Truyen3h.Co

[Anton x Wonbin] Dạ khúc

Chương 05

gg18tbr

Phác Nguyên Bân kéo lại cổ áo sơ mi trắng bị gió thổi lệch sang một bên, anh nhìn đồng hồ, thầm nghĩ sao Jena bảo sẽ tới đón mình mà lâu thế. Thời tiết hôm nay thật tốt khiến cho tâm trạng anh cũng không tồi tệ là mấy dù trong giây phút ngồi trên sân khấu kia, anh lại vô tình nhìn thấy Lý Xán Anh. Anh không biết là hắn đã tới thật hay do anh vì nhớ thương nên đã hoa mắt mà nhìn nhầm. Dù sao lần này Phác Nguyên Bân cũng đã bình tĩnh hơn so với lúc trước rất nhiều, dù có thấy Lý Xán Anh, những nốt nhạc của anh vẫn đi đúng theo khuông nhạc đã định sẵn. 

Phác Nguyên Bân thấy mồm miệng mình ngứa ngáy, muốn ăn chút đồ ngọt. Anh lấy trong túi ra một viên kẹo dâu, muốn cải thiện chút huyết áp. Nhưng viên kẹo chưa kịp đưa lên miệng, bên tai anh đã vang lên tiếng ô tô gầm rú. Con quái thú bằng thép ấy dường như đang ở rất gần anh và cũng không có dấu hiệu muốn dừng lại. Phác Nguyên Bân bị ánh đèn xe làm cho chói mắt không thể quan sát được xung quanh. Anh chỉ biết đứng chôn chân trên vỉa hè, kinh hoàng nhìn chiếc xe mất kiểm soát lao về phía mình. 

Phác Nguyên Bân nhắm chặt mắt không dám mở, anh nghĩ có lẽ mình đã chết rồi chăng? Nhưng tại sao hai tay mình lại bị thứ gì giữ chặt thế này? Xiềng xích của sứ giả địa ngục sao? Phác Nguyên Bân ti hí mắt, chỉ thấy hai chân mình vẫn đứng trên mặt đất, cơ thể anh vẫn nguyên vẹn không hề xây xướng chút nào. Phác Nguyên Bân nhìn lên, tâm trạng bỗng trở nên căng thẳng.

Lý Xán Anh và Tống Ân Tích người bên trái, kẻ bên phải đang nắm chặt tay anh không buông

Chiếc xe kia phanh gấp lại khoảng hai phút rồi phóng vọt đi, biến mất dưới những ánh đèn mờ ven đường. Phác Nguyên Bân tuy đã thoát khỏi cửa tử nhưng lại đối diện với hai rắc rối lớn hơn. Lý Xán Anh và Tống Ân Tích cứ gườm gườm nhìn nhau, bàn tay nắm càng ngày càng chắc giống như muốn xé đôi anh ra. Phác Nguyên Bân vùng vẫy cố gắng thoát khỏi sự kiểm soát của cả hai bên. Khi tay anh giãy ra thì vô tình va phải cột đèn bên đường, anh kêu lên đau điếng, Cả Lý Xán Anh và Tống Ân Tích lập tức dời sự chú ý sang Phác Nguyên Bân, cả hai cùng nắm lấy tay anh, hốt hoảng hỏi.

- Anh/Em có sao không?

Lại nữa rồi đó, Phác Nguyên Bân thở dài. Anh cố tình giấu tay mình ra sau lưng, lấy lại phong thái điềm tĩnh nói.

- Cảm ơn hai anh đã cứu tôi, tôi không sao. Tôi phải đi đây.

Phác Nguyên Bân xoay người bỏ trốn, chết tiệt, cô Jena làm cái gì mà giờ này còn chưa tới đón anh? 

- Nguyên Bân, em đừng đi.

Hai vai của Phác Nguyên Bân bị Tống Ân Tích túm lấy, gương mặt nhỏ xinh của anh đối diện với nước da màu đồng rắn rỏi của người đó, sau ba năm trời hai người mới lại nhìn thấy nhau.

BỐP!

Một bên má trái của Tống Ân Tích nhận trọn cú đấm của Lý Xán Anh khiến anh loạng choạng lùi lại phía sau. Khóe miệng có chút tanh, Tống Ân Tích dùng ngón cái gạt nhẹ vết máu do cú đấm vừa rồi gây ra. Lý Xán Anh đứng chắn trước mặt Phác Nguyên Bân, hai bàn tay nắm lại thành hai cú đấm đầy uy hiếp.

- Thằng khốn, ai cho anh động vào Nguyên Bân?

Hắn vừa dứt lời, Tống Ân Tích đã giơ chân đạp vào bụng Lý Xán Anh một cái, dấu giày anh in hằn rõ nét trên chiếc áo sơ mi trắng. Lý Xán Anh nhíu mày ôm bụng, cú đạp này không hề nhẹ đâu, nếu với người bình thường có lẽ đã ngã ra đất từ lâu rồi.

- Đ** mẹ, cậu còn có tư cách nói ra câu đó sao? Tiểu Bân vì ai mà phải...

Nói tới đây, giọng Tống Ân Tích dường như nghẹn ngào. Anh không thể tưởng tượng nổi bản thân đã trải qua ba năm đó như thế nào, ba năm sống trong nỗi đau đáu về cái chết của Phác Nguyên Bân. Cho tới khi anh nhìn thấy Phác Nguyên Bân bằng xương bằng thịt đứng dưới ánh đèn sân khấu, anh mới như được sống lại lần nữa. 

- Chó chết!

Lý Xán Anh xắn tay áo lao tới bồi thêm cho Tống Ân Tích một cú, vết thương cũ chưa lành thì vết thương mới đã được hình thành. Tống Ân Tích cũng không chịu thua, anh túm lấy cổ áo Lý Xán Anh, trả lại nguyên vẹn cho hắn cú đấm hắn vừa tung ra. Phác Nguyên Bân hoảng sợ nhìn cảnh đổ máu trước mắt, nước mắt anh đã trực trào ra. Nhìn Lý Xán Anh bị thương như vậy lòng anh không khỏi xót xa, nhưng anh không thể tới ôm hắn vào lòng rồi xoa dịu nỗi đau thể xác cho hắn như trước kia. Vì giờ đây anh không còn là Phác Nguyên Bân của ngày xưa nữa.

- Dừng lại đi. Đừng đánh nhau nữa mà!

Phác Nguyên Bân yếu ớt chen vào giữa hai người nhưng có vẻ sự ghen tỵ và hận thù đã khiến hai người đàn ông bị che mờ lí trí. Anh hết lần này đến lần khác can ngăn, nhưng cuộc chiến không hề có dấu hiệu kết thúc. Máu tanh vương vãi trên nền đất, Lý Xán Anh và Tống Ân Tích đều thương tích đầy mình, ai cũng áo quần xộc xệch, bẩn thỉu.

- TÔI BẢO HAI ANH DỪNG LẠI CƠ MÀ!

Phác Nguyên Bân bịt chặt hai tai hét lớn, gương mặt đã đầm đìa nước mắt. Lý Xán Anh nhìn thấy bộ dạng ấy của Phác Nguyên Bân, đôi tay hắn vươn ra muốn chạm vào anh nhưng Phác Nguyên Bân đã lùi ra xa khỏi "chiến trường" hỗn loạn giữa hai bên.

- Các anh điên cả rồi! Tôi không phải là Nguyên Bân gì đó, lại càng chưa từng gặp hai anh. Tôi biết ơn vì hai người đã cứu tôi, nhưng tôi cũng thực sự không hiểu chuyện quái gì đang xảy ra ở đây nữa. Làm ơn để tôi yên. Cả hai anh biến đi!

- Nguyên Bân... - Tống Ân Tích dùng ánh mắt đau lòng nhìn anh. Giống như hoa trong gương, trăng dưới nước, người anh nhung nhớ đang đứng ngay trước mặt nhưng anh lại không thể nắm lấy. 

- Matthew!

Phác Nguyên Bân nghe giọng cô Jena sau lưng mình, anh như người sắp chết đuối vớ được cọc bèn lao vào lòng cô. Jena xoa đầu cậu học trò, ngán ngẩm nhìn Tống Ân Tích và Lý Xán Anh trông như hai tên du côn trước mặt. Mạnh ai người nấy máu me đầy mình, quần áo tả tơi trông không còn ra dáng ông chủ nữa. Nước mắt anh chảy ướt đẫm vai áo Jena, cô biết anh chắc hẳn đang rất đau khổ. Cô vỗ vỗ lưng an ủi Phác Nguyên Bân rồi dìu anh đi lướt qua hai người kia. Khi đi ngang qua chỗ họ, đôi chân Jena cố tình chậm lại, cô cảnh cáo.

- Hai cậu về đi. Tốt nhất đừng để tôi nhìn thấy hai cậu thêm một lần nào nữa.

Jena mở cửa xe cho Phác Nguyên Bân, anh trèo lên xe rồi nhanh chóng đóng sập cửa lại. Chiếc xe màu trắng vội vã rời đi trong ánh nhìn của Lý Xán Anh và Tống Ân Tích. Lý Xán Anh lấy tay áo chùi máu chảy ra từ mũi, đã lâu lắm rồi hắn mới đánh một trận đã đời như thế này. Tống Ân Tích cũng nhổ ngụm nước bọt lẫn máu xuống đất, anh hẳn nhiên cũng coi Lý Xán Anh là một đối thủ xứng tầm.

- Xán Anh. - Tống Ân Tích khoanh hai tay trước ngực, dựa lưng vào cột đèn gọi tên hắn. Lý Xán Anh quay đầu không nói gì, chỉ có đôi con ngươi đằng đằng sát khí thay lời muốn nói.

- Ba năm trước tôi đã để lỡ mất. Nhưng bây giờ tôi sẽ không buông tay đâu.

Lý Xán Anh cười khẩy, đây có được xem như là lời khiêu chiến không? Hắn nhặt chiếc áo vest nhàu nhĩ trên mặt đất vắt lên tay, lạnh nhạt quay lại nhìn Tống Ân Tích.

- Vậy thì chờ xem ai là người giữ chặt hơn.

---

- Đừng khóc nữa, nhìn mắt em đỏ hết cả lên rồi kia kìa.

Jena vừa đánh lái, vừa rút giấy ăn ra đưa cho Phác Nguyên Bân. Anh dùng khăn giấy lau chùi hết những vệt nước còn đọng lại trên hai hàng mi cong, Jena lén nhìn anh khi dừng đèn đỏ rồi thở dài. Người xưa nói "quân tử khó qua được ải mỹ nhân" chẳng phải chính là đây sao. Cô dần hiểu vì sao hai thằng nhóc kia đánh nhau tơi bời vì Phác Nguyên Bân, cái cảm giác anh mang lại cho người khác giống như gió mùa hạ, vừa thanh thuần lại vô cùng dễ chịu lòng người. 

- Cô Jena, xin cô đừng cho họ biết danh tính thật của em.

Phác Nguyên Bân sụt sùi, hai gò má ửng hồng lên vì quá xúc động. Jena thở dài một hơi.

- Em yên tâm, cô sẽ không nói gì đâu. Mối quan hệ giữa em và Xán Anh cô hiểu, nhưng còn Ân Tích...

- A, anh ấy... là một người em tình cờ quen biết.

Jena không hiểu vì sao Phác Nguyên Bân lại vướng vào thứ đào hoa sát* này, cả hai kẻ đang theo đuổi Phác Nguyên Bân tuyệt nhiên đều là những kẻ lai lịch không mấy làm đàng hoàng.

- Nguyên Bân à, cô hỏi thật, có phải em vẫn còn tình cảm với Xán Anh không?

- Ơ, dạ...? - Phác Nguyên Bân bị câu hỏi bất ngờ của Jena làm cho sượng sùng. Còn tình cảm với hắn không ư, câu trả lời trong lòng anh lúc nào cũng là "có". Nhưng anh vẫn luôn ám ảnh chuyện hắn bỏ mặc anh vào ba năm trước, một thứ cảm giác bị khinh rẻ, bị bỏ rơi đã luôn đeo bám anh từ khi đó cho tới tận bây giờ.

- Tốt nhất, em đừng nên qua lại với hai người đó nữa. Sẽ không tốt cho em đâu Nguyên Bân.

- Dạ... - Phác Nguyên Bân cúi gằm đầu, vặn vẹo hai bàn tay vào với nhau. Có lẽ cô Jena nói đúng, thứ tình cảm giữa anh và Lý Xán Anh tốt nhất nên ngừng lại thôi, hai người không thể quay trở lại như lúc xưa được nữa.

---

Tống Ân Tích ngồi trên ghế, vị bác sĩ riêng trước mặt cẩn trọng bôi thuốc và băng bó từng vết thương cho anh. Thi thoảng, ông ta liếc nhìn xem động tác của mình có làm anh đau hay không nhưng dường như Tống Ân Tích còn có việc khác chi phối tinh thần nên anh không hề mảy may biểu lộ dù chỉ chút ít cảm xúc. 

- Được rồi, nhớ phải bôi thuốc theo đúng chỉ dẫn của tôi đấy nhé. Lâu lắm rồi mới thấy Tống công tử đánh nhau một trận to thế này ấy nhỉ?

Tống Ân Tích cười cười xoa vết bầm trên gò má.

- Tranh giành một thứ báu vật nên phải tự mình ra tay.

Vị bác sĩ gật gù đứng dậy thu dọn đồ đạc, Tống Ân Tích không đứng dậy tiễn mà chỉ cảm ơn vài câu. Anh đi tới bên cửa sổ, rút một điếc thuốc ra đưa lên miệng. Khóe miệng bị rách vẫn nhói lên đau điếng, tên Lý Xán Anh này quả thực ra tay rất nặng. Cho dù Tống Ân Tích tự tin với trình độ Kickboxing và Judo của mình nhưng vẫn bị tên nhãi đó đánh lén vài lần. 

Những vết thương rỉ máu không khiến cho Tống Ân Tích bận tâm bằng sự xuất hiện không báo trước của Phác Nguyên Bân. Cho dù anh có nói dối rằng anh không quen biết hai người họ nhưng linh cảm của Tống Ân Tích vẫn khẳng định chắc nịch chàng trai đó chính là Phác Nguyên Bân. Anh tựa trán mình vào cửa kính, không kìm được mà mỉm cười thật tươi. 

Hóa ra em vẫn còn sống. Chỉ cần em còn sống, anh nhất định sẽ làm mọi thứ để chuộc tội với em.

- Lôi, vào đây tôi có việc muốn nhờ chú.

Người tên Lôi là một người đàn ông cao lớn, dáng vẻ âm trầm, từng trải, đặc biệt trên bắp tay vạm vỡ của ông ta có xăm một đóa sen màu đen vô cùng tà dị. Lôi đi đến bên cạnh Tống Ân Tích, gật đầu nhận lệnh. Tống Ân Tích nhìn bức ảnh mình chụp lén Phác Nguyên Bân trong buổi biểu diễn tối nay, cả gương mặt anh tràn ngập sự dịu dàng. Anh đưa bức ảnh cho Lôi, dặn dò kĩ càng.

- Chú giúp tôi tìm hiểu lai lịch của người này. Toàn bộ thông tin, không được sót bất cứ thứ gì.

---

Chú thích:

* Đào hoa sát: vận đào hoa, được nhiều người theo đuổi nhưng dễ vướng vào những mối tình không ra gì, kết cục không tốt đẹp. 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co