Truyen3h.Co

Beakjang Vô Tri

4

dao24495

Hai giờ sáng, Baek Do Yi xuất hiện trước cửa nhà Se Mi, trên tay cầm một hộp quà nho nhỏ. Chi Jung đậu xe trong góc khuất quan sát mẹ từ xa, phòng trường hợp chị Se Mi nhất quyết nhốt mẹ bên ngoài thì cậu còn đưa mẹ về được.

Trực giác của Baek Do Yi được rèn luyện chốn thương trường bao năm đúng là không phải người thường có thể so sánh. Jang Se Mi ôm trái tim muốn nhảy khỏi lồng ngực lái xe chạy trối chết về nhà đến tận bây giờ vẫn chưa hết xuyến xao trong lòng. Sau những giây phút ấy là khoảng lặng mịt mờ, cô như kẻ hành khất lang thang chốn hoang mạc khô cạn, may mắn tìm được chút ngụm nước mát rồi lại quay quắt chẳng biết đi đâu.

Jang Se Mi thầm chế nhạo bản thân yếu đuối, không chút tiền đồ, chỉ cần Baek Do Yi vẫy tay, vuốt ve ba cái là cô lại sung sướng vây quanh chân bà. Cô lại tìm đến rượu để làm tê liệt bản thân. Cô thật sự không muốn bản thân như một con chó để người khác xoay vòng. Có lẽ đây là hình phạt của chúa dành cho kẻ đã trót lỡ đem tim mình trao cho con quỷ nằm ngoài vòng luân thường đạo lí, mãi mãi cũng không thể quay đầu, không thể dứt bỏ. Hình phạt cho kẻ từng cố chấp theo đuổi thứ tình cảm sai trái ấy chính là cả đời phải ngụp lặn trong chính cái tình ấy sao?

Có lẽ cô không nên quay về hàn quốc, không nên gặp lại người ấy. Đến cuối cùng cũng do cô muốn gặp lại Baek Do Yi nên mới viện cớ muốn về làm thủ tục ly hôn với Chi Gang mà thôi. Chẳng lẽ với quyền lực của ba mình mà không thể giải quyết tờ giấy mỏng manh đó hay sao?

Xung quanh sàn nhà la liệt đủ loại rượu. Khi Baek Do Yi bấm chuông, Se Mi không còn đủ tỉnh táo để phòng vệ cho mình, chỉ mở cửa theo bản năng.

Baek Do Yi sửng sốt nhìn cô say khướt, loạng choạng đứng không vững, gương mặt lấm lem nước mắt. Thấy cô sắp ngã, bà nhanh chóng bước đến dìu cô vào nhà. Khung cảnh hoang tàn ở phòng khách làm bà may mắn khi quyết định tìm cô ngay hôm nay, nếu không có lẽ cô sẽ nhập viện vì ngộ độc rượu mất.

- Sao người lại đến đây? Tôi không muốn nhìn thấy người nữa, người về đi... Hức...- Se Mi ngồi hẳn xuống sàn nhà, tay ôm khư khư chai rượu, lèm bèm đuổi bà đi

Do Yi có chút tủi thân. Ôm hộp nhẫn không biết phải làm sao. Cuối cùng, bà ngậm ngùi bỏ chiếc hộp lên bàn, lại dìu cô vào giường, chăm sóc và thay đồ cho cô. Xong xuôi, bà cũng kiệt sức vì chạy đôn chạy đáo, lại còn chăm cho con sâu rượu. Trời cũng sắp sáng, bà quá mệt để đi tìm một phòng khác, cũng không muốn rời xa Se Mi, chăm sóc em mệt như vậy, chẳng phải nên cho tôi ôm một chút hay sao?

Đã 9 giờ sáng, thư kí không thấy Se Mi đi làm bèn gọi cho cô. Số rượu hôm qua Se Mi uống tất nhiên vẫn còn trong người, mơ màng dặn dò thư kí xong cô lại ôm "gối" ngủ tiếp. Nhưng "gối ôm" hôm nay sao lại nặng như thế? Thầm nghĩ có lẽ nên thay loại khác nhẹ hơn thì cô chợt nhận ra không những nặng, mà còn mềm, ấm áp, biết cử động trong lòng cô. Mở to mắt nhìn xuống thì thấy Baek Do Yi đang ngang nhiên vùi mặt vào nơi mềm mại của mình, một tay còn đặt lên chưa thỏa mãn mà bóp trong vô thức.

*rầm*....

Chủ tịch Baek Do Yi hơn 70 tuổi lần đầu tiên trong đời bị gọi tỉnh một cách "tình cảm" như thế. Cái mông tiếp đất một cách nồng nhiệt làm bà đau điếng, có lẽ bà sẽ đi khám bác sĩ sau khi ăn sáng do Se Mi làm nhỉ?

Se Mi cũng tỉnh hẳn rượu, vội lao xuống giường kiểm tra bà có sao không.

- Con xin lỗi, con chưa tỉnh rượu nên hành động không chút suy nghĩ, con sẽ đưa người đi khám bác sĩ ngay.- cô lo lắng lật áo Do Yi kiểm tra xem có vết thương hay không, không chú ý người kia ngượng ngùng như thế nào.

-*khụ* chắc là không sao đâu, không cần quá lo lắng, cũng do ta vô lễ, con phản ứng như vậy cũng theo lẽ thường, nếu con không như thế sẽ rất đáng lo đấy.- bà cúi mặt xấu hổ thỏ thẻ, câu cuối còn nhẹ nhàng nguýt mắt nhìn Se Mi. Se Mi đứng hình nhìn bà, mặt đỏ lên trông thấy, chậm rãi đỡ bà ngồi lên giường rồi chỉnh sửa trang phục ngay ngắn.

Bầu không khí sượng sùng, lấp lóe chút màu hồng tình yêu. Hai con người là tinh anh chốn thương trường , tự tin làm chủ mọi buổi tiệc trang trọng, khéo léo giao tiếp bất kể kẻ đó là đối thủ của mình nay lại bối rối không biết nói với nhau câu nào, chả biết phải làm gì tiếp theo.

- Con đi chuẩn bị bữa sáng, người dùng bữa rồi hẳn về.- Se Mi là người chịu không nổi trước tiên, cô quay lưng đi một mạch khỏi phòng. Baek Do Yi bối rối ngồi cười ngốc nghếch, chợt nhớ đến hộp nhẫn bà vội chạy ra phòng mở lên xem có còn nguyên vẹn hay không, đều tại Se Mi tối hôm qua không để cho bà rảnh tay chút nào.

May mắn là không sao, lúc chọn nguyên liệu bà nghĩ đến khả năng có thể bị Se Mi cho "ăn hành" nên cũng chọn loại đặc thù một chút, sẽ không bị tan chảy quá nhanh. Nhưng Baek Do Yi bỗng nhiên sợ hãi, không biết phải nói như thế nào với Se Mi, dũng khí ngày hôm qua cũng biến mất.

Jang Se Mi trông thấy Do Yi hốt hoảng chạy vội như thế cũng ra xem có chuyện gì thì thấy bà ôm một hộp nhẫn đứng ngây ngốc giữa nhà. Cô không hiểu, cũng không dám hiểu tại sao Baek Do Yi lại xuất hiện và qua đêm tại nhà mình, còn mang theo hộp nhẫn. Nhưng trái tim của cô vẫn rộn ràng hoan ca, và lý trí lại réo lên từng hồi ức khiến cô sợ hãi.

Jang Se Mi bỗng nhiên cảm thấy mệt mỏi. Cũng gần nửa đời người cô xem chúng chiến đấu với nhau. Dẫu cô muốn lý trí chiến thắng nhưng sức mạnh của trái tim thì không một đấng thần linh nào có thể hạ gục. Cô nghĩ mình nên dừng cuộc chiến này lại ngày hôm nay. Jang Se Mi là Jang Se Mi, sẽ không vì bất cứ một ai mà sống, càng không quỵ lụy vì ai nữa cả. Những vấn vương của nửa đời trước cô cũng đã dùng hết dũng khí của đời này để theo đuổi, đoạn cuối cuộc đời cô chỉ mong bình yên ôm lấy đoạn tình cảm này xuống mồ yên nghỉ.

- Baek Do Yi, nói chuyện với em một lát đi.-Jang Se Mi bỗng nhiên thay đổi cách xưng hô, dẫu sao thì cũng không phải là mẹ chồng nàng dâu nữa rồi.

Do Yi rùng mình, chậm rãi ngồi xuống chờ đợi phán quyết từ người thống trị trái tim mình.

- có lẽ em hiểu lí do người xuất hiện tại đây rồi nhỉ? Người muốn bày tỏ tình cảm của người cho em thấy đúng không?- Jang Se Mi nói với giọng điệu tươi vui, làm giảm áp lực bầu không khí, cô thậm chí còn mỉm cười nhẹ nhàng với bà.

Baek Do Yi gật đầu, cúi mặt xuống hơi e lệ, không dám nhìn thẳng mặt cô.

- Em hiểu, mỗi hành động của người trong thời gian qua khiến em hiểu em đã thành công bước vào trái tim người. Em cũng đã được người ôm. Nhưng Baek Do Yi à, giây phút em hiểu tình cảm của người em cũng không vui mừng như mình đã từng mơ ước. Có lẽ là do đánh đổi quá nhiều chăng? Em thừa nhận em vẫn còn tình cảm với người, em chưa bao giờ hết yêu Baek Do Yi. Nhưng em cũng nhận ra tình yêu không phải là tất cả. Em đã quá ích kỉ, miệng thì bảo là yêu người nhưng em chưa thật sự để tâm đến cảm xúc của người trong ngần ấy thời gian làm con dâu. Khi chưa thổ lộ tình cảm, em mặc sức chà đạp tấm lòng của người. Sau khi bộc lộ tình cảm rồi, em cũng vẫn cứng đầu làm đủ mọi việc phiền hà đến người. Cho đến khi cậu ta xuất hiện.

Nói đến đây, Se Mi ngập ngừng, thật sự không muốn nhớ lại chút nào. Còn Baek Do Yi đã rơi lệ từ bao giờ. Giọng Se Mi cứ khàn khàn, ngày một nghẹn ngào theo dòng kỉ niệm của cả hai. Hít một hơi sâu, trấn an cảm xúc của mình, cô nói tiếp:

- Em đã rất hoảng sợ, em trông thấy người cười vui vẻ bên cậu ta, trông thấy một Baek Do Yi xa lạ.

- Không, Se Mi... Em nghe tôi nói...

- Người nghe em nói... Em không có ý oán hận, em chỉ là... Nhận ra Baek Do Yi cũng là một người đàn bà...thích có một bờ vai rắn rỏi, một lồng ngực rộng lớn. Em đã rất tuyệt vọng vào những ngày đó. Rồi em buông tay, em ra đi với lòng thù hằn, ghen ghét. Sau đó em càng nỗ lực hơn gấp trăm lần chỉ để ngày trở về trông mình thật hoàn mỹ, để chị nhận ra người mà chị chọn thảm hại như thế nào so với em. Lòng đố kỵ trong em che mờ đi tất cả. Em nói mình yêu chị nhưng em cũng mặc kệ chị khóc lóc đến kiệt quệ. Có lẽ chị nói đúng... Tình yêu của em nên đem cho chó ăn thì hơn...- Se Mi cười tự giễu.

- Cho đến giây phút này em vẫn chưa bao giờ ngừng yêu chị, ngày hôm nay như thế này em đã rất hạnh phúc... Cho nên là... Baek Do Yi, em không mong cầu gì hơn. Em hiểu chị cũng chỉ là nhất thời chạy theo những giây phút xúc động, hoặc là tiếc nuối, ân hận... Em không muốn chị đi vào con đường em từng đi... Ngày hôm nay tất cả mọi người đều sống hạnh phúc, sống rất ổn... Đừng phá vỡ nó được không? Em hiểu chị xem trọng gia đình như thế nào... Một mình em phá nát nó là đủ rồi... Cả chị và em đều thấy Chi Gang và Deung Myung đau khổ như thế nào mà...- Se Mi khẩn thiết van nài Baek Do Yi, xin bà quay trở lại, chấp nhận cuộc sống hiện tại là hơn.

Hộp nhẫn trong tay rơi xuống, chiếc nhẫn bể tan nát như trái tim Baek Do Yi lúc này. Trước là bà cố gắng làm cho Se Mi đoạn tuyệt tâm ý, quay về với gia đình nhưng sai cách. Hôm nay Se Mi buông lời van xin bà hãy chấp nhận cuộc sống hiện tại nhưng đầy dịu dàng.

Khẽ hít một hơi, Se Mi đứng dậy vòng ra sau ôm nhẹ bà.

- Tuy vậy, em sẽ không trốn tránh nữa. Không để người buồn lòng nữa. Chúng ta không thể ở bên cạnh nhau theo cách này thì vẫn có thể ở cạnh nhau theo cách khác mà đúng không? Không biết chủ tịch Baek đây có chấp nhận em làm bạn tâm giao của người hay không nhỉ? Em nghĩ em khá phù hợp để cho người tâm sự lúc cần đấy.

Baek Do Yi không biết nói gì, chỉ có thể xoay người ôm lấy cô thật chặt. Khóc như chưa bao giờ khóc trên đời.

Em bảo tôi phải làm sao đây hả Se Mi? Tôi đã rất yêu em. Rất muốn em ở bên mình, tháng ngày sau hai mái đầu kề cạnh, tôi muốn em nắm tay vào giây phút cuối cùng. Nhưng em bảo tôi dừng lại. Biết làm sao với khúc ruột thân tình... Thật sự không thể đến với nhau sao, Se Mi của tôi...

--------
E hèm.... Tôi viết tới đây cũng không biết mình viết cái gì nữa... Chỉ để trôi theo dòng cảm xúc rồi viết vậy thôi... Mọi người thấy hoang mang quá thì... Thì là vậy đó... Cũng không biết có nên kết ở đây không nữa...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co