Truyen3h.Co

bé ơi từ từ

11.2 giảm cân

suzi_fein

quang anh nằm dài trên giường, tóc còn hơi ươn ướt, da mát lạnh thơm nhẹ cái hương dâu rừng đặc trưng. chiếc áo thun trắng oversize phủ hờ lên thân người nhỏ xíu, vạt áo chỉ đủ che tới giữa đùi. dưới lớp vải mỏng như giấy là cặc xinh bán cương hồng hào.

em nhỏ biết và cố tình mà.

đức duy thở gấp từng cơn choáng váng, mắt lia từ đầu tới chân, rồi dừng lại ở cái vạt áo đang nhấp nhô theo từng hơi thở.

"con vợ nay dâm thế nhỉ?"

quang anh nhướng mày, môi cong lên như mèo con tinh nghịch.

"duy bỏ anh tận một tháng ùi"

đức duy siết tay thành nắm đấm, mắt nó sáng lên trông thấy khi được chìm đắm trong mùi hương của người thương, tay phải đặt lên eo xinh xoa nắn cẩn thận. quang anh cười khẩy, rồi nằm nghiêng xuống giường, một chân co lên, vạt áo kéo cao thêm chút, lộ hẳn đùi trắng trơn vẫn mờ mờ mấy vết cắn cũ rích của nó. cái dáng nằm uốn éo y như clip mấy đứa con gái hư trên mạng, nhưng mà đây là phiên bản anh người yêu thèm chịch.

duy chậm chạp ngồi xuống mép giường, cúi đầu nhìn anh người yêu dưới thân mình. tay nó dần dần kéo cao vạt áo lên, từng chút từng chút một. tới khi vải không còn che nổi thân thể thon gọn thì nó chợt đứng hình.

đụ má bụng sữa của đức duy đâu rồi?

vãi lồn, cái thứ nó đang chứng kiến tận mặt là cái bụng phẳng lì, da trắng bệch, xanh xao đến tím tái, trông như zombie mới thức tỉnh.

đức duy nhìn chằm chằm người nhỏ, mắt không còn long lanh thèm khát mà chuyển qua lạnh lẽo, mặt nó tối sầm xuống trông đáng sợ vãi chim.

"cái gì đây quang anh?"

quang anh giật nhẹ vạt áo khỏi tay đức duy, em nhỏ cười nhẹ như đang chọc điên người yêu mình.

"hì...duy thích hong?"

"thích cái đéo gì? sao lại giảm cân?"

ủa
ủa
alo???
sao mà phản ứng nó khác xa với những gì quang anh tưởng tượng vậy? em nghĩ khi thấy thân hình ngon nghẻ nay của mình thì nó sẽ nứng nổ cặc rồi lao đến đù ra đẹ em chứ??

"ơ duy mắng anh à?"

"em hỏi sao lại giảm cân?"

"thì tại béo...nhưng anh giảm có chút xíu à.."

"chút xíu của anh là đây à? người ngợm xanh xao khác đéo gì xác chết?"

"ơ...duy...giảm xíu thui mà, sao gắt thế"

"em đã nhắc bao lần quang anh không giảm cân rồi, không nghe đúng không?"

"ư...duy.."

duy nheo mắt như sắp tuôn ra hàng vạn câu chửi. rồi bỗng nhiên giật phắt cái áo khỏi người em nhỏ.

"chổng mông lên"

"h-hả?"

đức duy kéo quang anh lại gần, sốc lên ngồi thẳng lưng, tay giữ gáy em nhỏ ép úp mặt xuống nệm. một tay khác thì kéo vạt áo cao lên, lộ nguyên cái mông trắng bóc đang run run lẩy bẩy. duy nhìn cái dáng nằm ngửa mông ra thách thức đó, máu nóng dồn về não.

"em nói quang anh không nghe lời à?"

quang anh rên khẽ, giọng nhỏ xíu như mèo ướt nước.

"ư...duy ơi...từ từ-"

"trả lời?"

BỐP

một cái vỗ nảy đét vào giữa hai bên mông khiến quang anh giật cả người lên, rên khẽ.

"a... ư...đau mà..."

duy ghé sát tai, giọng trầm như rít lên.

"giờ em hỏi lại lần nữa...anh giảm mấy cân rồi?"

quang anh cắn môi im lặng, mắt xinh chực chờ giọt lệ nóng hổi.

BỐP

"hư thế nhỉ? lơ lời em đấy à quang anh"

"hức...sáu c-cân..."

BỐP

duy nghiến răng đánh mạnh lên mông nhỏ, làm đào xinh ửng đỏ rần rần in hằn vết tay của người yêu.

"đùa, sáu cân ạ? trong có bốn tuần!??"

đức duy giáng từng cái tát lên mông mềm không thương tiếc. đào xinh lộ nguyên mảng da hồng hồng, trắng muốt giờ đã đỏ hỏn như máu, còn rát nữa chứ huhu.

duy đứng thẳng dậy, một tay chặn lưng em nhỏ lại, tay kia chuẩn bị đánh tiếp. ánh mắt lúc này không còn chỉ là tức mà là lo, là thương, mà phải dạy cho nhớ.

và nó biết em thích bị đánh mông.

"nằm im, em đếm....sáu cân, đúng sáu cái"

quang anh vùng vẫy kịch liệt, nhưng vô ích.

"ư... a... duy...nhẹ... chút..."

"nhẹ cái đầu buồi. còn cãi?"

đức duy nghiến răng, răn đe anh người yêu vì tội giảm cân cực đoan. nó biết anh bị dạ dày nên luôn chăm anh từng bữa ăn đến giấc ngủ, thế mà mình đi vắng có gần một tháng đã dám tự tiện bỏ bữa, siết cân đến gầy rộc của người.

"còn hư nữa không? còn không nghe lời nữa không?"

BỐP

BỐP

"a...!"

BỐP

"ư... duy à..."

BỐP

tiếng da thịt va chạm chan chát trong phòng. quang anh rên như khóc, mông đỏ bừng, run lập cập dưới bàn tay đức duy. em nhỏ thấy mình bị điên rồi, từng đòn tát giáng xuống mông xinh lại càng làm em hứng hơn, cặc nhỏ đã rỉ ra vài giọt tinh ở đầu khấc.

sau phát thứ sáu, đức duy ngồi xuống bên giường, vuốt nhẹ lên mông em, vừa xoa vừa nhìn dấu tay in hằn mà thỏ thẻ.

"hư như đĩ vậy mà cũng đòi gạ. nhìn người anh khác gì cái xác khô không?"

quang anh quay đầu lại, mắt đỏ hoe nhưng miệng vẫn cười cợt, em thích điên cái cách nó dirty talk với mình khi cả hai lăn giường.

"ư...nhưng mà... duy vẫn cứng đấy thôi..."

duy chừng mắt nhìn xuống, nó có thể cảm nhận được con cặc thô to của mình đang cương tới tím ngắt sau lớp quần dày cộm, nó cười gằn.

"bị ăn đòn mà vẫn hư gớm nhỉ?"

nó kéo cả người quang anh về phía mình, ép cái mông đỏ hỏn đó ngồi lên đùi. tay thì siết lấy eo xinh, tay kia luồn ra trước nghịch ngợm con cặc bé bỏng hồng hào của người yêu, môi kề bên tai rít nhẹ từng hơi.

"bị đánh đến rỉ cả tinh luôn à?"

quang anh mím môi, cả người đỏ bừng, nhưng vẫn gật đầu thì thầm.

"ư...tại duy"

"trẻ hư thì phải bị phạt chứ"

"duy tha cho anh với" – quang anh rên nhẹ, người nhấp nhổm không yên.

duy ngồi khoanh chân, kéo thẳng em nhỏ vào lòng. hai tay nó kẹp chặt eo quang anh, để nguyên cái mông đỏ bừng áp sát lên đầu buồi to béo. vừa hít tóc em, vừa lầm bầm.

"vợ thương em thì đừng có giảm cân"

quang anh gục mặt vào lồng ngực ấm áp, đầu nhỏ run rẩy mấy hồi.

"thương duy mà..."

"thương hả?" – đức duy nhướng mày, thò hẳn cả bàn tay xuống giữa hai đùi em, miết nhẹ một cái — ướt đẫm.

"hoá ra thích bị đánh mông à? nước chảy dầm dề luôn này?"

quang anh rên khẽ, ngồi không yên, hai tay bấu vào bắp tay nó. ánh mắt liếc trộm như muốn khóc, mà cái người thì dính dấp run rẩy, nóng như phát sốt, hai đùi theo phản xạ khép chặt lại ép lấy bàn tay đầy gân của nó vào lồn múp.

"anh...không...ưm"

"mới có một tháng mà lồn đã thèm cu em đến phát khóc rồi à?"

nó đè quang anh xuống giường, ép mông em nhỏ vểnh lên, rồi cởi phăng cái quần mình đang mặc. dưới ánh đèn vàng mờ, cái khe nhỏ nhắn ướt nhẹp, run run mấp máy nhả nước từng đợt ướt đẫm cả bàn tay nó, như đang chờ cặc to bón tinh ngập ngụa sau chuỗi ngày cô đơn.

"địt mẹ, nước nôi lênh láng vãi lồn"

quang anh mím môi, mặt đỏ như máu, chôn mặt vào gối, thở gấp. đức duy ngồi giữa hai chân em, liếc nhìn cái khe nhỏ đang co giật, rồi luồn tay nhẹ nhàng, một ngón trơn tru trượt vào.

"ư... ưm..."

em nhỏ rên lên ngay lập tức, cả người siết lại.

"em đi tận một tháng...yêu có nhớ em không?"

"có ạ...hức"

nó cười thầm rồi không nói thêm lời nào, đút thêm ngón thứ hai, móc chậm rãi. tiếng nước lép nhép nhỏ nhẹ vang lên trong căn phòng yên tĩnh.

"a...ưm... từ từ... trướng anh.."

"trướng mà vẫn rên như đĩ"

duy khom người, môi cắn nhẹ vào gáy em nhỏ. mỗi câu rít ra là một cú ngoáy tay sâu, xoáy đúng chỗ khiến quang anh gồng cả người lại, rên như bị điểm huyệt.

"ư...aa... chậm..."

duy cười khẩy.

"mới có ngón tay mà kêu, tí nữa là cặc em thì sao hả vợ"

đức duy thè lưỡi liếm một đường từ cổ xuống xương quai xanh, vừa liếm vừa cười nham nhở.

"sau còn dám không nghe lời không hả quang anh?"

ngón tay lại trượt xuống, lần này không đâm ngay mà miết nhẹ bên ngoài lồn nhỏ đỏ ửng, sưng sưng, cứ co bóp như nghẹn ngào đòi được lấp đầy.

"dạng chân ra, nhanh" – giọng duy khàn đặc, thở mạnh, tay thì vỗ nhẹ vào mặt đùi quang anh như ra lệnh.

quang anh ngoan ngoãn rướn người, giang chân rộng thêm một chút nữa, hai đùi run như bị giật điện. nó cúi xuống, tặc lưỡi một cái.

"xinh vãi. đi một tháng mà cái lỗ này vẫn ngoan y như cũ..."

nó luồn lại hai ngón tay, đút vào thật nhẹ nhàng nhưng lần này không nhanh, mà từ tốn, sâu hoắm và trúng ngay điểm mẫn cảm rồi giữ nguyên bên trong, không móc. nó chỉ giữ đó, dí sát, áp mặt xuống người thương phì cười. quang anh không được thoả mãn liền khó chịu ưỡn hông đòi hỏi thêm.

"ư...móc đi duy...cho anh đi mà"

"thèm lắm à?"

quang anh gật đầu. mắt nhắm nghiền, miệng há to thở hổn hển làm nước dãi chảy hết xuống cần cổ thon thả, trông đĩ vãi lồn.

"muốn cái gì? nói rõ ra"

"muốn... muốn em đút vào..."

duy cười khẩy, hôn mạnh lên môi mồm một phát rõ kêu, hai ngón tay trong lỗ dâm cong lên ma sát lấy vách thịt mềm ẩm làm em nhỏ ré lên mấy tiếng.

"xin em đi"

"hức...duy...cho anh cặc...lồn thèm cặc duy...hức"

"địt mẹ con vợ dâm"

chợt nó rút ngón tay ra kêu một tiếng póc rõ to, ngậm lên miệng mút chùn chụt sạch sẽ mớ nước dâm nhễ nhại ở đầu ngón tay. rồi đặt đầu cặc dí sát vào lỗ, chỉ ấn nhẹ mà không đâm vào, cọ lấy cọ để ngoài mép lồn đỏ ửng. hai tay thì giữ chặt eo người nhỏ mà dí sát vào con cặc nóng bỏng dí rồi rít một hơi thật sâu.

"người teo tóp mà mông thì căng đét nhỉ, múp vãi cặc"

quang anh rên to như bị giật điện. chân co rút lại theo phản xạ, nhưng bị đức duy ghì xuống ngay lấp tức.

"không trốn. hôm nay mà anh còn xin tha,em địt gấp đôi"

vẫn chưa đút vào, nó cứ giữ đầu khấc ở đó, nóng hổi, đè lên lỗ dâm đã mềm nhũn, vừa dí vừa thở dồn. quang anh nấc lên mấy tiếng nhỏ xíu để lấy lòng người yêu, lỗ dâm nhả nước liên tục làm ướt bóng nhẫy đầu buồi to tròn như quả trứng.

"duy...hức...địt anh đi...nhanh lên mà"

"từ từ đã nào"

bỗng duy rụt người, tát mạnh một cái lên mông em nhỏ ra hiệu.

"ngửa người ra, nhìn em mà nói"

quang anh quay người, mắt đỏ hoe, tay run rẩy nắm lấy vai nó, thở như sắp hết hơi. em nhỏ nứng đến phát điên đây mà nó cứ trêu mãi thôi, nhịn ăn giảm cân có tí mà đã bắt nạt người ta rồi, đồ cu to khó ưa.

"hức...duy hong cho anh...hức...là anh cho thằng khá-"

"địt mẹ quang anh, bây giờ thì không ai cứu anh khỏi em được đâu"

________

duy vừa dứt lời, không cho em nhỏ kịp phản ứng, nó đã ấn mạnh hông, đẩy thẳng con cặc trướng to đến nổi đầy gân vào lút cán. đầu khấc to đùng lách qua khe lồn đang run rẩy, trượt vào tới tận gốc như mòn đường từ trước.

"ư...chậm...hức"

quang anh oằn người, hai tay níu chặt lưng nó, móng tay bấm vào da đến trắng bệch.

"đ-đau... từ từ...duy...hức"

"địt mẹ, thằng khác có chịch anh sướng như hoàng đức duy em không?"- duy nghiến răng chậc mấy tiếng, ghì mạnh người xuống, giữ im cặc bự bên trong, để quang anh cảm nhận rõ từng thớ gân dày dặn đang căng tràn trong lồn non nhễu nhạo dâm thuỷ. nó cúi xuống, liếm cổ anh như chó thèm xương, cắn mạnh lên xương quai xanh đến bật máu.

thằng nào đòi địt vợ bố mày thì đợi chim to hơn bố đi rồi tính nhé.

"con vợ bót vãi...lồn chảy nước như cái vòi luôn ạ"

nó rút ra gần hết, chừa lại mỗi đầu khấc rồi lại đâm vào phát nữa thật mạnh, chôn sâu cặc to trong cái lồn múp míp của quang anh.

"ư...-aa... dừng chút..." - quang anh rên rỉ đến khàn cả cổ, hai mắt nhòe nước. nhưng mông vẫn tự động nhấc lên theo từng cú nắc mãnh liệt của người yêu.

duy cười khẩy, mắt đỏ hoe đầy tơ máu, mồ hôi rịn trên trán.

"mới có mấy cái mà ướt hết rồi. định đút nước cho cặc em ăn no luôn à"

rồi nó bắt đầu tăng tốc, địt thật sâu thật mạnh, lồn tơ siết chặt cặc nó như hàng ngàn cái miệng nhỏ đang quấn quýt bú mút để lấy lòng. mỗi cú thúc là một tiếng bạch bạch dơ dáy vang vọng khắp phòng. tiếng da thịt va chạm, tiếng nước dâm lép nhép, tiếng rên rỉ của người nhỏ.

"t-ừ... từ từ... tr-trướng...duy ơi"

"rõ là anh đang ăn ngon lắm mà"

đức duy đẩy hông nhanh hơn. tay nó ghì chặt eo thon, người dí sát, mồ hôi táp vào nhau nóng hầm hập. nó cúi xuống cắn tai quang anh, thì thầm với cái giọng trầm khàn vốn có.

"anh có khóc đến ngất thì cũng chẳng được tha đâu, chổng cái mông cao lên"

quang anh bật khóc sướt mướt, không phải vì đau, mà vì sướng tới mức không biết làm gì ngoài rên và ưỡn ẹo. mỗi cú thúc của nó như sâu tới tận tâm can, đè ép lên từng thớ thịt đỏ trong cái lồn non dâm đãng, lỗ lồn co bóp mãnh liệt, mông nhỏ giật giật còn tay xinh thì chỉ biết bám chặt vào vai nó để trụ vững.

"duy...đụ mạnh nữa...ưm"

căn phòng mờ đèn, chỉ có tiếng thở dốc, tiếng giường gỗ kẽo kẹt theo nhịp không chút nhân nhượng. quang anh bị đè nghiêng ra giường, má áp lên gối, hai tay run run bám chặt lấy ga giường như bấu víu lấy một tia tỉnh táo cuối cùng. đức duy thì vẫn hùng hục cày cuốc trên thân ảnh nhỏ bé từ phía sau, vẫn chắc tay, chắc hông, chắc từng cú dập như trút oán cả tháng trời.

"thở kiểu gì đấy vợ?" - nó ghé sát, lưỡi liếm lên vành tai, giọng trầm khàn.

"mới có ba hiệp thôi mà đã mệt rồi?"

quang anh không trả lời được. chỉ biết cong người chịu trận, môi hé ra mà không rên nổi nữa. tim đập dồn dập theo từng cú nắc hông, lỗ dâm như biết nghe lời, cứ khít lại rồi mở ra, xối lên đầu khấc mấy cỗ nước dâm mằn mặn ngai ngái. duy cười khẩy, rút cặc ra một chút rồi bế bổng người em dậy, quấn hai chân em sát vào eo rồi lại dập cặc vào cái lồn xinh xắn đã sưng đỏ sau mấy tiếng đồng hồ bị địt đến nát bấy.

nó ép lưng em vào tường lạnh, chân vắt cao, mặt đối mặt. nhìn người yêu mắt đỏ hoe, tóc bết dính mồ hôi, mắt trợn ngược chịu đựng từng cú thúc sâu hoắm của mình thì thoả mãn vô cùng.

"quang anh có biết...cả tháng qua tao đã phải thủ dâm bao nhiêu lần vì nhớ anh không?"

âm thanh ướt át vang vọng cả căn phòng như mưa đêm đập vào cửa kính. quang anh lúc này không còn đủ tỉnh táo biết mình là ai, chỉ thấy từng cú dập vào là từng đợt sóng trào lên bụng dưới, xộc lên ngực, bật khỏi cổ họng thành tiếng nấc. duy vẫn không ngừng lại, nó vừa thúc vừa cười trừ, giọng trầm thấp nhưng vẫn trêu ngươi.

"tao mang theo mấy cái quần lót của anh cho đỡ nhớ đấy"

quang anh bật khóc nhẹ, lắc đầu như cầu xin, nhưng đôi chân vẫn quấn lấy eo nó không buông. bàn tay duy luồn ra sau gáy quang anh, kéo em vào đợt môi lưỡi triền miên khác, hai thân thể ướt đẫm quấn lấy nhau không rời.

quang anh không còn biết mình rên kiểu gì nữa. người thì mềm nhũn, mắt mở không nổi, miệng chỉ biết hé ra gào thét tên người yêu. mỗi cú đẩy sâu của nó giờ giống như đang ép linh hồn mình ra khỏi xác, từng nhịp một. lồn nhỏ xả nước dâm như lũ, chảy tòng tòng xuống dưới nền nhà, cặc xinh xuất tinh nhiều đến ỉu xìu, tinh trùng nhễu nhão nhớp nháp rơi xuống nơi giao hợp của hai đứa.

"a... duy... đừng...nữa... a..." - tiếng em nhỏ dần, như gió lướt qua khe cửa.

duy dừng lại nửa giây. ánh mắt nó nhìn xuống người yêu gầy gò nhưng cứng cáp giờ như sắp hóa lỏng trên tay mình. trán lấm tấm mồ hôi, hai má đỏ ửng, thân nhiệt tăng vọt nhưng hơi thở thì yếu ớt như sắp tan biến. chim nhỏ run bần bật chảy nước tiểu vàng khè xè xè làm người nó càng hứng lên trông thấy. nó mê điên cái cảnh người yêu nhỏ xinh bị địt đến đái lên người nó, phát rồ luôn đây này.

"ê... quang anh?" - nó gọi, lay nhẹ vai nhưng em nhỏ không đáp.

tim nó hụt một nhịp. nhưng rồi thấy lồng ngực kia vẫn phập phồng, dù yếu ớt, mắt vẫn hơi mở. nó đã định dừng lại nhưng lồn nhỏ lại siết chặt như không muốn rời xa cặc bự. duy cười cợt, cái điệu cười nửa xót xa nửa biến thái.

"dâm thật chứ..." - nó liếm môi, rút ra chậm rãi rồi thúc hông thêm lần nữa, đầu khấc nằm trọn trong cái lỗ đầy nước.

"đã phạt anh xong đâu mà dám ngất?"

câu nào rít ra là như một cú ép sát. nó chịch mạnh bạo bằng cả sự nhung nhớ lẫn đói khát của một thằng trai trẻ đã đợi hơn 30 ngày để lại được úp mặt vào lồn xinh của người yêu.

duy cúi sát, hôn lên trán ướt đẫm mồ hôi của quang anh. người yêu vẫn bất động, nhưng lỗ dâm vẫn khít, vẫn mút chặt lấy thân gậy của nó, vẫn như biết mình đang bị lấp đầy bởi chính người đã trói mình vào bằng ánh mắt và ngón tay.

"ngủ đi"- nó thì thầm, đẩy thêm một lần nữa rồi rút ra hẳn, ôm cả người em nhỏ lại như gối tựa, áp sát vào ngực, dương vật cứng như đá lại một lần nữa ra vào trong lỗ dâm nhạy cảm.

"chịch anh đến khi tỉnh thì thôi nhé"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co