Truyen3h.Co

bắc khang • merci

²⁸

aijsrx

không lan truyền dưới mọi hình thức, không đem nó đi đâu cả, đây là fanfic!

up trên đây 2-3 ngày, rồi mình sẽ up docs vì có một số bạn nhắn mình bảo đọc docs không được.

vậy nhé, yêu cả nhà.

------

dứt lời, đình bắc quay lại, ánh mắt cậu lúc này không còn chút ngượng ngùng hay do dự nào nữa, chỉ còn lại một ngọn lửa cháy bỏng, mãnh liệt, như thể tất cả những ngày kìm nén, những lần dừng lại giữa chừng, những cái ôm nhẹ nhàng chỉ là lớp vỏ che giấu cơn khát khao đang bùng nổ trong cậu. cậu bước tới, hai tay luồn xuống dưới eo anh, bế phắt anh lên một cách nhẹ nhàng. văn khang giật mình, tay vô thức bám chặt lấy vai cậu, mắt mở to, mặt đỏ bừng, giọng run run: "e-em..."

"là anh nói đấy nhé."

đình bắc nói ngắn gọn như đang đưa ra lời cảnh cáo rồi cúi xuống hôn anh, môi chạm môi anh trong nụ hôn như một cơn bão được thả ra sau bao ngày kìm nén. môi cậu ép sát, mạnh mẽ đến mức văn khang khẽ rùng mình, hơi thở bị cậu cướp mất ngay từ giây đầu tiên.

lưỡi cậu xâm nhập không báo trước, cuốn phăng lấy lưỡi anh, quấn chặt, mút mạnh như muốn rút hết không khí trong phổi anh ra. cậu liếm dọc theo vòm miệng anh, chậm rãi rồi đột ngột dồn dập, cắn nhẹ vào môi dưới anh đến mức anh giật mình, rồi lập tức mút lấy chỗ vừa cắn, vừa ngọt ngào vừa hung bạo như vừa trừng phạt vừa dỗ dành.

"ưm..."

nụ hôn sâu đến mức văn khang cảm giác như bị nuốt chửng, mọi giác quan của anh bị cậu chiếm lĩnh, vị mặn của mồ hôi trên môi cậu, hơi thở nóng hổi phả vào da mặt anh, tiếng tim đập thình thịch vang vọng qua lớp áo mỏng khi ngực cậu ép sát ngực anh.

tay cậu siết chặt eo anh, những ngón tay bấu sâu vào da thịt, kéo anh dính chặt vào mình đến mức không còn khe hở nào. cơ thể cậu cứng như đá, nóng ran, dương vật vẫn còn cương cứng bên trong anh khẽ cọ xát mỗi khi cậu siết chặt hơn khiến anh rên lên nghẹn ngào ngay trong miệng cậu.

bên dưới, cậu cọ xát nhẹ nhàng nhưng đầy ý đồ, phần thân dưới của cậu trướng to, cứng lại, cọ vào đùi anh qua lớp quần mỏng khiến anh run lên, mặt đỏ bừng, hơi thở dồn dập hơn. văn khang cảm nhận rõ ràng sự trướng to ấy, cảm nhận được sức nóng từ cậu lan tỏa khiến anh vừa xấu hổ vừa khao khát, vừa muốn đẩy ra vừa muốn ôm chặt hơn.

anh ôm lấy cổ cậu, tay bấu chặt vào vai cậu, môi bị cắn mút, bị mút mát, bị lưỡi cậu cuốn lấy quấn quýt, liếm láp nhưng sự tò mò và nổi niềm trong lòng anh đang dâng lên rất mãnh liệt.

cậu nâng đỡ anh lên bàn, bàn gỗ nhỏ đối diện giường, nơi chất vài quyển sách nhưng còn chẳng quan trọng nó, cậu đặt anh ngồi lên, rồi đứng giữa hai chân anh, tay vẫn siết eo anh, kéo anh sát hơn. cậu hôn anh tiếp, hôn sâu hơn, nụ hôn sẽ chẳng dừng lại cho đến khi anh rên rỉ hết hơi.

lúc ấy, cậu mới tạm thời buông ra nhìn anh, nhìn đôi mắt long lanh nước mắt, nhìn đôi môi sưng đỏ vì hôn, nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì xúc động. cậu vuốt má anh, nựng lên má, ngón tay lướt nhẹ trên da thịt nóng ran, giọng khàn khàn, đầy khao khát: "anh nói thật à?"

văn khang đỏ mặt, quay sang chỗ khác, mắt cụp xuống, giọng nhỏ xíu, đầy ngại ngùng: "em có anh mà em không biết lợi dụng à..."

đình bắc bật cười, tiếng cười ấm áp, đầy yêu chiều vang lên trong phòng yên tĩnh. cậu đánh nhẹ vào mông anh, vừa đủ để anh giật mình, rồi cúi xuống hôn vào cổ anh, môi cậu chạm vào da trắng nõn kia, yêu chiều cắn nhẹ rồi liếm láp, mút mát khiến anh run lên, rên rỉ một tiếng nhỏ thoát ra từ cổ họng.

"ưm..."

chưa dừng lại ở đó, cậu cúi xuống, ánh mắt sâu thẳm và cháy bỏng, không còn chút do dự nào nữa. hai tay cậu nắm lấy vạt áo anh kéo lên cao, để lộ phần bụng phẳng mềm mại, da thịt trắng hồng còn vương chút mồ hôi từ buổi tập chiều. văn khang giật mình, mắt mở to nhìn cậu, nhưng anh không đẩy ra, chỉ biết ngồi im, ngoan ngoãn để cậu làm gì thì làm mặc cho tim đập thình thịch như muốn vỡ lồng ngực. cậu đưa tay xoa nhẹ hai đầu ti anh, ngón tay thô ráp vì tập luyện lướt qua da thịt nhạy cảm, xoa tròn, day nhẹ rồi bóp nhẹ khiến anh giật người, ngửa cổ rên rỉ một tiếng nhỏ thoát ra từ cổ họng, đầy run rẩy và khao khát.

"ưm..."

tiếng rên nhỏ ấy như một chất xúc tác khiến động tác của cậu trở nên vội vã hơn, đầy dục vọng dâng trào. cậu cúi thấp hơn, há miệng ngậm lấy một bên đầu ti anh, cắn nhẹ rồi mút mạnh, lưỡi cậu quấn quanh đầu ti, cậu mút lấy đầu ti, tay còn lại vuốt dọc xuống bụng anh, bụng phẳng mềm co thóp dưới từng cái chạm, từng cái vuốt ve, da thịt anh nóng ran, run rẩy theo từng ngón tay cậu. anh rên rỉ liên hồi, tiếng rên nhỏ thoát ra từ cổ họng, đầy khao khát, đầy xúc động, đầy run rẩy vì khoái cảm dâng trào.

đình bắc lại cúi xuống, hôn lên bụng anh, hôn lên rốn anh, lưỡi cậu lướt nhẹ trên da thịt mềm mại khiến anh cong người lên, rên rỉ không ngừng. tay cậu vuốt ve đùi anh, xoa nắn nhẹ nhàng nhưng đầy ý đồ. anh ôm chặt lấy cổ cậu, tay vò lấy tóc cậu, siết chặt như bám víu, cố gắng chấn tĩnh bản thân sau chừng ấy chuyện làm não anh bị mụ mị đi.

thấy anh không có phản ứng chống trả nào, tay cậu luồn xuống eo anh, kéo quần short anh tụt xuống tới tận mắt cá chân, kéo theo cả quần lót mỏng manh, để lộ hoàn toàn phần dưới cơ thể. văn khang đỏ mặt, mắt nhắm nghiền, tay bấu chặt vai cậu, hơi thở trở nên nặng nề, cơ thể run lên vì xấu hổ và vì khao khát. cậu nhìn anh, lòng tràn đầy khao khát và chiếm hữu lấy nó, mẹ kiếp, chắc chắn là do cậu bị điên nên mới kiềm đến tận lúc này.

cơ hội trao tay, quyết không để vụt mất, cậu đứng dậy mở tủ ra, tay kéo ngăn kéo nhỏ ở góc tủ quần áo, ngăn kéo mà anh chưa từng để ý trước đây. bên trong là một lọ gel bôi trơn trong suốt, kích cỡ nhỏ gọn, nhãn hiệu ngoại nhập, nằm lặng lẽ giữa đống đồ lặt vặt. đình bắc cầm lọ gel lên, mở nắp, đổ một lượng vừa đủ lên lòng bàn tay, xoa đều cho ấm. văn khang nằm đó, mắt mở to nhìn cậu, mặt đỏ bừng, giọng run run đầy ngượng ngùng xen lẫn kinh ngạc:

"còn đem theo mà không tính dùng à..."

đình bắc cười khẽ, nụ cười nửa miệng quen thuộc, vừa nghịch ngợm vừa đầy yêu chiều. cậu cúi xuống, thì thầm bên tai anh, giọng khàn khàn, đầy kích thích: "em sẽ dùng lén."

văn khang đỏ mặt đến mức tai cũng đỏ, mắt long lanh, tay siết chặt ga giường, giọng nhỏ xíu, đầy xấu hổ: "em... cái đồ biến thái này!"

cậu không đáp, chỉ cúi xuống hôn nhẹ lên má anh, nụ hôn ấm áp, dịu dàng như muốn xoa dịu nỗi ngại ngùng đang dâng trào trong anh. rồi cậu thì thầm, giọng dịu dàng mang theo chút bồi hồi: "anh ráng chịu một chút nhé."

văn khang gật đầu, mím môi chặt, mắt cụp xuống, tay bấu chặt ga giường. trong đầu anh đang hỗn loạn, anh chưa hình dung được nó sẽ ra sao, sẽ đau thế nào, sẽ cảm giác thế nào, chỉ biết tim mình đập thình thịch, hơi thở có chút rối loạn, cơ thể nóng ran vì xấu hổ và vì mong chờ. anh nằm đó, chân hơi khép lại theo bản năng nhưng cậu nhẹ nhàng tách chân anh ra, tay vuốt ve đùi trong anh, xoa nắn nhẹ nhàng để anh thả lỏng.

rồi cậu đưa một ngón tay vào trong, văn khang giật người, ngửa cổ rên lên một tiếng lớn, không kiềm được. cảm giác lạ lẫm, nóng bỏng, hơi đau xen lẫn khoái cảm khiến anh run lên bần bật. ngón tay cậu trơn tru nhờ gel, chậm rãi tiến vào, từng chút một, cảm nhận thành thịt ấm nóng co thắt quanh ngón tay cậu. anh bấu chặt tay lại, móng tay cắm vào mép bàn, hơi thở đứt quãng, tiếng rên lớn thoát ra từ cổ họng: "a... ưm... b-bắc..."

đình bắc gỡ tay anh ra, giọng khàn khàn: "có đau thì bấu em."

anh mím môi, lắc đầu nhưng vẫn rên rỉ, tay vô thức bấu vào vai cậu, siết chặt. cậu thụt ngón tay vào trong, chậm rãi và nhẹ nhàng, rồi rút ra, rồi lại đẩy vào, cảm nhận thành thịt anh co thóp, ấm nóng bao quanh ngón tay cậu. anh run lên, hơi thở dồn dập, tiếng rên lớn thoát ra liên hồi, đầy khao khát, đầy xúc động: "a... em... ứ-ứm!"

rồi cậu thêm một ngón tay nữa, lỗ nhỏ bị tách ra, hai ngón tay cậu chậm rãi tiến vào, cảm nhận thành thịt ấm nóng co thắt, co giật quanh ngón tay cậu. cậu bới móc nhẹ bên trong, ngón tay cong lên, cào vào thành vách thịt mềm mại, nóng bỏng khiến anh cong người lên, rên rỉ lớn hơn, tiếng rên thoát ra từ cổ họng, đầy run rẩy: "ughh... chỗ đó, ức ha!"

cậu đỏ mắt nhìn anh, lòng dần dần chẳng thể kiềm nổi những kích thích đang lùng bùng, cậu đẩy tốc độ nhanh hơn, hai ngón tay cào nhẹ, xoay gãi vào hai bên vách thịt, thành thịt của anh co thóp, ấm nóng bao quanh ngón tay cậu khiến cậu thở dốc, mắt tối lại vì khao khát.

anh rên rỉ không ngừng, tay bấu chặt vai cậu, móng tay cắm vào da thịt cậu, hơi thở nặng nề và dập dờn, cơ thể run lên bần bật vì khoái cảm dâng trào. cậu hôn lên cổ anh, cắn nhẹ vào làn da ửng đỏ rồi liếm láp, mút mát, tay vẫn thụt vào ra, hai ngón tay cào vào thành vách thịt, xoay nhẹ.

"a... c-chậm thôi, ughh anh không... ứm!"

cậu cúi thấp hơn, ánh mắt tối sầm lại vì dục vọng, tay vẫn giữ hai ngón tay bên trong anh, chậm rãi xoay nhẹ, cảm nhận thành thịt ấm nóng co thóp quấn lấy ngón tay mình, ướt át và run rẩy. văn khang thở dốc, mắt nhắm nghiền, môi mím chặt để kìm tiếng rên, nhưng cơ thể anh lại thành thật hơn lời nói, lỗ nhỏ co giật dữ dội, dịch nhầy trong suốt chảy ra nhiều hơn, thấm ướt ngón tay cậu, lấp lánh dưới ánh đèn vàng vọt, nhỏ giọt xuống ga giường tạo thành những vệt ẩm ướt.

đình bắc thở nặng nề, rút hai ngón tay ra một chút rồi đẩy thêm vào ngón thứ ba. lỗ nhỏ bị tách rộng hơn, thành thịt mềm mại căng ra, co giật quanh ba ngón tay cậu. anh giật người mạnh, ngửa cổ rên lên một tiếng lớn, không kiềm được, tiếng rên thoát ra từ cổ họng đầy run rẩy và khoái cảm: "ha... ughhh, ức-ứm!"

cậu đưa tay chậm rãi lướt tay dọc theo đường cong hoàn hảo của cơ thể văn khang, như một nghệ sĩ đang vuốt ve kiệt tác của riêng mình. không khí trong phòng ngột ngạt, nặng nề bởi hơi thở gấp gáp và mùi hương nam tính hòa quyện khiến trái tim cậu đập loạn nhịp. đôi mắt đình bắc cháy bỏng, khóa chặt vào gương mặt ửng hồng của anh, nơi mà vẻ kiêu hãnh thường ngày giờ đã tan chảy thành sự khao khát trần trụi. cậu chống một tay bên bàn, lưỡi thè ra liếm lấy lỗ tai nóng hun và bỏng rát kia của anh vào miệng, từng cử động, động tác của cậu đều đang khiến cơ thể anh nhũn ra.

ba ngón tay cậu luồn vào nơi ẩm ướt, nhầy nhụa, dịch trơn tuột chảy ra dọc theo khe mông, nhỏ giọt xuống ga giường trắng muốt như lời mời gọi câm lặng. văn khang cắn chặt môi dưới, cố kìm nén tiếng rên nhưng khi cậu bắt đầu thụt ra thụt vào để thăm dò, rồi dần tăng tốc thì anh không còn chịu nổi nữa. các ngón tay cậu dễ dàng trượt sâu, móc cong lên chạm đúng điểm nhạy cảm, khiến anh cong người, lưng uốn vồng như cung tên bị kéo căng đến giới hạn.

"nhanh ha... a nhanh chút đi, bắc... ứ-ughh" giọng anh khàn đặc, vang lên như lời van xin đầy tuyệt vọng, đôi tay bấu chặt lấy vai cậu, móng tay cào nhẹ lên da thịt, để lại những vệt đỏ rực lửa.

chính bản thân cậu cũng đang khó chịu đến mức không chịu nổi. dương vật cậu cương cứng đến đau, đầu khấc đỏ rực, rỉ dịch trong suốt thấm ướt lớp quần lót, gân guốc nổi rõ, rung rung vì khao khát.

cậu thở dốc, tăng nhịp độ nhanh hơn, ba ngón tay thụt nhanh hơn, mạnh hơn, cào sâu vào thành vách thịt mềm mại, xoay tròn, móc ngoáy liên tục, cơ thể mềm yếu và mảnh mai của anh giật liên hồi vì những kích thích quá tải đang truyền đến.

"ứ-ughh... bắc, bắc ơi ứ-ahh"

dương vật văn khang rỉ dịch trắng đục không ngừng, đầu khấc đỏ au run rẩy, mỗi lần cậu chạm vào là một cơn sóng khoái lạc dâng trào. anh rên rỉ to hơn, tiếng rên vỡ òa như bản giao hưởng của dục vọng, "a... bắc... đừng ứ-ứm ahh...!'

cậu thụt mạnh hơn nữa, cong ngón tay lên, xoáy sâu vào điểm sâu nhất ở bên trong anh. văn khang trợn mắt, miệng há ra thở hổn hển, toàn thân run bần bật rồi anh nhanh chóng bắn ra. từng đợt tinh dịch nóng hổi phun vọt lên bụng, lên ngực, văng cả lên cổ và cằm, để lại những vệt trắng đục óng ánh dưới ánh đèn mờ ảo.

cơ thể anh cong người dữ dội, rồi đột ngột sụi lơ, tay chân mềm nhũn, nằm vật ra giường như một con búp bê bị rút hết sức sống. mồ hôi lăn dài trên thái dương, hơi thở đứt quãng, đôi mắt nhòe đi vì khoái lạc dư thừa. anh quay sang cậu, yếu ớt mà trách móc: "bắc... em... quá đáng... ha, a!"

nhưng đình bắc không cho anh nghỉ ngơi. cậu nhanh chóng cởi phăng quần mình ra, dương vật to lớn, gân guốc bật tung, đầu khấc đã ướt át vì dịch rỉ từ lâu, lấp lánh dưới ánh sáng.

văn khang nuốt khan, cổ họng khô rát khi thấy thứ to lớn kia đang đứng sững, đôi mắt long lanh ngập nước nhìn thẳng vào cậu, vừa sợ hãi, vừa mê hoặc như một con mồi tự nguyện dâng hiến. đình bắc mỉm cười, cúi xuống hôn sâu vào môi anh, nụ hôn ướt át, đầy cuồng nhiệt của cả hai, văn khang bị hôn đến trào cả nước bọt ra khóe miệng. giọng cậu thì thầm bên tai anh, nóng bỏng như lửa thiêu: "đừng nhìn, sẽ đau đấy."

văn khang nghe lời, nhắm nghiền mắt, chìm đắm vào nụ hôn ấy, để mặc lối cho cậu dẫn dắt. bên dưới, đình bắc cầm lấy dương vật mình, đầu khấc nóng hổi chạm vào lỗ hậu đang co bóp mời gọi của anh. anh rên rỉ nghẹn ngào khi đại não dần dà cảm nhận được sự đau đớn tận tủy khi bên dưới đang bị nhồi nhét một thứ gì đó to lớn. cơn đau lần đầu rát buốt lan tỏa, anh cong người lên, nước bọt chảy ra khóe miệng bị cậu liếm láp, anh rên rỉ lớn, tiếng rên thoát ra từ cổ họng, đầy đau đớn xen lẫn khoái cảm: "a-argg... c-chậm thôi, ức-ứm!"

đi được một nửa, đình bắc dừng lại, cậu buông môi anh ra, nhìn sâu vào đôi mắt ngập nước, giọng khản đặc đầy chiếm hữu: "thả lỏng ra nào, bé... ha" văn khang rên rỉ, dù đau đến run người vẫn ương bướng cãi lại, giọng lạc đi vì dục vọng: "anh... anh lớn hơn em ức..., sao em gọi anh là bé, ughhh ahh..." đình bắc bật cười khẽ, âm thanh trầm ấm mê hoặc lòng người. cậu đưa tay vuốt tóc mình ra sau, để lộ vầng trán cao và đôi mắt cháy bỏng vì dục vọng. rồi không chờ đợi nữa, cậu nắc mạnh một cái, cố đem hết chiều dài to lớn vào sâu trong lòng anh.

văn khang hét lên một tiếng vỡ òa, toàn thân giật nảy, móng tay cào mạnh lên lưng cậu, để lại những vết xước đỏ rực. đình bắc không dừng lại, cậu cầm lấy eo anh, giữ chặt bằng đôi tay mạnh mẽ, rồi bắt đầu giã tới tấp, dập dồn như bão tố. hai háng va đập liên hồi, tiếng da thịt chạm nhau vang lên một cách ướt át, hòa quyện với tiếng rên rỉ của anh. văn khang trợn mắt, miệng há ra thở dốc, cả người chống hai tay ra sau, cố gắng đỡ lấy từng đợt dập mạnh mẽ, sâu hoắm. "ư... a! bắc... c-chậm chút...em ahh...!"

cảm giác hân hoan và sung sướng tràn khắp não bộ cậu, cậu nâng hai đùi anh lên, cúi người xuống hôn lên nơi thịt mềm đang bị rung lắc một cách dữ dội rồi cậu nói: "tại vì em là thằng nằm trong."

rồi cậu cầm lấy eo anh giã mạnh hơn, sâu hơn, dương vật cậu thụt vào ra, cọ xát thành thịt nóng bỏng khiến anh cong người lên, rên rỉ không ngừng, cơ thể run lên bần bật vì khoái cảm dâng trào trào đến như sóng thần, lấp đầy cả cơ thể anh đi.

"ha... giỏi lắm, vào hết rồi này, ahh"

khi cậu đẩy hết chiều dài vào trong, văn khang cảm nhận được một sự lấp đầy hoàn hảo đến kinh ngạc. không còn khoảng trống nào nữa, dương vật cậu to lớn, gân guốc, cọ xát vào mọi điểm nhạy cảm bên trong anh cùng một lúc.

đầu khấc chạm thẳng vào tuyến tiền liệt, mỗi lần chạm là một cú điện giật chạy dọc sống lưng khiến anh cong người, móng tay cào mạnh lên lưng cậu đến rướm máu. đau đớn ban đầu đã tan biến, nhường chỗ cho một thứ khoái lạc mãnh liệt, sâu thẳm, lan tỏa từ sâu bên trong ra tận đầu ngón tay, đầu ngón chân.

mỗi cú dập của đình bắc đều chậm rãi nhưng mạnh mẽ, sâu đến mức văn khang cảm giác như bị xuyên thủng, cảm giác thần kinh tê dại, sướng đến mức muốn muốn kêu gào lên. cậu rút ra gần hết, chỉ để lại đầu khấc bên trong, rồi lại đâm mạnh một phát, tiếng da thịt va chạm vang lên dâm đãng, ướt át, kèm theo tiếng rên vỡ òa của anh. "b-bắc... ứ-ưm... ha, bắc ughhh" giọng anh lạc đi, đứt quãng, đôi mắt long lanh ngập ngụa nước.

cảm giác khoái lạc không chỉ dừng ở điểm tiếp xúc. nó lan tỏa như sóng thần, mỗi lần cậu dập vào, tuyến tiền liệt bị chạm mạnh khiến dương vật anh giật nảy, rỉ dịch trắng đục không ngừng, chảy thành dòng dọc theo bụng, xuống háng. anh cảm nhận rõ ràng từng gân nổi trên dương vật cậu cọ xát thành từng vòng xoáy bên trong mình, như hàng ngàn ngón tay nhỏ đang vuốt ve, kích thích đồng thời. cơ thể anh nóng ran, da thịt nổi gai ốc, mồ hôi túa ra như tắm, ướt đẫm cả ga giường.

đình bắc tăng nhịp độ dần dần, từ chậm rãi thành dồn dập, từ mạnh mẽ thành cuồng bạo. cậu giữ chặt eo anh, kéo anh sát vào mình mỗi lần đẩy khiến hai háng dính chặt, không còn khoảng cách. tiếng nhóp nhép dâm dục vang lên liên hồi, hòa quyện với tiếng rên rỉ không thành lời của văn khang. anh chống hai tay ra sau, lưng uốn cong thành một đường cung hoàn hảo, ngực phập phồng, núm vú cứng lại vì kích thích. mỗi cú dập đều khiến anh cảm giác như bị đẩy lên đỉnh cao hơn, rồi lại rơi xuống, rồi lại bị kéo lên, một vòng lặp khoái lạc không lối thoát.

"s-sướng quá... ha, khang ơi, bé, chết mất ahh" đình bắc rên lên, giọng khàn đặc, đầy dục vọng. cậu cúi xuống cắn nhẹ vào cổ anh, liếm láp mồ hôi đang chảy dọc xuống ngực mềm rồi cậu lại hôn anh, lưỡi quấn lấy lưỡi anh trong khi bên dưới vẫn không ngừng giã tới tấp. văn khang rên rỉ trong miệng cậu, tiếng rên bị nuốt trọn, chỉ còn lại những âm thanh nghẹn ngào vang lên từ cổ họng. anh cảm nhận được dương vật mình đang căng cứng đến đau nhức, đầu khấc sưng đỏ, rỉ dịch liên tục, cọ xát lên bụng cậu mỗi lần va chạm, một thứ kích thích kép khiến anh gần như phát điên.

văn khang trợn mắt, miệng há ra thở dốc, toàn thân run bần bật. "b-bắc... anh sắp, ứ-ughhh a!" anh hét lên, tiếng hét vỡ òa và cao vút. dương vật anh giật mạnh, phun vọt tinh dịch nóng hổi lên bụng cậu, có giọt văng cả lên cổ và má. từng đợt, từng đợt, mạnh mẽ và liên tục như thể cơ thể anh đang trút hết mọi dục vọng tích tụ. đồng thời, lỗ hậu anh co bóp dữ dội quanh dương vật cậu, siết chặt đến mức đình bắc cũng không chịu nổi.

cậu rên lên một tiếng cao, đẩy mạnh thêm vài cú cuối cùng rồi bắn sâu vào bên trong anh. tinh dịch nóng bỏng tràn ngập, lấp đầy mọi khoảng trống, chảy ngược ra ngoài mỗi lần cậu rút ra rồi lại đẩy vào. cảm giác ấm nóng, trơn nhầy ấy khiến văn khang run rẩy thêm một lần nữa, nước mắt lăn dài trên má vì khoái lạc quá tải. cả hai cùng chìm vào cơn cực khoái kéo dài, cơ thể dính chặt vào nhau, mồ hôi hòa quyện, hơi thở rối loạn.

sau đó, đình bắc không rút ra ngay. cậu nằm đè lên anh, vẫn còn cứng bên trong, nhẹ nhàng cọ xát, kéo dài dư âm khoái lạc. văn khang yếu ớt ôm lấy cậu, thì thầm trong hơi thở đứt quãng: "đồ khốn này... ha, em đi tự mà làm đi!"

đình bắc mỉm cười, bĩu môi một cái trông như đang hờn dỗi: "anh khơi màu trước mà, sao giờ lại đổ lỗi cho em rồi bé?"

"bé cái chó gì, ứ-ứm... không có làm nữa, ais!"

thế nhưng, đình bắc lại chẳng thèm nghe lời anh, cái mặt thì rõ nũng nịu trẻ con mà thân dưới hơn con trâu nước, chết tiệt, biết vậy khỏi có ý tốt hỏi cho rồi!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co