Truyen3h.Co

BETWEEN US - YULSEO

CHAP 8

yoonhyun__ss

Sau khi tan sở, Seohyun đi mua trái cây trong siêu thị và mua một bó hoa, sau đó lập tức chạy đến bệnh viện, giống như đi thăm bạn bè bình thường.

Yuri tuy không nhìn thấy hoa, nhưng nó làm đẹp cho quang cảnh xung quanh cũng tốt; nếu như Yuri không thể rửa hay gọt trái cây, cô sẽ xin y tá giúp một tay.

Vừa đi vào bệnh viện nhỏ cũ kỹ, mùi thuốc lập tức xông vào mũi, ghế dựa trước chỗ đăng kí cũ kỹ không chịu nổi, chỉ có lác đác vài bệnh nhân đến khám.

Tìm được phòng bệnh của Yuri, Seohyun vào thang máy, tốc độ của thang máy tựa như rùa bò, chốt mở tự động còn chậm hơn chốt mở bằng tay.

Đường đường là tổng giám đốc trước của tập đoàn Kwon thị lại ở tại cái bệnh viện này!

Anh trai của Yuri sao có thể đối đãi với Yuri như vậy? Seohyun hoài nghi Yuri có được chăm sóc tốt.

Đến trước phòng bệnh, cô không có gõ cửa, cô chỉ là muốn len lén nhìn Yuri, dù sao chuyện cách đây mười lăm năm, Yuri không nhất thiết sẽ nhớ rõ cô.

Khe khẽ đẩy cửa ra, cô nhìn bên trong, phòng bệnh này. . . . . . Một mảnh trắng u ám, rất kinh khủng, giống như là một gian đã gặp bỏ hoang không phải phòng bệnh.

May mắn Yuri không nhìn thấy, nếu không Yuri sao mà chịu được?

Hơi run run, hít một hơi thật sâu, cô rón rén đi tới phòng bệnh.

Yuri nằm trên giường bệnh, trên gương mặt hoàn hảo kia có đôi mắt âm u, thẳng tắp nhìn chằm chằm trần nhà, mắt cũng không nháy, hoàn toàn mất đi tập trung.

Seohyun đưa tay quơ quơ trước mắt Yuri, xác định Yuri thật sự không nhìn thấy, mới dám to gan nhìn chăm chú vào gương mặt so với mười lăm năm trước còn có nghị lực và trưởng thành hơn, một chút chua xót trong lòng cũng theo đó mà đến.

Yuri không nên xảy ra chuyện như vậy, Yuri là dũng cảm như vậy đó.

Đem hoa đến cắm vào bình hoa đã bị nứt ở miệng, lại nhẹ nhàng đem trái cây đặt ở bên cạnh, những động tác này khó tránh khỏi tạo ra một chút tiếng vang nhỏ.

"Là ai? Đi ra ngoài cho tôi!" Yuri nghe được tiếng vang lập tức quát, tính tình của Yuri gần đây trở nên dễ giận và nóng nảy.

Từ một thế giới đầy ánh sáng bỗng chốc rơi vào bóng tối, cho dù là ai cũng đều không thể chấp nhân thực tế này, huống chi Yuri vốn là một người tự cao, từ trên chỗ cao đầy quyền thế rơi xuống vực sâu với hai bàn tay trắng.

Seohyun nhìn Yuri một cái, nghe lời muốn đi ra. Nhưng vừa mới đến liền phải đi, cô có chút không đành lòng liên tục lắc đầu.

"Bất kể là ai, toàn bộ đi ra ngoài cho tôi!" Yuri lại quát, tự tay đến trái cây trên bàn bên cạnh giường, cầm lên một quả ném về phía trước.

"Aizzz!" Seohyun kêu đau một tiếng, một quả táo rớt xuống, cô ngay sau đó đầu liền choáng váng hoa mắt, ngồi xổm xuống vuốt trán.

"Mau cút!" Yuri tiếp tục quát, coi nhẹ tiếng kêu đau kia, lại cầm lên một quả, chuẩn bị ném ra ngoài.

"Đau quá, cô không cần phải ném, đây là quả táo, cô không cần làm nó thành quả bóng nước được không? May mắn tôi không mua dưa hấu. Đau quá!" Nhìn quả táo muốn ném trên tay Yuri, Seohyun không thể không lên tiếng.

Đây không phải là giọng của y tá, nơi này y tá là người bản xứ. Yuri rút tay về, "Cô là ai?"

"Tôi? Tôi là. . . . . . đi nhầm phòng bệnh ."

Đi nhầm phòng bệnh?

"Nơi này chỉ một mình tôi nằm viện, làm sao cô có thể đi nhầm phòng? Có phải anh tôi muốn cô đến xem tôi chết chưa phải không?"

"Không phải."

"Không phải? Lập tức cút ra ngoài cho tôi." Yuri căn bản không tin tưởng cô, giơ tay lên, lần nữa ném quả táo ra ngoài, đem bực bội phát ra trên người cô.

Tưởng là mắt Yuri mù rồi, ngay cả năng lực phán đoán cũng không có, cư nhiên giúp mình tìm loại bệnh viện rách nát này, còn lừa gạt nói là bệnh viện tốt nhất.

Kể từ sau khi bà nội chết, vì chức vị tổng giám đốc, vì Victoria xinh đẹp, anh em bọn họ tranh đấu gay gắt đã nhiều năm, Yuri biết rõ anh trai sẽ không bỏ qua cơ hội suy sụp này của mình.

Seohyun trơ mắt nhìn quả táo bay tới. . . . . . Bịch! Cô lại bị đánh trúng! "Tôi. . . . . . đầu tôi đau quá, thật choáng váng. . . . . ."

"Mau cút, có nghe không? Nếu không tôi lại thưởng cho cô một quả nữa." Yuri lại cầm lên một quả, sau đó nghiêng tai lắng nghe có tiếng bước chân rời đi hay không.

Bên trong phòng bệnh hoàn toàn yên tĩnh.

Hừ! chuồn đi thật nhanh!

Yuri lần mò xuống giường, đi về phía cửa, muốn xác định có liên quan đến cánh cửa hay không, Yuri không muốn đem chính mình phơi bày trước mặt người khác.

Đôi tay hướng về phía trước sờ soạng, xác định trước mặt không có vật ngăn cản, mới bước chân đi tới, từng bước từng bước chậm rãi hướng đến cánh cửa tự động.

Tay rõ ràng không có đụng phải đồ nhưng chân lại đá phải, trọng tâm không vững, ngã về phía trước, trên một vật thể mềm mại.

Một vật to lớn không thể kiểm soát đột nhiên đè lên, đem Seohyun mới vừa hôn mê ép tỉnh lại, kết quả cô rên lên một tiếng, lại hôn mê bất tỉnh.

Đây rốt cuộc là thứ gì? Hình như là người phụ nữ vừa rồi, cô nằm trên mặt đất làm gì? Vì sao lại không nhúc nhích?

Không phải là Yuri mắt không thấy gì ném bừa nên trúng cô chứ? Một quả táo giải quyết một người phụ nữ, rốt cuộc là Yuri lợi hại, còn là cô ngốc?

Hẳn là cô ngốc, có mắt có thể nhìn, cô nên tránh được.

Xác định đúng suy nghĩ của mình, tay Yuri trực tiếp hướng trên người cô tìm kiếm, liền sờ loạn cô một hồi, xem xem cô có phải sẽ lập tức nhảy dựng lên hay không.

Đối với người anh trai Yuri phái đến, Yuri không cần phải khách khí.

Tay của Yuri trước tiên chạm vào bả vai, từ bả vai đi lên, cảm giác được sợi tóc mềm mại, sau đó là gò má non nớt.

Ừ. . . . . .tuổi làn da này đại khái là ngoài hai mươi tuổi, Yuri không khách khí siết chặt gương mặt của cô mà đánh giá.

Tiếp tục mò xuống dưới, tay của Yuri lướt qua cánh tay bóng loáng của cô, đi tới vòng eo mảnh khảnh, lại đến cái mông hơi đầy đặn của cô, rồi lại xuống đến cái chân thon dài.

24, 35, cũng không biết là bao nhiêu? Yuri dùng lực vỗ mông của cô mà nghĩ.

Mặc cho Yuri xuống tay không lưu tình, bóp bên má cô, đánh cô, cô vẫn hôn mê, không nhảy dựng lên như Yuri suy đoán.

Sẽ không thật sự bị Yuri ném ngất xỉu chứ?

Yuri lay động thân thể cô, "Này, cô tỉnh lại đi! cô không tỉnh lại, chớ trách tôi không khách khí!"

Bị Yuri lay động, Seohyun chậm rãi tỉnh lại, "Xin cô không cần phải lắc, đầu của tôi đau quá rồi, thật choáng váng, quả táo cũng có thể làm chết người."

Chỉ là, rõ ràng là nhức đầu, mặt như thế nào lại giống như là sưng lên?

"Không muốn chết vậy đi ngay lập tức, trở về báo cáo anh ta, tôi không có chết nhanh như vậy." Yuri lại hạ lệnh đuổi khách."Còn nữa..., nói hắn lần sau mua nho, tôi không thích ăn táo."

Cô là nên mua nho, bị nho nện vào, cũng sẽ không đau thế này."Không phải anh trai cô kêu tôi tới, cô hiểu lầm."

"Hiểu lầm?" Yuri hừ lạnh một tiếng, sau đó đứng lên, chậm rãi lần mò trở lại giường.

Seohyun thấy thế, lập tức đứng dậy đỡ Yuri.

"Không nên đụng tôi!" Yuri bỏ tay cô ra.

"Kwon tổng, để tôi giúp đi." Mắt thấy Yuri sắp đụng vào hộc tủ, Seohyun vội vàng đỡ Yuri nói.

"Không cần!" Yuri nghiêng thân lần nữa bỏ tay cô ra, xoay người tiếp tục đi về phía trước, bịch một tiếng! Yuri đụng phải hộc tủ.

Đồ đáng chết! Để cho Yuri quên phải xác định vật cản trước mặt rồi mới di chuyển, lại còn không nhắc nhở trước mặt Yuri có hộc tủ, Yuri mới bị mù, tất cả còn chưa có quen. Yuri vuốt cái trán khẽ nguyền rủa.

Thấy Yuri thật sự đụng vào hộc tủ, Seohyun vội vàng kéo Yuri, vừa thổi vừa xoa vào chỗ bị đụng trên trán Yuri."Sưng lên rồi, tôi đi kêu bác sĩ tới giúp cô xem một chút."

"Không cần." Những lời này không có hung dữ như lúc trước, bởi vì tay cô rất dịu dàng.

"Tôi cũng bị sưng, tôi biết rõ có rất đau , tôi trước tiên đỡ cô lên giường nằm, sau đó đi gọi bác sĩ." Seohyun đỡ Yuri lần nữa.

Lần này Yuri không hề từ chối. "Cô không cần đi gọi bác sĩ, bác sĩ ở đây chỉ có một, ba ngày không thấy được một lần."

"Vậy tôi đi gọi y tá đem băng lạnh đến."

"Vậy càng không cần, y tá nơi này cũng chỉ có một, đăng ký, phát thuốc kiêm công việc vệ sinh, cô tìm cô ấy chỉ có bị mắng."

"Những thứ này làm sao cô biết?" Yuri không thể thấy được.

"Mắt của tôi mù nhưng tâm không mù, lỗ tai lại càng không có điếc." Y tá đó than vãn cả ngày lẫn đêm, hại đôi tai của Yuri cũng không thể được yên tĩnh.

"Vậy tôi xuống dưới lầu mua băng lạnh." Đỡ Yuri nằm xuống, Seohyun xoay người đi xuống mua băng lạnh.

"Tôi đã nói không cần! Cô ấy là ai?" Tại sao lại đối tốt với Yuri? Victoria chỉ đến thăm Yuri một tuần sau khi Yuri được cứu lên bờ.

Vốn người cùng cô kết hôn sẽ là Yuri, Yuri đang chấp hành chức vụ tổng giám đốc, nhất định sẽ trở thành chủ tịch tập đoàn Kwon thị ở đại hội cổ đông năm nay.

Hiện tại mắt Yuri mù rồi, nếu như trước đại hội cổ đông không thể khôi phục thị lực, vậy khẳng định Yuri sẽ không có cách nào trở thành tổng giám đốc, cũng sẽ mất đi Victoria.

"Tôi tên là Seohyun."

"Tôi hỏi cô là ai? Không phải hỏi tên cô." Yuri trách móc.

"Ha. . . . . . Ha. . . . . ." Yuri cười lớn tiếng.

"Cô cười cái gì? Tôi nói là thật, cô là ân nhân cứu mạng của tôi, cho tới bây giờ, chưa bao giờ dám quên." Giọng nói trời sinh ngọt ngào mềm mại của Seohyun.bất giác làm Yuri nhớ ra cái gì đó

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co