[BH][Done] Xuyên Thành A Cặn Bã Bị Năm Nhân Cách Của Ảnh Hậu Dây Dưa
Chương 56.
Hơi thở nóng ẩm của mùa hè như bao trùm lấy Tư Cảnh Ngọc, gò má của Liễu Phạm không những không lạnh mà ngược lại còn nóng hổi, cả căn phòng như có cả một vườn hoa cát cánh đang nở rộ.
"Tôi rất nóng." Tư Cảnh Ngọc vội vàng mở chai nước mà Liễu Phạm đưa tới, môi vừa chạm vào miệng chai thì nghe thấy tiếng người con gái cười khẽ.
"Bé biến thái, bé đây là muốn hôn chị sao?" Liễu Phạm dùng ánh mắt trêu chọc, tầm mắt dừng lại giữa đôi môi của Tư Cảnh Ngọc và miệng chai trong suốt, “Gián tiếp.”
Không muốn dồn ép Tư Cảnh Ngọc, Liễu Phạm cố tình chuyển chủ đề.
Đột nhiên nhận ra Liễu Phạm đã uống chai nước này, Tư Cảnh Ngọc quay đầu đi, vặn chặt nắp chai, vẻ bối rối trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn được che giấu rất kỹ.
“Tôi chỉ vô tình quên mất thôi, chứ không có muốn cùng chị... khụ.”
Liễu Phạm đứng yên tại chỗ, không tiếp tục đuổi theo, chiếc cằm nhỏ nhắn tinh xảo hơi nhướng lên, giọng điệu tỏ ra vô cùng tán thành, “Ừm, chị tin cô.”
Tư Cảnh Ngọc: “...”
Sao cô lại cảm thấy lời của Liễu Phạm có ẩn ý, ý tứ châm biếm càng đậm hơn.
Thành thật mà nói, một tuần làm việc ở viện nghiên cứu này, không bị Liễu Phạm và bốn người kia quấy rối nữa đã khiến Tư Cảnh Ngọc kinh ngạc trong lòng.
Dù sao thì, trước đây Liễu Phạm còn cố tình viết giấy nhắn cho mình, rằng cách duy nhất để thoát khỏi nàng là chấp nhận nàng.
Sao có thể trong một thời gian ngắn đã thay đổi tính nết, cải tà quy chính, buông dao đồ tể được.
"Liễu Phạm, tôi đã nói rồi, tôi thật sự không phải Cá Voi Nhỏ, chị lãng phí thời gian trên người tôi cũng vô ích thôi." Tư Cảnh Ngọc quay mặt đi, không hiểu tại sao Liễu Phạm lại có hứng thú vô tận với mình như vậy.
Liễu Phạm giống như một con vật cực kỳ khó đoán, một đêm mưa nào đó bạn vô tình đi qua cây cầu vượt thì bị một con vật nhỏ bề ngoài xinh đẹp dịu dàng nhưng thực chất nguy hiểm và kỳ lạ này bám lấy.
Một bệnh nhân tâm thần bám lấy bạn một cách vô cớ, có thể không phải là có thù thì chính là thích.
Mặc dù trong mắt Liễu Phạm, có thù và thích có lẽ là cùng một chuyện, Tư Cảnh Ngọc nghĩ theo hướng tiêu cực.
Đúng là Liễu Phạm là một kẻ điên, nhưng phải thừa nhận rằng nàng rất đẹp, còn tốn công tốn sức nấu ăn cho mình bảy ngày.
Là vì đêm mưa ở bệnh viện, hay là vì nghi ngờ cô là Cá Voi Nhỏ, hoặc lý do nào khác khiến cho kẻ điên Liễu Phạm này quyết định bám lấy mình.
Có lẽ thế giới của kẻ điên, người bình thường khó mà hiểu được.
Người con gái đứng đối diện, không nói một lời nhìn chằm chằm vào đôi môi của Tư Cảnh Ngọc, đột nhiên cười lên như gió xuân.
Tư Cảnh Ngọc không hiểu gì cả, “Chị cười cái gì.”
"Cô không nhận khuyên môi mà Sea tặng?" Liễu Phạm mím môi nhưng vẫn cười.
"Không có lỗ xỏ môi, đương nhiên sẽ không nhận." Tư Cảnh Ngọc nhíu mày, không hiểu Liễu Phạm đang cười cái gì.
“Tư Cảnh Ngọc, cô quả nhiên không bị quyến rũ.”
Tay áo của Liễu Phạm bị nước làm ướt, nàng cúi đầu xắn tay áo lên, ngẩng đầu lên lần nữa, để lộ ra một đôi mắt long lanh ngấn nước.
Người đời luôn mê đắm vẻ bề ngoài, nàng tự nhiên cho rằng sắc đẹp cũng là một vũ khí lợi hại để đối phó với Tư Cảnh Ngọc.
Người càng cấm dục càng lãnh đạm, sau khi phá vỡ mới càng nồng nhiệt càng nóng bỏng, không phải sao?
Nhưng phương pháp luôn thành công này lại mất hiệu lực ở chỗ Tư Cảnh Ngọc, mất hiệu lực một cách triệt để.
Tại sao lại như vậy, nàng không hiểu rốt cuộc Tư Cảnh Ngọc muốn gì, đôi mắt của Alpha luôn trong veo như hồ băng ẩn mình trên núi cao biển xa, không một gợn sóng.
Băng đá làm sao có thể gợn sóng.
Ngạc nhiên trước sự thẳng thắn của Liễu Phạm lúc này, Tư Cảnh Ngọc lắc đầu, lần đầu tiên cười một cách thoải mái vui vẻ trước mặt Liễu Phạm, “Cho nên, chị đừng tốn công vô ích nữa, trò chơi này không vui đâu.”
Giọng nói trầm thấp của Alpha như cực quang rơi vào hồ băng, trong trẻo dễ nghe, Liễu Phạm không hiểu sao lại rất hưởng thụ, thế là ngẩng đầu lên, cười rất trẻ con.
“Chị hiểu rồi, chị sẽ nói với họ là cô rất ghét họ.”
Tư Cảnh Ngọc: “???”
Đây là hiểu kiểu gì vậy?
Tuyết ngoài trời rất lớn, suy nghĩ một hồi lâu, Tư Cảnh Ngọc vẫn hỏi một cách khá nghiêm túc:
“Liễu Phạm, quá khứ của chị như thế nào?”
Đây là một câu hỏi cực kỳ đường đột, với mối quan hệ của hai người họ, Tư Cảnh Ngọc không nên hỏi câu hỏi này.
Nhưng cô vẫn hỏi, đột ngột và bất ngờ, đôi khi cô cũng sẽ bất chợt nhớ đến Liễu Phạm, Omega trong hình ảnh luôn một mình đứng trên con phố đông người qua lại, khuôn mặt xinh đẹp đang cười nhưng có thể nhìn thấy sự cô đơn và trống rỗng chảy ra từ khóe mắt.
Hỏi một câu hỏi như vậy có lẽ sẽ là một sai lầm, Tư Cảnh Ngọc lắc đầu tự cười mình cũng trở nên do dự, dù sao thì mối quan hệ giữa cô và Liễu Phạm cũng đã kỳ lạ, có tệ hơn nữa thì cũng có thể tệ đến đâu.
Bị sự thẳng thắn của Tư Cảnh Ngọc lây nhiễm, Liễu Phạm quan sát Tư Cảnh Ngọc một cách không kiêng dè, cảm nhận từng biểu cảm của Alpha lúc này.
Cuối cùng, người mà nàng hứng thú cũng đã bắt đầu hứng thú với nàng.
Đôi khi, nàng cảm thấy Tư Cảnh Ngọc nghiêm túc lạnh lùng như vậy còn giống bệnh nhân hơn cả mình.
Trong phòng bệnh trống rỗng bỗng dưng có thêm một cây hoa quỳnh đắt giá đáng yêu, nàng đương nhiên muốn bông hoa ấy chỉ thuộc về mình.
Tuy nhiên, Liễu Phạm vẫn quyết định trốn tránh câu hỏi của Tư Cảnh Ngọc, chỉ thong thả hỏi:
“Cô nói xem tại sao có người lại muốn chết?”
Sau một thoáng ngẩn ngơ, Tư Cảnh Ngọc suy nghĩ rất lâu vẫn không thể trả lời câu hỏi này, “Không sống nổi nữa... thì chết thôi.”
Liễu Phạm gật đầu, nhẹ nhàng nói một tiếng "Ừm", suy nghĩ của nàng đột nhiên quay về một buổi chiều năm tám tuổi.
Nắng xuân rất đẹp, nàng tan học về nhà như mọi ngày nhưng không biết rằng có một thứ gì đó sẽ đột ngột kết thúc vào ngày hôm đó.
Trong phòng khách đơn sơ nhưng sạch sẽ, mẹ nằm trên sàn nhà, cứ thế lặng lẽ qua đời, nguyên nhân cái chết là hít phải quá nhiều khí carbon monoxide.
Mẹ không để lại cho nàng một lời nào, trong lá thư bên cạnh viết tin người mà nàng nên gọi là cha sắp cưới người khác.
Nàng mãi mãi không hiểu tại sao yêu một người lại phải yêu đến chết đi sống lại.
Ngay cả người thân duy nhất còn lại cũng phải vứt bỏ.
Tình yêu gì đó thật hư vô mờ mịt, không bằng một trò chơi thực tế.
Sẽ có người mãi mãi chơi cùng bạn.
Nhận ra ham muốn tâm sự của mình chỉ tồn tại với Tư Cảnh Ngọc, đầu ngón tay trắng nõn của Liễu Phạm khẽ run rẩy, quá khứ của nàng, nỗi đau trong lòng, tại sao lại phải nói cho Tư Cảnh Ngọc biết.
Câu chuyện khó nói, nói ra sẽ biến thành cầu xin sự thương hại của người ấy, thông qua cách vô liêm sỉ như vậy để có được sự đoái hoài của Alpha.
Người này chỉ là đối tượng theo đuổi nhất thời của mình, tuyệt đối không phải là đối tượng rung động kỳ lạ nào đó.
Liễu Phạm không ngừng thề thốt nhấn mạnh và tự nhủ trong lòng, tuyệt đối không thể thích Tư Cảnh Ngọc.
Cho dù Tư Cảnh Ngọc rất đặc biệt, đã ở bên mình ba ngày ba đêm trong bệnh viện thì sao.
Liễu Phạm đứng trong phòng ngủ, ngơ ngác nhìn chậu hoa quỳnh trên bệ cửa sổ, trong lòng trăm mối ngổn ngang, bỗng nghe thấy tiếng bước chân không nhanh không chậm của Tư Cảnh Ngọc.
Nàng ngước mắt nhìn, Alpha tiện tay xé một túi khăn mới, chuẩn bị đi ra ngoài.
"Cô đi đâu vậy?" Vẻ mặt Liễu Phạm khó hiểu.
"Chị không phải muốn tắm sao? Lại đây," Tư Cảnh Ngọc ra hiệu cho Liễu Phạm đi theo mình vào phòng tắm, vẻ mặt bình thản thong dong, “Có nước nóng, chị cởi đi.”
"Cởi cái gì?" Lần này đến lượt Liễu Phạm ngẩn người, làn da mỏng manh của người con gái nổi lên một lớp phấn hồng, vạt áo cuộn lên một đường cong quyến rũ, nhưng vẻ mặt lại ngây thơ và có chút hoảng hốt.
"Quần áo, chị không phải muốn tắm sao?" Tư Cảnh Ngọc nhận ra sự hoảng hốt của Liễu Phạm, cảm thấy mới mẻ, từ trước đến nay chỉ có mình bị Liễu Phạm làm cho bối rối mặt đỏ tim đập, cô chưa từng thấy dáng vẻ e thẹn hoảng hốt này của Omega.
Có lẽ cuộc đối thoại vừa rồi đã khiến Liễu Phạm tạm thời gỡ bỏ cái vẻ tùy tiện trêu chọc người khác không màng hậu quả.
Dưới ánh đèn ấm áp sáng rực của phòng tắm, người con gái kêu lên một tiếng, định chạy ra ngoài, nhưng sau khi nhớ lại "hình tượng" của mình thì cứng rắn dừng lại tại chỗ, không kìm được giọng mũi mềm mại, làn da mỏng manh nở ra một màu hồng nhạt như cành hoa nở rộ, dấu ấn sâu đậm.
Tư Cảnh Ngọc mở vòi nước, nước nóng phun ra, tích tụ trong bồn tắm đã bỏ muối tắm, hơi nước lan tỏa.
Nghe thấy tiếng Alpha dùng tay khuấy nước, Liễu Phạm bỗng vuốt mái tóc dài của mình - nàng mơ hồ đến mức tưởng rằng mình đã bị Tư Cảnh Ngọc làm ướt.
Mỹ nhân tóc đen môi đỏ, eo thon xương mỏng, dáng người cân đối đứng ngây ra tại chỗ, trong mắt Tư Cảnh Ngọc ẩn chứa một nụ cười lạnh lùng, cố tình nhíu mày nhắc nhở:
“Liễu Phạm, chị mà không qua đây, nước sắp nguội rồi.”
Liễu Phạm hơi hồi phục lại một chút thần trí, do dự cắn môi, “Cô bảo chị tắm á? Vậy... Cô thì sao?”
“Tôi tắm cùng chị.”
Sự lùi bước của Liễu Phạm đã dẫn đến cuộc tấn công cực kỳ trực tiếp của Tư Cảnh Ngọc, Alpha vẫn giữ vẻ lạnh lùng như trăng sáng, nhưng những lời nói ra lại khiến Liễu Phạm chỉ muốn chửi lớn là biến thái.
“Hoặc là chị cần tôi giúp chị tắm.”
Nếu Tư Cảnh Ngọc nhìn mình tắm mà vẫn có thể mặt không đổi sắc tim không đập, không có chút phản ứng nào.
Thì còn được coi là Alpha sao?
Và quan trọng hơn là, nàng ngay cả một Alpha cấp C cũng không quyến rũ được, mặt mũi của nàng để đâu.
Nàng muốn Tư Cảnh Ngọc vì mình mà thần hồn điên đảo, chứ không phải là mình mất hết lý trí, thần trí hoảng hốt.
“Tư Cảnh Ngọc, cô ra ngoài!”
Tư Cảnh Ngọc mỉm cười lắc đầu, “Không phải nói cùng nhau tắm sao? Sao lại đuổi tôi đi?”
Nhìn thấy ý cười chế nhạo ẩn trong mắt Alpha, Liễu Phạm vô thức kéo chặt cổ áo, giọng nói trong trẻo mềm mại mất đi vẻ ngang ngược thường ngày.
“Chị tự tắm, cô ra ngoài, chị không muốn tắm cùng cô, cũng không muốn... Cô tắm cho chị.”
Vòng này là nàng thua, Tư Cảnh Ngọc cứ đợi đấy.
Hơn một tiếng sau, Liễu Phạm với mái tóc đen nửa ướt, nàng bước ra từ phòng tắm, cố gắng giữ vẻ mặt lạnh lùng, nói một cách ngượng ngùng:
“Ừm, chúng ta nên xuất phát rồi.”
Tư Cảnh Ngọc đã buồn ngủ rũ rượi, lười biếng ngước mắt lên nhìn thấy người con gái đã thay một chiếc áo khoác màu lạc đà, bên trong là một chiếc váy dài màu kem nhạt, ăn mặc thanh đạm như nước, nhưng lại có một vẻ đẹp thoát tục không vướng bụi trần.
“Liễu Phạm, chị vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi, quá khứ của chị như thế nào.”
Tư Cảnh Ngọc vẫn đang chờ câu trả lời của Liễu Phạm, vì đôi mắt của người con gái lấp lánh như có rất nhiều cảm xúc khó nói đang ẩn náu gặm nhấm trái tim.
"Không liên quan đến cô, chị không nói cho cô biết đâu." Omega đã đi trước ra cửa, bóng lưng mảnh mai thon dài toát ra sự kiểm soát mãnh liệt và sự bất lực tan vỡ.
Hai thái cực đan xen, sự tương phản dữ dội như dấu ấn đỏ rực, khắc sâu vào da thịt rồi đến tận xương tủy.
Một khoảnh khắc nào đó, Tư Cảnh Ngọc đột nhiên cảm thấy một nhà phê bình phim nói rất có lý:
[Vẻ đẹp của Liễu Phạm là hư ảo, mờ mịt, nhưng vẻ đẹp ấy có thể xuyên qua thời không, đánh trúng vào lòng người trong một khoảnh khắc vô tình.]
Chiếc xe bảo mẫu màu trắng sáng đến đón Liễu Phạm tới đoàn phim từ từ dừng lại bên đường, tiếng tuyết rơi che lấp đi tiếng gầm nhỏ của động cơ, ánh đèn xe vàng mờ chiếu lên mặt tuyết trắng tinh, có thể nhìn thấy vài dấu chân mèo nhỏ.
Ngồi trên xe, Tư Cảnh Ngọc tự giác ngồi xuống hàng ghế cuối cùng, vừa vặn cách Liễu Phạm một chỗ ngồi.
Kết quả, người con gái lại ngoan ngoãn đến bắt chuyện với cô, cảm xúc thay đổi nhanh đến mức khiến Tư Cảnh Ngọc phải kinh ngạc.
"Sao mặt mày khó coi vậy?" Liễu Phạm xoay người lại dựa vào ghế, trên mặt mang nụ cười ngây thơ trẻ con, “Không trả lời câu hỏi của cô nên cô giận sao, nhỏ mọn quá.”
"Nè, mời cô ăn kem," Người con gái như làm ảo thuật lấy ra một hộp kem bạc hà từ phía sau, “Yên tâm, chị đã dùng cồn khử trùng vỏ hộp rồi.”
Tư Cảnh Ngọc liếc nhìn, bên cạnh tay Liễu Phạm còn có một hộp bao bì màu đen tuyền, có vẻ là sô cô la rượu.
Trên đó còn có một phong bì vẽ hoa cát cánh màu hồng.
Ngôn ngữ của hoa cát cánh màu hồng hình như là tình yêu vĩnh cửu, cũng là tình yêu vô vọng.
Ai sẽ gửi cho Liễu Phạm lá thư này, mặc dù pheromone của Liễu Phạm là hoa cát cánh, Tư Cảnh Ngọc nhíu mày, cẩn thận suy nghĩ, là Triệu Ngưng Tịch sao, hay là người theo đuổi khác?
Nhưng mùi pheromone của Liễu Phạm dường như không được công bố cho công chúng…
Thấy Tư Cảnh Ngọc đang suy nghĩ, Liễu Phạm rất tự nhiên nói dối, “Một Alpha muốn theo đuổi chị tặng, cảm thấy cũng không tệ nên chị nhận rồi.”
Tư Cảnh Ngọc có chút chậm chạp gật đầu, Alpha đó biết pheromone của Liễu Phạm, có lẽ chỉ có thể là do Liễu Phạm nói cho biết.
Tặng quà như sô cô la, còn có ám chỉ đầy pheromone, quan hệ của Liễu Phạm và Alpha đó hẳn là không tệ.
Có lẽ điều này đại diện cho việc Liễu Phạm sẽ chấp nhận sự theo đuổi của Alpha đó, phát triển thêm một bước.
Không biết vì một sự bốc đồng nào đó, Tư Cảnh Ngọc buột miệng nói: “Chị chuẩn bị chấp nhận Alpha đó?”
Chiếc xe bảo mẫu từ từ khởi động, ánh đèn neon của thành phố phản chiếu trên mặt tuyết chiếu vào trong xe đã tối đi, tạo thành một vầng sáng ảo ảnh, giống như chiếc hộp Pandora.
Một khi mở ra sẽ trượt vào vực sâu không thể thoát.
Tuy nhiên, câu hỏi đầu tiên của Liễu Phạm đã làm khó Tư Cảnh Ngọc, nàng nói: “Vậy tại sao cô lại hỏi? Hôm nay cô thật nhiều chuyện.”
Tư Cảnh Ngọc cúi đầu, đúng vậy, tại sao mình lại hỏi chứ?
Môi của Liễu Phạm khẽ cong lên một cách vô thanh, không nói gì thêm mà xoay người ngồi thẳng dậy, hai ngón tay thon dài không nhanh không chậm xé phong bì.
Chất giấy cứng khiến cho hành động xé phong bì trong không gian nhỏ hẹp bí mật này bị khuếch đại vô hạn.
Tư Cảnh Ngọc không nhìn thấy, trong đầu vẫn hiện ra mép răng cưa nhỏ màu trắng, sự dính nhớp khi keo bị tách ra giống như nội dung trong thư.
Có thể tưởng tượng, thư tình gửi cho Liễu Phạm hẳn là ngọt ngào và ấm áp, những dòng chữ đen ngay ngắn được điểm xuyết, giữa các dòng chữ hé lộ từng chút tình ý.
Thời đại này, người chuyên viết thư tình đã rất ít.
Nhưng giấy viết thư quả thực là một thứ rất đáng để sưu tầm.
Cứ thế suy nghĩ lung tung, Tư Cảnh Ngọc lại nghe thấy giọng nói có chút ý cười của Liễu Phạm, “Ừm, chữ này khá đẹp.”
Giọng điệu vui vẻ như nước ngọt vị cam sủi bọt không ngừng trong mùa hè ngây ngô.
Từ phản chiếu của cửa sổ xe có thể nhìn thấy vẻ mặt không vui của Tư Cảnh Ngọc, hàng mi dài của Liễu Phạm khẽ chớp, che đi nụ cười trong mắt, sau đó đặt tờ giấy trắng vào lại trong phong bì.
Chiếc xe bảo mẫu chạy gần một đêm mới đến nơi, Tư Cảnh Ngọc dựa vào ghế ngủ thiếp đi, trong đầu toàn là những giấc mơ kỳ quặc.
Đợi họ đổi xe, đi vào trong núi lại mất thêm một buổi sáng.
Người của đoàn phim rất nhiệt tình tiếp đón họ, nói rằng phòng nghỉ của Liễu Phạm đã chuẩn bị xong, điều kiện trong núi không tốt, mong mọi người thông cảm.
Bộ phim tiên hiệp cổ trang mà đoàn phim này quay có điểm không giống với các bộ phim khác, đó là trọng tâm của kịch bản không phải là yêu đương, mà là đấu tranh giai cấp trong giới tu tiên, đấu tranh giữa các tộc, thực sự giải cứu chúng sinh thiên hạ.
Nói tóm lại một câu, chính là tứ hải bát hoang, không nuôi thần nhàn rỗi.
Vị tu tiên nào hoặc thần tiên nào dám lười biếng, không chăm chỉ giữ vững cương vị sẽ đối mặt với nguy hiểm bị khai trừ tiên tịch, "bị cho thôi việc".
Coi như là bộ phim truyền hình không phải thể loại chính kịch đầu tiên mà Liễu Phạm đóng.
Đến phòng, đủ loại người đi tới đi lui, kiểm tra máy sưởi, điều chỉnh các thiết bị điện, xác định không có vấn đề gì mới rời đi.
Liễu Phạm và Tư Cảnh Ngọc ở trong một phòng suite, phòng ngủ chính có một phòng khách, môi trường thanh tĩnh, chỉ là nhiệt độ thấp hơn trong thành phố rất nhiều.
Đợi họ thu dọn xong mọi thứ, người của đoàn phim chạy đến nói hôm nay có tổ chức một bữa tiệc lửa trại, tất cả mọi người đều tham gia, còn có thịt cừu nướng ăn.
Liễu Phạm đang trải giường ngước mắt liếc nhìn Tư Cảnh Ngọc đang xịt cồn khắp nơi, dịu dàng hỏi: “Cô có đi không, người có thể hơi đông, cô sợ bẩn thì thôi.”
"Thôi," Tay xịt cồn của Tư Cảnh Ngọc dừng lại một chút như bị dị ứng với sự dịu dàng chu đáo của Liễu Phạm, “Dù sao tôi cũng phải giao tiếp, đeo găng tay dùng một lần là được.”
“Cô thích ứng nhanh ghê, không giống như trước đây chỉ muốn dùng nhà vệ sinh ở nhà.”
Tư Cảnh Ngọc lén lút liếc nhìn Liễu Phạm, giữa lông mày của người con gái ẩn chứa một chút mệt mỏi, vẻ đẹp sắc sảo không hề giống một người sẽ nhớ những thói quen nhỏ của người khác.
Lại có thể nhớ chuyện lần đó cô ở khách sạn chạy về biệt thự.
Tâm trạng của Tư Cảnh Ngọc tiếp tục phức tạp.
Liễu Phạm đặt gối xong, phát hiện tâm trạng của Tư Cảnh Ngọc vẫn không cao như một đóa hoa bị mây đen bao phủ, cánh hoa luôn rũ xuống.
Khi đến bữa tiệc lửa trại, trời đã hơi tối, hoàng hôn chỉ còn lại một chút ánh sáng vàng ấm, sự lạnh lẽo và ấm áp giao hòa vào khoảnh khắc này.
Trên mặt mỗi người đều phản chiếu ánh lửa trại đỏ rực, hiện trường là một khung cảnh náo nhiệt.
Liễu Phạm vừa xuất hiện trên bãi cỏ đã bị mấy người nhiệt tình chào hỏi, ai nấy đều vui vẻ gọi tiền bối, tiền bối.
Nhiều người đi qua bắt chuyện với Liễu Phạm, người con gái nói năng lịch sự, cử chỉ đúng mực, một dáng vẻ ung dung tự tại, khuôn mặt xinh đẹp trong đám đông như đang tỏa sáng.
Giống như ngôi sao sáng nhất trong dải ngân hà xa xôi, lấp lánh chói mắt, mãi mãi cách bạn vô số năm ánh sáng.
Điều này rất bình thường, đây mới là bình thường, Tư Cảnh Ngọc khẽ tự nhủ trong lòng.
Sau khi tất cả mọi người đã ngồi xuống, Tư Cảnh Ngọc phát hiện cô và Liễu Phạm vừa vặn bị đám đông ngăn cách thành một đường chéo, ngay cả tầm mắt nhìn nhau từ xa cũng bị ánh lửa rực rỡ che mất một nửa.
Thịt cừu nướng, rượu sữa, cơm nắm được từng bát đưa đến tay mỗi người, mùi thơm của thức ăn và pheromone của Alpha, Omega có mặt vì phấn khích mà tiết ra một lượng nhỏ đang lan tỏa khắp nơi.
Mặc dù ở nơi rộng rãi, mùi hương nhanh chóng tan đi, nhưng Tư Cảnh Ngọc vẫn cảm thấy sự khó chịu khi ở trong đám đông.
Cô cảm thấy mình như một tảng đá bị sương tuyết bao bọc, lạnh lùng nhìn những người khác cười đùa, hơi ẩm lạnh lẽo xộc vào mũi khiến người ta muốn nôn.
“Chị Liễu Phạm, chúng ta cùng chơi trò chơi đi?”
“Đúng vậy đúng vậy, sau này chúng ta phải cùng nhau diễn xuất, phải bồi dưỡng sự ăn ý mới tốt.”
“Cô thôi đi, Liễu Phạm người ta có vị hôn thê rồi, các cô đừng có dòm ngó người ta, đã muộn rồi.”
Có người bắt đầu hò hét, kêu phải oẳn tù tì, phải chơi thật hay thách, người thua uống rượu, không say không về.
Ánh lửa và sự ấm áp chiếu rọi lên mỗi người, chỉ có Tư Cảnh Ngọc cảm thấy hơi lạnh.
Cô rất ít khi thấy Liễu Phạm trong đám đông, ung dung tự tại như vậy, được mọi người vây quanh.
Khác hẳn với người con gái cố chấp, xinh đẹp, mê hoặc khi đối mặt với mình.
Rốt cuộc loại nào mới là Liễu Phạm thật sự?
Lúc này, đạo diễn của đoàn phim cười ha ha mang đến một túi lớn đồ ăn vặt đủ màu sắc, “Nhanh nhanh nhanh, mọi người đến chia kẹo bông tuyết, nếm thử tay nghề của vợ tôi đi.”
Đạo diễn là một người đàn ông Beta thô kệch hào sảng, không cho phép từ chối nhét vào tay mỗi người bảy tám viên kẹo bông tuyết.
Nhiều người trực tiếp xé bao bì ăn ngay, mùi thơm ngọt ngào của các loại hạt và sữa tràn ngập không khí.
Trong dạ dày của Tư Cảnh Ngọc như sinh ra một con quái vật màu đen, có vảy, tay của con quái vật nắm chặt lấy thành dạ dày mỏng manh của cô.
Cô càng muốn nôn hơn, khóe mắt ứa ra nước mắt sinh lý.
“Thì ra màu sắc yêu thích nhất của chị Liễu Phạm là màu trắng, tại sao vậy?”
"Bởi vì trông rất lạnh lùng, kiểu lãnh cảm ấy." Liễu Phạm tùy ý nói cười, thể hiện ra một sự thoải mái và phóng khoáng đáng ghen tị, dường như không quan tâm đến bất cứ điều gì, mọi thứ đều đã nhàm chán.
Nàng thỉnh thoảng nhìn sang phía đối diện, thấy trong đám đông xuất hiện một khoảng trống nhỏ.
Có người đã rời đi.
Lửa trại cháy càng dữ dội, ánh lửa ngút trời, tiếng cười nói của mọi người gần như vang vọng khắp bầu trời này, họ không ngừng cạn ly, lớn tiếng nói những lời không đâu vào đâu.
“Chị Liễu Phạm, chúng ta có thể thêm WeChat không?”
“Có thể theo dõi nhau trên Weibo không, em rất thích chị Liễu Phạm.”
Nhiều người nhân lúc có hơi men đều xoa tay chuẩn bị kết bạn với Liễu Phạm, kết quả họ uống đến say mèm, quay đi quay lại mới phát hiện Liễu Phạm cũng đã biến mất.
***
Đi dạo một vòng dưới chân núi, toàn thân Tư Cảnh Ngọc lạnh đến cứng đờ, kéo cao cổ áo len cao cổ màu đen, nhưng dưới một gốc cây trơ trụi lại nhìn thấy bóng dáng thon dài yêu kiều của Liễu Phạm.
Omega dựa vào gốc cây có cành phủ đầy băng mỏng đang cầm điếu thuốc, làn khói xám nhạt lượn lờ, khuôn mặt xinh đẹp của người con gái ẩn hiện sau làn khói cô liêu, toát ra vẻ đẹp lấp lánh bất định, suy tàn.
Nàng dường như biết Tư Cảnh Ngọc đã đến, khẽ hỏi:
“Chị tưởng cô rất thích đồ ngọt?”
Tuyết mỏng rơi lả tả, như một tấm kính trong suốt bao bọc họ lại, ngăn cách với thế giới bên ngoài.
"Chỉ là không thích kẹo bông tuyết thôi," Tư Cảnh Ngọc không tự nhiên quay đầu đi, “Sao chị lại đến đây, không cần nói chuyện với những người đó sao?”
Liễu Phạm hôm nay nhạy bén một cách lạ thường, nàng nhìn chằm chằm vào túi đựng kẹo bông tuyết của Tư Cảnh Ngọc, cố chấp nói: “Chị tưởng cô sẽ nói là sợ bẩn, cô sao vậy, lạ quá đi.”
Những mảnh băng mỏng nhỏ bay lượn giữa hai người, bị Liễu Phạm chăm chú nhìn, Tư Cảnh Ngọc ma xui quỷ khiến lại có ý định bộc bạch.
“Mẹ kế của tôi, không, phải nói là người tình của cha tôi trong sinh nhật của ông ta đã cố tình làm rất nhiều kẹo bông tuyết.”
"Ừm." Giọng mũi của Liễu Phạm gần như không nghe thấy, nàng biết cách làm một người lắng nghe tốt.
Ánh mắt của Tư Cảnh Ngọc rất tối, nhưng giọng điệu lại nhẹ nhàng như không phải đang nói chuyện của mình, “Lúc đó tôi còn rất nhỏ, trong kẹo bông tuyết có đậu phộng, bà ta cố tình cho tôi ăn rất nhiều rồi tôi bị dị ứng sốc phản vệ, nằm viện ba ngày, suýt chết.”
“Mẹ tôi rất tức giận, rất phẫn nộ, đã ly hôn với cha tôi, không bao giờ quay lại nữa.”
Cảm giác nôn mửa, sưng tấy, trời đất tối sầm đến nay vẫn có thể nhớ lại một cách sâu sắc, sự độc ác thuần túy có lẽ không khiến người ta đau lòng đến thế, sự thờ ơ, phớt lờ và trốn tránh của người thân mới là điều đáng nói.
Không ngờ lại là một trải nghiệm như vậy, giọng của Liễu Phạm rất nhạt, đầu ngón tay khẽ gảy đầu thuốc, “Bây giờ người tình đó của cha cô thế nào rồi?”
“Không biết, cha tôi thay người tình như thay áo.”
"Tiếc thật." giọng của Liễu Phạm mang theo mười phần tiếc nuối.
"Tiếc cái gì?" Tư Cảnh Ngọc không hiểu.
“Nếu người tình đó của cha cô còn ở thì tốt rồi.”
“Tốt ở đâu?”
"Như vậy chị có thể khiến bà ta trả lại gấp trăm lần." Trong bóng tối, đôi mắt hồ ly của Liễu Phạm rất sâu, điếu thuốc trắng mảnh kẹp giữa đầu ngón tay, lúc sáng lúc tối, như sắp đốt cháy đôi lông mày như băng của Tư Cảnh Ngọc.
"Trả lại gấp trăm lần?" Tư Cảnh Ngọc nhất thời không hiểu ý của Liễu Phạm.
"Đúng vậy, ăn miếng trả miếng." Giữa lông mày của Liễu Phạm hiện lên nụ cười ngây thơ.
“Chị sẽ tặng bà ta kẹo bông tuyết, sau đó...”
Liễu Phạm hạ thấp giọng, khẽ thì thầm bên tai Tư Cảnh Ngọc, giọng của nàng mềm mại phóng khoáng như đang nói một câu bông đùa không đáng kể, nhưng bất kỳ ai nghe thấy cũng sẽ cảm thấy nó đáng sợ và cực đoan đến mức nào.
Tư Cảnh Ngọc nhìn khuôn mặt trong sáng nhưng đầy tà khí của Liễu Phạm, trong lòng không hiểu sao lại đập mạnh một tiếng.
Rất lớn, nổ tung khiến não cô trống rỗng vài giây.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co