Truyen3h.Co

Baeksi | lừa dối

Hối hận

duongbot

Na Baekjin chưa từng nghĩ mình có ngày phải nếm mùi thất bại. Bản tính kiêu ngạo ănsâu vào từng huyết quản của gã, một kẻ luôn đứng trên đỉnh cao của Yeongdeungpo, thao túng tiền bạc vàquyền lực trong lòng bàn tay. Đối với gã, thế giới này vận hành theo quy luật kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu, vàgã chính là loài thú săn mồi tàn nhẫn nhất. Thế nhưng, trong một buổi tối muộn tại quán pub kín dànhriêng cho những kẻ đứng đầu các băng đảng, một ván cược ngớ ngẩn trên bàn rượu đã đẩy gã vào một tròchơi mà gã cứ ngỡ bản thân mãi mãi là người làm chủ.

"Mẹ kiếp, Baekjin mà cũng có ngày thua bài à?"

Một gã trong đám thuộc hạ đập bàn cười hô hố, menrượu đắt tiền khiến ánh mắt gã đỏ sọc đầy kích động.

"Được rồi, đại ca. Luật chơi của chúng ta trước giờchưa từng thay đổi. Thua thì phải chịu phạt thôi."

Baekjin tựa lưng vào chiếc sofa da cao cấp, một tay lười biếng lắc lắc ly rượu màu hổ phách. Nhữngviên đá va vào thành thủy tinh tạo nên âm thanh giòn giã, tương phản hoàn toàn với không khí ngột ngạt,nồng nặc mùi thuốc lá và cồn xung quanh. Gã khẽ nhếch môi, chất giọng trầm thấp, khàn khàn vang lênđầy vẻ bất cần:

"Nói đi, trò gì?"

"Nghe nói dạo này bên Eunjang có một thằng nhóc nổi lắm. Yeon Sieun. Biệt danh là Mamba Xám."

Một tên khác rướn người lên, nụ cười đầy vẻ cợt nhả và tục tĩu.

"Thằng đó nhìn thì mảnh khảnh, mặt mũithì đẹp như con gái nhưng ra tay tàn nhẫn vãi cả chưởng. Đám đàn em bên đó bảo nó cứng đầu lắm, chưa từng khuấtphục trước ai. Thử thách của đại ca là: Cua đổ nó. Và phải đưa được nó lên giường. Làm cho nó ngoanngoãn rên rỉ dưới thân anh. Sao, dám chơi không?"

Cả bàn rượu rộ lên những tiếng huýt sáo dâm dục. Những lời bàn tán thô tục bắt đầu nổ ra về việc mộtkẻ như Yeon Sieun khi bị đè ra, bị tước đi sự kiêu ngạo thì trông sẽ thảm hại và quyến rũ đến mức nào.Baekjin khựng lại một nhịp. Trong đầu gã vô thức hiện lên tấm ảnh gã từng thấy qua hồ sơ điều tra vềtrường Eunjang. Một cậu thiếu niên với mái tóc mềm, đôi mắt phẳng lặng như hồ nước mùa thu, và mộtgương mặt có vài nét thanh tú đến quen thuộc. Một cảm giác ngứa ngáy, vừa hứng thú vừa pha chút ác ýđen tối nhen nhóm trong lòng gã.

"Nghe cũng hay đấy,"

Baekjin uống cạn ly rượu, nụ cười đầy vẻ ngạo nghễ của một kẻ săn mồi.

"Chờxem tao lột sạch sự kiêu ngạo của con Mamba đó ra sao. Con xe phân khối lớn của mày, chuẩn bị sang têncho tao đi."

Kế hoạch tiếp cận Yeon Sieun được Na Baekjin vạch ra một cách hoàn hảo, tỉ mỉ như cách gã từngthôn tính các băng đảng đường phố. Gã thừa biết một kẻ lạnh lùng, cô độc và luôn đề phòng thế giới xungquanh như Sieun sẽ không bao giờ cắn câu nếu gã dùng bạo lực hay tiền bạc để áp chế. Thứ mà một kẻnhư Sieun thiếu thốn, chính là sự ấm áp, kiên trì và một chỗ dựa tưởng chừng như vô điều kiện.

Thế là, người ta bắt đầu thấy một Na Baekjin hoàn toàn khác, một kẻ tháo bỏ lớp bọc tàn nhẫn đểkhoác lên mình chiếc áo vờ vịt của một kẻ si tình. Ban đầu là những hộp sữa chuối đặt lặng lẽ trên bànhọc của Sieun vào mỗi sáng sớm trước khi cậu đến lớp. Rồi đến những viên kẹo ngậm vị bạc hà giúp làmdịu những cơn mệt mỏi, những chiếc bánh ngọt đắt tiền từ những tiệm bánh nổi tiếng nhất Seoul được gãtự tay mang đến.

"Cậu ăn đi. Nhìn cậu gầy quá, Yeon Sieun."

Đó là lần đầu tiên Baekjin chặn đường Sieun ở con hẻmsau trường Eunjang. Thay vì một trận ẩu đả ra máu như đám học sinh tưởng tượng, vị hoàng đế củaYeongdeungpo lại đứng đó, bộ quần áo chỉnh tề nhưng nụ cười lại dịu dàng một cách lạ lẫm, tay chìa ra mộttúi bánh sừng bò còn nóng hổi. Sieun nhìn gã, đôi mắt ấy không một chút gợn sóng, chỉ có sự cảnhgiác tột cùng:

"Anh muốn cái gì, Na Baekjin? Đừng bày trò bẩn thỉu ở đây."

"Tôi chỉ muốn làm quen thôi. Không được à?"

Baekjin bước tới một bước, khoảng cách gần đến mứcSieun có thể ngửi thấy mùi hương nước hoa gỗ trầm hương đắt tiền xen lẫn mùi khói thuốc nhạt trênngười gã.

"Cậu bướng thật đấy. Nhưng tôi thích."

Một tuần, hai tuần, rồi ba tháng trôi qua. Sự kiên trì của Na Baekjin khiến cả Yeongdeungpo phải kinhngạc. Gã không chỉ tặng quà, gã xuất hiện mỗi khi trời đổ mưa để che ô cho cậu, đứng chờ cậu dưới cổngtrường, mặc kệ những ánh nhìn soi mói, dè chừng từ xung quanh. Khi Sieun bị vài kẻ phe cánh khác phụckích vì ân oán cũ, Baekjin xuất hiện, một tay dọn sạch đám rác rưởi đó mà không hề chớp mắt. Gã quaylại nhìn cậu, bàn tay to lớn luồn vào mái tóc mềm của Sieun, khẽ vuốt ve, giọng nói trầm ấm đầy xót xa:

"Có đau không? Tôi xót."

Những lời dỗ dành ngọt như mật, những cử chỉ chăm sóc ân cần lặp đi lặp lại như một liều thuốc độcngấm dần vào máu. Sieun dù có là một tảng băng ngàn năm, thì dưới ngọn lửa âm ỉ và kiên nhẫn đầy toantính ấy, cũng bắt đầu nứt vỡ. Một buổi chiều hoàng hôn nhuộm đỏ cả góc trời, khi hai người đứng trên sânthượng lộng gió, Sieun nhìn Na Baekjin, đôi môi mím chặt rồi khẽ thở dài. Cậu chủ động nắm lấy vạt áogã, giọng nói nhỏ như tiếng gió:

"Nếu anh lừa dối tôi... tôi sẽ không tha thứ đâu."

Baekjin kéo cậu vào lòng, ôm thật chặt, nở nụ cười thỏa mãn của kẻ đi săn đã bẫy được con mồi:

"Nóigì thế? Tôi thương em còn không hết."

Họ chính thức yêu nhau. Khoảng thời gian sau đó là những ngày tháng hạnh phúc đến mức điên đốivới một kẻ vốn luôn cô độc như Sieun. Họ cùng nhau đi dạo qua những con phố nhỏ, cùng ăn những mónăn lề đường mà trước đây Baekjin chưa từng ngó ngàng tới. Baekjin chiều chuộng Sieun hết mực. Sự dịudàng của gã sâu đậm đến mức, có đôi khi chính bản thân gã cũng bị chao đảo. Nhìn nụ cười hiếm hoi củaSieun, nhìn cách cậu dựa dẫm vào gã sau những mệt mỏi, trong lòng Baekjin thỉnh thoảng lại dấy lên mộtcảm giác muốn yêu thật lòng. Gã muốn giữ lấy cậu, muốn che chở cho sự thuần khiết này

Nhưng, bản chất của một kẻ săn mồi và dục vọng của gã chưa bao giờ biến mất. Sâutrong thâm tâm Na Baekjin, gã vẫn là một con thú đói khát. Gã nhìn bờ môi mềm mại của Sieun, nhìnphần cổ trắng ngần lộ ra sau lớp áo đồng phục, trong đầu gã chỉ quay cuồng một ý nghĩ duy nhất: Phải đèbẹp cậu ấy. Phải chiếm đoạt, phải dụ dỗ cậu lên giường thật nhanh để kết thúc ván cược này. Sự kiêu ngạonày, cơ thể này, phải thuộc về gã.

Rồi cái gì đến cũng phải đến. Vào một buổi tối cuối tuần, trời đổ cơn mưa rào tầm tã, những hạt mưanặng hạt đập liên hồi vào cửa kính. Sieun bị ướt mưa, và Baekjin đã danh chính ngôn thuận đưa cậu vềcăn hộ riêng sang trọng của gã.

Sau khi tắm rửa và thay một chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình của Baekjin, Sieun ngồi trên mépchiếc giường lớn giữa phòng ngủ. Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng tim đập thình thịchtrong lồng ngực cậu. Cặp đùi trắng ngần ẩn hiện dưới gấu áo sơ mi dài quá mông, gương mặt Sieun đỏbừng lên vì ngượng ngùng. Cậu chưa từng ở trong hoàn cảnh này với ai, càng không phải là với một ngườiđàn ông lực lưỡng, đầy áp lực như Baekjin.

Cửa phòng tắm mở, Baekjin bước ra, chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang hông, để lộ khuôn ngực vạmvỡ và những múi cơ săn chắc chứa đựng sức mạnh mà hắn cố gắng luyện tập. Ánh mắt gã khóa chặt lấy bóng dáng nhỏnhắn trên giường, đồng tử tối sầm lại đầy nhục dục vặn vẹo. Gã bước tới, leo lên giường và kéo Sieun vàolòng từ phía sau. Baekjin dụi mặt vào hõm cổ thơm mùi sữa tắm của cậu, hít một hơi thật sâu rồi khẽ cắnnhẹ lên vành tai cậu.

"Ưm... Baekjin, nhột..."

Sieun rụt cổ lại, gương mặt càng đỏ hơn, hai tay bấu chặt lấy ga giường.

"Sieun, em thơm quá."

Giọng Baekjin khàn đặc, đầy vẻ mê hoặc. Gã xoay người cậu lại, ép cậu nằmdưới thân mình, đôi bàn tay to lớn luồn vào trong vạt áo sơ mi, vuốt ve làn da mịn màng dọc theo hôngcậu.

"Ngoan nào... Cho tôi nhé? Tôi nhớ em phát điên rồi."

"Nhưng... tôi chưa sẵn sàng..."

Sieun lắp bắp, ánh mắt long lanh đầy vẻ bối rối và sợ hãi của một conthú nhỏ bị dồn vào đường cùng.

"Ngoan, không sao đâu. Tôi sẽ nhẹ nhàng mà."

Baekjin dỗ ngon dỗ ngọt, những nụ hôn dày đặc nệnxuống môi, xuống cổ, xuống xương quai xanh của Sieun. Gã thì thầm những lời yêu đương đường mật,nhưng động tác tay lại vô cùng dứt khoát và điêu luyện, nhanh chóng cởi bỏ chướng ngại vật cuối cùngtrên người cậu.

"Tin tôi, Sieun... Tôi yêu em, cơ thể em đẹp lắm..."

Sự ngây thơ của Sieun hoàn toàn bị sự lão luyện của Baekjin dẫn dắt. Trong ánh đèn ngủ mờ ảo, cănphòng tràn ngập tiếng thở dốc, tiếng da thịt va chạm và những lời rên rỉ nghẹn ngào của cậu thiếu niên lầnđầu biết đến hoan lạc. Baekjin thỏa mãn vùi đầu vào cậu, chiếm đoạt một cách triệt để, biến ván cược củamình thành một màn trình diễn nóng bỏng trong chính căn phòng . Gã đắm chìm trong cơ thể cậu, thỏa mãn phần con ngườiích kỷ của mình, mặc kệ sự chân thành của cậu đang phơi bày ra trước mắt.

Hai tuần sau đêm hoan lạc đó, mối quan hệ giữa họ dường như càng khăng khít hơn. Hoặc ít nhất, đólà những gì Sieun tự lừa dối bản thân. Hôm đó là sinh nhật của Na Baekjin. Sieun muốn tạo cho gã một sựbất ngờ nho nhỏ. Cậu tự tay học làm một chiếc bánh kem, cẩn thận bọc trong hộp thắt nơ xinh xắn, rồi bắtxe đến căn hộ của gã. Cậu có mật khẩu cửa, nhưng khi bước vào sảnh ngoài, cậu thấy cửa phòng kháchkhép hờ, bên trong có tiếng nói cười ồn ã của đám thuộc hạ Yeongdeungpo và giọng trầm thấp củaBaekjin.Sieun định đẩy cửa bước vào, nhưng một câu nói vang lên từ bên trong khiến bước chân cậu khựng lạigiữa không trung.

"Mẹ kiếp, đại ca! Anh đỉnh vãi cả lồn! Thằng Yeon Sieun cứng cựa thế mà cũng bị anh đưa lên giường thậtà? Thế là anh thắng cược rồi nhé, con xe phân khối lớn đó thuộc về anh!"

Tiếng cười hô hố quen thuộccủa đám thuộc hạ vang lên, đầy rẫy sự thô tục.

Sieun đứng chôn chân tại chỗ. Hộp bánh kem trên tay bỗng trở nên nặng trĩu như đá tảng. Đôi mắt vốn luôn ngập nước giờ đây co rút lại, lồng ngực như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

"Thì sao? Đối với tao, việc đó có gì khó."

Giọng Baekjin vang lên, lười biếng và thờ ơ, hoàn toànkhông có một chút ấm áp nào như khi gã ở bên cậu.

"Nhưng mà đại ca, em thấy anh dạo này cũng cưng chiều nó quá cơ. Đừng bảo là yêu thật lòng đấynhé?"

Một khoảng lặng ngắn vang lên. Sieun nín thở, tim cậu như ngừng đập, thầm hy vọng, thầm cầu xinmột câu phủ nhận hoặc một lời giải thích từ gã. Nhưng câu nói tiếp theo của Na Baekjin đã hoàn toàn đẩycậu xuống vực sâu địa ngục.

"Yêu thật lòng? Tụi mày điên à?"

Baekjin hừ lạnh một tiếng, tiếng bật lửa tanh tách vang lên.

"Thằngnhóc đó... nhìn kỹ thì có vài nét giống người yêu cũ của tao thôi. Tao đồng ý chơi ván cược này một phầnvì chán, một phần vì gương mặt nó gợi đòn giống người cũ. Ở bên nó, tao phải nói dối đủ thứ, diễn vaibạn trai tốt mệt vãi lồn ra. Chơi đùa một chút cho vui, lên giường xong rồi thì cũng đến lúc chán. Tụi màynghĩ Na Baekjin này sẽ chung thủy với một món đồ chơi rẻ rách đó sao?"

Mọi thứ xung quanh Sieun như sụp đổ hoàn toàn. Sự dịu dàng, những viên kẹo bạc hà, những hộp sữachuối, những cái ôm ấm áp trong mưa hóa ra chỉ là một vở kịch rẻ tiền. Cậu chỉ là một kẻ thay thế, mộtcông cụ để gã thắng một ván cược, một món đồ chơi để gã giải sầu. Nước mắt? Không. Không có giọtnước mắt nào rơi xuống. Sự tổn thương quá lớn biến thành một luồng khí lạnh cực hạn chạy dọc sốnglưng, đóng băng mọi cảm xúc của Sieun. Đôi mắt cậu trở nên trống rỗng, lạnh lẽo đến đáng sợ. Cậukhông quay lưng bỏ chạy như những kẻ yếu đuối khác. Cậu bước tới, giơ tay lên, gõ cửa.

Cộc cộc cộc

Tiếng gõ cửa đều đặn, khô khốc vang lên giữa phòng khách đang ồn ào. Bên trong bỗng im bặt. Cửamở ra. Na Baekjin đứng đó, trên tay vẫn còn điếu thuốc đang cháy dở. Khi nhìn thấy Sieun đứng ngoàicửa với chiếc hộp bánh kem trên tay, gương mặt gã thoáng hiện lên một sự hoảng hốt hiếm hoi. Điếuthuốc trên tay gã suýt rơi xuống.

"Sieun... Em... đến từ lúc nào?"

Baekjin lắp bắp, định giơ tay ra nắm lấy vai cậu.

Chát

Một tiếng tát chói tai vang lên, dội thẳng vào không gian im lặng của căn hộ. Lực tát mạnh đếnmức mặt Baekjin lệch hẳn sang một bên, khóe môi gã lập tức rỉ ra một vệt máu tươi. Đám đàn em bêntrong trợn tròn mắt, không một ai dám ho he. Baekjin chưa kịp quay mặt lại thì

Chát

Cú tát thứ hai, rồithứ ba. Sieun tát gã bằng tất cả sức bình sinh, lực tát không hề nhẹ chút nào, chất chứa toàn bộ sự khinh bỉvà ghê tởm của cậu. Gương mặt thanh tú của Sieun vẫn phẳng lặng, nhưng đôi mắt đen láy nhìn gã nhưnhìn một đống rác rưởi.

"Anh nghe cho rõ đây, Na Baekjin."

Giọng Sieun đều đều, không run rẩy, không nghẹn ngào, lạnhthấu xương.

"Tôi tát anh không phải vì tôi khóc lóc tiếc nuối mối tình này. Tôi tát anh vì sự bẩn thỉu vàhèn hạ của anh. Anh nghĩ anh là kẻ bề trên, là hoàng đế chơi đùa với tình cảm của người khác sao? Anhchỉ là một kẻ thảm hại bám víu vào quá khứ và dùng những trò cá cược rẻ tiền để lấp liếm sự cô độc củamình thôi."

Cậu ném mạnh hộp bánh kem xuống đất. Chiếc bánh vỡ nát, kem tươi vương vãi trên nền nhà đá hoacương sang trọng.

"Chúng ta chia tay. Và từ nay về sau, đừng để tôi nhìn thấy cái bản mặt thối tha của anhnữa. Kinh tởm."

Sieun quay lưng, dứt khoát bước đi. Bóng lưng cậu thẳng tắp, cô độc nhưng kiêu hãnh như một vịthần. Cậu không hề ngoảnh lại nhìn Na Baekjin lấy một lần, mặc cho gã đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay lơ lửng giữa không trung, cảm giác đau rát trên má không đau bằng sự rỗng tuếch vừa xuất hiện tronglồng ngực gã. Gã biết, gã đã thực sự mất đi thứ duy nhất chân thành với gã.

Sau khi bóng dáng của Yeon Sieun khuất dạng sau thang máy, không gian căn hộ của Na Baekjin rơivào một sự im lặng chết chóc. Đám đàn em đứng xung quanh mặt cắt không còn một giọt máu, đứa nàođứa nấy nhìn nhau, khép nép không dám thở mạnh. Khóe môi của Baekjin vẫn còn rỉ máu, vệt máu đỏtươi chảy dọc xuống cằm, nhỏ giọt xuống sàn nhà hoa cương trắng, lẫn lộn với đống kem tươi vỡ nát từchiếc bánh sinh nhật bị chà đạp.

"Đại... đại ca..."

Một tên thuộc hạ đánh bạo lên tiếng, giọng run rẩy.

"Thằng ranh đó... để tụi em đi xử nó-"

"Cút."

Một từ duy nhất thốt ra từ miệng Na Baekjin, âm lượng không cao nhưng chứa đựng một luồng sát khíđặc quánh khiến tất cả những kẻ có mặt ở đó đều rùng mình. Đám thuộc hạ như được đại xá, nhanh chóngdọn dẹp đồ đạc rồi tháo chạy khỏi căn hộ, trả lại sự cô độc tuyệt đối cho gã.

Baekjin đứng trơ trọi giữa phòng khách rộng lớn. Gã đưa bàn tay lên chạm vào gò má vẫn còn đau rát.Lực tát của Sieun rất mạnh, mạnh đến mức để lại năm dấu ngón tay đỏ ửng trên làn da trắng sứ của gã.Nhưng kỳ lạ thay, cái đau đớn thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với một cảm giác trống rỗng, một lỗ hổngđen ngòm bỗng dưng hoác rộng ra trong lồng ngực gã. Cơn đau co thắt từ tim lan ra toàn thân, khiến mộtkẻ chưa từng biết sợ hãi như gã phải quỳ sụp xuống sàn nhà.

Gã nhìn chằm chằm vào chiếc bánh kem vỡ nát trên đất. Trên lớp kem mịn màng đã bị biến dạng, gãvẫn nhìn ra dòng chữ được nắn nót viết bằng mứt dâu: "Chúc mừng sinh nhật Baekjin." Nét chữ hơi runrẩy, chứng tỏ người làm nó đã phải vụng về và kiên nhẫn đến mức nào. Thằng nhóc đó... một kẻ quanhnăm chỉ biết cầm sách vở và dùng nắm đấm để sinh tồn, lại có thể hạ mình vào bếp, tỉ mỉ làm một chiếcbánh ngọt vì gã.

"Mẹ kiếp..."

Baekjin chửi thề một tiếng tục tĩu, gã vò đầu bứt tai, những sợi tóc đen rối tung lên.Trong đầu gã lúc này không ngừng tái hiện lại ánh mắt của Sieun trước khi rời đi. Đó không phải làánh mắt của sự oán hận, mà là sự khinh bỉ tột cùng. Thà rằng Sieun khóc, thà rằng cậu lao vào đấm gã,gào thét đòi gã trả giá, thì gã còn biết cách để dỗ dành, để giữ cậu lại. Nhưng không, cậu nhìn gã như mộtsinh vật bẩn thỉu, một đống rác rưởi không đáng để bận tâm. Sự kiêu hãnh của Na Baekjin bị chà đạp tậncùng, nhưng gã phát hiện ra, gã không hề tức giận. Gã chỉ thấy sợ. Lần đầu tiên trong đời, gã biết thế nàolà cảm giác sợ hãi khi mất đi một ai đó.

Gã nhớ lại những khoảnh khắc ở bên cậu. Những buổi chiều muộn gã đứng dưới mưa chờ cậu, banđầu chỉ là diễn trò, nhưng có những lúc nhìn thấy cậu run rẩy bước ra, gã đã vô thức ôm cậu vào lòng chặthơn để sưởi ấm cho cậu. Gã nhớ hương vị ngọt ngào của những viên kẹo bạc hà mà cậu từng ngượngngùng đút vào miệng gã. Gã nhớ tiếng rên rỉ nghẹn ngào, làn da nóng rực và đôi mắt ngập nước của cậudưới thân gã trong đêm mưa ấy. Gã đã nói dối cậu rất nhiều điều, nhưng có một điều gã chưa từng thừanhận với chính mình: gã đã thực sự yêu cậu. Gã không yêu cậu vì cậu giống người cũ, gã yêu chính sựkiên cường, yêu cái sự bướng bỉnh và cả sự mềm lòng ấm áp của Yeon Sieun. Gã dùng cái cớ "người cũ"và "ván cược" chỉ để tự huyễn hoặc bản thân rằng gã vẫn là kẻ làm chủ cuộc chơi, rằng gã không hề bịmột thằng nhóc Eunjang làm cho yếu lòng.

"Yeon Sieun... em không thể đối xử với tôi như vậy..."

Baekjin lầm bầm, giọng gã lạc đi. Gã điêncuồng vớ lấy chiếc áo khoác, lao ra khỏi nhà như một con thú bị thương. Gã phải tìm cậu, gã phải giảithích, gã phải dùng mọi cách để kéo cậu trở lại, cho dù gã có phải quỳ xuống cầu xin gã cũng chịu

;

Chiếc xe thể thao của Na Baekjin gầm rú lao đi trong đêm muộn, xé toạc màn sương mù dày đặc củaSeoul. Gã điên cuồng lao đến khu trọ của Sieun. Khi chiếc xe phanh gấp trước con hẻm nhỏ dẫn vào nhàcậu, đập vào mắt gã là một cảnh tượng khiến hơi thở gã nghẹn lại nơi cổ họng.

Ở khoảng sân nhỏ phía sau nhà trọ, có một bóng dáng gầy gò, mảnh khảnh đang đứng im lìm giữabóng đêm. Yeon Sieun. Cậu vẫn mặc bộ quần áo lúc nãy, gương mặt dưới ánh đèn đường mờ nhạt trôngcàng thêm tái nhợt nhưng phẳng lặng đến đáng sợ. Trước mặt cậu là một đống lửa lớn đang bùng cháy dữdội bên trong một chiếc thùng sắt lớn

Baekjin mở cửa xe, định lao đến, nhưng bước chân gã khựng lại khi nhìn thấy những thứ mà Sieunđang ném vào đống lửa.

Đó là chiếc áo khoác dạ đắt tiền gã từng tự tay khoác lên vai cậu vào một đêm đông buốt giá. Đó làchiếc ô màu đen gã từng che chở cho cậu qua những cơn mưa rào. Đó là những con gấu bông nhỏ, nhữnghộp quà, những món đồ lưu niệm đắt đỏ mà gã đã dùng tiền và tâm tư để mua chuộc cậu. Và cuối cùng,Sieun tháo chiếc vòng tay đôi bằng bạc từ cổ tay mình ra. Chiếc vòng tay ấy là thứ duy nhất không đắttiền, là thứ gã vô tình mua ở một cửa hàng lề đường khi hai người đi dạo, nhưng lại là thứ cậu trân trọngnhất, luôn đeo nó chưa từng tháo ra.

Sieun nhìn chiếc vòng tay trong giây lát, không một chút do dự, cậu buông tay. Chiếc vòng rơi thẳngvào trung tâm ngọn lửa, nhanh chóng bị sắc đỏ rực của lửa liếm trọn, nung chảy.

"Sieun! Đừng!"

Baekjin gào lên một tiếng đau đớn, gã không màng đến hình tượng, lao thẳng vào sân,định dùng tay không để dập tắt đống lửa, để cứu vãn những mảnh vỡ tình cảm cuối cùng của họ

Nhưng trước khi gã kịp chạm vào chiếc thùng sắt, Sieun đã lùi lại một bước. Cậu ngước mắt lên nhìngã. Đôi mắt ngầng ngậng ấy phản chiếu ánh lửa bập bùng, không có lấy một giọt nước mắt, không có sự daođộng, chỉ có một khoảng trống rỗng vô tận. Ánh nhìn ấy như một bức tường thành kiên cố, đóng băng mọibước chân và hành động của Na Baekjin.

"Đừng làm bẩn tay anh nữa, Na Baekjin,"

Sieun lên tiếng, giọng nói của cậu thanh lãnh, đều đều nhưđang trò chuyện với một người xa lạ.

"Những thứ này vốn dĩ được sinh ra từ lời nói dối, thì nên kết thúctrong tro tàn thôi."

"Sieun... nghe anh giải thích..."

Na Baekjin run rẩy, gã đứng cách cậu chỉ vài bước chân nhưng gã cảmtưởng như khoảng cách giữa họ là cả một đại dương vô tận. Vị hoàng đế kiêu ngạo của Yeongdeungpo lúcnày trông thật thảm hại, đôi mắt gã đỏ hoe, giọng nói cầu xin nghẹn ngào.

"Anh thừa nhận ban đầu là anh sai, anh khốn nạn, anh xem thường mọi thứ. Nhưng tình cảm anh dành cho em dạo này là thật! anh không hềxem em là người thay thế, anh thực sự... thực sự yêu em..."

"Yêu?"

Sieun khẽ lặp lại từ đó, một nụ cười nhạt nhẽo xuất hiện trên môi cậu, nhưng nụ cười đó cònđau đớn hơn cả tiếng gào thét vì khóc.

"Lời nói của một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp như anh, có đáng giá một xu nàokhông? Anh yêu tôi bằng cách đem tôi ra làm trò đùa trên bàn rượu? Anh yêu tôi bằng cách lừa tôi lêngiường để thắng một ván cược?"

"Không phải... không phải như thế..."

Baekjin lắc đầu điên cuồng, gã muốn bước tới ôm cậu, nhưngmỗi khi gã tiến lên một bước, Sieun lại lạnh lùng lùi lại một bước.

"Na Baekjin, anh có biết tại sao tôi không khóc không?"

Sieun nhìn thẳng vào mắt gã, ngọn lửa bêncạnh cậu vẫn cháy phần phật, soi sáng gương mặt kiêu hãnh của cậu thiếu niên Eunjang.

"Bởi vì anhkhông đáng. Tôi tát anh, tôi đốt đống đồ này, không phải vì tôi hận anh. Mà là vì tôi muốn gột rửa bảnthân mình khỏi sự kinh tởm mà anh mang lại. Nhìn đống đồ này cháy rụi, anh biết tôi cảm thấy gìkhông?"

Baekjin nghẹn lời, gã trơ mắt nhìn cậu, tim gã như bị hàng ngàn nhát dao đâm nát.

"Tôi không hề thấy đau,"

Sieun khẽ cười, một nụ cười thực sự nhẹ nhõm, tự do.

"Tôi thấy nhẹ cảngười. Giống như vừa trút bỏ được một đống rác rưởi ra khỏi cuộc đời mình vậy. Từ ngày mai, anh và tôikhông còn bất kỳ mối liên hệ nào nữa. Nếu anh còn xuất hiện trước mặt tôi, tôi thề sẽ dùng cách tôi hay đối đãi người khác để tiễn anh đi."

Sieun quay người, dứt khoát bước vào trong nhà trọ. Tiếng cửa sắt đóng sầm lại một cách phũ phàng,cắt đứt hoàn toàn chút hy vọng cuối cùng của Na Baekjin.

Baekjin đứng chết trân giữa khoảng sân vắng. Gió đêm thổi qua, mang theo những mảnh tro tàn đenngỏm bay tán loạn, bám vào mái tóc và chiếc áo khoác đắt tiền của gã. Gã quỳ sụp xuống bên cạnh

chiếc thùng sắt, nhìn những tàn lửa cuối cùng lụi tắt, chỉ còn lại một đống tro đen khét lẹt. Thất bại lớnnhất trong cuộc đời của Na Baekjin không phải là thua một ván cược, mà là khi gã nhận ra mình đã thắngđược con xe phân khối lớn, nhưng lại vĩnh viễn đánh mất đi người duy nhất dùng cả sự chân thành để sưởiấm cho tâm hồn mục nát của gã. Đêm hôm đó, vị hoàng đế của Yeongdeungpo đã khóc, những giọt nướcmắt muộn màng rơi xuống đống tro tàn lạnh ngắt, cay đắng và bất lực tận cùng.

———

hihi có vẻ hơi buồn nhỉ? dg viết chap này trong cái trạng thái không vui và cũng đang nghe nhạc Biển Đảo Và EmNgười Yêu Bỏ Lỡ ấy nên cũng na ná nhạc ấy. cảm ơn mọi người đã đọc truyện của dg ạ

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co