Truyen3h.Co

Ba Thằng Sóc

10

Mario_0000

Sang chỉ biết cười bất lực, nụ cười méo mó ẩn sau lớp bụi vôi. Nhưng ngay giây sau, Anh Cường hạ thấp giọng, một câu nói thốt ra như một nhát dao chém ngang không khí, khiến Sang sững sờ:
Anh Cường: "Hay là... tại vì mày thích đàn ông, nên mày mới không muốn lấy vợ?"
Toàn thân Sang cứng đờ. Chiếc xẻng trong tay anh rơi xuống đống cát phát ra một tiếng phập nặng nề. Da mặt anh từ đỏ hửng vì nắng bỗng tái mét đi trong tích tắc. Anh đảo mắt nhìn quanh một lượt đầy sợ hãi, thấy mấy anh thợ khác vẫn đang mải mê làm việc, tiếng máy trộn vẫn át đi lời nói vừa rồi, anh mới kịp hoàn hồn. Sang bước vội tới, nắm lấy cánh tay xăm trổ của Anh Cường, kéo gã ra một góc khuất sau bức tường đang xây dở.
Sang: "Anh... Anh Cường... Anh nói cái gì vậy? Sao anh lại nói chuyện đó ở đây?"
Giọng Sang lạc đi, đầy sự hoảng loạn. Anh Cường nhìn thẳng vào mắt Sang, vẻ mặt gã không có chút gì là khinh bỉ, chỉ có sự điềm tĩnh của một kẻ đã nếm đủ mùi đời:
Anh Cường: "Mày bình tĩnh đi. Tao thương thằng Sóc nên tao mới nói. Mày nhìn tao coi, cái danh giang hồ làm ai cũng sợ, nhưng thằng Sóc thấy tao nó vẫn mừng, nó vẫn bá cổ tao làm tao vui lắm. Mày là Ba nó, tao nể mày nên tao mới để ý hỏi han thiệt lòng..."
Sang run rẩy, mồ hôi hột rịn ra thái dương, giọng lấp bấp:
Sang: "Nhưng... nhưng chuyện anh vừa nói về em... sao anh lại biết?"
Anh Cường thở dài, đưa tay vuốt ngược mái tóc húi cua, hạ giọng xuống mức tối đa:
Anh Cường: "Tối kia, tao nhậu về muộn đi ngang nhà mày. Tao định ghé vô xin miếng nước thôi, mà tao thấy thằng Quân với mày... à... ừm... tụi mày đang ngoài hiên..."
Mặt Sang lúc này không còn một giọt máu. Đôi bàn tay chai sạn của anh run bật lên, anh nắm chặt lấy bàn tay to lớn của Anh Cường như đang bấu víu vào một sợi rơm cứu mạng, mắt anh đỏ hoe, khẩn thiết:
Sang: "Anh Cường... em xin anh... em lạy anh... Làm ơn giữ kín chuyện này giúp em. Thằng Sóc nó còn nhỏ, làng xóm mà biết chắc em chết mất... Chuyện này... có gì tối em nói sau với anh, nha anh Cường?"
Nhìn dáng vẻ khốn khổ của người cha đơn thân, Anh Cường gật đầu, vỗ mạnh vào vai Sang một cái đầy cảm thông. Cái vỗ vai nặng trịch như muốn trấn an linh hồn đang chao đảo của bạn mình.
Anh Cường: "Ừ, tao biết rồi. Lo mà làm tiếp đi, đừng để tụi nó nghi ngờ. Tao không phải hạng người đi đâm bị thóc chọc bị gạo đâu mà sợ."
Sang hít một hơi thật sâu, cố nuốt ngược sự bàng hoàng vào trong. Anh quay lại đống hồ, đôi tay lại cầm xẻng xúc, nhưng nhịp điệu giờ đây đã trở nên nặng nề và lạc nhịp. Bóng tối của bí mật vừa bị một "con hổ" nhìn thấu, khiến trái tim anh thắt lại vì sợ hãi, nhưng cũng thấp thoáng một nỗi hy vọng mơ hồ về một sự thấu hiểu khác giữa những người đàn ông phong trần.
...
Đêm ở vùng quê tĩnh mịch đến nao lòng. Tiếng sương đêm rơi thầm thì trên tàu lá chuối, quyện cùng mùi đất ẩm và hương hoa cau thoang thoảng trong gió. Sau khi tiễn Sóc qua nhà bà Mười, Sang nằm vật ra chiếc chõng tre trước hiên. Tiếng chõng kêu văng vắc theo mỗi nhịp thở nặng nề của anh. Ánh trăng ngoài kia treo lơ lửng như một con mắt bạc đang soi xét vào góc khuất nhất của lòng người.
Sang gác tay lên trán, đầu óc rối bời như mớ nhợ câu bị rối. Anh lo. Anh Cường "Hổ" không phải như Chiến hay Quân – những thằng bạn lớn lên cùng nhau, có thể đấm nhau rồi lại ôm nhau uống rượu. Cường là dân đàn anh, một kẻ có quá khứ lừng lẫy và cái uy của một con hổ dữ đã thu nanh vuốt. Một người như vậy, liệu có xem bí mật của anh là một trò cười, hay là một cái thóp để bóp nghẹt cuộc đời anh?
Đang mải suy nghĩ, tiếng bước chân trần nện trên nền đất cát mỗi lúc một gần. Bạch... bạch... Nhịp chân vững chãi, không chút do dự. Sang giật mình bật dậy, tim đập loạn xạ trong lồng ngực. Anh Cường hiện ra dưới bóng trăng, mặc chiếc áo ba lỗ màu đen để lộ bắp tay xăm hình con hổ uốn lượn đầy đe dọa, tay cầm bình rượu đế một lít còn sủi tăm.
Sang: "Anh... Anh Cường! Sao anh tới giờ này... Dạ, mời anh ngồi."
Giọng Sang lấp bấp, anh vội vã lùi lại nhường chỗ ở mép chõng. Anh Cường không nói không rằng, đặt mạnh bình rượu xuống mặt tre phát ra tiếng cộp khô khốc, rồi gã ngồi xuống, đôi vai rộng bản choán hết cả một góc không gian. Mùi rượu nồng quyện với mùi thuốc lá rân ra từ người gã.
Anh Cường: "Làm cái gì mà mày như gà mất thóc vậy Sang? Ngồi xuống. Tao có ăn thịt mày đâu mà sợ, với lại mày nói tối gặp để nói còn gì."
Sang khép nép ngồi xuống phía đối diện, đôi bàn tay đan chặt vào nhau, không dám ngước mắt nhìn thẳng vào gương mặt chữ điền gai góc của người đàn anh.
Sang: "Dạ... tại em lo. Chuyện lúc chiều ở công trường... em thiệt tình không biết nói sao cho anh hiểu."
Anh Cường nhếch môi, một nụ cười không rõ là mỉa mai hay cảm thông. Gã mở nắp bình rượu, một mùi men cay nồng lập tức xộc lên mũi, chiếm trọn bầu không khí. Gã không rót ra chén mà đưa thẳng bình rượu lên miệng, tu một hơi dài rồi khà ra một hơi sảng khoái.
Anh Cường: "Rồi, giờ không có ai hết. Có gì mày nói tao nghe. Thằng Quân... và cái chuyện tao thấy tối đó. Mày định giấu tới lúc xuống lỗ luôn hả?"
Sang hít một hơi thật sâu, cảm giác như mình đang đứng trước một vị phán quan. Sự im lặng giữa hai người đàn ông kéo dài, chỉ có tiếng gió lùa qua kẽ lá dừa xào xạc như tiếng thở dài của đêm.
Sang: "Anh Cường... Em với nó... thiệt tình là bạn bè lâu năm. Nhưng cái chuyện đó... em cũng không biết tại sao nó lại tới mức này. Em cũng là đàn ông, cũng muốn có vợ có con đàng hoàng như người ta, nhưng mà... cái tâm tính bên trong, em không sửa được. Anh là người đời, chắc anh thấy khinh em lắm phải không?"
Anh Cường đặt bình rượu xuống, đôi mắt sắc lẹm nhìn xoáy vào Sang. Gã đưa bàn tay to lớn vỗ mạnh vào đùi mình, giọng trầm đục:
Anh Cường: "Khinh? Đụ mẹ, tao đi tù về, lăn lộn từ Nam ra Bắc, thể loại nào tao chưa thấy? Tao thấy mấy thằng đạo đức giả, miệng nói lời thanh cao mà làm chuyện súc sinh còn nhiều hơn. Còn mày... tao để ý mày bấy lâu nay, mày lo cho thằng Sóc, mày làm lụng cực khổ, tao quý cái đó."
Gã dừng lại một chút, ánh mắt chợt tối đi khi nhìn về phía hàng rào dâm bụt.
Anh Cường: "Tao chỉ thấy lạ... là nhìn mày nam tính vầy, sao lại chịu để tụi nó... 'đè' ra như vậy? Mày không thấy nhục à?"
Sang cúi đầu, hai tai đỏ ửng vì hổ thẹn nhưng giọng nói bỗng trở nên chân thật lạ kỳ:
Sang: "Em cũng thấy nhục chứ anh. Nhưng ở cái làng này, cô đơn lắm anh Cường ơi. Tụi nó hiểu em, tụi nó cho em cái cảm giác... được là chính mình mà không bị ai dòm ngó. Em xin anh... xin anh đừng nói cho ai biết. Em chết cũng được, nhưng thằng Sóc nó cần một người Ba tử tế để nhìn vào."
Anh Cường im lặng hồi lâu, rồi gã vươn tay cầm lấy bình rượu, đưa về phía Sang.
Anh Cường: "Uống đi. Tao đã nói tao không phải hạng người đó. Tao tới đây không phải để tống tiền hay sỉ nhục mày. Tao chỉ muốn biết... cái bí mật này của mày, nó còn sâu tới mức nào thôi."
...
Đêm càng về khuya, sương đọng trên lá chuối bắt đầu rớt xuống hiên nhà nghe tí tách, tí tách. Mùi rượu đế nồng nặc quyện với mùi thuốc lá của Anh Cường tạo thành một bầu không khí đặc quánh, bức bối dưới mái hiên chật hẹp. Bình rượu một lít đã vơi đi quá nửa, gương mặt cả hai đàn ông đều đã đỏ rực dưới ánh trăng. Rượu vào lời ra, cái uy nghiêm của gã đàn anh giang hồ dần nhường chỗ cho sự tò mò trần trụi, bản năng.
Anh Cường cầm bình rượu tu thêm một hơi cháy cổ, khà ra hơi men rồi nhìn xoáy vào Sang. Đôi mắt gã như hai hòn than đang cháy dở, hừng hực một thứ tò mò rất đàn ông.
Anh Cường: "Đụ mẹ, tao nói thiệt với mày, đời tao lang bạt từ Nam chí Bắc, vào sinh ra tử không thiếu, gái gú tao chơi cũng mòn hết cả lỗ lồn rồi. Thứ gì trên đời tao cũng nếm qua, nhưng mà... hai thằng đàn ông với nhau, tao vẫn đéo hình dung ra tụi mày 'chơi' bằng cách nào? Bộ không có cái lồn, tụi mày không thấy thiếu hả mạy?"
Sang cúi gầm mặt, bàn tay bấu chặt vào mép chõng tre, giọng ấp úng vì hổ thẹn lẫn hơi men đang làm đầu óc quay cuồng:
Sang: "Dạ... thì cũng... cũng giống như đàn bà thôi anh. Cốt là ở... ở cái cảm giác..."
Anh Cường cười gằn, giọng rổn rảng rặt chất giang hồ thô mộc. Gã vươn bàn tay to lớn xăm hình con hổ, bóp mạnh vào bắp đùi săn chắc của Sang khiến anh giật mình.
Anh Cường: "Đụ mẹ, giống là giống thế nào? Đàn bà nó có cái lồn để mà đâm, còn mày... đụ mẹ, cái lỗ đít có chút éc vầy, mà con cặc thằng đàn ông thì bự như cái chày, đâm vào bằng đường nào? Mày không sợ nó đâm lòi ruột, hay tét lỗ hết đường ỉa đái sao mạy?"
Sang đỏ bừng cả mặt, nóng ran từ mang tai xuống cổ. Anh lí nhí, giọng run run:
Sang: "Thì... thì cũng phải từ từ... dùng nước bọt hay dầu mỡ gì đó cho nó trơn... Ban đầu thì thốn, đau muốn chết đi sống lại, nhưng mà khi nó lút cán vô rồi... nó nóng... nó kẹp chặt... sướng lắm anh Cường ơi..."
Anh Cường nghe tới đó thì hơi thở bỗng dồn dập hơn. Gã nhìn chằm chằm vào đôi môi đang run rẩy của Sang, rồi liếc xuống vùng hạ bộ của người cha đơn thân. Sự tò mò trong gã lúc này đã chuyển hóa thành một thứ dục vọng nguyên thủy, nóng bỏng như dung nham.
Anh Cường: "Đụ mẹ mày nói nghe đã vậy? Tao hồi đó ở trong trại, cũng nghe tụi nó kể chuyện 'đâm đít' nhau suốt, mà lúc đó tao thấy tởm. Sao giờ nghe mày nói, tao lại thấy ngứa ngáy cái cặc quá vậy nè? Tao đéo tin cái lỗ chút xíu của mày mà 'ăn' được con cặc gân guốc của thằng đàn ông lực điền."
Sang nuốt nước miếng ực một cái, hơi rượu làm anh dạn dĩ hơn, hoặc giả anh đã quá quen với việc bị những người đàn ông vạm vỡ chiếm hữu. Anh ngước mắt nhìn gã đàn anh, giọng thì thầm đầy khiêu khích:
Sang: "Anh không tin... thì anh cứ thử coi. Anh là hổ rừng, chắc cái cặc anh cũng dữ dằn lắm, để xem cái lỗ đít của thằng dân quê này có chịu nổi sức anh không..."
Anh Cường nghiến răng, tiếng xương hàm chuyển động nghe khục khục. Gã buông bình rượu xuống, đứng dậy lù lù như một ngọn núi đen sẫm che khuất cả ánh trăng.
Anh Cường: "Đụ mẹ mày, mày thách tao hả Sang? Để tao coi cái lỗ của mày dẻo tới đâu mà thằng Quân, thằng Chiến nó mê mệt tới vậy. Nếu hôm nay tao đâm tét lỗ mày, mày đừng có trách thằng đàn anh này ác nghe con!"
Không gian quanh hai người đàn ông như đông cứng lại, chỉ còn tiếng thở hì hục và mùi rượu nồng nặc. Trên chiếc chõng tre cũ kỹ, một cuộc "thử nghiệm" đầy bạo liệt và trần trụi sắp sửa bắt đầu, nơi mà cái danh giang hồ của Anh Cường sẽ va chạm trực tiếp với sự dâm dật tiềm ẩn trong người Sang.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co