Nơi mọi thứ bắt đầu
Khu Bảy.
Roze biết mọi thứ về Khu Bảy: mùi ẩm mốc của những bức tường nấm mốc, tiếng cãi vã không dứt vang vọng từ các hành lang chật hẹp, và ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuyên qua tấm kính cửa sổ đã vỡ nứt. Cô bé mười hai tuổi gầy gò, mái tóc màu xám luôn được buộc gọn ghẽ để không vướng vào công việc đang làm. Đôi mắt màu bạc của Roze không mang vẻ mơ màng của tuổi mới lớn, mà chứa đầy sự sắc lạnh và tính toán đã được rèn giũa bởi cuộc sống mưu sinh.
"Chấp niệm giả" là danh từ cô bé thường nghe trong các chương trình tin tức của giới thượng lưu: Là những cá nhân có khả năng gắn chặt bản ngã của mình với một khái niệm trừu tượng, trở thành hiện thân vật chất của Khái Niệm đó. Học Viện chấp Niệm Hoàng Gia Sapphire (Sapphire Royal Academy of Obsession - SRAO ), tọa lạc trên ngọn đồi Sapphire, là pháo đài tối cao của họ. Đó là nơi mà người nghèo như Roze chỉ có thể nhìn từ xa qua những hình ảnh quảng cáo bóng loáng.
Roze biết rõ cơ hội của mình mỏng manh thế nào. Bài kiểm tra đầu vào là một canh bạc. Cô đã phải làm việc gấp đôi, tiết kiệm từng đồng để mua lại sách giáo trình cũ rách nát, và học thuộc lòng dưới ánh sáng yếu ớt của một ngọn nến sắp tàn. Giấc ngủ là một xa xỉ phẩm; ước mơ là một gánh nặng.
Vào một buổi chiều cuối thu, khi Roze đang chuẩn bị cho ca làm đêm ở xưởng dệt, có một tiếng động lạ lùng vang lên ngoài cửa. Không phải tiếng cửa đổ sầm hay tiếng cãi nhau quen thuộc. Đó là một âm thanh nhẹ nhàng, máy móc.
Trước cửa phòng trọ tồi tàn của cô, một chiếc hộp kim loại nhỏ màu bạc, sáng bóng một cách kỳ lạ trong khu phố bụi bặm, đang trôi lơ lửng. Nó không có nhãn mác, không có địa chỉ, chỉ có một huy hiệu khắc chìm hình con sư tử đang vươn cánh—biểu tượng của HVCNHG.
Tay Roze run nhẹ khi chạm vào bề mặt mát lạnh của nó. Cô mở chiếc hộp. Bên trong là một tấm thẻ kim loại mỏng, phát ra ánh sáng xanh dịu. Trên thẻ, chỉ có một câu duy nhất được khắc bằng chữ viết hoa, trang trọng:
"Roze Amaranth, chúng tôi hân hạnh chào đón cô đến với khóa học chấp niệm giả. Tương lai của quốc gia chờ đợi."
Cô bé đứng đó, hơi thở nghẹn lại. Mùi ẩm mốc của Khu Bảy dường như biến mất, thay thế bằng mùi kim loại và hy vọng. Cô đã thành công. Roze nhìn tấm thẻ, rồi nhìn ra khung cảnh tối tăm của khu ổ chuột. Nước mắt không rơi, nhưng đôi môi cô siết chặt. Cô bé không phải là con nhà giàu. Cô bé không phải là thiên tài bẩm sinh. Cô bé là Roze, con bé đến từ Khu Bảy, và cô sẽ nắm chặt cơ hội này như thể đó là mạng sống của mình. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới bắt đầu.
-------Sáng hôm sau-------
Chiếc thẻ kim loại xanh lam vẫn nằm gọn trong túi áo khoác đã sờn của Roze, nặng hơn cả tổng trọng lượng tài sản còn lại của cô.
Roze không ngủ được đêm qua. Cô dùng toàn bộ thời gian để gom góp những gì mình có: ba bộ quần áo cũ, một cuốn sổ ghi chép đã kín chữ và một túi đậu khô để đề phòng. Tất cả được gói ghém trong một chiếc ba lô vải bố cũ kỹ – hành lý không thể giản dị hơn để đến một nơi được gọi là ‘Hoàng Gia.’ Bốn giờ sáng, khi sương mù còn đặc quánh và mùi dầu cháy khét lẹt từ khu chợ đêm còn vương lại, Roze lặng lẽ bước ra khỏi căn phòng trọ. Không cần lời từ biệt. Khu Bảy không tiễn ai đi; nó chỉ nuốt chửng những người ở lại.
Vách Ngăn Xã Hội
Con đường từ Khu Bảy đến Học Viện Chấp Niệm Hoàng Gia (HVCNHG) không chỉ là một khoảng cách vật lý; đó là một cuộc hành trình xuyên qua các tầng lớp xã hội được định hình bằng Khoảng Cách Chấp Niệm.
Roze đi bộ. Cô không thể lãng phí một xu nào cho các phương tiện công cộng cũ kỹ. Cô đi qua những khu nhà càng lúc càng cao, càng lúc càng sạch sẽ. Mãi cho đến khi cô đến Vành Đai Phân Cách.
Đó là một bức tường kính trong suốt, cao hơn mười mét, không có vẻ gì là để phòng thủ, mà chỉ đơn giản là để phân chia. Bên phải là Khu Bảy, nơi mọi thứ đều tối màu, cũ kỹ, và nơi Chấp Niệm gần như bị bóp nghẹt bởi sự tuyệt vọng. Bên trái là Khu Ba – khu phố trung lưu giàu có. Tường kính này, được gọi một cách mỉa mai là "Tấm Khiên Trong Suốt," đã được ngâm tẩm bằng các kỹ thuật Chấp Niệm Cảm Ứng, khiến bất kỳ ai mang trên mình quần áo rách rưới hoặc có dấu hiệu Chấp Niệm Yếu (những người không được rèn luyện) đều cảm thấy một áp lực nhẹ ở ngực.
Roze dừng lại, áp lòng bàn tay vào bức tường lạnh lẽo. Cô đã cảm thấy áp lực. Nó không gây đau đớn, nhưng nó thì thầm vào tai cô: “Mày không thuộc về nơi này.”
"Ta sẽ làm cho nó thuộc về ta," Roze tự nhủ, giọng nhỏ như tiếng gió. Chấp niệm của cô không phải là về quyền lực hay danh vọng, mà là về sự sống sót không cần cúi đầu.
Băng qua cổng an ninh, Roze bước vào Khu Ba. Mùi thay đổi ngay lập tức, chuyển từ mùi ẩm mốc, cay nồng sang mùi nước hoa nhân tạo và nhựa đường mới. Thay vì những chiếc xe buýt ọp ẹp, cô nhìn thấy Xe Lướt Sóng (Aero-Car) lướt đi êm ru trên không khí bằng động cơ phản trọng lực.
Roze đi sát vào mép đường. Cô biết mình trông như thế nào: một vết nhơ lem luốc trên nền sơn trắng hoàn hảo của khu phố.
Rồi một tiếng cười cất lên.
"Ôi chao. Nhìn kìa, Tino. Một thí sinh mới từ khu vực cống rãnh đang đi bộ tới Học viện."
Roze ngước nhìn. Một chiếc Xe Lướt Sóng màu xanh ngọc bích lấp lánh dừng lại ngay bên cạnh cô. Bên trong là hai thiếu niên, cùng mặc đồng phục Học viện được may đo cẩn thận – nhưng không phải là đồng phục chính thức, mà là phiên bản đắt tiền, dành riêng cho học sinh đã nhập học.
Thiếu niên tên Tino, với mái tóc vàng bạch kim và chiếc huy hiệu sư tử bằng vàng lấp lánh trên cổ áo, nở nụ cười kiêu ngạo.
"Thật là một sự xúc phạm đối với đồng phục của chúng ta," Tino nói, liếc nhìn chiếc ba lô tả tơi của Roze. "Nghe này, nhóc. Nếu cô không có tiền mua vé, Học viện sẽ đưa cô vào danh sách 'Học sinh Cấp Thấp.' Tốt nhất là nên quay lại và tìm việc rửa bát đi. Học viện không phải là nơi để chơi trò cải thiện xã hội đâu."
Roze không đáp lại. Cô biết mình không thể lãng phí năng lượng cho một cuộc đấu khẩu vô nghĩa. Nhưng ánh mắt cô, mang màu xám tro của một khối thép chưa nung, khóa chặt vào đôi mắt xanh lơ của Tino.
Cô cảm nhận được sự Chấp Niệm của Tino – một luồng khí lạnh lẽo, kiêu căng, chỉ thuần túy là sự tự tin được nuôi dưỡng bằng tiền bạc. Nó rỗng tuếch.
Roze nhẹ nhàng, gần như không nghe thấy, nhả ra một từ mà cô đã tự hứa với bản thân hàng trăm lần: "Thử xem."
Rồi cô quay lưng lại với chiếc xe sang trọng, tiếp tục bước đi mà không hề nhìn lại, mỗi bước chân vững vàng hơn, mang theo sức nặng của Khu Bảy. Tên cô là Roze Amaranth, và chấp niệm của cô là sự kiên cường không bao giờ tàn phai.
Ở Pháo Đài Sapphire
Cuối cùng, sau hai giờ đi bộ mệt mỏi, Roze nhìn thấy nó.
Học Viện Chấp Niệm Hoàng Gia không phải là một tòa nhà; nó là một quần thể kiến trúc vĩ đại nằm trên đỉnh đồi Sapphire. Mái vòm chính cao vút, được làm bằng một vật liệu có vẻ ngoài như thủy tinh nhưng lại ánh lên màu xanh đậm của thạch anh, phản chiếu ánh nắng mặt trời như một ngọn hải đăng của quyền lực.
Lần đầu tiên, Roze cảm thấy hơi run sợ. Nơi này quá lớn, quá hoàn hảo, hoàn toàn không có một vết nứt hay một hạt bụi nào. Cô bé từ Khu Bảy, với chiếc áo khoác bạc màu, đứng đối diện với cánh cổng sắt rèn nặng nề mang biểu tượng Sư Tử Cánh – cánh cổng dẫn vào tầng lớp thống trị của cả quốc gia.
Cô hít một hơi thật sâu. Khu Bảy đã dạy cô phải sống sót. Học viện này sẽ dạy cô phải chiến đấu.
Roze Amaranth bước qua ngưỡng cửa.
- Hết tập 1 -
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co