3.
"...Hai thôn chung lại một làng,
Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này?
Ngày qua ngày lại qua ngày,
Lá xanh nhuộm đã thành cây lá vàng.
Bảo rằng cách trở đò giang,
Không sang là chẳng đường sang đã đành.
Nhưng đây cách một đầu đình,
Có xa xôi mấy mà tình xa xôi..."
_"Tương Tư" của Nguyễn Bính_
✰
"Đây là đài tiếng nói Việt Nam, phát thanh từ Hà Nội - Thủ đô nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam"
Sáng sớm, khi trời vừa hừng sáng, âm thanh ồm ồm vang dội của chiếc loa phường đã đánh thức Thành Công. Cậu chỉ vừa điều chỉnh đồng hồ sinh học của bản thân được mấy ngày lại phát hiện mình không thể thoát khỏi chiếc loa phường nằm ngay trước cửa nhà.
Bởi lẽ, với tư cách là một sĩ quan quân đội, bố của Công mong muốn gia đình mình sẽ có nề nếp chuẩn chỉnh. Và việc đề nghị khu phố cho đặt loa phát thanh ngay cửa nhà để mỗi sáng, mỗi chiều đều sẽ có tiếng "báo thức" đúng giờ là lí do được ông hợp lí hoá.
Giấc ngủ khoảng 4 tiếng khiến Thành Công buổi sáng có vẻ mệt mỏi. Cậu vươn vai, ngáp dài 1 tiếng rồi cũng lục đục mò dậy. Đây là thói quen từ nhỏ của Công. Bố sẽ luôn yêu cầu cậu ngủ đúng giờ và dậy đúng giờ, không ngủ nướng. Thời gian biểu của Công trước khi đi du học đều rất ngăn nắp. Chỉ khi sang Anh cậu mới phải thay đổi lịch trình sinh học cũ, dẫu vậy thì thói quen ngủ nướng chưa bao giờ xuất hiện trong từ điển của Công.
Sau khi vệ sinh cá nhân, Thành Công xuống lầu, dùng bữa sáng cùng bố mẹ. Hôm nay cậu ở nhà, có hẹn cùng mẹ đi chợ và đi mua sắm. Trước khi đi, Công cần đến cửa hàng in ấn của Hồng Sơn để lấy ảnh.
"Chào em~~~"
Công đẩy cửa bước vào. Mùi mực in, mùi giấy mới và mùi gỗ phả vào mặt Công ngay sau khi cánh cửa được mở ra. Hồng Sơn với cách sống ông cụ non đã dậy từ sớm, đang ngồi đọc báo, uống nước vối. Thấy cậu, Sơn cất tiếng chào.
"Chào anh Công."
"Ui, nay dậy sớm thế"
"Đâu có, nay dậy muộn, bình thường 5h rưỡi là em dậy rồi, hôm nay 6h kém 15 mới dậy"
"Là muộn đó hả?"
"Đúng rồi, nên giờ mới có thời gian ngồi đọc báo nè. Vừa phải pha vội ấm nước vối, anh uống không?"
"Anh không. Anh còn yêu matcha latte và trà đào lắm"
Hồng Sơn cười cười, nhìn ông anh lớn tướng nhưng mặt trẻ con của mình đang biểu thị sự chán ghét. Cậu gấp tờ báo lại, đặt lên bàn rồi đi đến quầy lấy mấy tấm hình ra đưa cho Thành Công.
"Của anh hết 50.000. À mà nay anh bắt đầu chụp loài người rồi hả anh Công?"
"Eo! Em nói nghe như anh toàn chụp thú không í"
"Đâu, anh còn không chụp động vật luôn í"
Công không biết phải trả lời thế nào. Công và Sơn có cùng cái sở thích chụp hình, nhưng khác với cậu, Sơn thích chụp ảnh với chủ thể con người. Dù thế thì giữa họ vẫn có mấy mối quan tâm về chủ đề máy ảnh. Lại cộng thêm việc lớn lên từ nhỏ với nhau nên dù cách nửa vòng Trái Đất thì hai anh em vẫn thường liên lạc, chia sẻ về sở thích của mình. Do đó mà Sơn biết về kho tàng ảnh bầu trời của cậu.
"Cũng không rõ, tự nhiên thấy hay hay nên chụp thôi"
Công vừa ngắm nghía mấy tấm hình vừa nói. Sơn gật đầu xong lại tiếp tục ngồi đọc báo.
"Thôi, anh về, đi chợ với mẹ"
"Ơ, anh không ngồi uống cốc nước vối rồi v-"
"Đủ rồi Sơn, mẹ anh nói dẫn anh đi uống trà sữa rồi "
Công nhanh chân chạy trốn khổ cái động của ông cụ Hồng Sơn. Bảo sao bố cậu ta lại tự tin giao cả cái tiệm lại cho cậu con trai trẻ tuổi của mình như vậy. Hoá ra là hai bố con tuổi đời chênh lệch, còn tuổi linh hồn thì như nhau.
Về đến nhà, mẹ cậu đã sẵn sàng áo quần, Công mặc thêm áo khoác, đội mũ rồi chở mẹ trên chiếc xe Honda super Cub 81 mà tuổi đời còn lớn hơn cả cậu. Hôm nay, hai mẹ con sẽ đi vi vu Hà Nội đến tối, bố cậu có lẽ phải ăn cơm tối một mình.
Đường xá Hà Nội trong trí nhớ của Thành Công vẫn vậy, không khác mấy so với 4 năm trước. Cậu làm sao quên được những cung đường mà bản thân đã đi mòn gót mười mấy năm cuộc đời. Có góc phố nào mà bánh xe của Thành Công chưa lăn qua.
"Đi du học chưa kịp thi bằng lái, may mà xe 50 phân khối, chạy mạnh dạn hẳn" Công thầm nghĩ.
Chiếc xe lăn bánh đến cổng chợ Đồng Xuân sau hơn một tiếng đồng hồ. Thành Công không ngờ mẹ lại kéo cậu đi chợ xa đến vậy. Nhưng nhìn cảnh chợ đông đúc, nhộn nhịp người buôn kẻ bán, hàng hoá phong phú kéo dài đến vô tận thế này, một người hướng ngoại, ham vui như Công liền có hứng thú cực kỳ.
"Ù uôi, chợ Đồng Xuân nay to hơn à mẹ?"
Công mắt lấp lánh nhìn quanh một vòng. Cậu trước đây ít khi đi chợ cùng mẹ, chợ Đồng Xuân cũng đi 1 năm được vài lần. Hình như là qua 4 năm này chợ nở hơn thì phải.
"Làm gì có, người ta có bày thêm bán thì có thôi. Đi, mẹ con mình đi vào, hôm nay oanh tạc đủ đường hết"
Mẹ cậu kéo tay Công đi vào bên trong. Công lại mắt chữ O mồm chữ A mà nhìn quanh tứ phía. Các hàng, các quán, các sạp dọc đường đi, người buôn rao hàng mời khách. Mẹ cậu một tay cầm tay Thành Công kéo đi, một tay còn lại làm đủ thứ việc: lựa hàng, trả giá, tính tiền, nhận hàng. Cuối cùng lại đưa đến tay Thành Công.
Công ngơ ngác, chỉ biết đi theo, nhìn và "wowwww", sau đó cầm hàng chục các túi xanh, hồng, đỏ ,vàng. Mẹ cậu không mua thực phẩm chế biến vì đồ ăn đã nấu sẵn ở nhà, đủ cho một ngày. Vốn định sẽ đi chơi đến tối nên hôm nay, hai mẹ con chỉ mua các loại bánh mứt, mấy món đồ gia dụng, vật phẩm gia đình.
Càn quét hết các góc chợ, từ dưới đất lên hết các tầng lầu, mẹ Công lại ghé vào một hàng bán trà khô để mua vài gói trà mạn và trà sen Tây Hồ cho bố cậu. Mẹ giới thiệu chủ hàng này là bạn cũ của mẹ, thế là 2 bà lại trò chuyện cả tiếng đồng hồ. Công được mẹ cho đi dạo quanh chợ, khi nào bà gọi thì đến xách đồ về.
Đúng ý Công, cậu cầm cái máy ảnh mang theo từ sáng, chạy ngay ra phía ngoài mấy con phố sầm uất, định bụng chụp vài tấm hình thật đẹp. Trời không phụ ý Công, hôm nay trời mát mẻ, nắng đẹp, mây trắng bồng bềnh. Cậu chụp một lượt hơn chục tấm ảnh.
Công dựa vào camera máy ảnh nhìn đường, cậu đi dạo đến khu chợ Bắc Qua. Mùi thơm từ đủ các hàng quán đồ ăn của con phố ẩm thực đánh thức các giác quan của Công. Chợt, cậu thấy một bóng người khá quen đang ngồi ăn cháo sườn bên đường. Người đó ngẩng đầu lên, cũng nhìn thấy cậu.
"Ây, cái cậu....cậu gì nhỉ? Thành Công!"
"Ủa? Sao anh lại ở đây?" Công hỏi.
Xuân Bách vẩy vẩy cậu lại, lấy một cái ghế đặt vào chỗ trống bên cạnh mình. Công tiến lại gần, ngồi xuống.
"Tôi đi mua chút nguyên liệu pha chế, sẵn đang đói nên ăn sáng luôn"
"Cậu đi đâu đây?"
Bách tiếp tục ăn nốt bát cháo sườn đang còn bốc hơi nóng. Anh định gọi một bát cho Công thì cậu ngăn lại.
"Ấy, tôi ăn rồi. Hôm nay tôi đi chợ với mẹ, đang đợi bà đứng nói chuyện với bạn nên chạy ra đây chơi chút"
"À, vậy hả"
Vừa dứt câu, chuông điện thoại của Thành Công liền rung lên, là mẹ cậu gọi.
"Thôi, tôi phải về"
"Ừ, mà này"
"Hả?"
"Khi nào có rảnh lại qua quán chơi"
"Hả-"
"Dẫn cả Cubi theo, tôi thấy thích thích cậu mèo í, cậu có rảnh dẫn cậu ấy qua chơi"
"À. Ừm"
Công chạy đi, cậu không biết vì sao Bách lại ngỏ lời mời. Mà chính Bách cũng không biết, anh chỉ là tự nhiên bắt gặp, tự nhiên muốn rủ cậu đến chơi, xong rồi...... Không biết phải làm gì tiếp theo. Bách ăn hết bát cháo, rồi tính tiền rời đi.
✰
Về lại quán, Xuân Bách bước vào bếp nhỏ phía sau quầy, đặt mấy túi đen to đùng xuống. Lọ mọ một lúc lâu mới dọn dẹp xong chiến trường trong căn bếp này. Phía sau lưng truyền đến giọng nói quen thuộc.
"Anh Bách, hôm nay có mua trà lài không anh?"
Là cô nhân viên Thanh Tâm, một nhân viên được xem là kỳ cựu của quán. Cô gái 22 tuổi với phong cách mạnh mẽ nhưng không kém phần nữ tính, mang đậm nét Hà Nội xưa đang ngó đầu vào trong bếp hỏi Xuân Bách.
"Anh mua rồi, đợt này lại tăng giá"
"Thế ạ? Thế có tăng giá không anh?"
"Không, hơn có vài nghìn, mình chịu lỗ một tí đỡ hơn là mất khách"
Bách bước ra ngoài, đeo lại tạp dề và bắt đầu mấy công việc dọn dẹp nhàm chán. "Hải Vân đâu rồi Tâm?" , Bách hỏi. Thanh Tâm ngó ngó đồng hồ đeo tay rồi trả lời:
"Nó vừa đi mua đồ ăn trưa, quán cô Trà béo ấy. Chắc sắp về rồi"
"Ừ, mà bà Trà hình như hôm qua hôm kia gì vừa nghỉ bán hả?" Bách lại hỏi
"Đúng rồi anh, đi khám bệnh, hình như tiểu đường rồi"
Lúc này, Hải Vân từ bên ngoài đi vào. Trên tay cô là ba túi bún mọc nóng hổi. Vân là một cô gái mang đậm nét cổ điển của người Hà Nội với mái tóc đen dài buộc lơi, lơ thơ vài lọn tóc mai. Nước da trắng, hồng hào, cao tầm 1m6, dáng người thanh mảnh. Năm nay mới 21 tuổi.
Cả Vân và Tâm đều là nhân viên của The B.Coffee, Vân mới làm ở đây được 1 năm, còn Tâm thì 4 năm rồi. Hải Vân là sinh viên Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, làm thêm tại quán để kiếm thu nhập phụ gia đình. Còn Tâm thì chỉ vừa tốt nghiệp cấp 3, 18 tuổi theo Xuân Bách kiếm cơm từ cái tiệm café nhỏ này. Cái quán bé tí mà đến tận 4 người, còn một anh chàng Nhật Quang nữa.
"Bà Trà, bị tiểu đường giai đoạn một, may mà đi khám phát hiện ra, chưa nặng lắm"
Hải Vân vừa đi vào bếp dọn bữa trưa vừa nói. Tâm cũng hí hoáy theo sau. "Anh vừa ăn sáng, còn no, hai đứa ăn trước đi" Bách nói vọng vào trong xong đi ra dọn bàn. Vị khách vừa rời đi để quên một tấm hình chụp mèo in liền tại bàn. Anh vội vã chạy theo, đưa tấm hình cho cậu thanh niên nọ.
Trời hôm nay có vẻ dịu, cậu bạn kia cũng đem theo một cái máy ảnh, đang loay hoay chụp trời chụp mây. Xuân Bách bất chợt nhớ đến cậu chàng Thành Công vừa gặp sáng nay.
"Này cậu!"Bách gọi lớn.
Người kia nhìn lại.
"Cậu để quên tấm hình này"
"Ôi! Cảm ơn anh"
"Không có gì"
Rồi Xuân Bách lại trở về quán, ngoài mặt vẫn bình thường nhưng đầu óc cứ mãi nghĩ về cậu trai mắt to, mặt non choẹt thẫn thờ ngắm trời ngắm mây qua khung cửa sổ ngày hôm qua.
✰
8 giờ tối, ánh đèn pha của chiếc Honda chiếu vào sân nhà, báo hiệu cho bố Thành Công đang ngồi xem thời sự về sự trở về của bà vợ và cậu con trai. Ông bước ra trước hiên nhà, nhìn đùm đùm đề đề túi nilon của hai mẹ con mà chỉ biết lắc đầu cười bất lực.
"Hết tiền~ Mẹ vào nhà trước đi, con đem đồ vào sau"
Công đá chống xe, xách hết túi to túi nhỏ vào nhà, rồi lại ra sân chạy xe đi cất. Mẹ cậu đem khoe mấy túi trà với bố của Thành Công, xem lại thành quả của hai mẹ con hôm nay.
"Hai mẹ con mua hết tiền chưa?"
"Hết rồi bố ạ. Mẹ dắt con đi đủ các nơi, mệt hết cả người"
Công cất giọng than vãn bị mẹ búng vào tai một cái. Một nhà ba người dọn dẹp sạch sẽ đống đồ đem từ chợ về. Xong xuôi, Thành Công về lại phòng, tắm rửa sạch sẽ thì ngã nhào lên giường. Cái cột sống u80 của cậu cử nhân Thành Công hôm nay thực sự đã quá tải.
"Ối! Cái gì vậy?!"
Thành Công hét toáng lên khi cảm nhận thấy có thứ gì động đậy dưới tấm chăn của mình. Lật mép chăn lên, hóa ra là con mèo lười Cubi đang ngủ bị cậu đè lên nên cuộn mình khó chịu. Nó kêu một tiếng cáu bẩn rồi chạy đi. Công mở cửa tiễn con mèo đi, tim vẫn còn đập loạn.
" Gì mà la toáng lên thế con?"giọng mẹ cậu từ dưới lầu hỏi vọng lên.
"Không có gì mẹ ơi, Cubi nó nằm ngủ mà con không thấy nên giật mình"
"Bố thả nó vào nằm cho mát đấy, bình thường anh đi, phòng anh toàn cho Cubi ngủ nên nó quen rồi" bố Công đáp lời.
Được rồi, địa bàn của cậu bị con mèo mập kia ngang nhiên đánh chiếm, Thành Công bức bối nhìn thấy Cubi còn ngồi ở trước cửa liếm lông thì nhanh chân đá vào mông nó một cái rồi đóng cửa lại. Cubi gào lên, rồi chạy xuống lầu.
Cậu đi đến bàn học cạnh cửa sổ, nhớ đến mấy tấm hình ban sáng vừa lấy về liền đem ra ngắm nghía. Nhìn mấy ánh mây bồng bềnh mà mình chụp được, Công thích thú, lấy bút ra note lại vài dòng về dòng máy, ngày tháng như thói quen.
Đến tấm hình chụp Bách, Công khựng lại. Cậu ngắm nghía nó một cách tỉ mỉ, nhìn dáng hình anh nhân viên đang chăm chú vào phin cafe. Công nhớ đến lời mời ban sáng. *Ting* tiếng thông báo điện thoại vang lên.
"Gì vậy?"
Công mở khoá màn hình, là thông báo có follow mới từ ứng dụng Instagram. Cậu nhấn vào xem. Lượt theo dõi đến từ người dùng masonnguyen.27. Dấu chấm hỏi lớn xuất hiện trong đầu cậu. Công bấm vào trang cá nhân của người này xem.
Ins:
Bạn có một follow mới từ masonnguyen.27.
Trang cá nhân của masonnguyen.27
Thành Công lướt xem một lượt, do dự rồi bấm theo dõi.
✰
"Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông
Một người chín nhớ mười mong một người
Gió mưa là bệnh của trời
Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng..."
_Tương tư_
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co