Truyen3h.Co

BETWEEN US - YULSEO

CHAP 6

yoonhyun__ss

"Thấy được gì không?" Bác sĩ tháo băng gạc ra hỏi.

"Vẫn không nhìn thấy." Yuri nghiến răng nghiến lợi trả lời, bất đắc dĩ, bất lực cùng khủng hoảng toàn bộ đều hiện ra trên hai quả đấm đang nắm chặt.

Các loại trị liệu kiểm tra đã làm suốt một tuần lễ, vẫn không cách nào thấy được ánh sáng.

Bác sĩ lắc đầu hướng về phía Yunho, Victoria cùng Junki, "Loại bệnh này chỉ có thể mặc cho số phận." Dứt lời, ông lập tức đi ra khỏi phòng bệnh hạng nhất.

Mặc cho số phận? Yuri từ trên giường đứng lên, muốn giữ lại bác sĩ hỏi mặc cho số phận là có ý gì, lại kẹt cái ghế trước giường trượt chân té trên mặt đất.

"Yuri, nhìn xem, em nói không cần phản kháng mấy tên cướp kia, liền không nghe. Như thế này rất tốt, làm cho mắt không thể nhìn thấy, chật vật không chịu nổi."

Victoria nhìn chăm chú vào Yuri bị té ngã, biết Yuri không nhìn thấy, lộ ra một cái nhìn khinh thường trên mặt, không có ý định tiến lên dìu.

Cô đối với người mù không có hứng thú.

Yuri xoay đầu hướng tới âm thanh của Victoria, ánh mắt bén nhọn, cặp mắt không nhìn thấy vẫn làm người khác không rét mà run.

Yuri phản kháng cướp biển một nửa là vì tự ái, một nửa còn lại là vì cô.

Không sai, khi tất cả mọi người đang nhảy thoát y thì sẽ không có ai chú ý đến cô không mặc gì, nhưng Yuri cho rằng mình phải bảo vệ cô, cô là người phụ nữ của mình.

Victoria nhìn ánh mắt không thấy gì của Yuri, khiếp sợ khí thế của Yuri, đáy lòng cảm thấy có chút kinh hoàng, cô vội vàng quay đầu không nhìn Yuri.

Yunho ngồi xổm xuống bên cạnh Yuri, cũng không có ý dìu Yuri đứng dậy, "Yuri, không cần nổi giận quá, ý bác sĩ là muốn em chấp nhận."

Yuri nén giận chậm rãi đứng dậy, thân thể ngả nghiêng, mất đi thị lực cũng làm cho cảm giác cân bằng bị mất đi, cảm thấy phương hướng trước mắt là một mảnh đen tối bao la, bát ngát.

"Chấp nhận? Tôi sẽ không chấp nhận! Tiếp tục giúp tôi tìm bác sĩ." Yuri quờ quạng, ngồi xổm xuống.

Tìm bác sĩ? Nên giúp Yuri tìm bác sĩ làm cho Yuri vĩnh viễn không tốt lên được. "Tốt, anh sẽ giúp em tiếp tục tìm bác sĩ." Yunho vẫn không có ý định dìu đứng dậy.

Junki cắn chocolate trên tay, phát huy tình thương người giúp Yuri lên trên giường ngồi, "Yuri, mù không sao, miệng còn có thể ăn là tốt rồi."

Yuri lắc tay giận dữ hét lên: "Đi ra ngoài! Toàn bộ đi ra ngoài cho tôi!"

Người không có thị lực, thính lực cùng cảm giác trở nên tương đối nhạy bén. Yuri cảm thấy ba người này căn bản không quan tâm đến mình, chỉ là đang nhìn như xem truyện cười.

"Nơi này có văn kiện muốn em ký tên, ký hết anh liền đi ra ngoài, anh hiện tại rất bận." Yunho đem hồ sơ cùng bút thả vào tay Yuri.

"Đây là văn kiện gì?" tay phải Yuri nắm chặt bút, tay trái sờ bên trái góc dưới nơi ký tên, không có hỏi rõ ràng, sẽ không ký tên tùy tiện.

"Mắt em bây giờ gặp khó khăn, anh cho rằng em nên nghỉ ngơi đến khi mắt được khôi phục; trước đó anh sẽ tạm thay mặt chấp hành chức vụ tổng giám đốc, cho nên muốn em ký tên đồng ý."

Yuri ném tập hồ sơ, hừ lạnh một tiếng, "Tôi chỉ mù, không phải rơi đầu, không cần nghỉ ngơi, càng không phiền anh giúp đỡ."

Không hổ là anh em tốt, thật biết chọn thời cơ bỏ đá xuống giếng, cả ngày lẫn đêm nghĩ cách cướp đoạt.

Yuri đương nhiên biết Yunho không cam lòng đối với an bài của bà nội cho Yuri chấp hành chức vụ tổng giám đốc, bởi vì chấp hành chức vụ tổng giám đốc này chẳng khác gì tổng giám đốc đời trước.

Nhưng Yunho cũng nên cân đo lại chính mình, hắn trừ bỏ thích lợi dụng quyền thế đi xung quanh trêu đùa với phụ nữ, quan điểm như loại nhỏ mọn ếch ngồi đáy, căn bản không thể nào phát triển được tập đoàn Kwon thị.

"Em không ký, anh không có biện pháp vận hành công ty, em bị mù, tại sao còn muốn chiếm lấy vị trí?." Yunho quát.

"Tôi chính là muốn chiếm lấy vị trí, nếu không chiếm lấy vị trí, tôi sợ Kwon thị sẽ phá sản." Yuri tuyệt không thể phụ lòng bà nội kỳ vọng đối với mình.

"Em. . . . . ." Yunho vung lên quả đấm, đánh tới trước mặt Yuri thì ngừng lại, hận không thể xuống quyền, ánh mắt Yuri chợt lóe rồi biến mất.

Anh em bọn họ từ trước đến nay đều dùng vũ lực giải quyết vấn đề, nhưng hắn không muốn bị cười nhạo, nói hắn bắt nạt người mù, cho nên trong lòng không tình nguyện dừng lại quả đấm, buông tha cơ hội có thể đánh một quyền vào mũi Yuri.

Hắn thật vất vả có cơ hội leo lên chức vị tổng giám đốc, tên mù này lại muốn chiếm lấy vị trí không buông, lại dám nhạo báng năng lực của hắn!

Hắn cũng là thích Victoria từ nhỏ, bà nội lại cố tình thiên vị, không chỉ thiên vị một ít, mà là từ trước ra sau.

Nói gì vì để đạt được mục đích cho công bằng, để bọn họ hai người công bằng cạnh tranh vị trí tổng giám đốc, phần thưởng chính là Victoria. Nhưng bà lại làm như không thấy, giao thực quyền chấp hành chức vị tổng giám đốc cho Yuri, giúp Yuri trải tốt con đường làm tổng giám đốc, đây không phải thiên vị thì là cái gì?

Một kích của Yunho khiến Victoria sợ hết hồn, mà Junki lại giương mắt nhìn mặc cho chocolate hòa tan ở trong miệng nhỏ giọt xuống dọc theo khóe miệng.

"Đi ra ngoài." Yuri hạ lệnh đuổi khách lần nữa.

Victoria ngồi bên cạnh Yuri, "Yuri, phải tiếp tục ở trong bệnh viện tiếp nhận trị liệu cùng kiểm tra, dù sao Yuri cũng không thấy được, Yuri nên ký đi!"

"Không ký!" Yuri tương đối kiên trì.

"Tốt, em không ký phải không, vậy thì không cần ký." Yunho thu hồi hồ sơ, lại đem hồ sơ giống vậy đưa đến trên tay Yuri."Phần này là văn kiện mở rộng Câu Lạc Bộ, toàn bộ ký đi!"

Hắn không tin một người mù có thể có nhiều khôn khéo.

Victoria trơ mắt nhìn một màn này, lại không nói nửa câu, cô chỉ nhìn chăm chú vào bọn họ, màu sắc trong con ngươi trở nên mơ màng.

Yuri rốt cuộc ký tên của mình.

Yunho khinh thường Yuri không nhìn thấy, tùy tiện nâng lên nụ cười chiến thắng ở trước mặt Yuri.

"Em an tâm ở trong bệnh viện tiếp nhận trị liệu, chuyện của công ty liền giao cho anh thôi."

"Tôi muốn anh mỗi ngày báo cáo tình huống trong công ty cho tôi biết." Yuri chỉ thị.

"Không cần, hiện tại tất cả là do anh làm chủ. Ha. . . . . . Ha. . . . . ." một tay Yunho kéo Victoria vào trong ngực, cười đi ra phòng bệnh.

Hắn bây giờ đã là tổng giám đốc, mắt Yuri lại mù, không ai có thể lấy đi chức vụ tổng giám đốc của hắn, Victoria cũng vậy liền thuộc về hắn rồi!

"Yunho, anh có ý gì?" Nghe tiếng cười của hắn dần xa, Yuri muốn đi ra ngoài đuổi theo, lại đụng cái ghế trật chân té.

Junki lại lần nữa phát huy tính thương người, đưa tay kéo Yuri. "Yuri, appa tôi thường mắng tôi là ngốc, tôi cảm thấy Yuri cũng giống như tôi!"

"Tôi với cậu giống nhau? Tôi cũng sẽ giống như cậu?" mắt mù rồi, liền bị tên ngốc Junki bắt nạt! Yuri hận đến nghiến răng nghiến lợi.

"Mới vừa rồi phần văn kiện Yunho đưa cho Yuri ký là giống nhau mà Yuri cũng không biết, Yuri không phải ngốc thì là cái gì?"

Văn kiện giống nhau?

"Yunho, anh đứng lại đó cho tôi!" Yuri xông về phía trước, muốn đuổi theo Yunho, lại trực tiếp đụng vào cửa.

Phịch một tiếng! Yuri ngã xuống đất ngất đi.

"Nói Yuri cũng ngốc giống như tôi mà không tin, không có mở cửa sao có thể chạy đi." Junki ôm lấy Yuri ném lên trên giường, thở hồng hộc.

Junki còn vô cùng tinh tế, đắp kín chăn giúp Yuri, "Yuri, tôi cũng muốn đi, hẹn gặp lại."

Yuri dĩ nhiên là không có đáp lại, té xỉu.

Yunho ôm Victoria lên xe, vén một túm tóc của cô đùa bỡn giữa các ngón tay, mặt hắn say mê nói: "Em cũng đồng ý nên để anh chấp hành chức vụ tổng giám đốc đúng không?"

Victoria kéo tóc về, yêu kiều liếc hắn, "Yuri mắt bị mù có thể làm sao? phải mặc cho số phận, em cả đời cũng phải mặc cho số phận, xem hai anh em các anh ai có phúc lấy được em."

Yunho lộ ra nụ cười quỷ quyệt trong mắt, "Xem ra thật đúng là tạo hóa trêu ngươi. Lấy tình huống bây giờ xem ra, anh nhất định sẽ là tổng giám đốc, cũng sẽ là chồng tương lai của em."

"Tổng giám đốc thân yêu, anh sẽ cưng chiều em, yêu em sao?" Khi còn bé hắn cái gì cũng nghe cô, không biết hiện tại như thế nào?

Yunho nâng cằm cô lên, chậm rãi đến gần môi cô, "Em nói đi? Em không phải đã quên chuyện khi còn bé chuyện chứ, anh thế nào lại không thuận theo em."

Victoria đẩy hắn ra, "Mười lăm năm không gặp, em làm sao biết?"

"Lòng của anh như cũ không thay đổi." Hắn rốt cuộc đặt lên môi cô.

Mở tập hồ sơ có con dấu của tập đoàn xây dựng Kwon thị, Seohyun theo thói quen liếc nhìn chữ ký của tổng giám đốc góc trái bên dưới.

Yuri, ân nhân cứu mạng ghi tạc trong lòng cô mười lăm năm.

Càng kỳ quái hơn chính là, cô đối với tên này giống như có tình cảm đặc biệt. Trong mắt cô, Yuri tự tay kí tên, để cho cô có cảm giác thỏa mãn.

Sau khi tốt nghiệp đại học, cô đủ tư cách thông qua cuộc thi kế toán viên cao cấp, sau đó đi làm tại trụ sở kế toán viên cao cấp.

Nói khéo cũng thật chính xác, sổ kế toán của tập đoàn xây dựng Kwon thị vừa vặn do cô xử lý.

Mà cô cũng từng là cổ đông của tập đoàn xây dựng Kwon thị, bởi vì chú Song đem 20% cổ phần của tập đoàn xây dựng Kwon thị đưa cho cô làm sính lễ.

Sính lễ? Nghĩ đến bộ dáng kia của Junki. . . . . . Cũng may, cô đem chuyện này giải quyết vĩnh viễn.

Nhìn chăm chú vào nơi ký tên dưới góc trái, đôi mi thanh tú của Seohyun nhíu lại. Chữ ký này không giống như xưa, mang theo kiên cường không chịu khuất phục từng xuất hiện từ hai, ba tuần lễ trước.

"Kwon Y. . . . . ." Cô cầm lấy hồ sơ nhìn bên trái một chút, nhìn bên phải một chút, thấy thế nào cũng không giống, chữ "Yuri" đã thay đổi hình dạng.

Tay Yuri bị thương sao? Nếu không thế nào mà ký tên cũng ký không tốt? Kí tự này giống như chữ "Ho".

Chỉ là chuyện này hình như không liên quan đến cô. Đem nghi vấn tạm gác lại một bên, cô bắt đầu kiểm tra sổ sách.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co