27.
trận chung kết với nhật bản là một trận đấu căng thẳng và khó nhằn, trận đấu ấy như một lằn ranh và cả hai đội như đang bước đi trên lưỡi dao mỏng manh giữa vinh quang và thất bại. đi được đến chung kết vốn dĩ không phải là một chặng đường dễ dàng gì, ai cũng trầy da tróc vẩy, vấp ngã nhiều lần, thậm chí còn bỏ cả mồ hôi, máu và nước mắt. họ chiến đấu nhiều như thế vốn dĩ cũng là vì dân tộc, vì họ, vì dòng máu đang chảy trong người từ lúc chào đời đến giờ.
những chiến binh không mệt mỏi, thật không quá để gọi họ như thế khi một lần nữa, họ lại mang đến cho người dân cảm xúc được gột rửa, sống trong thứ thể thao cuồng nhiệt nhất.
đối đầu với nhật bản, xứ sở mặt trời mọc luôn là bức tường kỷ luật sắt đá với lối chơi chặt chẽ đến từng chi tiết nhỏ nhất, họ pressing tầm cao như cơn bão, phòng ngự kín kẽ như pháo đài bất khả xâm phạm. họ không chỉ mạnh về thể lực, mà còn mạnh về tinh thần, tinh thần samurai đầy anh dũng, tinh thần của những người không bao giờ bỏ cuộc.
còn việt nam, mang theo khát khao của cả dân tộc, mang theo niềm tin của hàng triệu con người đang ngày đêm theo dõi, mang theo mồ hôi và nước mắt từ những ngày bé mơ ước trên sân đấu lớn. trận đấu này không chỉ là cuộc chiến như mọi khi, mà là cuộc chiến vì danh dự, vì niềm tự hào, vì giấc mơ mà cả nước đang đặt trọn niềm tin.
90 phút chính thức trôi qua như một cơn ác mộng đẹp đẽ. hai bên đôi công, phòng thủ kịch liệt, từng pha bóng được cắt đi hay chuyền lên là một lần tim người hâm mộ ngừng đập. nhật bản uy hiếp khung thành việt nam liên tục, những cú sút xa hiểm hóc, những pha phối hợp một chạm sắc bén nhưng cao văn bình và hàng thủ việt nam đứng vững như tường thành, cản phá hết lần này đến lần khác.
việt nam cũng đáp trả với những đường chuyền dài của lý đức, những pha chọc khe tinh tế của văn khang, những pha lao vào tranh chấp không khoan nhượng của đình bắc nhưng bàn thắng vẫn chưa đến. từng giây trôi qua đều khiến mọi người nín thở như thể cả nước đang nín thở chờ đợi một khoảnh khắc định mệnh.
hiệp phụ bắt đầu, thêm 30 phút nữa. cả hai đội đã kiệt sức, chân nặng như chì, hơi thở dồn dập vì những phút giây treo nặng trên vai nhưng không ai chịu dừng lại. họ vẫn chiến đấu, chiến đấu cho màu cờ sắc áo, cho niềm tự hào dân tộc, cho giấc mơ chung kết mà họ đã đổ hết tâm huyết để chạm tới. nhật bản vẫn pressing, việt nam vẫn phản công, nhưng bàn thắng vẫn chưa đến. thời gian như ngừng lại, chỉ còn tiếng tim đập, tiếng thở dốc, và tiếng reo hò từ khán đài.
rồi đến loạt luân lưu, thứ mà chỉ là một khoảnh khắc, thứ mà sẽ định đoạt tất cả.
từng cầu thủ tiến lên lấy bóng, đối mặt 1:1 với thủ môn đối phương. mỗi cú sút là một lần tim người hâm mộ ngừng đập, mỗi pha cản phá là một lần cả nước reo lên. đến lượt thứ 4, văn bình đã bắt được bóng, cả khán đài như nổ tung lên bởi sự tự tin của cậu ấy. điều này tạm thời nuôi hy vọng cho đội, chỉ cần lượt thứ năm sút vào, chiến thắng sẽ thuộc về việt nam.
người sút thứ năm là đình bắc. cậu bước lên, trái bóng trong tay, ánh mắt sâu thẳm nhưng đầy tự tin. cậu hôn nhẹ lên trái bóng, nâng niu nó như nâng niu cả giấc mơ của cả đội, của cả nước. cậu đứng sừng sững trước khung thành, không chút căng thẳng, chỉ có sự tự tin lạnh lùng và quyết đoán của một tiền đạo. cậu hít sâu, chạy đà rồi sút một cú sút căng, hiểm hóc, xoáy vào góc cao khung thành. thủ môn nhật bản bay người hết cỡ, mặc cho đoán đúng hướng nhưng không chạm được bóng. bóng bay vào lưới.
cả khán đài như nổ tung, tiếng reo hò vang dội, tiếng cờ vẫy rợp trời, nước mắt lăn dài trên má hàng triệu người đang xem qua màn hình. đình bắc cởi áo, chạy về phía góc ăn mừng đồng đội, cả đội lao tới, ôm chầm lấy cậu. văn khang là người đầu tiên hân hoan trong niềm vui sướng ấy, anh chạy tới, lao vào lòng cậu, siết chặt cậu trong vòng tay. đình bắc ôm lại anh, bế bổng anh lên một chút, tay vỗ vào lưng anh, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt sáng rực lên lá cờ tổ quốc được bay cao và có người thương trong vòng tay.
văn khang dụi mặt vào hõm cổ cậu, nước mắt lăn dài thấm ướt áo cậu, tay bấu chặt lưng cậu, run run vì xúc động. anh thì thầm, giọng vỡ òa: "c-chúng ta..."
đình bắc không đáp, chỉ siết chặt anh hơn, tay vuốt nhẹ lưng anh, tay kia giữ gáy anh, để anh tựa vào vai rộng của mình. cậu cúi đầu, môi chạm nhẹ vào tóc anh, thì thầm nhỏ xíu, giọng đầy yêu thương: "ngoan, chúng ta, đều rất giỏi, đội trưởng của em."
cả đội ngay lập tức chồm tới, ôm lấy hai người mà hò hét, nước mắt hòa lẫn nụ cười hạnh phúc đan xen. văn khang vẫn được đình bắc bao bọc an toàn trong cái ôm đầy rắn chắc, xem nào, đội trưởng của cậu đang khóc nhè mất rồi.
_______
zalo 99+
thanh nhàn
đội trưởng khóc nhè, được bạn trai dỗ
đề nghị mai báo giật tít vậy cho tôi!!
ngọc mỹ
dcm mới vô địch, sướng vãi
nhìn qua ốp đang dỗ nhau nữa, mẹ đời sướng thế là cùng🌈🌈
đình hải
nhỉ
ốp gay vl
quốc việt
ốp tự come out mẹ luôn
kiểu sợ anh em mình biết thấy hơi ít
quyết định cho cả nước biết
minh phúc
chắc đợi cả nước đu ốp
lê phát
ê hay ta
hiểu minh
kiểu đội trưởng và bạn trai đội trưởng mai lên trang nhất
thanh nhàn
ối
tôi còn nghe bắc cứ bảo đội trưởng
"ngoan không khóc" ấy???
mẹ, có thằng đồng đội nào dỗ đồng đội mình vậy không
có bị gay thì có
quốc việt
có bắc với khang đó
friendzone mãi thôi ấy🤰
viktor
kiểu ốp muốn lăn ra ấy nhau tới nơi mà vẫn phờ ren dôn
văn thuận
chắc có bầu cũng kêu phờ ren dôn
quốc việt
ô phen, bạn làm tôi có bầu rồi
thanh nhàn
ô, phen có bầu rồi ak?
để tôi chăm bạn, dù sao cũng phen với nhau mà
đình hải
dcmmm
hiểu minh
ối đệch
lê phát
ôi vãi🥰🌈🌈🌈
đình bắc
bớt nói nhảm lại
muốn bị đấm à
thanh nhàn
bọn tôi có nói ai đâu mà
tụi tôi joke vui thoai
đội phó đừng căng thế mà
chúng ta mới vui với nhau xong
quốc việt
đúng đúng
mai có đi ăn không, anh em bày kèo này
đình bắc
ừ mai đi
ngọc mỹ
tối nay đi uống không???
đình bắc
không
lê phát
sao anh không đi
đình bắc
đang ở với khang
bây tự chơi đi
thanh nhàn
ê oos????
hai người làm gì nhau???
dcm
đừng nói là???
ê địa chỉ, tôi cũng muốn coi😭
ngọc mỹ
ê tao nữa
hứa chỉ dòm tý thôi🥀🥀😭🤩🤩
quốc việt
địa chỉ đâu hai anh kia???
đưa đây coi
trung kiên
bọn nó off mẹ luôn rồi
vội vàng vl
chắc tới đâu luôn rồi bây
lý đức
vl hai con vợ
đức anh
ối địt thật🥰🥰🥰
quốc việt
ốp lâm vào nhau rồi
yasssss
sướn quá
tý đi rình
đình bắc
biến
lê phát
ối
hiểu minh
ối căng
nhật minh
ối dồi ôi, kiểu này, kiểu này
viktor
mai đi hai hàng thì cũng không lạ đâu ạ🤰🤰
lý đức
mô phật
tao còn bé
ối, có gì rình thấy thì tao xem với nha
dcm
quốc việt
?????
_______
chương sau sẽ có 18+, bản docs sẽ được up lên ở chương sau, mọi người chỉ cần copy lên gì rồi xem là được, ai không đọc thì khỏi nhấp vào docs, lướt xuống rồi đọc tiếp nhé.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co