Truyen3h.Co

[BHTT] Ẩn Tử Đăng Cơ

Chương 110

Anntth



Y tịch hiện đại

Một hồi lặng người, Thúc Tư Kỳ mới xoay lưng, tay khẽ thắt chặt lại chiếc khăn choàng cổ, rảo bước nhanh chóng trở về Thái y viện.

Lấy xong những thứ cần thiết cất gọn vào túi vải, nàng lại không vội rời đi mà vòng qua bên hông, tiến về phía cầu thang dẫn lên dược phòng của Bạch Cẩn.

Dừng lại trước cửa, Thúc Tư Kỳ gõ nhẹ vài tiếng, rồi mới chậm rãi đẩy cánh gỗ bước vào. Khác hẳn thường nhật phải lớn tiếng réo gọi lão nhân đang vùi đầu giữa đống y thư chất chồng, Bạch Cẩn hôm nay nghiêm nghị ngồi trước bàn dược, ánh mắt chuyên chú dán chặt vào một lọ dược thủy đang ngưng sắc, thần thái hiếm khi thấy.

Thúc Tư Kỳ thoáng ngạc nhiên, nhịn không được ghé đầu nhìn qua, hạ giọng:
" Đây là cái gì?"

Ánh mắt vẫn không rời khỏi lọ dược, Bạch Cẩn đáp đều đều:
" Bài phối phương thất truyền... lão phu vừa tìm ra."

" Chữa cái gì bệnh?"- Thúc Tư Kỳ chớp mắt hỏi tiếp.

Nghe vậy, động tác trên tay Bạch Cẩn mới chậm lại, cuối cùng buông dụng cụ xuống. Lão nhân hơi ngẩn người, ánh mắt phảng phất chút mơ hồ nhìn sang Thúc Tư Kỳ, rồi cầm lấy quyển y thư bên cạnh đưa qua.
" Nói thật, ta cũng chẳng rõ... trong sách chép toàn những từ ngữ cổ quái. Cả đời này của ta chưa từng nghe đến... "hội chứng lưỡng cực" là cái gì."

Thúc Tư Kỳ ngẩn người. Tay vội cầm lấy quyển tịch. Bìa sách đã ngả màu, nhưng xét chất liệu, niên đại cũng chỉ chừng hai, ba thập kỷ. Lật đến trang được đánh dấu, mắt nàng lia qua những hàng chữ ngay ngắn.

Chỉ một thoáng, đồng tử đã co rút kịch liệt.

Nàng không tin nổi, vội lật tiếp mấy trang khác, nhưng chữ nghĩa không hề thay đổi. "Hội chứng lưỡng cực", "rối loạn nhận thức", "tâm thần suy nhược"...

Không thể sai được. Cho dù chuyên môn của nàng chẳng phải y học, nhưng những thuật ngữ này nàng quen thuộc quá rõ. Đây tuyệt đối là ngôn ngữ y khoa hiện đại! Ở cái thời đại này... sao có thể xuất hiện?

" Hoang đường... Quả thực hoang đường!"- nàng lẩm bẩm, bàn tay run nhẹ.

Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Trong đầu nàng bỗng lóe lên ký hiệu thập phân chằng chịt từng thoáng thấy trên bản địa đồ ở án thư của Phó Nguyệt Hàn... Giống nhau đến đáng sợ.

"Không... sao có thể..." - Thúc Tư Kỳ lẩm bẩm, đôi tay siết chặt y thư như sợ nó tan biến.

Nàng ngẩng phắt sang Bạch Cẩn, giọng mang theo gấp gáp khó che:
" Quyển này... ngươi có từ đâu?"

Bạch Cẩn thấy nàng đột ngột căng thẳng, lại càng không hiểu ra sao, chỉ thành thật đáp:

" Là thánh thượng đặc chỉ ban cho ta nghiên cứu. Nguồn gốc cụ thể... chỉ e ngươi phải hỏi trực tiếp thánh thượng. Nghe nói... những tịch này vốn do tiên quân khi còn tại vị mang về."

Thúc Tư Kỳ nghe vậy liền rơi vào trầm mặc. Tâm trí cuồn cuộn toan tính. Nàng biết, bằng mọi giá phải tìm cơ hội hỏi thẳng Phó Nguyệt Hàn chuyện này. Linh cảm mơ hồ trong lòng nàng dấy lên - những y thư này... tất phải có liên hệ cùng Nguyên Lăng. Và hơn nữa...

Liệu người từng xuyên việt kia, rốt cuộc là ai? Vẫn còn sống... hay đã chết? Hắn đến đây mục đích là gì?

Bạch Cẩn nhìn nàng khi thì hoảng hốt, khi lại trầm mặc, sợ nàng có bệnh kín phát tác, liền vội hỏi:
" Ngươi... không sao chứ?"

Lời gọi kéo nàng về thực tại. Thúc Tư Kỳ hít sâu, thu lại gương mặt quá mức trầm trọng, gượng cười lắc đầu:

" Không có gì. Chỉ là... bài phối này khiến ta thấy hứng thú. Có thể... để ta cùng nghiên cứu chăng?"

Nghe vậy, Bạch Cẩn thoáng nhẹ nhõm, bật cười sang sảng, còn vỗ vai nàng:
" Đương nhiên! Không chừng có ngươi nhúng tay, chúng ta sớm tìm ra được bí mật của nó."

" Tốt, vậy ngươi tiếp tục nghiên cứu đi. Ta mang ít vật liệu sang Tuyên phủ, xong sẽ quay lại ngay."- Thúc Tư Kỳ gật đầu.

" Đi đi." - Bạch Cẩn phất tay, ánh mắt hứng khởi.

Thúc Tư Kỳ không nấn ná thêm, xoay người đẩy cửa rời đi, bước chân vội vã, mang theo sóng ngầm dậy lên trong đáy mắt.

**

Vừa bước khỏi cung môn, gió lạnh đầu thu đã quất thẳng vào mặt. Thúc Tư Kỳ rụt cổ lại, kéo chặt khăn choàng, nhưng rét buốt Mạc Bắc đâu dễ chống đỡ. Trên người nàng lại vừa bị bóc lột mất áo lông, chỉ còn mỗi lớp áo mỏng bên trong, quả thực là khổ chẳng thể khổ hơn.

"Nam tử cái gì mà gầy nhẳng, gặp gió liền run cầm cập... mất mặt quá đi thôi." Nàng nhịn không được thầm oán chính mình, bước chân vì thế cũng vội vã thêm mấy phần.

Nàng rảo bước qua mấy con phố, hướng về phía Tuyên phủ. Ngày hôm nay tuy là thượng triều, nhưng phiên nghị sự không liên quan đến bộ Lễ, thị lang các phòng có thể cáo miễn. Trước đó, Thúc Tư Kỳ đã ghé bộ Lễ dò hỏi, nghe tin Tuyên Trạch cáo bệnh không vào triều. Ban đầu nàng chỉ định tới thăm Tuyên lão phu nhân, nhưng nghe vậy thì quyết định nhân tiện ghé thăm Tuyên Trạch một phen.

Vừa được gia nhân dẫn vào trong, Thúc Tư Kỳ đã thấy Tuyên Trạch từ xa sải bước tới nghênh đón. Dáng vẻ hắn tinh thần khoẻ mạnh, da dẻ hồng hào, hoàn toàn không giống bệnh nhân.

Thúc Tư Kỳ nhíu mày:
" Hửm? Ngươi đây... bệnh ở chỗ nào?"

Tuyên Trạch ngượng ngùng cười, vuốt mũi:

" Ta khỏe lắm, chỉ là dạo gần đây mẫu thân... tình trạng có chút khác thường. Đêm thường không ngủ được, ban ngày thì thất thần, ánh mắt cứ xa xăm chẳng biết đang nghĩ gì. Ta và thê tử lo lắng quá đỗi, đành lấy cái cáo bệnh để tiện chăm sóc."

Thúc Tư Kỳ nghe xong liền gật đầu, trong lòng khẽ động. Quả nhiên là có vấn đề từ phía Tuyên lão phu nhân.

Hai người cùng nhau đi dọc hành lang dài, từng phiến ngói lưu ly hắt ánh sáng lạnh, gió sớm luồn qua khiến vạt áo phất phới. Tuyên Trạch vừa đi vừa thấp giọng:

" Gần đây nương thân thường ngồi cả canh giờ nhìn trân trân ra ngoài cửa sổ, như thể tìm kiếm gì đó. Lúc hỏi thì bà chỉ lắc đầu, nói không nhớ..."

Thúc Tư Kỳ nghe mà lông mày hơi chau lại. Nàng đưa tay mở túi vải bên hông, lấy ra mấy gói dược thảo mà nàng "mượn" được từ chỗ Tần Tự Vân và một tờ phương dược viết bằng bút mực đen, đưa cho Tuyên Trạch.

"Đây là dược phối ta tình cờ có được. Ngươi tạm thời nấu thử cho lão phu nhân uống. Tuy ta chưa chắc hiệu nghiệm có nhanh như trong y thư ghi, nhưng ít nhất không hại thân thể."

Tuyên Trạch thoáng ngẩn ra, rồi nhìn sang nàng, ánh mắt chợt ươn ướt cảm động.

"Phong huynh... ngươi đối đãi ân cần với ta gia thế này, Tuyên mỗ thật sự chẳng biết lấy gì báo đáp. Hay là... chúng ta kết nghĩa huynh đệ, có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, từ nay một đời một kiếp đều là thân tình!"

Thúc Tư Kỳ suýt trượt chân, vội khoát tay lia lịa:
" Thôi, thôi, đừng! Ta còn chưa kịp chuẩn bị rượu thịt, ngươi đã muốn đốt hương bái trời a? Ngươi nếu thật sự biết ơn, thì lo chăm sóc lão phu nhân chu đáo là được."

Tuyên Trạch nghe vậy thì cười ha hả, nhưng ánh mắt càng thêm thân cận.

Đi hết hành lang, cả hai dừng lại trước gian phòng ấm áp thoang thoảng mùi đàn hương. Khi bước vào trong phòng, hương trầm nhàn nhạt tỏa ra, rèm cửa lay động nhẹ theo từng cơn gió. Tuyên lão phu nhân ngồi dựa lưng trên ghế gỗ, gương mặt tuy vẫn đoan trang quý phái, nhưng ánh mắt có vẻ hoang mang, khi sáng khi tối, khi như đang cố nhớ điều gì xa xăm.

Thúc Tư Kỳ bước tới, hành lễ đơn giản, rồi ngồi xuống bắt mạch. Mạch tượng hơi loạn, có lúc trầm có lúc phù, nhưng lại không hẳn là bệnh tật thân thể. Nàng nhíu mày, trong lòng dấy lên một tia khác thường.

" Quả nhiên... không giống chứng mất ngủ thông thường."

" Lão phu nhân, người cảm thấy thế nào?"- Nàng dịu giọng hỏi.

Lão phu nhân chậm rãi nghiêng đầu nhìn nàng, đôi môi run run, tựa hồ muốn nói gì nhưng lại nuốt trở vào. Ánh mắt ấy làm Thúc Tư Kỳ thoáng nổi da gà, bởi rõ ràng trong giây lát, nó không còn mơ hồ mà bỗng hiện lên một thoáng tỉnh táo khác lạ, như muốn nói điều gì, nhưng ngay sau đó lại chìm vào cõi mông lung.

Tuyên Trạch đứng cạnh căng thẳng, khẽ gọi:
" Mẫu thân...?"

Nhưng lão phu nhân chỉ cười nhạt, rồi lại chìm vào dáng vẻ thẫn thờ thường ngày.

Thúc Tư Kỳ buông mạch, trầm ngâm một lúc mới nói:
" Bài dược này tạm thời dùng thử. Nhưng nhớ kỹ, nếu trong những ngày tới lão phu nhân có biểu hiện khác lạ, như ký ức hồi lại hay hành vi thất thường, lập tức cho người báo ta."

Tuyên Trạch nghiêm túc gật đầu:
" Nhất định, nhất định."

Sau đó hai người còn ngồi bàn bạc thêm về cách sắc thuốc, cách canh giờ uống, cả những triệu chứng cần lưu ý. Không ngờ, trò chuyện qua lại, đã trôi qua hơn ba canh giờ.

Ngoài cửa, tuyết lại rơi trắng xoá. Thúc Tư Kỳ nhìn sắc trời đã muộn, đành đứng dậy cáo từ:
" Ta còn việc trong cung, phải trở về trước. Ngươi nhớ kỹ lời ta dặn."

Tuyên Trạch cung tiễn nàng ra tận cửa, ánh mắt dõi theo bóng lưng gầy mảnh kia khuất dần nơi cổng phủ, thầm siết chặt phương dược trong tay. Trong lòng hắn dâng lên một niềm hi vọng vừa khẩn thiết vừa run rẩy - nếu quả thật mẫu thân có thể khôi phục... vậy thì, mọi chuyện sẽ đổi khác.

Thúc Tư Kỳ không nói thêm, xoay người rời đi. Bước qua ngạch cửa, nàng vẫn còn cảm giác lành lạnh chạy dọc sống lưng. Trong lòng thầm nghĩ:

Quả nhiên... lão phu nhân đang dần tỉnh táo. Nhưng... khi trí nhớ thật sự khôi phục, bà sẽ nhớ những gì?

Nghĩ tới đây, trong mắt nàng ánh lên một tia ngờ vực khó lường.

Vội vã rời Tuyên phủ, Thúc Tư Kỳ một đường thẳng trở về Thái y viện. Chân vừa đặt qua bậc cửa, nàng đã xoay người đi thẳng vào thư phòng, lấy ra y thư của Bạch Cẩn mở đọc.

Chữ nghĩa trong sách tuy cổ kim xen lẫn, nhưng quá nửa đều mang lối văn quen thuộc với nàng, càng đọc càng thấy lòng chấn động, như mở ra một thế giới khác.

Trong khi đó, ở bên kia, Bạch Cẩn cúi đầu tỉ mỉ nghiền dược, động tác thong thả mà chắc nịch. Một người vùi mình vào y tịch, một người chăm chú vào dược hương. Giữa không gian an tĩnh, tiếng giấy lật cùng tiếng chày gõ hòa vào nhau, nghiêm cẩn mà ăn khớp lạ thường.

Tựa như từ khoảnh khắc này, cả hai đã bước vào một mạch nghiên cứu chung, không ai ngắt lời ai, cũng không cần lời dư thừa.

**

Trầm hương thanh liên âm ấm mà thoang thoảng, thứ hương liệu đặc trưng chỉ có ở Tây Cương quẩn quanh trong điện. Nhưng cho dù hương có tinh khiết đến đâu cũng chẳng xua nổi cái lạnh ngột ngạt của Vô Tịch điện.

Phó Nguyệt Hàn ngồi nghiêng trên ngọc tọa, một tay chống nhẹ thái dương, mắt hẹp dài khẽ nheo lại, chăm chú nhìn vào tấu sớ Hình Bộ vừa dâng. Dưới điện, bảy tám vị đại thần đứng xếp hàng, lưng thẳng tắp, thở mạnh một chút cũng không dám.

Nàng chậm rãi đặt tấu sớ xuống, giọng lạnh đến mức khiến người ta rùng mình:

" Hình Bộ Thượng thư. Ngươi giải thích thế nào về việc lương thảo tiếp viện cho hậu phương Nam trấn, tại sao vẫn chậm trễ chưa thông?"

Hình bộ Thượng thư vội bước lên một bước, cúi rạp người, mồ hôi chảy dọc sống lưng:

" Khởi bẩm Thánh thượng, việc lương thảo chậm trễ... quả thực do bất đắc dĩ. Đường vận chuyển gặp bão tuyết phong tỏa, xe ngựa khó lòng tiến nhập. Kho vận ở các châu huyện thì còn phải kiểm kê đối chiếu, chẳng dám sơ sẩy một hạt thóc. Hơn nữa, quan lại địa phương phối hợp chưa chu toàn, thần nhiều phen thúc giục vẫn chưa thấy tiến triển."

Hắn càng nói giọng càng thấp, nhưng câu nào câu nấy đều trơn tru hợp lý, khéo léo đến mức khó mà bắt bẻ.

Nhưng Phó Nguyệt Hàn chỉ lặng lẽ nhìn hắn, ánh mắt lạnh lẽo như xuyên thấu tim gan. Nàng cắt ngang không chút lưu tình:

" Bão tuyết? Kho vận? Phối hợp? Đều là cớ thoái thác. Lương thảo chưa tới, tướng sĩ nơi tiền tuyến lấy gì mà cầm đao? Hình Bộ ngươi, bản lĩnh giỏi nhất không phải trị pháp mà là đếm bạc, đúng không?"

Thượng thư nghẹn họng, mặt mũi tái xanh, toàn thân như rơi vào băng hàn.

Trong điện im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim người đập thình thịch. Không ai dám chen một câu.

Phó Nguyệt Hàn khẽ gõ ngón tay lên tay vịn ngọc tọa, giọng càng trầm lạnh:

" Trẫm sẽ cho điều tra lại sổ sách kho lương. Nếu đúng như lời ngươi nói, trẫm tự sẽ công khai minh oan cho ngươi. Nhưng nếu không... ngươi biết hậu quả."

" Thần... thần tuân chỉ."

Hắn run rẩy quỳ phục, giọng khản đặc.

Nội điện lại chìm vào im ắng, không khí như đông cứng.

Chính khi ấy, một lão thần tóc bạc, râu dài, đã ngoài sáu mươi lăm, bước chậm rãi ra khỏi hàng, khom người hành lễ, thanh âm trầm ổn mà khàn khàn:

" Thần... có lời muốn tấu."

Phó Nguyệt Hàn ngước mắt nhìn, thấy người vừa cất lời chính là Hà Khang - bậc lão thần từng phò trợ phụ hoàng nàng năm xưa. Đôi mắt vốn lạnh lùng cũng thoáng dịu đi, giọng bớt hẳn phần cứng rắn:

" Hà đại nhân, có việc cứ nói."

Hà Khang lúc này mới chậm rãi ngẩng đầu, cung kính nói:

" Quốc gia đại sự, ắt không thể lơ là. Thánh thượng chăm lo chính sự, là phúc của bách tính. Nhưng... thánh thượng hậu duệ, cũng là quốc sự đại sự. Cây có gốc, nước có nguồn. Hoàng thất... há có thể để trống lâu dài?"

Câu nói tuy uyển chuyển, nhưng hàm ý quá rõ ràng. Không ít quan viên nghe vậy, liền đồng loạt phụ họa:

" Hà đại nhân nói chẳng sai."
" Xin thánh thượng sớm lập quý quân, khai chi tán nghiệp, để lòng người trong thiên hạ càng thêm vững."
" Thánh thượng minh giám, việc này... thực không nên trì hoãn nữa."

Lời hùa từ bốn phía như đè nặng xuống cả đại điện.

Phó Nguyệt Hàn hơi nhíu mày. Nàng xưa nay quyết đoán, lạnh lùng trong chính sự, nhưng hễ nhắc đến mấy chuyện "lập quý quân, tuyển hoàng phu", đầu liền đau tựa búa bổ. Huống hồ, mấy lão đại thần này đều do tiên quân gửi gắm lại, nếu không phải vì nể tình, nàng đã chẳng cần khách khí.

Nàng thở khẽ, một tiếng ho rời rạc bật ra, khiến không khí càng thêm ngưng đọng. Tay thon dài khẽ xoa huyệt thái dương, thoáng lộ vẻ phiền nhiễu.

Chợt, ánh mắt Phó Nguyệt Hàn khựng lại, như nghĩ ra điều gì. Nàng chậm rãi đưa tay đỡ trán, cả người hơi ngả ra sau, thoạt nhìn như sắp ngã xuống ngay tại chỗ.

Nhưng thực ra, cử chỉ kia chẳng qua để che khuất tầm nhìn của đám quần thần bên dưới. Dưới vạt tay áo, ánh mắt nàng quét sang Xuân Nghi, Xuân Thu, nhẹ nhàng nháy mắt ra hiệu.

'Đi gọi Lạc Y tới.'

Xuân Nghi và Xuân Thu lập tức mở to mắt, tưởng như bị dọa sợ. Một khắc sau, Xuân Nghi nghiêm mặt, trịnh trọng gật đầu, xoay người vội vã bước ra ngoài. Trong lòng nàng gấp gáp thầm nghĩ:

Thánh thượng... giả vờ choáng váng đâu! Phải đi tìm Lôi thái y gấp!

Vừa bước qua đại môn, Xuân Nghi lập tức chặn ngay một tiểu thái giám, giọng nghiêm trọng, dồn dập:

" Mau! Đi tìm Lôi thái y! Nói rằng thánh thượng không ổn!"

Tiểu thái giám giật nảy người, mặt biến sắc. Tuy không rõ chuyện bên trong ra sao, nhưng chỉ bốn chữ "thánh thượng không ổn" đã khiến hắn hồn vía lên mây. Không dám chần chừ nửa nhịp, hắn vội xoắn tay áo, ba chân bốn cẳng lao thẳng về phía Thái y viện.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co