Truyen3h.Co

[BHTT] Ẩn Tử Đăng Cơ

Chương 1

Anntth


Đột nhiên tỉnh lại hoá Vương gia?

Trời vừa rạng, tiếng chuông canh từ hoàng thành ngân vang tám lượt. Trong phủ Kỷ thân vương, một mảnh tĩnh lặng ngột ngạt bao trùm như thường lệ.

Cảnh Giai Kỳ – đại hoàng tử đương triều, thân mang tước Kỷ vương – là cái tên mà trên dưới triều đình không ai dám gọi thẳng. Mười sáu tuổi theo tiên đế chinh chiến Mạc Bắc, máu đẫm nửa vạt áo. Mười tám tuổi khải hoàn trở về, uy danh chấn động, tưởng như ngai vàng đã nằm ngay dưới gót.

Nhưng thiên mệnh không chiều lòng người.

Năm ấy, tiên đế đột ngột băng hà. Di chiếu ban xuống, người kế vị lại là nhị hoàng tử – Cảnh Trường Cang. Là huynh đệ, nhưng một người như gió lạnh đêm đông, một kẻ lại là xuân sớm mưa phùn. Cảnh Giai Kỳ không tranh, chỉ yên lặng lui một bước.

Này một bước, là mười năm.

Mười năm nàng ngồi nhìn tân đế củng cố quyền lực, tri kỷ tử trận hoặc cáo lão, chiến công bị xóa tên. Nhưng cuối cùng, Cảnh Trường Cang cũng chỉ sống đúng mười năm.

Ấu tử Cảnh Quân vừa tròn tám tuổi, triều chính rối ren, bá quan xướng tên một người: Kỷ vương.

Ngay trước lễ đăng cơ, nàng dẫn thị vệ áp sát Tĩnh Minh điện, tuyên bố:

"Thiên tử tuổi nhỏ, bản vương nguyện lấy thân làm trụ cột, phò trợ quốc gia. Từ nay, dưới thiên tử một bậc, chính sự do nhiếp chính xử lý."

Thái hậu giận đến run rẩy cũng không cản nổi. Kể từ đó, triều đình bước vào kỷ nguyên mới – kỷ nguyên của Nhiếp chính vương.

____

Hương trầm vấn vít, tiếng giấy lật khẽ bên tai, xa xa là tiếng chuông đồng của giờ Mão vừa điểm.

Thúc Tư Kỳ mở mắt.

Trước mắt nàng là giá sách cao chạm nóc, tường treo bản đồ sơn xuyên, tay đang đặt trên một cuốn tấu chương mở dở – mà kỳ lạ thay, móng tay không sơn gel, cổ tay cũng không còn chiếc vòng thông minh nàng hay đeo.

Không hoảng, không hét, nàng chỉ cau mày nhẹ, dời mắt nhìn xuống bộ áo bào màu thanh lam thêu mây lượn đang khoác trên người mình. Kiểu cổ đối khâm, vạt áo bó sát, nẹp ngực hơi cứng – rõ ràng là y phục nam nhân, nhưng thân thể bên trong vẫn mềm mại, không lẫn vào đâu được.

"Ừm... Vẫn là nữ, nhưng ăn vận thế này, có vẻ như thân phận không đơn giản."

Nàng đưa mắt nhìn quanh, ngự thư phòng bài trí trang nghiêm, mùi mực còn vương trong không khí. Trên án thư là vài phong tấu chương chưa đọc, bút lông còn thấm mực tàu – rõ ràng người này vừa làm việc thì ngất xỉu.

Thúc Tư Kỳ nhướng mày, cầm bút lên vẽ thử một nét – tay lướt đi thành thạo đến đáng ngờ. Nét chữ ra chuẩn mực như luyện hàng chục năm.

"Không ngờ thân thể này không chỉ là nữ cải nam trang, mà còn được huấn luyện thành tinh."

Nàng chống tay lên cằm, chậm rãi tự kiểm điểm:

"Không có điện thoại, không có mạng... Rồi... ta sống thế nào được?"
"Mà thôi vậy, không cần phải trả hóa đơn tiền nhà, tiền điện,..."

Đang suy ngẫm nhân sinh, tay nàng vô tình ấn vào hộp mật tấu bên dưới ngăn bàn, nắp hộp tự bật mở, lộ ra một phong thư niêm chỉ đỏ, bên trên đề hai chữ lớn:

"Cơ mật."

Thúc Tư Kỳ khẽ híp mắt:

"Ồ... Có vẻ nhân vật này không chỉ là nữ giả trang nam, mà còn là... người sau màn?"

Nàng đứng dậy, bước tới bên gương đồng treo trên cột. Phản chiếu lại là một dung nhan thanh tú, ngũ quan hài hòa, đôi mắt phượng sắc như có thể nhìn thấu lòng người. Mái tóc dài được búi cao bằng trâm ngọc, quanh cổ lấp ló một dải lụa nhỏ thêu kim tuyến.

Ánh mắt kia, khí độ kia – dẫu mặc nam phục, vẫn mang nét phong lưu quý khí, không thể xem thường.

Nàng lẩm nhẩm trong đầu:

'Mình xuyên rồi. Không rõ thân phận mới là ai, nhưng cứ nhìn chỗ này – khéo là Vương phủ hay cung điện gì đó...'

Ngay lúc ấy, một tiếng động khe khẽ vang lên bên ngoài.

"Điện hạ, người còn chưa nghỉ sao? Trời đã sắp sáng rồi." – Một giọng nữ khẽ vang, vừa cung kính, vừa thân mật.

"Vào đi."

Cánh cửa được đẩy nhẹ, một thị nữ áo xám bước vào, tay bưng trà ấm, mặt lộ vẻ lo lắng.

"Lúc nãy nghe tiểu Thạch Tử nói, đêm qua người ngất lịm trong thư phòng, khiến cả phủ nhốn nháo. Thái y đến xem thì bảo chỉ là mệt nhọc quá độ..."

Thúc Tư Kỳ nghe vậy, chỉ gật nhẹ đầu, rồi bất chợt hỏi:

"Tên ta là gì?"

Thị nữ tròn mắt: "Người... người hỏi gì lạ vậy?"

"Trí nhớ có chút rối loạn. Mau trả lời."

Nàng lùi một bước, khom người:

"Kính bẩm, người là Đại hoàng tử đương triều – Kỷ Thân Vương Cảnh Giai Kỳ, nhi tử trưởng của tiên đế, hiện đang nhiếp chính."

"Cảnh Giai Kỳ..." – Thúc Tư Kỳ thầm lặp lại, khóe môi khẽ cong.

Tên này nghe nữ tính thật, hóa ra là vì... thân thể này vốn là nữ nhân cải trang, giả làm hoàng tử từ bé?

"Bản vương đã nghỉ đủ. Dọn dẹp tấu chương đi. Chén trà để lại." Nàng cất giọng bình thản, không hề có chút hoảng hốt thường thấy ở người xuyên không.

"Dạ... Vâng."

Thị nữ cúi đầu lui xuống, lòng vẫn còn kinh ngạc vì điện hạ nhà nàng dù mới tỉnh dậy sau một đêm hôn mê, lại tỉnh táo đến mức khiến người ta không thể nghi ngờ.

Chờ không gian lặng xuống, Thúc Tư Kỳ mới ngồi lại bàn, tay cầm chén trà, môi mím nhẹ.

"Nhiếp chính vương, thân phận cao như vậy... Chưa kể là nữ cải nam trang, nếu sơ suất bại lộ e là đầu lìa khỏi cổ."
"Thôi thì... diễn vậy."

Ánh mắt nàng đảo quanh, rồi dừng lại ở cuốn tấu chương có dấu đỏ trước mặt. Phía trên viết:

"Tấu về việc địch quốc điều binh, quân Nam Uyên cần kíp phản ứng."

Khóe môi nàng cong lên:

"Thế cờ mới vừa mở, ta – nữ chính bất đắc dĩ, đành nhập cuộc thôi."

**

Tĩnh Minh Điện

Trời chưa sáng hẳn, Tĩnh Minh điện đã rực rỡ ánh đèn lồng.

Từng lớp đại thần trong cẩm y xếp thành hai hàng, từ thềm điện kéo dài tới sát bệ rồng. Gió sớm se se lùa qua, cuốn theo hương đàn hương nhè nhẹ, thoảng trong tiếng bước chân trầm ổn. Tất thảy đều yên lặng, chờ đợi một người xuất hiện.

Trên bệ rồng cao, tiểu hoàng đế Cảnh Quân mới chỉ tám tuổi, mặc long bào thêu vàng, cố gắng ngồi thẳng lưng như những gì được dạy. Đôi mắt tròn đảo qua đám đại thần phía dưới, rõ ràng là vừa sợ vừa... buồn ngủ.

Phía sau tiểu hoàng đế, chiếc ngai bên trái được trạm trổ hình rồng cuộn mây, dát bạc óng ánh – đó là vị trí của Nhiếp chính Vương, cũng là người thực sự cầm quyền trong triều.

Khi tiếng xướng cao cất lên:

"Kỷ Thân Vương – điện hạ giá lâm!"

Cả điện đồng loạt quỳ rạp hành lễ.

Bước chân trầm ổn vang lên giữa điện.

Thúc Tư Kỳ, trong bộ triều phục đen viền bạc, chậm rãi bước vào. Tóc búi cao, áo khoác lông chồn trắng, ánh mắt đảo qua toàn điện một lượt – ánh nhìn bình thản, nhưng lại khiến người ta có cảm giác nơi này vốn thuộc về nàng từ trước.

"Bình thân." – Nàng cất giọng đều đều, không cao, không cố tạo uy, nhưng lại khiến bá quan không một ai dám ngẩng đầu sớm.

Một số kẻ liếc trộm, trong lòng đều cùng một suy nghĩ:

'Sau một đêm hôn mê... Kỷ Thân Vương tựa như biến thành người khác.'

Thúc Tư Kỳ ngồi vào ngai, môi khẽ cong, quay sang nhìn tiểu hoàng đế, giọng mềm hẳn đi:

"Bệ hạ, đêm qua nghỉ ngơi có ngon giấc?"

Cảnh Quân gật đầu, cố giữ vẻ trang trọng:

"Tạ hoàng bá, trẫm... trẫm rất khỏe."

"Tốt. Vậy thì thiết triều thôi."

Tiếng mõ lệnh vang lên. Chúng thần đồng loạt đứng dậy, các nhóm quan chia ra dâng tấu, báo sự vụ khắp nơi – từ quốc khố, thuế lương, cho đến mưa lũ, trộm cướp nơi biên cương.

Thúc Tư Kỳ không quá xen vào, chỉ thong thả quan sát. Phía Đông là nhóm lão thần từng trung với tiên đế – vẻ mặt dè chừng. Phía Tây là nhóm quan trẻ dưới trướng cố đế Cảnh Trường Cang, tuy sắc mặt kính cẩn nhưng ánh nhìn lại như đang dò xét từng hơi thở của nàng.

Đến khi một nữ quan trẻ tuổi bước ra từ hàng văn chức, điện đường thoáng chấn động.

"Vi thần Tô Tĩnh Lam, phụng chỉ từ Bắc doanh hồi kinh, nay trình bản tấu vụ mùa Tân Châu, đồng thời đề nghị chỉnh đốn chính sách phân phối lương thực vùng biên."

Giọng nàng vang rõ ràng, không cao nhưng đanh, ánh mắt thẳng, sáng như đuốc. Tư thế đứng không động, hệt như cây cung cứng vừa giương.

Thúc Tư Kỳ nhướng nhẹ mày:

"Chỉnh đốn phân phối? Ý khanh là... triều đình trước từng làm sai?"

Tô Tĩnh Lam không lùi một bước, chỉ khẽ cúi người, giọng bình tĩnh:

"Vi thần không dám mạo phạm. Nhưng số liệu thực tế cho thấy: lương thực từ Ngự khố khi đến được các doanh trại chỉ còn tám phần. Dân vùng biên phải gánh thuế nặng, lại thêm mất mùa, đói kém triền miên."

Trong hàng lão thần có người cau mày, hắng giọng định phản bác, nhưng Thúc Tư Kỳ giơ tay ngăn lại.

Nàng vẫn tựa vào ngai, ánh mắt từ tốn quan sát Tô Tĩnh Lam một lượt, rồi khẽ mỉm cười:

"Tô đại nhân, nói chuyện thẳng thắn là tốt. Nhưng thẳng quá, dễ gãy. Bản vương chỉ nhắc vậy thôi."

Cả điện thoáng trầm xuống.

Tô Tĩnh Lam cúi đầu cung kính, nhưng ngữ điệu không chút lùi bước:

"Ý thần đã trình rõ trong tấu, xin Vương gia minh xét."

Thúc Tư Kỳ không đáp, quay đầu nhìn tiểu hoàng đế:

"Bệ hạ, ngươi thấy sao?"

Cảnh Quân ngập ngừng một chút, rồi nhỏ giọng:

"Nếu Tô đại nhân nói thật... vậy cứ tra thử đi."

Nàng bật cười khe khẽ, lắc đầu như dỗ dành tiểu hài tử, rồi gật đầu ra hiệu:

"Lập đoàn tra. Tấu chương chuyển sang phủ bổn vương duyệt lại. Việc này... tạm dừng tại đây."

Khi triều kết, nàng vừa bước xuống bậc điện, một nội thị đã vội ghé sát, thấp giọng bẩm:

"Vương gia, đặc sứ Tây Di quốc đã vào đến đô thành, dự kiến hai ngày nữa đến phủ viếng tang."

Thúc Tư Kỳ khựng lại nửa bước.

Tây Di...

Đó là nước lân bang từng giao tranh dữ dội với Nam Uyên. Nay bỗng nhiên gửi sứ đoàn đến viếng tang – nói là hòa hảo, nhưng có ai tin?

Nàng xoay nhẹ chiếc ngọc bội treo bên thắt lưng, ánh mắt sắc lạnh.

"Sứ thần đến thì tiếp. Nhưng chuẩn bị kỹ một chút. Ta không muốn trong phủ có người... mượn lễ mà mưu sâu."

Nội thị cúi đầu đáp khẽ, rồi lùi xuống.

Gió sớm phả vào mặt. Nàng ngẩng nhìn trời xanh nhạt nơi góc điện. Vị trí của nàng – quá gần quyền lực, lại quá xa niềm tin.

Nội tâm Thúc Tư Kỳ thầm lẩm bẩm:

'Xuyên thì xuyên, nhưng mà xuyên cái kiểu vừa làm 'hoàng tử', vừa phải giấu thân phận nữ, lại còn phò ấu đế, trị quốc, đấu triều thần...'

'Vị Tô đại nhân kia cũng không phải dạng vừa, dung mạo như hoa mà cứng như thép, không cẩn thận là bị nàng lật tẩy mất tiêu...'

Nàng khẽ lắc đầu. Một nụ cười dở khóc dở cười khẽ hiện nơi khóe môi.

'Cứ coi như đang chơi một bàn cờ đi... nhưng không rõ mình là tay cờ, hay chỉ là quân cờ trong ván của người khác.'

____

Trời đã sáng hẳn khi kiệu phủ Kỷ Vương tiến vào trong. Gió sớm lùa nhẹ qua hành lang, mang theo mùi trầm hương dịu lặng vẫn cháy suốt đêm ở điện Tĩnh Tâm.

Thúc Tư Kỳ chưa kịp thay triều phục, đã lập tức yêu cầu cung nhân dọn thư phòng, lấy hết tấu chương dồn lại mười năm qua – từ lúc Cảnh Trường Cang lên ngôi đến nay.

Trong mắt người ngoài, vị Kỷ Vương này chỉ là một kẻ sống an tĩnh bên lề chính trị suốt mười năm, không tranh không giành. Nhưng Tư Kỳ vừa mở mấy tập tấu chương, đã lập tức nhận ra:

"An tĩnh? Cái quái gì mà an tĩnh..."

Phía sau những bản tấu chỉnh tề là hàng loạt lời ghi chú bên lề, từng nét mực đậm nhạt khác nhau, ghi lại thời tiết, thái độ triều thần, kết quả sau nghị quyết. Có tờ còn khoanh tròn tên người, nối mũi tên qua ba trang sau đến tấu sự khác – y như... đồ thị phân tích kẻ thù thời hiện đại.

Thúc Tư Kỳ ngồi xếp bằng trên sập gỗ, tay chống cằm, lật nhanh từng trang giấy, mắt nheo lại.

"Tên Cảnh Giai Kỳ này không đơn giản. Gài cờ từ lâu mà không ra tay. Chắc tính làm hồ ly ngậm hạt châu tới chết?"

Nàng đứng dậy, bước đến bàn trà, rót cho mình chén nước. Ánh nắng chiếu qua song cửa tạo thành từng vệt dài trên nền gạch.

Một cung nữ trẻ, tên Tứ Nhi, dè dặt bước vào.

"Bẩm Vương gia... Hôm nay phủ có lịch tiếp tế phẩm từ nội cung. Ngài có dặn gì không ạ?"

Thúc Tư Kỳ nhíu mày:

"Trà mang tới là gì?"

"Dạ, trà Long Tỉnh thượng phẩm."

"Không uống. Cho người kiểm thử độc rồi cất vào kho."

Tứ Nhi thoáng sững, rồi gật đầu lui xuống. Dù vậy, vẫn không nhịn được mà lén liếc vị Vương gia từ đầu tới chân. Lúc quay đi, nàng thầm thì với bản thân:

"Vẫn là người đó, nhưng cảm giác... không giống người đó."
____

Buổi trưa, thư phòng đã chất đầy bản đồ, sổ sách và hồ sơ người.

Thúc Tư Kỳ ngồi đếm từng cái tên cũ:

"Đông Lý Học Chính – bề ngoài trung lập, thực ra là tai mắt phe Trường Cang.
Giám quân Bắc Doanh – đổi tới ba đời trong mười năm, chẳng có ai sống quá hai năm.
Còn đám quan văn ở Kinh Khuyết Viện kia... rõ là đám tẩy trắng tin tức cho triều đình."

Càng xem, lòng nàng càng rối. Đầu óc mang ký ức hiện đại va đập liên tục với thế cục cổ đại, cảm giác như chơi Sudoku phiên bản máu me.

"Cảnh Giai Kỳ... rốt cuộc muốn làm gì? Mười năm ngồi không chẳng phải để chờ ngai vàng à? Hay có lý do gì khác?"

Mắt nàng dừng lại ở một phong thư đã ố vàng, không có tên người gửi. Bên ngoài chỉ viết vỏn vẹn một dòng: "Khi thời cơ đến, hãy nhớ trận Tân Vệ."

Thúc Tư Kỳ mở thư, bên trong không có chữ – chỉ là bản đồ tay vẽ, khoanh một địa điểm gần biên giới Tây Di.

"Tân Vệ..."

Nàng lặp lại cái tên, nhắm mắt hồi lâu. Trong đầu bỗng thoáng qua hình ảnh – lửa cháy rực trời, tiếng người kêu khóc, xác lính phủ kín đồi cát. Nhưng ký ức đó không thuộc về nàng – mà là của Cảnh Giai Kỳ.

Cơ thể này vẫn còn giữ những đoạn ký ức mơ hồ – như những chiếc gương nứt, không soi được hết hình nhưng vẫn để lại nỗi đau âm ỉ.

Thúc Tư Kỳ tựa người ra sau ghế, đưa tay day trán:

"Làm người đã khó. Làm người chết rồi mà vẫn bị bắt sống lại đi làm vua... còn khó hơn."
____

Khi chiều buông, một người lạ được mời vào thư phòng.

Hắn mặc thường y, dáng vẻ gầy gò, tay áo hơi nhăn, nhưng ánh mắt tinh tường. Hắn hành lễ xong liền đứng thẳng người:

"Thần – Lạc Trầm, quản lý hệ thống tai mắt cũ của Vương gia."

Thúc Tư Kỳ nheo mắt:

"Ngươi biết ta không phải hắn?"

"Thần chỉ biết... người hiện tại, không giống Kỷ Vương mười năm trước. Nhưng nếu mệnh lệnh vẫn giữ vững được phủ, thần vẫn nghe."

Nàng cười khẽ:

"Tốt. Vậy nói cho ta biết – mười năm qua, Kỷ Vương đã âm thầm làm gì?"

Lạc Trầm mở cuộn giấy mang theo, trình ra từng sơ đồ lực lượng, từng danh sách tai mắt, thậm chí cả thói quen của vài đại thần chủ chốt.

Đến một điểm, hắn khựng lại.

"Thần vẫn chưa xác định được... chuyện năm đó ở Tân Vệ. Vương gia bị thương nặng, mất liên lạc ba ngày. Sau đó quay về lại như người biến đổi. Chỉ có năm người còn sống rút về, hai người đã chết, một người đi tu, còn hai người... mất tích."

Thúc Tư Kỳ trầm mặc. Mảnh ký ức ngắn kia – lửa cháy, máu chảy – lại dội về.

"Thứ này không đơn giản. Ta không phải người đầu tiên sống lại trong thân xác này... hay là, ký ức còn đang giấu điều gì sâu hơn?"
____

Đêm hôm đó, trong lúc sao trời chưa tắt, Thúc Tư Kỳ một mình bước ra hậu viên. Nàng ngồi xuống chiếc ghế đá, tay vân vê ngọc bội bên thắt lưng.

Cây ngọc lan phía sau vừa ra hoa, hương thơm thoảng trong gió.

Nàng khẽ cười:

"Cảnh Giai Kỳ à... nếu ngươi thật sự còn trong đây, thì đưa cho ta một tín hiệu đi.
Ngai vàng của ngươi, mưu cục của ngươi... giờ đến lượt ta tạm giữ. Nhưng đừng trách nếu ta làm loạn."

Một cơn gió nhẹ thổi qua. Trong thoáng chốc, chiếc chuông đồng nhỏ treo ở hành lang bỗng ngân vang.

Thúc Tư Kỳ quay đầu, ánh mắt không còn mỉm cười.

"Chơi cờ thì chơi. Nhưng ván cờ này... do ta đặt luật."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co