Truyen3h.Co

aouboom🔞- chupachups

3. nerd (2)⚫

Yan-Hg2Cl2


buổi chiều tại trường trung học chưa bao giờ dài lê thê và đầy đọa đến thế đối với boom. ngồi trong lớp học, tiếng máy lạnh chạy đều rì rì vốn là âm thanh giúp anh tập trung, giờ đây lại như tiếng đếm ngược của một bản án tử hình. dù nhiệt độ trong phòng rất thấp, nhưng mồ hôi trên trán boom cứ rịn ra từng lớp mỏng, ướt đẫm cả chân tóc.

mỗi khi anh khẽ nhúc nhích để thay đổi tư thế ngồi, cảm giác nhớp nháp và nóng hổi bên trong nơi tư mật lại trào dâng, nhắc nhở một cách tàn nhẫn về sự hiện diện đầy tính chiếm hữu của aou. đống dịch lỏng đặc quánh ấy cứ chực chờ tràn ra ngoài theo trọng lực, ép boom phải căng cứng cơ đùi, nghiến chặt răng để "ngậm" lấy sự nhục nhã đang ngọ nguậy trong cơ thể mình. cảm giác như có một bàn tay vô hình của gã côn đồ vẫn đang thọc sâu vào bên trong anh, khuấy động và chế giễu sự thanh cao giả tạo mà anh cố duy trì.

anh hoàn toàn không thể tập trung vào bài giảng. những dãy số toán học hay những dòng văn chương trên bảng giờ đây chỉ là những vệt mờ nhòe nhoẹt. tâm trí boom bị lấp đầy bởi những thước phim quay chậm của buổi trưa nay: nụ cười ngạo nghễ của aou khi ép anh vào kệ sách, cái lạnh của mặt kính cửa sổ, và trên hết là cú thúc đầy bạo liệt, xé toạc mọi quy tắc của gã. anh nhớ rõ cái cảm giác đau đớn đến nghẹt thở nhưng cũng sung sướng đến phát điên khi dòng nhiệt nóng hổi của gã bắn thẳng vào sâu bên trong mình. sự mâu thuẫn đó khiến anh cảm thấy bản thân thật ghê tởm, một kẻ mọt sách biến thái đang thèm khát sự thô bạo của một kẻ không ra gì.

"boom? cậu không khỏe sao? mặt cậu đỏ lắm, cả người còn run nữa."

wan – người bạn ngồi cạnh khẽ lay vai anh, giọng đầy vẻ lo lắng chân thành. bình thường, nếu gặp khó khăn hay mệt mỏi, boom sẽ nhẹ nhàng mỉm cười, bình tĩnh đón nhận sự giúp đỡ. nhưng lần này, anh giật bắn mình như bị điện giật, suýt chút nữa là bật khỏi ghế. sự hoảng loạn bùng nổ trong đôi mắt sau lớp kính cận, anh bối rối lắc đầu liên tục, bàn tay run rẩy vơ lấy đống sách vở trên bàn, che chắn một cách tội nghiệp phía trước bụng mình.

"t-tôi không sao! wan, cậu... cậu đừng nhìn tôi... tôi ổn mà, thật đấy!"

giọng nói của anh lạc hẳn đi, run rẩy và đầy vẻ đề phòng. boom cảm thấy sợ hãi tột cùng. anh sợ chỉ cần wan chạm vào người hay nhìn quá lâu vào đôi mắt dại đi của mình, người ta sẽ ngửi thấy mùi dục vọng nồng đậm, nồng nặc vị của aou đang tỏa ra từ kẽ da thớ thịt anh. anh sợ cái bí mật dơ bẩn – đống tinh dịch đang bắt đầu nguội lạnh nhưng vẫn nặng nề trong bụng mình – sẽ bị phơi bày trước ánh sáng công lý của trường học.

mỗi lời hỏi thăm của bạn bè giờ đây chẳng khác nào một sự tra tấn, một mũi kim đâm vào tâm hồn đang vỡ vụn của gã mọt sách. boom chỉ muốn thu mình lại thật nhỏ, ước gì mình có thể biến mất ngay lập tức để không ai nhìn thấy vẻ mặt tồi tệ và cơ thể đang run lên vì dư chấn của khoái lạc này.

.

tiếng chuông tan học chiều nay nghe chênh vênh như một bản án treo. khi những học sinh khác bắt đầu túm tụm bàn chuyện trà sữa hay net, boom chỉ lặng lẽ vơ lấy cặp sách, bước đi như một cái bóng vật vờ. đầu óc anh trống rỗng, nhưng cơ thể lại tràn ngập những ký ức nhục dục về buổi trưa. thực tế là aou chẳng hề đưa ra một địa điểm cụ thể cho buổi "kiểm tra", gã chỉ để lại một lời hẹn gặp lại lửng lơ. boom cứ thế bước chân về phía thư viện cũ một cách vô thức, như thể trong mê cung của sự sợ hãi và nhục nhã này, đó là đáp án duy nhất mà anh có thể bám víu vào.

hành lang vắng lặng đến mức tiếng tim đập của boom nghe rõ mồn một. anh tự lừa dối bản thân bằng những suy nghĩ ngụy biện, cố dặm vá lại cái tôi đang vỡ nát của mình. anh tự nhủ rằng mình đến đây không phải vì bị đe dọa, mà chỉ là để thử thêm một lần cuối. đúng, nốt lần này thôi, rồi anh sẽ cai nghiện gã. đằng nào thì aou cũng chỉ là một gã côn đồ chẳng có gì ngoài việc làm tình giỏi đến mức điên rồ. thêm một lần nữa chắc cũng chẳng sao, coi như là một trải nghiệm lệch lạc của tuổi trẻ rồi ngày mai mọi thứ sẽ quay về quỹ đạo cũ.

nhưng sự tự trấn an đó lập tức sụp đổ khi  một bàn tay gân guộc, lành lạnh bất ngờ vắt ngang qua eo anh, kéo mạnh về phía sau. boom giật mình, một tiếng thét nghẹn lại nơi cổ họng, hơi thở anh dồn dập cho đến khi nhìn thấy gương mặt góc cạnh với những đường nét sắc sảo của aou dưới ánh đèn lờ mờ. gã không nói lời nào, đôi mắt sâu hoắm chỉ nhìn anh đầy giễu cợt. gã nở một nụ cười nửa miệng đầy tà ác – nụ cười của một kẻ thợ săn đã bắt gọn con mồi – rồi thô bạo kéo anh đi ngược vào sâu trong dãy hành lang khuất nẻo, dừng lại trước một cánh cửa gỗ cũ kỹ.

đó là kho dụng cụ của trường.

cạch.

tiếng chốt cửa vang lên khô khốc, cắt đứt chút hy vọng cuối cùng về việc thoát thân của boom. bên trong phòng kho chật hẹp và lộn xộn, một bộ bàn ghế cũ bám đầy bụi bặm nằm chơ vơ, một chiếc tủ kim loại ba ngăn sừng sững như một gã khổng lồ bằng sắt đang giám sát. một chiếc giường đơn kê sát góc phòng, dưới gầm giường là đống chổi lau và chai nước tẩy rửa vứt vương vãi, bốc lên mùi hóa chất nồng nặc quyện chặt với mùi ẩm mốc đặc trưng của những căn phòng thiếu ánh sáng.

aou xoay người, thong thả tựa lưng vào cánh cửa đã khóa chặt, ánh mắt gã quét từ đầu đến chân boom như đang đánh giá một món hàng rẻ tiền nhưng ngon miệng.

"cởi quần áo ra."

câu mệnh lệnh ngắn gọn khiến boom đứng khựng lại, da gà nổi khắp cánh tay. anh đứng chôn chân giữa phòng kho, hai tay đan chặt vào nhau đến trắng bệch, giọng nói run rẩy nài nỉ:

"aou... ở đây sao? tôi... tôi ngại lắm... có thể nào..."

"cởi lâu quá đấy."

aou thong thả bước tới, thu hẹp khoảng cách giữa hai người cho đến khi lồng ngực gã gần như chạm vào vai boom. gã ghé sát vào tai anh, hơi thở nóng hổi đầy tính xâm lược phả lên làn da đang run rẩy của vị lớp trưởng, thì thầm đầy đe dọa:

"nếu anh muốn mặc bộ đồng phục này để về nhà thì tự mình cởi ra cho sạch. còn nếu không, tôi không hứa là lát nữa nó còn nguyên vẹn để anh mặc ra ngoài đâu. anh muốn trần truồng đi về giữa sân trường hay sao, p'boom?"

lời đe dọa trực diện của gã khiến boom run rẩy, cả người như rơi vào hầm băng. trong sự nhục nhã tột cùng, anh vội vàng cởi bỏ từng lớp áo sơ mi, rồi đến quần tây, đôi tay lóng ngóng khiến những chiếc cúc áo như đang chống lại anh. khi cơ thể trắng ngần không còn gì che chắn hiện ra dưới ánh đèn tuýp leo loét, aou vẫn đứng đó, bất động và lặng lẽ như một bóng ma, đôi mắt gã không rời khỏi từng tấc da thịt của anh dù chỉ một giây.

trong đầu gã, một bản danh sách nhận xét bắt đầu hiện lên đầy trần trụi. aou ngắm nhìn vòng eo dẻo dai kia, thầm nghĩ khi nó bị gã ghì chặt trên giường thì sẽ uốn cong đẹp đẽ đến mức nào. dù cơ thể boom khá săn chắc nhờ việc tập luyện điều độ, nhưng ánh mắt gã lại dừng lại ở cổ tay của anh — mảnh khảnh và yếu ớt đến đáng thương. gã tưởng tượng cảnh dùng một tay khóa chặt cả hai cổ tay ấy trên đỉnh đầu, để boom hoàn toàn bất lực, chỉ có thể vùng vẫy trong vô vọng dưới thân gã. cái lực cổ tay yếu ớt đó chắc chắn chẳng thể nào đẩy nổi một kẻ như gã ra, và ý nghĩ về sự áp đảo đó làm dục vọng trong gã sôi sục hơn bao giờ hết.

sự im lặng quánh đặc kéo dài cho đến khi boom không chịu nổi áp lực, khẽ ho khan một tiếng đầy bối rối.

"ngồi lên bàn. dang chân ra để em kiểm tra xem anh có ngoan không nào."

boom cắn chặt môi đến mức bật máu, chậm chạp leo lên chiếc bàn gỗ cũ kỹ phủ đầy bụi bặm. anh ngoan ngoãn dang rộng hai chân theo yêu cầu, để lộ vùng nhạy cảm vẫn còn đỏ hồng và hơi sưng tấy — dấu vết rõ rệt của trận hoan lạc bạo liệt buổi trưa. aou tiến lại gần, bàn tay thô ráp bắt đầu mân mê từng đường nét trên đùi trong mịn màng của anh, rồi trượt dần lên vùng bụng phẳng lì đang phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập.

bất thình lình, aou nổi lên thú tính điên cuồng. gã không báo trước, dùng cả lòng bàn tay ấn thật mạnh một cái vào vùng bụng dưới của boom.

"ah!"

boom giật mình hét lên một tiếng nửa vì kích thích, nửa vì đau đớn bất ngờ. dưới áp lực tàn nhẫn của bàn tay gã, đống dịch lỏng mà anh đã khổ sở "ngậm" chặt suốt cả buổi chiều không còn cách nào khác, lập tức trào mạnh ra khỏi khe mông đỏ hửng, nhiễu xuống mặt bàn gỗ thành một vũng nhầy nhụa, dâm mỹ đến nghẹt thở.

aou nhìn đống tinh dịch trắng đục loang lổ trên mặt bàn, khẽ bật cười thích thú, một nụ cười khiến boom rùng mình sợ hãi:

"hóa ra là tiền bối cũng biết tiết kiệm gớm nhỉ? không để lãng phí một giọt nào của tôi luôn. mỗi tội tôi lỡ tay làm rớt ra mất rồi... hay là để tôi lấp đầy lại cho anh nhé? lần này, tôi sẽ cho nhiều hơn đấy."

ánh mắt aou rực lên dục vọng điên cuồng, gã tháo thắt lưng, tiếng kim loại va chạm leng keng vang lên trong căn phòng kho tối tăm như một hồi chuông báo hiệu cho một cuộc chiếm hữu còn bạo liệt, tàn nhẫn hơn cả buổi trưa sắp sửa bắt đầu.

aou thong thả cởi bỏ lớp áo sơ mi đồng phục, vứt đại nó lên chiếc giường đơn đầy bụi bặm ở góc phòng. dưới ánh đèn tuýp leo loét, thân hình săn chắc với những khối cơ bắp rắn rỏi và làn da hơi ngăm của gã hiện ra, đầy vẻ hoang dại và áp đảo. boom dù đang run rẩy nhưng đôi mắt sau lớp kính cận vẫn không tự chủ được mà lướt qua lồng ngực rộng và những thớ cơ bụng rõ nét của kẻ đang áp chế mình. sự quyến rũ đầy tính nguy hiểm của một gã côn đồ thực thụ khiến nhịp tim anh trật đi một nhịp—đó là một sự hấp dẫn bản năng mà bộ não logic của một học sinh giỏi chưa từng được học qua.

aou thừa biết sức hút của bản thân. gã nhếch môi, đưa bàn tay gân guộc lên bóp mạnh lấy cằm boom, ép anh phải nhìn thẳng vào mắt mình.

"ngắm đủ chưa? nếu thích thì phục vụ nó cho tốt vào."

gã chỉ tháo thắt lưng chứ chưa hề tụt quần ra, sự cứng cáp bên dưới lớp vải quần tây vẫn đang nộ khí hung hăng. aou ghé sát tai boom, buông một yêu cầu đầy quá đáng:

"bowjob cho tôi. nhưng... không được dùng tay."

đối với một người mới như boom, đây chẳng khác nào một bài toán khó chưa có lời giải. anh bàng hoàng nhìn gã, đôi môi run rẩy nhưng nhìn thấy ánh mắt đầy tính chiếm đoạt của aou, anh biết mình không có quyền từ chối. quả không hổ danh là học sinh giỏi, boom nhanh chóng nắm bắt được vấn đề. anh quỳ sụp xuống giữa hai chân gã, dùng răng cắn chặt lấy khóa quần, khó khăn kéo từng chút một xuống dưới tiếng kim loại ma sát đầy ám muội.

boom cố hết sức dùng miệng để kéo lớp quần trong xuống, nhưng sự khít khao và vướng víu khiến anh loay hoay mãi mà không xong. nhìn bộ dạng mọt sách vụng về đang cố gắng chiều chuộng mình, aou vừa thấy buồn cười vừa thấy lửa dục bốc lên ngùn ngụt. bực mình vì sự chậm trễ, gã tự tay thô bạo kéo tuột tất cả xuống, để sự to lớn và nóng hổi của mình bật ra ngay trước mặt anh.

không để boom kịp chuẩn bị, aou túm lấy tóc anh, dứt khoát nhét hết "cậu em" của mình vào khoang miệng chật hẹp.

"hự..."

boom bị nghẹn đến mức trợn tròn mắt, nước mắt sinh lý lập tức trào ra. độ dài và kích thước quá khổ khiến anh cảm thấy như cổ họng mình bị lấp đầy đến mức khó thở. aou ghì chặt gáy anh, gầm nhẹ một tiếng cảnh báo:

"chỉ dùng lưỡi thôi. dùng răng mà để lại vết trầy nào... thì anh biết hậu quả rồi đấy."

boom chỉ biết gật đầu trong vô vọng, hai tay bám chặt lấy đùi gã làm điểm tựa. anh bắt đầu dùng chiếc lưỡi mềm mại và vụng về của mình bao lấy thứ nóng hổi ấy, cố gắng thực hiện theo bản năng dưới sự dẫn dắt thô bạo của aou. mỗi lần gã nhấn mạnh hông là một lần boom cảm thấy mình sắp lịm đi, nhưng sự kích thích nóng rực trong căn phòng kho tối tăm này đang dần biến nỗi sợ hãi trong anh thành một loại khoái cảm lệch lạc, vỡ nát.

nhịp thúc của aou bắt đầu trở nên mất kiểm soát, gã không còn đủ kiên nhẫn để chờ đợi sự vụng về của boom thêm giây phút nào nữa. đôi bàn tay gân guộc của gã găm chặt vào mái tóc tơ mềm mại của vị lớp trưởng, ép anh phải tiếp nhận những cú dập hông đầy uy lực.

"hức... ưm... hự..."

boom sặc sụa, gương mặt trắng ngần giờ đây đỏ bừng vì thiếu oxy. độ dài quá khổ của gã côn đồ đâm thẳng vào cuống họng khiến anh có cảm giác như mình đang bị xuyên qua. anh cố gắng dùng lưỡi bao bọc lấy sự cứng rắn ấy theo đúng lời cảnh báo, nhưng mỗi lần aou nhấn mạnh lút cán, cơ thể boom lại theo bản năng mà co thắt dữ dội. nước mắt sinh lý trào ra, thấm đẫm vào lớp kính cận rồi nhiễu xuống đùi aou, dâm mỹ đến cực điểm.

aou gầm gừ một tiếng, gã tận hưởng cái nhìn dại đi vì bị hành hạ của boom. cảm giác khoang miệng chật hẹp, nóng hổi đang bao lấy mình khiến gã sướng đến phát điên. gã đột ngột đẩy mạnh thêm vài nhịp cuối cùng rồi giải phóng toàn bộ dòng nhiệt nóng hổi, đặc quánh vào sâu trong cổ họng anh.

"nuốt hết cho tôi. không được để sót một giọt nào ra ngoài."

aou lạnh lùng ra lệnh, bàn tay vẫn ghì chặt gáy không cho boom rút ra. dòng tinh dịch nồng đậm, nóng rực tràn ngập khiến boom buồn nôn, anh cố gắng phản kháng trong vô vọng nhưng ánh mắt sắc lạnh của gã như một sợi xích khóa chặt anh lại. trong căn phòng kho tối tăm đầy mùi hóa chất, gã mọt sách mẫu mực chỉ biết nhắm nghiền mắt, khó khăn nuốt xuống từng ngụm một trong tiếng nấc nghẹn ngào.

khi aou rút ra, một sợi chỉ bạc dâm mỹ kéo dài từ môi boom xuống mặt bàn gỗ. anh ho sặc sụa, cả người đổ ập xuống bàn, lồng ngực phập phồng kịch liệt để hít lấy chút không khí ít ỏi. aou nhìn bộ dạng tơi tả, đôi môi sưng đỏ và ánh mắt vô hồn của anh mà lòng tràn đầy thỏa mãn. gã thong thả lấy một chiếc khăn lau cũ trên kệ, lau sơ qua cho mình rồi ném nó sang một bên.

"tốt lắm, tiền bối. coi như màn khởi động khá đạt."

gã cúi xuống, nhấc bổng cơ thể đang nhũn ra của boom lên, đặt anh nằm ngửa trên chiếc bàn nhỏ hẹp. chiếc bàn cũ kỹ phát ra tiếng két khô khốc dưới sức nặng của hai người. aou tách rộng đôi chân đang run rẩy của boom, nhìn vào nơi tư mật vẫn còn dính chút chất lỏng nhầy nhụa từ mặt bàn ban nãy.

"giờ thì... đến lúc lấp đầy chỗ còn lại rồi nhỉ?"

nhìn vũng dịch trắng đục loang lổ trên mặt gỗ bám đầy bụi, ánh mắt aou tối sầm lại, bùng lên một tia phấn khích đầy tà ác. gã không vội đưa boom lên giường; gã muốn vị học sinh giỏi cao ngạo này phải nếm trải sự nhục nhã tận cùng, phải cảm nhận được cái lạnh lẽo của mặt gỗ bám bụi quyện chặt với sự nhớp nháp của chính dấu vết mà gã đã để lại trong cơ thể anh từ buổi trưa.

gã thô bạo túm lấy vai boom, xoay người anh lại rồi ép mạnh anh nằm sấp xuống mặt bàn. mặt gỗ nhám và lạnh lẽo áp sát vào lồng ngực đang phập phồng vì hoảng sợ, trong khi hông anh bị nhấc cao lên một cách thô bạo, phơi bày toàn bộ sự khít khao đang run rẩy trước mắt gã. aou dùng hai ngón tay quệt lấy đống dịch nhầy nhụa đang loang lổ trên mặt bàn, rồi thản nhiên bôi ngược lại vào nơi tư mật đang co thắt của boom. cảm giác dâm mỹ khi chính thứ dịch lỏng của gã được đưa trở lại vào cơ thể mình khiến boom rùng mình, tiếng rên rỉ nghẹn đắng nơi cuống họng.

"anh nhìn xem, tiền bối... chỗ này của anh đang nuốt lại đống đồ ăn trưa của tôi này. nhìn nó thèm khát đến mức tự trào ra để được tôi cho ăn thêm lần nữa kìa."

"đừng... aou... đau... làm ơn dừng lại đi..."

boom thều thào, gương mặt áp sát xuống mặt bàn gỗ, nước mắt thấm nhòa vào lớp bụi mịn tạo thành những vệt dài bẩn thỉu. anh cảm thấy mình như một món đồ chơi bị vứt bỏ, một gã mọt sách mẫu mực đang bị lột trần cả về thể xác lẫn tôn nghiêm. nhưng aou chỉ hừ lạnh một tiếng, sự phản kháng yếu ớt của anh chỉ làm tăng thêm thú tính trong gã. tận dụng sự trơn trượt dâm mỹ từ đống dịch cũ, gã nắm chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của anh, dứt khoát đâm mạnh một cú lút cán vào sâu bên trong mà không có lấy một lời cảnh báo.

rầm!

chiếc bàn gỗ cũ kỹ rung lên bần bật, tiếng chân bàn ma sát trên sàn nhà kêu lên ken két dưới sức nặng và lực đẩy kinh người của gã côn đồ. boom hét lên một tiếng đau đớn, hai tay quào soạn vô vọng trên mặt bàn, mười đầu ngón tay bấu chặt vào những mép gỗ mục nát để làm điểm tựa duy nhất. gã không để anh có lấy một giây để thở, bắt đầu ngay những cú thúc dồn dập, mạnh bạo, ép cơ thể boom phải trượt đi từng chút một trên mặt bàn lạnh lẽo. mỗi nhịp va chạm giữa bụng dưới săn chắc của gã và mông anh đều tạo ra âm thanh bạch bạch chát chúa, vang vọng khắp căn phòng kho tối tăm, đặc quánh mùi hóa chất và dục vọng.

aou say mê nhìn bóng dáng mình đang hoàn toàn bao trùm, nuốt chửng lấy vị tiền bối ưu tú. gã muốn boom phải ghi nhớ sâu sắc cái cảm giác bị gã chiếm hữu trên chiếc bàn bụi bặm này — nơi mà lẽ ra là để anh miệt mài với những con số và con chữ, giờ đây lại trở thành nơi vấy bẩn bản ngã, nơi chứng kiến sự sụp đổ của một tượng đài gương mẫu.

sự níu kéo tâm trí cuối cùng của boom dần trở nên vô vọng. khoái cảm đau đớn từ phía sau liên tục đánh ập tới như sóng thần, cuốn phăng đi mọi rào cản đạo đức. đại não anh trắng xóa, đôi mắt dại đi vì bị hành hạ quá mức, anh không còn đủ sức để khóc hay nài nỉ, chỉ còn biết rên rỉ theo từng nhịp thúc thô bạo của gã, hoàn toàn phục tùng và tan chảy dưới sự chiếm hữu không chút nể nang của kẻ ác ma nọ.

sau khi đã thỏa mãn với việc giày vò boom trên mặt bàn gỗ cứng nhắc, aou vẫn chưa có ý định dừng lại. gã rút mạnh ra, tiếng động ám muội vang lên giữa không gian tĩnh mịch, rồi gã túm lấy tóc boom, kéo xốc anh dậy. boom lúc này như một con búp bê đứt dây, đôi chân không còn chút lực nào để đứng vững, cả cơ thể anh đổ ập vào lồng ngực vững chãi của gã.

gã bế xốc anh lên, ném thẳng xuống chiếc giường đơn kê sát góc phòng. chiếc đệm cũ kỹ lún xuống, bụi bặm bay lên nhảy múa dưới ánh đèn tuýp leo loét. không đợi boom kịp định thần, aou đã lập tức áp sát, hai đầu gối gã chen vào giữa hai chân anh, ép chúng dang rộng hết cỡ.

"ở trên bàn chắc là đau lưng lắm nhỉ? giờ thì tận hưởng nốt phần còn lại trên giường nhé, tiền bối."

aou gầm gừ, gã không cho boom bất kỳ cơ hội nào để thích nghi. gã nắm lấy hai cổ chân anh, đẩy ngược chúng lên tận vai, khiến cơ thể boom gập lại trong một tư thế đầy nhục nhã và phơi bày. một lần nữa, gã dứt khoát thúc mạnh vào sâu bên trong.

tiếng giường lò xo cũ kỹ lung lay dữ dội, rít lên từng hồi ghê người két... két... theo mỗi nhịp hông tàn bạo của aou. gã không chỉ đơn thuần muốn thỏa mãn dục vọng thể xác, mà còn khao khát dùng sự thô bạo này để nghiền nát hoàn toàn cái vỏ bọc cao ngạo, mẫu mực của vị lớp trưởng đang nằm dưới thân. nếu mặt bàn ban nãy mang lại cái lạnh lẽo của sự sỉ nhục, thì chiếc đệm này lại khiến boom lún sâu hơn vào vũng bùn của dục vọng. sự mềm mại của đệm giường đối lập hoàn toàn với sự cường bạo của aou, tạo nên một cảm giác chênh vênh đến nghẹt thở, như thể anh đang bị nhấn chìm trong một đại dương đầy tội lỗi.

trong bóng tối mập mờ của phòng kho, ánh mắt aou đục ngầu sự chiếm hữu điên cuồng. gã nhìn đôi bàn tay yếu ớt của boom đang bấu chặt lấy tấm ga giường cũ nát đến mức gân xanh nổi lên, những kẽ ngón tay siết lại trắng bệch vì đau đớn và khoái cảm đan xen. chẳng chút nương tay, aou vươn tay tóm gọn cả hai cổ tay mảnh khảnh của anh chỉ bằng một bàn tay gân guộc của mình, dứt khoát ghì chặt chúng lên đỉnh đầu. sự chênh lệch về sức mạnh khiến boom hoàn toàn bất lực, lồng ngực anh phập phồng kịch liệt, mỗi hơi thở hụt hẫng đều mang theo dư vị của sự tuyệt vọng. đại não anh giờ đây đã hoàn toàn trống rỗng, không còn chỗ cho những công thức toán học hay bài văn mẫu nào nữa; tất cả chỉ còn là tiếng thở dốc nồng đậm của gã phả vào bên tai và cảm giác bị xâm chiếm tàn nhẫn đang tàn phá từng tế bào thần kinh.

"nhìn tôi này, p'boom... nhìn xem ai đang làm anh khóc thế này?"

aou gầm gừ, thúc mạnh một cú lút cán, cố tình xoáy sâu vào điểm nhạy cảm nhất bên trong cơ thể anh. boom cong người lên như một sợi dây đàn bị kéo căng quá mức, tiếng rên rỉ vỡ vụn thoát ra khỏi bờ môi sưng đỏ đã bị cắn đến bật máu. lý trí anh gào thét, cố gắng níu kéo chút bản ngã cuối cùng bằng cách tự nhủ đây chỉ là một sự cố, là sự ép buộc nhục nhã. nhưng sự thật tàn nhẫn là cơ thể anh đang phản bội lại chính chủ nhân của nó. cảm giác bị lấp đầy bởi sự nóng hổi và to lớn của gã mang lại một thứ khoái cảm bạo liệt, khiến từng thớ thịt của boom đều run rẩy đón nhận trong vô thức. trên bức tường loang lổ, bóng dáng hai người quấn lấy nhau in hằn một cặp nhân tình chứ không phải mối quan hệ đối lập như trước đó.

sự níu kéo tâm trí cuối cùng của boom chính thức thất bại thảm hại. bóng tối đặc quánh, mùi hóa chất nồng nặc và sự thâm nhập thô bạo của aou như một loại độc dược thấm dần vào máu thịt. anh không còn thấy nhục nhã nữa, mà thay vào đó là một sự trống rỗng đầy khao khát đến đáng sợ. đôi mắt anh dại đi sau lớp kính cận đã lệch sang một bên, mờ đục vì hơi nước sinh lý, trong khi đôi hông bắt đầu vô thức đưa lên đón nhận những cú thúc mãnh liệt của gã.

aou nhận ra sự phục tùng hoàn toàn trong ánh mắt ấy, và điều đó khiến thú tính trong gã bùng nổ dữ dội. gã nhếch môi đắc thắng, càng thúc nhanh hơn, mạnh hơn, mỗi cú va chạm chát chúa đều như muốn khảm sâu vào linh hồn boom, buộc anh mãi mãi không bao giờ quên được mùi vị của sự chiếm hữu này. gã cúi xuống, cắn mạnh vào bả vai rồi trượt dần xuống hõm cổ boom như một cách đánh dấu lãnh thổ cuối cùng, đồng thời tăng tốc độ hông lên mức điên cuồng.

"hức... aou... chậm... chậm lại... anh... anh hỏng mất..."

tiếng van nài nức nở, giọng nói lạc đi của boom chỉ càng làm aou thêm phấn khích. gã càng thấy anh yếu thế, gã càng muốn đẩy anh đến bờ vực của sự sụp đổ hoàn toàn. tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang lên liên hồi, quyện cùng tiếng thở dốc đặc quánh mùi vị của dục vọng. đỉnh điểm ập đến khi aou ghì chặt lấy thắt lưng boom, thúc mạnh liên tiếp những cú cuối cùng rồi giải phóng toàn bộ dòng nhiệt nóng hổi của mình vào sâu nhất có thể, lấp đầy anh bằng sự dư thừa đến mức nghẹt thở.

boom co giật dữ dội, cổ họng phát ra một tiếng hét nghẹn ngào rồi lịm đi khi cả thế giới trước mắt vỡ tan thành từng mảnh trắng xóa. mọi sự phòng bị, mọi danh dự và bản ngã ngoan hiền của anh đã chính thức bị chôn vùi trong căn phòng kho tối tăm này, tan biến theo từng đợt sóng khoái lạc tàn nhẫn. căn phòng một lần nữa trả lại sự im lặng rợn người, chỉ còn tiếng thở dốc đứt quãng của hai cơ thể đang dán chặt vào nhau trên chiếc giường đơn nhỏ hẹp.

.

ánh đèn tuýp leo loét trên trần nhà khẽ chớp tắt, kéo boom ra khỏi cơn mê man kéo dài. anh khó khăn mở mắt, cảm giác đầu tiên ập đến là sự ê ẩm chạy dọc sống lưng và cảm giác khô khốc nơi cổ họng. boom quờ quạng tay tìm chiếc kính cận đã rơi sang một bên gối, rồi run rẩy nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ bám đầy mạng nhện trong phòng kho.

đã hơn tám giờ tối.

quá giờ ăn tối từ lâu. boom khẽ thở phào trong lòng vì một sự may mắn cay đắng: anh đang ở trọ một mình. sẽ không có ai thắc mắc tại sao vị học sinh mẫu mực lại về nhà muộn với bộ dạng tơi tả thế này, cũng không có ai tra hỏi về những dấu vết lạ lùng trên cơ thể anh. nhưng ngay khi boom định chống tay ngồi dậy để thoát khỏi thực tại dâm mỹ này, anh lập tức khựng lại.

một sức nặng đáng kể đang đè lên eo anh. vòng tay của aou vắt ngang qua người boom, gân guộc và cứng nhắc như một sợi xích khóa chặt lấy con mồi. sự tiếp xúc da thịt nóng hổi khiến boom nhận ra cả hai vẫn còn đang trần trụi dưới lớp chăn mỏng (hoặc có lẽ chỉ là tấm ga trải giường cũ mà gã đã vơ lấy).

và rồi, một cảm giác đầy ắp, trướng nghẹn nơi tư mật khiến tim boom như nhảy khỏi lồng ngực. gã vẫn chưa rút ra. thứ vật chất to lớn và nóng hổi của kẻ côn đồ vẫn còn nằm nguyên vẹn bên trong cơ thể anh, như một sự khẳng định quyền sở hữu tuyệt đối ngay cả khi đã chìm vào giấc ngủ.

boom nằm bất động, hơi thở trở nên dồn dập. sự xấu hổ vô tận trào dâng, thiêu cháy tâm trí anh. cảm giác nhầy nhụa, nhớp nháp của đống dịch lỏng đã nguội lạnh nhưng vẫn đang bị mắc kẹt bên trong khiến anh nhục nhã đến mức chỉ muốn biến mất ngay lập tức. anh – một học sinh giỏi toàn diện, một người luôn sống theo nguyên tắc – giờ đây lại đang nằm dưới thân một gã đàn em ngỗ nghịch, trong một phòng kho dụng cụ đầy mùi hóa chất, và kinh khủng hơn là anh cảm nhận rõ rệt sự chiếm hữu kia vẫn đang hiện hữu một cách đầy chân thực bên trong mình.

boom cắn chặt môi, cố gắng không bật ra tiếng nấc, nhưng những giọt nước mắt nhục nhã lại một lần nữa thấm đẫm gối. anh xấu hổ không chỉ vì những gì đã xảy ra, mà còn vì sự thật rằng ngay lúc này, khi nhận ra mình vẫn còn bị lấp đầy bởi aou, một phần nhỏ dâm dục trong cơ thể anh lại run lên vì một thứ cảm giác không nên có.

aou vốn là kẻ có bản năng nhạy bén như một loài thú săn mồi. ngay khi boom vừa khẽ động đậy, gã đã lờ mờ tỉnh giấc, dù đôi mắt vẫn còn nhắm nghiền vì dư âm của cơn hoan lạc. cảm nhận được nơi khít khao kia đang có ý định rục rịch rời xa "vật sở hữu" của mình, aou nhíu mày, một cảm giác không hài lòng trào dâng.

chẳng để boom kịp nhích ra thêm một milimet nào, aou dứt khoát siết chặt vòng tay, kéo mạnh eo anh về phía mình. cú giật đột ngột khiến boom không kịp chuẩn bị, cả cơ thể anh đập mạnh vào lồng ngực săn chắc, nóng hổi của gã. tiếng hự nhẹ thoát ra từ môi boom khi thứ đang nằm bên trong anh lại một lần nữa đâm sâu vào kịch liệt do cú kéo thô bạo.

"định trốn đi đâu?"

giọng aou khàn đặc, lười biếng vang lên sát bên tai boom. gã vẫn chưa mở mắt, chỉ dụi đầu vào hõm cổ anh, hít hà mùi hương của sự chiếm hữu. boom run rẩy, cả người cứng đờ vì xấu hổ và sợ hãi: "đã... đã muộn rồi, tôi phải về... với cả... em rút ra được không?"

aou không trả lời thẳng câu hỏi đó. gã khẽ cựa mình, cảm nhận cái bụng phẳng lì của boom đang dính sát vào bụng mình rồi hỏi một câu tỉnh bơ: "đói rồi à?"

"không... tôi không đói..." boom vội vàng phủ nhận, dù thực tế dạ dày anh đã bắt đầu cồn cào vì bị vắt kiệt sức lực từ chiều đến giờ.

aou khẽ tặc lưỡi như thể biết thừa anh đang nói dối. gã thong thả vươn một cánh tay dài về phía chiếc bàn gỗ cạnh giường — nơi gã đã chuẩn bị sẵn một túi giấy nhỏ từ lúc nào không hay. gã lôi ra một chiếc bánh mì kẹp vẫn còn hơi ấm và một hộp sữa bò, dúi thẳng vào tay boom.

"ăn đi. đừng để lát nữa lại ngất xỉu giữa chừng, tôi không rảnh để vác anh về đâu."

boom ngơ ngác nhìn chiếc bánh mì trong tay, rồi lại nhìn sang gương mặt vẫn đang lộ rõ vẻ ngái ngủ nhưng đầy bá đạo của aou. sự quan tâm thô lỗ này khiến anh cảm thấy có chút lạ lẫm, một sự mâu thuẫn kỳ quái nảy sinh trong lòng. nhưng dưới cái hất cằm đầy giục giã của gã, boom chỉ biết ngoan ngoãn cúi đầu, chậm chạp bóc vỏ bánh rồi đưa lên miệng cắn một miếng nhỏ.

trong căn phòng kho tĩnh mịch, chỉ còn tiếng nhai bánh khẽ khàng của boom và tiếng thở đều đặn của aou. anh vừa ăn, vừa cảm nhận sự hiện hữu đầy nhục dục vẫn đang lấp đầy phía dưới, tạo nên một khung cảnh tương phản đến nực cười: một vị học sinh mẫu mực đang ngồi ăn bánh mì kẹp trong vòng tay của gã côn đồ, ngay trên chiếc giường đơn chật hẹp của phòng kho dụng cụ.

ngay sau khi mẩu bánh mì cuối cùng biến mất, boom cảm thấy sức lực dường như quay lại đôi chút, nhưng đi kèm với đó là sự nhạy cảm của các giác quan cũng trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết. aou lúc này đã hoàn toàn tỉnh ngủ, gã chống tay lên gối, nghiêng đầu nhìn boom bằng ánh mắt tỉnh táo đến lạ kỳ. sự kết nối giữa cả hai vẫn khăng khít đến mức cực đoan; gã vẫn nằm nguyên trong anh, và sự nóng hổi đó dường như đang rục rịch lớn dần lên theo nhịp tỉnh táo của chủ nhân nó.

không gian im lặng chỉ còn tiếng vỏ hộp sữa bị bóp bẹp. aou đột ngột lên tiếng, chất giọng trầm thấp vang lên giữa bốn bức tường phòng kho:

"ăn no rồi thì trả lời thật lòng nhé. làm tình với tôi... anh thấy sướng không?"

câu hỏi trực diện và trần trụi khiến boom suýt nữa thì sặc sữa. đôi gò má anh ngay lập tức bốc cháy, đỏ rực như sắp nhỏ máu. anh cúi gằm mặt, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đầy bối rối. lý trí bảo anh phải mắng gã là đồ vô liêm sỉ, nhưng cảm giác đê mê vẫn còn âm ỉ chảy trong huyết quản lại nói điều ngược lại. sau một hồi đấu tranh tâm lý, boom khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ đến mức tưởng như không có, nhưng đủ để aou nhìn thấy.

gã nhếch mép, dường như rất hài lòng với sự thành thật này. gã tiến sát lại, hơi thở nóng hổi phả lên vành tai đã đỏ lựng của anh, tiếp tục truy hỏi:

"thế... tôi làm giỏi không? body của tôi có làm anh thấy... hưng phấn không?"

boom cảm thấy tim mình đập loạn xạ. anh vô thức liếc nhìn lồng ngực săn chắc, những múi cơ bụng rắn rỏi vẫn còn lấm tấm mồ hôi của aou dưới ánh đèn leo loét. sự quyến rũ đầy tính xâm lược của gã là thứ mà một kẻ mọt sách chỉ biết đến sách vở như anh chưa bao giờ được tiếp xúc. anh lại gật đầu, lần này dứt khoát hơn như một sự thừa nhận thất bại trước bản năng.

"vậy," aou thì thầm, bàn tay gã bắt đầu di chuyển xuống eo, siết chặt và kéo hông boom về phía mình để anh cảm nhận rõ rệt sự cứng cáp đang trỗi dậy mạnh mẽ bên trong, "anh có muốn làm tiếp không? nốt lần này rồi về?"

boom nhắm nghiền mắt, một hơi thở dài thoát ra từ lồng ngực. anh biết mình đã thực sự rơi xuống vực thẳm. anh biết bản thân đã nghiện cái cảm giác bị gã thô bạo chiếm hữu, nghiện sự đau đớn xen lẫn khoái lạc điên cuồng này. anh là một học sinh giỏi, một người có tương lai rộng mở, nhưng bên trong anh lại là một khoảng trống đầy áp lực và khao khát cần được giải tỏa mà chỉ có sự hoang dại của gã côn đồ này mới lấp đầy được.

không còn đường lui, và anh cũng chẳng muốn lui nữa. boom khẽ gật đầu lần cuối cùng.

aou không nói thêm lời nào, gã lật người đè boom xuống chiếc đệm lò xo cũ kỹ một lần nữa. kể từ đêm đó, giữa họ đã hình thành một giao kèo không tên. không có hoa hồng, không có những lời tỏ tình ngọt ngào, họ trở thành bạn tình của nhau — một mối quan hệ bí mật và lệch lạc, nơi boom dùng sự phục tùng của mình để đổi lấy sự giải tỏa tuyệt vọng, và aou thỏa mãn thú tính khi nhìn thấy vị học  ưu tú tan nát dưới thân mình.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co