Chương 1-5
Văn án
hiện đại văn, tình hữu độc chung, bẻ thằng thành cong, công sủng thụ, ấm áp, hào môn thế gia, 1×1, HE,
Trầm mặc ít nói ôn nhu mặt than công x bề ngoài tao nhã nội tâm hắc ám mỹ dụ thụ, thụ truy công
Thế sự khó lường khi vào một ngày nọ quý công tử của Tiêu gia lại ngắm trúng được anh chàng quân nhân vừa giải ngủ hiện nay đang làm bảo vệ của công ty y. Cũng chính anh ta đã cứu y vài lần thoát hiểm.
Cứ như vậy mà quý công tử trầm luân trong bể tình lúc nào không hay.
Vì muốn bẻ cong người quân nhân lạnh lùng cùng cứng nhắc này. Quý công tử đã dùng mọi kỹ năng của bản thân để xuất trận... Nhưng kỳ thực y lại không biết, nếu muốn bẻ cong một người nào đó, đầu tiên cần phải xác định rõ liệu người ta thật sự là thẳng hay là cong. Nếu không nhất định sẽ thua đến ngay cả quần cũng không còn..
———————————————————
Chương 1: Quý công tử bị hôn mê
Lần đầu tiên Vương Nhất Bác nhìn thấy Tiêu Chiến là thông qua hệ thống giám sát của phòng an ninh. Đồng sự của hắn phát hiện có người nào đó bị ngất ở bãi đỗ xe của công ty. Đội trưởng đội bảo an liền chỉ huy Vương Nhất Bác tới đó xem thử.
Khi Vương Nhất Bác rời khỏi phòng giám sát, hắn liếc nhìn màn hình đang chiếu ở bãi đậu xe. Chỉ mơ hồ nhìn thấy một bóng người bị ngất nằm trên mặt đất, cũng không thấy quá rõ ràng.
Hắn vội vàng đi thang máy xuống lầu, ở một góc không thấy rõ ánh sáng. Hắn tìm thấy một người thanh niên sắc mặt nhợt nhạt, trên trán đổ đầy mồ hôi.
Người kia chính là Tiêu Chiến.
Vương Nhất Bác thấy y mặc một thân âu phục màu đen cao cấp. Suy đoán y có thể là nhân viên quản lý của bộ phận nào đó ở công ty. Liền ôm lấy y gọi một chiếc xe đưa đến bệnh viện.
Ôm người vội vàng chạy vào bệnh viện đưa vào phòng cấp cứu. Bác sĩ đi đến nhìn thoáng qua, chỉ nói y bị huyết áp thấp, truyền hai bình đường glu-cô là được.
Vương Nhất Bác đem người bế lên giường bệnh, dựa theo lời bác sĩ đi lấy thuốc, treo bình glu-cô lên truyền nước biển.
Sau khi mọi thứ đã đâu vào đấy thì cũng đến giờ Vương Nhất Bác tan ca. Hắn liền ngồi ở bên ngoài phòng bệnh chờ, tránh cho người bên trong xảy ra chuyện gì.
Vương Nhất Bác từng là một quân nhân, bởi vì một số lý do nên hắn đã rời đi quân đội vào năm trước. Hắn cũng không đi đến đơn vị mà ban chỉ huy chuyển hắn tới làm việc. Sau khi quay về quê, Vương Nhất Bác được đồng hương giới thiệu một công việc. Hắn đến tập đoàn Thắng Hùng làm bảo vệ. Tiền lương lãnh cố định mỗi tháng ở mức đủ sống, hắn thuê một căn hộ trong tiểu khu cách công ty không quá xa. Mỗi ngày đi làm rồi tan ca, lặp lại những ngày nhàm chán, cũng khá ổn định.
Hắn ngồi trên chiếc ghế dài ở hành lang, eo lưng thẳng tắp nhẹ nhàng tựa lên thành ghế, hai mắt khép hờ như chợp mắt.
Sau khi Tiêu Chiến tỉnh lại, bên ngoài trời đã tối đen. Y giật mình dậy, phát hiện trên mu bàn tay đang cắm một ống tiêm. Y nhìn ống tiêm nhíu mày, trong mắt ánh lên sự thiếu kiên nhẫn. Sau đó y không chút do dự lấy tay rút nó ra, ném xuống dưới đất.
Vài giọt máu từ chỗ kim đâm chảy xuống, nhưng y không chút quan tâm, thuận tay lau sạch.
So với bệnh viện của tập đoàn Thắng Hùng mà nói, bệnh viện này ra rất bình thường. Cũng vì đó nên phòng bệnh được bài trí rất đơn giản. Ngoại trừ một cánh cửa sổ, hai chiếc giường bệnh và một cái đồ kê bằng sắt dùng để treo nước biển ra, cái gì cũng không có.
Tiêu Chiến nhìn lướt qua gian phòng bệnh, khuôn mặt bình tĩnh đẩy cánh cửa phòng.
Vương Nhất Bác ngồi trên ghế dài bên ngoài hành lang. Hắn nghe thấy được tiếng mở cửa liền nhìn qua. Sắc mặt của Tiêu Chiến có chút tái nhợt. Nhưng gương mặt lại vô cùng tuấn mỹ. Hắn vừa định mở miệng nói cái gì đó với y, nhưng người này không chút do dự quay lưng rời đi.
Hắn im lặng nhìn bóng dáng đã rời đi của người kia, biết nhân viên chính thức của công ty không thể nào xem trọng những nhân viên ngoài biên chế như bọn hắn. Hơn nữa, Vương Nhất Bác cũng không muốn đi đến tiếp cận khiến cho người ta khinh thường.
Đây là lần đầu tiên hai người họ gặp gỡ, nhưng ngay cả tên họ của đối phương cũng không hề biết.
Chương 2: Quý công tử say rượu
Sau khi Vương Nhất Bác tan ca thì đi đến nhà họ Tống. Người phụ nữ họ Tống mở một siêu thị mini ở góc đường trong thành phố. Mang theo một đứa con trai bốn tuổi tự mình sinh sống.
Vương Nhất Bác lần này đi đến nhà bọn họ là để giúp hai mẹ con lấy hàng. Sau khi khiêng hàng vào siêu thị, hắn từ chối khéo lời mời ở lại ăn cơm tối của người phụ nữ họ Tống. Lại tự bỏ tiền mua hai món ăn và một ít đồ dùng lặt vặt rồi mang đi.
Hắn cầm vài thứ lặt vặt ấy đi vào quán ăn nhỏ bên đường ở tiểu khu. Gọi chủ quán cho một bát mì rồi lập tức ngồi xuống. Tuy là một quán ăn nhỏ nhưng buôn bán rất phát đạt, hương vị vừa ngon lại vừa rẻ, ông chủ ở đây còn rất nhiệt tình. Trong chốc lát ông đã nấu xong bát mì như hắn gọi, rồi cười ha hả bưng tới cho hắn, "A! Cậu thích ăn mì như vậy sao? Đã mua một phần trong tay mà vẫn còn ra ngoài ăn mì ah'."
Vương Nhất Bác quay về phía ông gật đầu, không nói thêm gì.
Ông chủ quán dường như cũng đã quen, cười ha hả nói thêm mấy câu rồi xoay người đi đón tiếp những vị khách khác.
Vương Nhất Bác quả thật rất thích ăn mì, đặc biệt thích cho nhiều sa tế, làm cả bát mì biến thành màu đỏ, ăn rất có hương vị. Hắn cúi đầu "xì xụp" ăn vài đũa đã hết nửa bát mì, mới nhớ ngẩng đầu lên để uống nước.
Bên cạnh quán ăn nhỏ này là một quán khác. Có điều quán ăn kia nhìn lớn hơn một chút, bàn ghế cũng đầy đủ. Vương Nhất Bác trong lúc vô tình nhìn lướt qua, cặp mắt *** tường trông thấy một bóng người quen thuộc đang ngồi trong góc.
Thực ra cũng không tính là quá quen, có điều đã từng gặp qua một lần. Còn thay người kia trả tiền thuốc men, nhưng mà ngay cả tên của người ta là gì hắn cũng không biết. Cũng vì từng có ấn tượng đặc biệt, nên khi gặp lại thật dễ dàng nhận ra.
Vương Nhất Bác của nhiều năm sau đó đã có lúc tự hỏi, nếu ngày đó hắn không ở nơi ấy liếc mắt một cái liền nhận ra người kia. Như vậy có phải thế giới của bọn họ sẽ không cắt qua nhau? Hay sẽ giống như ngày đó ở bệnh viện, y quay lưng về phía hắn rồi rời đi? Giống như hai đường thẳng giao nhau, trong khoảnh khắc tiếp giáp rồi dần dần xa khuất. Hắn vẫn như vậy làm một người bảo vệ, còn y vẫn như cũ làm một quý công tử.
Khi đó Vương Nhất Bác chỉ tình cờ nhìn thoáng qua người đang ngồi uống rượu giải sầu trong góc u ám kia. Người nọ vẫn như cũ mặc một thân âu phục cao cấp. Chẳng qua caravat đã bị kéo lệch qua một bên, quần áo cũng bị cuộn lại. Toàn thân dường như đều đắm chìm trong sự sa sút, *** thần chán nản. Vương Nhất Bác không khỏi nhớ đến lần đầu tiên bọn họ gặp mặt. Bộ dạng đối phương nằm ngất xỉu trên mặt đất với gương mặt trắng bệch. Có lẽ đang gặp chuyện gì khó khăn chăng? Hắn nghĩ như vậy rồi cúi đầu tiếp tục "xì xụp" ăn mì.
Chờ khi hắn ăn xong bát mì, đôi mắt lại vô thức nhìn lướt qua góc ấy, người nọ đã rời khỏi. Vương Nhất Bác trả tiền cho ông chủ quán rồi mang theo đồ đạc của mình hướng phía bên kia rời đi. Hắn không phải là người thích xen vào việc của người khác. Ngược lại, rất nhiều lúc hắn đều thích giữ im lặng. Chỉ cần sự việc không phát triển đến mức khiến cho hắn không thể chịu nổi là được.
Nhưng tình huống trước mắt này lại khiến hắn không thể không dừng bước.
Đây là một khu bình dân nổi danh, bởi vì muốn tiết kiệm diện tích để xây nhà ở. Cho nên con đường cũng không rộng lắm, những hẻm nhỏ u ám ở đây nhiều không đếm xuể. Người dân sống trong khu vực này cũng rất hỗn tạp, có đủ loại người từ hình dạng đến kiểu cách. Vì vậy những người mới đến đây thường bị kéo vào trong một hẻm nhỏ chịu "giáo huấn".
Quý công tử mặc một thân âu phục đắt tiền, lại một mình một người đi đến đây. Hiển nhiên cũng như bức hoạ đắt tiền khiến cho kẻ khác nảy sinh lòng tham.
"Uy, tên nhóc này thoạt nhìn rất có tiền nha, lột bộ âu phục này xuống chắc bán cũng được ít nhất mấy ngàn!" Mấy tên côn đồ tóc vàng cười ha hả đứng trong ngõ nhỏ chắn đường. Múa tay múa chân với quý công tử trông hoàn toàn không hợp với hoàn cảnh u ám ở nơi này.
"Hắc hắc, vậy lúc mày lột đồ cần phải cẩn thận một chút, đừng có làm rách ah', bằng không bán không có giá đâu." Một tên tóc vàng khác cười hắc hắc một trận, lộ ra hàm răng vừa xấu lại vừa vàng.
"Chuyện này đương nhiên rồi."
Mấy tên côn đồ vây quanh quý công tử cười hắc hắc, con mắt ánh lên sự tham lam hiện rõ trên khuôn mặt.
Quý công tử dường như đã uống hơi nhiều, giờ phút này bị mấy người vây vào trong góc. Lưng dựa vào tường, đôi mắt mở ra một chút, nheo mắt nhìn mấy kẻ trước mặt. Cũng không biết y có nghe được lời đối thoại của đám người kia hay không.
"Này! Các người!" Vương Nhất Bác một tay cầm đồ đạc, một tay chỉ vào mấy tên tóc vàng bên trong, hét lớn một tiếng.
Tên tóc vàng bị âm thanh cứng rắn của hắn làm hoảng sợ một chút. Chờ đến khi quay đầu lại, mới nhìn thấy đối phương chỉ có một người. Nhớ bản thân mình có tới bốn tên đàn em, trong lòng tên tóc vàng thoáng cái liền cậy mạnh. Vẻ mặt kiêu ngạo quay về phía hắn hất cằm, khinh thường hỏi: "Mày muốn chõ mõm vào sao? Không nghe đến đại danh Hoàng Tam tao ở đây ah'? Nếu không muốn chết khó coi thì ccmn biến xa một chút cho lão tử."
Vương Nhất Bác nhìn lướt qua quý công tử đang dựa vào tường. Thấy y không xảy ra chuyện gì mới chậm rãi đem tầm mắt liếc đến mặt của kẻ xưng là "Hoàng Tam".
Trước kia đã nói qua, Vương Nhất Bác từng là một quân nhân, hơn nữa còn là một bộ đội đặc chủng giết người bằng tay không. Thân cao một mét tám mươi bảy, hắn có một đôi chân thon dài, eo lưng thẳng tắp hữu lực. Vì thế mặc dù hắn chỉ đứng ở đó, thân ảnh cao lớn và ánh mắt băng lãnh không cảm xúc như loài rắn, cũng khiến cho người ta vô thức đi vòng qua hắn rồi bỏ chạy mất dạng.
Khi Hoàng Tam thấy hắn nhìn thẳng mình liền cảm nhận được một luồng điện chạy dọc sau lưng, khiến hắn sởn tóc gáy, mồ hôi lạnh theo trán chảy xuống. Hắn vô thức kéo một tên đứng bên cạnh, thức thời run rẫy chạy mất.
Mấy tên tóc vàng khác thấy đám người mình đều đã chạy. Làm sao còn dám đứng ở đó chịu trận, liền nghiêng ngã lảo đảo chạy theo mông của Hoàng Tam. Vương Nhất Bác nghiêng đầu nhìn thoáng qua mấy tên đần độn vừa chạy đi. Lúc này mới thu hồi ánh mắt lạnh như băng, đi đến bên cạnh quý công tử.
"Này, cậu không sao chứ?!" Hắn hỏi một câu, quý công tử dường như nghe thấy, y mở mắt ra nhìn về phía hắn. Một đôi mắt hoa đào ướt át đầy sương.
Vương Nhất Bác nhíu mày, đang muốn nói thêm gì đó. Quý công tử lại đột nhiên nhào về phía hắn, "Ọc" một tiếng nôn ra.
Hàng lông mày của Vương Nhất Bác giật giật, thấy may mắn vì thân thủ của mình không tồi, đúng lúc tránh ra. Nếu không bộ quần áo trên người hắn đã gặp nạn rồi.
Số mệnh của quý công tử lại không tốt như vậy, y lấy tay đỡ tường nôn đến thiên hôn địa ám. Âu phục sang trọng phẳng phiu dính đầy uế vật màu trắng nhớp nháp. Vương Nhất Bác nhìn sắc mặt nôn đến không còn chút máu của quý công tử liền tiến lên một bước, vươn bàn tay to vỗ vỗ lên lưng y. Giúp y thuận khí, tránh cho y bị sặc chết.
Quý công tử nôn một hồi lâu, dường như không thể nôn thêm được nữa. Y mới nghiêng đầu, cặp mắt hoa đào bởi vì nôn thốc mà phiến hồng. Ướt át như có thể chứa nước. Ánh mắt mông lung chỉ nhìn thấy một thân ảnh cao lớn, đôi môi vô thức nở một nụ cười. Cơ thể ngay sau đó liền mềm nhũn ngã trên mặt đất.
"Này!" Vương Nhất Bác thấy người kia trực tiếp ngã lên chỗ nôn vừa nãy. Thân thủ cực nhanh đỡ lấy y. Nhìn rõ sắc mặt tái nhợt của quý công tử đang dựa lên người hắn, đôi lông mày rậm liền nhíu lại.
Vương Nhất Bác nhất thời có chút luống cuống. Quý công tử này thoạt nhìn vô cùng sang trọng. Thắt lưng bị cánh tay cường tráng của hắn ôm lấy, thon gầy đến mức hắn chỉ cần dùng hai bàn tay là có thể dễ dàng đỡ lấy thân người. Làn da tuyết trắng non mịn trông giống như miếng đậu hủ trắng bóng. Vương Nhất Bác nhìn quý công tử, đoán nhà y không phải ở đây. Nếu để y ở lại chỗ này, ngày mai nhất định sẽ bị kẻ xấu lột sạch, đến đôi vớ cũng không còn.
Vương Nhất Bác cau mày suy nghĩ ba mười giây, cuối cùng vẫn quyết định đỡ người y lên, đi về phía nhà mình. Dù sao cũng là đồng nghiệp cùng công ty, nếu y ở chỗ này xảy ra chuyện gì thì không tốt lắm.
Đỡ người đến cửa, đem quý công tử tuy gầy yếu nhưng dáng người cao không thấp dựa vào tường. Vương Nhất Bác lấy ra chìa khoá, mở cửa căn hộ mình thuê. Quý công tử dường như cảm thấy nhiệt độ cơ thể trên người Vương Nhất Bác thật dễ chịu. Mới bị buông ra chốc lát liền tự động nhích lại gần tìm nguồn nhiệt đó. Vương Nhất Bác vừa mới mở cửa ra, quý công tử đã muốn ôm chầm lấy hắn.
Vương Nhất Bác vội vàng đỡ lấy người kia. Hắn cúi đầu, khẽ nhíu mày nhìn quý công tử đang cọ qua cọ lại trước ngực hắn với dáng vẻ vô cùng thoải mái. Vương Nhất Bác thuê một căn nhà nhỏ có một phòng ngủ và một phòng khách. Phòng khách khá nhỏ, chỉ có thể đặt một bàn ăn và vài cái ghế. Trong góc phòng đặt một chiếc ghế sô-pha, phần trống còn lại chỉ đủ để làm lối đi.
Thuận tay đem người bế lên ghế sô-pha, Vương Nhất Bác đang chuẩn bị đứng dậy thì nhìn thấy cánh tay thon dài của quý công tử đang ôm chặt lấy thắt lưng hắn. Đôi mắt khép lại, dán lên phần eo của hắn.
Vương Nhất Bác đành phải dùng chút lực kéo cánh tay của y xuống. Đặt người nằm lên ghế sô-pha. Quý công tử dường như đối với việc ngăn cản hai cánh tay của y hoạt động vô cùng bất mãn. Hai mắt không mở, nhưng đôi lông mày xinh đẹp nhăn lại thành một khối. Đôi môi cũng khẽ bĩu lên, khuôn mặt nhăn nhó nhìn vô cùng uỷ khuất. Hai cánh tay khẽ quơ quơ giữa không trung như đang tìm cái gì đó.
Vương Nhất Bác đứng thẳng người, hắn liếc nhìn quý công tử một cái liền không muốn quản thêm. Xoay người đi vào toilet. Chẳng bao lâu, hắn đi ra ngoài với gương mặt còn dính bọt nước. Trên tay cầm một chậu nước và bàn chải bước đến gần quý công tử.
Mà lúc này, bởi vì quý công tử không ngừng quơ tay loạn xạ nên đã đem nửa người mình tuột khỏi ghế sô-pha. Hai chân dường như đã quỳ trên mặt đất. Vương Nhất Bác vừa nhìn thấy liền nhíu mày, đem chậu nước đặt bên chân rồi bế người kia thả trở về sô-pha. Hắn ngồi xổm bên cạnh, giữ lấy đôi chân đang không yên phận kia. Dùng bàn chải dính nước chà sạch vết bẩn trên quần áo của y.
Chà một lúc, hắn đột nhiên nhớ tới có người từng nói qua. Một số loại vải cao cấp không thể dùng nước lạnh để giặt, không biết quần áo của y có bị hỏng hay không?
Chờ hắn giúp quý công tử lau xong vết bẩn, đem chậu nước đổ đi thì sắc trời bên ngoài đã tối đen. Quý công tử lúc này cũng đã chìm vào giấc ngủ, cả người yên ổn nằm trên ghế sô-pha không nhúc nhích. Nhưng đôi lông mày dài vẫn khẽ nhíu lại.
Chương 3: Ba bữa cơm (1)
Ngày thứ hai, khi ánh sáng mặt trời chiếu rọi vào căn phòng, quý công tử rốt cuộc cũng tỉnh lại. Y mở mắt, cảm thấy hai mắt khô khốc đầy đau đớn. Đầu cũng đau giống như bị cối xây gió đập trúng, đau đến lợi hại.
Y nằm trên giường thêm một hồi lâu mới chậm rãi ngồi dậy. Nhu nhu mí mắt bị khô, hai mắt từ từ mở ra.
Cảnh vật chung quanh khiến y sửng sốt một chút. Ngay lập tức cảnh giác, nghiêng đầu nhìn lướt qua góc phòng.
Đây là một căn phòng rất sạch sẽ và đơn giản. Đơn giản đến mức ngoại trừ những đồ dùng cần thiết, cũng không có thêm vật dư thừa nào khác. Ví dụ như cái giường bằng sắt y đang ngồi. Một cái bàn và một cái tủ được đặt sát tường, trước bàn cũng chỉ có mỗi cái ghế. Ngoài ra không còn thứ nào khác.
Y xốc chăn lên muốn xuống giường. Lúc này mới phát hiện áo vest đã bị cởi bỏ, dây nịt cũng bị buông lỏng. Áo sơ mi và quần phẳng phiu lúc ban đầu đã trở nên nhăn nhúm.
Y cúi đầu nhìn bộ quần áo của mình, lông mày gắt gao nhíu lại.
Xuống giường thắt lại dây nịt, y đẩy cửa phòng đi ra ngoài. Phát hiện bên ngoài là một gian phòng khách nhỏ. Phòng khách cũng giống như phòng ngủ, đều sạch sẽ và đơn giản. Bàn ăn, ghế dựa, sô-pha, ngoài ra không còn thứ nào khác.
Lúc này trong phòng khách truyền đến thanh âm chìa khoá mở cửa. Y lập tức cảnh giác, quay đầu nhìn về phía cánh cửa. Cửa chậm rãi bị đẩy ra, một người đàn ông thân hình cao lớn đứng ở trước cửa. Gương mặt không biểu tình đi vào trong.
Sau khi Vương Nhất Bác đẩy cửa, nhìn thoáng qua quý công tử đang đứng giữa phòng khách với vẻ mặt cảnh giác. Hắn gật đầu với y rồi hỏi: "Đói không? ăn chút điểm tâm đi."
"Anh là ai?" Quý công tử nhìn hắn hỏi.
"Tôi tên là Vương Nhất Bác." Vương Nhất Bác cũng không để tâm đến giọng nói cứng ngắc của y. Chỉ cầm theo một mớ điểm tâm đi vào nhà bếp. Từ nhà bếp truyền ra thanh âm "sột soạt" của túi plastic, hắn bưng bữa sáng đi đến bàn ăn.
Quý công tử thấy hắn chỉ lo loay hoay với bữa sáng, cũng không làm hành động nào khác. Y cau mày, lại hỏi: "Sao tôi lại ở chỗ này?"
"Cậu ngày hôm qua uống say rượu." Vương Nhất Bác cũng không muốn giải thích nhiều hơn thế. Hắn chia xong bữa sáng liền ngồi xuống ăn, đem một phần khác đưa tới trước mặt y, ý bảo y đến ăn.
Quý công tử tỏ vẻ không tin lời hắn nói, nhưng y cũng không biểu hiện ra ngoài mặt.
Y còn nhờ rõ một số việc mình đã làm vào buổi tối ngày hôm qua. Bởi vì lý do nào đó, y đã tìm một nơi xa lạ không ai biết đến để uống rượu. Khi y rời khỏi đó thì bị mấy tên côn đồ quấy nhiễu, rồi sau đó...? Những tên đần độn đó đã đi đâu rồi?
Vương Nhất Bác cũng không để ý đến thái độ của y, tự gắp tự ăn.
Vương Nhất Bác ăn cái gì cũng nhanh, nhưng động tác không hề thô lỗ. Hành động của hắn tạo cho người khác cảm giác thèm ăn, nhìn vào rất muốn ăn thử.
Quý công tử nhìn hắn rất nhanh đã tiêu diệt một nửa phần thức ăn. Vô thức nuốt một ngụm nước bọt, y liếc nhìn bữa sáng hắn chuẩn bị cho mình. Phần điểm tâm vẫn còn bốc lên hơi nóng khiến y càng cảm thấy đói bụng. Buổi tối ngày hôm qua y đã nôn đến thiên hôn địa ám. Thời điểm Vương Nhất Bác bế y lên gường, chỉ đút cho y một chút nước đường. Lúc này bụng đã trống, nên không thể chống lại lực hấp dẫn của thức ăn.
Y chỉnh lại cổ tay áo sơ mi, thật tự nhiên đi đến bàn ăn ngồi xuống. Cầm lấy bữa sáng đã được chuẩn bị cho mình, vừa ăn vừa nói về phía Vương Nhất Bác: "Tôi tên là Tiêu Chiến."
"Ừ." Vương Nhất Bác vừa ăn bữa sáng, vừa bớt chút thời gian gật đầu với quý công tử. Hắn cũng không suy xét quá nhiều về cái tên của y.
Sau đó hai người im lặng ăn bữa sáng, Tiêu Chiến cảm thấy mình không đoán ra được suy nghĩ của người này. Hắn không muốn nói quá nhiều với y chứng tỏ hắn không muốn tiết lộ nhiều thông tin liên quan đến bản thân. Nhưng nhìn cảnh vật xung quanh của căn nhà và người đang ngồi trước mặt này khiến cho y có một ấn tượng. Người này hẳn là một người rất có kỷ luật cùng cẩn thận. Không thể là một trong những tên côn đồ tối ngày hôm qua. Hơn hết, đồ trên người y vẫn còn.
Vương Nhất Bác không nói lời nào, bởi vì hắn đã có thói quen trầm mặc. Động tác của Vương Nhất Bác rất nhanh. Khi Tiêu Chiến mới ăn được một phần ba bữa sáng thì hắn đã giải quyết hết toàn bộ phần của mình. Hắn ăn xong liền cầm chén đũa trên bàn đi vào nhà bếp.
Trong lòng Tiêu Chiến vẫn còn chút lo lắng về người này. Sau khi thấy hắn đi vào nhà bếp, y nghiêng đầu thử lắng tai nghe một lúc. Nhưng chỉ nghe được thanh âm của tiếng nước chảy trong bồn nước.
Một lát sau tiếng nước dừng lại, Vương Nhất Bác vừa kéo tay áo vừa đi ra ngoài nói với y: "Tôi phải đi làm, cậu ăn xong thì cầm chén để trong nhà bếp là được rồi."
Tiêu Chiến nhìn hắn một cái, không nói gì, chỉ thong thả ưu nhã tiếp tục ăn phần của mình. Vương Nhất Bác chưa từng để ý đến thái độ của y. Hắn xoay người đi vào phòng ngủ, mặc đồng phục đi làm của mình rồi bước ra ngoài. Tiêu Chiến nhìn thoáng qua bộ đồng phục khi hắn rời khỏi phòng ngủ, nhíu mày hỏi: "Anh làm việc ở tập đoàn Thắng Hùng ah'?"
"Ừ." Vương Nhất Bác gật gật đầu, không phát biểu ý kiến gì với chuyện này.
"Anh không biết tôi là ai sao?" Tiêu Chiến nhìn về phía hắn, đôi mắt hoa đào hơi nheo lại.
Vương Nhất Bác nhìn y, nghĩ một lúc rồi nói: "Có gặp qua một lần."
"A?" Tiêu Chiến híp mắt, ánh mắt chứa đầy ý tứ khiến người ta cảm thấy bị châm chọc.
"Lần trước tôi đưa cậu đi bệnh viện truyền hai bình đường glu-cô. Tiền cấp cứu và truyền nước biển tổng cộng khoảng hai trăm đồng." Vẻ mặt cứng ngắt của Vương Nhất Bác khi nói về tiền thuốc men lại có phần nghiêm túc.
Tiêu Chiến nghe thấy thế sắc mặt liền đổi, ngây người một lúc. Y giật giật mí mắt mấy cái.. là cái này sao?... Vương Nhất Bác đã ngồi ở trước cửa mang giầy, hắn đứng thẳng thắt lưng. Nhìn quý công tử đang ngồi ở bàn ăn, nghĩ một chút lại nói: "Nếu tiện thì cậu để tiền trên bàn là được. Nếu không tiện.. "
Hắn dừng một chút, liếc mắt nhìn chiếc áo sơ mi trên người quý công tử. Nghĩ chiếc áo sơ mi y đang mặc là hàng hiệu. Chi hai trăm đồng tiền thuốc men đối với y mà nói hẳn là không có việc gì. Nhưng hắn vẫn hào phóng, đem lời nói chưa thành câu của mình nói hoàn chỉnh. "Nếu không tiện thì thôi, lúc cậu đi nhớ giúp tôi đóng cửa."
Hắn nói xong xoay người mở cửa, sau khi bước ra ngoài liền thuận tay đóng cửa. Để lại Tiêu Chiến vẫn còn đang ngẩn người ngồi ở bàn ăn.
Ngôi nhà này hoàn toàn đối lập với vẻ ngoài của Tiêu Chiến, phòng khách vô cùng đơn sơ. Nhưng y lại si ngốc, im lặng ngồi một hồi lâu, cho đến khi di động trong túi áo vang lên. Y mới lấy lại *** thần đứng dậy, tay cầm ví rút ra hai tờ tiền mặt định để lên bàn. Thế nhưng suy nghĩ một lát, y lại đem tiền đã rút bỏ vào trong ví. Khoé môi nhẹ nhàng cong lên.
Rời đi nơi ở của Vương Nhất Bác trong tiểu khu, y bắt một chiếc xe taxi. Xe taxi chạy ngang con đường tối qua Tiêu Chiến uống rượu. Y nghiêng đầu nhìn thoáng qua. Hoàng Tam sao? Trong đầu y thoáng hiện lên cái tên này, rồi đem sự việc ném ra sau đầu.
Ngồi trên xe taxi, y cũng không quay về nhà mà bảo tài xế đưa đến thẳng công ty Thắng Hùng.
Mặt y không biểu tình trở lại văn phòng. Trợ lý của Tiêu Chiến là A Nghĩa đang cầm di động gọi điện thoại ở bên ngoài. Thấy y đã trở về liền lập tức gác máy, đứng lên hành lễ. Trên mặt biểu hiện chút lo lắng hỏi han: "Cậu chủ, tối qua cậu đã đi đâu vậy?"
"Uống rượu, làm sao vậy?" Tiêu Chiến nhìn hắn một cái hỏi.
"Không có gì, chỉ là lão thái gia không thấy cậu trở về nên đã hỏi. Chúng tôi gọi điện thoại cho cậu cũng không thấy ai bắt máy."
Hắn vẫn chưa nói dứt lời, Tiêu Chiến đã liếc nhìn hắn một cái. Trong lòng biết rõ bởi vì mình mất tích một ngày một đêm nên trong nhà đã xảy ra chuyện gì đó. Y cong khoé môi, khẽ cười hỏi: "Thế nào? bọn họ bởi vì chuyện này mà cãi nhau sao?"
"Cũng không có, chẳng qua nói vài câu." A Nghĩa lựa chọn từ ngữ hồi đáp.
Tiêu Chiến trong lòng hiểu rõ ràng gật đầu, đẩy cửa phòng làm việc của mình đi vào trong.
"Cậu chủ." A Nghĩa đứng phía sau nhìn y, lại gọi y một tiếng, dường như còn muốn nói gì đó.
Tiêu Chiến dừng lại bước chân, hơi nghiêng đầu, ý bảo hắn tiếp tục. A Nghĩa ngay sau đó lập tức nói: "Bà chủ muốn mời cậu chủ cùng đi ăn cơn trưa."
Tiêu Chiến lại cong khoé môi, nở một nụ cười nhạt. Y cũng không đáp trả vấn đề của hắn mà suy nghĩ một lát, sau đó quay lại nói: "Cậu đi lấy tư liệu nhân sự của phòng bảo an đến đây, tôi muốn xem xét trong vòng mười phút nữa." Y nói xong lập tức đi vào trong phòng làm việc, đưa tay đóng cửa.
A Nghĩa nghe xong yêu cầu của y liền sửng sốt một chút, hắn nhíu mày. Sau đó xoay người cầm di động gọi thêm một cuộc gọi, lần này là bộ phận nhân sự. Tiêu Chiến đứng dựa vào cánh cửa trong văn phòng một hồi mới xoay người đi vào toliet. Một lần nữa rửa mặt rồi thay âu phục để trong phòng nghỉ. Chờ đến khi y đi ra ngoài, A Nghĩa đã chuẩn bị xong tư liệu, tiến vào trong.
Một chồng tư liệu thật dày được đặt trên bàn, Tiêu Chiến mở tập tư liệu về Vương Nhất Bác ra xem. Vương Nhất Bác, quân nhân xuất ngũ vùng Tây Nam. Bởi vì lý do nào đó, sau khi hắn rời quân ngũ cũng không đi đến khu vực mà ban chỉ huy chuyển hắn tới làm việc. Lại trực tiếp đi đến thành phố A, làm bảo vệ cho tập đoàn Thắng Hùng.
Tiêu Chiến đọc kỹ tư liệu về Vương Nhất Bác thêm hai lần. Cũng không nhìn ra chỗ nào có vấn đề. Ngoại trừ tên thật của quân khu được giữ bí mật. Suy nghĩ một chút, y rút tập tài liệu nhân viên của Vương Nhất Bác để trên bàn làm việc của mình. Sau đó cẩn thận gấp lại.
Nhấn nút gọi nội bộ cho A Nghĩa, y đưa chồng tư liệu lại cho hắn, sau đó nói: "Giúp tôi điều tra một người."
"Người nào?" A Nghĩa tiếp nhận tư liệu hỏi.
"Hoàng Tam."
Chương 4: Ba bữa cơm (2)
A Nghĩa ngây ngẩn cả người, không phải vì chuyện gì khác, mà là bởi vì cái tên này rất giống một biệt danh. Hắn làm sao điều tra được đây? Nhưng may mắn là Tiêu Chiến kế đó liền nói cho hắn biết chỗ ở và nghề nghiệp của Hoàng Tam.
Kẻ kia là một tên côn đồ. A Nghĩa rời khỏi văn phòng của Tiêu Chiến. Trong lòng nghi ngờ sự khác thường ngày hôm nay của cậu chủ. Đầu tiên là một đêm không về nhà, sau đó lại muốn xem tư liệu nhân sự của phòng bảo an. Tiếp đó lại sai hắn đi điều tra một tên côn đồ, tại sao chứ?
Tiêu Chiến chờ hắn đi rồi mới cầm tập hồ sơ nhân viên kia nhìn hồi lâu.
Vương Nhất Bác.. Vương Nhất Bác..
...
Giờ nghĩ trưa, Vương Nhất Bác cầm hộp đựng cơm, chuẩn bị đi đến căn-tin ở công ty ăn trưa. Nhưng vừa mới bước ra khỏi phòng bảo an, hắn liền gặp Tiêu Chiến, dường như đang đứng đó chờ hắn.
Tiêu Chiến trên người vẫn mặc bộ âu phục đắt tiền. Gương mặt tuấn mỹ mang theo nụ cười tao nhã. Vẫn là dáng vẻ nhẹ nhàng của một quý công tử.
"Chúng ta lại gặp mặt." Tiêu Chiến mỉm cười, chủ động đi đến bắt chuyện với hắn.
Vương Nhất Bác có chút bất ngờ khi nhìn thấy y đi đến. Nhưng gương mặt hắn từ trước đến nay đều không biểu lộ cảm xúc. Lần này cũng vậy, cho nên chút biểu tình kinh ngạc cơ bản không thể nào xuất hiện trên khuôn mặt hắn.
Hắn gật đầu với Tiêu Chiến, cũng không nói chuyện.
"Anh biết tôi sẽ đến tìm anh sao?" Tiêu Chiến hỏi.
"Không biết." Vương Nhất Bác lắc đầu, lập tức hỏi: "Có chuyện gì ah'?"
"Ừ." Tiêu Chiến kéo dài âm thanh một chút. Cuối cùng mỉm cười nói: "Anh tối hôm qua đã cứu tôi, lại còn mời tôi ăn sáng. Cho nên hiện giờ tôi muốn mời anh ăn một bữa cơm, có thể chứ?"
Vương Nhất Bác suy nghĩ một chút, sau đó gật đầu. Xoay người đem hộp cơm trên tay bỏ lại trong phòng nghĩ.
Chờ hắn trở lại, Tiêu Chiến thật tự nhiên đi bên cạnh hắn, hai người cùng nhau đi thang máy xuống lầu.
"Không biết đi chỗ nào ăn cơm trưa đây? Anh có đề nghị nào không?" Hai người đứng trong thang máy. Vách tường trơn bóng phản chiếu hình ảnh của hai người có tướng mạo và khí chất hoàn toàn khác biệt nhau.
Một người cao một mét tám mươi, mặc âu phục màu đen sang trọng. Khuôn mặt tuấn tú gầy yếu mang theo nụ cười tao nhã. Một đôi mắt hoa đào quyến rũ đầy sương khiến cho người ta không thể rời mắt. Một người khác vóc dáng cao hơn nhiều, thân hình một mét tám mươi bảy. Dáng người thẳng tắp như tháp Eiffel. Lộ ra đường cong cứng rắn, khuôn mặt ngăm đen không biểu lộ cảm xúc. Đôi mắt đen láy khi nhìn qua sẽ khiến người ta vô thức muốn tránh đi.
"Tôi dẫn cậu đi." Vương Nhất Bác không phải là người lập dị. Nếu đối phương đã nói muốn mời khách. Lại ngụ ý muốn mình tìm chỗ, trong đầu hắn sẽ lập tức nghĩ đến chỗ muốn đi.
"Vậy được rồi." Tiêu Chiến mỉm cười gật đầu.
Hai người đứng trong thang máy im lặng một hồi. Tiêu Chiến mới hỏi: "Anh không hiếu kỳ vì sao tôi cố tình tới tìm anh ah'?"
Vương Nhất Bác nghe xong câu hỏi của y, có chút ngạc nhiên nhìn về phía y. "Không phải cậu đến là vì muốn mời tôi ăn cơm sao?"
Tiêu Chiến sửng sốt, trong nhận thức của y. Nếu có người nào đó mời y ăn cơm, nhất định là bởi vì có "chuyện".
Hai người sau đó lại rơi vào trạng thái im lặng. Tiêu Chiến là bởi vì luôn suy nghĩ về phản ứng của Vương Nhất Bác. Còn Vương Nhất Bác trước sau như một, không thích mở miệng.
Hai người rời khỏi thang máy, lúc đầu Tiêu Chiến định đi đến bãi đổ lấy xe lái đi. Nhưng lại bị Vương Nhất Bác ngăn cản.
"Rất gần, không cần lái xe đi." Vương Nhất Bác nói, sau đó đi về phía trước dẫn đường cho y.
Tiêu Chiến gật đầu, không nói gì thêm liền đuổi kịp bước chân của hắn, đi về phía trước.
Quán ăn mà Vương Nhất Bác muốn tìm nằm trong một khu phố bình dân bên cạnh khu thương nghiệp. Phố nhỏ kia cũng không rộng lắm, nhưng người lại đông đúc. Vừa đi đến đầu phố đã thấy một đám đông đang chen lấn.
Tiêu Chiến nhìn cảnh này khẽ nhíu hàng lông mày. Vương Nhất Bác đứng ở bên cạnh nhẹ nhàng kéo lấy y, để y đi theo phía sau mình. Còn hắn đi ở phía trước, dùng thân thể ngăn đám người đang chen lấn.
Dáng người cao lớn của Vương Nhất Bác đem lại cho hắn một lợi thế. Những người lúc ban đầu đi song song với hắn đều vô thức tránh đường. Cùng chen chúc với một người như Vương Nhất Bác chắc chắn sẽ khiến cho bản thân thiệt thòi.
Tiêu Chiến an toàn đi theo hắn thẳng đến phía trước quán ăn mà Vương Nhất Bác muốn tìm.
Bày trí của quán ăn nhỏ này rất đơn giản. Nhưng bên trong lại vô cùng sạch sẽ, chỉ có điều quán ăn lúc này thật đông khách.
Vương Nhất Bác dẫn Tiêu Chiến tìm một chỗ quen thuộc ở trong góc. Sau khi bảo y ngồi xuống, hắn mới đi lấy thực đơn đưa tới trước mặt y.
Tiêu Chiến tiếp nhận rồi nhìn thoáng qua. Toàn bộ đều là những món ăn bình dân, giá cả cũng rất rẽ.
"Anh không gọi ah'?" Tiêu Chiến nhìn lướt qua thực đơn. Hỏi Vương Nhất Bác đang ngồi đối diện mình.
"Cậu mời khách." Vương Nhất Bác nhắc nhở y. Ý tứ của hắn là, ai mời khách thì là người gọi món, điều này thật bình thường.
Nhưng Tiêu Chiến lại hiểu lầm ý tứ của hắn, nghĩ hắn sợ mình quỵt nợ. Y cũng không vì điều này mà tức giận, chỉ cảm thấy có chút buồn cười. Tiêu Chiến mỉn cười, gật đầu nói: "Là tôi mời khách, anh gọi món ăn rồi tôi trả tiền, tôi không quen thuộc với nơi này."
Vương Nhất Bác thấy y hiểu lầm ý tứ của mình, nhưng cũng không muốn giải thích. Hắn cầm thực đơn chọn hai ba món. Lại đem thực đơn đưa cho y, ý bảo y nhìn lại.
Tiêu Chiến cũng theo ý hắn chọn hai ba món. Vương Nhất Bác liền đi đến quầy gọi thức ăn.
Chờ đến khi hắn trở về bàn, Tiêu Chiến đã gọi nhân viên phục vụ đem rượu tới cho mình.
"Đừng uống nhiều rượu như vậy." Vương Nhất Bác nhìn y vẫn chưa ăn gì đã rót một ly rượu uống vào bụng. Hắn nhíu mày, lại nhớ tới người tối hôm qua vì nôn thốc mà sắc mặt tái nhợt.
Tiêu Chiến ngồi ở chỗ đó giương mắt nhìn hắn, lại cười nói: "Tôi sẽ không uống say đâu, buổi chiều còn có công việc."
Vương Nhất Bác từ chối cho ý kiến, nghĩ thầm, cậu biết rõ là tốt rồi.
"Anh làm việc ở phòng bảo an có tốt không?" Tiêu Chiến nhìn thấy hắn ngồi trở lại bàn đối diện mình. Y đứng lên rút một cuốn tạp chí ở bàn bên cạnh mở ra xem rồi hỏi.
"Tốt."
"Anh có muốn thăng chức hay không?" Tiêu Chiến ngẩng đầu dời mắt khỏi cuốn tạp chí.
Vương Nhất Bác có chút bất ngờ nhìn y một cái, rồi sau đó lắc đầu nói: "Tạm thời không nghĩ tới."
"Tạm thời? Vì cái gì?" Tiêu Chiến trừng mắt nhìn hắn, y cảm thấy người này thật rất kỳ lạ. Hoàn toàn khác biệt với những người y gặp trước kia.
"Anh gặp khó khăn gì sao?" Đây là lý do duy nhất y có thể nghĩ đến.
"Không phải." Vương Nhất Bác lắc đầu, "Loại chuyện này muốn cũng vô dụng."
"Không phải anh rất coi trọng tiền sao? Nếu thăng chức, tiền lương của anh sẽ tăng lên gấp mấy lần."
"vậy thì sao?" Vương Nhất Bác khó hiểu nhìn y, "Chuyện thăng chức cũng không phải do tôi quyết định."
Lời nói của Tiêu Chiến thoáng chốc bị nghẹn lại. Một hồi lâu y mới tiếp tục nói: "Tôi có khả năng chỉ thị bộ phận nhân sự, thế nào? Có muốn tôi giúp anh không?" Thật ra đâu những chỉ thị. Nếu y muốn thăng chức cho một người có năng lực, thì đó cũng chỉ là một chuyện bình thường thôi, ai dám phản đối y?
Vương Nhất Bác suy nghĩ một lát, sau đó lắc đầu, "Như vậy tôi sẽ mắc nợ cậu, cậu cũng sẽ mắc nợ bộ phận nhân sự, không đáng."
Tiêu Chiến nghĩ hắn nói đùa,:"Anh thật là một người thú vị, những người khác đều mơ ước được trèo lên cao. Còn anh lại tính toán rõ ràng như vậy."
"Tính toán rõ ràng cũng không có gì không tốt, chúng ta bất quá chỉ mới gặp nhau một lần thôi. Cậu cũng không nợ gì tôi." Vương Nhất Bác nói vô cùng nghiêm túc. Hắn đối với những sự việc này luôn luôn nghiêm ngặt.
Tiêu Chiến đột nhiên im lặng, tiếp đó y không thể nhịn được cười. Vì thế liền cong khoé môi, theo thói quen nở một nụ cười nhàn nhạt đầy tao nhã.
Khi Vương Nhất Bác ngẩng đầu đã vô tình trông thấy nụ cười kia của y. Khoé môi hắn giật giật, cuối cùng không nhịn được nói: "Không muốn cười thì đừng cười."
Tươi cười của Tiêu Chiến nhất thời cứng lại trên khoé môi.
Tiêu Chiến từ thuở nhỏ đã được đủ loại người ca ngợi về nụ cười của y. Mặc kệ những kẻ đó thật lòng khen ngợi hay không, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên có người trực tiếp bảo y đừng cười. Cái này giống như một người có tài ăn nói đột nhiên lại bị kẻ khác kêu câm miệng. Bất luận là tâm tình như thế nào, nhưng tâm lý nhất thời biến đổi cùng xoay chuyển là điều chắc chắn.
"Tôi.. cười rất khó coi sao?" Tiêu Chiến nhịn không được hỏi ra nghi vấn của mình.
"Không phải." Vương Nhất Bác lắc đầu, thấy vẻ mặt của Tiêu Chiến vẫn còn trong trạng thái ngờ vực. Hắn liền thẳng thắng giải thích vấn đề ngờ vực của y, nói: "Cậu cười thật giả dối."
"Giả dối?" Tiêu Chiến lập lại một lần nữa, sau đó cười to một tiếng. Vẫn biểu lộ tươi cười, nhưng không phải là nụ cười nhàn nhạt tao nhã lúc nãy. Mà là một nụ cười mang theo sự trào phúng. Khiến cho người ta cảm thấy sợ đến nổi da gà vì nụ cười âm lãnh kia.
Vương Nhất Bác nhìn nụ cười của y, lông mày nhíu lại, nhưng không nói gì.
"Vậy nụ cười hiện giờ của tôi có giả dối không?" Tiêu Chiến nhìn về phía hắn, đôi mắt hoa đào không biến đổi. Nhưng giọng nói lại âm u lạnh lẽo như băng.
Vương Nhất Bác không vì vậy mà tránh đi đôi mắt của y. Nhưng đôi lông mày càng nhíu chặt hơn, lại không trả lời câu hỏi của y.
"Đồ ăn của hai người đến rồi đây." Người phục vụ đúng lúc bưng đồ ăn đặt lên bàn.
Vương Nhất Bác lúc này không còn tiếp tục đối diện với tầm mắt của y nữa. Hắn giúp người phục vụ đem thức ăn dọn lên bàn.
"Mang thêm hai chai rượu đến đây." Tiêu Chiến điêm nhiên như không có việc gì nhìn về phía người phục vụ. Nụ cười nhàn nhạt đầy tao nhã lại hiện lên gương mặt tuấn mỹ của y.
"Được..."
"Đừng uống rượu." Vương Nhất Bác đánh gãy lời nói của nhân viên phục vụ, xua tay bảo hắn rời đi.
"Anh không thích uống rượu?" Tiêu Chiến đối với việc hắn cắt ngang lời yêu cầu của mình cũng không tức giận. Lại thật bình thản hỏi, giống như đoạn đối thoại của hai người lúc nãy chưa từng tồn tại.
Vương Nhất Bác không nói chuyện, chỉ lấy đũa chùi sạch rồi đưa một đôi đến trước mặt y.
Tiêu Chiến nhìn thoáng qua đôi đũa trước mắt, cũng không nói gì thêm. Y cầm đôi đũa chuẩn bị dùng bữa.
Nhưng khi liếc qua những món ăn mà Vương Nhất Bác đã gọi, y lại ngây ngẩn cả người.
Những món ăn này y rất quen thuộc, đều là những món bác sĩ dinh dưỡng dặn dò y phải ăn mỗi ngày. Gan heo, đậu hủ, thịt nạc và các loại cá.
"Anh thích ăn cá sao?" Tiêu Chiến nhìn tô canh cá màu trắng khá lớn hỏi.
Vương Nhất Bác nghe xong lời nói của y, dường như sửng sốt một chút. Sau đó chỉ có thể gật đầu đồng ý, rồi vùi đầu ăn.
Nhưng Tiêu Chiến trong lòng lại đột nhiên khẳng định một chuyện. Người này.. có lẽ không thích món ăn nào trên bàn này cả.
Chương 5: Ba bữa cơm (3)
Đây là những món ăn mà Tiêu Chiến mỗi ngày vẫn thường ăn. Có đôi khi y còn không thể nếm được hương vị của chúng.
Thân là một quý công tử có cuộc sống tôn quý. Mỹ vị y được nếm qua hiển nhiên không hề ít. Mặc dù vậy, y cũng không đặc biệt thích món ăn nào. Nhưng bữa cơm trưa hết sức bình thường này, lại khiến cho y lần đầu tiên có một loại cảm giác khác biệt. Một hương vị vô cùng kỳ lạ.
Tiêu Chiến có huyết áp khá thấp. Dĩ nhiên loại bệnh này thực ra không thường xuất hiện trên người của một kẻ sống trong nhung lụa từ nhỏ. Thế nhưng chỉ cần có người muốn y bị bệnh, thì y có thể mắc phải bất cứ loại bệnh gì.
Y càng không thể tự do làm điều y muốn so với một người bình thường.
Sau khi thân thể bắt đầu kém đi. Mẹ của Tiêu Chiến đã tìm cho y một bác sĩ dinh dưỡng, chuyên phụ trách mỗi bữa ăn. Nhưng bà ta cũng chỉ làm đến thế thôi.
Không ai quan tâm nhiều đến sức khoẻ của y. Ngoại trừ cái người mà y gọi là "ông nội", đôi khi sẽ hỏi thăm y một câu. Sau đó cũng giống như tất cả những người khác, chẳng còn nhớ rõ chuyện này nữa.
Thức ăn trên bàn đã vơi đi một chút, tô canh cá màu trắng cũng đã bị y ăn hết một nửa. Mà người vừa nãy nói mình thích ăn cá – Vương Nhất Bác cơ bản chưa từng động đũa gắp một miếng cá nào.
"Anh không phải nói mình thích ăn cá sao? Vì sao lại không ăn?" Tiêu Chiến ý tứ hàm xúc nhìn hắn một cái, thản nhiên hỏi.
Vương Nhất Bác nghe câu nói của y xong. Nguyên bản đang vươn đũa hướng về một món ăn khác liền ngừng lại. Sau đó có chút không tình nguyện thay đổi phương hướng của đôi đũa. Hắn gắp một miếng cá bỏ vào trong bát của mình.
Khối cá màu trắng được đặt trong bát khiến cho đôi mày rậm của hắn nhíu lại. Giống như thứ đặt trong bát không phải thức ăn mà là bom.
Dĩ nhiên cho dù là bom thật, hắn cũng đã từng thấy qua, thậm chí từng tự tay phá. Bất quá đôi mày rậm của hắn khi đó cũng không hề cau lại, dù là một cái nhíu nhẹ.
Ít nhất bom không cần hắn bỏ vào miệng ăn, hơn nữa bom cũng không có xương.
Tiêu Chiến im lặng nhìn hắn, đuôi mắt ánh lên chút ý cười. Y muốn xem thử cái người được sinh ra và lớn lên ở vùng núi này, đối với cá không chút yêu thích sẽ giải quyết như thế nào?
Vương Nhất Bác thử đem miếng cá bỏ vào trong miệng. Hoàn toàn không có chút kỹ xảo nào mà nhai loạn lên. Cuối cùng hắn miễn cưỡng nuốt xuống, xương cá mắc trong cổ họng khiến hắn thấy có chút đau. Tiêu Chiến ngồi một bên đã sớm thủ sẵn ly nước đưa cho hắn. Hắn vội vàng tiếp nhận uống ngay một hơi.
Toàn bộ cá theo nước trôi xuống, miễn cưỡng xem như không còn thứ gì bị kẹt lại.
Vương Nhất Bác trong lòng thở phào một hơi, trên trán đổ một tầng mồ hôi.
Tiêu Chiến ở một bên nhìn thấy liền cười ha hả.
Vương Nhất Bác nhìn y một cái, cho dù thấy y cười đến đến khoa trương như vậy. Nhưng bộ dáng vẫn vô cùng đẹp mắt như cũ. Nguyên bản muốn nói gì đó với y, nhưng cuối cùng hắn đã không nói gì.
"Anh chẳng lẽ không tức giận sao? là tôi cố ý đó." Tiêu Chiến cảm thấy mình sắp cười đến chảy mắt mắt. Liếc qua đối phương lại thấy hắn vẫn như cũ, ung dung bình thản tiếp tục ăn cơm. Vì thế quý công tử không nhịn được muốn trêu tức người ta.
"Mau ăn cơm đi, một lát đồ ăn nguội rồi sẽ không ngon." Vương Nhất Bác không trả lời câu hỏi của y, chỉ thản nhiên nhắc nhở.
Tiêu Chiến nhất thời cảm thấy có chút mất mặt, người này sao có thể lạnh nhạt như vậy chứ ah'?
Đương nhiên ngoại trừ thời điểm hắn ăn cá. Chỉ cần nhớ đến bộ dáng ăn cá vừa rồi của hắn, y lại muốn cười một chút. Thật giống như chú mèo liếm phải ớt cay, sau đó lùi đầu lại, bộ dạng như không kịp tránh đi.
Hắc hắc...
Sau đó hai người im lặng tiếp tục ăn cơm trưa. Ngoài trừ việc di động của Tiêu Chiến vang lên hai lần. Nhưng y đều yên lặng ngồi ăn cơm, hoàn toàn không có ý định muốn nghe máy.
Khi điện thoại của Tiêu Chiến vang lên, Vương Nhất Bác nhìn vào đôi mắt của y. Thấy y vẫn đang ngồi ăn canh cá, giống như đó là món ăn mỹ vị nào đó. Vẻ mặt hoàn toàn không để tâm đến chiếc điện thoại di động. Cái gì cũng không nói.
Hai người sau khi ăn cơm xong liền cùng nhau trở về công ty. Tiêu Chiến cười tủm tỉm nói hẹn gặp lại với Vương Nhất Bác. Rồi đi vào thang máy chuyên dụng chỉ có ở những công ty cao cấp.
Vương Nhất Bác hiện giờ mới chú ý đến. Nhưng hắn nghĩ đến bộ âu phục đắt tiền trên người của Tiêu Chiến. Trong lòng liền hiểu được, người này nhất định có chức vị không thấp ở công ty.
Có điều Vương Nhất Bác cho rằng, những điều đó cũng không có liên quan gì tới hắn. Sau bữa cơm trưa này, hai người nhất định sẽ không có cơ hội gặp lại nhau.
Nhưng khi Tiêu Chiến bước vào thang máy lại không hề nghĩ như vậy. Y đối với người đàn ông kia cảm thấy vô cùng hiếu kỳ.
Ở trong thế giới của Tiêu Chiến. Dường như tất cả mọi người đều nghĩ y phải là người hoàn hảo như thế, hoặc y đang thiếu nợ bọn họ.
Nhưng lại có một người không nịnh bợ y, cũng không hiểu câu "đánh rắn tuỳ côn"[1]. Khiến cho y cảm thấy hết sức mới lạ. Chí ít, loại người này cho tới bây giờ vẫn chưa từng xuất hiện trong thế giới của y.
[1] một câu nói ngụ ý như mọi người đều có thể tìm thấy cơ hội của mình nếu xuôi theo dòng chảy. Lựa chọn những điều thích hợp để phấn đấu cho lợi ích cá nhân.
Bữa cơm này khiến cho y cảm thấy thoải mái nhất trong số những bữa ăn gần đây. Tuy rằng hương vị của tô canh cá kia cũng không tính là quá ngon. Nhưng mùi vị của nó lại khiến cho y ăn đến tâm tình vui vẻ.
Tâm trạng tốt của Tiêu Chiến chỉ duy trì đến khi bước vào phòng làm việc.
"Con vừa đi đâu vậy Chiến?" Người phụ nữ mặc bộ quần áo sang trọng vừa nghe thấy Tiêu Chiến tiến vào liền nghiêng đầu nhìn về phía y. Trên gương mặt xinh đẹp không mang theo bao nhiêu sự quan tâm, phần lớn chỉ có chất vấn.
"Đi ăn cơm với bạn." Gương mặt Tiêu Chiến lộ ra một nụ cười vô cùng tao nhã.
"Không phải mẹ đã dặn A Nghĩa nói với con rằng cùng mẹ đi ăn cơm sao?" Quý phu nhân có chút bất mãn, nhưng bà không biểu lộ ra ngoài.
"Ah', có lẽ là A Nghĩa đã quên nói cho con biết đi." Tiêu Chiến chớp chớp đôi mắt hoa đào. Đi tới trước mặt quý phu nhân rồi ngồi xuống, y mỉm cười hỏi, "Thế nào, mẹ tìm con có việc sao?"
Quý phu nhân nghe được câu trả lời của y, lông mày khẽ giật giật. Gương mặt xinh đẹp nở một nụ cười nhu hoà hiền lành. Bà có chút lo lắng hỏi: "Con không nghe nói gì sao? Cha con muốn con cưới thiên kim nhà họ Đường. Nếu con không muốn cưới cô gái đó thì ngày mai đến thành phố T đi. Mẹ là mẹ của con, hẳn là con cũng biết mẹ sẽ không làm giống như cha con. Hy vọng cuộc hôn nhân này có thể trở thành tấm thảm lót trên con đường của ông ta. Mẹ mong con có thể tìm được người mình yêu thật sự."
"Nhất kim nhà họ Đường sao?" Tiêu Chiến nghe xong câu nói của bà liền nhướng mày. Nét cười trên gương mặt càng thêm hằn sâu, "Đúng là một cô gái rất đẹp đó, cưới về cũng không phải không tốt."
"Chiến!" Sự nhu hoà và tươi cười trên khuôn mặt của quý phu nhân dường như biến mất trong nháy mắt. Nhưng biểu lộ trong nháy mắt đó giống như chỉ là ảo giác. Gương mặt xinh đẹp cùng *** tế của bà vẫn duy trì nguyên dạng, "Đừng lấy hôn nhân của mình ra làm trò đùa!"
"Con đã biết mẹ, con sẽ đi." Tiêu Chiến nhìn thấy liền khống chế bản thân mình, vâng lời gật đầu.
"Con biết là tốt rồi." Quý phu nhân nghe được câu trả lời chấp nhận của y, gương mặt cười càng thêm nhu hoà, "Vậy mẹ đi trước đây, ngày mai con nhớ đi sớm một chút."
"Được." Tiêu Chiến gật đầu.
Quý phu nhân vô cùng hài lòng với sự vâng lời của đứa con trai mình, lời nói mang theo sự quan tâm hỏi:"Con gần đây gầy đi không ít, có dựa theo lời chỉ dẫn của bác sĩ dinh dưỡng mẹ tìm cho con không?"
"Có." Tiêu Chiến vẫn vô cùng nghe lời mà gật dầu. Gương mặt tuấn mỹ mang theo nét cười. Nhưng ánh mắt lại có chút ngây ngẩn.
"Vậy là tốt rồi, phải nghe theo lời của bác sĩ dinh dưỡng, con ngoan của mẹ." Quý phu nhân mỉm cười, đưa tay chuẩn bị xoa đầu y. Ngay lúc tay bà vừa duỗi tới, Tiêu Chiến trong nháy mắt có chút né tránh. Nhưng động tác của y lập tức ngừng lại. Quý phu nhân như không phát hiện được điều gì, đưa tay xoa nhẹ một lúc lại nói: "Mẹ còn có việc phải đi trước. Đi đến thành phố T rồi thì gọi điện thoại cho mẹ."
"Vâng, mẹ đi thong thả." Tiêu Chiến gật đầu, đứng dậy đưa người kia đến cửa thang máy.
Nhìn cửa thang máy khép lại, nụ cười trên gương mặt tuấn mỹ dần dần biến mất.
Xoay người trở lại phòng làm việc của mình, sắc mặt của y càng ngày càng lạnh. Cuối cùng thậm chí cứng ngắc như tảng băng.
Quả nhiên chỉ có người kia là ngoại lệ..
Tiếng gõ cửa văn phòng vang lên.
"Vào đi." Sắc mặt của Tiêu Chiến chậm rãi trở lại như bình thường, tươi cười thường ngày dần dần trở về trên khuôn mặt.
"Cậu chủ, đã tìm được Hoàng Tam rồi." A Nghĩa không phát hiện được sự khác thường của Tiêu Chiến. Hắn đem một tập tư liệu đặt trên bàn trước mặt y.
Tiêu Chiến nhìn lướt qua, đưa tay cầm lấy rồi nhẹ nhàng xé bỏ.
A Nghĩa đứng im đợi trong chốc lát, Tiêu Chiến mới vứt cho hắn hai chữ "làm đi". Sau đó đem mớ giấy bị xé trên tay thả vào thùng rác. Từng mảnh từng mảnh theo động tác của y rơi xuống. Khi những trang giấy rách nhẹ nhàng bay trong không trung. Y chỉ lẳng lặng quan sát, tựa như đang xem quá trình của một sinh mênh trôi qua.
A Nghĩa nghe xong lời y có chút sửng sốt, nhưng ngay lập tức kịp thời phản ứng. Hắn lên tiếng trả lời rồi rời khỏi văn phòng.
※
Mặc dù làm bảo vệ ở một tập đoàn lớn. Nhưng kỳ thực bình thường cũng không có chuyện gì xảy ra. Chỉ cần quan giám sát máy ghi hình. Đúng giờ đi tuần tra xung quanh công ty một lần. Thời gian tan ca cũng giống như những nhân viên bình thường.
Vương Nhất Bác tối hôm nay không cần phải trực ban. Buổi chiều sau khi tan ca hắn liền đi thẳng về nhà. Khi đi ngang qua chợ bán thức ăn ở tiểu khu, hắn đi vào mua một ít thịt ba chỉ, gừng, hành, ớt, còn mua thêm vài miếng đậu hủ, trứng gà và mì sợi mà hắn thích ăn nhất. Sau đó cầm túi thực phẩm đi về nhà.
Khi đến trước cửa nhà, hắn lại nhìn thấy quý công tử sang trọng, hoàn mỹ đang đứng bên cạnh cánh cửa rĩ sắt loang lổ nhà mình.
"Cậu... để quên cái gì sao?" Vương Nhất Bác nghi ngờ nhìn y, đây là lý do duy nhất hắn có thể nghĩ đến.
"Phải." Tiêu Chiến mỉm cười nhìn hắn.
"Ah!" Vương Nhất Bác gật gật đầu, hắn đi đến trước cửa lấy chìa khoá mở ra. Sau đó để y vào nhà.
Tiêu Chiến đi vào trong. Nhưng không giống như Vương Nhất Bác đã nghĩ, y sẽ cầm đồ vật nào đó rồi lập tức rời đi. Mà ngược lại hoàn toàn, y chậm rãi đi đến sô-pha rồi ngồi xuống.
Chống lại ánh mắt đầy nghi ngờ của Vương Nhất Bác. Tiêu Chiến lấy tay kéo chiếc ví da từ trong túi quần mình, rút hai tờ tiền rồi để lên bàn, quay về phía hắn nói: "Tôi quên đem tiền để lên bàn."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co