Truyen3h.Co

BAD GUY MY BOSS

Chap 15

tintrx00


Theeranai vẫn nhìn người anh họ và cựu trợ lý thân cận của hắn- Patt với sự ghen tị đã gặm nhấm trái tim anh ta suốt cuộc đời.

Tại sao? Tại sao một người như Elis lại có được mọi điều tốt đẹp?

Những người xung quanh anh ta đều là những người xuất sắc nhất. Hơn một nửa số nhân viên đều đến từ các trường đại học danh tiếng và nhiều người là sinh viên đứng đầu lớp hoặc sinh viên danh dự.

Hãy nhìn Patt. Cậu ấy rất giỏi và tận tụy đến nỗi mọi người trong ngành xây dựng đều biết đến danh tiếng của cậu.

Patt không hành động như một nhân viên hưởng lương bình thường; cậu cư xử như thể Burton Group là gia đình, là nhà của cậu, là thứ mà cậu phải bảo vệ và chăm sóc bằng sự tận tụy cao nhất.

Patt rất thông minh trong việc định vị bản thân. Cậu duy trì mối quan hệ tốt với tất cả các công ty, từ đối tác đến đối thủ cạnh tranh. Nếu Elis có kỹ năng đóng vai một doanh nhân khôn ngoan, Patt lại đóng vai ngược lại để thêm nhiều chiều vào các cuộc đàm phán. Người sẽ xoa dịu sự thô lỗ của Elis.

Khi Elis tỏ ra cứng rắn, Patt sẽ làm dịu đi sự cay đắng, từ từ thể hiện sự quyến rũ cho đến khi phía bên kia cảm thấy họ được hưởng lợi, ngay cả khi thực tế họ chẳng nhận được gì cả.

Người ta nói rằng nhiều công ty đã tiếp cận Patt với những lời đề nghị tốt hơn, nhưng cậu ấy không rời đi. Cậu ấy tiếp tục làm việc như một nô lệ tận tụy của Burton Group. Cho đến đầu tháng này, khi Patt đột ngột từ chức rời khỏi Elis, Theeranai cảm thấy hài lòng vì Patt cuối cùng đã rời đi.

Nhưng có vẻ như anh ta đã ăn mừng quá sớm. Patt không tránh xa Elis; mà có vẻ như mối quan hệ của họ còn trở nên bền chặt hơn.

Chết tiệt!

Càng nghĩ, sự ghen tuông trong anh ta càng lớn, lấp đầy lồng ngực. Mặc dù anh ta không đặc biệt quan tâm đến Patt, nhưng vẫn muốn Patt ở gần. Thật tuyệt biết bao khi có một người có thể thỏa mãn anh ta cả trong công việc lẫn trên giường? Ngay cả khi Patt cố gắng tránh xa, điều đó không có nghĩa là anh ta sẽ để Elis có mọi thứ.

Nếu anh ta không thể có được cậu ấy thì không ai có thể có được, đặc biệt là Elis.

"Lần này, tao nhất định sẽ khiến mày mất tất cả. Nếu ta không làm được, tao sẽ không tên là Theeranai nữa."

Anh ta chửi thề trong hơi thở, nghiến răng, không thể kiềm chế cảm xúc trả thù. Anh ta sẵn sàng làm bất cứ điều gì, bất kể phương pháp đê tiện đến mức nào, chỉ để nghiền nát Elis.

Theeranai uống một ngụm lớn từ chiếc ly trên tay, để cho chất cồn mạnh dập tắt ngọn lửa trong lồng ngực cho đến khi một trong những giám đốc dự án chào đón anh ta. Người đàn ông tức giận từ bỏ thái độ của mình và mỉm cười.

"Anh khỏe không, anh Theeranai? Đã lâu rồi chúng ta không gặp nhau", người đàn ông to béo ngoài năm mươi tuổi nói, vỗ nhẹ vào vai người đàn ông trẻ tuổi.

"Xin chào, anh Wichien," Theeranai chào bằng một cái vái kính cẩn, giấu đi đôi mắt cáo ranh mãnh của mình. "Tôi khỏe, cảm ơn anh. Tôi nghe nói anh đang bận rộn làm việc ở Myanmar. Mọi việc thế nào rồi?"

"Có một vài vấn đề nhỏ với người dân địa phương, nhưng chúng tôi đã giải quyết được".

Nhân tiện, tôi nghe nói về dự án Island Complex mà anh đã xoay xở để... giành được từ Burton Group. Thật ấn tượng," Wichien nói với nụ cười hiểu biết.

Theeranai mỉm cười tươi rói, tự hào về những thành tựu của mình, những thành tựu đã mang lại cho anh ta tiền bạc, công việc và sự thỏa mãn mà anh chưa từng cảm thấy trong nhiều năm.

Elis sẽ phải nhận ra rằng không phải mọi thứ đều dễ dàng. Trước đây, anh ta không có đủ vốn để đấu thầu các dự án lớn, nhưng giờ mọi thứ đã thay đổi kể từ khi Lodge đến. Những gì từng có vẻ không thể thì giờ đây dễ dàng như vẫy tay.

"Không có gì to tát cả. Tôi chỉ có một người bạn đồng hành tốt và đúng thời điểm."

"Khoản đầu tư của Lodge Industries vào Thái Lan thực sự đã làm rung chuyển ngành công nghiệp này, phải không?"

"Không có gì to tát đâu, ông Wichien. Chỉ là một dự án thôi mà."

"Nhưng dự án đó khá quan trọng. Tôi nghe nói nó bao gồm một số hệ thống trong khu phức hợp."

"Đúng vậy, Lodge chuyên về công việc hệ thống. Thêm vào đó, ngài Lodge sẽ không để mình bị Burton Group qua mặt."

"Burton Group hẳn đang cảm thấy áp lực, đặc biệt là khi ngôi sao của họ đã ra đi. Tôi không thể tin được là họ lại để anh ấy ra đi. Xin lỗi, tôi cần nói chuyện với ông Wisanu."

"Vâng."

Sau khi thân hình đồ sộ của Wichien đi xa, Theeranai dường như nhớ ra điều gì đó. Anh ta lấy điện thoại ra và gửi một tin nhắn, trong lòng bùng cháy vì ghen tị.

"Chúng ta cần nói chuyện."

Có phản hồi sau vài giây:

"Được rồi."

"Đi dạo nhé? Thay đổi không khí nào" Elis thì thầm nhẹ nhàng, dành thời gian hít hà mùi hương đặc trưng của Patt. Một phần anh muốn ngồi ngắm khuôn mặt tươi cười của Patt hàng giờ liền, nhưng một phần khác lại muốn thoát khỏi sự kiện này vì những vị khách không mời đã nán lại quá lâu.

Từ đầu giờ chiều, Patt đã đặc biệt được yêu thích. Những người từ các công ty đối tác và thậm chí là đối thủ cạnh tranh, khi nghe tin Patt đã rời khỏi Burton Group, đã đổ xô đến chỗ cậu với hy vọng thu hút được cựu trợ lý tài năng này về làm việc cho công ty của họ.

Nhiều người để lại danh thiếp với hy vọng Patt sẽ liên lạc với họ sau nếu muốn thương lượng các điều khoản.

Elis cảm thấy một cơn bực bội dâng trào, lo lắng rằng nếu Patt quyết định đi với một trong số họ, anh sẽ phải làm gì? Liệu cơ hội thuyết phục Patt quay lại và làm việc với anh như trước đây có giảm đi nữa không?

Hừ! Những người này chẳng quan tâm gì đến việc anh ta đang ngồi ngay đó, nhưng tất cả những gì Elis có thể làm là nghiến răng và trừng mắt nhìn mọi người, khiến họ từng người một lùi lại khi bắt gặp ánh mắt giết người của anh ta, rõ ràng là đang cảnh báo: Đừng có mà tới gần.

Elis nhẹ nhàng chạm vào vai Patt ra hiệu cho anh đứng dậy và dẫn đường.

Patt cẩn thận nhìn người bên cạnh rồi lặng lẽ đứng dậy, cũng muốn duỗi chân ra.

"Em say à? Mặt em đỏ lắm. Em ổn chứ?"

Người đàn ông đẹp trai với nét mặt sâu thẳm thể hiện sự quan tâm và chiếm hữu trong giọng nói. Anh cảm thấy muốn vuốt ve đôi má ửng hồng của Patt nhưng lại kìm lại, sợ Patt sẽ lại nổi giận. Chỉ có đôi mắt sâu thẳm của anh mới truyền tải được anh ngày càng yêu Patt hơn.

"Chỉ hơi choáng váng một chút thôi, không say lắm."

Patt nói thật. Cậu không say, nhưng máu cậu luôn dồn dập khi uống rượu, khiến mặt đỏ hơn bình thường. Nhưng nếu mặt cậu đỏ hơn bình thường, có thể là do cậu hơi xấu hổ vì sự gần gũi liên tục của Elis, khiến cậu khó thở.

"Tốt, vì có một nơi tôi muốn đưa em đến."

Elis nói bằng giọng trầm, đôi mắt sáng lên một chút tán tỉnh, khiến người đối diện phải quay đi, tránh ánh mắt đầy dục vọng không quan tâm đến sự hiện diện của người khác.

"Đừng. Tôi nghĩ chỉ cần đi bộ quanh đây là được. Hơn nữa... trời đang tối. Đi lang thang không an toàn."

"Thì sao? Đi cùng với anh. Có gì phải sợ chứ?"

Điều tôi thực sự sợ chính là anh, sếp ạ, Patt nghĩ, đảo mắt và lắc đầu để cho người kia biết.

"Không xa đâu. Chỉ là một nơi yên tĩnh để chúng ta có thể nói chuyện."

"Chúng ta có thể nói chuyện ở đây," Patt nói một cách thờ ơ.

"Em muốn mọi người nghe những gì anh nói sao? Nếu em không phiền, anh cũng không phiền, anh sẽ..." Giọng điệu đầy ẩn ý của Elis, đôi tay vuốt ve cánh tay và eo của Patt, khiến cậu cảm thấy một luồng hơi ấm từ hơi thở và giọng nói khàn khàn của anh.

"Đừng dùng chiêu đó nữa. Và hãy giữ khoảng cách. Mọi người đang nhìn kìa," Patt nói, giơ tay lên ngăn anh và bước lùi lại. Tay còn lại của cậu đẩy vào ngực Elis để ngăn người đàn ông kia tiếp tục theo đuổi cậu bằng lời nói.

"Sao phải lo lắng cho người khác?" Elis nhún vai. "Nhưng anh nghĩ nếu chúng ta tìm được một nơi yên tĩnh, chúng ta có thể nói chuyện và hiểu nhau hơn."

Anh cúi xuống và thì thầm bằng chất giọng khàn khàn, cố tình thổi luồng khí ấm vào cổ Patt, khiến cậu nổi da gà. Tay anh vuốt ve lưng Patt, khiến tim cậu đập nhanh.

"Đủ rồi, làm ơn. Cho tôi chút không gian để thở."

"Anh sẽ không làm gì cả."

"Tôi biết anh đang nghĩ gì. Khuôn mặt anh nói lên tất cả. Cố gắng kiểm soát bản thân đi" Patt nghiêm nghị nói. Cậu biết Elis đang cố đưa cậu ra khỏi đó, có lẽ không với ý tốt đẹp mà chỉ nghĩ đến việc lợi dụng cậu. Ngay cả bây giờ, anh ta vẫn đang ép quá mạnh đến nỗi Patt hầu như không giữ được thăng bằng.

"Em đang buộc tội anh. Điều đó không đúng" Elis phủ nhận và cười.

Đôi mắt trong veo của Elis nhìn vào đôi môi thanh tú của Patt, đôi môi đang cãi nhau với anh, thấy chúng thật đáng yêu và quyến rũ. Patt, thư giãn và không căng thẳng vì công việc, với vẻ mặt bình tĩnh nhưng dịu dàng, xoa dịu trái tim anh. Mặc dù sâu thẳm, anh vẫn có những điều không thể nói với bất kỳ ai - những điều anh phải suy nghĩ và quyết định.

Đây là người như thế nào vậy...?

Elis càng nhìn cậu, anh càng khó rời mắt, nhất là khi Patt không đeo kính, trông cậu càng trẻ hơn. Đồng thời, anh cảm thấy muốn hôn Patt cho đến khi thỏa mãn, nhất là khi khuôn mặt Patt ửng hồng, đôi mắt ướt át và cầu xin. Anh chỉ có thể nói rằng anh muốn hôn anh để thỏa mãn trái tim mình.

Nhưng tâm trạng tốt của Elis biến mất ngay lập tức khi anh nhìn thấy ai đó đang mỉm cười tự mãn với anh. Người đàn ông tiến lại gần với thái độ như một con cáo ranh mãnh. Vào khoảnh khắc đó, một nụ cười lạnh lùng, chế giễu xuất hiện ở khóe miệng Elis—một sự pha trộn giữa khinh thường và thương hại.

"Nhìn xem ai đây... Elis Burton, bạn thời thơ ấu của tôi," người kia chào bằng giọng Thái lạ lùng, ánh mắt anh ta nán lại trên Patt lâu hơn mức cần thiết.

Có lẽ là do cách Elis đối xử với người đàn ông bên cạnh mình. Ánh mắt anh ta cho thấy người đàn ông bên cạnh anh ta rất đặc biệt. Khuôn mặt lai đẹp trai nở nụ cười trong khi ánh mắt anh ta lướt qua giữa Elis và một người đứng cách đó không xa. Đôi mắt sáng màu của anh ta hơi nheo lại, rồi gật đầu hai lần, như thể anh ta đã kết tinh suy nghĩ của mình.

Biểu cảm của Elis thay đổi hoàn toàn. Tâm trạng vui tươi và phấn khởi trước đó của anh trở nên lạnh lùng và nghiêm khắc. Đôi mắt sáng và vui tươi trước kia của anh trở nên giống như than hồng đang cháy có vẻ giống như anh đang đối mặt với kẻ thù không đội trời chung hơn là một người bạn thời thơ ấu, như người mới đến đã tuyên bố.

"Giữa tôi và anh, từ 'bạn' nghe có vẻ hơi khó chịu", Elis nói với giọng lạnh lùng, chế giễu.

"Ha! Sau bao nhiêu năm, anh vẫn còn cay đắng như vậy sao. Thôi nào, bạn bè vẫn là bạn bè mà."

"Vậy thì tôi thà có một trăm hay một ngàn kẻ thù đê tiện còn hơn có một người bạn như anh."

Người mới đến càng nói, bầu không khí giữa hai người đàn ông lai đẹp trai càng trở nên căng thẳng và rõ ràng hơn. Họ nhìn nhau bằng đôi mắt cho thấy rõ ràng họ là đối thủ, không phải là bạn cũ như người kia đã tuyên bố.

Patt, người vẫn im lặng lắng nghe, dịch chuyển ra xa Elis một chút để có thể nhìn rõ hơn người mới đến. Elis dường như nhận ra điều này và di chuyển cơ thể cường tráng của mình về phía trước hai bước như thể đang chuẩn bị đối đầu hoàn toàn với người kia, người có vẻ thù địch.

Bất cứ ai Elis coi là kẻ thù thì Patt cũng coi là kẻ thù. (Thằng con mê trai của chúng ta :v)

Patt nhìn chằm chằm như thể cậu đã từng gặp người đàn ông này ở đâu đó rồi...

Người đàn ông này chắc hẳn là Fei Long Lodge, CEO của Lodge Industries.

Quả thực là anh ta. Anh ta ngoài đời trông trẻ hơn so với trong ảnh và cũng nguy hiểm hơn. Fei Long Lodge được cho là một doanh nhân có dòng máu mafia trong DNA. Thoạt nhìn, anh ta có vẻ là người đàn ông lý tưởng, giàu có và đẹp trai, nhưng tại sao Patt lại cảm thấy người đàn ông này không phải là người để giao du? Chỉ cần nhìn thoáng qua cũng thấy đôi mắt nâu nhạt đó xảo quyệt đến mức nào.

Mặc dù miệng anh ta luôn mỉm cười, để lộ gần như toàn bộ hàm răng, nhưng anh ta dường như sẵn sàng đâm người khác bằng một con dao giấu sẵn bất cứ lúc nào nếu họ bất cẩn.

Khi Patt nghĩ như vậy, cảm giác thận trọng của cậu lại trỗi dậy. Lo lắng, cậu theo dõi từng cử chỉ của Fei Long Lodge.

"Anh thật kỳ lạ, thích kẻ thù hơn bạn bè."

Giọng nói đó nghe như một lời đe dọa. Elis vẫn bình tĩnh và không hề bối rối, không giống như Patt, người thấy điều đó khá là bất an.

"Kẻ thù không đáng sợ, nhưng bạn bè giả mới là nguy hiểm", Elis bình tĩnh nói. "Nếu phải lựa chọn, tôi sẽ chọn kẻ thù".

"Được thôi... tùy ý. Nhưng để tôi nói cho anh biết, làm kẻ thù của tôi không vui chút nào. Anh biết tôi thích tiêu diệt những kẻ chống đối tôi mà. Có lẽ hạ thấp lòng kiêu hãnh của anh một chút sẽ khiến mọi chuyện dễ dàng hơn."

"Eh!" Elis chế giễu. "Đó chính là con người tôi. Còn anh? Anh vẫn đê tiện như ngày nào sao?"

"Ý anh là gì khi nói "ghê tởm"? Giống như khi tôi khiến anh mất bình tĩnh trong nhiều năm trước? Nếu đó là những gì anh muốn nói... có lẽ tôi vẫn vậy," Fei Long bước lại gần và thì thầm vào tai Elis, "Anh biết không, Elis, tôi vẫn nghĩ về khoảng thời gian vui vẻ với Run. Khi Run rên rỉ... thật không thể tin được. Khi Run quằn quại bên dưới tôi, anh biết cảm giác đó tuyệt vời như thế nào, đúng không?"

Khuôn mặt Elis đỏ bừng. Anh nắm chặt tay đến nỗi gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, cố gắng kiềm chế cơn giận dữ hết mức có thể. Hàm răng chắc khỏe của anh siết chặt đến nỗi một đường gờ hình thành ngay lập tức.

Quá khứ hơn mười năm bị một tên lưu manh khác đào lên, hắn đời này cũng không nghĩ sẽ hòa giải, mặc dù đã lâu không quan tâm, nhưng mối oán hận sâu đậm kia không phải là thứ có thể dễ dàng vứt bỏ như hắn mong muốn.

"Ờ... xin lỗi vì đã ngắt lời. Có vẻ khiếm nhã, nhưng tôi thực sự cần nói chuyện với anh Elis một lát. Chúng tôi có một số vấn đề đang chờ giải quyết. Nếu... anh không phiền" Patt xen vào khi thấy rằng để hai người này nói chuyện có thể không có kết quả tốt. Anh cố tình quay sang Elis ở cuối câu như thể đang ra hiệu điều gì đó. Nếu anh để hai người này ở gần nhau lâu hơn nữa, Elis có thể sẽ nổi giận.

"Tôi là Fei Long Lodge. Xin lỗi vì chưa giới thiệu."

"Xin chào, rất vui được gặp anh. Tôi là Patt." Patt đáp lại lời giới thiệu và chào hỏi một cách ngắn gọn, nhưng ngay khi cậu sắp bắt tay Fei Long vì phép lịch sự Elis đã nắm lấy cổ tay và kéo mạnh cậu đi không quan tâm đến việc đó có vẻ thô lỗ đến thế nào.

Không chỉ vậy, Elis còn dùng sức hất tay Fei Long ra, khiến người kia nhăn mặt đau đớn, nhưng chỉ một lát sau lại mỉm cười.

"Đợi anh ở bãi biển. Anh sẽ sớm quay lại thôi", giọng Elis dịu dàng hơn khi anh quay sang Patt.

"Tôi sẽ đợi ở đây," ánh mắt của Patt truyền tải nhiều ý nghĩa, vừa lo lắng vừa kiên quyết rằng cậu sẽ không rời đi.

Thông điệp rất rõ ràng: cậu muốn kéo Elis ra khỏi cuộc trò chuyện có thể biến thành một cuộc chiến bất cứ lúc nào. Mặc dù Elis từng nóng tính, nhưng anh không phải là kiểu người dùng đến bạo lực. Có lẽ chính Patt là người không muốn Elis lãng phí thời gian vào điều gì đó khiến anh khó chịu. Bất cứ điều gì khiến Elis lo lắng, Patt không thể không can thiệp.

"Đợi một lát nhé" Elis vỗ lưng Patt và gật đầu như muốn nói rằng anh đã hiểu, chấp nhận mong muốn của người kia mà không phản bác.

"Patt... có phải là bạn của anh không, Elis?"

"Trước đây tôi từng làm việc với Elis. Tôi là trợ lý của anh ấy", Patt trả lời, muốn kết thúc cuộc trò chuyện và chuyển sang chủ đề khác.

"Trước đây? Vậy giờ anh không còn làm nữa. Tôi nói đúng không?" Fei Long hỏi bằng giọng khàn khàn, nhưng biểu cảm của anh ta lại không thể đọc được, với một nụ cười ác ý khiến Elis lo lắng.

"Không liên quan đến anh" Elis đáp lại một cách ngắn gọn, vẻ mặt nghiêm nghị vì tức giận.

"Chỉ hỏi thôi. Đừng tức giận. Nếu không, những người xung quanh có thể bắt đầu cảm thấy không thoải mái. Nhìn vào khuôn mặt của Patt ngay bây giờ. Đừng lo lắng; tôi luôn tranh cãi với Elis. Đây là danh thiếp của tôi." Fei Long đưa ra một tờ giấy nhỏ, nhưng trước khi Patt có thể với tới, Elis đã can thiệp bằng giọng nói kiên quyết.

"Đi thôi."

Elis kéo Patt ra trước khi nắm lấy vai xoay cậu lại và choàng tay qua người cậu, buộc cậu phải đi cùng mình, từ chối nhìn vào đối thủ truyền kiếp của mình. Patt bước đi bên cạnh Elis, người đang sải bước nhanh chóng, đầy tức giận.

Khi họ đi, Patt liếc nhìn khuôn mặt nghiêm nghị của Elis, nhận thấy cơn bão cảm xúc không dễ dàng tan biến. Mặc dù Elis không nói gì, nhưng không có nghĩa là anh không cảm thấy gì.

Sự không hài lòng của Elis rõ ràng là do Fei Long Lodge, điều đó chắc chắn. Nhưng điều gì đã khiến hai người đàn ông nhìn chằm chằm vào nhau như thể họ sắp xé xác nhau ra? Sự tò mò của Patt vẫn còn, nhưng cậu không có quyền hỏi vì cậu chỉ là một cựu nhân viên có địa vị không rõ ràng.

Run, cái tên mà Fei Long đã nhắc đến.

Cái tên đó... khiến Elis căng thẳng, mắt anh bùng cháy vì tức giận.

Cái tên đó... chắc hẳn phải có ý nghĩa quan trọng nào đó.

Nhưng bất chấp tầm quan trọng của nó, Patt không có quyền đặt câu hỏi. Quá khứ của Elis có thể làm anh ấy tổn thương nhiều như hiện tại khó hiểu của anh ấy.

Patt càng biết nhiều thì càng đau đớn.

Elis dẫn đường, bước chân anh nhanh hơn, trong khi Patt, chìm đắm trong suy nghĩ, đi theo sau. Trong hơn mười phút, hai người lặng lẽ đi dọc bãi biển, âm thanh duy nhất là tiếng sóng vỗ vào bờ trong đêm tĩnh lặng này, trong khi âm nhạc lễ hội mờ dần theo từng bước chân.

Không có lời nào.

Không có tiếp xúc vật lý.

Thậm chí không một cái nhìn nào được trao đổi giữa họ.

Patt ngắm nhìn tấm lưng rộng của Elis, mái tóc sáng màu của anh tung bay trong gió, hài lòng khi quan sát từ phía sau như anh vẫn thường làm.

Cuối cùng, bất kể Patt cố gắng chạy trốn Elis bao xa, dường như vẫn luôn có một sức mạnh nào đó kéo anh trở lại quỹ đạo của Elis. Ngay cả khi ở một hình dạng khác, Elis vẫn có một sức hút khiến anh phải liên tục bị lôi kéo.

Suy nghĩ của Patt cứ lang thang cho đến khi Elis dẫn họ đến một cây cầu gỗ kéo dài từ bãi biển ra đến biển xanh biếc.

Từ đó, họ có thể nhìn thấy những ngôi nhà cỡ trung, nổi bật một cách đáng ngạc nhiên, nằm trên mặt nước. Ánh đèn lồng nhấp nháy, dẫn đường từ đầu cầu dọc theo bãi biển, kéo dài đến hiên nhà của mỗi ngôi nhà.

Patt cau mày nhìn ngôi nhà không quá gần cũng không quá xa trước khi vô thức hỏi một cách tò mò:

"Có phải là nơi này không?"

Khi Elis vẫn im lặng và bất động, sự im lặng nhanh chóng trở nên ngột ngạt.

"Ừm, đi thôi," Elis cuối cùng cũng đáp lại, thái độ của anh trở lại bình thường, và một nụ cười nhẹ nhàng cong lên đôi môi dày của anh. Lần này, anh nắm tay Patt, và họ cùng nhau bước đi. Đi được nửa đường, Elis vòng tay qua vai Patt, như thể khẳng định chủ quyền của mình.

Hai người leo lên cầu thang gỗ cho đến khi nhìn thấy một chiếc bàn ăn thắp nến. Trên đó có những chai rượu vang và hai chiếc ly cao. Patt không thể không mỉm cười nhẹ khi nhận ra Elis đang cố gắng tỏ ra lãng mạn với cậu.

Thật kỳ lạ vì Elis đôi khi có thể lãng mạn với người khác nhưng điều đó chưa bao giờ xảy ra với Patt.

"Anh đưa tôi đến đây chỉ để uống rượu thôi à?" Patt hỏi, cố tỏ ra bình thường, nhưng rồi ngồi xuống khi Elis kéo ghế ra cho anh. "Tôi đã uống rượu ở buổi tiệc, anh biết không? Anh không cần phải làm những điều này."

"Tôi chỉ muốn đổi gió một chút thôi. Tại sao? Em không thích à?" Elis nhướn mày, không cười cũng không cau mày.

"Ờ... không hẳn thế. Chỉ là hơi ngạc nhiên một chút thôi, thế thôi."

"Thử xem. Nó mịn lắm."

Elis tươi tỉnh hẳn lên sau khi rót một ít rượu vang đỏ ướp lạnh tuyệt hảo. Sau đó, anh cầm ly rượu và nhẹ nhàng chạm vào má Patt.

Cái lạnh khiến Patt rùng mình, nhưng cậu vẫn vui vẻ nhận lấy ly rượu. Elis cố tình chạm vào tay Patt bằng ngón tay ấm áp của mình, khiến Patt lại rùng mình.

"Anh đang cố chuốc say tôi à?" Patt hỏi, cố che giấu sắc mặt đang đỏ bừng.

"Có lẽ..." Giọng nói của Elis khàn khàn. "Tôi chưa từng thấy em say rượu. Tôi tò mò không biết em có giống như những gì tôi tưởng tượng không."

"Vừa nãy anh còn ngăn cản tôi uống rượu."

"Tôi không muốn em say trước mặt người khác. Tôi ghen tị... Nhưng giờ, nếu em muốn uống hoặc say như em muốn, cứ uống đi. Nếu rượu không đủ mạnh, bên trong còn có thứ mạnh hơn," Elis nháy mắt, rót thêm rượu khi ly của Patt gần cạn. "Thế nào? Em có thích hương vị của nó không?"

"Tốt... lắm."

"Thật sự?"

Người đàn ông cao lớn hỏi, vẫn cầm ly rượu của mình, nhưng khuôn mặt sắc sảo của anh ta nghiêng lại gần hơn. Ánh mắt họ chạm nhau, chiếc mũi cân đối của Elis chỉ cách má Patt vài cm.

"Thử xem."

"Patt..."

"Hửm?"

"Cảm ơn vì đã ở đây. Có em ở bên khiến anh cảm thấy thoải mái. Khi anh mất bình tĩnh, em ở đó để giúp anh lấy lại bình tĩnh" Elis thừa nhận.

Gặp Fei Long đã làm xáo trộn rất nhiều sự bình yên trong tâm hồn Elis. Nếu Patt không ở đó, Elis có thể đã mất kiểm soát và tung ra một cú đấm. Và nếu điều đó xảy ra, thì đó sẽ là tin tức trang nhất về hai doanh nhân đánh nhau như trẻ con. Elis không biết liệu có phải chỉ là do xui xẻo khi gặp cả Theeranai và Fei Long cùng một ngày hay không.

Những ký ức cũ ùa về như những khung cảnh xám xịt đang phai mờ... những ký ức mà anh không muốn nhớ lại.

Bây giờ, những cảm xúc đó không còn làm anh tổn thương nữa, nhưng cảm giác bị phản bội vẫn còn in sâu, một vết sẹo không thể xóa nhòa.

"Anh có cần... giúp gì không?" Patt không thể chịu đựng được nữa khi đôi mắt Elis lộ rõ vẻ lo lắng. "Nếu có gì tôi có thể..."

"Không có gì đâu. Tôi chỉ bực mình thôi. Em biết là tôi không thể chịu nổi khuôn mặt của Theeranai, rồi sau đó phải nhìn thấy Lodge tại cùng một sự kiện khiến tôi muốn đấm ai đó. Chỉ là sự bực mình ngu ngốc không thể biến mất thôi. Đừng lo lắng về điều đó."

"Anh chưa bao giờ nói với tôi lý do anh ghét anh ấy."

"Em có thể đoán được, phải không?"

Những người thông minh như Patt có thể ghép mọi thứ lại với nhau. Mọi người chỉ ghét nhau đến mức này vì hai lý do: tiền hoặc một người phụ nữ... hoặc có thể là một người đàn ông.

"Hai người đó đã làm điều không thể tha thứ với tôi. Nhưng không chỉ có họ... và điều đó khiến tôi mất niềm tin vào tình yêu. Đó là điều tôi muốn nói."

Anh đã yêu... người đó sâu sắc, phải không?

Patt rất muốn hỏi nhưng không dám. Nếu Elis nói đúng thì cậu sẽ đau lắm.

"Gã Lodge đó không phải bạn của anh đâu, Elis. Anh cần phải cẩn thận."

"Cảm ơn vì đã lo lắng. Tôi biết mánh khóe của hắn. Tôi sẽ không để hắn dễ dàng tác động đến tôi như vậy. Ngay cả khi chúng liên kết chống lại tôi, tôi vẫn có cách giải quyết."

"Tôi nghe tin đồn anh ta có liên quan đến mafia. Có đúng vậy không?"

"Đúng, Lodge có ảnh hưởng, nhưng điều đó không liên quan đến tôi."

"Elis... Tôi không muốn anh dính líu đến những người như thế. Nếu là chuyện làm ăn, tôi không lo cho anh. Nhưng nếu là chuyện mờ ám, anh không thể bất cẩn."

Danh tiếng đen tối của Fei Long không thể bị đánh giá thấp. Mặc dù đây là Thái Lan, nhưng sức mạnh của tiền bạc và thế lực đen tối có thể đe dọa những người lương thiện mà không sợ tội lỗi hay nghiệp chướng.

"Anh rất vui, vì em quan tâm đến anh."

"Tất nhiên là tôi phải quan tâm rồi" Patt thẳng thắn thừa nhận.

"Thôi nào, anh sẽ cẩn thận. Đừng cau mày nữa và uống đi." Elis nói đùa, cố gắng thay đổi chủ đề, không muốn Patt cảm thấy lo lắng.

Người đàn ông cao lớn tiến lại gần Patt, cầm lấy chai rượu và từ từ rót cho cậu, tay anh bận rộn trong khi khuôn mặt di chuyển cho đến khi chiếc mũi cao của anh chỉ cách đường viền hàm của người đàn ông mảnh khảnh một inch.

Sự gần gũi của họ khiến cả hai người đàn ông cảm thấy sự pha trộn giữa ấm áp và lạnh lẽo. Cả Patt và Elis đều sử dụng sự kiên nhẫn của mình theo những cách khác nhau, và không thể biết ai cần nó hơn.

Sau thời gian xa cách dài như vậy, nỗi nhớ nhung giày vò đã gặm nhấm cả hai người.

Đối với Patt, cậu phải tự nhủ mình phải kiên định, không để nỗi khao khát kéo cậu vào một mối quan hệ không chắc chắn. Ngay cả khi Elis thực sự muốn nghiêm túc, Patt cũng không dám mơ quá nhiều. Elis rất nguy hiểm, và nguy hiểm đang vẫy gọi cậu đến gần hơn.

Đối với Elis, anh đấu tranh để không cúi xuống và hôn người đàn ông trước mặt để thỏa mãn ham muốn của mình. Từ "cẩn thận" đã ảnh hưởng sâu sắc đến anh, chưa kể đến biểu cảm cởi mở và chân thành trên khuôn mặt của Patt. Làm sao anh có thể không bị Patt quyến rũ hoàn toàn?

Đôi mắt sắc bén của anh vẫn dán chặt vào khuôn mặt ửng hồng của Patt. Elis muốn cắn đôi môi đỏ mọng đó, tưởng tượng đến vị ngọt ngào của chiếc lưỡi đã từng khiến trái tim anh đập loạn nhịp. Mùi rượu hòa lẫn với hơi thở chỉ làm tăng thêm ham muốn được gần gũi với người đàn ông trước mặt anh.

Elis nhìn Patt, máu sôi lên vì ham muốn, nỗi khao khát trong tim tuyên bố rằng, cuối cùng, anh muốn chiếm hữu người đàn ông trước mặt mình.

Patt là của anh ấy.

Người này...là của anh ấy.

Trong lòng anh lặp đi lặp lại câu nói đó, nhấn mạnh rằng anh không thể mất Patt. Anh sẽ ích kỷ và lợi dụng tình hình, nhưng dù thế nào đi nữa, người đàn ông này phải ở bên anh, dưới bất kỳ hình thức nào, anh phải nắm bắt thời cơ.

"Có...có chuyện gì vậy?" Patt hỏi, giọng run rẩy.

Elis nhìn cậu chằm chằm, không chớp mắt, không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm, nhìn chằm chằm và nhìn chằm chằm như thể mạng sống của anh ấy phụ thuộc vào điều đó.

Người đang bị theo dõi nuốt nước bọt vì ánh mắt của sếp cũ thực sự quyến rũ, không hề che giấu cảm xúc dâm dục.

Trong tình huống như vậy, Patt nên làm gì? Giữ im lặng hay phản đối?

Elis từ từ nghiêng người tới gần và khi Patt lùi lại một bước, anh lại tiến lại gần hơn.

"Trễ rồi..."

Trước khi Patt kịp nói hết câu, Elis đã nhanh chóng chiếm lấy đôi môi đỏ mọng của cậu.

Đôi môi sắp nói ra đã tạo cho Elis cơ hội hoàn hảo để xâm chiếm và thưởng thức vị ngọt ngào một cách dễ dàng hơn. Lưỡi thô ráp của anh khám phá khoang miệng ấm áp, nếm vị rượu còn đọng lại trên đầu lưỡi của Patt. Elis nhận ra rằng cảm nhận vị rượu qua lưỡi của người khác còn say đắm hơn cả việc tự mình uống nó. Anh rên rỉ thỏa mãn. Bây giờ, tay còn lại của anh di chuyển để giữ lấy cổ Patt, nghiêng nó để đón nhận nụ hôn theo đúng cách anh muốn.

Lúc đầu, Patt rùng mình, nhưng khi nụ hôn dữ dội tiếp tục, cậu sẵn sàng đáp lại bằng niềm đam mê sâu sắc. Sự khao khát và ham muốn của cậu được truyền tải qua nụ hôn. Những chuyển động chậm rãi, trêu chọc của lưỡi xen kẽ với những phản ứng đòi hỏi.

À... Một nụ hôn thực sự đau đớn.

Patt, với cái bụng cồn cào, chỉ có thể đứng im như tượng, hai tay nắm chặt, và tâm trí hoàn toàn trống rỗng, không hề nhận ra Elis đã hít không khí có mùi cồn từ miệng mình vào phổi bao lâu rồi.

Khi họ cuối cùng cũng tách ra, Patt quay đi, tránh ánh mắt của người đàn ông cao hơn và nói bằng giọng khàn khàn. Càng ngày càng khó khăn hơn để nhìn vào mắt người đàn ông trước mặt. Không chỉ là sự ngại ngùng, mà còn là cảm giác rằng nếu cậu vô tình chạm phải đôi mắt đó một lần nữa, mọi thứ có thể trở nên khó khăn hơn nữa.

Đặc biệt là khi cảm xúc đang tích tụ bên trong, khiến tình hình vốn đã phức tạp lại càng trở nên tồi tệ hơn.

"Đêm nay chúng ta sẽ ở lại đây."

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tự dưng thấy bớt ghét cha Elis đi xíu  á mọi người, chắc do miệng ảnh dẻo quẹo quá vậy đó =)))

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co