18
*ting ting*
Freen đang trên đường về.
Là tin nhắn từ điện thoại Yuna, là tên bảo vệ ở công ty Freen đã nhắn cho cô, cô đã mua đứt tên bảo vệ đó cho kế hoạch lần này của mình.
Yuna đọc dòng tin nhắn rồi ngẩng mặt lên nhìn chị.
Becky đang rất lo lắng, chị ấy cứ ngồi đấy mà bóp lấy từng ngón tay mình.
“Becky !! Freen sắp trở về rồi”. Yuna đi đến ngồi bên cạnh, cô nói với giọng điệu có vẻ khẩn trương.
Becky nhắm chặt mắt suy nghĩ.
Phải thế nào đây ?
Có nên tiếp tục làm theo kế hoạch không ?
Nhưng nếu như không thì mình lại phải tiếp tục mối tình đau khổ này.
Không được, mình không muốn phải khổ sở nữa, mình đã đau buồn quá nhiều.
“Em làm đi”. Becky nhìn Yuna bằng ánh mắt đầy kiên quyết.
Yuna gật đầu với chị, cả hai cùng vào phòng ngủ.
Cô vào sau nhẹ nhàng đóng cửa. Becky đã ngồi xuống giường, cô chống hai tay rũ rượi gục mặt xuống.
Mình sắp phải làm chuyện có lỗi với Freen.
Nhưng sao phải mãi nghĩ cho chị ấy.
Chị ấy cũng đã ngủ với Andrew còn gì.
Chị làm được thì tôi cũng làm được.
Yuna đứng đó nhìn chị một lúc, cô cảm nhận được nổi đau hiện lên trên gương mặt chị. Nhưng thời gian không cho phép nếu cứ mãi chần chừ như thế sẽ hỏng kế hoạch mất.
“Becky !!”. Cô khẽ cất tiếng gọi chị.
“Chị biết rồi”. Không để cho Yuna kịp nói, Becky dứt khoác đứng lên tiến đến chỗ em, đứng trước mặt Yuna.
“Chị phải làm gì đây ?”
Yuna nở một nụ cười nhẹ tênh rồi nằm xuống giường.
“Hôn em đi”
Becky lại chần chừ... nhưng cuối cùng cũng phải đồng ý. Cô tiến lại gần Yuna, trườn lên phía trên em.
“Hôn ở đây này”. Yuna chỉ tay vào chiếc cổ trắng ngần.
“Em muốn có vài dấu đỏ”
Becky ngoan ngoãn gật đầu, Yuna đang mặc trên mình chiếc áo sơ mi, muốn hôn ở cổ thì có hơi khó một chút. Cô chủ động đưa tay lên gỡ một nửa hàng cúc áo rồi dừng lại.
“Gỡ hết đi, dù sao cũng phải cởi”. Yuna thì thào vào tai chị.
Becky lại một lần nữa ngoan ngoãn làm theo, cô gỡ hết hàng cúc áo, vội kéo vạt áo sang hai bên.
Cô không dám nhìn những thứ đang hiện ra trước mắt mình, phải cố gắng làm nhanh cho xong.
Becky nhanh chóng hôn lên cổ Yuna, mút lấy nó tạo thành một vài dấu đỏ như ý em muốn. Xong việc cô liền đứng nhanh dậy. Thật xin lỗi Yuna nhưng chẳng có một tí cảm giác gì.
Yuna mỉm cười vì hành động gấp rút ấy, em ngồi dậy cởi luôn chiếc áo sơ mi ra khỏi người.
Becky giậy mình xoay lưng lại, thật sự cô không muốn nhìn thấy bất cứ thứ gì trên cơ thể Yuna.... vì như thế sẽ có lỗi với Freen.
Một lần nữa cô lại nghĩ cho chị.
Yuna tiếp tục cởi luôn chiếc váy ngắn, chiếc áo bra và cả chiếc quần nhỏ.
“Nếu không muốn nhìn thì có thể nhắm mắt lại”. Em thì thầm vào phía sau gáy Becky làm chị rùng mình.
Becky không biết sao lại cảm thấy sợ hãi, cô chạy nhanh vào phòng tắm đóng chặt cửa.
Yuna bật cười. Becky thật ngốc, đồ ăn dâng tận miệng mà còn chẳng thèm nhìn.. thì lấy gì chịu ăn. Em thì có thua Freen ở điểm nào chứ, thậm chí còn thấy mình ngon hơn chị ta rất nhiều.
Yuna đi ra phòng khách quăng áo, váy tứ tung mỗi nơi một thứ, cứ như nơi này vừa diễn ra một cuộc ân ái mãnh liệt.
Đứng cười mãn nguyện rồi trở lại vào trong.
Becky vẫn chưa chịu ra ngoài, nhìn xuống body nuột nà của bản thân.
Em có xấu xí đâu mà Becky lại sợ đến như thế.
Yuna trèo lên giường, em nằm đắp chăn lại rồi nói to cho Becky nghe.
“Em lên giường rồi, chị ra ngoài đi, sẽ không nhìn thấy gì đâu”
2 3p sau mới thấy Becky rụt rè he hé cửa. Becky phải chắc chắn rằng Yuna đã lên giường và đắp chăn kĩ càng thì mới dám bước hẳn ra ngoài.
“Bộ em xấu lắm hả ?”. Yuna hỏi với giọng điệu đầy sự giận dỗi.
“Kh...không !! Chỉ là không phải người yêu của nhau nên không thể nhìn”. Becky ngây ngô nghĩ điều gì trong đầu liền nói ra ngay.
“Chị đúng là đồ ngốc”
“Chị ra ngoài đi, khi nào Freen về đến thì giả vờ như ngăn cản chị ấy, không cho chị ta vào đây. Hãy nghĩ là chị đang diễn một vai diễn ngoại tình, cứ làm theo những điều hôm qua em dặn, đừng phá hỏng kế hoạch của em”
Becky buồn bã gật đầu rồi xoay lưng ra ngoài.
“Nè chị làm cho đầu tóc, quần áo nhìn xộc xệch một tí đi, như vậy mới giống”. Yuna nói thêm một câu.
Becky lại gật đầu, cô ra ngoài chờ đợi.
Yuna một mình ở trong căn phòng lạ lẫm này...trong đầu lại bắt đầu hiện lên hàng đống suy nghĩ. Cô đang nằm trên giường của họ, trong phòng của họ, liếc nhìn lên chiếc tủ bên cạnh, cầm lấy khung hình của hai người, họ thật sự đã rất vui vẻ.
Họ rất đẹp đôi.
Đây là mối tình đầu tiên của Freen, cũng là lần đầu mình thấy Freen biết yêu một người, biết hạnh phúc là thế nào. Vậy mà... mình đang chính tay phá vỡ hạnh phúc của chị ấy.
Mình làm thế có quá đáng không ?
Có.
Rất quá đáng.
Freen đã từng là người bạn thân nhất của mình thế mà giờ đây mình lại làm những điều tồi tệ này chỉ vì đồ ngốc Becky Armstrong.
Becky có gì để mình phải giành giật với chị ấy như thế cơ chứ ?
Nhưng rõ ràng mình là người thích Becky trước cơ mà. Là Freen đã cướp Becky của mình cơ mà.
Sao lại vì Becky, vì thứ tình yêu mù quáng này mà mình trở mặt thành một con người khác hoàn toàn thế ? Một con người mình chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành, một kẻ thứ ba, kẻ chen chân vào tình yêu của họ, kẻ mưu mô, thủ đoạn khiến họ chia tay, kẻ khiến họ rơi vào tình cảnh khốn khổ.
Làm như thế thì có chắc là mình sẽ có được tình cảm của Becky không ? Có chắc là mình sẽ vui, mình sẽ hạnh phúc không ? Hay lại ép buộc Becky phải yêu mình rồi cuối cùng.
Nhận lại được điều gì ?
Cô chợt nghĩ đến.
Freeda.
Chị ấy đã theo đuổi cô suốt mấy năm qua...thế mà cô vẫn không thèm để tâm đến chị ấy. Sau buổi gặp cuối cùng với Freeda, cô không nhìn thấy chị ấy nữa, chị ấy cũng không liên lạc với cô, cũng không đi tìm cô, làm phiền cô như lúc trước. Cô thì mãi lo chạy theo kế hoạch của bản thân mà cũng chẳng bận tâm đến việc chị biến mất.
...
Về phía Becky, cô uể oải trở ra phòng khách, ngồi xuống ghế sofa... rồi cũng như Yuna, cô bắt đầu bị vằn vặt bởi những suy nghĩ.
Freen...chị ấy chắc sẽ giận mình lắm.
Chị ấy chắc sẽ rất đau lòng.
Chắc chị sẽ khóc.
Sẽ không ngừng khóc .
Nghĩ đến hình ảnh Freen ngồi khóc nức nở, trong lòng cô lại thấy đau nhói.
Mình không muốn thấy chị khóc, không muốn chị nhìn thấy cảnh tượng người yêu mình ân ái cùng người khác trong chính ngôi nhà của mình, chính ngôi nhà mà chị chung sống cùng mình suốt những ngày tháng qua, chính ngay chiếc giường mà cả hai đã từng ngủ cạnh, từng có với nhau những khoảnh khắc hạnh phúc, cảm giác đó chắc sẽ kinh khủng lắm, mình sợ chị sẽ không chịu nỗi.
Nhưng
Nghĩ lại những điều Freen đã làm với mình xem, Yuna từng nói Freen cho tiền mình vì xem mình như một kẻ nghèo hèn, chị ấy vì không muốn đi cùng một kẻ ngốc nghếch, quê mùa như mình nên mới muốn mình thay đổi vẻ bên ngoài, chị muốn mình phải làm theo lời chị thì mới xứng đáng để đứng cạnh chị. Freen còn nói dối mình, còn ngủ cùng với người khác.
Một mớ suy nghĩ mâu thuẫn cứ chạy lòng vòng trong trí óc.
Mình phải làm sao đây ?
Một nửa muốn tiếp tục, một nửa muốn dừng lại.
Mà hình như
Nửa muốn dừng lại bây giờ lại có phần hơn nó đang lấn dần sang phần còn lại là nó đang chiếm lấy phần còn lại.
Không được rồi.
Phải dừng lại thôi.
Mình yêu Freen, tình yêu của mình lớn hơn những nỗi hờn trách đó. Bao nhiêu đó cũng không sao, mình có thể chịu đựng, có thể bỏ qua hết. Mình không thể đứng nhìn Freen đau khổ, mình tin chị ít ra cũng có một chút yêu mình mà.
Becky đứng phắt dậy gom lại hết áo váy của Yuna rồi chạy nhanh vào phòng mình.
“Yuna à ! Chị không muốn làm nữa, dừng lại đi”
Yuna ngẩng mặt lên nhìn chị.
“Sao thế ?”
“Chị muốn dừng lại, chị không muốn nhìn thấy Freen khóc, chị không muốn chị ấy đau khổ, chị sợ điều đó lắm Yuna à, làm ơn dừng lại đi”. Giọng Becky nói như sắp khóc.
“Đến tận bây giờ...thì điều duy nhất chị sợ vẫn là Freen sẽ đau khổ sao ?”
Becky gật đầu liên tục.
“Những điều mà Freen làm với chị, không sao cả, chị có thể bỏ qua hết, chị có thể chịu đựng được”
Cô đặt áo váy trên tay mình lên giường.
“Em nhanh mặc vào đi”
“Chị ngốc thật”
Yuna lặng người nhìn chị một lúc.
Cô là lại đang phải suy nghĩ, cô phải từ bỏ kế hoạch này sao ? Kế hoạch cô đã gầy công thực hiện suốt mấy ngày qua chỉ để đến được hôm nay, đến được bước đi cuối cùng này thì lại phải dừng lại sao ?
...
Người bạn thân của cô.
Freen.
...
Becky Armstrong.
...
Chần chừ một lúc cuối cùng Yuna cũng đã quyết định.
“Mình dừng lại thôi”
___
“Em nhanh mặc vào đi”
*cạch*
Là tiếng mở cửa.
Becky giật thót.
“Làm sao đây ? Freen về rồi”
Yuna hoảng loạn, cô cũng chẳng biết phải làm thế nào.
“Becky !! Chị tìm cách đưa Freen ra khỏi nhà đi”
Yuna nói rồi nhanh chóng ngồi dậy ôm đống quần áo của mình chạy vào phòng tắm.
Becky xoay người lại phía cửa, nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu lấy lại bình tĩnh.
Nhưng chưa kịp vặn khóa cửa ra ngoài, Freen nhanh hơn đã bước vào trong.
Becky lo sợ nhìn chị.
“Fre...Freen chị về rồi hả ?”. Cô hơi ngập ngừng.
Freen không nói gì, chị lách người sang một bên rồi đi đến tủ quần áo.
“Freen à em đói rồi chúng ta đi ăn gì đó đi”
Becky đi đến ôm chị từ phía sau, cố gắng ngăn chị lại không cho chị mở tủ, vì tất cả quần áo của chị cô đã gom vào vali và cho ra hết ngoài góc cửa.
“Tôi không đói”. Freen dứt khoác đẩy em ra.
“Chị...”
Không kịp để Becky nói nữa, Freen chen ngang, chị cố tình nói to.
“Không cần phải trốn nữa, ra ngoài đi”
“Chị...chị nói gì vậy Freen ?”. Becky bất ngờ hỏi với thái độ của kẻ bị bắt quả tang.
“Tôi nói gì sao ? Tôi mới là người phải hỏi chứ. Và câu hỏi của tôi là EM VÀ Yuna Jane đang làm gì ở trong căn phòng này ? HẢ ?”. Freen nói càng về sau càng lớn giọng, chị gằng mạnh, nước mắt chị cũng vội rơi theo từng câu chữ.
“Fre....Freen không...không phải như chị nghĩ đâu”. Becky biết đã bị chị phát hiện, vội vàng nắm tay chị lại.
Nhưng làm sao Freen biết được chứ ?
“Không phải như tôi nghĩ thì là như thế nào ?”
Freen đẩy mạnh em ra, không cần phải đợi Yuna ra ngoài, chị đi đến phòng tắm vặn khóa cửa.
Đúng thật là cửa vẫn chưa kịp khóa. Cửa vừa được mở thì Yuna cũng đã đứng sẵn ở đấy.
Thứ Freen nhìn thấy đầu tiên không phải là gương mặt lo lắng hay sợ sệt của em mà là những vết đỏ tím trên chiếc cổ trắng ngần ấy.
Hứ.
Còn gì để chối nữa.
*chát*
“Đồ khốn”
Freen vung tay tát mạnh vào mặt Yuna.
“Freen”. Becky chạy đến nắm tay chị ngăn lại.
“Không phải như thế đâu Freen”
“Bênh sao ? Không phải như thế sao ?”
“Không phải như thế thì mấy vết đỏ trên cổ cô ta là gì ? Không phải như thế thì vali đồ của tôi ở ngoài cửa là gì ?”
“Không phải là các người đã lên sẵn kế hoạch sao ? Ân ái trong nhà tôi....à không là nhà của em mới đúng chứ, rồi thế nào...đuổi cổ tôi ra khỏi đây sao”. Freen đau đớn đến tim cũng thắt lại.
Becky nắm chặt tay chị hơn.
“Freen à em...”
“Bỏ ra !! Đừng đụng bàn tay dơ bẩn của em vào tay tôi”. Freen cố gắng vung mạnh.
“Tôi nghĩ là đồ ngốc như em sẽ chẳng bao giờ biết phản bội, vậy mà....”. Cổ họng nàng đau quá.
“Becky không phản bội chị”. Yuna từ nảy giờ mới lên tiếng.
“Im đi Yuna Jane !! Tại sao tôi có thể làm bạn với cô suốt mấy năm qua chứ ? Lúc nào cũng tỏ ra mình là cái thể loại ngoan hiền, thế mà sao hả.... Tôi đã làm gì sai với cô sao ? Sao lại đối xử với tôi như thế ?”
“Tôi nghĩ Becky Armstrong sẽ không bao giờ rời bỏ tôi. Hứ..nào ngờ được lũ các người lại đâm sau lưng tôi một nhát, lũ khốn khiếp”
“Chị nói xong chưa ? Xong rồi thì nghe em giải thích đã”
“Không cần. Tôi không cần nghe thêm những lời dối trá bẩn thỉu nào từ cô”
“Freen à nghe em nói này....”. Becky nhăn nhó.
Cô phải làm thế nào để Freen chịu lắng nghe mình giải thích đây.
*chát*
Freen không kiềm chế được, chị đã đánh em.
“Im đi. Em cũng như lũ đàn ông khốn khiếp ngoài kia thôi”
“Sao em lại làm thế với tôi chứ ? Tôi dành hết tình cảm cho em rồi cuối cùng tôi nhận được gì ? Mấy ngày hôm nay em lạnh nhạt với tôi thì ra là đều có lí do cả....”
“Hai người đã làm thế bao nhiêu lần rồi ? Còn lần nào mà tôi không biết nữa không ?”
“Em có thể đến khách sạn mà, có thể đến nhà con khốn này mà, sao em lại làm những chuyện như vậy ngay tại căn phòng... ngay tại chiếc giường nơi chúng ta.....”. Freen nói đến đây thì không thể nói tiếp được nữa, cổ họng chị siết chặt, lồng ngực bắt đầu thắt quặng từng cơn.
Chị sắp thở không nổi nữa rồi.
Freen ôm lấy ngực mình thở gấp.
“Chị sao vậy Freen ?”. Becky lo lắng lao đến đỡ lấy chị.
“Tránh xa tôi ra”. Freen dùng hết sức lực cố đẩy em ra xa.
“Freen sao đột nhiên mặt chị tím tái thế ?”
Becky sờ lên gương mặt chị, gương mặt ửng đỏ vì tức giận lúc nảy lại dần chuyển sang màu tím nhạt còn xuất hiện cả những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán
“Bỏ ra !! Đừng đụng bàn tay dơ bẩn của em vào người tôi. Tôi không cần em quan tâm”. Cơ thể đang đau đớn nhưng vẫn cố gắng lớn giọng.
“Freen !! Chị nghe em giải thích được không ? Không phải như chị nghĩ đâu”
“Tránh ra”. Freen vung tay.
“Tôi sẽ rời khỏi đây. Tôi sẽ trả lại tự do cho em. Em đã mong chờ điều này lâu lắm rồi đúng không ? Bây giờ tôi sẽ trả tất cả lại cho em”
Freen khập khễnh tay vịn vào thành cửa cố gắng đi thật nhanh ra ngoài, chị không thể chịu nổi nữa, chị không muốn nhìn thấy hai con người khốn khiếp ấy. Bây giờ chị không thể thở được, trái tim chị dường như sắp ngừng đập đến nơi rồi.
Dùng hết sức lực cuối cùng để cố gắng rời khỏi căn nhà ấy, căn nhà mà chị với em đã từng vui vẻ hạnh phúc.
Bây giờ.
Không còn nữa.
Nó đã bị dấy bẩn.
Chị đau lòng quá.
Mọi thứ tại sao lại sụp đổ ngay trong tích tắc như thế ?
Chị không tin được nó đến nhanh đến vậy.
Yuna Jane.
Người bạn thân của chị.
Sao lại làm thế với chị ?
Becky Armstrong ngốc nghếch.
Người chị nghĩ sẽ chẳng bao giờ rời bỏ mình, cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra.
Đột ngột biến thành một kẻ phản bội.
Là do Yuna Jane đã quyến rũ đồ ngốc ấy sao ?
Em ấy làm cách nào mà lại có thể cướp mất Becky của chị như thế ?
Thất vọng.
Không còn là thất vọng nữa.
Freen ngã khuỵu xuống sàn.
Chị đau quá.
Ngay chỗ trái tim chị.
Đau quá.
Chị cảm nhận được sự lạnh lẻo của những viên gạch bóng loáng dưới sàn.
Chị lạnh.
Cũng không thể thở được.
Chị cần thuốc.
Thuốc của chị.
Những viên thuốc mà chị gọi đó là collagen
“Becky à”.
Chị thều thào không trọn vẹn thành tiếng.
Đến giờ phút này người chị duy nhất nghĩ đến cũng vẫn là em.
Không bao giờ thay đổi được.
“Becky à”. Chị gọi tên Becky trong vô thức.
Mắt chị dần mờ đần.
Bây giờ chị chỉ còn nhìn thấy những vệt sáng lấp lánh trên trần nhà.
Chợt.
Chị nhìn thấy gương mặt Becky.
Chỉ là mờ ảo nhưng chị vẫn nhận ra được đó là em.
Vẫn gương mặt rạng rỡ ấy với nụ cười ngốc nghếch em hay cười với chị mỗi khi chị bảo em là
“Đồ ngốc”
Tự nhiên chị lại nhoẻn miệng cười, giọt nước mắt lấp lánh cũng rơi theo cùng nụ cười ấy.
Chị rõ ràng là đang hận em mà.
Rõ ràng là đang rất ghét em mà.
Em đã phản bội chị mà.
Nhưng
Sao khi thấy gương mặt em, thấy nụ cười ngây ngô của em chị lại thấy...
Hạnh phúc thế.
Có phải là vì chị yêu em quá nhiều rồi không ?
Chợt chị nghe thấy tiếng Becky gọi mình.
Chị nghe thấy.
Becky nói yêu mình.
Nói nhiều lần.
Nhiều lần lắm.
Chị mấp mái chiếc môi tím nhạt.
“Chị cũng yêu em. Becky à !!”
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co