Chap 10
Lan Hương từng mơ ước loại tình yêu thế này. Ở tuổi thanh xuân tươi đẹp gặp gỡ đối phương, dành cho đôi bên tình yêu thuần khiết, nắm tay nhau sống đến bạc đầu giai lão.
Ngọc Phước mắng nàng mơ mộng viển vông.
"Mình cũng ước ao có thanh mai trúc mã, nhưng cậu nghĩ đi từ nhỏ đến lớn mình toàn chơi với con gái thì kiếm đâu ra. Hương, tình yêu không phải hình thức, cũng chẳng công bằng. Có người đào hoa vô hạn, có người cả đời cũng không gặp được ai."
Lan Hương tin rằng tình yêu là thứ đẹp đẽ nhất trên đời nhưng không tin tình yêu dòm ngó đến bản thân.
Thành Phố S là nơi có nam nữ hay nữ nữ nam nam kết hôn rất sớm. Các cô gái qua hai mươi lăm tuổi đều được coi là gái lớn tuổi. Khi ấy, nàng không có người yêu nên trở thành đối tượng được bà con họ hàng Bùi gia quan tâm nhất.
Bác hai, cô ba,... người nào cũng tham gia góp ý việc cưới xin của nàng.
Có điều đây không phải lý do khiến nàng rời bỏ thành phố S.
Lan Hương đi khỏi thành phố S là khi Quân Anh và Anh Đào từ nước ngoài trở về. Lúc đó nàng phát hiện sổ sách ở chỗ làm không thỏa đáng, cấp trên biết việc này không ngừng gây khó dễ cho nàng.
Rõ ràng người khác cố tình gài bẫy hãm hại nàng. Sau khi nhận được thông báo phê bình, nàng chạy vào nhà vệ sinh rửa mặt. Cũng vào lúc này bạn bè gọi báo nàng biết Quân Anh sắp về, mọi người hẹn nhau ra gặp mặt.
Sau khi Quân Anh tốt nghiệp đại học, anh ta ra nước ngoài học tiếp lên cao. Anh Đào tốt nghiệp xong cũng đi theo Quân Anh. Bà Phương chạy tới nhà nàng mượn tiền bảo lãnh Anh Đào đi nước ngoài, bà hỏi nàng, "Hương, sao con không đi nước ngoài?"
Lan Hươg nắm tay mẹ trả lời, "Con không có tiền đồ như Đào Nhi. Con ở nhà với ba mẹ được rồi."
Thời điểm Lan Hương thi đậu công chức cũng là lúc nàng bắt đầu đi làm và coi mắt. Có lần Quân Anh gửi tin nhắn cho Lan Hương, nhưng khung đối thoại không hiện được vẻ mặt nên nàng không biết anh ta thật sự hỏi thăm hay cười nhạo nàng. Anh ta hỏi nàng, "Hương, nghe nói năm ngày mỗi tuần em đều đi coi mắt?"
Không biết có phải nàng quá nhạy cảm hay không, mà hốc mắt nàng đỏ hoe.
Lan Hương không biết Quân Anh ở nước ngoài làm sao biết việc nàng đi coi mắt. Có thể anh ta vô tình hỏi chuyện nhưng lòng tự trọng của nàng bị tổn thương là sự thật.
Nàng xóa ngay tin nhắn và không trả lời anh ta.
Một quãng thời gian dài sau đó, khi nàng còn đi coi mắt nhiều lần để tìm kiếm hôn nhân, Anh Đào và Quân Anh về nước. Anh ta và cô ta đều rất thành đạt nhưng chuyện tình cảm của nàng vẫn không đâu ra đâu, đi làm lại gặp đủ thứ rắc rối.
Nghe bạn cấp ba báo tin xong, Lan Hương buông điện thoại nhìn mình trong chiếc gương trước bồn rửa mặt. Cô gái trong gương có khuôn mặt tái mét, quần áo tông đen trắng khiến nàng như sống trong thế giới chỉ toàn màu trắng đen tẻ nhạt.
Từ lúc nào cuộc sống của nàng trở nên ảm đạm, không có màu sắc như vậy? Nàng vẫn là Bùi Lan Hương can đảm và nhiệt huyết trước đây?
Ngọc Phước nói, dù phụ nữ không có tình yêu cũng phải có đàn ông hoặc ai đó. Lan Hương, mày thật sự muốn một cuộc hôn nhân không tình yêu?
Việc Lan Hương từ chức là tiền trảm hậu tấu. Trải qua nhiều bước phê duyệt rườm rà, khi đơn thôi việc của nàng có hiệu lực thì Anh Đào đã về nước. Anh Đào bị mẹ nàng kéo đến làm thuyết khách, khuyên nàng đừng bỏ công việc tốt như vậy.
Anh Đào ra nước ngoài để đánh bóng bản thân, cô ta trở về như viên ngọc sáng lấp lánh. Cô ta ngồi xoay một vòng trên chiếc ghế vi tính trong phòng Lan Hương, rồi mới nói, "Hương , bây giờ làm viên chức nhà nước rất được ngưỡng mộ. Cậu không làm việc này thì làm cái gì? Mẹ mình còn kêu mình đi thi tuyển công chức đây này, cậu có chỗ làm ngon lại bỏ đi. Thế nhưng cậu không giống mình. Bây giờ rất nhiều công ty lớn offer mình. Xã hội này coi trọng bằng cấp lắm... Sorry, Hương, mình nào giờ vẫn thẳng tính... cơ mà cỡ cậu sống thế nào cũng được, cậu là con một trong gia đình khá giả, thiếu gì đàn ông thèm muốn đến nhà cậu ở rể."
Lan Hương đột nhiên nhớ tới một câu. Con người là một tổ chức bầy đàn,không ai như ai và tất cả mọi người đều sẽ thay đổi.
Gặp nhau ngày đó, Lan Hương cảm thấy Anh Đào quá đỗi xa lạ.
Khả năng nói móc của cô ta đã biến thành sự động viên hùng hồn. Lan Hương càng quyết phải đến thành phố này cho bằng được. Nàng không thể không thừa nhận Anh Đào góp phần rất lớn trong việc đẩy nàng đi nhanh hơn.
***
Ái Phương rất bận. Công việc của cô đã định trước không thể ở cạnh hay hẹn hò với bạn gái mỗi ngày. Nhưng hằng ngày Lan Hương đều nhận được hai cuộc gọi của thủ trưởng Phan.
Đôi khi buổi sáng Lan Hương ngồi xe buýt đi làm, Ái Phương gọi điện cho nàng. Hay đôi lúc sau giờ tan tầm nàng đi siêu thị mua đồ ăn, cô sẽ gọi tâm sự với nàng.
Con gái khi yêu đều thay đổi. Lan Hương tốn cả ngày để thu dọn nhà bếp, rồi chi thêm vài triệu đồng mua đồ dùng bếp núc. Nàng quyết định sau này mình sẽ siêng nấu ăn.
Nhưng khi cà thẻ thanh toán, Lan Hương vẫn xót xa như đứt từng khúc ruột. Thoáng cái đi tong hai tháng lương của nàng. May là có Ái Phương trong điện thoại an ủi nàng, "Mừng quá, chị có thể nuôi nổi em."
Lan Hương cười tủm tỉm, "Tiền em tiêu là của em cơ mà."
"Ờ, chị quên nộp thẻ lương cho em rồi." Ái Phương nói.
Lan Hương hiếu kỳ, "Thẻ lương của thủ trưởng có bao nhiêu?"
"Chị không rõ. Lần sau gặp chị sẽ đưa, em có thể tính toán tỉ mỉ."
Rõ ràng thẻ chưa đến tay nhưng Lan Hương đã thấy ngọt ngào vô cùng. Nàng cười chúm chím cúp điện thoại.
Khi Lan Hương đang nấu canh, Ái Phương lại gọi cho nàng. Cô và nàng chưa bao giờ yêu đương. Cô nói, cô thấy đám lính mới ngày nào cũng xếp hàng gọi điện thoại nên cô nghĩ nói chuyện hằng ngày hẳn là việc cơ bản nhất khi yêu.
Lan Hương nói, "Em không biết cặp bồ thì phải làm những gì, lỡ em làm không tốt, xin chị chỉ dạy em nhiều hơn."
Ái Phương đáp, "Không thành vấn đề."
Có điều nội dung chính của cuộc trò chuyện còn nằm ở đằng sau. Ái Phương nói cuối tuần cô sẽ về thành phố, kêu nàng có thời gian thì chuẩn bị một chút.
"Chuẩn bị gì cơ?" Lan Hương cầm môi múc canh cá.
"Chúng ta đi gặp người lớn."
Cái môi múc canh nóng hổi đập vào miệng Lan Hương, nàng bật ra một tiếng kêu. Ái Phương hỏi nàng chuyện gì xảy ra. Lan Hương tắt bếp, lật đật chạy vào toilet soi khóe miệng bị bỏng của mình, nàng nói nghẹn ngào, "Tại chị hết đó, miệng em bị phỏng rồi."
Buổi tối, Lan Hương ngồi xếp bằng trên giường bôi thuốc lên miệng. Nghĩ đến chuyện Ái Phương nói đi gặp người lớn vào chiều nay, Lan Hương kéo chăn che kín đầu, nàng ngồi lầm bầm cả đêm.
Bộ dạng nàng thế này làm sao đi gặp người lớn? Nàng có nên nói chuyện mình đã yêu cho gia đình biết không?
Lan Hương lấy điện thoại đặt trên đầu giường, nàng bấm một dãy số nhưng ngẫm nghĩ một lúc lại tắt máy.
Có lẽ nên chờ thêm một chút nữa rồi hẵng báo tin.
***
Ái Phương về sớm hơn một ngày. Lan Hương tan tầm thấy Ái Phương ăn mặc đơn giản đứng đợi mình, nàng lật đật phóng lên xe cô, vừa cài dây an toàn vừa nói, "Đi mau."
Người phụ nữ bị hối thúc nghệt mặt chốc lát, cô khởi động xe, "Người yêu như chị hình như làm em rất mất mặt."
"Ngược lại thì có." Lan Hương quay đầu, "Chị không biết đâu, em có thể chống chọi vô số lời chỉ trích, nhưng em không chịu nổi người khác nhìn em bằng cặp mắt ước ao và đố kị."
Ái Phương mỉm cười. Lan Hương đờ đẫn nhìn cô, nàng khen cô chân thành, "Hôm nay chị rất đẹp."
"Khụ khụ..." Ái Phương choáng váng, ho khan mấy tiếng.
Lan Hương buồn bực, "Lẽ nào không có ai khen chị?"
"Bây giờ ít ai khen chị lắm." Ái Phương lắc đầu. Bây giờ đến cả tên của cô người ta cũng ít gọi thì nói chi đến việc khen cô đẹp.
Lan Hương không kìm được hỏi cô, "Khi chị còn đi học, có nhiều con gái thích chị không?"
Ái Phương cười cười hỏi lại, "Em thì sao?"
"Em không dám dấu chị. Lúc em đi học có rất nhiều người bám theo. Sau này, tuổi tác càng lớn nhan sắc càng tàn, em rớt giá." Lan Hương nói khoa trương, ném vấn đề lại cho người lái xe, "Chị thì sao? Mau nói thật đi."
"Chị cũng như em. Khi còn đi học vì quá đẹp nên bị rất nhiều cô gái để ý. Nhưng về sau càng già càng xấu, chị cũng rớt giá."
Ái Phương chọc Lan Hương bật cười vui vẻ, rồi bỗng nhớ tới Thuỳ My, khóe miệng nàng lại trĩu xuống.
Khi Lan Hương đang trên đường đến Phan gia ăn cơm, bà Phan gọi điện cho nàng. Thái độ và giọng nói của bà hiền từ ấm áp phá tan hoàn toàn tâm lý dè chừng của cô.
Sau khi cúp điện thoại, Lan Hương kéo gương trong xe của thủ trưởng Phan xuống soi, "Xấu xí thế này, làm sao gặp người lớn đây."
"Em đừng lo lắng. Chỉ cần là cô gái do chị dẫn về, ba mẹ chị đều rất vui mừng." Thủ trưởng Phan dỗ dành, nhưng mấy lời này không hề có tác dụng trấn an nàng, ngược lại càng khiến Lan Hương bất mãn, "Nhưng em phải có yêu cầu của riêng mình."
Ái Phương nghiêng đầu nhìn nàng, "Thực ra em rất đẹp."
"Thật không?" Lan Hương xoay gương trên xe ra soi tiếp, nàng nói nhỏ xíu, "Hình như được thủ trưởng khen, em đẹp lên một chút thật."
Ái Phương, "..."
"Vì thế sau này chị phải khen em nhiều hơn nữa. Em đẹp chị cũng nở mặt, đúng không?"
"..." Đây là kiểu biện luận gì vậy? Có điều Ái Phương vẫn gật đầu nghiêm túc, cô nói, "Được."
Mấy hôm trước Ái Phương đã kể sơ lược về từng thành viên trong gia đình của cô cho Lan Hương nghe, nhưng hôm nay nàng mới chính thức đi gặp họ. Họ là những người nàng sẽ sống chung sau này: Ông Phan, bà Phan, em gái Tóc Tiên, em dâu Minh Hằng và ba đứa bé sinh ba gặp lần trước.
Lan Hương tự nhận mình là người có thần kinh thép nhưng khi xe dừng trước gara Phan gia, tay chân nàng vẫn mềm nhũn. Lan Hương túm lấy người phụ nữ đang cởi dây an toàn giúp nàng, nàng nhăn mặt hỏi cô, "Nếu ba mẹ chị hỏi em câu chị bằng cách nào, em phải trả lời làm sao?"
Câu bằng cách nào?
Ái Phương phì cười, khóe mắt cô hiện lên nếp nhăn cong cong đáng yêu, cô sờ đôi lông mày nhíu chặt của Lan Hương , "Em hãy nói Khương Thái Công câu cá, chị tình nguyện mắc câu."
"Xì." Lan Hương cười tươi, "Chị mới là Khương Thái Công đấy, em đâu có già."
Nhưng nếu chị là Khương Thái Công, vậy chẳng phải nàng là con cá ngốc tình nguyện cắn câu của cô ư?
Lan Hương nghĩ đến đỏ mặt.
Ái Phương ngoái người nhìn ba cái đầu đang trốn lấp ló trong sân. Cô không ngờ mình sẽ có ngày như hôm nay, sẽ khẩn trương sợ sệt dẫn cô gái làm bạn đời của mình về nhà.
Em gái cô từng kể cô nghe cảm giác dẫn em dâu về nhà. Lúc đó nghe xong cô cảm thấy như thế nào? Cô không nhớ chính xác nhưng cô nhớ khi ấy mình đã ước ao được vậy.
Kết hôn là một chuyện đơn giản, nhưng gặp được cô gái có thể làm bạn suốt đời lại không đơn giản như vậy.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co