Truyen3h.Co

Bẻ cong anh

Chương 26-30

Old-turtle-8300


Chương 26: Đêm trung thu rối loạn (4)
Địa chỉ Vương Nhất Bác đưa cho tài xế lái xe là hộp đêm lúc trước hắn đến đón Tiêu Chiến.

Khi hắn xuống xe, tài xế nhận tiền từ tay hắn rồi ngay lập tức lái xe rời đi. Đã đến chỗ như thế này mà vẫn làm mặt u ám nghiêm trọng. Đa phần là tới bắt gian rồi. Ông tuy rất muốn ở lại xem náo nhiệt, nhưng có điều cái mạng nhỏ này vẫn trọng yếu hơn ah'. Người này nhìn không dễ chọc!!

Vương Nhất Bác đi vào hộp đêm của Thiệu Đông Bác. Không một câu chào hỏi đã tiến thẳng lên lầu, tìm văn phòng làm việc của hắn.

"Ầy cưng hôn một chút xuống dưới, anh liền cho cưng một khối đường, rất ngọt ah"" Thiệu Đông dương nghiêng người dựa vào ghế sô-pha, nhìn cậu trai đang dựa vào lòng ngực hắn cười đến *** thần thư sướng phóng túng.

"Thiệu ca ngọt quá sẽ dính răng nha"

Tiểu nam sinh xinh đẹp dựa vào lòng hắn cười hì hì, cái miệng nhỏ nhắn hồng hồng nói xong liền hôn một đường xuống dưới.

"Dùng tiền giấy bao lại sẽ không ngọt nữa rồi..."

Thiệu Đông Bác đang định nói thêm hai câu hạ lưu thì cánh cửa phòng đang đóng chặt bỗng bị người mở ra.

Một thân ảnh cao lớn khí thế, khiến người ta không thể không chú ý bước đến.

"Tiêu Chiến cậu ấy ở đâu?" Vương Nhất Bác nhìn thoáng qua hai thân ảnh đang dây dưa nhau trên ghế sô-pha, chân mày hung hăng cau chặt. Cũng không biết hắn đang nghĩ đến điều gì, cả khuôn mặt âm trầm gần như cái đít nồi bị khét.

Bộ dáng đột nhiên xông tới của hắn khiến cho Thiệu Đông Bác hoảng sợ. Nghe vấn đề của Vương Nhất Bác đến nửa ngày, Thiệu Đông Bác mới kịp phản ứng hắn là đang nói với mình.

"Ách.. Cậu ấy không có ở trong này." Thiệu Đông Bác có chút run sợ nhìn hắn. "Không phải cậu ấy ở cùng nhà với anh sao? Sao anh lại đến chỗ tôi tìm ah'?"

Vương Nhất Bác cau mày nhìn hắn một cái, lấy điện thoại di động từ trong túi quần ra.

Tiểu nam sinh dựa trên người Thiệu Đông Bác thấy có người ngoài đến, len lén hỏi Thiệu Đông Bác, "Thiệu ca, người này là ai vậy, nhìn thật đẹp trai ah""

"Đừng ồn ào." Thiệu Đông Bác bảo cậu trai ngồi dậy rồi phân phó nói: "Em đi ra ngoài trước đi."

Cậu trai nhỏ bĩu môi, không cam tâm tình nguyện đứng dậy đi ra ngoài.

Vương Nhất Bác lại gọi cho Tiêu Chiến thêm lần nữa, nhưng chuông vừa vang lên liền rất nhanh có người tắt máy. Hắn gọi thêm ba lần nữa, đầu dây bên kia liền trực tiếp tắt điện thoại.

Thiệu Đông Bác không biết hắn muốn làm gì. Đành phải chỉnh lại quần áo, ngồi trên ghế sô-pha tò mò nhìn hắn.

"Cái người tên "Phó ca" ở đâu?" Vương Nhất Bác bởi vì di động của Tiêu Chiến tắt máy mà sắc mặt càng ngày càng trở nên khó coi. Hắn ngẩng đầu hỏi Thiệu Đông Bác.

"Phó ca?" Thiệu Đông Bác sửng sốt, "Anh tìm anh ấy làm gì?"

Khuôn mặt Vương Nhất Bác bình tĩnh nhìn hắn. Thiệu Đông Bác cảm thấy không khí trong phòng dần dần trở nên ngưng trệ. Hắn đang định nói điều gì đó để đánh vỡ sự trầm mặt này, chợt nghe Vương Nhất Bác nói tiếp, "Tôi biết bọn họ ở cùng nhau, nói cho tôi biết địa chỉ."

Thanh âm của Vương Nhất Bác nói vô cùng chắc chắn. Làm cho Thiệu Đông Bác sinh ra một loại ảo giác nếu Tiêu Chiến không ở cùng với Phó ca, vậy nhất định sẽ không thể ở cùng với ai khác.

"Nhưng mà.. Anh và Tiêu Chiến cãi nhau sao?" Thiệu Đông Bác không biết cuối cùng chuyện gì đã xảy ra, cũng không định đem địa chỉ của Phó ca nói cho hắn biết.

Vương Nhất Bác không nói tiếp, chỉ im lặng nhìn hắn.

Thiệu Đông Bác nuốc một ngụm nước bọt. Hắn cảm thấy bản thân mình đại khái không có phận sự đi cạy miệng của tên cứng nhắc này. Chỉ đành tiếp tục hỏi thăm, "Cho dù bọn họ có ở cùng nhau, nhưng nếu Tiêu Chiến không muốn đi theo anh. Anh cũng không có cách nào mang người từ trong tay của Phó ca đi." Lời nói của hắn là sự thật, Phó ca thân là thái tử của bang hội, đương nhiên thủ hạ không ít. Cho dù Vương Nhất Bác có lợi hại ra sao cũng chỉ có hai tay, khó có thể địch lại bốn người. Đến lúc đó xung đột nổi lên thật sự phiền toái.

"Cậu ấy sẽ đi theo tôi." Thanh âm của Vương Nhất Bác vẫn chắc chắn như vậy. Giống như chuyện đó đã thành kết cục đã định.

Thiệu Đông Bác cảm thấy trong lòng không kiên nhẫn. Cái tam giác tình yêu làm cho người ta cảm thấy sầu não này, mỗi lần xảy ra mâu thuẫn đều tìm hắn gây phiền hà ah'! Kỳ thật chuyện này làm hắn muốn đánh rắm!!

"Aizz.." Hắn buồn bực thở dài, "Phó ca thường xuyên thay đổi chỗ ở, có đôi khi tôi cũng không biết anh ấy ở nơi nào. Để tôi giúp anh hỏi một chút, nhưng anh đừng ôm hy vọng quá lớn."

Vương Nhất Bác vẫn không nói lời nào, chỉ nhìn hắn.

Thiệu Đông Bác bĩu môi, lấy di động ra gọi một cú điện thoại.

Điện thoại rất nhanh được bắt, đầu dây bên kia truyền đến thanh âm như người máy bình thường giải quyết việc chung của Hoắc Húc, "Nhị thiếu gia."

"Kia..." Thiệu Đông Bác gãi gãi lỗ tai, "Phó ca có ở đó không? Tôi tìm anh ấy có chút việc."

"Có ở đây, cậu chờ."

Thanh âm của Hoắc Hức ngừng trong chốc lát, trong điện thoại liền truyền đến thanh âm trầm thấp của Phó Vân Nhất. Dường như còn cố hết sức đè thấp giọng, "Đông Bác, chuyện gì?"

"Ách, anh hiện giờ ở chỗ nào vậy? Em có vài món đồ muốn cho người đem qua." Thiệu Đông Bác cầm điện thoại nói dối.

Trong điện thoại yên tĩnh một chút, thanh âm nguy hiểm của Phó Vân Nhất liền truyền đến, "Tên vệ sĩ của tiểu Chiến đến tìm cậu?"

Thiệu Đông Bác cả kinh, trong lòng lập tức mắng: "Tôi kháo! Các người, một người, hai người, đều cho vệ *** giám sát tôi có đúng không? Đúng không? Đúng không?! Tại sao tôi vừa mở miệng là các người liền tỏ thái độ như cái gì cũng biết ah'!! Ah? Ah?!!

Không nghe được câu trả lời tức khắc của Thiệu Đông Bác, Phó Vân Nhất biết mình đã đoán đúng. Hắn không chút tình cảm nói: "Nói cho hắn biết tiểu Chiến đang ở chỗ của tôi. Nếu hắn không có năng lực bảo vệ tốt cho tiểu Chiến, thì đừng có xuất hiện trong tầm mắt của em ấy nữa."

Hắn vừa mới dứt lời, vẫn chưa kịp cúp máy. Vương Nhất Bác đã đoạt lấy di động trong tay của Thiệu Đông Bác nói: "Tiêu Chiến ở đâu?"

Đầu dây điện thoại bên kia, Phó Vân Nhất nghe thanh âm lạnh như băng của Vương Nhất Bác, hai mắt nguy hiểm liền híp lại.

"Ngươi không có tư cách hỏi em ấy."

"Kẻ không có tư cách mới chính là ngươi!" Vương Nhất Bác lạnh như băng trả lời, "Ngươi bảo cậu ấy đến nghe điện thoại, nếu không ta sẽ lập tức đi báo cảnh sát, nói ngươi bắt cóc cậu ấy."

Phó Vân Nhất âm trầm, hắn đương nhiên không sợ lời uy hiếp của Vương Nhất Bác. Nhưng đã rất nhiều năm rồi không có kẻ nào dám uy hiếp hắn. Điều này làm cho hắn cảm thấy chính mình cần phải phản kích.

"Tiểu Chiến hiện giờ là người của ta, em ấy đương nhiên có thể ở chỗ này của ta. Ngươi bất quá cũng chỉ là một tên vệ sĩ thôi, không cảm thấy mình đã quản quá nhiều chuyện rồi sao?" Phó Vân Nhất lãnh khốc trào phúng nói.

"Mặc kệ cậu ấy có phải là người của ngươi hay không. Những lời này đều phải tự chính miệng cậu ấy thừa nhận mới có thể tính được." Vương Nhất Bác không bị lời nói của hắn chọc giận. Ngược lại rất bình tĩnh mà phản kích. Mặc dù khi nghe câu "Tiểu Chiến hiện giờ là người của ta", những lời này khiến cho trong lòng hắn không ngừng cuồn cuộn, đủ loại tư vị.

"Vậy ngươi hãy chờ đi, em ấy sẽ trở lại nói cho ngươi biết." Phó Vân Nhất nói xong trực tiếp cúp điện thoại.

Khuôn mặt Vương Nhất Bác bình tĩnh, hắn đem điện thoại để trước mặt nhìn một hồi.

"Ách... Hai người nói chuyện sao rồi?" Thiệu Đông Bác hỏi.

Vương Nhất Bác không trả lời vấn đề của hắn. Chỉ đem điện thoại cầm trên tay trả lại cho hắn rồi nói câu "Đã làm phiền cậu." Sau đó xoay người mở cửa trực tiếp rời khỏi.

Thiệu Đông Bác: "..." Cho nên số mệnh của hắn cũng chỉ là một món đồ dùng xong rồi bị ném đi?

Vương Nhất Bác rời khỏi hộp đêm rồi đón xe trực tiếp về nhà. Hiện tại hắn đã xác định được Tiêu Chiến không có nguy hiểm đến tính mạng, trong lòng nhẹ thở ra.

Thế nhưng yên tĩnh nhớ lại lời nói khiêu khích trong điện thoại của người đàn ông kia. Mày hắn nhíu lại, trong lòng không hiểu sao lại cảm thấy có chút gì đó không cam lòng.

Đầu dây điện thoại bên kia, Phó Vân Nhất sau khi cúp máy, Hoắc Húc lập tức đi đến.

"Em ấy thế nào?" Phó Vân Nhất hỏi.

"Tiêu thiếu gia chỉ uống quá nhiều, hiện giờ đã ngủ, cái khác không có vấn đề gì." Hoắc Húc hồi đáp.

Phó Vân Nhất nghe xong gật đầu, phân phó nói: "Đừng cho người khác quấy rầy em ấy, để em ấy ngủ một giấc đi."

"Vâng."

"Chuyện tôi bảo cậu điều tra thế nào rồi?"

Hoắc Húc gật đầu, thấp giọng nói: "Lỗ Dụ Khiêm ngày đó bỏ chạy đến nơi khác, người của chúng ta chậm một bước. Lúc tìm thấy hắn thì hắn đã chết do tai nạn xe cộ."

Phó Vân Nhất trầm mặc một hồi lâu, cuối cùng híp mắt hỏi,:"Là do người làm hay là ngoài ý muốn? Có thể điều tra ra không?"

"Hiện trường được làm rất "sạch sẽ", rất giống như ngoài ý muốn. Tạm thời nhìn không ra vấn đề gì."

"Tôi đã biết." Phó Vân Nhất gật đầu, hắn nghĩ nghĩ lại nói. "Việc này đừng nói cho tiểu Chiến. Còn có, cậu đi điều tra xem quãng thời gian trước Lỗ Dụ Khiên có liên hệ với người nào không. Phát hiện có vấn đề thì lập tức điều tra rõ."

"Vâng."

"Còn nữa, cái tên A Trung kia đâu? Tiểu Chiến từ thành phố T quay về thì gặp tai nạn xe cộ, là chuyện gì xảy ra?" Phó Vân Nhất hỏi, sự việc này cũng đã xảy ra được một thời gian khá lâu. Nếu không phải trong lúc vô tình hắn nghe Thiệu Đông Bác nói một câu, tâm sinh nghi ngờ, cho người đi thăm dò tra hỏi, thì có lẽ việc này tiểu Chiến vĩnh viễn cũng sẽ không nói cho hắn biết.

"A Trung là con trai thư ký của cha Tiêu thiếu gia. Vốn đi theo Tiêu thiếu gia, nhưng đã chết trong vụ tai nạn xe. Thi thể được cảnh sát mang đi, nhưng sau đó thi thể của hắn lại mất tích. Mà Tiêu thiếu gia lại thấy hắn vẫn còn sống. Cho nên cuối cùng chuyện gì đã xảy ra vẫn chưa biết được rõ ràng. Nhưng sơ bộ đoán chừng là A Trung lái xe đưa Tiêu thiếu gia quay về thành phố A, trên đường đã hoán đổi một kẻ thế thân. Tên thế thân này ở trên xe hút quá liều thứ đó, thần trí không rõ cho nên đã xảy ra tai nạn xe cộ. Thi thể mà cảnh sát mang đi không phải là A Trung. Và thi thể giả mạo A Trung bị trộm đi để tiêu huỷ." Hoắc Húc giải thích xong nhìn hắn một cái, tiếp tục nói, "Tiêu thiếu gia nghi ngờ người bày ra vụ tai nạn xe này chính là cha của cậu ấy, còn A Trung là đồng loã."

Phó Vân Nhất nhíu mày suy nghĩ trong chốc lát rồi hỏi ngược lại: "Lý do nào?"

"Cảnh cáo." Hoắc Húc phun ra hai chữ, "Cha của Tiêu thiếu gia cảnh cáo cậu ấy phá hư chuyện quan hệ thông gia. Nhưng không làm đến mức khiến cho Tiêu thiếu gia chết. Còn cố tình đem Vương Nhất Bác, người vừa cùng Tiêu thiếu gia nhận thức dẫn đến vùng ngoại ô, đem Tiêu thiếu gia lúc bị thương cứu đi."

Phó Vân Nhất nghe xong câu trả lời của Hoắc Húc. Hắn híp mắt trầm mặc một hồi lâu, cuối cùng nói: "Chuyện này có chút kỳ lạ, cậu về sau chú ý một chút."

"Vâng." Hoắc Húc gật đầu.

"Cậu đi xuống đi." Phó Vân Nhất đứng lên, đi đến phòng Tiêu Chiến đang nghỉ ngơi.

"Vâng." Hoắc Húc đứng tại chỗ, nhìn bóng dáng hắn ly khai mới xoay người rời đi.

Chương 27: Lòng đố kị xấu xa (1)
Khi Tiêu Chiến tỉnh lại đã là giữa trưa ngày hôm sau. Y xoa lên cái trán đang không ngừng co rút đau đớn từ trên giường ngồi dậy. Lại phát hiện mình đang nằm trong một căn phòng xa lạ.

Tiêu Chiến nhớ được, ngày Trung Thu đó bởi vì bị Vương Nhất Bác từ chối, mà y quay lại lăn lộn trong quán bar. Y cả ngày đều chờ Vương Nhất Bác gọi điện thoại cho mình. Tuy biết đó là điều không có thể, nhưng y vẫn mong đợi. Chờ hắn có thể đột nhiên thay đổi chủ ý tiếp nhận y.

Thế nhưng sau đó thì sao? Y xoa xoa cái trán. Sau đó dường như y ngồi ở quán bar uống rượu. Nhưng một chút ấn tượng cũng không có.

Cửa phòng ngủ bị đẩy ra, y lập tức cảnh giác quay đầu lại. Đúng lúc nhìn thấy Phó Vân Nhất bưng ly sữa đi tới.

"Phó ca." Tiêu Chiến có chút kinh ngạc nhìn hắn, "Là anh mang em về ah'?"

"Ừ." Phó Vân Nhất gật đầu, đưa tay cầm lấy ly sữa rồi đặt vào tay y. Thanh âm trầm thấp pha lẫn một chút ôn nhu, "Bây giờ còn đau đầu không? Có muốn anh giúp em xoa một chút không?"

"Không cần, em không sao." Tiêu Chiến quay đầu cười với hắn. Cảm giác thân thể mình bên dưới lớp chăn không xích loã, y liền xốc chăn lên xuống giường.

"Ngày hôm qua em uống rất nhiều rượu, không có ăn cơm no. Bây giờ nên uống một chút sữa đã." Phó Vân Nhất vỗ vai y.

"Vâng." Tiêu Chiến mỉm cười gật đầu, cầm ly sữa trong tay uống cạn một hơi.

Phó Vân Nhất nhìn y uống một hơi hết ly sữa, sau đó còn thở gấp liền nhịn không được cong khoé môi. Ánh mắt nhìn về phía y đầy ôn nhu cùng sủng nịnh. "Uống từ từ thôi, không ai tranh với em đâu."

"Vâng, lần sau em sẽ uống từ từ." Tiêu Chiến vươn đầu lưỡi liếm môi.

Phó Vân Nhất vì động tác khiêu khích này của Tiêu Chiến khiến hắn có chút ngây ngẫn. Nhịn không được vươn tay lau vài giọt sữa còn dính ở môi dưới y.

Tiêu Chiến bị ngón tay của hắn làm kinh ngạc một chút. Nhưng y cũng không lập tức né tránh, mà di chuyển động tác đem ly sữa đặt trên bàn rồi xoay mặt đi chỗ khác.

"Cảm ơn Phó ca đã cho em ở lại một đêm, em còn có việc phải đi trước."

"Cùng ăn cơm trưa với tôi đi, sẽ không mất bao nhiêu thời gian đâu." Phó Vân Nhất thuận thế đưa tay khoát lên vai y.

"Được." Tiêu Chiến mỉm cười gật đầu, xoay người đi vào phòng tắm, "Phó ca chờ một chút, em đi tắm đã."

"Ừ." Phó Vân Nhất gật đầu, nhìn theo bóng dáng y.

Sau khi Tiêu Chiến vào phòng tắm thì nhanh chóng đưa tay khoá cửa lại. Y đi đến bồn rửa mặt bên cạnh, hai tay chống lên thành bồn rồi nôn sạch mọi thứ ra ngoài. Sau một hồi lâu y mở vòi nước, ngẩng đầu nhìn bản thân mình trong gương.

Khuôn mặt nhợt nhạt, đôi lông mày không chút sinh lực cau lại. Hai mắt vô thần, mí mắt có chút sưng. Chưa kể đến đôi mắt to tròn cũng bị thâm quần. Y phục trên người đầy nếp nhăn, là một bộ dạng suy yếu gần như chết.

Y kéo khoé môi, lộ ra một nụ cười khó coi. Trong lòng không nhịn được tự giễu bản thân. Cũng không biết Phó ca coi trọng y ở điểm nào. Bộ dạng này mà còn có thể làm cho hắn nhìn y đến không chớp mắt. Nếu là Vương Nhất Bác.. hắn nhất định sẽ hung hăng cau mày, ra lệnh cho y từ nay về sau không được đi uống rượu...

Nếu là Vương Nhất Bác...

Tiêu Chiến lại cong khoé môi vừa hạ xuống. Nhìn khuôn mặt lộ ra biểu tình uỷ khuất cùng khổ sở đối diện trước gương. Y vươn tay sờ lên mặt mình, giống như đang cố an ủi người ở trong gương kia.

Bọn họ tranh cãi ầm ĩ, Vương Nhất Bác trực tiếp nói y gạt người dối mình.. Cũng không biết từ nay về sau còn có cơ hội... được trở lại bên cạnh hắn hay không...

Y cúi đầu nhìn dòng nước chảy ào ào, nhịn không được tự nhủ, lầm bầm "Thật sự em rất thích anh, thật sự rất rất thích. Nhưng vì sao anh không tin em thích anh chứ? Em sẽ tin tưởng anh..."

...

Phó Vân Nhất đứng ở phòng khách dưới lầu chờ đến nửa giờ, mới nhìn thấy Tiêu Chiến *** thần nhẹ nhàng khoan khoái đi xuống. Hắn đứng dậy tiến lại gần, ôn nhu nói: "Đã chuẩn bị xong?"

"Vâng." Tiêu Chiến mỉm cười gật đầu.

"Vậy thì đi thôi." Phó Vân Nhất đứng ở cửa thang lầu, hơi ngẩng đầu nhìn y.

"Vâng." Tiêu Chiến mỉm cười đáp.

Phó Vân Nhất mang Tiêu Chiến đi đến một nhà hàng rất nổi tiếng ở thành phố A. Nhưng dọc đường bọn họ lại bị kẹt xe ở một ngã tư đường.

Tiêu Chiến hờ hững, nghiêm mặt nhìn dòng người qua lại bên ngoài cửa sổ xe đến ngẩn người.

Cũng ngay chính lúc này, người đầu tiên y nhìn thấy lại là mẹ con nhà họ Tống.

La Uyển Y đang đứng song song cùng Vương Nhất Bác ở ven đường. Một người bên trái, một người bên phải dắt tay Tống Hàng. Giống như ba người là một gia đình hạnh phúc trên thế giới này. Hài hoà như vậy và cũng thật xứng đôi..

Tiêu Chiến ngồi trên xe, im lặng nhìn ba người bên ngoài cửa kính. Trên mặt không có biểu tình gì, nhưng trong lòng lại giống như sông cuộn biển gầm.

Thì ra.. Vương Nhất Bác cho dù không ở cùng y, hắn cũng có thể luôn cẩn thận chú ý người khác như vậy. Thì ra.. hắn đối với tất cả mọi người đều cẩn thận chăm sóc như thế...

"Không muốn nhìn thì đừng nhìn." Phó Vân Nhất duỗi cánh tay đóng cửa kính xe trước mặt y lại. Sau đó vỗ nhẹ lên bàn tay vì quá dùng sức mà các đốt ngón tay trở nên trắng bệch của y.

"Không có vấn đề gì." Tiêu Chiến xoay đầu lại cười với hắn, rồi giải thích. "Bọn họ chỉ là vợ con của chiến hữu Nhất Bác thôi, không có quan hệ gì với hắn."

"Thật không?" Phó Vân Nhất nhìn y một cái, ánh mắt đầy ý tứ hàm xúc.

Tiêu Chiến bị hắn nhìn đến không được tự nhiên, lấy tay chải tóc rồi không nói thêm lời nào.

"Cho dù bọn họ không có quan hệ với Vương Nhất Bác. Nhưng ở trong lòng Vương Nhất Bác, bọn họ có vị trí rất quan trọng." Phó Vân Nhất không nhanh không chậm nói. Một bên không hề chớp mắt nhìn y, "Em nghĩ trong lòng Vương Nhất Bác, em có thể hơn bọn họ sao? Tôi cảm thấy bọn họ như vậy cũng không tồi, một nhà ba người rất tốt."

Sắc mặt của Tiêu Chiến rốt cuộc trầm xuống, ánh mắt cũng dần dần trở nên băng lãnh như thường có trước kia.

Phó Vân Nhất thấy y không muốn nói gì thêm, tầm mắt liền rời khỏi khuôn mặt y. Tiêu Chiến lộ ra biểu tình như vậy khiến cho hắn cảm thấy không cam lòng, cũng có chút gì đó đau đớn. Cuối cùng hắn chỉ có thể im lặng thở dài trong lòng. Đưa tay vỗ lên lưng ghế dựa, ý bảo tài xế lái xe nhanh lên.

Ngoài cửa kính xe, Tống Hàng ăn mặc vô cùng đáng yêu, gương mặt đang mỉm cười thật ngọt ngào. Bé nhìn La Uyển Y, rồi lại nhìn Vương Nhất Bác. Khuôn mặt nhỏ nhắn mỉm cười rồi nói gì đó, Vương Nhất Bác gật đầu, ngồi xổm xuống đưa tay ôm lấy bé. Tống Hàng ôm lấy cổ Vương Nhất Bác, thân người bé nhỏ vươn ra ngoài một chút, hôn lên mặt mẹ mình một cái. Sau đó cả hai cùng cười với nhau, Vương Nhất Bác đưa tay xoa nhẹ lên cái đầu nhỏ của bé, nhìn "một nhà ba người" như vậy thật ấm áp ngọt ngào.

Chiếc xe hơi màu đen của Phó Vân Nhất rất nhanh đã xẹt ngang qua ba người trước mặt, bỏ lại bọn họ ở phía sau.

"Chú Vương, chú vừa nhìn cái gì vậy ah'?" Tống Hàng ôm lấy cổ Vương Nhất Bác, nhẹ nhàng hỏi.

Vương Nhất Bác thu hồi tầm mắt, lắc đầu với bé. Vì chiếc xe kia chạy quá nhanh, làm cho hắn không kịp nhìn thấy rõ ràng.

Nghĩ đến Tiêu Chiến khiến hắn có chút thất thần. Hai buổi tối này hắn không thể nào ngủ yên giấc. Trong nhà thiếu một người, giống như mất đi phân nửa cái gì đó, thật trống rỗng. Hắn làm chuyện gì cũng đều có chút xuống dốc. Đầu óc luôn không nhịn được nghĩ đến nơi khác. Khi nấu cơm hắn lại vô thức nấu đến hai phần. Sau đó lại nhìn bàn thức ăn rồi lo lắng cho Tiêu Chiến có ăn cơm thật ngon hay không. Khi xem TV lại luôn đem lực chú ý tập trung trên bả vai mình. Như bất cứ lúc nào cũng có thể là chỗ dựa cho ai đó đang ngủ gục. Giữa khuya hắn luôn bất chợt tỉnh lại, sợ người bên cạnh nửa đêm đá chăn rồi bị cảm lạnh...

"Chú Vương, chú Vương?" Tống Hàng thấy người bé đang ôm vẫn luôn ngẩn người, liền vươn cánh tay nhỏ bé quơ quơ trước mặt hắn.

"Không có việc gì." Vương Nhất Bác lắc đầu, bắt lấy bàn tay nhỏ.

La Uyển Y ở một bên nhìn hắn, nhưng lại không nói gì.

"A!" Khuôn mặt nhỏ nhắn bầu bĩnh của Tống Hàng gật đầu. Trong chốc lát lại nhìn trái nhìn phải, cao hứng hô: "Con muốn ăn kem!"

"Trời rất lạnh, hiện giờ không nên ăn." La Uyển Y nhăn mặt không đồng ý.

Tống Hàng bĩu môi, đem đôi mắt đầy uỷ khuất của bé nhìn Vương Nhất Bác.

Khuôn mặt Vương Nhất Bác không biểu tình đối diện cùng bé.

"..."

"..."

Chỉ biết tiểu Tống Hàng dễ thương hoàn toàn bại trận. Chú Vương rất nghiêm túc ah', thật đáng đánh mà! Chú ấy cơ bản không thể cảm nhận được sự dễ thương của mình! Cho nên tỏ vẻ dễ thương với chú ấy cũng vô dụng!

Vương Nhất Bác thấy sắc mặt của cậu nhóc đổi tới đổi lui. Liền đưa tay nhéo, ôm bé đi đến khu trò chơi.

Ba người ở khu trò chơi chơi hết một ngày. Hai người lớn cùng cậu nhóc chơi hơn phân nữa trò chơi trong khu giải trí, cho đến khi bầu trời sắp tối đen mới cùng nhau đi về nhà.

Tống Hàng chơi cả ngày có chút mệt mỏi, Vương Nhất Bác ôm bé, đưa hai mẹ con về nhà. Cậu nhóc con trực tiếp ghé vào vai hắn ngủ.

Khi đến nhà họ Tống, La Uyển Y ôm lấy Tống Hàng, quay về phía Vương Nhất Bác nói: "Cậu trở về đi."

"Ừ." Vương Nhất Bác gật đầu, xoay người bước đi.

"Nhất Bác." la Uyển Y đột nhiên gọi hắn lại.

Vương Nhất Bác quay đầu lại, nghi hoặc nhìn cô.

"Có phải cậu gặp chuyện gì hay không? Nếu có chuyện gì thì nói với chị. Có lẽ chị có thể giúp được cậu không chừng." Thanh âm của La Uyển Y dịu dàng, giống như một người chị dâu quan tâm đến em rễ.

Vương Nhất Bác im lặng nhìn cô, một hồi lâu mới nói: "Tôi không sao."

La Uyển Y thấy hắn không muốn nhiều lời, liền cười gật đầu: "Vậy cậu về nhà đi, trên đường cẩn thận một chút."

"Ừ." Vương Nhất Bác lần này không có vội vã xoay người, mà nhìn La Uyển Y ôm Tống Hàng mở cửa vào nhà mới rời đi.

Sau đó hắn một mình về nhà. Khi mở cánh cửa, trong nhà vẫn còn đang tối như mực, lạnh như băng. Hắn đột nhiên vô cùng hoài niệm khoảng thời gian ở cùng với Tiêu Chiến. Tuy Tiêu Chiến không phải là một người đặc biệt nói nhiều. Nhưng trên mặt y luôn lộ ra một nét tươi cười. Ngẫu nhiên sẽ cùng hắn nói chuyện mấy câu. Cái cảm giác kia thật bình lặng, làm cho người ta cảm thấy an tâm.

Mà hiện giờ hắn đứng trước cửa, đối diện căn phòng có diện tích không rộng này lại đột nhiên cảm thấy trống rỗng đến đáng sợ.

Hắn chậm rãi đi đến bàn ăn, ngồi vào vị trí mà Tiêu Chiến thường ngồi. Chỗ này gần với cửa bếp, mỗi ngày y vẫn thường chờ hắn đem thức ăn ngon dọn lên bàn. Sau đó ngồi đối diện với y, hai người sẽ im lặng cùng nhau ăn cơm. Trong phòng khách chỉ có thanh âm ăn cơm của bọn họ. —— Đương nhiên, thanh âm kia phần nhiều là do hắn vọng đến. Tiêu Chiến ăn cơm cơ bản không phát ra tiếng. Nhưng có đôi khi tâm trạng của y tốt, lại phối hợp với hắn. Cố ý đem canh húp thật lớn tiếng, sau đó lại híp mắt cười thật vui vẻ —— Cảm giác bình yên như vậy, khiến tâm tình cũng theo đó luôn nhẹ nhàng.

Vương Nhất Bác đưa tay vuốt chiếc bàn gỗ trước mặt. Trong lòng có chút khó chịu.

Ngày mai! Hắn muốn ngày mai đi tìm Tiêu Chiến. Bất kể là như thế nào cũng được, phải cùng y nói rõ ràng, sau đó sẽ đón y trở về.

Chương 28: Lòng đố kị xấu xa (2)
Tiêu Chiến không yên lòng ăn cơm trưa cùng Phó Vân Nhất. Cũng từ chối ý tốt khi Phó Vân Nhất bảo tài xế đưa y về, y nói muốn tự mình đón xe trở về công ty.

Phó vân Nhất không nói gì thêm, sau khi đưa y lên xe cũng lập tức rời khỏi.

Thật ra ngày hôm nay là cuối tuần, cho nên cơ bản Tiêu Chiến đến công ty cũng không có việc gì làm. Y lúc nãy nói mình còn công việc ở công ty, bất quá cũng chỉ là lấy lý do để từ chối Phó Vân Nhất. Mà có lẽ hắn cũng ngầm hiểu được, nhưng lại không vạch trần y.

Y ở trong phòng văn phòng không làm gì, chỉ nằm trên ghế sô-pha nhìn chằm chằm trần nhà đến xuất thần. Trong đầu không ngừng chiếu chậm những thước phim, đều là những chuyện sau khi quen biết Vương Nhất Bác.

Khi vừa mới bắt đầu, y cảm thấy người đàn ông này không giống với những người khác. Tuy hắn đối tốt với y nhưng lại không nịnh hót, càng không vuốt mông ngựa. Chỉ đơn thuần chăm sóc y. Cho nên y đối với một người không giống người khác như vậy vô cùng tò mò.

Vương Nhất Bác tuy luôn nghiêm túc trầm mặc. Nhưng thật ra hắn lại rất giống một lò sưởi. Chỉ có người tiếp cận với Vương Nhất Bác, mới có thể cảm nhận được sự ấm áp phát ra từ người hắn.

Thế giới của Tiêu Chiến phức tạp hắc ám như vậy. Còn thế giới của Vương Nhất Bác lại đơn giản, đầy ánh sáng cùng ấm áp. Vì thế y không tự chủ được bản thân mà bị hắn hấp dẫn. Chỉ nghĩ muốn đến gần hắn, muốn biến cái cảm giác ấm áp cùng an toàn này hoàn toàn thuộc về mình, ai cũng không thể cướp đi.

Cho nên khi Vương Nhất Bác phủ nhận tình yêu của Tiêu Chiến. Y cảm thấy tức giận, vừa đau khổ cũng vừa mất mát. Bởi vì y không thể lấy thứ gì để trao đổi cùng hắn, để có thể giữ hắn lại. Nếu mình không yêu đối phương, thì dựa vào cái gì yêu cầu đối phương trao cho mình tình yêu không cần đáp trả? Dựa vào cái gì khi không trao ra tình cảm mà lại có thể chiếm lấy một người đàn ông tốt như vậy? Dựa vào cái gì chứ?

Nhưng cái cảm giác muốn giữ lấy quá mạnh mẽ. Mãnh liệt đến nỗi khi cảm thấy mình không thể có được thứ đó, liền nông nỗi muốn đem nó hoàn toàn huỷ diệt. Cho nên, kỳ thật y chỉ vì ý nghĩ "Ta không chiếm được thì ai cũng đừng mong vọng tưởng đến", nên mới quấn lấy Vương Nhất Bác có phải hay không? Thế nên khi y nhìn thấy Vương Nhất Bác ở bên người khác thật xứng đôi. Thì liền ghen tị, muốn phá huỷ hết tất cả mọi thứ?

Nhưng vì sao trong lòng y lại đau đớn như vậy? Tại sao mỗi khi lập kế hoạch muốn huỷ diệt Vương Nhất Bác, thì trong lòng y chẳng những không dễ chịu mà ngược lại càng thêm khổ sở, cùng đau lòng?

Là vì bản thân y đã trở nên nhân từ muốn nương tay? Vậy thì ai đã làm cho y trở nên mềm lòng như vậy? Là Vương Nhất Bác có phải không? Vậy thì tại sao? Chỉ vì hiểu được tính cách thẳng thắng của hắn, nên tâm của y cũng theo đó trở nên nhân từ?

Di động đột nhiên vang lên trong văn phòng yên tĩnh. Tiêu Chiến dựa lên ghế sô-pha. Để mặc tiếng chuông điện thoại vang lên, ngừng rồi vang, cho đến khi lập lại như vậy ba bốn lần. Y mới lười biếng đưa tay lấy điện thoại từ trong túi quần ra.

"Cậu chủ." Trong điện thoại truyền đến thanh âm của A Nghĩa.

"Ừ." Tiêu Chiến miễn cưỡng lên tiếng.

"Tư liệu mà cậu muốn tôi đã tra ra được, hiện giờ có cần cho người mang qua không?" A Nghĩa hỏi.

Tiêu Chiến trầm mặc một hồi lâu. Ngay lúc A Nghĩa hoài nghi y có phải đang ngủ hay không thì điện thoại truyền đến một tiếng, "Ừ."

Khi A Nghĩa cầm túi tư liệu đến văn phòng công ty. Trời bên ngoài đã chuyển tối, Tiêu Chiến ngồi trên ghê sô-pha không bật đèn. Trong phòng làm việc ngoại trừ chút ánh sáng từ cánh cửa sổ lớn sát tường thì hoàn toàn chìm trong bóng tối.

A Nghĩa đi vào văn phòng mở đèn. Bị Tiêu Chiến đang ngồi im lặng trên ghế sô-pha, mặt không đổi sắc nhìn về hướng cửa làm cho hoảng sợ. Hắn lúc nãy còn tưởng rằng Tiêu Chiến vẫn chưa đến, nên mới không có ai mở đèn.

"Ách, cậu chủ cậu ở đây ah'."

"Ừ." Tiêu Chiến như có như không gật đầu.

"Đây là tư liệu của Tống Bân." A Nghĩa đem túi tư liệu thật dày đưa đến trước mặt Tiêu Chiến. Tiếp tục giải thích, "Đây là ghi chép từ khi hắn bắt đầu gia nhập bộ đội cho đến khi tử vong." A Nghĩa nói xong mím môi, đợi phản ứng của Tiêu Chiến.

"Để ở đó đi." Tiêu Chiến lười biếng đáp.

"Vâng." A Nghĩa đem tư liệu để ở trước mặt y.

Tiêu Chiến nhìn về phía bên ngoài cửa sổ ngẩn người trong chốc lát. A Nghĩa đứng ở trước mặt y lẳng lặng chờ đợi. Sau một hồi lâu, Tiêu Chiến giống như đột nhiên nhớ đến chuyện gì đó liền hỏi. "Đúng rồi, có điều tra được Lỗ Dụ Khiên trốn đi đâu không?"

A Nghĩa nhìn y rồi trả lời, "Lỗ Dụ Khiêm gặp tai nạn xe ở thành phố S, đã chết rồi."

Tiêu Chiến lập tức quay đầu lại, ánh mắt lười biếng khi nãy trở nên sắc bén, "Ngoài ý muốn?"

"Đúng vậy." A Nghĩa gật đầu.

Tiêu Chiến nhìn hắn trong chốc lát, sau khi xác định hắn không nói gì thêm, mới thu hồi tầm mắt. Đôi mắt hơi nheo lại, cuối cùng dời đến túi tư liệu được đặt trên bàn, hỏi. "Phần tư liệu này cậu từ đâu có được?"

"Ách, là do người được uỷ thác tra ra." A Nghĩa nhận thấy Tiêu Chiến không quá biểu lộ rõ sự nghi ngờ của mình, trên trán đổ một chút mồ hôi.

Tiêu Chiến gật đầu, phất tay về phía hắn nói, "Cậu đi ra ngoài đi."

"Vâng." A Nghĩa trong lòng chậm rãi thở ra một hơi, từ trong phòng làm việc của Tiêu Chiến lui ra ngoài.

Tiêu Chiến cầm lấy túi tư liệu ở trên bàn, kéo một tập hồ sơ A4 thật dày, sau đó mở ra đọc.

Càng đọc về sau, đôi lông mày của y càng nhăn chặt lại. Nhìn đến trang cuối cùng thì lông mày của y liền nhướn lên.

Tiêu Chiến ở trong phòng làm việc ngồi cả một đêm. Khi trời vừa sáng, y liền đứng dậy, sắc mặt bởi vì cả đêm không ngủ mà trở nên tái nhợt.

Y đi xuống lầu bắt một chiếc xe, sau khi đưa địa chỉ cho tài xế thì liền ngồi bất động ở phía sau xe.

Tiêu Chiến sẽ không ngồi xe của mình, trừ khi người lái xe là Vương Nhất Bác.

Trong lòng y vẫn có một sự cố chấp kỳ lạ. Đại khái —— Nếu như xe của y bị người khác động tay động chân đến, thì Vương Nhất Bác sẽ cùng chết với y. Cho nên, dù bọn họ thật sự chết đi cũng không có vấn đề gì. Ít ra Vương Nhất Bác cũng sẽ không thuộc về người khác.

Địa chỉ xe chạy đến là một nhà trẻ, lúc này chỉ mới hơn bảy giờ sáng. Nhà trẻ vẫn còn chưa mở cửa. Tiêu Chiến vào một quán ăn bên cạnh mua một ít đồ ăn sáng. Y tìm một bàn ăn phía sau rồi ngồi bất động.

Lúc tám giờ, nhà trẻ bắt đầu mở cửa. Nhiều phụ huynh đưa con mình đến trường, ở ngã tư đường bỗng chốc vang lên tiếng ồn, thanh âm vô cùng hỗn tạp. Những chiếc xe đi ngang qua con đường này cũng theo đó giảm tốc độ.

Tiêu Chiến nhìn ngoài cửa càng ngày càng có nhiều người. Trên mặt không có biểu tình gì, làm cho người khác không nhìn ra được cảm xúc của y.

Thời gian trôi mau đến tám giờ rưỡi, La Uyển Y rốt cuộc cũng dắt Tống Hàng xuất hiện trong tầm mắt của y. Hai mẹ con dắt tay nhau đi đến nhà trẻ.

Cả hai đi ngang qua một cửa hàng nhỏ bán đồ ăn vặt. Hai chân Tống Hàng liền không muốn đi tiếp, bé chỉ vào thứ gì đó trên quầy tỏ ý muốn mua. La Uyển Y cúi người dường như nói gì đó với Tống Hàng, đoán chừng là không đáp ứng yêu cầu của bé. Tống Hàng không thuận theo, cố chấp lôi kéo tay của La Uyển Y đi vào trong cửa hàng.

La Uyển Y nhíu mày nói với Tống Hàng hai câu. Cô kéo cánh tay nhỏ của cậu nhóc đi sang hướng bên cạnh. Như muốn tránh tầm mắt của Tống Hàng.

Sức lực của bé tự nhiên không bằng La Uyển Y. Thế nên bé liền bắt đầu không chịu nghe lời, ngồi chồm hổm trên mặt đất bĩu môi, biểu đạt mình đang giận dỗi.

La Uyển Y cúi đầu nói gì đó với tiểu Tống Hàng ương bướng. Biểu tình trên mặt cũng không quá nghiêm khắc, nhưng cũng không có sự nuông chiều. Dường như là đang giảng đạo lý với cậu nhóc con.

Có điều làm sao có thể giảng đạo lý với một đứa trẻ chỉ mới bốn tuổi? Có nói, bé cũng nghe không hiểu.

Đường đi bộ ở nơi đó vô cùng chật hẹp, nhưng bởi vì lực chú ý của cô luôn đặt trên người Tống Hàng. Cho nên cô không hề phát hiện bước chân của mình càng ngày càng lùi về phía sau, tiếp giáp với đường ô tô chạy.

Tiêu Chiến đứng ở bên cạnh cửa hàng bán đồ ăn vặt. Theo góc độ của y vừa vặn nhìn thấy bóng dáng của hai mẹ con nhà họ Tống, biểu tình trên gương mặt y liền biến hoá.

Một chiếc xe hơi từ đằng xa chạy đến gần. Cho dù là nơi có đông người tụ tập cũng không hề giảm tốc độ. Tốc độ của chiếc xe kia nhanh đến mức dường như có thể ngay lập tức lệch hướng bánh lái.

Tiêu Chiến lẳng lặng đứng ở một bên nhìn.

Chiếc xe kia quả nhiên lái lệch hướng đường xa lộ. Tốc độ cực nhanh chạy sát sang hướng đường đi bộ bên cạnh.

Mọi người đứng trước cổng nhà trẻ bị thanh âm ma xát dữ dội của lốp bánh xe thu hút liền quay đầu lại. Chỉ sửng sờ kinh ngạc nhìn chiếc xe hơi càng ngày càng đến gần mẹ con nhà họ Tống.

Khoé miệng Tiêu Chiến khẽ cong thành một vòng cung khó nhận thấy. Y nhìn khoảng cách chiếc xe cùng mẹ con nhà họ Tống càng ngày càng lui đến gần đường ô tô. Trong lòng bỗng xuất hiện một ý nghĩ tàn nhẫn. Y rất muốn tiến đến vươn tay trực tiếp đẩy hai mẹ con xuống đường, để bọn họ bị bánh xe cán nát.

Nhưng y vẫn đem loại xung động này kiềm chế xuống. Chết ngoài ý muốn cùng có ý định mưu sát là hoàn toàn bất đồng nhau.

Có điều bất kể là thế nào, hai mẹ con họ chết đối với y mà nói đều có lợi.

Ai bảo bọn họ lại chiếm vị trí trong lòng Vương Nhất Bác trước Tiêu Chiến y?

Ai bảo bọn họ lại quan trọng đối với Vương Nhất Bác hơn y chứ?

Chiếc xe lệch hướng lái chạy càng lúc càng nhanh, trên đường đi bộ rốt cuộc truyền đến tiếng thét khiếp sợ đầy chói tai. Mẹ con nhà họ Tống mờ mịt quay đầu lại.

Tiêu Chiến lẳng lặng đứng ở phía sau hai mẹ con, biểu tình trên mặt hờ hững lạnh như băng.

Buổi sáng ngày thứ hai, Vương Nhất Bác đến công ty sớm hơn nửa tiếng. Hắn đã có suy nghĩ muốn cùng Tiêu Chiến nói rõ vào hôm nay. Sau đó sẽ đem y đón trở về nhà.

Tối qua hắn đã suy nghĩ cả đêm, bất kể hắn nghĩ đến điều gì, thì gương mặt mỉm cười của Tiêu Chiến luôn định kỳ, thoáng tiến vào trong suy nghĩ của hắn. Hoặc hắn luôn lo lắng cho Tiêu Chiến, có phải y lại đi uống rượu hay không? Hôm nay có ăn cơm thật ngon không? Có phải.. lại ở cùng cái tên Phó ca kia không?

Hắn nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cho rằng, mặc kệ Tiêu Chiến là loại người thế nào. Đều phải nằm trong tầm mắt của hắn mới được. Bằng không hắn sẽ luôn lo lắng, làm chuyện gì đều không yên lòng. Chuyện này trước kia tuyệt đối không thể nào xảy ra.

Hắn sau khi đến công ty liền trực tiếp lên lầu, đến văn phòng của Tiêu Chiến. Nhưng Tiêu Chiến vẫn chưa đến, thư ký A Nghĩa của y cũng không có mặt.

Vương Nhất Bác suy nghĩ một chút. Rồi ngồi xuống ghế sô-pha bên ngoài văn phòng đợi trong chốt lát, hắn quyết định ngồi đây chờ y.

Hắn ngồi đây đợi hơn nữa tiếng, mới có bóng dáng người đến đi làm. Có điều trên tầng lầu cao cấp này hầu như đều là bí thư hoặc trợ lý. Nhưng phòng làm việc của bọn họ được ngăn cách rất xa với văn phòng của Tiêu Chiến. Đa phần đều gần với văn phòng của thủ trưởng bọn họ.

Thỉnh thoảng cũng có vài người đến đưa tư liệu cho Tiêu Chiến. Bọn họ nhìn Vương Nhất Bác ngồi ở đó đều rất ngạc nhiên, nhưng có điều không ai đến hỏi chuyện hắn. Bọn họ sớm đã nghe nói cậu chủ nhà họ Tiêu có một vị vệ sĩ, nhưng lại kiêm chức bảo vệ cho công ty.

Vương Nhất Bác cũng không phải là người nhiều chuyện. Hắn lẳng lặng ngồi trên ghê sô-pha, lưng cùng eo thẳng tắp như thói quen. Hai mắt hơi nhìn xuống dưới mặt đất, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường. Cả người không động, nhìn qua tuyệt đối không khác biệt gì.

Đợi đến khi sắp chín giờ, điện thoại di động của hắn liền vang lên. Tiếng chuông đơn điệu làm người đưa văn kiện cho Tiêu Chiến nhịn không được quay đầu lại nhìn hắn vài lần.

Vương Nhất Bác cầm di động nhìn thoáng qua, là số di động của La Uyển Y.

Hắn nhấn nút nghe điện thoại, "Alo."

"..." Microphone truyền đến tiếng ồn ào, Vương Nhất Bác hầu như không nghe thấy âm thanh gì.

"Tôi lập tức đến ngay." Vương Nhất Bác cúp điện thoại, nhanh chóng từ trên ghế sô-pha đứng lên đi ra ngoài.

A Nghĩa vừa đến công ty đi làm cùng lúc chạm mặt với Vương Nhất Bác đang bước ra ngoài. A Nghĩa chuẩn bị đi qua chào hỏi hắn, thì thấy khuôn mặt bình tĩnh của Vương Nhất Bác không quay đầu lại mà đi thẳng ra ngoài hành lang.

Hắn ngẫn người đứng tại chỗ nhìn nơi Vương Nhất Bác vừa rời đi một hồi lâu. Cho đến khi cấp trên cùng bí thư khác đến chào hỏi, hắn mới lấy lại *** thần.

"Người kia là ai vậy ah'?" Người chào hỏi hắn vẻ mặt tò mò hỏi.

"Ah, là vệ sĩ của cậu chủ." A Nghĩa cười trả lời.

Chương 29: Lòng đố kị xấu xa (3)
Khi Vương Nhất Bác đến bệnh viện thì bên ngoài đã đầy ấp người. Loáng thoáng còn có người bàn tán "xả thân mình cứu người" linh *** gì đó. Vương Nhất Bác liếc mắt nhìn bọn họ đó một cái, rồi mới chen người đi vào trong.

Hắn đi thẳng đến phòng cấp cứu, cuối cùng nhìn thấy hai mẹ con nhà họ Tống vẫn bình an đang đứng đó. Trong lòng mới thoáng thở ra một hơi.

"Nhất Bác." La Uyển Y thấy hắn đi đến, lập tức từ trên băng ghế đứng dậy tiến lại gần.

"Chú Vương." Tống Hàng cũng chạy nhanh lại ôm lấy bắp chân của hắn. Cái miệng nhỏ nhắn mếu mếu, hai mắt đều đã đỏ lên.

"Hai mẹ con không sao chứ?" Tuy nhìn cả hai chân tay lành lặn. Nhưng hắn vẫn nhịn không được hỏi thêm một câu. Hai mẹ con nhìn có chút chật vật, giống như từ trên mặt đất lăn qua một vòng, trên người dính đầy bụi.

"Hai mẹ con chị không có việc gì." La Uyển Y lắc đầu.

"Nhưng chú xinh đẹp kia bị thương." Tống Hàng nghiêm mặt, khẩn trương đem điều mình lo lắng nói với Vương Nhất Bác, "Chú ấy chảy rất nhiều máu, chú ấy sẽ không chết chứ ah'?" Bé nói xong hai hốc mắt liền tích đầy nước, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể khóc.

"Tiểu Hàng không được nói bậy." La Uyển Y che miệng bé lại, lắc đầu nói: "Chú ấy sẽ không sao, con không nên nói lung tung, biết không?" Cô nói xong thuận tay lau nước mắt cho cậu nhóc con.

Tống Hàng miệng mếu, vội vàng gật đầu. Vừa rồi bé rất sợ hãi, chiếc xe kia thật giống như bị điên lao tới. Khi đó bé nghĩ mình sẽ chết, nhưng đột nhiên lại xuất hiện một chú xinh đẹp chạy đến cứu bé. Giống như diễn viên đóng vai anh hùng trong TV.

"Người đó thế nào?" Vương Nhất Bác nhíu mày hỏi.

"Bác sĩ nói cậu ấy bị đụng vào cánh tay, cả người bị xe hơi kéo theo. Nhưng không có nguy hiểm đến tính mạng." La Uyển Y lắc đầu, trên mặt xuất hiện sự lo lắng.

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Vương Nhất Bác hỏi.

"Buổi sáng chị đưa Tống Hàng đến nhà trẻ, rồi một chiếc xe chạy sang phía lối đi bộ. Lúc đó chị thật bị doạ sợ..." La Uyển Y xoa trán, trên mặt còn lưu lại sự sợ hãi lúc nãy. "Cũng may người kia chạy đến đẩy chị và Tống Hàng ra, bằng không..." Cô nói xong lắc đầu, biểu tình trên mặt không muốn nghĩ thêm. Cô dù sao cũng là phụ nữ, gặp loại chuyện như thế này cũng không cách nào chống đỡ được. Cho nên cô mới gọi điện thoại cho Vương Nhất Bác, bảo hắn đến đây.

Vương Nhất Bác không biết an ủi người khác, cho nên hắn đành vươn tay vỗ vai cô.

"Người kia chị có quen không?"

"Ah." La Uyển Y nghe câu nói của hắn như nhớ đến điều gì đó. Cô lấy ra một chiếc điện thoại di động rồi nói: "Đây là di động của người đó, bác sĩ bảo chị liên lạc với người nhà của y. Nhưng chị vừa rồi đi đóng tiền viện phí nên đã quên mất."

Vương Nhất Bác nhìn thoáng qua chiếc điện thoại trên tay cô, đột nhiên đưa tay cầm lấy.

La Uyển Y không hiểu nhìn hắn.

Vương Nhất Bác mở di động, tìm danh sách số điện thoại vừa gọi tới, thì nhìn thấy cái tên "Vương Nhất Bác" của hắn được xếp đầu tiên.

Di động này là của Tiêu Chiến.

Như vậy người đang ở trong phòng cấp cứu là Chiến?

Trong lòng Vương Nhất Bác giống như bị người ta hung hăng đánh một cái. Nhất thời đủ loại tư vị cuồn cuộn trào ra.

Chờ đợi là một việc vô cùng khó khăn, đặc biệt là sau khi biết được người ở bên trong là Tiêu Chiến. Trong lòng Vương Nhất Bác lại càng khó chịu giống như bị kim đâm.

Rốt cuộc sau khi chờ đến gần nữa tiếng đồng hồ. Đèn ở phòng giải phẫu cuối cùng cũng tắt. Bác sĩ bước ra, theo sau là Tiêu Chiến đang nằm trên giường bệnh được đẩy ra ngoài.

"Cậu ấy thế nào?" Vương Nhất Bác lập tức tiến đến hỏi bác sĩ. Tiêu Chiến nhắm hai mắt nằm trên chiếc giường màu trắng. Ra giường màu xanh càng làm cho người ta thấy rõ gương mặt nhợt nhạt của y. Vương Nhất Bác cảm thấy trong lòng mình như vừa bị ai đó hung hăng đâm cho một châm. Khó có thể bỏ qua cái cảm giác đau đớn đang nhanh chóng lan truyền khắp thân thể hắn.

"Aizz, tay phải của câu ta bị thương vốn vẫn chưa lành hẳn. Chỗ xương bị gãy lúc trước vẫn chưa liền lại. Hiện giờ lại bị tổn thương thêm một lần nữa. Nếu không chăm sóc cẩn thận, chỉ sợ cánh tay phải của cậu ta sẽ bị phế." Bác sĩ nói xong lắc đầu vòng qua người hắn, đi về phía trước theo giường bệnh.

Tống Hàn thấy chú xinh đẹp cứu mình được người khác đẩy ra ngoài. Hai mắt đỏ hoe quan sát, rồi chầm chậm chạy theo, La Uyển Y cũng nhanh chóng đuổi kịp phía trước.

Vương Nhất Bác đứng tại chỗ sửng sốt một hồi lâu, mới chạy sát theo phía sau.

Tiêu Chiến được đưa vào một phòng bệnh hai giường không có người ở. Y được y tá đỡ nằm trên chiếc giường phía trong cùng. Bác sĩ cầm lấy toa thuốc rồi nói nói với đám người Vương Nhất Bác. "Cậu ta bị mất máu quá nhiều, thân thể lại bị thiếu máu, cần phải bồi bổi cho tốt." Bác sĩ nói xong rồi liếc mắt nhìn phía bọn họ lần nữa. Ông tình cờ nghe được bệnh nhân vừa được đưa vào bệnh viện này là vì cứu người khác nên mới gặp tai nạn. Hiện giờ vẫn chưa thấy người nhà của y tới. Cho nên ông đành đem những việc cần chú ý giao cho bọn họ.

"Sẽ bồi bổ thật tốt, bác sĩ yên tâm." La Uyển Y vội vàng đáp.

Bác sĩ hiển nhiên tương đối vừa lòng với thái độ của cô. Sau khi kê xong toa thuốc đưa cho y tá, ông lại giải thích thêm một câu."Cậu ấy bị hôn mê có thể là vì thiếu máu, chỉ cần truyền máu sẽ không sao. Chờ cậu ấy tỉnh thì nói với cậu ấy nên chú ý cánh tay phải của mình. Đừng làm nó bị thương thêm, nếu không sau này sẽ bị tàn phế."

"Vâng vâng." La Uyển Y gật đầu liên tục.

Bác sĩ lúc này mới vừa lòng gật đầu rời khỏi.

La Uyển Y nhìn Tiêu Chiến nằm trên giường bệnh có chút không biết mình nên làm gì hiện giờ. Cô quay lại định hỏi ý kiến của Vương Nhất Bác. Thì thấy người phía sau đang nhìn chăm chú người nằm trên giường, tựa hồ là ngẩn ra.

Cô liếc mắt nhìn cả hai một hồi, rồi nghĩ đến phản ứng khi Vương Nhất Bác cầm chiếc điện thoại di động, trong lòng dâng lên sự nghi ngờ.

"Nhất Bác." Cô gọi Vương Nhất Bác một tiếng, người phía sau quay đầu lại nhìn về phía cô.

"Hai người.. quen nhau?"

Vương Nhất Bác gật đầu.

"Vậy cậu có thể giúp chị chăm sóc cậu ấy một lát không? Chị phải đưa tiểu Hàng đến trường. Rồi mang đến cho cậu ấy một chút canh." La Uyển Y trong lòng cảm thấy nghi ngờ khi thấy hai người quen biết nhau, nhưng không hỏi nhiều.

"Nếu chị vội thì đi đi, tôi ở đây chăm sóc cho cậu ấy là được rồi." Vương Nhất Bác nói với cô.

La Uyển Y gật đầu, đi đến bên giường kéo tay Tống Hàng.

Tống Hàng nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn, hai mắt bởi vì khóc mà trở nên ngập nước, bé nhỏ giọng hỏi: "Chú xinh đẹp khi nào thì tỉnh lại ah'? Con muốn ở đây chờ chú ấy tỉnh lại, rồi mới đi đến trường có được không?"

"Có thể, chú ấy sẽ mau tỉnh thôi. Chờ buổi chiều con tan học, mẹ sẽ đưa con đến thăm chú ấy có được không?" La Uyển Y biết tiểu bảo bối của mình bị doạ sợ, vì thế liền xoa đầu bé an ủi.

Tống Hàng nhìn La Uyển Y, lại nhìn Vương Nhất Bác. Cuối cùng nhìn thoáng qua Tiêu Chiến vẫn còn đang nhắm mắt. Lúc này bé mới có chút không cam lòng gật đầu.

Chú xinh đẹp thật sự rất đẹp ah', hơn nữa còn cứu hai mẹ con bé. Bé rất thích chú ấy ah'.

"Đi thôi." La Uyển Y ngồi xổm xuống bế bé lên, quay về phía Vương Nhất Bác gật đầu rồi rời khỏi phòng bệnh.

Vương Nhất Bác nhìn theo hướng hai người rời đi. Hắn đứng trong phòng một hồi lâu, mới bước hai bước ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường bệnh.

Hai ngày không gặp, y đã gầy như vậy, sắc mặt cũng khó coi hơn rất nhiều. Cổ áo lót từ trước tới giờ luôn thẳng nếp đã không còn là một màu thuần trắng, mà ẩn chút màu xám, mái tóc đen cũng trở nên rối hơn.

Vương Nhất Bác nhịn không được đưa tay giúp y chỉnh lại áo lót, rồi nắm lấy cổ áo vỗ vỗ, đem bụi bẩn dính trên đó phủi đi.

Tiêu Chiến vẫn không tỉnh lại. Có lẽ đã từ hôn mê trực tiếp chuyển sang trạng thái mê man. Vương Nhất Bác ngẩng đầu nhìn thoáng qua bình nước biển vừa mới truyền được một nửa.

Hắn dựa người lên đầu giường, nghiêng mặt nhìn khuôn mặt tái nhợt của Tiêu Chiến có chút đau lòng. Trong khoảng thời gian này vất vả lắm hắn mới nuôi được y có thêm chút thịt. Bỗng chốc xảy ra chuyện này làm cho toàn bộ công sức của hắn đều đổ sống đổ biển. Tầm mắt Vương Nhất Bác di chuyển xuống dưới, nhìn về phía cánh tay phải của y. Trong lòng cũng theo đó trầm xuống. Hắn một lần nữa nhớ đến lời nói của bác sĩ,:"...nếu không chăm sóc cẩn thận, chỉ sợ cánh tay phải của cậu ta sẽ bị phế."

Có lẽ sẽ không nghiêm trọng như lời bác sĩ nói. Nhưng về sau chắc chắn sẽ có ảnh hưởng đến Tiêu Chiến. Y cũng đã lớn đến từng tuổi này, nếu như vì chuyện kia mà lưu lại di chứng hoặc thương tật. Vậy thì mẹ con nhà họ Tống khẳng định sẽ rất áy náy. Vương Nhất Bác cũng sẽ không có cách nào tha thứ cho bản thân mình —— Tuy không biết Tiêu Chiến vì sao lại ở trước cổng nhà trẻ của Tống Hàng. Nhưng dù sao hắn cũng là vệ sĩ của Tiêu Chiến, lại không thể bảo vệ tốt cho y. Đó chính là sự thất trách của hắn —— Hơn nữa nhìn thấy Tiêu Chiến bị như vậy khiến cho hắn thật đau lòng.

Vương Nhất Bác ngồi bên cạnh giường bệnh gần hai tiếng đồng hồ. Bình nước biển cũng đã đổi hai lần, Tiêu Chiến mới từ từ tỉnh lại.

"Ngô..." Phản ứng đầu tiên khi Tiêu Chiến tình lại là cử động cánh tay phải bị đau.

Vương Nhất Bác thấy y đau đến hàng lông mày đều nhíu chặt lại. Càng cảm thấy đau lòng, hắn vội vã đỡ lấy y hỏi: Cảm thấy thế nào? Còn chỗ nào bị đau nữa không?"

Tiêu Chiến cau mày, hai mắt di chuyển một hồi lâu mới bắt đầu mở ra. Đôi mắt vừa mở có chút mông lung, y trừng mắt, nghi hoặc nhìn hắn, "Nhất Bác?"

"Là tôi." Vương Nhất Bác nhẹ nhàng giúp y xoa đầu vai, một bên ngẩng đầu nhìn y.

"Tôi sao lại thế này..."

"Cậu cứu mẹ con Tống Hàng, còn mình thì bị xe đụng phải." Vương Nhất Bác nhìn y lại hỏi, "Ngoại trừ cánh tay phải, trên người cậu còn đau chỗ nào nữa không?" Hắn sợ còn có chỗ vẫn chưa được kiểm tra kĩ lưỡng, nhịn không được hỏi thêm lần nữa.

Hai mắt Tiêu Chiến nhìn thẳng hắn, tới chớp mắt một cái cũng không đành lòng. Nghe hắn hỏi liền lắc đầu, thanh âm vừa mới tỉnh có chút khàn khàn suy yếu, "Không có, chỉ có cánh tay phải bị đau, sau lưng cũng đau.."

Rõ ràng là lắc đầu, nhưng lời nói từ trong miệng phát ra lại giống như làm nũng. Vương Nhất Bác nhịn không được cong khoé môi, nói với y. "Tôi đi tìm bác sĩ đến khám cho cậu."

Tiêu Chiến thấy hắn định rời khỏi, dĩ nhiên không bằng lòng. Vội vươn tay trái giữ chặt hắn lại. Y hai ba ngày nay đã không có nói chuyện cùng hắn. Nhìn thấy Vương Nhất Bác y mới biết vì sao tâm tình của mình ba ngày này càng ngày càng áp lực. Chính là bởi vì không được nhìn thấy người này ở bên cạnh mình. Một ngày không nhìn thấy hắn, y mới biết mình nhớ hắn bao nhiêu.

"Nhất Bác đừng đi." Tiêu Chiến kéo lấy góc áo của hắn. Đầu hơi ngửa ra, gương mặt tái nhợt cùng yếu ớt mang theo đôi mắt đầy sương mù trông vô cùng đáng thương. Giống như chú chó con bị người ta vứt bỏ.

"Tôi từ nay về sau sẽ không nói những lời như vậy nữa. Anh đừng đi có được không?" Y thật sự không thể chịu đựng được nếu như không có người đàn ông này ở bên cạnh. Nếu thật sự không thể chiếm được tình yêu của hắn. Như vậy cũng không sao cả, chỉ cần hắn ở bên cạnh y, nhìn một mình y là đủ rồi.

"Tôi đi tìm bác sĩ." Vương Nhất Bác đưa tay vỗ lên vai Tiêu Chiến, đẩy tay y ra, sau đó xoay người đi ra ngoài.

Tiêu Chiến nhìn bóng dáng hắn rời đi, trong lòng cảm thấy tuyệt vọng.

Y cúi đầu nhìn cánh tay phải một lần nữa bị băng bó, lại nhìn thoáng qua cánh tay trái mới vừa bị Vương Nhất Bác đẩy ra.

Có lẽ.. y cần phải đối với bản thân mình ác liệt hơn một chút.

Tiêu Chiến nghiêng đầu nhìn thoáng qua khoảng cách giữa chiếc giường bệnh cùng mặt đất. Y nhắm mắt lại, tay phải hướng về phía dưới, từ trên giường xoay người lăn xuống đất.

"Chiến!"

Vương Nhất Bác vừa mới đi ra ngoài liền gặp được bác sĩ của Tiêu Chiến, vì thế liền chào hỏi, muốn ông đến khám lại cho Tiêu Chiến, bác sĩ liền trực tiếp đồng ý.

Nhưng khi hai người vừa bước đến cửa phòng bệnh, liền nhìn thấy cả người Tiêu Chiến sắp lăn xuống mặt đất. Hơn nữa y còn dự định dùng cánh tay phải bị thương chống đỡ thân thể.

Vương Nhất Bác nhìn hình ảnh kia liền hoảng sợ, ngay cả hô hấp cũng đều quên. Hai chân theo bản năng liền sải bước, chạy thật nhanh đến. Hắn vươn hai tay đỡ lấy thân thể Tiêu Chiến trong tình thế nguy hiểm. Nhưng bởi vì trong phút chốc hoảng sợ quá độ, hắn liền trực tiếp ôm người kia ngồi xuống mặt đất.

Vương Nhất Bác cả đời này đã trải qua rất nhiều tình cảnh sinh tử. Hoặc cứu chiến hữu mình trong những thời khắc bị đao chém đến. Nhưng chưa một lần nào khiến hắn cảm thấy sợ hãi giống như hiện giờ.

Hắn ôm lấy Tiêu Chiến, hai tay vô thức xiết chặt, có chút không dám buông tay.

"Sao lại không cẩn thận như vậy chứ, có phải cậu muốn tay mình bị phế?" Bác sĩ cũng bị hình ảnh nguy cấp vừa rồi làm cho sợ hãi. Thật ra nếu là người bình thường làm động tác kia cơ bản cũng không có ảnh hưởng gì lớn. Nhưng bởi vì cánh tay phải của Tiêu Chiến hiện tại căn bản không thể tiếp tục bị giày vò. Trừ khi y muốn mình về sau ngay cả cây bút cũng khó cầm được.

"Ha hả, lần sau tôi sẽ chú ý." Tiêu Chiến từ trên vai Vương Nhất Bác ngẩng đầu, quay về phía bác sĩ cười nói.

Bác sĩ trừng mắt, liếc mắt nhìn y, rồi lập tức bất đắc dĩ lắc đầu.

"Nhất Bác?" Tiêu Chiến nâng cánh tay trái vỗ Vương Nhất Bác đang còn ôm lấy y. Tuy cảm giác được hắn ôm thật sự dễ chịu lắm. Chỉ tiếc hiện giờ không đúng lúc, trong phòng bệnh vẫn còn có người khác đang nhìn.

Vương Nhất Bác lúc này mới lấy lại *** thần. Hắn cũng không nói gì thêm, chỉ ôm lấy Tiêu Chiến đỡ y nằm lên giường.

Bác sĩ thở dài, nắm lấy cánh tay phải của y kiểm tra thêm một lần nữa. Tuỳ thời hỏi phản ứng của y, Tiêu Chiến chỉ mỉm cười tủm tỉm, nhất nhất trả lời vấn đề của ông.

Sau khi kiểm tra xong, bác sĩ cũng nhẹ nhàng thở ra. Lại một lần nữa nói rõ về tình trạng nghiêm trọng của cánh tay phải. Cho tới khi Tiêu Chiến hết lần này đến lần khác cam đoan từ nay về sau sẽ chú ý. Vương Nhất Bác cũng nói đã ghi nhớ, ông mới cầm bệnh án rời khỏi phòng bệnh.

Vương Nhất Bác tiễn bác sĩ đến cửa. Khi trở về hắn liền thuận tay đóng cửa lại. Thanh âm "cạch" của tiếng khoá cửa khiến cho nội tâm của Tiêu Chiến run lên một hồi. Y đột nhiên có chút xung động muốn le lưỡi nhăn mặt.

Vương Nhất Bác sau khi đóng cửa lại, khuôn mặt không có biểu tình gì. Hắn đi đến bên gường ngồi xuống, cũng không nói gì, chỉ dùng ánh mắt nhìn y.

Tiêu Chiến vạn năm khó có được một lần cảm thấy mình đột nhiên có chút chột dạ. Hai mắt y đảo qua lại, nhưng lại không dám đối mặt cùng Vương Nhất Bác.

Cho đến một hồi lâu, Vương Nhất Bác mới mở miệng hỏi: "Ngày hôm qua cậu lại đi uống rượu?"

"Không." Tiêu chiêu Chiến lập tức cười hì hì hắc đầu.

Trên mặt Vương Nhất Bác vẫn không có biểu tình gì, tiếp tục hỏi: "Vậy ngày hôm trước?"

"Cũng không." Tiêu Chiến nói dối chưa bao giờ chớp mắt, cam đoan không có ai có thể nhìn ra điều gì từ trên mặt y.

Vương Nhất Bác nhìn y, híp mắt lại, cũng không nói gì.

Tiêu Chiến cảm thấy chột dạ. Ngày đó sau khi Vương Nhất Bác rời đi. Y cảm thấy trong lòng mình khó có thể nào chấp nhận được, liền đi đến quán bar ngồi một ngày một đêm. Nói không uống rượu thì đúng là lừa gạt con nít, bằng không vì sao bị người của Phó ca mang về nhà mà y một chút ấn tượng cũng không có.

Vì thế cậu chủ nhà họ Tiêu quyết định cúi đầu giả chết.

Vương Nhất Bác nhìn biểu tình của y giống như trẻ con trốn tránh lỗi lầm. Đột nhiên có chút muốn cười, vì thế hắn liền cong khoé môi, lộ ra một nụ cười nhẹ gần như không thấy được.

Cậu chủ nhà họ Tiêu đang giả chết vẫn dựng thẳng lỗ tai chờ Vương Nhất Bác hỏi tiếp tục. Tiêu Chiến cảm thấy hắn có lẽ sẽ hỏi vì sao y lại gặp được mẹ con Tống Hàng ở trước cổng nhà trẻ. Nhưng y đợi cả buổi cũng không nghe thấy hắn phát ra một chút thanh âm nào. Vì thế nhịn không được trộm liếc mắt một cái, xem thử tình hình để lo liệu tính toán.

Nhưng y không ngờ tới mình lại nhìn thấy gương mặt than từ trước đến nay của Vương Nhất Bác lộ ra nét tươi cười. Y suýt chút nữa sợ đến nhảy dựng lên. Một tay chỉ vào hắn lớn tiếng nói: "Anh cũng có thể cười sao?" Kinh ngạc quá độ làm cho y mất hết sự tao nhã thường ngày.

Vương Nhất Bác mím môi, sắc mặt một lần nữa trầm xuống.

Tiêu Chiến lập tức thức thời im lặng. Vương Nhất Bác cười hiển nhiên là chuyện tốt. Nhưng Vương Nhất Bác trầm mặt càng khiến cho người ta không dám ở trước mặt hắn làm càn.

Vương Nhất Bác mím môi nhìn y một hồi lâu. Đột nhiên hỏi,:"Cậu còn muốn ở cùng tôi không?"

Tiêu Chiến không phản ứng một hồi lâu, mới chậm rãi hiểu được câu nói của hắn. Y bỗng nhiên trừng lớn hai mắt.

"Trừng mắt lớn như vậy để làm gì?" Vương Nhất Bác vươn tay sờ lên ánh mắt của y. Đôi mắt Tiêu Chiến rất đẹp, hình dáng ưu mỹ như cánh hoa đào. Có lẽ bởi vì hình dáng này nên đôi mắt y mới vừa vặn che giấu phần lớn tròng mắt. Cũng vì thế mà đôi con ngươi giống như ẩn giấu một tầng sương mù dày đặc, thoạt nhìn mông lung mơ hồ.

"Tôi... anh... tôi.." Cậu chủ nhà họ Tiêu trước giờ đều nói chuyện khoé léo. Vậy mà lần đầu tiên trong đời y lại nói chuyện lắp bắp không thành câu.

Vương Nhất Bác nhìn bộ dạng của y như vậy, liền đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc y.

Hắn cảm thấy suy nghĩ của mình thật sự rất ích kỷ, nông nỗi ích kỷ đến đáng giận.

Vương Nhất Bác không muốn cùng Tiêu Chiến trở thành loại quan hệ này. Nhưng hắn lại không muốn Tiêu Chiến rời khỏi tầm mắt của mình. Trên đời này luôn có những người như vậy tồn tại. Làm cho người ta không nhịn được muốn cưng chiều. Nhưng mảy may lại không muốn người đó tiến vào thế giới của mình. Thật giống như dưỡng một con sủng vật.

Nhưng Tiêu Chiến không phải là sủng vật của hắn. Vĩnh viễn cũng không, y là một con người. Nếu như y đã vượt qua vị trí quý trọng cùng quan tâm trong lòng hắn. Thì hắn phải chịu trách nhiệm cho phần tình cảm này. Nếu không chính là lạm dụng, là ích kỹ.

"Anh..." Tiêu Chiến không rõ ý nghĩ của Vương Nhất Bác. Nội tâm không yên lòng nhưng lại nhịn không được mong chờ.

"Nếu cậu muốn ở cùng tôi, nhất định phải đồng ý với tôi vài yêu cầu. Nếu làm không được coi như thôi đi." Vương Nhất Bác không nhanh không chậm nói.

"Là điều gì? Tôi có thể làm được." Tiêu Chiến vội vàng gật đầu, hai mắt khẩn trương nhìn hắn —— Trước kia y sẽ không bao giờ làm chuyện như thế này. Nếu có người ra yêu cầu với y, y trước nhất sẽ nghi ngờ dụng ý của đối phương. Nhưng lần nay y lại làm ngược lại, cái gì cũng không muốn nghĩ. Chỉ muốn nhanh chóng đáp ứng hắn. —— Tiêu Chiến chuyên tâm chăm chú nhìn khuôn mặt Vương Nhất Bác. Không muốn bỏ qua bất cứ biểu tình gì của hắn.

"Thứ nhất." Vương Nhất Bác nhìn y, Tiêu Chiến nuốt nước miếng. Vương Nhất Bác dường như đối với vẻ mặt khẩn trương cùng coi trọng của y thật vừa lòng. Vì thế chậm rãi nói: "Về sau cậu không được đi uống rượu, có thể làm được không?"

Tiêu Chiến vội vã gật đầu, "Có thể, tôi có thể." Y tuyệt đối tin tưởng trình độ tâm ngoan của mình. Ngay cả ma tuý y cũng có thể dùng đau đớn để từ bỏ, huống chi là rượu?

"Thứ hai." Vương Nhất Bác dù trong lòng khó chịu nhưng vẫn ung dung nhìn y, "Về sau không được ra ngoài một mình với người đàn ông khác. Nếu muốn đi ra ngoài phải nói cho tôi biết trước." Hắn nói xong nhìn Tiêu Chiến rồi hỏi, "Có thể làm được không?"

"Có thể." Tiêu Chiến gật đầu, trong lòng lại vô cùng nghi ngờ. Y khi nào lại ra ngoài một mình với người đàn ông khác? Hơn nữa, sao y lại cảm thấy chủ định này rất bá đạo ah'?

Nhưng y hiện giờ chỉ biết gật đầu cam đoan, muốn phản bác lại thì đã muộn.

Vương Nhất Bác thấy y gật đầu, tiếp tục nói: "Còn yêu cầu khác thì chờ tôi nghĩ ra sẽ nói cho cậu biết."

Tiêu Chiến gật đầu.

Qua một lúc lâu y mới kịp phản ứng, sao y lại có cảm giác như mình đang vội vàng bán mình ah'?

Vương Nhất Bác nhìn y một hồi lâu. Cuối cùng mới thoả mãn gật đầu. Hắn vươn tay xoa đầu y, lại bổ sung thêm một yêu cầu. "Nếu cậu đã muốn ở cùng tôi, thì tức nghĩa sẽ không có đường lui, tôi nhất định sẽ không buông tay cậu." Hắn nhìn Tiêu Chiến, ánh mắt kiên định làm cho không người nào nghi ngờ chuyện hắn vừa nói có bao nhiêu nghiêm túc.

Hắn là người lớn lên ở vùng nông thôn. Đối với hắn mà nói, cưới vợ sinh con, sống qua ngày cùng nhau chính là một đời. Chuyện ly hôn hay chia tay hắn chưa từng nghĩ đến. Vợ chồng ly tán, tan nhà nát cửa chính là bi kịch trên thế giới. Cũng là bi ai lớn nhất của một người đàn ông.

Tuy bọn họ đều là nam giới, không thể có con. Nhưng nếu đã quyết định ở bên cạnh nhau, nhất định phải dự tính thật tốt để ở cùng nhau trọn đời.

Tiêu Chiến nhìn thẳng vào đôi mắt của hắn. Sau đó vô cùng trịnh trọng gật đầu, "Tôi đáp ứng anh." Nếu Vương Nhất Bác dám dùng cả đời này của hắn để đánh cuộc. Vậy tại sao y lại không dám chứ?

Chương 30: Sắc đỏ của đêm đầu tiên (1)
Thái độ nghiêm túc của Tiêu Chiến làm cho sắc mặt của Vương Nhất Bác trở lại bình thường. Khoé môi hắn hơi cong lên, tuy chỉ là một nụ cười nhẹ khó thấy được. Nhưng lại làm cho ngũ quan nghiêm túc của hắn trở nên nhu hoà.

Tiêu Chiến bị hắn nhìn như vậy đột nhiên cảm thấy có chút ngượng ngùng.

Có thể nói ngày hôm nay cậu chủ nhà họ Tiêu đã trải qua rất nhiều thứ gọi là "lần đầu tiên". Dĩ nhiên, còn có rất nhiều "lần đầu tiên" khác mà y sẽ được trải nghiệm vào ngày hôm nay. Và Vương Nhất Bác cũng là đối tượng đồng dạng.

Y cúi đầu nhìn năm ngón tay thon dài đầy hữu lực của hắn ở trên giường. Liền nhịn không được vươn tay bao phũ lấy.

Bàn tay của Vương Nhất Bác thật ấm áp, bị y nắm lấy cũng không rút trở về.

"Nhất Bác." Tiêu Chiến nắm lấy tay hắn hỏi, "Buổi tối anh phải về nhà sao?"

"Chờ khi em ngủ anh sẽ về nhà." Vương Nhất Bác nói.

"Không thể ở lại sao?"

"Chắc không thể." Vương Nhất Bác lắc đầu không xác định. Tiêu Chiến bị thương cũng không quá nặng. Vẫn chưa tới trình độ không thể tự lo cho bản thân mình. Nên có lẽ bệnh viện sẽ không cho hắn ở lại chăm sóc y.

Tiêu Chiến suy nghĩ một hồi lâu, đột nhiên ngẩng đầu. Y nhìn về phía hắn tựa tiếu phi tiếu nói: "Vậy.. anh hôn em một cái đi."

Vương Nhất Bác đối với yêu cầu của y có chút kinh ngạc, nhưng lại không từ chối. Hắn quay đầu nhìn về hướng cửa phòng bệnh. Sau khi xác định cánh cửa không thể dễ dàng bị mở ra từ bên ngoài. Hắn liền tiến lại gần, hôn lên môi Tiêu Chiến.

Một cái hôn phớt, giống như chuồn chuồn lướt nước.

Cậu chủ nhà họ Tiêu tuy cảm thấy tư vị của nụ hôn đó rất ngọt ngào. Nhưng trong lòng lại cảm thấy không đủ. Vì thế y liền nâng cánh tay trái ôm lấy cổ Vương Nhất Bác, tiến gần về phía trước.

Vương Nhất Bác bởi vì động tác tiến về phía trước của y mà bất động. Hai người gần gủi đối diện cùng đối phương. Hô hấp cũng hoà quyện vào nhau.

Hai mắt Tiêu Chiến cười như không cười nhìn hắn. Bất chợt tiến đến hôn lên môi Vương Nhất Bác.

Vương Nhất Bác híp mặt lại, đợi đến khi toàn thân Tiêu Chiến hoàn toàn tiến về phía trước, hắn liền mở miệng. Hung hăng hôn lên môi Tiêu Chiến.

Hôn môi là một việc dễ làm cho người ta bị nghiện. Đặc biệt là đối với người lần đầu tiên được nếm trải hương vị.

Vương Nhất Bác nhịn không được nhắm hai mắt lại. Chăm chú tập trung vào nụ hôn ngọt ngào của hai người. Đặt toàn bộ tâm tư của mình để cảm thụ đôi môi mềm mại của Tiêu Chiến.

Tiêu Chiến nhìn hai mắt hắn nhắm lại, vẻ mặt hoàn toàn đắm chìm trong nụ hôn liền dâng lên một cỗ thoả mãn trong lòng. Phòng bị trong nội tâm cũng theo đó buông lỏng. Y nhắm mắt lại, cuồng nhiệt đáp trả Vương Nhất Bác.

Sau khi Tiêu Chiến nhắm mắt, Vương Nhất Bác lại mở mắt ra một lần nữa. Nhìn thấy y bắt đầu buông lỏng, trong mắt hắn liền hiện lên ý cười. Vương Nhất Bác duỗi cánh tay dài ôm chặt lấy Tiêu Chiến, càng làm cho nụ hôn của hai người thêm sâu.

Hai người hôn nhau rất lâu. Cho đến khi hô hấp của cả hai đều cạn. Bọn họ mới lưu luyến rời khỏi môi của đối phương. Vương Nhất Bác thở dốc một chút, còn Tiêu Chiến lại bị hôn đến sưng đỏ cả bờ môi. Vương Nhất Bác rất nhanh liền điều chỉnh lại hô hấp của mình. Nhưng người hắn ôm trong lòng lại không ngừng thở dốc. Cánh tay Vương Nhất Bác đang ôm lấy Tiêu Chiến ở phía sau liền vỗ vỗ, giúp y thuận khí. Hắn vốn định chỉ cho Tiêu Chiến cách điều chỉnh lại hô hấp. Nhưng khi nhìn đến đôi môi sưng đỏ của Tiêu Chiến bởi vì thở gấp mà hơi mở ra. Cả người nằm trong lòng hắn, đôi mắt hoa đào mông lung. Hắn liền đem ý niệm đó áp chế trong đầu.

Trong lòng hắn cảm thấy Tiêu Chiến như vậy trông rất đẹp, đẹp hơn bao giờ hết.

Vương Nhất Bác chưa từng hôn bất kỳ ai. Phụ nữ không, đàn ông lại càng không. Cho nên hắn cũng không biết hôn đàn ông và hôn phụ nữ khác nhau ở điểm nào. Nhưng khi hắn hôn Tiêu Chiến, sinh lý cùng tâm lý đều không cảm thấy phản cảm. Vậy có lẽ hắn cũng có thể chấp nhận được người cùng giới tính với mình đi.

Nghĩ đến đó hắn liền nhếch môi, ánh mắt cũng trầm xuống.

"Anh... anh.. một chút thở gấp cũng không có ah'..." Tiêu Chiến nhìn bộ dáng dường như hoàn toàn không bị chút ảnh hưởng của hắn. Nội tâm rất không cam lòng, cũng bởi vì "công lực" của Vương Nhất Bác vô cùng tốt. Nên thời gian cả hai người hôn nhau liền kéo dài vô hạn. Hại y thở gấp giống như ống nước bị bể. Còn đối phương lại không có một chút phản ứng. Điều này làm cho lòng tự trọng của đại thiếu gia nhà họ Tiêu phải đặt đi đâu ah'?!

"Ah." Vương Nhất Bác tuỳ tiện lên tiếng. Tầm mắt di chuyển về hướng cửa sổ. Ngay lúc Tiêu Chiến nghĩ hắn đang nhớ đến điều gì đó, lại đột nhiên nghe hắn nói: "Buổi tối anh sẽ đến đây với em."

"Ah?" Tiêu Chiến nhất thời phản ửng. Y nghiêng người nhìn thoáng qua cánh cửa sổ rồi lại quay đầu nhìn Vương Nhất Bác. Nguyên do hắn nhìn ra ngoài cửa sổ không phải vì nhớ đến chuyện gì. Mà là đang cân nhắc chuẩn bị tối nay trèo cửa sổ vào đây sao?

Nửa đêm trèo tường...

Có điều lối suy nghĩ của cậu chủ nhà họ Tiêu cùng người bình thường khác nhau rất lớn. Cho nên y không cảm thấy chuyện đó vô vị hay liều lĩnh, mà ngược lại thật mong chờ.

"Anh thật sẽ đến?" Y không quá yên lòng nhưng lại vô cùng mong chờ nhìn hắn.

"Ừ." Vương Nhất Bác gật đầu. Hắn buông người đang ôm trong lòng ra. Nghiêng người dựa vào đầu giường ngồi bên cạnh y.

"Em chờ." Tiêu Chiến cười đến thích thú.

"Chờ xem." Vương Nhất Bác không nghĩ gì. Hắn chỉ nhớ đến tư thế khi ngủ của Tiêu Chiến hoàn toàn không giống với dáng vẻ tao nhã của y thường ngày. Cuộn người lại, dạng tay chân, đá chăn, lăn lộn, vân vân.. vô cùng đa dạng. Người nọ tay chân lại dài, giường của bệnh viện lại nhỏ. Y xoay người một cái, đoán chừng toàn bộ chăn liền rơi xuống đất. Tốt hơn hết vẫn nên ở đây trông coi y, bằng không hắn sẽ không thể nào yên tâm.

Vương Nhất Bác đột nhiên cảm thấy mình giống như đang chăm sóc cho một đứa trẻ. Cả ngày theo sát y, quan tâm chuyện này chuyện kia. Còn cảm thấy mình làm rất tròn trách nhiệm.

Tiêu Chiến lập tức híp mắt cười. Y đang tính tiến đến hôn hắn một cái, thì cửa phòng bệnh liền bị người gõ. Lông mày Vương Nhất Bác giật giật, đứng dậy đi mở cửa. Hắn vừa rồi lại quên mở cửa. Ban ngày lại khoá cửa, muốn người khác không hiểu lầm cũng khó.

"Nhất Bác? Hai người đang ban bạc chuyện gì sao? Chị có làm phiền hai người không?" Người đến là La Uyển Y, cô liếc mắt nhìn cả hai, lo lắng hỏi.

"Không có, chị đừng để tâm" Vương Nhất Bác tuỳ tiện lên tiếng. Không dự định giải thích nhiều, thuận tay cầm lấy bình canh nóng trên tay cô.

"Đây là canh chị nấu cho Tiêu tiên sinh, bổ xương cốt." La Uyển Y giải thích một câu với Vương Nhất Bác. Sau đó cô đi đến trước giường bệnh, vô cùng cảm kích Tiêu Chiến, cô nói: "Tiêu tiên sinh, cảm ơn cậu đã bất chấp an nguy mà cứu hai mẹ con chúng tôi. Nếu sau này có chuyện gì cần chúng tôi giúp đỡ, cậu nhất định phải nói cho tôi biết." La Uyển Y tuy chân ướt chân ráo lên thành phố. Nhưng cô là một người dân quê chất phát, sẽ không nói nhiều lời hoa mỹ. Nhưng ý nghĩ muốn báo đáp vô cùng thật tâm.

"Được được, đến lúc đó tôi nhất định sẽ không quên làm phiền chị." Tâm trạng Tiêu Chiến hiện giờ vô cùng tốt. Những người lúc trước y cảm thấy đã đoạt đi Vương Nhất Bác. Khiến y chán ghét tới cực điểm như La Uyển Y cũng đã thuận mắt hơn nhiều. Lý do Tiêu Chiến thay đổi ý định cứu hai mẹ con họ khi đó là bởi vì y đột nhiên nhớ đến một chuyện. Nếu như y vì cứu La Uyển Y và Tống Hàng mà bị thương. Vương Nhất Bác nhất định sẽ không thể mặc kệ y...

Nhưng dĩ nhiên Tiêu Chiến sẽ không quên diễn tròn vỡ kịch này. Vì thế y nghiêng đầu nhìn Vương Nhất Bác, dùng thanh âm mang theo kinh ngạc hỏi: "Nhất Bác, hai người quen nhau sao?"

"Phải, đúng vậy ah'. Nhất Bác là chiến hữu của chồng tôi... Không nghĩ tới hai người cũng quen biết nhau, thật là khéo ah'." La Uyển Y cười nói, cô nghe Tiêu Chiến không từ chối mình báo đáp. Trong lòng thoải mái rất nhiều. Khi cô nghe thấy bác sĩ nói tay phải bị thương của Tiêu Chiến có thể sẽ bị tàn phế. Cô liền có chút sợ đến choáng váng. Nên biết tay phải đối với một người mà nói là quan trọng cỡ nào. Người bình thường đều dùng tay phải để hoàn thành hai phần ba công việc hằng ngày.

"Ha Hả, đúng vậy." Tiêu Chiến cười tủm tỉm gật đầu.

Vương Nhất Bác không xen vào đoạn đối thoại của hai người. Hắn đem bình canh giữ ấm để trên ngăn tủ bên cạnh giường. Mở nắp, bên trong liền bốc lên một mùi hương thơm phức. Hắn múc một chén canh nóng rồi đưa cho Tiêu Chiến, "Sáng hôm nay em không có ăn cái gì phải không? Trước uống một chút canh đi."

"Được." Tiêu Chiến mỉm cười đưa tay nhận lấy. Đâu chỉ mỗi buổi sáng chưa ăn. Giữa trưa ngày hôm qua, sau khi ăn cơm cùng với Phó Vân Nhất, thì y đã không còn muốn ăn gì thêm.

Vương Nhất Bác tránh cánh tay đang vươn tới của Tiêu Chiến. Hắn đưa chén canh đến trước mặt y, múc một muỗng đưa đến miệng: "Tay em không thuận tiện, để anh giúp em."

"Vâng." Tiêu Chiến dĩ nhiên sẽ vô cùng vui vẻ biểu hiện thân mật với Vương Nhất Bác ở trước mặt La Uyển Y. Chuyện này khiến y cảm thấy vô cùng thoả mãn trong lòng.

La Uyển Y nhìn biểu hiện của hai người. Có điều, cô không nói gì.

Sau khi đem đồ ăn đến cho Tiêu Chiến xong. La Uyển Y vốn muốn ở lại chăm sóc cho Tiêu Chiến. Bảo Vương Nhất Bác trở về công ty làm việc. Nhưng Vương Nhất Bác không đồng ý, hắn vốn chính là vệ sĩ của Tiêu Chiến. —— Tuy sau khi ký hợp đồng, hắn vẫn chưa có cơ hội làm tròn chức trách —— Hơn nữa La Uyển Y lại là phụ nữ. Dù sao cũng có rất nhiều chỗ bất tiện, cho nên hắn mới là người thích hợp để ở lại chăm sóc cho Tiêu Chiến.

Tiêu Chiến đối với sự sắp xếp này vô cùng vừa lòng.

Buổi trưa, hai người ngây ngốc ở trong phòng bệnh. Tiêu Chiến thỉnh thoảng sẽ nói chuyện cùng Vương Nhất Bác. Vương Nhất Bác sẽ gật đầu, tỏ vẻ mình đang nghe hoặc cùng y nói vài câu. Mặc dù căn phòng tràn ngập mùi thuốc khữ trùng. Nhưng bầu không khí xung quanh hai người khi đó lại vô cùng thoải mái cùng ấm áp.

Nhưng cậu chủ nhà họ Tiêu lại vô cùng mong chờ màng đêm buông xuống.

Khi đến giờ cơm chiều, La Uyển Y lại mang thức ăn đến cho hai người. Nhân tiện dẫn theo một cậu nhóc vừa tan học đã ầm ĩ đòi đến đây.

"Chú." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tống Hàng đỏ bừng, bé bổ nhào đến bên cạnh giường bệnh. Đầy cao hứng chớp mắt nhìn Tiêu Chiến.

"Chào cháu." Tiêu Chiến mỉm cười với bé. Y chưa từng tiếp xúc với trẻ con, nên hiện giờ cũng không biết nên nói gì.

Tống Hàng rất muốn đến gần Tiêu Chiến. Nhưng lại thấy y không giống những người khác vươn tay trìu mến xoa đầu bé. Làm cho Tống Hàng có chút ngại ngùng. Hai chân bé cọ cọ trên mặt đất, đôi mắt to chớp chớp nhìn y không biết làm sao.

La Uyển Y nhoẻn miệng cười. Mặc dù mỗi khi tiểu Tống Hàng ra vẻ đáng yêu trước mặt Vương Nhất Bác đều không hiệu quả. Nhưng Tống hàng là một đứa trẻ rất dễ thương, ai gặp qua cũng đều thích bé. Nhưng hiện giờ bé lại gặp phải một người không cảm nhận được sự đáng yêu của mình. Hơn nữa, người này lại không thể cho bé tuỳ ý làm nũng như chú Vương Nhất Bác. Thế nên trong lòng tiểu Tống Hàng gấp đến độ muốn khóc.

Vương Nhất Bác liếc mắt quét qua tiểu Tống Hàng cùng Tiêu Chiến. Hắn vươn tay xoa nhẹ lên đầu bé, rồi nói với y: "Em đã cứu cậu bé này."

"Ha hả, vậy sao." Tiêu Chiến cảm thấy chột dạ trong lòng. Cho dù tất cả mọi chuyện xảy ra đều do y sắp đặt. Y cũng không hề cảm thấy lương tâm mình bị cắn rức, khi đối mặt với lời cảm ơn của hai mẹ con nhà họ Tống. Nhưng với Vương Nhất Bác, y lại cảm thấy hoàn toàn bất đồng. Mặc dù mọi thứ hiện giờ không nằm trong dự tính ban đầu. Nhưng kết quả đạt được lại không tồi. Thế nhưng.. nếu một ngày Vương Nhất Bác biết hết tất cả mọi chuyện đều là do y cố ý tình sắp xếp. Hắn sẽ như thế nào?

Vừa nghĩ đến sẽ nhận lấy hậu quả này, trong lòng y liền mâu thuẫn, rất khó chịu. Thậm chí còn mờ hồ cảm thấy hối hận với sự sắp xếp của bản thân mình. Nếu Vương Nhất Bác biết rõ mọi chuyện, sau đó rời khỏi y. Vậy y sẽ làm sao bây giờ?

Không! Ánh mắt của Tiêu Chiến trở nên băng lãnh. Y nhất định sẽ không để cho Vương Nhất Bác có cơ hội biết rõ chuyện này. Càng không để hắn rời khỏi mình!

"Làm sao vậy?" Vương Nhất Bác mơ hồ cảm nhận được sự ưu tư của Tiêu Chiến, liền nghi ngờ hỏi.

"Không có việc gì." Tiêu Chiến nháy mắt điều chỉnh lại vẻ mặt của mình, quay về phía hắn cười. Sau đó cũng học theo Vương Nhất Bác, đưa tay xoa nhẹ lên cái đầu nhỏ nhắn của Tống Hàng, "Cháu tên gì?"

"Cháu.. cháu tên là Tống Hàng!" Tiểu Tống Hàng thật kịch động nha! Chú xinh đẹp đã xoa đầu mình rồi! Chú ấy xoa đầu mình kìa!!

"Chào tiểu Hàng." Tiêu Chiến suy nghĩ một chút, rồi nói với Vương Nhất Bác. "Quần áo lúc trước của em đâu?" Tiêu Chiến mặc âu phục ra ngoài. Sau đó lại bị xe kéo lê trên mặt đường, khiến âu phục của y đều bị rách. Khi đến bệnh viện liền thay quần áo của bệnh nhân.

"Ở đây." Vương Nhất Bác cúi người xuống. Vươn tay đến chiếc tủ quần áo bên cạnh giường, lấy ra một túi lớn đưa cho y.

Tiêu Chiến nhận lấy cái túi, lục tìm trong âu phục của mình hồi lâu. Y lấy ra một cây viết máy có ngòi bút màu vàng từ bên trong quần áo. Sau đó đưa đến trước mặt Tống Hàng nói: "Chú không có chuẩn bị quà gì cho cháu. Thứ này chắc tặng cho cháu được, về sau phải học cho thật giỏi."

Tống Hàng nhìn cây viết xinh đẹp, ngòi bút màu vàng như loé lên ngân quang, khiến cho hai mắt bé nhấp nháy sáng lên. Nhưng vì cây viết ấy quá đẹp, nên bé không dám một mình nhận nó. Tống Hàng đành phải ngẩng đầu, mong chờ nhìn mẹ mình.

"Thứ này rất quý trọng, hơn nữa tiểu Hàng hiện giờ cũng không dùng đến." La Uyển Y không được tự nhiên, lắc đầu từ chối. Cây viết kia vừa nhìn qua cũng đã biết rất đắt tiền. Những người ở thôn quê như hai mẹ con họ đều chưa từng thấy qua. Chưa kể đối phương lại là ân nhân cứu mạng của hai người. Cô làm sao có thể nhận lễ vật từ người ta chứ.

"Không sao, thứ này không đáng giá." Tiêu Chiến cười lắc đầu. Đối với y mà nói, đây chỉ đơn giản là một cây viết máy thôi. Còn về phần rốt cuộc nó có giá bao nhiêu, thì y đúng là không rõ lắm.

Vương Nhất Bác nhìn y, rồi lại nhìn thoáng qua vẻ mặt mất mát của Tống Hàng khi mẹ của bé có ý từ chối. Hắn liền cầm lấy cây viết đặt lên tay Tống Hàng, rồi nói: "Cầm lấy đi, nhớ phải học thật tốt."

Tiểu Tống Hàng mặc dù rất thích, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngẩng đầu nhìn mẹ mình. Hai người đã nói như vậy, La Uyển Y càng không thể nào từ chối, Vì thế liền gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu Tống Hàng lập tức vui vẻ. Hai tay cầm chắc lấy cây viết máy. Sau đó vô cùng lễ phép nói lời cảm ơn với Tiêu Chiến. Tiêu Chiến mỉm cười, xoa nhẹ lên đầu bé.

Hai người sau khi ăn cơm tối xong, Vương Nhất Bác liền đem chén bát đi rửa. Sau đó bảo La Uyển Y đi về nhà trước. Tống Hàng thật sự rất thích chú xinh đẹp. Nhưng bé cũng biết y bị thương cần phải tĩnh dưỡng. Sau khi lấy chân cọ cọ sàn nhà một hồi lâu. Bé mới cầm cây viết máy có ngòi bút màu vàng cùng mẹ đi về nhà.

Vương Nhất Bác thấy Tiêu Chiến sau khi ăn xong cơm tối, tâm trạng vô cùng tốt. Hắn ngồi trong phòng cho đến khi hết giờ thăm bệnh mới cất bước rời khỏi.

Bước chân vừa đi đến cửa phòng bệnh, hắn liền quay đầu lại liếc mắt nhìn Tiêu Chiến. Tiêu Chiến cười tủm tỉm nói với hắn: "Mau trở lại ah'."

Vương Nhất Bác nhịn không được cong khoé môi. Hắn sau khi rời khỏi thuận tay đóng cửa lại.

Tiêu Chiến chờ Vương Nhất Bác đi rồi. Y mới bước xuống giường đi đến bên cửa sổ. Phòng y nằm ở trên lầu ba, cũng không biết một lát nữa Vương Nhất Bác sẽ làm thế nào để trèo lên đây. Y suy nghĩ một chút liền kéo chốt cửa, mở hé cánh cửa sổ.

Vương Nhất Bác đi rồi, bác sĩ cùng y tá đều lần lược đến xem tình trạng của y. Sau khi chắc chắn không còn vấn đề nào khác. Bác sĩ mới gật đầu, vừa lòng rời khỏi phòng bệnh.

Tiêu Chiến ngồi ở trên giường nhìn cửa sổ đến ngẩn người. Trong lòng nhớ đến câu nói của Vương Nhất Bác. Nhịn không được cong khoé môi, cảm giác hạnh phúc cùng ngọt ngào dần dần xoá nhoà đi sự nhạy cảm trong đầu y. Cái cảm giác chờ mong cùng rung động này y chưa từng bao giờ được cảm nhận.

Vương Nhất Bác đi được một tiếng đồng hồ. Bên cửa sổ liền bị người gõ. Tiêu Chiến cao hứng từ trên giường ngồi dậy.

"Anh làm sao trèo lên đây được ah'?" Y thấy Vương Nhất Bác không mang thứ gì trên người. Dường như là dùng tay để trèo lên lầu ba, liền khiến cho y cảm thấy rất lạ.

"Trèo theo đường ống nước." Loại chuyện này cùng với việc đi bộ trên đường đối với Vương Nhất Bác mà nói không khác bao nhiêu. Hắn nhảy qua cánh cửa sổ, nhìn thoáng qua Tiêu Chiến vẫn chưa đắp chăn, hỏi: "Sao chưa ngủ?"

"Ah, ngủ không được." Tiêu Chiến giữ chặt lấy bàn tay to của Vương Nhất Bác, kéo hắn đến giường bệnh."

"Em mau ngủ đi, khuya rồi." Vương Nhất Bác vỗ vai Tiêu Chiến, đem y ấn xuống giường.

Tiêu Chiến lại cầm lấy tay của hắn không buông, "Ngủ cùng em đi."

"Giường này rất chật, chỉ đủ cho một người ngủ." Vương Nhất Bác nhíu mày, đây là căn phòng dành cho hai người bệnh. Mặc dù chiếc giường kia không có chăn, nhưng vẫn có thể miễn cưỡng ngủ được.

Chật mới tốt chứ! Tiêu Chiến trong lòng âm thầm nghĩ. Y nằm trên giường, nghiêng người qua một bên. Sau đó vỗ vỗ khoảng trống hơn phân nữa ở bên kia. Rồi quay về phía Vương Nhất Bác nhíu mày, ý bảo hắn đừng dài dòng nữa, mau nằm lên đó.

Vương Nhất Bác suy nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn nằm xuống. Hắn nghiêng người đối mặt với Tiêu Chiến. Cánh tay hắn vươn đến ôm lấy người nằm bên cạnh, "Nằm sang phía này một chút, không lát nữa lại ngã xuống đất."

Vì thế cậu chủ nhà họ Tiêu hết sức cao hứng, được Vương Nhất Bác kéo qua ôm vào lòng.

Hai người đàn ông cao hơn một mét bảy cùng nằm ở trên giường. Mặt kề mặt, có thể tưởng tượng được khoảng cách giữa hai người gần bao nhiêu.

Tiêu Chiến trừng mắt nhìn, y nhìn khuôn mặt điểm trai gần ngay trước mắt. Trong lòng dâng lên một cảm giác thoả mãn mà trước nay chưa từng có. Y nhịn không được tiến đến, hôn lên mũi Vương Nhất Bác. Sau đó lại kiềm không được, hôn lên đôi môi của hắn.

Vương Nhất Bác cũng nhìn y, không nói gì. Tuỳ ý để y làm loạn trên mặt mình.

Tiêu Chiến hôn lên mặt hắn một cái. Cuối cùng đối diện với tầm mắt của Vương Nhất Bác. Tiến đến gần hôn lên môi hắn.

Môi của Vương Nhất Bác hơi rộng, nhưng lại rất nam tính. Mỗi khi hắn mím môi luôn làm cho người ta vô thức sợ hãi. Tiêu Chiến trong lòng cũng rất sợ. Nhưng có điều, hôn Vương Nhất Bác thật sự rất thích. Đôi lúc cũng có thể cắn một cái, làm cho y cảm thấy mình rất có thành tựu.

Khi Vương Nhất Bác hôn lên môi Tiêu Chiến. Hô hấp cũng liền theo đó trở nên gấp gáp hơn. Hắn vội đẩy Tiêu Chiến ra, thấp giọng nói: "Đừng nghịch nữa, mau ngủ."

Tiêu Chiêu nhiên trong lòng nghiến răng. Quyết định một là không làm, đã làm thì phải làm đến cùng! Y lại tiến đến vừa hôn vừa cắn lên môi Vương Nhất Bác. Đầu lưỡi cuồng nhiệt tiến vào trong khoang miệng hắn. Cả người đều nằm trong lòng Vương Nhất Bác.

Vương Nhất Bác bị hành động đột ngột này của y làm cho thở gấp. Nhất thời cũng bất chấp chuyện điều chỉnh lại hô hấp. Hắn theo bản năng mà đáp trả Tiêu Chiến, vừa hôn lại vừa cắn lên môi y. Cái lưỡi càng hung hăng cuốn lấy Tiêu Chiến không buông.

"Ngô.." Tiêu Chiến nhịn không được kêu một tiếng. Lực đạo của Vương Nhất Bác lớn hơn so với y. Làm cho y có chút không chống đỡ được.

Vương Nhất Bác lại càng hoảng, tưởng rằng mình đã cắn trúng y. Hắn liền vội vã rời khỏi đôi môi ngọt ngào, lo lắng hỏi: "Làm sao vậy?"

"Không." Tiêu Chiến lắc đầu, cơ hội tốt như vậy làm sao y có thể buông tha?! "Tiếp tục." Y nói xong lại tiếp tục hôn hắn.

Vương Nhất Bác nghiêng đầu tránh đi cái hôn của Tiêu Chiến. Đôi môi bị cắn đến đỏ, hắn dùng thanh âm mang theo chút cảnh cáo nói: "Mau ngủ, bằng không anh sẽ qua giường kia nằm."

Tiêu Chiến dĩ nhiên không bằng lòng. Y lấy tay trái chống lên giường, trực tiếp ngồi dậy. Đôi chân dài trèo qua, ngồi lên đùi Vương Nhất Bác. Hạ thể hai người vô tình cạ sát vào nhau. Nơi đó hiện giờ đã bắt đầu cứng rắn hừng hực lửa nóng. Chứng minh cả hai trong lúc kịch liệt hôn môi đều giống nhau khơi dậy phản ứng.

Đó là một hiện tượng tốt ah', Tiêu Chiến đắc ý nhếch môi. Nếu muốn bẻ cong một người. Vậy thì phải chiếm lấy hết tất cả mọi thứ của người đó, từ tình cảm đến thể xác. Bằng không sẽ không có ý nghĩa. Y phải trả giá đắc như vậy, thậm chí không tiếc huỷ đi cánh tay của mình để bám chặt lấy người này. Hiện giờ mọi chuyện thuận lợi như vậy. Y sao lại không mau chóng để lại ấn ký trên người đối phương chứ? Hơn nữa theo nhận xét của y. Loại đàn ông giống như Vương Nhất Bác. Nếu như hai người không thật sự tiếp xúc thân thể. Đến một lúc nào đó hắn có thể rời bỏ y. Nhưng một khi hai người đã thật sự có quan hệ phu phu. Là một người có trách nhiệm như Vương Nhất Bác, hắn nhất định sẽ không vứt bỏ y.

"Anh.. có phải là không làm được?" Tiêu Chiến cố ý khiêu khích nói, "Nếu không được thì em làm!"

Vương Nhất Bác nằm ngửa nhìn người kiêu ngạo đang cưỡi trên người mình, ánh mắt âm trầm.

"Thật là không được... A...a.." Lời của y còn chưa nói hết. Thân thể đã từ không trung xoay tròn một trăm tám mươi độ. Chờ đến khi Tiêu Chiến lấy lại *** thần. Cả người y đã bị Vương Nhất Bác đặt ở trên giường.

Mặc dù thế, nhưng cánh tay phải của y vẫn được Vương Nhất Bác bảo hộ rất cẩn thận.

Vương Nhất Bác cúi người, mặt đối mặt với Tiêu Chiến. Một tay ôm lấy phía sau lưng y, một tay chống lên chiếc gối y đang nằm. Đầu cúi xuống, áp sát mặt y. Thanh âm bình tĩnh mang theo nguy hiểm nói: "Em nói ai không làm được?!" Thân là một người đàn ông, hắn làm sao có thể chấp nhận khi bị người khác nói mình làm không được? Có thể nói hắn không có bản lĩnh, nhưng tuyệt đối không thể nói hắn bất lực!

Đàn ông ở phương diện này có một sự cố chấp kỳ lạ. Có đôi khi thật sự làm cho người ta cảm thấy không thể thể nào giải thích được.

Tiêu Chiến nâng cánh tay trái ôm lấy tấm lưng rộng của Vương Nhất Bác. vẻ mặt ẩn tình, khoé môi mỉm cười nhìn hắn, "Anh có thể chứng mình cho em thấy ah'. Nói suông nhưng không làm thì cũng vô dụng thôi."

Vương Nhất Bác nhìn đôi môi mở ra rồi đóng lại. Từng câu từng chữ phát ở bên tai khiến người ta hận đến nghiến răng nghiến lợi. Hắn liền mãnh liệt cắn lên đó một cái, dùng hành động của mình để "chứng minh" với Tiêu Chiến.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co