Truyen3h.Co

BETWEEN US - YULSEO

CHAP 23

yoonhyun__ss

Thấm thoát ba năm trôi qua.

Kwon Yulhyun đã gần 3 tuổi, so với bạn bè cùng trang lứa cao hơn một cái đầu, Fanny umma nói nhóc là bản sao của appa, nhóc cũng không vui bởi vì nhóc còn đẹp hơn cả appa.

Quả thật, Yulhyun thừa hưởng mọi nét đẹp của Yuri và Seohyun, mọi người đều nói, chưa kể suy nghĩ sâu xa hơn những đứa trẻ cùng tuổi ,sau này nhóc sẽ lợi hại hơn Yuri nhiều.

Ai cũng bảo nhóc là tiểu thiên tài, Seohyun và Yuri dẫn con đi kiểm tra, nhóc có IQ của thần đồng, điều này làm cho cả hai nhóc vừa vui vẻ vừa đau đầu.

Nhóc rất tinh quái có thể vạch trần nụ cười âm mưu độc chiếm umma mỗi đêm của appa.

Yuri khổ sở, mỗi ngày đều bị tên tiểu quỷ này giáo huấn, nói là trong đầu appa toàn tư tưởng hư hỏng.

Một đứa nhóc như con biết tư tưởng xấu là gì sao? Không có tư tưởng hư hỏng làm sao có con? Đây là những lời Yuri muốn nói mỗi khi phải im lặng.

"Được được được, con không phải là con nít, Yulhyun của chúng ta là người lớn." Seohyun lần nào cũng bị bộ dạng của nhóc chọc cười, như Seohyun được biết so với Yuri khi còn bé đúng là thông minh nghịch ngợm hơn nhiều, về sau nhất định sẽ là một nhân vật vĩ đại.

Hôm nay Yulhyun đòi ba mẹ dẫn ra biển chơi, người cố chấp như Yuri cũng phải bất đắc dĩ ra khỏi phòng làm việc cùng Seohyun đưa nhóc đi.

Bờ biển mùa thu vắng người, gió thổi từng đợt mát mẻ, Yulhyun rất dẻo dai, chạy tới chạy lui, Seohyun và Yuri ngồi trên bãi cát nhìn con nhớ lại tuổi thơ của mình.

Yulhyun đang vui vẻ nhặt đá ở bờ biển, đi tới một tảng đá lớn thì chợt dừng lại, có một cô bé ngồi sau tảng đá, nhìn qua có vẻ lớn hơn nhóc, tính tò mò vẫn là dấu hiệu của trẻ con, Yulhyun vốn tính tình hoạt bát, nghi ngờ tiến đến bên cạnh cô bé đang ngồi khóc thút thít, ngoẹo đầu nhìn hỏi: "Bạn làm sao thế? Không tìm thấy ba mẹ à?"

Cô bé từ từ ngẩng đầu, vừa nức nở vừa nhìn Yulhyun, chớp chớp đôi mắt to tròn lắc đầu.

Yuri và Seohyun thấy Yulhyun hình như đang nhìn cái gì, cũng đi theo tới, thấy đứa bé bọn họ sợ hết hồn, trên người rất nhiều vết tím bầm, trên đầu còn sưng to.

Seohyun phát tâm của người mẹ, vội vàng ngồi xổm xuống kiểm tra cô bé một hồi, cô bé tầm 5 tuổi, trên người rất nhiều vết thương nhìn phát hoảng, cô đau lòng hỏi: "Con làm sao thế? Ai đánh con?"

Cô bé có vẻ nhút nhát, cuộn tròn cơ thể, thận trọng nhìn người trước mặt.

"Được rồi, được rồi, vậy con nói cho cô nghe, ba mẹ con đâu?" Seohyun thấy cô bé không có gì, hỏi lại.

Cô bé chỉ lắc đầu không nói gì.

Seohyun liếc nhìn Yuri, Yuri cũng bất đắc dĩ nhún vai một cái, Seohyun thở dài kéo cô bé: "Cô dẫn con đi bác sĩ kiểm tra trước, nói cho cô biết điện thoại của ba mẹ con, có được không?" Liếc nhìn bốn phía, không một bóng người, đứa nhỏ này sao lại ngồi một mình ở đây, người nhà cô bé chắc rất lo lắng.

Cô bé thấy người này không có ác ý, mới run rẩy nói: "Con không có appa, mẹ chết rồi, appa dượng ngày nào cũng đón con, con không thể về nhà." Cô bé nói xong khóc toáng lên.

Thật là một đứa trẻ đáng thương, Yulhyun không hiểu gì, chỉ ngơ ngác nhìn cô gái nhỏ.

Seohyun thở dài nhìn Yuri, ánh mắt này Yuri chỉ nhìn cũng đã hiểu.

"Yul biết rồi, em không phải nói, cứ mang cô bé về nhà trước, những thứ khác Yul sẽ giải quyết sau." Ai bảo Yuri cưới một cô vợ có tình yêu bao la, Yuri biết Seohyun muốn nhận nuôi đứa bé này, quả thật rất đáng thương, Yuri cũng không phản đối có thêm một đứa con cũng chẳng sao.

Hết giờ làm Yuri gọi điện cho Seohyun, ngày nào Yuri cũng đi đón cô, hôm nay cũng vậy. Cô gái nhỏ tên là Soohyun, Yuri cho appa dượng cô bé một khoản tiền, làm thủ tục nhận con nuôi, cô bé mang họ của Seohyun.

Soohyun rất đáng thương, từ lúc sinh ra appa đã bị xử tù 17 năm vì tội gây trọng thương người khác, mẹ tái hôn ngay năm thứ 2 chồng đi tù, nhưng cơ thể cũng yếu, lúc Soohyun 4 tuổi thì mẹ đã bệnh nặng qua đời, Soohyun sống với appa dượng, nhưng ông ta lại căm ghét bảo Soohyun là sao chổi, khắc chết mẹ, ông ta cũng không may mắn bị phá sản, cả ngày chỉ biết đánh mắng con, cuối cùng thành bạo lực.

Yulhyun rất quý Soohyun , cả ngày vây quanh Soohyun , còn không chịu gọi là chị, Soohyun cũng rất biết điều khéo léo, có lẽ cuộc sống trước đây quá ám ảnh, đến giờ Soohyun vẫn chưa thể thích ứng, cả ngày đều rụt rè giữ ý, nhưng Seohyun không vội vàng, cô tin rằng sẽ có một ngày Soohyun tiếp nhận họ.

Lên xe, Yuri vội vàng hôn Seohyun, vô tình bị cô đẩy ra: "Yul đừng làm trò, cẩn thận em bảo Yulhyun đánh Yul bây giờ ." Lần nào Seohyun cũng dùng Yulhyun làm bia đỡ đạn, mà lần nào cũng có tác dụng.

Yuri vừa nghe đến con vội vàng vỗ trán, nói ra không ai tin, trong nhà bây giờ Yuri là người không có địa vị nhất, Seohyun cả ngày nói chuyện với Soohyun và Yulhyun , Seohyun lại có Yulhyun che chở, Yuri khó mà thân mật. Hiện tại thì tốt rồi, Yulhyun đã có bạn chơi, chính là Soohyun của họ, cả ngày quấn lấy chị hơn mình 2 tuổi, căn bản không còn để ý đến họ nữa, nhưng buổi tối bên cạnh Seohyun lại có thêm con Soohyun, Yuri chẳng còn cơ hội tiếp túc với cô.

"Chúng ta đừng vội về nhà, đến... nơi đó đi." Mục đích của Yuri rất rõ ràng, đã lâu không được gần gũi nhau, Yuri thật sự rất khó chịu rồi.

Seohyun bật cười, dí trán Yuri: "Yul đó! Đi về nhanh". Cô cười suýt sặc nhìn ngoài cửa xe.

Yuri biết cô nói như vậy nhưng trong lòng vô cùng dễ thương , dĩ nhiên không dễ dàng tha cho cô, vì vậy cười nổ máy xe chạy về phía nơi Yuri muốn đến.

Sau một hồi mây mưa, Seohyun dựa vào ngực của Yuri hỏi: "Yah....nói thật đi, đây là ý đồ của Yul đúng không?."

Yuri vuốt vuốt tóc cô, nhẹ nhàng cười: "Nào có"

"Nếu vậy thì tại sao đột nhiên hôm nay Taeyeon unnie và Fany unnie muốn giữ Soohyun và Yulhyun ở lại. có phải Yul và Tae unnie sắp đặt không?" Seohyun vừa nói vừa lấy tay véo lấy hông Yuri

Yuri miệng không khỏi kêu đau:" Aizz...đau...dừng tay đi...Yul nói...được chưa..ừ thì...cơ mà em khôn thấy hai nhóc nhà mình chơi rất vui vẻ với hai nhóc nhà Taeyeon sau, Yul không muốn làm con mất vui, cho nên mới cho con ở lại, người ta cái gì cũng có lí do mà...vậy mà còn..." Yuri bĩu môi làm bộ giận dỗi

Seohyun đánh mạnh vào ngực Yuri :" Hay quá hén...còn lý do nữa.....lý do là đi đến thẳng đây....mà không về nhà.....thật là đáng ghét...Yul đúng là đồ hư hỏng như Yulhyun nói"

"Haizz...thật là....người ta thấy em suốt ngày vất vả quá vừa phải lo việc công ty, vừa lo cho hai nhóc,trước có mỗi Yulhyun giờ thêm Soohyun nữa, nên càng vất vả hơn. Nên người ta cố ý là muốn đưa em đi đâu đó thư giãn,vậy mà còn trách móc nữa chứ. Biết vậy không thèm tốn công sức năn nỉ cái tên Tae lùn kia làm gì, phải hứa đủ điều và tốn không ít chi phí thì tên đó mới chịu. Cơ mà lòng tốt bị vợ phủ nhận không thương tiếc mà" Yuri trưng ngay bộ mặt ủ rũ đáng thương ra

"Yah...Yul dẹp ngay cái bộ mặt đó được không hả? đừng có tỏ vẻ đáng thương để em thấy tội nghiệp nha.Đây là kiểu nghỉ ngơi mà Yul nói đó hả? chỉ có Yul hưởng thụ thoải mái thôi, với em thì thật mêt mỏi mà"

"Chẳng phải em cũng nhiệt tình đáp trả sao, sao giờ nói làm như có mình Yul muốn vậy?" Không đợi phản ứng của Seohyun, Yuri kéo cô vào lòng và bắt đầu một nụ hôn thật sâu, đến khi cả hai gần như cạn không khí thì mới tách nhau ra, gương mặt Seohyun có chút ửng đỏ, vội vàng đấm mạnh vào ngực Yuri, đẩy Yuri ra khỏi mình

"Thôi dẹp....không nói chuyện đó nữa, nhưng dù sao thì cũng cám ơn thành ý của Yulseobang được chưa hả Yul ngốc?" Seohyun đặt một nụ hôn vôi lên má Yuri, làm cho ai đó thích thú và ôm chặt cô vào lòng

"Hey...cơ mà chắc chắn ngoài chi phí ra thì bảo đảm Tae unnie còn có điều kiện gì nữa đúng không? Unnie ấy với Yul có một bụng thôi"

"Yah...sao lúc nào em cũng nghĩ xấu cho seobang của em vậy Hyunie?"

"Nói mau...điều kiện gì?"

"Uhm...thì cuối tuần sau , chúng ta phải trông TaeYoung và MiYeon cho bọn họ, để bọn họ đi công tác'

"Thật là công tác đó hả?"

"Uhm...thì nói sao nghe vậy thôi, em cũng biết rõ tên Tae lùn mà"

Seohyun không hỏi gì thêm, cô gật đầu, ôm chặt eo Yuri, cô hi vọng bọn họ cũng sẽ hạnh phúc, sau cơn mưa sẽ có cầu vồng. Bọn họ đã trải qua nhiều sóng gió như vậy, hiện tại sẽ là những ngày sau tươi sáng.Seohyun cảm thấy hạnh phúc vì Yuri lúc nào cũng bên cạnh quan tâm, chăm sóc cô, không hề chọc giận cô. Nếu có mâu thuẫn thì Yuri sẽ là người hòa giải trước, bao nhiêu năm vẫn vậy, đến khi họ có Yulhyun thì tình cảm Yuri dành cho cô vẫn vậy không đổi , thậm chí còn hơn thế nữa. Vậy nên Seohyun cũng chẳng biết dùng từ ngữ nào để diễn tả cảm xúc của mình dành cho con người này. Seohyun chỉ biết mình rất hạnh phúc vì có một seobang như Yuri và những đứa con ngoan ngoãn như Yulhyun và cả Soohyun nữa.

Seohyun miên man với những suy nghĩ của mình, còn Yuri thích thú đùa nghịch với mái tóc của cô, đúng lúc quay qua bắt gặp nụ cười của Seohyun, Yuri nhíu mày có chút khó hiểu

"Em cười gì?"

Seohyun vẫn giữ nguyên nụ cười đó và quay sang ôm cổ Yuri :" Cám ơn Yul"

"Sao lại cám ơn Yul?"

"Cám ơn Yul vì tất cả. Em yêu Yul" Seohuyun chủ động đặt lên trán Yuri một nụ hôn

"Yul phải cám ơn em mới đúng đó. Vì em luôn ở cạnh Yul những lúc khó khăn nhất. cám ơn vì em đã yêu Yul và chấp nhận Yul và cho Yul một đứa con thông minh,ngoan ngoãn như Yulhyun. Yul yêu em rất rất nhiều, Hyunie à"

"Yul chúng ta đi dạo đâu đó rồi kiếm gì ăn đi" – Seohyun đề nghị

"Ok...baby...hôm nay chúng ta phải tận hưởng không gian hai người đúng nghĩa chứ. Em đi chuẩn bị đi"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co