm, người kia chính là người mà anh theo đuổi không thành công à?"

Ngô Diệc Phàm như cười như không: "Không, là cậu nhóc uống say đang dính sát lên người cậu ta."

Cậu trai: ".... Gu của anh đặc biệt quá."

Ngô Diệc Phàm: "Cậu không hiểu đâu. Sao, người cậu yêu không tới đây nên cậu thất vọng rồi chứ gì?"

Cậu trai: "Hừ, anh ấy trốn không khỏi lòng bàn tay của tôi đâu."

Ngô Diệc Phàm: "Cậu đó, càng ngày càng tệ hại."

Cậu trai cười hà hà: "Không phải đều do anh làm hư hay sao? Anh họ của em ~!"

Ngô Diệc Phàm: "Xùy xùy xùy, tôi không có đứa em như cậu."

Cậu trai: "...."

Ở trong toilet, Hoàng Tử Thao ói không ngơi nghỉ.

Hạ Vũ nín không được mà chửi đổng: "Mẹ kiếp! Hoàng Tử Thao cậu lần sau mà còn dám uống thành thế này tớ sẽ vứt cậu ra đường!"

Hoàng Tử Thao ói xong, cả người mềm nhũn: "Phắc... Đừng tưởng Hoàng Tử Thao tôi đây dễ ăn hiếp...."

Hạ Vũ chịu hết nổi, chửi cậu xối xả: "Mẹ nó, vẫn còn say à! Ngô Diệc Phàm đang ở bên ngoài kìa, có giỏi thì cậu chạy ra nói thẳng vào mặt anh ta đi!"

Hoàng Tử Thao không để ý mấy lời cậu ta nói, vẫn tiếp tục lầu bầu: "Mấy người ai cũng cho là Hoàng Tử Thao tôi dễ ăn hiếp...."

Hạ Vũ: "Ăn hiếp con em cậu!"

39. Anh mới là người nhà

Hoàng Tử Thao ói đến mức đầu choáng váng, làm Hạ Vũ ngoài bó tay thì vẫn là bó tay.

Cậu ta vỗ nhè nhẹ vào lưng Hoàng Tử Thao giúp cậu dễ thở: "Lần sau đừng như thế nữa, dù sức uống cậu khá nhưng cũng không thể uống nhiều vậy được."

Hoàng Tử Thao đã có một chút tỉnh táo: "Cái con em cậu ấy.... Tại tớ uống cocktail rượu nên mới dễ say thôi...."

Hạ Vũ bực bội: "Đã biết mà còn uống?"

Hoàng Tử Thao: "Ông đây muốn tự ngược bộ không được hả...."

Hạ Vũ: "Ngược cái con em cậu! Tớ đây không rảnh đưa cậu về đâu, cái nhiệm vụ vinh quang này cứ để tên Ngô Diệc Phàm kia làm đi."

Hoàng Tử Thao: "...."

Hai người lăn qua lăn lại trong toilet cũng hơn nửa tiếng, cuối cùng Hoàng Tử Thao cũng cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Sau đó Hạ Vũ dắt díu theo Hoàng Tử Thao đi ra khỏi khách sạn, chuẩn bị gọi xe đưa cậu trở về.

Thế nhưng lại có chuyện cậu ta không ngờ tới, là Ngô Diệc Phàm đã lái xe đứng chờ ngoài cửa.

"Đằng sau vẫn còn chỗ." Ngô Diệc Phàm nhìn Hạ Vũ nói.

Lúc này thần trí Hoàng Tử Thao có hơi mơ màng, cậu nhìn chằm chằm Ngô Diệc Phàm một hồi lâu, sau đó quay sang nói nhỏ với Hạ Vũ: "Thiệt nhiều Ngô Diệc Phàm...."

Hạ Vũ: "...."

Ngô Diệc Phàm: "...."

Cậu trai ngồi ở ghế phó lái nín không được cười ha hả: "Thế có mấy Ngô Diệc Phàm?"

Không ngờ Hoàng Tử Thao lại xòe ngón ra đếm thật: "Một, hai, ba...."

Cậu trai liền ôm bụng cười như điên, cười đến mức gập luôn người lại: "Hahahaha.... Thú vị, rất thú vị!"

Ngô Diệc Phàm đập cậu ta một cái: "Đồng Tuấn Nghị! Cười em gái cậu!"

Còn Hạ Vũ thì nổi quạu gào lên bên tai Hoàng Tử Thao: "Xin anh đó An đại ca, đừng tự làm mình mất mặt có được không?"

Hoàng Tử Thao trừng mắt nhìn Hạ Vũ: "Mất ông nội cậu, đừng có tưởng Hoàng Tử Thao đây dễ ức hiếp!"

Hạ Vũ dở khóc dở cười: "Không có ai ăn hiếp cậu hết, được chưa!"

Hoàng Tử Thao vừa định nói gì đó, chợt một trận gió đột nhiên thổi qua. Cậu nhịn không được rùng mình: "A Vũ, lạnh quá.... Tớ muốn về nhà!"

Hạ Vũ chưa kịp nói gì, Ngô Diệc Phàm đã cướp lời: "Lên xe."

Hạ Vũ nhìn nhìn Ngô Diệc Phàm, sau đó lại ngó ngó Hoàng Tử Thao.

Hừ hừ, hai người có làm chuyện gì cũng đừng kéo tôi theo nha, lên xe thì lên xe, có xe chùa mà không đi là ngu!

Nghĩ tới đây, Hạ Vũ không do dự nữa. Mở cửa xe, sau đó đẩy Hoàng Tử Thao vào trong ngay lập tức.

Sau của sau đó cậu ta cũng chui vào ngồi cùng.

Khi Hoàng Tử Thao ngồi lên xe rồi, đầu óc cậu vẫn còn mơ màng.

"A Vũ, có phải về đến nhà rồi không? Tớ muốn ngủ...." Hoàng Tử Thao nói với vẻ mặt tội nghiệp.

"Còn chưa tới, mới lên xe thôi mà." Hạ Vũ thiệt bội phục mình, cậu ta vậy mà lại rất có kiên nhẫn đi theo giúp cái tên nhóc đang say bét nhè này.

Thấy Ngô Diệc Phàm không hỏi địa chỉ chỗ bọn họ ở mà đã bắt đầu khởi động xe, Hạ Vũ rất ngờ vực: "Anh biết nhà cậu ấy?"

Ngô Diệc Phàm hừ lạnh một tiếng: "Có chuyện gì của em ấy mà tôi không biết?"

Hạ Vũ: "...."

"A Vũ, tớ nói với cậu chuyện này.... Cái tên Reeve kia thật sự rất đểu.... Tớ vừa liếc mắt một cái đã biết anh ta là đồng chí...." Hoàng Tử Thao uống say rồi thì vô cùng ồn ào, cậu liên tục lảm nhảm với Hạ Vũ.

Hạ Vũ vừa đối phó với cậu, vừa theo dõi sắc mặt Ngô Diệc Phàm: "Mắt cậu chuẩn như vậy từ lúc nào sao tớ không hay?"

Hoàng Tử Thao cười hì hì, nói: "Bởi vì ánh mắt của anh ta khi nhìn tớ á, cũng xấu xa y như tên Ngô Diệc Phàm kia. Tớ biết hết mà!"

Hạ Vũ: "...."

Ngô Diệc Phàm: "...."

Đồng Tuấn Nghị che miệng cười sằng sặc.

"Còn cười nữa tôi đạp cậu ra ngoài liền." Ngô Diệc Phàm vứt cho cậu ta một câu.

Đồng Tuấn Nghị rốt cuộc nhịn hết nổi nữa, cười thành tiếng: "Ngô Phàm, người yêu anh vui ghê, hèn gì anh lại thích!"

Ngô Diệc Phàm còn chưa mở miệng, Hoàng Tử Thao ngồi đằng sau đã giành nói trước: "Ai thú vị? Ông đây rất buồn..."

Hạ Vũ thật sự chịu không nổi Hoàng Tử Thao say mèm này nữa: "Buồn cái con em cậu! Ngày nào cậu cũng đi quyến rũ Angelina mà buồn cái qué gì?!"

Mới vừa nói xong, chợt cảm thấy vẻ mặt Ngô Diệc Phàm thay đổi, Hạ Vũ liền kêu gào trong bụng: thôi xong....

Chỉ thấy Ngô Diệc Phàm như cười như không: "Quyến rũ Angelina?"

Hạ Vũ không dám hé răng nói thêm tiếng nào. Nhưng ai dè Hoàng Tử Thao lại cười hì hì: "Angelina cười lên rất dễ coi!"

Hạ Vũ thầm cầu nguyện cho Hoàng Tử Thao: Hoàng Tiểu Miêu cậu bớt lý sự đi, bằng không tớ đây không bảo vệ được cậu đâu.

Đáng tiếc, lời cầu nguyện của Hạ Vũ đã muộn.

Ngô Diệc Phàm thoạt nhìn rất tức giận, anh giẫm phanh xe, quay đầu nói với Hạ Vũ: "Ngài Hạ, ngài có thể tự ngồi taxi mà về được không?"

Hạ Vũ nghe xong lập tức chắn trước người Hoàng Tử Thao: "Anh muốn làm gì?"

Ngô Diệc Phàm như cười như không: "Hình như tôi đâu có nghĩa vụ phải nói chuyện của tôi cho cậu biết?"

Hạ Vũ: "Tôi không thể giao Hoàng Tử Thao cho anh được."

Mặt Ngô Diệc Phàm bỗng chốc lạnh như băng: "Em ấy là người của tôi, cậu không có tư cách nhúng tay vào chuyện giữa tôi với em ấy."

Hạ Vũ: "Chính anh bỏ mặc Hoàng Tử Thao rồi chạy tới Nhật một mình, giờ còn không biết thẹn đến đây cướp người?"

Ngô Diệc Phàm: "Tôi biết người yêu cậu là kẻ khác."

Hạ Vũ: "...."

Đồng Tuấn Nghị nhìn ba người đang xoắn xuýt, không nhịn nổi nữa, nói: "Quan hệ của mấy người phức tạp thiệt đó?"

Ngô Diệc Phàm: "Con nít biến qua một bên."

Đồng Tuấn Nghị gào lên: "Em 21 tuổi rồi, không phải con nít!"

Ngô Diệc Phàm: "Với cái mặt búp bê này của cậu, muôn đời đều là 16 tuổi."

Đồng Tuấn Nghị: "Không cho anh nói biệt hiệu của em!"

Hạ Vũ nhìn hai người bọn họ bla bla, nhất thời im lặng chẳng biết nói gì. Cái tình huống gì thế này?

Lúc này Hoàng Tử Thao lại tiếp tục nói chuyện ngoài lề: "Phắc, về tới nhà chưa? Cái taxi khỉ gió gì thế này?! Ông đây muốn khiếu nại!"

Hạ Vũ nhịn hết nổi trợn mắt lên: "Khiếu nại cái con bà cậu! Ông thiệt muốn quẳng cậu ra ngoài!"

Ngô Diệc Phàm: "Vậy quăng cho tôi đi."

Hạ Vũ liếc xéo anh: "Dù có quăng vào thùng rác cũng không quăng cho anh."

Hoàng Tử Thao: "Phắc! Hạ Vũ cậu mới đáng quăng thùng rác!"

Hạ Vũ: "Mẹ nó, nếu còn ồn ào nữa tôi sẽ quăng cậu cho Ngô Diệc Phàm!"

Hoàng Tử Thao: "Có cậu mới ồn ào!"

Hạ Vũ: "..... Mịa, Ngô Diệc Phàm, người này cho anh. Tôi chịu hết nổi rồi."

Ngô Diệc Phàm: "...."

Nói xong, Hạ Vũ mở cửa xe đi xuống thật.

Trước khi đi cậu ta còn nói với Ngô Diệc Phàm: "Nếu anh còn dám làm cậu ấy đau lòng, Hạ Vũ tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho anh!"

Ngô Diệc Phàm cười cười: "Cậu không có cơ hội đó đâu."

Hạ Vũ hừ lạnh: "Tốt nhất là vậy đi. Bằng không tôi sẽ đem cậu ấy tới một nơi mà anh có tìm suốt đời cũng không thể thấy."

Ngô Diệc Phàm: "Vậy thì tôi sẽ dẫn em ấy rời xa cậu trước tiên."

Hạ Vũ: "...."

Ngô Diệc Phàm khởi động xe lần nữa.

Vẻ mặt Hoàng Tử Thao ngồi đằng sau vẫn còn mù mờ: "Hạ Vũ nhà tôi đâu?"

Ngô Diệc Phàm bực mình nói: "Hạ Vũ không phải người nhà của em."

Hoàng Tử Thao la hét: "Cậu ấy là người nhà của tôi!"

Ngô Diệc Phàm: "Anh mới là người nhà của em."

Hoàng Tử Thao: "Tôi muốn Hạ Vũ!"

Ngô Diệc Phàm: "Muốn con bà em."

Đồng Tuấn Nghị ngồi bên cạnh rốt cuộc nín hết nổi nữa, mở miệng: "Ngô Phàm, người yêu anh thật sự rất thú nha. Cho em mượn chơi vài ngày đi."

Ngô Diệc Phàm: "Cút."

Sau đó anh quay lại nhìn thì thấy Hoàng Tử Thao đã nằm xuống băng sau, bắt đầu tiến vào trạng thái ngủ.

Ngô Diệc Phàm: "...."

Đồng Tuấn Nghị: "...."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co