Chương 5-6 Thượng
Biên Bức – Chương 5 – Quyển thượng
Tác giả: Phong Lộng
Edit: Nguyệt Cầm Vân
Ẩm rượu thưởng ca, nhân sinh có bao nhiêu mà hững hờ.
Rượu là rượu được cất ở hầm Lô Châu, ca là An Huy Hoàng Mai.
Người, là nhân trung chi long*.
(*dùng để chỉ nhân tài phi phàm, kiệt xuất)
Toàn bộ thính đường rộng lớn đều được trang trí đẹp đẽ, ả đào tận lực diễn xướng, khách nhân lại chỉ có một người duy nhất. Hắn đang ngồi ở chính giữa thính đường, hoa quả bày trước mặt không nhiều, chỉ là một chùm nho bóng mượt óng ả, khiến người ta vừa nhìn liền thèm tới chảy nước miếng. Bên dưới chùm nho được lót một tầng nước đá mỏng.
Tiết trời tháng sáu, nước đá so với trái nho lại càng óng ánh hơn.
Người của Phong gia, mặc dù không giàu sang bằng Bạch gia, nhưng lại có quý khí hơn.
Không ai bởi vậy mà sinh lòng bất mãn với vị minh chủ võ lâm tân nhậm này, khắp thiên hạ đều có tửu lâu của Phong gia, thu nhập mỗi ngày chẳng biết lên tới bao nhiêu, xa hoa một chút cũng đâu tính là gì? Vả lại, trời sinh người này ra chính là để hắn biết thế nào là hưởng thụ.
"Nhất dạ vô miên loạn sầu nhiễu, vị bát bạch tiềm tung lai đáo. Vãng thường kiến hồng nhật ảnh lộng hoa sao...(1)"
Vũ điệu trên sâu khấu mềm mại uyển chuyển, thế nhưng Phong Long lại bất ngờ đứng lên.
"Công tử?"
"Phiền chán, ra ngoài đi dạo một chút." Phong Long vừa nói vừa bỏ đi: "Không cần đi theo."
"Vâng."
Cả sảnh đường đang ngập tràn tiếng ca điệu vũ đều ngừng lại, bất động tại chỗ.
* * *
Vòng qua hoa viên hỗn loạn bướm hoa, lại bước dọc theo con lạch nhỏ dẫn nước, Phong Long nhàn nhã thong dong, tâm tình phiền muộn buồn chán dường như cũng tốt hơn ít nhiều.
Hắn bỗng nhiên dừng bước.
Tiếng rên rỉ như có như không truyền tới từ bên ngoài bức tường. Âm thanh dụ hoặc mà êm tai, như chòng ghẹo cõi lòng người ta.
Tinh quang trong mắt Phong Long chợt lóe, hắn vọt lên phóng người qua đầu tường cao cả trượng, hạ mình xuống rừng trúc xanh biếc bên ngoài.
Quả nhiên có người. Vừa hay, lại ở ngay dưới chân Phong Long.
Y phục còn đủ, nhưng tóc tai thì đã rối loạn. Cả khuôn mặt đỏ hồng, đầu ngón tay trắng nõn gắt gao túm chặt lấy vạt áo trước ngực, hàm răng trắng gắng sức cắn lấy bờ môi đã mất đi huyết sắc, tựa hồ đang phải chịu đựng sự tra tấn vô cùng thống khổ.
"Là ngươi ư!" Phong Long cả kinh, vội vàng khuỵu xuống bên cạnh người đang rên rỉ, "Thiếu Tình, hiền đệ, ngươi làm sao vậy?"
"Không, không được lại gần ta." Bạch Thiếu Tình nhíu mày.
Sao có thể không nhíu mày? Hắn đã ở nơi này đợi suốt ba ngày ròng rã. Thì ra Phong đại công tử cũng không thường hay đi dạo hoa viên.
"Thiếu Tình, ngươi bị thương?" Nắm lấy cổ tay có chút mảnh khảnh, tĩnh tâm nhẩm mạch, đôi mày rậm của Phong Long bỗng nhướng lên, "Ngươi bị người ta hạ dược?"
"Ta không nhìn thấy người kia." Bạch Thiếu Tình dường như không chịu đựng nổi sự giày vò, lăn lộn giãy giụa trong lòng Phong Long, khuôn mặt trắng nõn đã đỏ đến gần như sắp xuất huyết. Bỗng nhiên hắn túm chặt lấy tay Phong Long, run giọng hỏi: "Đại ca, vì sao bọn họ phải hại ta như vậy? Ta... ta... ta cản trở gì bọn họ sao?"
Phong Long nhìn thấy dáng vẻ của Bạch Thiếu Tình liền ngẩn ra, rồi bỗng nhiên lấy lại tỉnh táo, trên mặt không khỏi có chút xấu hổ.
Hắn thở dài, "Diện mạo của ngươi quá đẹp. Đây là mị dược, dường như mới hạ chưa được bao lâu. Kỳ quái, cư nhiên có kẻ dám cả gan làm ra loại chuyện đồi bại bực này ngay bên ngoài Phong gia..." Hắn ngừng một chút rồi lại nói tiếp, "Thiếu Tình, e rằng người này không chỉ muốn khi nhục ngươi, mà còn muốn gây phiền phức cho Phong gia ta nữa."
"Mị dược?" Dược hiệu đã phát tác, thân thể của Bạch Thiếu Tình nóng như lửa, ánh mắt lại càng thêm kiều mị, thắt lưng mềm dẻo không ngừng ma xát trên người Phong Long, nhịn không được bật ra tiếng rên rỉ: "Vậy... vậy phải làm sao bây giờ?"
Phong Long khó xử lắc đầu, "Dược này thực lợi hại, chỉ e không phải mị dược thông thường."
Bạch Thiếu Tình bội phục. Viên thánh phẩm của Hoan Hỉ giáo ở Vân Nam này, được hắn đặc biệt lấy ra sử dụng chính là vì Phong Long. Ăn vào bụng, quả nhiên xuân tình đột khởi, ngay cả chính bản thân mình cũng gần như không thể chống đỡ.
"Đại ca cứu ta!" Bạch Thiếu Tình bi thương kêu lên một tiếng, điềm đạm đáng thương dựa vào người Phong Long. Mái tóc đen nhánh đã bị mồ hôi thấm ướt đẫm.
Vẻ đẹp yêu diễm, kinh tâm động phách.
Ngươi còn không tới chiếm tiện nghi của ta, ta sẽ phải chịu huyết dịch nghịch hành mà chết!
Mặc dù từ trước tới nay Bạch Thiếu Tình cực hận nam nhân háo sắc, nhưng thời khắc này lại không tránh khỏi có chút lo sợ Phong Long quá mức đứng đắn, không chịu đục nước béo cò. Ngộ nhỡ không thể giải trừ dược hiệu, vậy đây chẳng phải gậy ông đập lưng ông, tự hại chính mình rồi sao?
Cũng may, Phong Long không có do dự.
"Đừng sợ, có đại ca ở đây." Ôm lấy Bạch Thiếu Tình vào trong lòng, Phong Long vội vàng vận khởi khinh công, mấy lần nhảy lên nhảy xuống liền phi tới phòng nghỉ.
Đẩy cửa ra liền nhìn thấy chiếc giường vừa lớn vừa hoa lệ, hắn đặt Bạch Thiếu Tình nằm xuống.
Bạch Thiếu Tình vươn tay ra, như vô ý lại tựa như hữu ý giữ lấy đai lưng của Phong Long, "Đại ca..." Môi hắn vốn đã bị chính mình cắn đến mất hết huyết sắc, giờ khắc này lại đỏ thắm ướt át đến kiều diễm.
Đôi mắt luôn luôn sáng ngời hữu thần của Phong Long cũng bắt đầu có chút mờ mịt. Hắn cúi đầu xuống, nhiệt độ nóng bỏng từ gò má của Bạch Thiếu Tình truyền tới bên môi.
"Thiếu Tình, toàn thân ngươi đang phát nhiệt."
Bạch Thiếu Tình bất chấp, nở nụ cười càng thêm mê hoặc, rên rỉ nói: "Ưm, toàn thân đều rất nóng. Đại ca, ngươi đừng đi."
"Mị dược trong người ngươi vô cùng lợi hại, chỉ e ngoài giao hợp ra thì không còn cách nào khác để giải."
Một khi đã như vậy, ngươi liền tới đây đi!
Phong Long lại không nhìn ra vẻ mất kiên nhẫn trong mắt Bạch Thiếu Tình, tiếp tục trầm giọng nói: "Mị dược này lợi hại nhất chính là ở chỗ, nó dùng khí âm dương để ức chế người bị trúng dược. Bất luận là nam hay nữ, đều cần phải có loại khí chí dương chí cương mới có thể giải độc. Cho dù vi huynh tìm giúp ngươi một nữ tử tới để giao hợp, cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì. Độc của Thiếu Tình, chính là cần nam nhân."
Bạch Thiếu Tình càng nghe càng giận, thánh dược của Hoan Hỉ giáo không phải là chuyện đùa, từ lúc hắn nuốt vào cho đến bây giờ đã phải chịu đựng chẳng hề dễ dàng, Phong Long lại còn ở đó mà tỉ mỉ giải thích cho hắn những chuyện hắn sớm đã biết rõ ràng.
Duỗi tay ra ôm lấy cổ Phong Long, Bạch Thiếu Tình gắng nhẫn nhịn một bụng tức giận, thấp giọng cầu xin: "Ta hiểu cả rồi, nếu đã như vậy, xin đại ca cho ta mượn loại khí chí dương chí cương. Đây là Thiếu Tình sở cầu, đại ca không cần phải cảm thấy ngại ngùng." Từ lúc lọt lòng cho tới bây giờ, đây vẫn là lần đầu tiên hắn phải khẩn cầu người ta thượng mình.
Bạch Thiếu Tình nghiến răng, nếu không phải vì thanh Bích Lục kiếm bên hông ngươi, ta...
"Việc này trăm triệu lần không thể." Phong Long thế nhưng lại lắc đầu, "Hiền đệ băng thanh ngọc khiết, Phong Long sao có thể làm ra loại chuyện bực này?"
"Vậy đại ca là muốn tận mắt đứng nhìn ta bị loại thuốc này hại đến chết?" Cuối cùng Bạch Thiếu Tình cũng nhịn không nổi nữa, khẽ gào lên. Nhưng cánh môi đỏ mọng vừa mở ra, một viên gì đó đã rơi vào trong miệng, ực một tiếng trượt xuống cổ họng.
Phong Long mỉm cười, "Thiếu Tình đúng là mệnh lớn, viên Huyết Liên Tử này sinh ra ở miệng núi lửa, chí cương chí dương, là bảo vật của thế gian. Mấy ngày trước vi huynh vừa bỏ ra một số tiền lớn để mua, vừa hay có thể hóa giải kiếp nạn hôm nay của hiền đệ. Thiếu Tình, có phải bây giờ đã tốt hơn nhiều rồi không?"
Lời hắn nói quả thực không sai, Huyết Liên Tử vừa rơi xuống bụng, một luồng nhiệt lưu liền dâng lên, liên tục tương kích cùng dục hỏa đang cuộn trào trong người mình, cả hai cư nhiên cùng triệt tiêu lẫn nhau, thoải mái hơn rất nhiều.
Thân thể Bạch Thiếu Tình vốn còn đang vặn vẹo không ngừng cũng dần dần dừng lại.
"Huyết Liên Tử có tổng cộng hai viên. Một viên ban nãy đã dùng để giải độc cho hiền đệ, còn lại một viên này, hiền đệ mang theo trong người đi." Phong Long nắm lấy cổ tay Bạch Thiếu Tình, đem một viên Huyết Liên Tử đỏ hồng đặt vào lòng bàn tay trơn bóng mượt mà của hắn, "Thiếu Tình, đại ca xin được nói thật một câu không mấy dễ nghe. Diện mạo của ngươi quá mức xinh đẹp, người trong giang hồ tâm địa hiểm ác, lại có một phần lớn rất hảo nam sắc, ngươi quanh năm du học ở bên ngoài, trên người lại không có võ công, khó tránh khỏi gặp phải kẻ xấu. Viên Huyết Liên Tử này đặt ở trong người, có thể đề phòng kẻ xấu hạ dược với ngươi."
Tự nhiên không đâu để uổng phí mất một viên mị dược phải vất vả lắm mới lấy được, sắc mặt của Bạch Thiếu Tình hết trắng rồi lại hồng, một lúc lâu sau mới ngắc ngứ nói: "Đa tạ đại ca."
"Đại ca biết tâm sự trong lòng ngươi." Phong Long vỗ vỗ thanh Bích Lục kiếm bên hông, căm hận nói: "Chuyện hôm nay, đại ca nhất định sẽ giúp ngươi báo thù. Ngươi có nhớ được tướng mạo của hắn không?"
Đại sự vừa bị phá hư, tâm tình của Bạch Thiếu Tình vô cùng không tốt, thần tình trên mặt phối với chuyện vừa bị người ta hạ dược lại thực sự tương xứng.
"Không nhớ." Hắn ngơ ngẩn cúi đầu, "Người kia che mặt, cũng không nói gì."
Vẻ buồn rầu chợt ập tới, lượn vòng quanh gương mặt tuấn mỹ một hồi, vờn múa dưới mái hiên, bồi hồi mãi bên song cửa sổ chẳng chịu tản đi.
Nhân vật như vậy, ai lại không cảm thấy xót thương?
Phong Long ngưng mắt nhìn hắn trong chốc lát, khẽ nói: "Thiếu Tình, ở lại Phong gia vài ngày đi, được không?"
"Không!" Ánh mắt của Bạch Thiếu Tình vẫn rũ xuống. "Ta đã quen với việc phiêu bạt, ở lại nơi này sẽ cảm thấy không được tự nhiên."
"Ở lại đi!" Phong Long duỗi tay ra, nhẹ nhàng đặt lên bờ vai của Bạch Thiếu Tình, ánh mắt chân thành mà ngập tràn thiện ý, khiến người ta không khỏi cảm thấy, dẫu có đem trọng trách nặng nề nhất và lớn lao nhất thiên hạ giao cho người này, cũng tuyệt đối không cần phải lo lắng.
Phong Long thở dài, "Ta biết, ngươi mệt mỏi."
Trái tim giấu ở nơi không muốn để cho ai biết của Bạch Thiếu Tình, bỗng nhiên cũng phải chấn động mãnh liệt.
Bao năm sống kiếp hai mặt, bao năm chịu đựng khi nhục, bao năm vào sinh ra tử, bao năm ở nơi hoang vu dã ngoại tự mình lẻ loi bôi thuốc lên những vết thương lớn nhỏ. Thật không dám tin, trái tim của mình còn có một ngày chấn động như vậy.
Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt trong veo chăm chú nhìn Phong Long. Thứ hắn nhìn thấy, chính là một đôi mắt so với hắn lại càng trong trẻo hơn.
Chẳng những trong trẻo, mà còn hàm chứa kiên nghị cùng vững vàng, cảm thông cùng khoáng đạt.
"Đại ca." Bỗng nhiên hắn thực muốn rơi lệ.
Nước mắt của Bạch Thiếu Tình chưa từng dễ dàng rơi xuống, chỉ vào những thời điểm cần thiết nhất mới có thể keo kiệt chảy ra một giọt. Nước mắt của hắn cũng chưa từng lãng phí, mỗi khi chảy xuống một giọt, liền nhất định hoàn thành một đại sự, học được một võ công mới, hại chết một người mà hắn căm ghét.
Phong Long mỉm cười, "Thiếu Tình, ngươi không mệt sao?" Hắn dùng hai tay bao lấy bàn tay của Bạch Thiếu Tình, "Ở lại đi, nghỉ ngơi một chút rồi lại lên đường cũng chưa muộn."
Một làn gió nhẹ, khẽ thoảng vào từ bên cửa sổ.
Bạch Thiếu Tình lặng yên thu hồi giọt nước mắt, mặc dù trong mắt hắn đã có chút ẩm ướt, nhưng vẫn chưa tràn ra ngoài khóe mi.
"Cám ơn đại ca."
Cuối cùng, hắn vẫn nhẹ nhàng gật đầu.
* * *
Mạc Thiên Nhai của Phong gia, mặc dù mang cái tên thiên nhai, nhưng lại chỉ là một sơn trang có phong cảnh tuyệt mỹ.
Bạch Thiếu Tình ở Mạc Thiên Nhai nằm ba ngày, dụ dỗ Phong Long bất thành, trái lại còn trở thành khách quý của Mạc Thiên Nhai.
"Thiếu Tình, tại sao ngươi chỉ luôn mặc hắc y? Phong gia có cửa hàng tơ lụa của riêng mình, lại đây nào, để đại ca may thêm cho ngươi vài bộ trang phục mới. Ta cảm thấy... màu trắng mới là hợp nhất với hiền đệ."
"Đại ca đừng quên, màu trắng là phục sắc của đệ tử chân truyền Bạch gia. Thiếu Tình từ khi sinh ra đã không có tư cách được mặc đồ trắng, cũng không có tư cách đặt chân vào võ đường của Bạch gia."
Phong Long bật cười ha hả, hào phóng nói: "Ngươi là huynh đệ của ta, lẽ nào còn phải chịu sự áp đặt vô cớ đến mức này?" Hắn nắm lấy tay Bạch Thiếu Tình, trầm giọng hỏi: "Đại ca chỉ hỏi ngươi có thích hay không. Nếu ngươi muốn mặc, lập tức giúp ngươi đi may đo. Ta thật muốn nhìn xem ai dám nói nửa câu nhàn thoại."
Cảm giác khi có người đứng về phía mình, thì ra khác biệt như vậy. Đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của Bạch Thiếu Tình khẽ run rẩy.
Rất nhanh, hắn liền nổi lên cảnh giác.
Chớ nên quên, loài dơi chính là vĩnh viễn mang màu đen. Chỉ có thể bay lượn trong bóng đêm, dùng ánh mắt huyết sắc để dò xét thế nhân.
"Đại ca, ta vẫn muốn mặc hắc y. Màu đen tốt hơn nhiều lắm, không dễ bị vấy vẩn. À không, hẳn phải nói là... cho dù có bị vấy bẩn, cũng không dễ dàng nhìn ra..."
* * *
Hồ nước bên cạnh Mạc Thiên Nhai nhiều liễu rủ hơn Thái hồ, xanh hơn Thái hồ, lại càng đẹp hơn Thái hồ.
Bạch Thiếu Tình đang đứng bên dưới gốc cây.
Vẫn là y phục màu đen, nhưng đã được đổi thành loại sở chế từ tơ lụa; vẫn là giày đen, nhưng cảm giác khi đi trên chân lại thoải mái vô cùng, quả không hổ là thứ được làm từ tay người thợ lão luyện nhất của Phong gia.
"Ta quá mệt mỏi rồi sao?" Bạch Thiếu Tình khẽ hỏi.
Bên cạnh không một bóng người, hắn đang hỏi chính bản thân mình.
Ở Phong gia đã ba ngày, thanh Bích Lục kiếm nổi danh thiên hạ kia vẫn gài bên hông Phong Long, lắc lư qua lại trước mắt Bạch Thiếu Tình. Bàn tay nổi danh thiên hạ kia luôn thích được vỗ nhẹ lên bả vai hắn.
Phong Long, Phong Long, hắn gắp đồ ăn cho Bạch Thiếu Tình, cùng Bạch Thiếu Tình xem hí kịch, dưới ánh trăng say sưa kể cho Bạch Thiếu Tình nghe những câu chuyện thú vị trên chốn giang hồ. Đủ loại hư tình giả ý mà Bạch Thiếu Tình khinh thường nhất, từ Phong Long làm ra lại vô cùng chân thành thân thiết, như nước chảy mây trôi, chẳng mảy may khác thường.
Một ngày, một ngày, rồi lại thêm một ngày.
Bất quá mới chỉ ba ngày, dường như Bạch Thiếu Tình đã quen với việc được nhìn thấy Phong Long, nghe giọng nói của Phong Long, nhìn Phong Long múa kiếm trước mặt hắn. Loại cảm giác bình thường này của con người, lại cứ thế lan tràn trong lồng ngực, cơ hồ động tới tầng tầng vết thương sớm đã kết vảy.
"Quá mệt mỏi rồi..."
Mệt mỏi chính là tâm hồn. Người mang tâm hồn mệt mỏi không thể nghỉ ngơi, càng nghỉ ngơi sẽ càng mệt mỏi, càng nghỉ ngơi lại càng chẳng muốn cất bước rời đi, càng nghỉ ngơi... lại càng không muốn nghĩ suy về viễn cảnh tương lai với đầy những huyết tinh mờ mịt chẳng chút ánh sáng.
Bạch Thiếu Tình hiểu được rõ ràng, ba ngày qua hắn ngủ vô cùng ngon giấc. Những cơn ác mộng thường xuyên quấy nhiễu hắn từ nhỏ tới giờ, lại không còn thấy xuất hiện nữa.
Phong gia không phải không tốt, nhưng chỉ có một điều, thanh Bích Lục kiếm kia, nan đề.
"Ài..." Hắn thở dài.
Bỗng nhiên một tiếng thở dài cũng vang lên từ đằng sau lưng. Bạch Thiếu Tình giật mình hoảng sợ, xoay người nhìn lại, thì ra là Phong Long.
"Đại ca."
"Thiếu Tình, ngươi lại đang thở dài." Phong Long nói: "Ba ngày qua, chỉ cần ngươi đứng đối diện với những gốc liễu này, đều sẽ thở dài không ngừng. Ta đã bắt đầu cân nhắc, liệu có nên chặt đổ những gốc liễu này đi hay không."
"Đại ca thật thích nói đùa." Bạch Thiếu Tình quay đầu về, để cho cành liễu dài mảnh non mềm dịu dàng lướt qua gương mặt, nhẹ nhàng cười nói: "Cây liễu đẹp như vậy, không nên chặt đổ. Bạch Thiếu Tình... có tính là gì đâu?" Người ta vốn đã cực kỳ tuấn mỹ, khi cười lên lại càng giống như tỏa ra một tầng quang hoa nhàn nhạt khắp toàn thân.
Phong Long đứng nhìn hắn, đã si ngốc ba phần.
Bỗng nhiên Bạch Thiếu Tình mở miệng nói, "Đại ca, ta muốn rời đi."
"Cái gì?" Phong Long kinh ngạc, "Vì sao? Ngươi mới ở được ba ngày?"
Ba ngày, đã đủ lâu rồi. Còn ở lại thêm nữa, ta sợ mình sẽ không nỡ rời đi.
"Từ xa xỉ tiến vào cần kiệm rất khó." Bạch Thiếu Tình đạm nhạt đáp: "Đại ca quá mức thịnh tình, ta không dám ở lại thêm nữa."
Lặng yên nhìn Bạch Thiếu Tình trong chốc lát, Phong Long thở dài một tiếng, buồn bã nói: "Thiếu Tình, ài, Thiếu Tình..." Hắn khẽ than: "Ngươi phong lưu phóng khoáng, trời sinh tính tình khoáng đạt, thiên hạ không ai bì kịp. Người như vậy, vốn nên là cẩm y ngọc thực, được người ta tận tình yêu thương."
"Haha, đại ca than nhầm rồi." Bạch Thiếu Tình lắc đầu. "Bạch Thiếu Tình dựa vào hai chân đi ngàn dặm đường, du học khắp thiên hạ, tự do tự tại, cần cẩm y ngọc thực kia để làm chi đâu?"
Phong Long sửng sốt, trong đôi mắt chăm chú nhìn Bạch Thiếu Tình dường như có chút không đành, "Ngươi thật sự muốn rời đi?"
"Phải. Đêm nay lại cùng đại ca no say một bữa, ngày mai xin cáo từ."
Đợi đến đêm nay, ta sẽ thừa dịp ngươi say để trộm đi Bích Lục kiếm, bất kể có thành công hay không, cũng xem như có một kết thúc.
"Lại uống rượu?"
Bạch Thiếu Tình thân thiết cười: "Đại ca, cũng không nên tiếc rẻ mấy vò rượu ngon trong Mạc Thiên Nhai của ngươi chứ."
"Thiếu Tình, uống rượu hại thân. Thể chất của ngươi vốn đã yếu nhược bẩm sinh, vẫn nên uống ít thì tốt hơn. Nghe lời đại ca, rượu chúng ta sẽ không uống nữa." Phong Long bỗng nhiên cúi đầu, cởi xuống thanh Bích Lục kiếm đang đeo bên hông, đưa tới trước mặt Bạch Thiếu Tình: "Kiếm này tên Bích Lục, đại ca tặng cho ngươi."
Thân kiếm Bích Lục ôn nhuận lóng lánh.
Bạch Thiếu Tình chấn động toàn thân, quả thực không dám tin: "Bích Lục?"
"Ngươi không phải người trong giang hồ, không biết tới kiếm này cũng là điều dễ hiểu." Phong Long khẽ nói: "Nhưng thanh danh của nó trên giang hồ cũng không nhỏ. Mặc dù không tính là thần binh lợi khí gì, nhưng cũng sắc bén. Thiếu Tình mang nó theo bên người, vạn nhất gặp phải thị phi giang hồ, đem thanh Bích Lục kiếm này ra, người trong giang hồ nể mặt Phong gia nhất định sẽ gắng hết sức để giúp đỡ ngươi."
"Không không, kiếm này quan trọng như vậy, Thiếu Tình tuyệt không dám nhận."
Giữa lúc đưa đẩy, bảo kiếm đã nhẹ nhàng rơi vào tay Bạch Thiếu Tình. Cảm giác nơi tay ấm áp, quả nhiên là được sở chế từ noãn ngọc ngàn năm.
"Ngươi cầm lấy, xem như..." Phong Long do dự trong thoáng chốc, bỗng nhiên quay người đi, bóng lưng cao lớn tựa hồ có điểm thê lương. Hắn thở dài nói: "Xem như đại ca đi cùng ngươi."
Bích Lục kiếm trong tay, bỗng trở nên thật nặng nề.
__Hết chương 5 – Quyển thượng__
*Chú thích
(1) câu này được trích trong 《 Trường Sinh Điện 》 của nhà soạn kịch Hồng Thăng ở thời đầu nhà Thanh.
Biên Bức – Chương 6 – Quyển thượng
Tác giả: Phong Lộng
Edit: Nguyệt Cầm Vân
Đêm lạnh như nước.
Bạch Thiếu Tình ngồi xoa Bích Lục kiếm suốt một đêm chẳng hề chợp mắt. Nghe nói kiếm này được sở chế từ noãn ngọc vô cùng quý giá, hẳn là suốt bốn mùa phải không ngừng chuyển biến nhiệt độ để thích ứng với cơ thể người mới phải, tại sao giờ phút này xoa lên lại có cảm giác nóng rực, làm nhiễu loạn nhân tâm?
Lẽ nào thứ đang phát nhiệt kia, không phải kiếm, mà chính là người?
Không phải người, mà chính là nhân tâm?
Hắn lạnh lùng mỉm cười trong bóng đêm, nhân tâm đều đã nguội lạnh cả.
Tâm tư rực nóng? Không tin, ta tuyệt đối không tin.
Khi ánh dương quang tươi đẹp của ngày hôm sau lại hiện lên, Bạch Thiếu Tình đã một mình độc bước trên quan đạo.
Không từ mà biệt, chính là tác phong hành sự của Biên Bức. Hắn đã thay lên người bộ hắc y được dệt bằng vải thô trước kia, xỏ lại đôi hắc hài có chút rách nát của mình.
Hắc y hắc hài mặc dù đã theo hắn từ rất lâu, nhưng lúc này lại cảm thấy không thật thoải mái. Sau khi đã mặc tơ lụa cùng giày tốt do đích thân Phong Long chuẩn bị cho, những thứ giá rẻ mua bên lề đường thế này sao còn có thể khiến người ta cảm thấy thoải mái được nữa. Bạch Thiếu Tình âm thầm thở dài, bất quá mới chỉ vài ngày, thân thể lại đã nhớ kỹ tư vị của đồ tốt.
Vậy còn tâm thì sao? Thân thể đã bị dụ dỗ, vậy tâm thì lại thế nào?
Cô độc đi dưới ánh mặt trời chói chang, trong tay cũng trống không. Chẳng thấy bóng dáng của Bích Lục kiếm, nó đã bị để lại ở Mạc Thiên Nhai, trong gian phòng mà khách quý đã rời đi, cũng lẻ loi trơ trọi hệt như Bạch Thiếu Tình.
Bất quá, rất nhanh chủ nhân của nó sẽ lại nhìn thấy nó, một lần nữa trân trọng buộc lên người, cũng giống như Bạch Thiếu Tình lấy lại bộ hắc y hắc hài vốn thuộc về mình vậy.
"Ta không cần ngươi tặng." Bạch Thiếu Tình đem Bích Lục kiếm đặt trên đầu giường, khẽ giọng thì thầm: "Báo đáp ngươi ba ngày khoản đãi, Biên Bức tạm thời không lấy kiếm này. Ba ngày sau, cho dù là cướp đoạt hay lén trộm, nhất định ta cũng phải lấy được Bích Lục kiếm tới tay."
Vốn dự định ba ngày sau sẽ tới trộm kiếm, nhưng mới rời khỏi Mạc Thiên Nhai được một ngày, tiếng cười sảng lảng của Phong Long đã thỉnh thoảng hiện lên trong đầu.
"Tại sao lại nhớ đến hắn?" Bạch Thiếu Tình phiền giận: "Hắn là minh chủ võ lâm, chờ tới khi ta trộm được kiếm, đầu nhập vào Chính Nghĩa giáo rồi, hai người sẽ là tử địch."
Càng không muốn nhớ tới thì tâm tư lại càng thêm phiền loạn. Hắn thầm nghĩ phải ly khai chỗ Phong Long càng xa càng tốt, liền đi thẳng một mạch lên hướng bắc, cũng không gọi xe hay mua ngựa, trong lòng phiền muộn, ngay cả khinh công cũng không muốn xài, chỉ dùng sức chạy trên quan đạo suốt ba ngày.
Ba ngày sau mới một thân phong trần mà phát hiện ra, mình đã cách Mạc Thiên Nhai rất xa.
Bạch Thiếu Tình ngoảnh mặt về phía nam, cười khổ nói: "Thôi vậy, nhân tình trả lại cho ngươi còn chưa đủ, ta chờ gần hết một tháng rồi lại tới trộm kiếm cũng được."
Dứt khoát ở lại phương bắc đang lúc phong cảnh đẹp để tận tình giải sầu, khi nhàn rỗi lại đi tới bên hồ thổi tiêu, vào trong rừng gảy đàn. Hắn đã có tính toán muốn gia nhập vào đám môn hạ của Chính Nghĩa giáo, tạm thời không còn lòng dạ nào để tiếp tục đi trộm học võ công, mấy ngày qua thật sự giống như một người thư sinh chẳng biết võ nghệ, thoải mái nhẹ nhàng đi du lãng khắp nơi.
Hôm ấy, lộ phí đi đường lại bị thiếu, hắn liền tìm tới một tòa thanh lâu.
"Tìm việc làm?" Tiểu nhị liếc mắt đánh giá hắn, the thé nói: "Tiểu ca ca dáng dấp không tồi, bất quá ở chỗ chúng ta chỉ cần cô nương, ngươi đến nơi khác hỏi thử đi."
"Ngươi hiểu lầm rồi." Bạch Thiếu Tình ảm đạm cười: "Ta là thư sinh, trên đường đi học bị thiếu lộ phí, muốn ở nơi này gảy đàn cho các khách nhân nghe, kiếm ít lộ phí."
"Gảy đàn?" Bạch Thiếu Tình khí chất hơn người, bên trong còn mơ hồ biểu lộ ra quý khí, tiểu nhị cũng không dám khinh thường, suy xét một lúc rồi nói: "Vậy ngươi chờ một lát, ta thử đi hỏi giúp ngươi."
Trong thanh lâu chỉ có một hai hồng bài cô nương là biết gảy đàn, vừa nghe nói Bạch Thiếu Tình biết chút cầm nghệ, sao có thể không bội phục.
Bởi vậy liền ước định để Bạch Thiếu Tình ở lại trong lâu gảy đàn cho khách nghe ba ngày, bạc kiếm được sẽ chia đều cho Bạch Thiếu Tình và thanh lâu.
Bạch Thiếu Tình trời sinh phong lưu tuấn tú, ẩn mình trong chốn thanh lâu, một là để tránh cho kẻ khác dễ dàng tìm ra, hai là có thể thường xuyên kết giao với những kỳ nữ phong trần, chuyện trò một đêm cũng cảm thấy thích thú vô hạn.
Ban ngày hắn ẩn mình đằng sau tấm rèm ở lầu hai, chỉ gảy đàn không gặp ngoại nhân. Tiếng đàn vừa vang lên, mọi người đều kinh thán, bạc thưởng nhận được có thể so sánh với cả hồng bài cô nương, không ít khách nhân muốn gặp người gảy đàn nhưng đều bị lão bản nương ngăn lại vì điều kiện mà bà đã thỏa thuận từ trước với Bạch Thiếu Tình.
Ngày đầu tiên tốt đẹp, ngày thứ hai mới gảy được hai khúc, ngoài bức rèm chợt rộn lên tiếng ồn ào xôn xao.
Tiểu nhị nói: "Khúc công tử, thực sự không phải tiểu thư nào cả, người đánh đàn là một công tử. Trong lâu có nhiều hồng bài cô nương như vậy, vẫn để tùy cho ngài chọn mà, hà tất phải kiên quyết gặp một đại nam nhân?"
"Có thể gảy đàn nhất định là mỹ nhân. Tiếng đàn càng hay thì người cũng càng đẹp." Âm thanh cái tát chen lẫn với giọng điệu nghênh ngang tự đắc, có lẽ tiểu nhị đã bị trúng một bạt tai: "Bản công tử hôm nay nhất định phải diện kiến một chút. Đừng có ngăn cản, còn ngăn cản thì chớ trách ta đập tan tòa lâu này của ngươi, đem đồ rùa đen ngu ngốc nhà ngươi tống vào đại lao tri phủ cho cha ta xử lý."
Rèm châu bị xốc lên leng keng, đã có người thô lỗ xông vào.
Bạch Thiếu Tình chẳng hề hoảng loạn, điềm tĩnh thu lại cổ cầm: "Công tử có điều gì chỉ dạy?"
Khúc công tử kia vừa nhìn thấy người gảy đàn quả nhiên là một nam tử, không khỏi sửng sốt, gã tỉ mỉ đánh giá dung mạo của Bạch Thiếu Tình, rồi lại lộ ra một nụ cười say mê: "Cầm kỹ của công tử thật điêu luyện, bản công tử họ Khúc tên Dương, cũng là một người thích cổ cầm. Hôm nay vừa nghe thấy tiếng đàn này, lập tức sinh ra ngưỡng mộ chi tâm, chẳng hay tôn tính đại danh của công tử là gì?" Gã vừa nói vừa phất tay ra hiệu cho đám thuộc hạ lùi khỏi đằng sau bức rèm, còn mình thì xoa tay tiến về phía trước.
Bạch Thiếu Tình lạnh lùng liếc nhìn gã, môi mỏng khẽ nhếch: "Khúc? Chẳng hay có phải là thân thích của Khúc tri phủ?"
"Đó là cha ta." Nhắc tới tên tuổi của lão cha, Khúc Dương lập tức vênh vang đắc ý, ánh mắt gã chuyển tới bàn tay thon dài trắng nõn của Bạch Thiếu Tình, thèm thuồng nói: "Tay thật là trắng."
Quang mang âm lãnh chợt lóe lên từ đáy mắt, Bạch Thiếu Tình mỉm cười nói: "Tay trắng thì có tác dụng gì, bất quá chỉ là một tiểu cầm sư mà thôi, sao có thể so sánh được với công tử của tri phủ đại nhân."
"Bảo bối nhi," Khúc Dương vừa nhìn thấy lúm đồng tiền của Bạch Thiếu Tình, trái tim liền trở nên mềm nhũn, bổ nhào về phía trước nói: "Ta là công tử của tri phủ đại nhân, ngươi chính là công tử của ta. Nào, để ta nếm thử một chút hương vị từ cái miệng nhỏ nhắn của ngươi trước."
Bạch Thiếu Tình lạnh lùng nhìn gã bổ nhào về phía mình, trong tay sớm đã rút ra một cây độc châm, chỉ cần gã khẽ chạm vào, lập tức sẽ không sống không chết mà co quắp ngủ cả đời. Chẳng ngờ Khúc Dương giữa đường nhào tới lại bất ngờ vô thanh vô tức ngã lăn quay ra đất.
"Ngươi làm sao vậy?" Bạch Thiếu Tình tưởng hắn đang giả vờ, bèn cẩn thận đánh giá.
Vừa cúi đầu nhìn liền bất ngờ phát hiện Khúc Dương đã toát đầy mồ hôi, vẻ mặt thống khổ đến cùng cực. Tỉ mỉ quan sát thì thấy trên đầu gối và khuỷu tay của gã đều bị găm mấy mảnh sứ vỡ, xem ra là bị ám toán.
Kẻ đánh lén có thể xuất thủ ngay trước mắt Bạch Thiếu Tình, hiển nhiên là người có võ công cao cường, các khớp xương ở khắp tứ chi của Khúc Dương cư nhiên bị mảnh sứ găm đến vỡ nát. Bạch Thiếu Tình cả kinh, lập tức ngẩng đầu ngó khắp xung quanh, nhưng không nhận biết được vị trí của kẻ kia. Hắn vừa cúi đầu xuống, liền phát hiện chẳng những tứ chi mà cả á huyệt của gã cũng đã dính một mảnh sứ vỡ. Có lẽ kẻ đánh lén không muốn Khúc Dương lớn tiếng kêu cứu, bởi vậy đồng thời điểm luôn á huyệt của gã.
"Ngươi làm sao vậy? Khúc công tử?" Nhớ tới thân phận không biết võ công của mình và kẻ đang rình trộm trong bóng tối, Bạch Thiếu Tình lấy làm kinh hãi, lập tức giả bộ kinh hoàng: "Ta không hề làm gì cả, Khúc công tử, ngươi nằm yên ở đây, ta giúp ngươi đi gọi đại phu."
Hắn lùi về phía sau hai bước, vẫn không thể nhìn ra kẻ đánh lén, chẳng biết là do người nọ đã rời đi hay bởi vì võ công của hắn quá mức cao cường mà Bạch Thiếu Tình không thể phát hiện ra được.
Hắn xốc lên rèm cửa, giả vờ mang cước bộ phù phiếm vội vàng chạy đi, khóe mắt vừa liếc nhìn liền bất ngờ phát hiện có mấy người đang nằm ở góc phòng, hình như là thuộc hạ của vị Khúc công tử kia.
Mùi huyết tinh mơ hồ chui vào trong mũi, Bạch Thiếu Tình lạnh toát cả người.
Lẽ nào là kẻ thù của tên Khúc Dương kia? Kẻ này giết toàn bộ thuộc hạ của gã, nhưng lại chỉ chấn vỡ các khớp xương khắp tứ chi của Khúc Dương, muốn cha gã phải chịu một hồi khốn khổ. Ta vốn muốn rời khỏi giang hồ mấy hôm để nghỉ ngơi cho thật thoải mái, cớ sao cứ nhất định phải gặp những chuyện như thế này? Mau chóng rời khỏi đây vẫn là tốt nhất.
Hắn nhẹ nhàng xuống lầu, tiểu nhị lập tức đón đường hỏi: "Bạch công tử đã ra rồi sao? Khúc công tử là khách quý của nơi này, lại là công tử của tri phủ đại nhân, ta thực sự không thể ngăn cản, ngươi đừng giận ta. Nghênh Phong cô nương đã biết ngươi bị Khúc công tử quấy nhiễu, đang lo lắng cho ngươi đấy..." Thao thao bất tuyệt một hồi, thế nhưng hoàn toàn không hề hay biết trên lầu đã xảy ra đại sự kinh thiên động địa.
Bạch Thiếu Tình khẽ nói: "Khúc công tử đang tức giận, ngươi đừng để cho bất kỳ ai lên lầu. Ta đi mua vài thứ về dỗ cho hắn vui vẻ."
"Ôi chao, vậy tốt quá, Khúc công tử là khách quý, Bạch công tử lại là người thanh bạch, ta còn đang lo sẽ phát sinh sự tình rắc rối cơ đấy. Bây giờ thấy Bạch công tử như vậy, ta liền yên tâm rồi..."
Hắn vừa cười vừa nói một mạch, Bạch Thiếu Tình sớm đã nghênh ngang rời đi.
Công tử của tri phủ xảy ra chuyện, chỉ chốc lát nữa thôi nhất định trong thành sẽ đại loạn. Mặc dù Bạch Thiếu Tình không sợ bọn họ, nhưng cũng không muốn rước lấy phiền toái, liền đi thẳng ra khỏi thành, tìm một hộ gia đình ở vùng ngoại ô an tĩnh để xin tá túc.
Hắn mỹ mạo thanh thuần, khiến người ta vừa nhìn liền sinh ra hảo cảm, muốn tá túc đương nhiên không phải chuyện khó.
Đêm hôm đó nằm trên tấm ván cứng còng của một hộ gia đình nông dân, không khỏi hồi tưởng lại chuyện sáng nay.
Kẻ đánh lén là ai? Hắn vốn nghĩ rằng đó là thù nhân của Khúc Dương, nhưng sau khi định thần lại thì càng nghĩ càng cảm thấy không được đúng cho lắm. Loại công tử ăn chơi trác táng như Khúc Dương chỉ được cái mã ngoài, sao có thể đắc tội tới tuyệt thế cao thủ bậc ấy? Thời cơ người nọ ra tay cũng quá là khéo, hơn nữa còn suy xét chu toàn, điểm á huyệt của Khúc Dương, để Bạch Thiếu Tình có thể an ổn rời đi.
Là ai đây?
Gương mặt của Phong Long bỗng nhiên xẹt qua trong đầu. Bạch Thiếu Tình bất ngờ cả kinh, từ trên giường ngồi bật dậy, lắc đầu lẩm bẩm: "Không thể có chuyện như vậy, sao hắn phải đi theo ta? Sao lại phải im hơi lặng tiếng? Hắn rất bận rộn, sao phải tới nơi này? Hắn là đại ca của ta, có thể quang minh chính đại giáo huấn Khúc Dương, sao có thể lén lén lút lút như vậy?"
Bạch Thiếu Tình âm thầm tự hỏi mấy câu sao trăng liên tiếp, rồi lắc đầu nguầy nguậy, nhưng trong trái tim mơ hồ lo lắng lại cũng mơ hồ ẩn chứa một chút cao hứng.
Bạch Thiếu Tình ngây ngốc cả hồi lâu, bỗng nhiên nằm trở về giường, hậm hực nói: "Sao ta phải cao hứng, nếu hắn đi theo ta thật, nói không chừng sớm đã nhận ra thân phận của ta, muốn bắt ta mang đến đại hội võ lâm." Nhớ tới chuyện suốt mấy ngày qua mình chưa từng thi triển võ công, lại cảm thấy vui mừng vô cớ. "Chỉ cần hắn không biết ta có võ công, hiển nhiên ta vẫn sẽ là Thiếu Tình tiểu đệ. Nếu thực sự hắn đi theo ta, vậy suốt mấy ngày qua hẳn là đã tin ta không có võ công. Nếu không thì sao hắn phải ra tay?"
Trằn trọc suy nghĩ tới giữa khuya, con ngươi tỏa sáng trong bóng đêm sâu thẳm mới chầm chậm khép lại.
* * *
Ngày hôm sau để lại một ít ngân lượng xem như đáp tạ hộ nông dân đã cho mình tá túc, tâm tình của Bạch Thiếu Tình lại mang theo một chút phấn khởi mà xưa nay chưa từng có.
Liên tiếp mấy ngày sau đó, hắn không ngừng thử thăm dò xem có phải mình đang bị theo dõi bí mật hay không, cố tình tìm mấy nơi vắng vẻ rồi trêu chọc đám con cháu có tiền. Quả nhiên không ngoài sở liệu, một khi có kẻ muốn gây bất lợi cho hắn, lập tức sẽ có người âm thầm ra tay tương trợ.
Kẻ dám vô lễ với hắn, không phải gãy tay gãy chân thì chính là trúng một mũi tên bắn lén. Duy nhất chỉ có một lần, kẻ mưu đồ cường bạo hắn bị một cành trúc găm thẳng vào tim chết thảm, tựa hồ tên cao thủ ẩn mình kia đã quá mức phẫn nộ, xuống tay quên mất chừng mực.
Bạch Thiếu Tình trong lòng thoáng ngọt ngào, nhưng lần nào cũng làm ra vẻ kinh hoàng thất thố, cuống quýt bái lạy khắp tứ phương: "Các vị thần tiên chứng giám, việc này không liên quan gì tới ta. Bọn họ đã làm quá nhiều chuyện xấu, là lão thiên gia trừng phạt bọn họ đấy thôi." Sau đó liền nghênh ngang rời đi.
Lại một mạch phiêu bạt thêm bảy ngày, số tiền kiếm được từ một ngày gảy đàn ở thanh lâu đã dùng gần hết. Bạch Thiếu Tình mặc dù thân có võ công, nhưng rất thanh cao, khinh thường hành vi ăn cắp cướp giật của đám tiểu đạo tặc, đương nhiên ngoại trừ việc lén trộm bí kíp võ công.
Hắn nâng túi tiền nhẹ bẫng trong tay thử ước chừng, sau đó mua một cái màn thầu, thở dài than: "Hết tiền mất rồi, hôm nay không thể nghỉ trọ ở khách điếm, ra ngoại thành tìm một hộ nhân gia xin tá túc vậy."
Ra khỏi thành lại phát hiện phong cảnh núi sông lãng mạn trữ tình.
Mặc dù Bạch Thiếu Tình lãnh ngạo, nhưng sâu thẳm trong thâm tâm lại có một phần tình cảm cực kỳ ôn hòa mềm mại, nhìn thấy cảnh tượng hoa dại nở khắp triền núi, liền bất ngờ lộ ra tính khí trẻ con, lượn chơi trong núi rất lâu, chờ tới khi nhớ ra việc phải xin tá túc thì đã qua mất thôn trang, không tìm được hộ nhân gia nào.
"Không có nơi để tá túc." Đáng lý ra dựa vào khinh công của hắn, thi triển nửa canh giờ là đã có thể tìm được thôn trang. Nhưng hắn biết có người đang âm thầm theo dõi mình, sao chịu để bại lộ thân phận, khẽ cười thì thầm nói: "Vậy cứ màn trời chiếu đất là được rồi."
Tìm một mặt cỏ sạch sẽ bên cạnh khe suối nhỏ, thật sự nằm xuống ngủ một đêm.
Ngày hôm sau Bạch Thiếu Tình thức dậy giữa không gian tràn ngập điểu ngữ hương hoa, bỗng nhiên cảm thấy có gì đó khác thường. Vừa thử ngồi dậy liền thấy túi tiền bên hông nặng trịch, trên mặt cỏ cạnh bên đặt một bọc giấy.
Bạch Thiếu Tình mở ra, bên trong có hai cái bánh bao cùng nửa con gà nướng, bất ngờ đều còn nóng hôi hổi, rõ ràng có người sợ hắn không được ăn bữa sáng, nên đặc biệt thi triển khinh công từ trong thành mua về đây.
Trong lòng Bạch Thiếu Tình biết rất rõ, nhưng lại cố ý hoài nghi nói: "Sao nơi này lại có đồ ăn? Gì? Túi tiền của ta sao lại có thêm rất nhiều bạc? Nguy to, xem ra là gặp phải đại tiên của núi này mất rồi." Hắn cười thầm trong lòng, cúi người bái lạy khắp tứ phương: "Đêm qua Thiếu Tình đã quấy nhiễu đại tiên tu hành, xin đại tiên thứ lỗi. Những thứ này, Thiếu Tình không dám nhận. Trong thiên hạ có rất nhiều người tình cảnh còn gian nan hơn Thiếu Tình, rất cần tới sự giúp đỡ. Nếu đại tiên muốn hành thiện tích đức, Thiếu Tình xin giúp đại tiên mang những thứ này đi tặng lại cho người cần tới chúng hơn."
Cầm bạc và đồ ăn lên, hắn đi thẳng vào trong thành, tiện tay đưa những thứ này cho đám tiểu khất cái ngồi trước cổng thành. Đám tiểu khất cái reo hò ầm ĩ, lập tức quây lại với nhau, đem nửa con gà nướng đã nguội lạnh kia xẻ ra. Bạch Thiếu Tình nhìn cảnh bọn họ ăn ngấu ăn nghiến, khẽ mỉm cười, xoay người rời đi.
Đồ đều đã tặng lại cho người ta, bạc trên người cũng đã xài hết. Hiện giờ đừng nói tới nghỉ trọ, ngay cả bạc để ăn cơm cũng chẳng còn. Bạch Thiếu Tình đi ngang qua một tòa tửu lâu, không khỏi nhớ tới rượu ngon đồ ăn ngon trong Đàm Tiếu lâu của Lạc Dương, âm thầm cười khổ: Trò chơi này mình chơi cũng hơi thái quá rồi.
Nhẹ nhàng lắc đầu mấy cái, hắn liếc nhìn tấm biển hiệu bằng gỗ của tửu lâu, nuốt xuống một ngụm nước miếng, đang định quay đầu rời đi thì bất ngờ nghe thấy một tiếng cười sang sảng: "Đây chẳng phải là Bạch huynh đệ sao?"
Bạch Thiếu Tình ngạc nhiên quay đầu lại, liền nhìn thấy Phong Long đang từ trong tửu lâu xông ra, hắn nắm lấy tay mình cao hứng nói: "Đệ đi cũng chẳng chào ta một tiếng, để quên đồ ta tặng mà cũng không biết. Đại ca một mạch đuổi theo, cuối cùng cũng gặp được đệ rồi." Đem Bích Lục kiếm nhét vào trong tay Bạch Thiếu Tình, Phong Long kéo hắn đi về phía tửu lâu.
"Sao đại ca lại ở chỗ này?"
"Ta có việc phải tới vùng này, nhớ ra ngươi đi du học khắp nơi, nói không chừng có thể chạm mặt, liền mang Bích Lục kiếm theo bên người. Không ngờ thực sự gặp được rồi." Phong Long ấn Bạch Thiếu Tình ngồi xuống một bàn đầy cao lương mỹ vị, vội vàng gọi tiểu nhị thêm rượu cùng đồ ăn ngon.
Bạch Thiếu Tình vội ngăn lại: "Đồ ăn đã đủ nhiều rồi, không cần phải thêm nữa." Hắn thoáng ngừng một chút, rồi lại hỏi: "Đại ca đi một mình?"
"Ừm."
"Một mình cũng gọi nhiều đồ ăn như vậy?"
"Ở Mạc Thiên Nhai quen rồi, không có một bàn đầy đồ ăn thì sẽ không có khẩu vị."
Bạch Thiếu Tình mỉm cười nói: "Đại ca nhất định cũng đã quen có người cùng ăn cơm."
"Hả?" Phong Long kỳ quái nhìn hắn.
"Nếu không tại sao đại ca lại chuẩn bị hai đôi đũa?" Bạch Thiếu Tình thản nhiên liếc nhìn mặt bàn: "Cũng không thể nói đại ca nghĩ hôm nay có khả năng tình cờ gặp được ta, nên đã đặc biệt chuẩn bị trước."
"Ha ha," Phong Long chẳng hề quẫn bách, hắn cười đáp: "Ta luôn nghĩ có thể gặp được ngươi, cho nên bữa nào cũng chuẩn bị trước. Ngươi xem, chẳng phải hôm nay đã chuẩn bị vừa đúng rồi sao?"
Bạch Thiếu Tình không ngờ Phong Long lại đối đáp như vậy, ngôn từ thoải mái mà hàm chứa tình cảm sâu sắc của hắn, liền có chút kinh ngạc.
Lẳng lặng ăn mấy miếng, bỗng nhiên Bạch Thiếu Tình nói: "Mấy ngày qua, Thiếu Tình ở trên đường gặp phải không ít kẻ xấu, thiếu chút nữa thì thân ngộ bất trắc."
Phong Long ừm mấy tiếng, nhưng không tiếp lời, chỉ vào bàn nói: "Ăn đi ăn đi, ngươi đói rồi, ăn nhiều một chút."
"Sao đại ca biết ta đói rồi?"
"Ngươi gầy, người tinh mắt vừa nhìn liền biết ngươi đói thôi."
Bạch Thiếu Tình lẳng lặng nhìn hắn, chẳng biết tại sao bỗng nhiên lại không kìm được nộ khí trong lòng, đặt mạnh đôi đũa xuống bàn, lãnh đạm nói: "Thiếu Tình vừa nói thiếu chút nữa thì thân gặp bất trắc, tại sao đại ca không thèm lo lắng chút nào?"
"Chẳng phải hiện giờ ngươi vẫn tốt đẹp sao?"
Bạch Thiếu Tình càng thêm giận, từ trước tới nay hắn vẫn luôn thâm trầm trấn định, lúc này lại như xù lông lên với Phong Long, lạnh lùng nói: "Sao đại ca không hỏi là kẻ nào đã khi dễ ta? Đại ca từng nói nhất định sẽ giáo huận kẻ nào dám khi dễ ta, lẽ nào định nuốt lời?"
Rầm! Đôi đũa của Phong Long cũng bất ngờ đập mạnh xuống bàn.
Khuôn mặt anh tuấn của hắn sa sầm xuống, buồn bực một hồi lâu rồi mới lạnh lùng nói: "Sao ta lại không biết? Mấy ngày qua ta vẫn luôn đi theo ngươi. Nhìn ngươi tới thanh lâu gảy đàn, nhìn ngươi không sợ trời không sợ đất mà chọc ghẹo đám công tử ăn chơi, nhìn ngươi một thân một mình dám ngủ lại ở nơi hoang vu dã ngoại. Thiếu Tình, lá gan của ngươi cũng quá lớn rồi."
"Tại sao đại ca lại theo dõi ta?" Bạch Thiếu Tình thẳng lưng dậy: "Lẽ nào võ lâm minh chủ có sở thích vụng trộm?"
"Ngươi không từ mà biệt, chẳng phải chính là vì không muốn gặp ta hay sao?" Phong Long phẫn nộ: "Ta nhảy ra cứu ngươi, ngươi sẽ vui mừng? Ta vốn định đưa Bích Lục kiếm cho ngươi rồi sẽ đi ngay, nhưng nhìn điệu bộ hăng hái đi khắp nơi rước lấy chuyện phiền phức của ngươi như vậy, có thể yên tâm được sao?"
Bạch Thiếu Tình hơi chấn động, sóng nước trong mắt chợt nổi lên, vội vàng cúi đầu xuống.
"Biết rõ ta không muốn gặp, vậy tại sao còn bất ngờ chạy ra giả vờ tình cờ gặp mặt rồi mời ăn cơm?"
"Ngươi..." Phong Long tựa hồ đã nhịn hết nổi, ánh mắt lăng lệ bỗng nhiên bắn thẳng về phía Bạch Thiếu Tình, trừng hắn suốt một lúc lâu rồi mới chầm chậm dịu xuống, ngắc ngứ nói: "Chẳng phải ngươi hết tiền sao? Đưa đồ cho ngươi thì ngươi lại không chịu ăn." Hàng lông mày rậm nhíu chặt lại, Phong Long vỗ mạnh một cái lên mặt bàn.
"Ngươi chê đại ca ta đây, vậy ta lập tức rời đi là được rồi." Võ công của hắn xuất chúng, vừa vỗ một cái lên mặt bàn, cả bàn cùng bát đĩa bên trên liền lập tức vỡ nát, rơi hết xuống đất, toàn bộ đều biến thành bột phấn, mặc dù vô thanh vô tức nhưng so với tiếng loảng xoảng ầm vang thì lại càng khiến người ta phải khiếp hãi.
Khách nhân trong tửu lâu đều thức thời mà tránh đi, tiểu nhị trong điếm cũng lượn ra thật xa, co lại đằng sau cánh cửa lén nhòm động tĩnh.
Bạch Thiếu Tình mặt không biến sắc, đưa tay giữ Phong Long lại.
"Chuyện gì?"
"Chẳng phải đại ca muốn đem Bích Lục kiếm tặng cho ta sao?"
Thì ra Phong Long tức giận đập mạnh lên bàn nhưng thần trí cũng chưa mất, trước đó tay đã cầm lấy Bích Lục kiếm.
Phong Long giao Bích Lục kiếm cho Bạch Thiếu Tình, chẳng nói chẳng rằng, quay đầu định đi, nhưng lại bất ngờ bị Bạch Thiếu Tình giữ lại.
"Còn chuyện gì nữa?"
"Đại ca, Thiếu Tình vẫn chưa ăn no."
Phong Long ngẩn người, từ trong lồng ngực lấy ra một túi tiền: "Cầm lấy, xem như là một hồi tình cảm huynh đệ giữa chúng ta."
Nhìn hắn mang vẻ mặt đầy giận dữ, Bạch Thiếu Tình lại cảm thấy đáng yêu vạn phần, mỉm cười nói: "Vậy nếu lại có kẻ ức hiếp ta, liệu có người chạy tới bảo hộ?"
Phong Long hung hăng trừng hắn, đối diện với nụ cười dịu dàng của Bạch Thiếu Tình dường như lại chẳng thể nhẫn tâm, ngừng một chút rồi mới thở dài nói: "Ngươi thật đúng là có khả năng gây chuyện rắc rối." Hắn cực chẳng đã lắc đầu.
Hai người nhìn nhau trong chốc lát, bỗng nhiên cùng bật cười ha hả, lại cho qua mọi chuyện, gọi rượu cùng thức ăn ngon lên, một lần nữa bắt đầu dùng cơm.
Có Phong Long cùng đồng hành, việc cơm áo ngủ nghỉ đều có người trông nom, cũng không còn buồn phiền cô đơn, Bạch Thiếu Tình suốt dọc đường đi tự do tự tại, cởi mở hơn không ít, cùng Phong Long chuyện trò về cảnh trí và con người ở khắp mọi nơi, kinh ngạc phát hiện ra, Phong Long tuy là người trong võ lâm nhưng cũng xứng đáng được gọi là tài tử phong lưu, thơ ca cổ kim, điển cố kinh thư, hắn thế mà lại đều biết tới tám chín phần.
"Đại ca, hôm nay đi đâu?"
Hai người nhàn nhã du hành, ban đầu còn là Phong Long đi theo Bạch Thiếu Tình, nhưng trong bất tri bất giác, dần dần đã biến thành Bạch Thiếu Tình theo Phong Long đi ngắm cảnh khắp nơi từ lúc nào chẳng hay.
Phong Long rất có mắt thẩm mỹ, những nơi hắn đi, hoặc là thâm sơn đại trạch, hoặc là dốc đứng vực sâu.
"Ở gần đây có một tòa Ngọc Chỉ sơn, vào sơ mười* hàng tháng, dòng thác phun ra từ trên đỉnh núi vừa vặn phản xạ lại với ánh trăng trên bầu trời, vô cùng mỹ lệ." Phong Long chỉ tay về một hướng cách đó không xa.
(*sơ mười: mùng 10 âm lịch)
Bạch Thiếu Tình ngoảnh đầu nhìn theo, ngọn núi này quả nhiên trông giống như một ngón tay*, dù hẹp nhưng cao ngất, dựng thẳng lên bầu trời.
(Ngọc Chỉ: ngón tay ngọc)
"Thiếu Tình, hôm nay vừa đúng là ngày hai mươi, chúng ta ăn tối xong rồi đi tới đó nhé."
Hai người ăn xong bữa tối liền dắt tay nhau cùng đi, tới chân núi ngẩng đầu lên nhìn thử, tất cả đều là vách đá cheo leo, nào có đường để đi.
Phong Long mỉm cười: "Thiếu Tình, nhắm mắt lại."
Bạch Thiếu Tình trong lòng âm thầm hiểu rõ, liền nhắm mắt lại, thân thể bỗng nhiên nhẹ hẫng, đã được Phong Long ôm trọn vào lòng.
"Đại ca..."
"Đừng sợ." Phong Long cúi đầu xuống, hơi thở ấm áp phả lên mặt Bạch Thiếu Tình: "Đại ca có khinh công, bế ngươi lên rất dễ dàng. Thiếu Tình, ngươi đừng mở mắt ra." Tiếp theo chính là phun nạp vận khí, nhún người nhảy lên.
Tự mình thi triển khinh công so với được người khác ôm lấy để thi triển khinh công là hai cảm giác hoàn toàn khác biệt. Bạch Thiếu Tình ở trong lòng Phong Long cưỡi mây đạp gió, trái tim trở nên căng thẳng, thiếu chút nữa thì quên mất chính mình cũng là một cao thủ khinh công, hai tay vô thức ôm chặt lấy cổ Phong Long, chỉ nghe thấy tiếng tim đập thình thịch vang lên không ngừng.
Đúng lúc như đang ở trong mộng, giọng nói trầm lắng của Phong Long truyền tới như từ một nơi rất xa.
"Thiếu Tình, chúng ta đến nơi rồi."
Hai chân chạm tới mặt đất, Bạch Thiếu Tình mở mắt ra, lập tức nhìn thấy hình ảnh một dòng thác nước đang tung mình xuống từ trên cao, ánh trăng nghiêng nghiêng rọi chiếu, bọt nước văng tung tóe tựa như ngàn vạn đóa tuyết liên đang nở rộ tỏa ra ánh hào quang.
Không ngờ trên trần gian lại có một cảnh sắc tráng lệ độc đáo đến vậy.
Bả vai bị người vỗ nhẹ hai cái, Bạch Thiếu Tình quay đầu sang.
"Có giống dải ngân hà trên bầu trời không?"
"Giống."
Phong Long lẳng lặng nhìn Bạch Thiếu Tình trong khoảnh khắc, bỗng nhiên mỉm cười: "Thiếu Tình, lại đây." Hắn kéo Bạch Thiếu Tình tới bên bờ thác, chầm chậm bước từng bước vào trong làn nước.
"Đại ca?"
"Chúng ta đi vào bên trong ngân hà nào."
Tiến tới dưới chân ngọn thác, Phong Long ôm lấy Bạch Thiếu Tình để hắn không bị thác nước xối mạnh lên người. Tiếng nước ầm vang, vầng minh nguyệt treo giữa bầu không trung, bọt nước văng tung tóe trước mắt, sau lưng dựa vào một lồng ngực ấm áp. Mặc dù Phong Long đã thay hắn chặn lại sự công kích của dòng chảy, nhưng lại không cản được tiếng trái tim hắn dộng bình bình như sấm sét.
Giữa tiếng nước vang trời, Bạch Thiếu Tình khẽ thở dài hai tiếng, thế nhưng bị Phong Long nghe thấy được.
"Sao lại thở dài?" Phong Long công lực thâm hậu, cho dù chỉ là tiếng thì thầm vẫn có thể xuyên thấu vào màng tai rõ ràng từng chữ.
Bạch Thiếu Tình giật mình: "Thở dài?" Đôi mắt tỏa sáng của hắn lặng nhìn những bông hoa nước trước mặt. "Bởi vì cảnh vật quá đẹp, vậy nên thở dài."
Phong Long dường như cảm thấy đã đứng trong nước quá lâu, liền che chở cho Bạch Thiếu Tình quay trở về bên bờ, ngồi lên một phiến đá mát lạnh.
"Thực sự chỉ vì điều này?" Phong Long hỏi: "Không còn lý do nào khác?"
Bạch Thiếu Tình mỉm cười không nói.
Ánh mắt của Phong Long bỗng nhiên có chút ngưng đọng. Trong khoảnh khắc, đôi mắt vẫn luôn thâm thúy tinh anh của hắn bỗng nhiên có chút mê huyễn rời rạc, lặng nhìn Bạch Thiếu Tình trong chốc lát, từng điểm quang mang dưới đáy mắt chập chờn khiêu động.
Bàn tay trầm ổn, tựa như phá vỡ tầng tầng chướng ngại mà chầm chậm đưa tới, nhẹ nhàng đặt lên bờ vai có vẻ gầy yếu của Bạch Thiếu Tình.
Bạch Thiếu Tình cũng hơi ngây ngốc, dường như đây là lần đầu tiên có người nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn như vậy, cũng là lần đầu tiên có người nhìn hắn như vậy. Giữa ánh trăng mông lung mờ ảo, bất ngờ có một loại xúc động muốn đem mình giao phó.
Số lần hắn giao phó bản thân thực sự không ít, duy chỉ có lần này, lại dị thường khẩn trương.
Phong Long dưới ánh trăng phi thường anh tuấn, làn da màu lúa mạch cùng hàng lông mày rậm rất có khí phách, không điểm nào là không phải tuyệt tác do ông trời tỉ mỉ điêu khắc nên.
Cổ họng dần dần khô khốc, Bạch Thiếu Tình mấp máy môi, bỗng nhiên hắn không muốn chờ đợi nữa.
"Đại ca..."
Một tiếng gọi yếu ớt, tựa như hòn đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng, làm vỡ tan ánh trăng đẹp đến huyễn mục trên mặt nước. Phong Long bỗng nhiên chấn động, dường như bất chợt bừng tỉnh, biểu cảm trên mặt vừa kinh hoàng lại vừa xấu hổ, nhưng đủ loại thần sắc đều chỉ lóe lên rồi biến mất ngay, hắn lập tức mỉm cười nói: "Thiếu Tình, y phục của ngươi đều ướt cả rồi, mặc dù trời nóng, nhưng như vậy vẫn có thể bị cảm lạnh." Bàn tay vẫn đặt trên vai Bạch Thiếu Tình, âm thầm vận công giúp hắn sấy khô y phục.
Một luồng ấm áp truyền tới, Bạch Thiếu Tình lẳng lặng nhìn Phong Long: Hắn mặc dù thích ta, nhưng lại không dám mở miệng. Phải rồi, hắn nghĩ ta băng thanh ngọc khiết, nào có biết ta sớm đã dơ bẩn bất kham?
Một đêm ngắm cảnh, giữa hai người lại nhiều thêm một chút tâm tư nói không nên lời. Trời dần dần hửng sáng, Phong Long liếc nhìn Bạch Thiếu Tình, khẽ nói: "Thiếu Tình, ngươi nhắm mắt lại đi." Trong lời nói lại thiếu đi một ít quang minh chính đại của ngày hôm qua.
Bạch Thiếu Tình cười thầm trong lòng, vẫn một mực mở tròn mắt: "Đại ca, mặc dù ta không biết võ công, nhưng vẫn thường xuyên nhìn thấy cảnh tượng người trong võ lâm có thể bay tới bay lui. Ngươi ôm ta thi triển khinh công, ta sẽ không sợ đâu."
"Ngươi thích khinh công?" Phong Long hỏi: "Ta dạy cho ngươi."
"Hiện giờ học đã quá muộn, đáng tiếc." Bạch Thiếu Tình thở dài: "Chỉ cần có người bằng lòng mang ta theo nếm thử một chút tư vị khinh công là được rồi."
Quang mang trong mắt Phong Long liên tục chớp tắt, hắn cúi đầu cười một lúc lâu: "Vậy ngày nào ta cũng bế ngươi đi leo núi."
"Vậy được rồi, đêm qua đã xem Ngọc Chỉ sơn, đêm nay chúng ta đi đâu đây?"
Phong Long nhíu mày, bỗng nhiên đôi mắt sáng bừng lên, dạt dào hứng khởi nói: "Ta mang ngươi đi tới một nơi. Nơi đó chưa từng có người ngoài tiến vào, cảnh sắc cũng có một phong vị đặc biệt khác."
"Nơi nào?"
"Chớ hỏi, cứ đi theo ta là được rồi."
Hắn duỗi tay ra, ôm lấy Bạch Thiếu Tình xuống núi.
__Hết chương 6 – Quyển thượng__
]j=�@��
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co