2
Đêm đó, làng quê chìm trong bóng tối tĩnh mịch, chỉ còn tiếng dế mèn nỉ non dưới những bụi cỏ và tiếng gió xào xạc qua rặng tre già. Dưới hiên nhà Sang, ánh đèn sợi đốt vàng vọt hắt xuống chiếc bàn tròn la liệt vỏ chai rượu đế và đĩa mồi đã cạn.
Hội bạn nhậu đã lần lượt ra về. Thành "Cò" với gương mặt mệt mỏi vì những chuyến xe hàng dài ngày, Hữu "Lụa" trắng trẻo cười nói rôm rả về tiệm may, và Quân "Sông" với bắp tay xăm trổ đầy vẻ cọc cằn đều đã dắt xe rời đi, để lại sự im lặng bao trùm. Sóc đã được chú thím Mười bế sang nhà ru ngủ từ sớm, ngôi nhà nhỏ chỉ còn hai người đàn ông đối diện nhau qua làn khói thuốc.
Sang ngồi đó, đôi mắt ngây dại vì hơi men, gương mặt đỏ bừng lên dưới ánh đèn vàng. Anh nhìn đăm đăm vào ly rượu cặn, lòng nặng trĩu một khối đá nghìn cân. Chiến – khi ấy cũng đã ngà ngà say, nhưng bản tính hào sảng vẫn khiến gã nhận ra sự bất thường của thằng bạn. Gã vỗ mạnh vào vai Sang, giọng ồm ồm:
Chiến: "Sao, có chuyện gì mà nay nhậu dữ mậy? Coi cái mặt mày kìa, buồn như đưa đám. Có chuyện gì nói nghe coi ba thằng Sóc!"
Sang ngước mắt nhìn Chiến. Trong cơn say, vẻ gai góc, vạm vỡ của Chiến bỗng trở thành một chỗ dựa mà anh hằng khao khát. Môi Sang run run, anh thốt lên bằng giọng khàn đặc:
Sang: "Nói ra... sợ mày chê bai tao. Sợ mày coi tao không ra gì..."
Chiến cười khà khà, quăng điếu thuốc cháy dở xuống đất, dùng đôi bàn tay to lớn bóp chặt lấy bả vai Sang, lắc mạnh như muốn đánh thức người bạn:
Chiến: "Đụ mẹ, bạn bè anh em đó giờ, cùng chung cái xóm này từ nhỏ tới lớn, mắc gì mà tao chê bai mày? Tao với mày còn lạ gì tính nhau nữa. Có chuyện gì khuất tất, mày cứ nói trắng ra đi. Thằng Chiến này nghe hết!"
Sang nuốt nước miếng, cổ họng anh khô khốc. Bí mật về việc tại sao vợ bỏ đi, về lý do anh chưa bao giờ dám nhìn thẳng vào một người đàn bà nào trong làng, và về cái khát khao thầm kín với những thân hình đồng loại... tất cả đang chực chờ vỡ òa ra dưới ánh đèn vàng vọt ấy. Anh nhìn sâu vào đôi mắt bặm trợn nhưng chân thành của Chiến, môi hé mở:
Sang: "Chiến à... tao không có giống mày... tao... tao không có thích đàn bà..."
Câu nói ấy rơi vào không gian, tĩnh lặng và nặng nề, đánh dấu sự khởi đầu cho mối quan hệ đầy tội lỗi nhưng cũng đầy gắn bó giữa người cha đơn thân và gã thợ hàn giữa làng quê nghèo.
...
Ánh đèn vàng vọt trên hiên nhà khẽ chao đảo theo cơn gió lùa, hắt lên gương mặt Chiến một vẻ kinh ngạc tột độ. Gã dường như tỉnh rượu ngay tức khắc, đôi mắt nheo lại, chống khuỷu tay lên đùi, hướng sát mặt về phía Sang như để nhìn cho rõ xem thằng bạn thân có đang mê sảng hay không.
Chiến: "Gì? Đụ mẹ, mày nói cái gì? Say quá hóa rồ hả Sang?"
Sang không né tránh, đôi mắt anh đỏ hoe, chứa đựng cả một bầu trời u uất bấy lâu nay được dịp vỡ bờ. Giọng anh run rẩy nhưng rành rọt, kể về cái thực tại tàn nhẫn đằng sau lớp vỏ bọc một người cha mẫu mực. Anh kể về nỗi ám ảnh khi phải gồng mình làm một người đàn ông "bình thường" giữa làng quê đầy định kiến, về cuộc hôn nhân chóng vánh chỉ để che mắt thế gian.
Sang: "Mẹ thằng Sóc... cô ấy không có đi làm xa đâu Chiến. Cổ phát hiện ra tao... cổ ghê tởm tao rồi bỏ đi khi thằng nhỏ mới tròn một tuổi. Mấy năm qua, tao sống mà như chết tầng trong lòng. Tao thèm một cái chạm, thèm được là chính mình mà không được..."
Chiến lặng người đi, gương mặt bặm trợn thường ngày giờ đờ ra vài giây. Cái sự thật này quá sức tưởng tượng với một gã thợ hàn chỉ biết đến sắt thép và rượu đế. Nhưng rồi, nhìn thấy giọt nước mắt lăn dài trên gò má ngăm đen của bạn, bản tính hào sảng của gã trỗi dậy. Chiến vỗ mạnh vào đùi Sang, giọng trầm xuống:
Chiến: "Thôi... tao hiểu rồi. Khổ thân mày quá. Đụ mẹ, cần gì cứ nói tao, giúp được gì tao giúp, anh em mà."
Sang ngước gương mặt ngây dại vì men tình và men rượu nhìn Chiến, đôi môi mím chặt rồi thốt lên một câu khiến không gian như ngưng đọng:
Sang: "Vậy mày đụ tao đi."
Chiến sốc đến mức suýt ngã ngửa khỏi ghế, miệng lấp bắp, hai tay quơ quào giữa không trung:
Chiến: "Gì... đụ... đụ mày? Mày điên rồi! Đàn ông với nhau... rồi... rồi chơi lỗ nào?"
Sang: "Lỗ đít tao."
Chiến trợn mắt, da mặt đỏ gay vì xấu hổ và sợ hãi:
Chiến: "Đụ mẹ, dơ bỏ mẹ! Dính cứt rồi sao? Tao không làm được đâu Sang ơi!"
Sang tiến sát lại, hơi thở nồng mùi rượu phả vào mặt bạn, ánh mắt cầu khẩn:
Sang: "Yên tâm, không có dính đâu. Mày không cần làm gì hết, cứ nằm yên là được rồi."
Nói đoạn, Sang dùng sức đẩy Chiến nằm ngửa ra tấm mũ trải trên nền hiên. Chiến giật thót, cơ thể vạm vỡ run lên bần bật, đôi mắt nhìn giáo giác xung quanh rặng tre:
Chiến: "Khoan... khoan mạy! Đang lộ thiên, lỡ ai đi ngang qua thấy là chết cả lũ đó Sang!"
Sang dùng đôi bàn tay rắn chắc ấn mạnh vào vai Chiến, khóa chặt gã thợ sắt dưới thân mình:
Sang: "Yên tâm, giờ này làng xóm ngủ hết rồi, có ai đâu mà sợ."
..
Khi Sang bất ngờ đổ người xuống, đôi bàn tay chai sần vì cầm cuốc khẽ run rẩy chạm vào khóa quần của gã, Chiến giật mình như bị điện giật, gã lắp bắp, giọng khàn đặc vì kinh hãi:
Chiến: "Mày... mày xỉn quá rồi điên hả Sang? Buông ra! Đụ mẹ, mày làm cái gì vậy mậy?"
Nhưng Sang không dừng lại. Ánh mắt anh lúc này không còn là của người cha nghiêm khắc hay người nông dân lam lũ, mà là ánh mắt của một con thú bị bỏ đói tình cảm quá lâu, tìm thấy một nguồn sống duy nhất. Anh không nói một lời, chỉ im lặng kéo tuột chiếc quần đùi của Chiến xuống. Thân cặc vạm vỡ, gân guốc của gã thợ sắt vốn đang ngủ yên bỗng chốc bật ra, đỏ tía và nóng hổi dưới ánh sáng mờ ảo.
Chiến thở hắt ra, đôi bàn tay to lớn bấu chặt lấy mép chõng tre, cơ bụng gồng cứng lại thành từng múi như đá tảng khi đầu lưỡi mềm mại, nóng ấm của Sang lướt nhẹ qua phần quy đầu đang rỉ nhựa.
Chiến: "Hự... Sang... dừng lại... đụ mẹ... mày có điên không Sang..."
Tiếng rên rỉ của Chiến lạc đi giữa không gian tĩnh mịch. Khi Sang há miệng, từ từ ngậm trọn lấy phần đầu khấc to lớn, tiếng chùn chụt của nước bọt ma sát với lớp da quy đầu vang lên đầy kích thích. Chiến ngửa cổ ra sau, gân cổ nổi lên cuồn cuộn, một cảm giác khoái lạc chưa từng có trong đời ập đến khiến gã choáng váng. Gã thợ sắt vốn sống đời thô mộc, vợ con đề huề nhưng chưa bao giờ biết đến sự chiều chuộng xác thịt đầy kỹ nghệ và dâm dật thế này.
Chiến: "Đụ mẹ... mấy chục năm qua... không có ai bú cặc cho tao hết... vợ tao cũng không... mà sao... sao nay mày lại bú cặc tao như thế này hả Sang?"
Giọng Chiến run lên, vừa có sự kinh ngạc, vừa có sự hưng phấn tột cùng đang nhấn chìm lý trí. Sang bắt đầu đẩy nhịp điệu nhanh hơn, đôi bàn tay anh nắm chặt lấy gốc cặc rậm lông của Chiến, môi mút mát mạnh bạo tạo nên những âm thanh ướt át. Đầu lưỡi của anh không ngừng lướt qua lỗ tiểu, rồi liếm dọc theo những đường gân xanh xao đang căng phồng trên thân thịt.
Nước bọt chảy tràn ra, làm ướt sũng cả vùng bẹn của Chiến, mùi mồ hôi nam tính quyện với mùi rượu trắng tạo thành một thứ hương vị kích dục nồng nặc. Chiến bắt đầu mất kiểm soát, đôi bàn tay gã không còn đẩy Sang ra nữa mà chuyển sang luồn vào tóc bạn, ghì chặt đầu Sang vào sâu thêm chút nữa.
Chiến: "Ư... ừ..... đụ mẹ cái miệng mày...!"
Từng nhát mút của Sang như rút cạn hơi thở của Chiến. Khoang miệng ấm nóng và đầy sự bao bọc của người bạn thân khiến gã thợ sắt thấy mình như đang tan chảy. Cảm giác bao quy đầu bị tuột ra rồi lại bị lớp môi mềm ép chặt lấy thân cặc tạo nên một sự cọ xát mãnh liệt. Chiến gồng người, hai chân dang rộng không ngừng run rẩy trên tấm mũ, hơi thở dồn dập, đứt quãng.
Chiến: "Đụ mẹ... sướng... sướng quá... mày làm tao điên thật rồi Sang ơi... hự... mút mạnh cái đầu khấc tao... đúng rồi... chỗ đó..."
Giữa cái tĩnh lặng của làng quê, nơi mà chỉ vài bước chân nữa là nhà Chú Mười đang ru bé Sóc ngủ, thì ở đây, hai người đàn ông đang chìm trong một cuộc hoan lạc trần trụi và đầy tội lỗi. Những tia lửa dục vọng bắn ra từ sự va chạm của lưỡi và da thịt còn nóng hơn cả những tia lửa hàn trong xưởng của Chiến. Sang vẫn miệt mài, say mê như muốn dùng hơi ấm của mình để sưởi ấm cho cái bản dạng giới bị vùi dập bấy lâu, trong khi Chiến hoàn toàn gục ngã trước sự sung sướng đầy nhục dục mà thằng bạn thân mang lại.
...
Sang quỳ đó, đôi vai săn chắc run lên theo từng nhịp thở dồn dập. Anh vùi mặt vào giữa hai đùi Chiến, đôi mắt ngấn nước vì sự chèn ép của khối thịt khủng trong khoang miệng. Từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má ngăm đen, không phải vì đau, mà vì một sự giải tỏa tâm linh nghiệt ngã sau bao năm kìm nén.
Lưỡi của Sang linh hoạt lạ thường, nó đảo quanh lỗ tiểu đang rỉ ra những giọt dịch dâm đãng, rồi đột ngột rời khỏi thân cặc gân guốc để lặn xuống phía dưới. Anh há miệng, ngậm trọn lấy đôi trứng dái rậm lông, căng mọng của Chiến.
Chiến: "Hự... đụ mẹ... mày làm cái gì vậy Sang? Đừng... đừng có mút chỗ đó... ư... ướt quá... sướng chết tao rồi Sang ơi!"
Chiến rít lên qua kẽ răng, tiếng rên rỉ mang theo sự thô mộc, hoang dại của một gã đàn ông miệt vườn lần đầu biết đến cảm giác bị chinh phục bởi một người đàn ông khác. Đôi bàn tay to lớn, đầy vết chai của gã bám chặt vào bả vai Sang, vừa như muốn đẩy ra vì sợ hãi sự "lệch lạc" này, vừa như muốn ghì chặt lấy vì khoái cảm đang chạy dọc sống lưng như điện xẹt. Những thớ cơ đùi của Chiến giật nảy liên hồi, mồ hôi bóng loáng bết dính giữa hai cơ thể.
Trong lúc miệng vẫn đang say mê mút mát, tạo nên những âm thanh chùn chụt, sùp soạp đầy nhục dục, bàn tay của Sang lại âm thầm luồn ra phía sau. Dưới ánh đèn vàng, những ngón tay thon dài, rắn rỏi của người cha đơn thân bắt đầu tự tìm kiếm miệng lỗ đít của chính mình. Anh dùng nước bọt dính dớp từ miệng mình bôi lên đầu ngón tay, rồi từ từ ấn vào trong.
Sang khẽ hừ hừ trong cổ họng, cảm giác thốn rát ban đầu nhanh chóng bị thay thế bằng một luồng nhiệt chạy thẳng lên đại não. Anh đang chuẩn bị cho mình, chuẩn bị để được đón nhận sự thô bạo của gã bạn thân vào bên trong phần sâu kín nhất.
Chiến cúi đầu nhìn xuống, thấy thằng bạn thân vừa bú cặc mình say đắm, vừa tự nới lỏng phía sau, gã bỗng thấy da gà nổi lên vì một sự kích thích điên rại.
Chiến: "Mày... mày tự làm thiệt hả Sang? Đụ mẹ, nhìn mày lúc này... tao không còn nhận ra thằng Sang 'ba thằng Sóc' nữa rồi. Mày dâm quá... dâm hơn cả mấy con đĩ ở quán bia ôm luôn rồi mạy!"
Giọng Chiến khàn đặc, đầy vẻ thô tục nhưng không giấu được sự thèm khát đang bùng cháy trong mắt. Gã nhìn thấy cái cách Sang dùng lưỡi liếm láp bao quy đầu của mình, nhìn thấy những đường gân trên thân cặc mình căng phồng lên khi được bao bọc bởi khoang miệng ấm nóng và đầy nước bọt ấy.
Chiến: "Ư... đúng rồi... mút mạnh chỗ lỗ tiểu đó... ôi cái thằng điên này... mày định bú cho tao ra luôn tại chỗ hả? Từ từ... để tao... tao nhìn mày cái đã..."
Chiến thở hốc hác, đôi mắt bặm trợn giờ đây chứa đầy sự hỗn loạn giữa đạo đức và bản năng. Gã lo sợ, gã sợ lỡ có ai đi soi ếch ngang qua, sợ cái xã hội làng quê này phát hiện ra hai thằng đàn ông đô con lại đang làm những chuyện "bại hoại" này dưới hiên nhà. Nhưng sự ma sát mãnh liệt từ lưỡi của Sang, cái cảm giác bao quy đầu được kéo căng rồi lại bị hút chặt, và âm thanh bú mút dâm dật khiến đôi chân gã mềm nhũn, không thể đứng dậy.
Sang ngước mắt nhìn lên, một sợi chỉ bạc nước bọt kéo dài từ miệng anh đến quy đầu của Chiến, lấp lánh dưới ánh đèn. Anh buông cặc bạn ra, giọng nói đẫm mùi tình dục:
Sang: "Chiến... lỗ đít tao... tao nới lỏng rồi. Mày nhìn đi... nó đang đợi mày đó."
Chiến nhìn chằm chằm vào nơi thầm kín của Sang đang lấp loáng nước bọt, cổ họng gã khô khốc, con thú trong người gã bắt đầu gầm gừ, sẵn sàng lao vào xé nát lớp vỏ bọc bình yên của cả hai.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co