Truyen3h.Co

BEFORE 2498

Chương 6

SontungVN

— NHỮNG BƯỚC CHÂN ĐẦU TIÊN —

Bradly chưa từng nghĩ một nơi để ăn trưa có thể khiến mình đứng đơ gần một phút.

Nhà ăn Novaris không giống bất kỳ nhà ăn nào cậu từng thấy.

Nó không chỉ là một căn phòng lớn với vài hàng bàn ghế.

Nó giống một quảng trường trong nhà.

Trần nhà cao tới mức Bradly không nhìn thấy hết nếu không ngửa cổ lên.

Ánh sáng trắng dịu trải đều khắp không gian.

Các quầy phục vụ được chia thành từng khu vực riêng biệt.

Mỗi khu vực lại mang một phong cách khác nhau.

Khu thực phẩm truyền thống.

Khu dinh dưỡng dành cho học viên phi công.

Khu đồ ăn nhanh.

Khu thức uống.

Khu trái cây tươi.

Thậm chí còn có một khu vực dành riêng cho các thực đơn mô phỏng khẩu phần trên tàu vũ trụ.

Bradly nhìn quanh.

Người đông vô kể.

Nhưng không hề hỗn loạn.

Mọi thứ vận hành trật tự tới mức khiến cậu ngạc nhiên.

Những robot phục vụ cao ngang vai người trưởng thành lặng lẽ di chuyển giữa các bàn ăn.

Một số robot chuyên thu gom khay thức ăn.

Một số robot phụ trách vệ sinh.

Một số khác chỉ đơn giản là hỗ trợ tìm chỗ ngồi.

"Xin chào."

Một robot bất ngờ lên tiếng.

Bradly giật mình.

"À..."

"Chúc bạn dùng bữa ngon miệng."

Robot tiếp tục đi mất.

Bradly nhìn theo.

"...Cảm ơn."

Nó đi xa mất rồi.

...

Tấm thẻ Ethan đưa phát huy tác dụng gần như ngay lập tức.

Ngay khi Bradly quét thẻ qua máy nhận diện.

Một dòng chữ xuất hiện.

CHÀO MỪNG HỌC VIÊN MỚI.

SUẤT ĂN ĐƯỢC TÀI TRỢ.

Bradly chớp mắt.

Được tài trợ thật à?

Cậu chọn một phần ăn đơn giản nhất.

Cơm.

Thịt nướng.

Rau xanh.

Trái cây.

Một ly nước ép.

Nhưng khi nhân viên đưa khay thức ăn ra.

Bradly lập tức nhận ra khái niệm "đơn giản" ở Novaris hoàn toàn khác nơi khác.

Khẩu phần lớn hơn bình thường.

Thức ăn được trình bày đẹp tới mức giống trong quảng cáo.

Mùi thơm khiến bụng cậu réo lên ngay lập tức.

Bradly ngồi xuống một chiếc bàn gần cửa kính.

Bên ngoài.

Tòa tháp trung tâm vẫn đứng sừng sững.

Càng nhìn càng thấy khó tin.

Cậu cắm một miếng thịt nướng.

Ăn thử.

Rồi đứng hình.

"Ngon thế..."

Bradly vô thức lẩm bẩm.

Ngay lập tức cậu bắt đầu ăn nhanh hơn.

Không phải vì đói.

Mà vì thật sự ngon.

...

Trong lúc ăn.

Bradly tiếp tục quan sát.

Những học viên xung quanh gần như không nói chuyện phiếm.

Chủ đề của họ vẫn xoay quanh hàng không vũ trụ.

Một bàn bên trái đang tranh luận về hệ thống điều hướng.

Một bàn bên phải đang bàn về hiệu suất động cơ nhiệt hạch.

Xa hơn nữa.

Một nhóm đang so sánh dữ liệu mô phỏng bay.

Bradly đột nhiên có cảm giác mình nhỏ bé khủng khiếp.

Mới hôm qua.

Cậu còn ngồi trong căn phòng nhỏ ở Brylon.

Hôm nay.

Cậu đang ăn giữa những con người có thể trở thành phi công của các hạm đội Ark.

Khoảng cách ấy quá lớn.

Nhưng lần đầu tiên trong đời.

Bradly không cảm thấy sợ.

Ngược lại.

Cậu thấy phấn khích.

...

Sau bữa trưa.

Bradly quyết định đi dạo quanh khuôn viên.

Một bản đồ ba chiều nổi lên ngay khi cậu bước tới bảng chỉ dẫn.

Toàn bộ Novaris hiện ra dưới dạng mô hình thu nhỏ.

Các tòa nhà.

Khu nghiên cứu.

Khu ký túc xá.

Khu mô phỏng bay.

Khu huấn luyện kỹ thuật.

Nhà kính thực nghiệm.

Trung tâm điều hướng.

Phòng thí nghiệm động cơ.

Bradly đứng nhìn gần năm phút.

Chỉ riêng diện tích thôi đã lớn hơn thị trấn nơi cậu sống.

...

Điểm đến đầu tiên của cậu là khu triển lãm kỹ thuật.

Đó là một tòa nhà thấp hơn khu trung tâm nhưng rộng khổng lồ.

Ngay khi bước vào.

Bradly gần như quên chớp mắt.

Trước mặt cậu.

Một động cơ nhiệt hạch thật đang được trưng bày.

Nó đã ngừng hoạt động.

Nhưng kích thước vẫn khiến người ta choáng ngợp.

Những bảng thông tin nổi hiện lên xung quanh.

Các đoạn mô phỏng.

Các video.

Các hình ảnh lịch sử.

Bradly đi chậm dọc hành lang.

Mỗi vài mét lại có một hiện vật.

Buồng lái.

Thiết bị định vị.

Mảnh giáp tàu.

Bộ điều khiển quỹ đạo.

Mỗi thứ đều từng thuộc về những con tàu thật.

Những con tàu đã bay giữa các vì sao.

...

Rồi cậu nhìn thấy thứ khiến mình dừng hẳn lại.

ARK CLASS STRUCTURAL SAMPLE.

MẪU KẾT CẤU THÂN TÀU ARK.

Một khối kim loại màu bạc nằm trong hộp kính.

Không lớn.

Chỉ bằng cánh tay người.

Nhưng ngay lập tức Bradly nhận ra ý nghĩa của nó.

Một mảnh tàu Ark thật.

Một phần cực nhỏ của những con tàu khổng lồ mà cậu từng ngưỡng mộ từ bé.

Một nhân viên đứng gần đó mỉm cười.

"Muốn thử không?"

"Hả?"

"Được phép chạm."

Bradly đứng hình.

"Thật ạ?"

"Đó là mục đích của khu vực này."

Cửa kính mở ra.

Bradly đưa tay tới.

Nhẹ nhàng chạm vào bề mặt vật liệu.

Mát nhẹ.

Cứng chắc.

Nhưng lại có cảm giác như đang chạm vào một khối không khí.

Nhưng trái tim cậu đập mạnh.

Đây là lần đầu tiên trong đời cậu chạm vào thứ từng thuộc về một Ark.

Một vật thể đã đi xa hơn bất kỳ nơi nào cậu từng tới.

Bradly đứng yên vài giây.

Rồi bất giác mỉm cười.

...

Trong khi đó.

Tại Great Greenhouse.

Jiany đang nhìn chằm chằm vào màn hình phân tích.

Các thuật toán giải mã tiếp tục chạy.

Hàng tỷ dữ liệu sinh học lướt qua.

Cô đã gần như bỏ cuộc.

Cho tới khi một tín hiệu bất thường xuất hiện.

"Khoan..."

Jiany ngồi thẳng dậy.

Màn hình phóng to cực đại.

Lần nữa.

Lần nữa.

Rồi thêm lần nữa.

Một vùng cực nhỏ hiện ra.

Nằm sâu tới mức gần như chạm đáy chuỗi gene nguồn.

Nó nhỏ tới mức phần lớn hệ thống tự động bỏ qua.

Jiany hít một hơi.

Không phải đột biến hoàn chỉnh.

Không phải lỗi giải mã.

Nhưng cũng không hoàn toàn bình thường.

Một thay đổi cực nhỏ.

Nhỏ tới mức chỉ lệch vài đơn vị cấu trúc.

Nhưng nó tồn tại.

Và xuất hiện ở tất cả các mẫu bất thường.

Jiany nhìn dữ liệu rất lâu.

Không kết luận.

Không suy đoán.

Không báo cáo.

Chưa.

Hiện tại cô chỉ có một phát hiện.

Một dấu hiệu.

Một thay đổi nhỏ tới mức gần như vô hình.

Nhưng tồn tại.

Và điều đó khiến cô thấy lạnh sống lưng.

...

Ở trung tâm Hyperloop.

Kelly vẫn chưa rời khỏi phòng bảo trì.

Chiếc đồng hồ trên tường đã chỉ sang buổi chiều.

Nhưng cậu không nhận ra.

Toàn bộ sự chú ý của Kelly vẫn tập trung vào ba cảm biến chết tiệt kia.

Cậu đã tháo chúng ra.

Kiểm tra thủ công.

Kiểm tra bằng máy.

Kiểm tra bằng phần mềm.

Kiểm tra bằng hệ thống chẩn đoán độc lập.

Kết quả giống hệt nhau.

Không lỗi.

Không hỏng.

Không bụi.

Không ăn mòn.

Không lệch chuẩn.

Không bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.

Nhưng dữ liệu trả về vẫn vô nghĩa.

Kelly thở dài.

Rồi lấy máy vệ sinh khô.

Một lần nữa.

Làm sạch từng đầu tiếp xúc.

Làm sạch từng điểm nối.

Làm sạch từng chân tín hiệu.

Không có tác dụng.

Cậu tháo cầu chì.

Kiểm tra.

Cầu chì gần như mới.

Không hề bị cháy hay rỉ sét

Kelly lắp lại.

Không đổi.

...

Hai giờ sau.

Một kỹ sư khác bước ngang qua.

Ông ta nhìn Kelly.

Rồi bật cười.

"Cậu biết mặt mình thế nào không?"

"Hả?"

Kelly ngẩng lên.

Người kia chỉ vào má cậu.

Một vệt dầu máy dài chạy từ trán xuống gần cằm.

Kelly sờ thử.

Ngón tay đen sì.

Một giọt dầu từ cụm bảo trì phía trên vừa nhỏ xuống lúc nào đó.

Cậu hoàn toàn không nhận ra.

"Trời..."

Người kỹ sư bật cười.

"Cậu đang yêu cái cảm biến đó à?"

Kelly thở dài.

"Ước gì."

"Nếu vậy ít nhất tôi còn biết nó đang nghĩ gì."

Người kia cười lớn.

Nhưng Kelly không cười.

Cậu quay lại màn hình.

Ba cảm biến.

Ba kết quả vô lý.

Một lỗi không tồn tại.

Một vấn đề không có nguyên nhân.

Một điều gì đó đang sai.

Rất sai.

Nhưng cậu vẫn chưa biết nó nằm ở đâu.

...

Cùng thời điểm đó.

Bradly bước ra khỏi khu triển lãm.

Mặt trời đã ngả dần về phía tây.

Ánh sáng vàng phủ lên toàn bộ Novaris.

Tòa tháp trung tâm phản chiếu ánh hoàng hôn như được dát vàng.

Bradly đứng yên.

Nhìn khung cảnh ấy.

Một cảm giác khó diễn tả dâng lên trong lòng.

Có lẽ lần đầu tiên.

Cậu thật sự cảm thấy mình thuộc về nơi này.

Một thế giới của những giấc mơ.

Những con tàu.

Những vì sao.

Và những con người luôn hướng mắt lên bầu trời.

Bradly mỉm cười.

Ngày đầu tiên ở Novaris vẫn chưa kết thúc.

Nhưng cậu đã biết chắc một điều.

Mình sẽ không quay đầu nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co