Truyen3h.Co

[AP-BLH] Thiếu tướng ế vợ

Chap 7

gaumeo_1120

Thuỳ My từng viết yêu thầm là một cảm giác ngọt ngào. Lan Hương không biết yêu thầm có vị gì bởi vì nàng còn chưa nếm ra thì tình cảm thầm kín của nàng đã tan thành mây khói. Buổi tối, Lan Hương mở nhật ký của Thuỳ My ra xem. Thuỳ My viết bảy mươi phần trăm con gái trong lớp đều thích Ái Phương.

Lan Hương nghĩ đến Quân Anh. Ngày xưa thời còn đi học, rất nhiều bạn nữ trong lớp thích anh ta. Cô bạn ngồi cùng bàn của Lan Hương cũng thích Quân Anh. Khi cô bạn đó tâm sự bí mật này, Lan Hương chỉ biết than vãn lại đụng trúng đối thủ.

Ái Phương trở thành đối tượng được đông đảo nữ sinh yêu thích cũngkhông mấy khó hiểu. Giống như côn trùng định hướng theo ánh sáng thì người ưu tú luôn là vầng hào quang chói mắt. Dù cô mặc đồng phục như bao bạn bè, lên lớp như mọi người, học lý hóa như họ nhưng hào quang vẫn là hào quang.

Mỗi ngày ngoài việc chăm chỉ học tập, Thuỳ My đều như một thám tử thần bí trong lớp. Cô ấy sẽ quan sát từng nữ sinh, quan sát họ mượn cớ tiếp cận Ái Phương. Thuỳ My không thích giống họ nhưng ngày nào cô ấy cũng muốn tìm lý do đến gần Ái Phươnh.

Tuy nhiên, trong lớp lại có một người không giống bao bạn bè khác, người đó chính là Như Ý. Nếu Ái Phương là mặt trời sáng chói, thì Như Ý là đóa hoa tường vi xinh đẹp sinh trưởng dưới ánh nắng.

Một người thiếu niên phong độ và một cô thiếu nữ xinh xắn, đến cả giáo viên cũng đùa giỡn ghép đôi cho họ.

Một lần trong tiết vật lý, giáo viên trẻ tuổi lướt nhìn hai cô học trò nổi bần bật trong lớp, "Nếu giáo viên chịu trách nhiệm tổ chức tiệc của trường vào tháng sau là thầy, nhất định thầy sẽ kêu Ái Phương và Như Ý đến tham gia."

Mọi người trong lớp đều bàn tán sôi nổi, nhưng hai nhân vật chính không có phản ứng. Có điều khóe miệng Như Ý cong lên vẫn đập vào mắt Thuỳ My. Cô ấy cảm thấy Như Ý rất giả dối. Kể từ hôm đó, cô ấy bắt đầu ghét đóa hoa tường vi sinh trưởng dưới ánh mặt trời này.

Nếu Như Ý là hoa tường vi thì Thuỳ My là gì? Chẳng lẽ là vật thể không xác định vĩnh viễn sống trong bí mật.  

Kết thúc một học kỳ, thành tích học tập của Thuỳ My tiến bộ vượt bậc.Thầy chủ nhiệm vui vẻ trao bằng khen cho Thuỳ My. Thầy chủ nhiệm là người thích giảng đạo nên hai tiết học mỗi ngày, thầy đều dành phân nửa giáo dục tư tưởng học sinh.

Thầy chủ nhiệm khen ngợi Thuỳ My nhiệt liệt. Để động viên Thuỳ My, thầy kể cho mọi người trong lớp về hoàn cảnh gia đình của cô ấy, còn đề nghị nhà trường cấp học bổng.

Thầy chủ nhiệm vừa nói được phân nửa thì Thuỳ My mạnh dạn đứng dậy, "Thưa thầy, gia đình em không nghèo khó đến mức như vậy, em không cần học bổng!"

Thầy chủ nhiệm đại khái biết mình đã vô ý xúc phạm tới lòng tự trọng của Thuỳ My, thầy bèn mỉm cười kêu cô ấy ngồi xuống, "Dù thế nào đi nữa, Thuỳ My cũng là tấm gương sáng của lớp chúng ta. Chúng ta phải noi gương bạn ấy cố gắng phấn đấu."

Thuỳ My càng lúc càng nỗ lực học tập. Khi mọi người ra ngoài ăn cơm,cô ấy vẫn cặm cụi học bài trên lớp.

Có một lần Ái Phương trực nhật. Cô nán lại lớp lau bảng. Sau khi lau xong cũng chỉ còn một mình Thuỳ My trong lớp.

Cô thuận miệng hỏi, "Cậu không đi ăn à?"

Thuỳ My vùi đầu giải bài tập, không trả lời Ái Phương.

Khóe miệng Ái Phương trĩu xuống. Khi cô định bước ra ngoài thì một giọng nói cứng ngắc vang lên từ đằng sau, "Làm bài toán cuối chưa?"

Đây là giọng điệu gì? Cứng ngắc, nghiêm túc, còn loáng thoáng sắc lạnh như muốn giết người?

Đúng rồi, chính là giọng điệu đó! Ái Phương đột nhiên sản sinh ra kiểu ảo giác như vậy.

Cô sờ mũi, xoay người lại chỗ Thuỳ My. Ái Phương cúi đầu nhìn bài toán khó trước mặt, cô gợi ý sơ sơ, "Bài này cần dùng hàm số lượng giác..."

Nhưng Ái Phương vừa nói thì một nam sinh gọi cô, "Phương, sao cậu còn chưa đi ăn?"

"Ừ, đi ngay." Ái Phương vội nói với Thuỳ Ny, "Lát tôi quay lại nói tiếp với cậu."

  

Có điều sau khi ăn trưa, cô văn bắt làm kiểm tra đột xuất, rồi đến hai tiết tiếng anh căng thẳng và cuối cùng là tiết thể dục... Tới tận tiết học cuối cùng, Ái Phương vẫn không gợi ý giải bài cho cô ấy. Thuỳ My nghĩ chắc cô đã quên.

Thực ra Ái Phương không quên. Người có trí nhớ tốt như cô sao có thể quên? Ái Phươnh cảm thấy cô nàng Thuỳ My này hơi hung dữ. Tuy cô không ngại giúp đỡ nhưng cô cũng không thích tốn thời gian làm chuyện lấy lòng người khác.

***

Đối với tình cảm thầm mến của Thuỳ My, Lan Hương thấy mình cũng từng mến thầm ai đó như cô ấy. Nhưng tình cảm thầm kín của nàng lại mang một ý nghĩa khác, nó giống như quãng thời gian mập mờ khó hiểu hơn là tình yêu thầm kín trong lòng.

Quân Anh mua đồ ăn sáng cho nàng, nàng cũng mua giò cháo quẩy cho anh ta vào cuối tuần. Quân Anh hưng phấn nhận nàng làm em gái, nàng cũng ngọt ngào gọi anh ta là anh trai. Quân Anh mạo hiểm qua mặt cô chủ nhiệm, quăng đáp án đề thi cho nàng, nàng cũng nghĩa hiệp làm môn tập làm văn đau đầu giúp anh ta...

 
Lan Hương từng nghĩ Quân Anh cũng thích nàng. Thời gian trôi qua, cảm nhận chủ quan này càng đánh lừa nàng, khiến nàng nhốt mình trong thế giới ảo tưởng do bản thân xây lên.

Một chuyện nhỏ sẽ được nàng phóng đại, một ảo giác đồng dạng nào đó sẽ được nàng làm quá lên vô số lần, sau đó biến thành, "Đúng là anh thích nàng".

Có thể Quân Anh đối xử với nàng khác các nữ sinh khác nhưng như vậy thì sao? Đó chỉ là trò chơi mập mờ do chàng thiếu niên lão luyện tình trường đùa giỡn với nàng.

***

Đào Nhi ở lại thành phố A ba ngày. Hôm cô ta trở về, cô ta ôm Lan Hương, cất giọng tiếc nuối, "Tiếc quá, không gặp được bạn trai của cậu."    

Lan Hương cười cười, đưa hai hộp đông trùng hạ thảo đồng nghiệp mua giúp cho Anh Đào, "Mình gửi cái này cho cô chú. Cậu đưa giúp mình nhé."

"Cái này đắt tiền lắm" Anh Đào nhìn hộp quà tặng, "Lần trước Quân Anh cũng mua cho ba mẹ mình, còn nhiều lắm dùng chưa hết."

Nụ cười của Lan Hương hơi cứng lại, nàng tỏ vẻ thoải mái, "Quân Anh là Quân Anh, mình là mình. Lẽ nào cô chú có con rể thì không cần mình hiếu thảo?"

"Được rồi, có cô con gái nuôi như cậu, mình cũng bớt lo lắng phần nào cho ba mẹ." Anh Đào nhận thuốc bổ đưa cho Quân Anh, cô ta lại nói tiếp đề tài trước đó, "Lần sau có dịp không được từ chối mình. Cậu phải dẫn người yêu đến cho mình gặp. Tới khi ấy, mình và Quân Anh sẽ làm chủ chiêu đãi người yêu của cậu."

Lan Hương cười chúm chím, gật đầu vui vẻ với cô ta.

Vẻ mặt Quân Anh vẫn lạnh đạm như thường lệ. Thỉnh thoảng Anh Đào nói chuyện, anh ta sẽ góp vào vài câu, đúng chuẩn của một người bạn trai nho nhã lịch sự.

Điện thoại của Quân Anh đổ chuông. Anh ta ra một góc khác nghe máy.

Anh Đào bịn rịn nắm tay Lan Hương, "Mình rất nhớ chúng ta của ngày xưa."

"Bây giờ không tốt ư?" Lan Hương nửa đùa nửa thật, mắt nàng sáng như ánh sao, "Nhớ ngày xưa..."

Anh Đào cuống quýt che giấu vẻ lúng túng, "Ý mình là mình nhớ đến năm tháng thanh xuân tươi đẹp trước đây, không phải là..."

Lan Hương cười, "Vừa nãy mình định đùa thôi."

Nói về khoảng đùa giỡn, không ai lợi hại hơn Anh Đài. Cô ta từng kể hết mọi chuyện Lan Hương viết trong nhật ký cho người khác nghe. Sau đó cô ta kêu cô ta chỉ vui đùa một chút mà thôi.

Nhật ký là nơi chứa đựng toàn bộ tình cảm thầm kín và bí mật của nàng. Những tâm tư kín đáo của nàng trở thành đề tài chuyện trò cho Anh Đào, truyền tới tai Quân Anh. Anh ta chạy tới hỏi nàng có thật hay không.

  

Năm cấp ba, Anh Đào học khác lớp với nàng. Sau khi vào đại học, cô ta trở thành bạn gái của Quân Anh. Vào ngày tốt nghiệp, Anh Đào uống hơi say, cô ta hát một bài khá nổi tiếng và thịnh hành vào thời đó. Lan Hương không nhớ tên bài hát nhưng trong đó có câu: "Cảm ơn trời, cảm ơn đất, cảm ơn số phận đã cho chúng ta quen nhau..."

Lúc Anh Đào hát bài này, nàng đang vùi người vào ghế sô pha ở KTV nghĩ thầm, "Số phận đối đãi với Đào Nhi thật tốt."

  

Anh Đào và Quân Anh học đại học cùng một thành phố, còn nàng lại chọn trường nằm ở phương bắc xa xôi.

Có lần Quân Anh tới trường của Lan Hương. Mới sáng sớm anh ta đã ở dưới ký túc xá gọi nàng xuống.

Lan Hương không kịp chải đầu, nàng lật đật chạy xuống hỏi anh ta, " Đào Nhi đâu, không đến cùng anh ư?"

Quân Anh cắm tay vào túi quần, anh ta nhíu mày nói với nàng, "Hương, chẳng lẽ em không biết tôi và Anh Đào đã chia tay."  

Lan Hương không biết Quân Anh tới trường nàng làm gì. Ban ngày nàng vẫn đến giảng đường ngồi học như thường lệ. Sau giờ học, nàng thấy Quân Anh đợi mình bên ngoài. Nàng hỏi anh ta không cần đi học sao, anh ta kêu đã xin phép nghỉ học. Cuối cùng nàng không kìm được, bèn hỏi anh ta tới đây làm gì.

Quân Anh chụp một con muỗi bay trước mặt Lan Hương, "Có muỗi."

Lan Hương nổi cáu với anh ta.

Quân Anh lại xòe bàn tay cho nàng xem con muỗi, "Không lừa em đâu."  

Quân Anh nói với giọng điệu hết sức sinh động. Lan Hương bán tín bán nghi ngẩng đầu lên nhìn. Quân Anh lại ôm lấy mặt nàng, anh ta hỏi...

"Hương, em hỏi anh tới đây làm gì, anh sẽ nói em biết lý do. Chúng ta quen nhau đi, Lan Hương."

Lan Hương là một người trọng sĩ diện. Nàng coi trọng thể diện của mình hơn tình yêu. Khi ấy nàng còn thích Quân Anh nhưng tại sao lại từ chối anh ta? Tại sao không đáp lại anh ta?

Lan Hương vừa như chăm chú vừa như nói đùa, "Em sợ mẹ em giết em, nói em cướp bạn trai của Đào Nhi."

  

Nàng dừng một chút rồi nói tiếp, "Kỳ thực em không quá thích anh, Quân Anh. Em không thích đến mức có thể liều lĩnh vì anh, không thích đến mức để nó biến thành tình yêu. Nếu anh quen em trước khi anh đến với Đào Nhi, em sẽ đồng ý. Biết đâu khi ấy chúng ta sẽ quen nhau bền lâu. Nhưng chuyện anh hỏi em lúc này chỉ là một sự hiếu kỳ, một suy nghĩ vẩn vơ trong lòng anh. Tại sao em phải giúp anh hoàn thành suy nghĩ vớ vẩn đó? Vả lại em không muốn tình cảm thầm mến của em thành hiện thực. Em sẽ giữ nó ở một góc trong tim, biến nó thành hồi ức tươi đẹp và không phai nhòa theo thời gian."

Nghe xong điện thoại, sắc mặt của Quân Anh không tốt mấy, anh ta tới bên Anh Đào, đặt tay lên vai cô ta. Anh ta trầm mặc vài giây rồi lên tiếng, "Anh Đào, ba em vừa gọi cho anh. Ba em nói mẹ em..."

***

Buổi tối, Lan Hương nhận được điện thoại của bà Bùi.

Bà Bùi kể nàng nghe tình trạng của mẹ Đào Nhi, mắng nàng vô tâm. Bà mắng nàng vô tâm là vì nàng không cùng về với Anh Đào.

Lan Hương mệt mỏi đáp lời, "Mẹ, không phải muốn mua vé máy bay là mua ngay được..."

Bà Bùi im lặng rồi bỗng chạm trúng dây thần kinh nào đó, giọng bà đột nhiên buồn bã, "Trên đời này có nhiều chuyện ngoài ý muốn. Tiểu Hương, nếu sau này mẹ gặp chuyện không may, sẽ không còn ai hối con kết hôn,con phải..."

"Sặc!" Lan Hương buột miệng la bà Bùi, "Mẹ nói chuyện dễ nghe hơn được không? Mẹ là người lớn, trước khi nói chuyện có thể suy nghĩ kỹ không?"

Bà Bùi tủi thân, nói qua loa về mẹ của Anh Đào rồi cúp máy.

 

Mấy ngày trước, Anh Đào vừa thuê một người giúp việc đến chăm sóc ba mẹ.Bà Phương không chú ý giẫm xuống sàn nhà ướt sũng mà người giúp việc vừa lau nên trượt chân, ngã lăn xuống cầu thang. Bà bất tỉnh, hiện đang nằm theo dõi trong phòng hồi sức cấp.

Bà Bùi nói, người lớn tuổi bất cẩn té một cái là mất nửa cái mạng.

Ngày hôm sau, Lan Hương đang làm việc thì ba gọi cho nàng. Nàng hỏi ba có cần về nhà hay không.

Ông Bùi nói thẳng, "Người té không phải ba mẹ con, con về làm gì? Nhà người ta neo đơn, không có con cái chăm sóc cho à?"

Lan Hương ghé sát vào góc phòng làm việc, nàng nói nhỏ, "Vậy ba phải giải thích cho mẹ dùm con, không thôi mẹ càm ràm con đấy."

"Biết rồi!" Ông Bùi nói, "Hương, nếu con muốn về thăm thì đợi cô Phương ổn định hơn đã. Bây giờ, cô ấy bị gì cũng không đến phiên con quan tâm. Con cứ chờ cô ấy ra khỏi phòng hồi sức cấp cứu rồi về."

Lan Hương nói "Dạ" một tiếng. Nàng hỏi ba ăn gì hay chưa.

Ông Bùi trong điện thoại làm nũng, "Ăn thì ăn rồi, nhưng không có con gái bên cạnh ăn gì cũng không ngon."

Lan Hương:" Vậy hôm nào con về sẽ ăn với ba."

"Thật không?"

"Dĩ nhiên, con là đứa con hiếu thảo cơ mà."

Hôm qua, Lan Hương canh giờ Anh Đào xuống máy bay, gọi cho cô ta hai lần nhưng không ai nghe máy. Bà Bùi nói Anh Đào không có tâm trạng nghe điện thoại. Lan Hương nghe lời ông Bùi, không về thăm bà Phương. Quyết định như vậy, nàng cũng không tiếp tục gọi điện thoại, mà có gọi cũng không biết nói gì.

Buổi trưa nàng và đồng nghiệp đang cùng ăn cơm, Anh Đào gọi lại cho nàng. Lan Hương nghe máy nhưng điện thoại truyền đến giọng nói của Quân Anh.

Anh ta báo bà Phương làm phẫu thuật, đã qua khỏi cơn nguy hiểm.

Lan Hương thở phào nhẹ nhõm, "Vậy thì mừng quá."

Quân Anh chợt lặng thinh, không nói tiếng nào. Lan Hương cũng không nói chuyện. Nàng định cúp máy, Quân Anh lại cất tiếng, "Hương..."

Lan Hương vờ như không nghe thấy, nàng nhấn nút tắt điện thoại.

  
***

Tối nay, Lan Hương đến nhà của cô họ ăn cơm. Dượng của Lan Hương làm chức cao ở một công ty chứng khoán. Cô họ là người thàng phố S. Sau khi đám cưới với dượng, cô họ và dượng đến đây sinh sống. Em họ của nàng là sinh viên đại học. Khi Lan Hương đến,em họ nàng đang trốn trong phòng lén gọi điện thoại cho bạn.

Buổi tối, cô họ làm vài món đặc sản của thành phố, Lan Hương vừa ăn vừa khen, "Cô nấu đặc sản của thành phố còn ngon hơn cả đầu bếp."

Cô họ mỉm cười nhìn Lan Hương, bà đột nhiên hỏi, "Tiểu Hương, con thấy đàn ông ở thành phố này thế nào?"

 
Lan Hương nhạy cảm biết cô họ sắp nói chuyện gì. Nàng lập tức nói sang chuyện khác, nàng quay đầu hỏi em họ, "Dạo này em đang làm gì? Hồi trước,em bảo với chị là muốn đến tòa soạn thực tập, chị đã hỏi chủ biên cho em. Chủ biên đồng ý..."

"Tiểu Hương, tới lúc con phải tìm một người bạn đời cho mình rồi." Cô họ cắt ngang lời Lan Hương.

Lan Hương thở dài, "Con thấy đàn ông ở thành phố này nam không ra nam nữ không ra nữ."

Mắt cô họ đột nhiên sáng lấp lánh, "Cô đảm bảo người này là chuẩn 100%."  

Không phải Lan Hương chưa từng đi coi mắt. Khi ở thành phố S , nàng đã đi coi mắt vài lần, tới tận lúc ở thành phố này nàng cũng thử qua. Đôi khi coi mắt cũng giống như một trận chiến tâm lý giữa nam và nữ.

Lan Hương không ngờ mình sẽ gặp lại Ái Phương qua kiểu quen biết quê mùa này.

Thấy người đến là Ái Phương, nàng vội vã đứng dậy, khúm na khúm núm chào cô, "Chào... thủ trưởng."

"Chào." Ái Phương ngồi vào chỗ đối diện Lan Hương. Cô ngước lên thì ngớ người nhìn nàng, "Cô Bùi không ngồi ư?"

Lan Hương lắc đầu lia lịa, vịn tay ghế ngồi xuống.

  
Ái Phương không bận quân phục. Cô mặc áo thun trắng, quần tây màu tối. Nếu nàng không biết năm tốt nghiệp của Ái Phương, nàng thật sự sẽ nghĩ cô chỉ vừa ba mươi.

"Uống gì?"

"Uống gì..." Lan Hương vô thức lặp lại câu hỏi của Ái Phương. Nàng sực phát hiện mình hơi ngốc nghếch, nàng nhếch miệng thay đổi giọng điệu tức khắc, "Uống gì cũng được. Em muốn uống hồng trà."

"Muốn ăn gì?"

Lan Hương khẩn trương toát mồ hôi, "Gì cũng được."

"Cô Bùi."

Lan Hương nhướng mắt, "Dạ."

Ái Phương mỉm cười, đặt thực đơn xuống bàn, "Lúc này, tôi không phải thủ trưởng. Tôi chỉ là đối tượng cô đi coi mắt mà thôi."

"Em biết." Lan Hương nói lí nhí.

Ái Phương :  "Vì vậy... cô đừng khẩn trương."

Lan Hương cười gượng, "Nếu chị không một tiếng cô Bùi hai tiếng cô Bùi, em sẽ không khẩn trương."

"Được." Ái Phương trả lời. Cô đưa thực đơn cho nàng, "Em chọn món đi, Lan Hương."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co