Truyen3h.Co

BETWEEN US - YULSEO

CHAP 10

yoonhyun__ss

Mặt trời chậm rãi mọc lên từ phía đông, rồi dùng tốc độ mà tất cả mọi người không cảm giác được di chuyển về phía tây.

Đến giữa bầu trời, ánh mặt trời chiếu vào cửa sổ dần lui ra ngoài, trên giường hai cơ thể trần trụi
đang ngủ say quấn lấy nhau.Bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên

Victoria vô tri vô giác đưa tay nắm lấy điện thoại, "alô."

"Victoria." giọng của Song Minjea vang lên trong loa.

"Appa!" Victoria lập tức tỉnh táo lại, cô đẩy tay của Yunho đang đặt trên người cô ra, xoay người xuống giường, để âm thanh có thêm chút khí lực.

"Victoria, tình hình mắt của Yuri thế nào rồi?" Ông cùng với bà nội của Yuri giống nhau, kỳ vọng vào Kwon Yuri tương đối cao, vì không để cho hai anh em Kwon gia có hiềm khích, bọn họ mới công khai cho hai anh em cạnh tranh công bằng chức vị tổng giám đốc, nhưng cũng thầm hi vọng Kwon Yuri thành công.

Nhưng ông không ngờ tới, chỉ cần là cạnh tranh thì sẽ mang đến hiềm khích, bất kể công bằng hay không; hai anh em Kwon thị vẫn như nước với lửa, trên dưới công ty đều biết.

"Appa, mắt Yuri không được rồi, các bác sĩ đều nói mặc cho số phận." Cô đã sớm tỉnh, nhìn Yunho trên giường.

Yunho không có khí thế hơn người như Kwon Yuri, cũng bởi vì hắn không có khí thế như vậy, hắn không thể không thuận theo cô, không nghe cô, vì vậy cô liền dễ dàng lừa gạt hắn.

"Mặc cho số phận?" Ở bên kia đầu điện thoại, Song Minjea thở dài một tiếng, một người ưu tú như thế, làm sao lại không may đến vậy?

"Appa, Yuri mù rồi, vậy con có phải là có thể chuẩn bị kết hôn cùng Yunho hay không?" Cô nhất định phải làm một đám cưới thật hoành tráng và lộng lẫy.

"Đại hội cổ đông còn chưa tới, nếu Yuri khôi phục lại thị lực trước khi đại hội cổ đông bắt đầu, Yuri sẽ lấy lại được chức vị tổng giám đốc, cũng sẽ là tổng giám đốc tập đoàn Kwon thị."

"Appa, Yuri tuyệt đối không tốt lên được, cả mấy tuần rồi." Lúc Yuri mới bị mù, tuần nào cô cũng đến thăm, cũng hy vọng Yuri có thể tốt lên.

Từng ngày trôi qua, cô phải đối mặt với người mù không hiểu phong tình, cũng không thể cùng cô làm chuyện yêu đương, còn phải như người hầu mà chăm lo cho Yuri, cho đến khi bác sĩ tuyên bố phải mặc cho số phận, Yunho lừa gạt Yuri ký tên, cô cũng không đến bệnh viện nữa.

"Victoria, appa không cho phép con nói như vậy!" Chẳng lẽ trời cao thật sự đố ky người tài? "Người mù cũng có thể làm tổng giám đốc, Yuri có năng lực."

"Appa! Appa muốn con gái gả cho người mù sao?" Victoria hơi nâng cao âm lượng kêu lên.

"Người mù thì thế nào, vợ chồng thì phải cùng chung hoạn nạn, mắt của con chính là mắt của Yuri, trợ giúp Yuri, không phải được sao."

"Appa, con không muốn gả cho người mù."

"Con lại nói như vậy! Yuri có được chăm sóc tốt hay không?" Song Minjea lo lắng hỏi.

"Có, đương nhiên là có." Victoria chột dạ đáp.

"Rốt cuộc có hay không?" Thế nào lại trả lời giống như không có?

"Có. Yuri được ở bệnh viện tốt nhất, bác sĩ tốt nhất." Victoria nào dám nói Yunho khẳng định mắt Yuri sẽ không bao giờ khỏi, cần gì phải tốn tiền ở bệnh viện lớn, mời bác sĩ có tiếng; cho nên, dứt khoát chuyển Yuri đến bệnh viện bình thường.

"Chăm sóc tốt cho Yuri, Yuri có thể là chồng tương lai của con, con nghe thấy không?" Cổ phần của ông đã cho Seohyun, không cách nào can thiệp mọi quyết định trong tập đoàn Kwon thị, chỉ hy vọng kỳ tích có thể xuất hiện, nếu không sợ rằng bà nội của Yuri khó có thể an nghỉ.

Cô sẽ không bao giờ gả cho Yuri, người cô phải gả chính là tổng giám đốc tập đoàn Kwon thị. Nhưng cô không dám mạnh miệng, chỉ có thể ngoan ngoãn trả lời: "Dạ, biết."

"Junki đâu? Junki và Seohyun thế nào rồi?"

"Appa, appa chờ một chút, con kêu anh nghe." Victoria lập tức mặc áo ngủ ra khỏi phòng, cô từ lầu hai nhìn thấy Junki đang ăn uống thả cửa trong phòng ăn.

Thật không thể chịu nổi, nào có ai sẽ ăn như vậy, thật sự là thức ăn không rời miệng.

Victoria đến bên cạnh Junki, một tay đem điện thoại đưa cho hắn, một tay vuốt bánh ngọt hắn sắp đưa vào miệng, hướng hắn nhỏ giọng động đậy đôi môi: "Là appa."

"Appa!" Junki cũng kinh ngạc , nhỏ giọng động đậy đôi môi của hắn, sau đó lập tức nhận lấy điện thoại, "Appa, con là Junki."

"Junki, con cùng Seohyun thế nào rồi?"

"Appa, Seohyun đi làm ni cô rồi." Junki thuận tay nắm lên một miếng bánh ngọt, chờ nói chuyện xong với Song Minjea, có thể lập tức đưa vào trong miệng.

"Làm ni cô?" Song Minjea thở hốc vì kinh ngạc.

"Một bà vú nói, dáng dấp bà ấy đó thật kinh khủng." Hắn lại không thích cô, một con vịt xấu xí, cô đi làm ni cô là tốt nhất.

"Bà vú?" Song Minjea nghe được nổi trận lôi đình, làm sao có thể có bà vú? Mà làm sao lại có quan hệ với ni cô? Nếu nói là Quan Thế Âm Bồ Tát, hoặc nói cô làm nữ tu sĩ, ông có lẽ sẽ tin tưởng.

"Là bà vú." Junki ngây ngô trả lời.

"Junki, appa không tin Seohyun thật sự làm ni cô. Con nói cho appa, cô ấy làm ni cô ở đâu?" Ông nhất định phải tìm ra cô, nếu không ông thật có lỗi với Seo Jisuk.

"Con không biết."

"Con trừ ăn ra còn biết cái gì? Có hỏi qua hàng xóm hay không?" Song Minjea không phải sợ con mình ăn đến phá sản, nhưng ông lo lắng ăn nhiều quá sẽ chết sớm.

"Không có." Tầm mắt của hắn từ đầu đến cuối đều nhìn chăm chú vào miếng bánh ngọt trên tay.

"Junki, đi hỏi lại rõ ràng cho appa, không cần phải như một đứa đầu óc ngu si tứ chi phát triển." Song Minjea rống giận, ông sao có thể sinh ra một đứa ngốc suốt ngày chỉ biết ăn!

"Con hiểu rồi, appa." Junki bị appa mắng, từ trên ghế đứng lên, bánh ngọt bỏ trên bàn, đứng nghiêm, ngay ngắn.

Victoria biết anh trai bị mắng.

Seohyun thật sự không muốn đến, uổng phí cô khổ cực giả trang làm bà vú lừa Junki, hạnh phúc suốt đời cũng có thể sẽ bị chôn vùi theo.

Nhưng cô không thể không đến, cô phải giúp Yuri lên làm tổng giám đốc, cô không muốn nhìn thấy Yuri lại gặp không may như vậy, mặc dù khí thế trên người của Yuri chưa giảm.

Cô không biết sức mạnh từ đâu ra, để cô có thể mạo hiểm chôn vùi hạnh phúc, báo ân cứu mạng này. Cô chỉ có thể mong Junki ngoan ngoãn để cho cô lừa lần nữa, đợi cô lợi dụng hết 20% cổ phần kia, rồi từ hôn.

Theo người làm đi vào sân nhà trong biệt thự cao cấp Kwon thị, đi qua nơi cô từng rơi xuống hồ bơi, cô vừa nghĩ về chuyện cũ vừa đi vào trong biệt thự.

Vừa vào biệt thự, rơi vào mắt Seohyun là Junki từng ngụm từng ngụm ăn bánh ngọt, quai hàm mũm mĩm phồng lên đung đưa, miệng đầy bơ.

Seohyun thật sự muốn tông cửa xông ra ngoài.

"Song thiếu gia, anh có khách." Người làm nói.

Junki quay đầu nhìn Seohyun, đột nhiên ngừng nhai, mắt không chớp nhìn chăm chú vào cô. Một cô gái nhìn thật xinh!

Anh trai sao có thể có khách? Victoria tò mò từ bàn ăn đứng dậy đến gần Seohyun, cẩn thận quan sát cô.

"Cô là. . . . . ."

"Tôi là. . . . . ."

"Cô là Seohyun, không sai, cô chính là Seohyun." Victoria nhìn tướng mạo liền đoán ra, không cần Seohyun tự giới thiệu.

Seohyun? Nghe em gái nói, Junki cũng nhìn ra, tóc của cô vẫn còn, nếu như cô xuất hiện sớm hơn mười phút, hắn cũng sẽ không bị appa mắng.

Tiếp tục nhìn chăm chú vào cô, trong lòng hắn cũng không thật sự trách cô, hắn thậm chí nguyện ý vì cô chịu bất kỳ trách phạt, trong lòng còn có một chút cảm giác áy náy khi bắt nạt cô hồi còn bé.

Mười lăm năm không thấy, bọn họ tiếp tục đánh giá lẫn nhau.

Ở trong mắt Seohyun, Victoria vẫn như cũ trở thành một cô gái xinh đẹp.

Ở trong mắt anh em Song gia, Seohyun từ vịt con xấu xí biến thành thiên nga, cô trở nên xinh đẹp động lòng người, mặc dù không phải nghiêng nước nghiêng thành, nhưng những nét đẹp của một cô gái đều hiện ra trên người cô.

Không thay đổi chính là bộ dáng điềm đạm đáng yêu, làm cho người ta cảm thấy muốn bắt nạt, cũng dễ dàng khiến đàn ông trưởng thành dâng lên ý muốn bảo hộ.

"Không sai, tôi là Seohyun. Junki, tôi có việc tìm anh." Seohyun rủ mắt nói, cố ý né tránh bộ dáng thèm nhỏ dãi của Junki.

"Cô tìm anh tôi làm cái gì? Cô không phải đi làm ni cô sao."

"Tôi không muốn làm."

"Em không phải trọc đầu sao?" Junki ngoáy ngoáy lỗ tai, những lời này làm hắn cao hứng, hắn lập tức đi đến bên cô, không quên cầm miếng bánh ngọt trên tay."Seohyun, cho em." Hắn tiếp tục nhìn chăm chú vào sự thay đổi mê người của cô.

Seohyun lắc tay, "Anh ăn là được rồi."

"Seohyun, cô không phải là không thể đợi được, muốn làm vợ của anh tôi đấy chứ?" Victoria trào phúng nói. Bộ dạng làm cô càng thêm ghét.

"Không phải."

"Không phải?" Junki có cảm giác muốn khóc.

"Tôi. . . . . . Phải"

Junki ngây ngô cười, đem bánh ngọt Seohyun mới vừa cự tuyệt nhét vào trong miệng, hớn hở nhai.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co