Chương 116
Giả hoàng tử, thật công chúa?
"Phải đấy!" - gã áo vá vỗ đùi, cười ha hả - "Nữ nhân mà dám gạt thiên hạ ư? Nên nhớ, thiên tử phạm pháp còn cùng tội với thứ dân. Nàng ta quyền hành trong tay, chẳng khác gì thiên tử! Nếu là thật, há chẳng phải tội khi quân sao?"
Tiếng cười, tiếng mắng, tiếng chửi rủa chồng chất lên nhau. Cả trà điếm chốc lát đã thành cái chợ. Ai nấy đều lặp lại những lời nghe được, mỗi người thêm một chút, bịa một câu, khiến câu chuyện vốn chưa rõ thật hư càng trở nên méo mó, dơ bẩn.
Cả quán bật cười ầm lên, vang khắp nơi. Có người thậm chí vỗ đùi hô hào:
"Thiên địa hữu đạo, nam cường nữ nhu, từ cổ chí kim chưa từng sai lệch! Cái loại nghịch lý này, sớm muộn gì cũng chuốc lấy diệt vong!"
Tiếng cười nói tục tĩu, tiếng đập bàn, tiếng bát chén loảng xoảng vang khắp trà điếm.
Người qua đường dừng lại hóng, kẻ bán hàng cũng chen vào nghe, ai nấy đều hùa theo, lời người này nối tiếp người kia, miệng phun ra những câu nông cạn tầm thường mà hả hê tự mãn.
Cứ thế, lời đồn lan nhanh như khói, hòa lẫn vào mùi trà rẻ tiền và khói bếp cay nồng.
Trên bàn, những cái đầu cúi xuống, nhưng ánh mắt lại lóe lên ham hố và ác ý - thứ ác ý của kẻ nhỏ bé chỉ biết tìm khoái cảm trong việc giày xéo kẻ lớn hơn mình.
Ngoài cửa, một người áo thêu bạc đi ngang, tay cầm túi bánh còn ấm.
Nghe thấy những lời kia, bước chân y khựng lại, mí mắt cụp xuống, ngón tay siết chặt khiến lớp giấy dầu nhăn nhúm.
Chỉ một khắc trầm ngâm, y liền rảo bước thật nhanh, bóng lưng lẫn vào dòng người.
Tiếng bước chân gấp gáp vang dội trên nền đá xanh, vọng qua từng khúc hành lang quanh co. Cảnh Hoành vừa đi vừa thở dốc, sắc mặt mang theo vẻ lo lắng khó giấu. Đến khi thấy bóng người thân quen trong sảnh trước, hắn mới dừng bước, giọng còn vương nặng hơi gấp.
Trong sảnh, Cảnh Sinh đang cùng thê tử, nữ nhi uống trà. Ánh nắng bên cửa sổ phản chiếu lên dung mạo ôn hòa của nam nhân, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ thất thố của Cảnh Hoành, nụ cười bên môi hắn lập tức tắt ngấm.
"Hoành nhi, là có chuyện gì sao?" - giọng Cảnh Sinh trầm ổn, tuy không cao nhưng lại ẩn một chút quan tâm xen lẫn nghi hoặc.
Cảnh Hoành vừa lau mồ hôi bên trán vừa đáp, lời ra vội vã:
"Là... là chuyện không hay, phụ thân."
Hắn hít sâu một hơi, như muốn chuẩn bị tinh thần cho người nghe:
"Bên ngoài... đang đồn đãi rằng Nhiếp chính vương-thật ra là nữ nhi thân!"
Một câu rơi xuống, cả sảnh đường như tắt thở.
Tiếng chén ngọc khẽ va nhau vang lên "choang" nhỏ, Cảnh Sinh đột ngột đứng bật dậy, ánh mắt thoáng hiện kinh hoàng:
"Ngươi nói cái gì?!"
Cảnh Hoành cúi đầu, nghiêm túc gật mạnh, sau đó đem hết thảy những gì mình nghe được nơi trà điếm thuật lại không sót một lời.
Không khí trong sảnh nặng nề như bị đông cứng.
Cảnh Sinh im lặng hồi lâu, hai tay chắp sau lưng thong thả đi qua đi lại, mỗi bước dường như đè nặng suy tư. Cảnh Phi Yến ngồi bên không nhịn được lên tiếng, giọng pha lo lắng:
"Phụ thân, lời nói ngoài phố đều là tin đồn vô căn, ngài hà tất phải bận lòng? Nhiếp chính vương làm người nghiêm cẩn, ai lại dám hồ ngôn loạn ngữ như thế."
Cảnh Sinh không đáp, chỉ khẽ lắc đầu. Cảnh phi Yến cùng Cảnh Hoành đưa mắt nhìn nhau, lòng càng dấy lên nghi hoặc. Lúc này, tam lão phu nhân - người đã ngồi trầm mặc từ đầu - mới khẽ đặt chén trà xuống, giọng điềm tĩnh mà:
"Lão gia, nếu chỉ là lời đồn, bắt kẻ tung ra, dập đi ngọn lửa từ sớm chẳng phải là xong sao?"
Cảnh Sinh quay lại nhìn bà, sắc mặt trầm tựa đá:
"E rằng... chuyện này không đơn giản như vậy."
Một tia nghi ngờ thoáng qua trong mắt hắn, nhưng rất nhanh lại biến mất, thay vào đó là sự cẩn trọng lạnh lẽo.
Cảnh Sinh quay sang, dặn rõ từng chữ:
"Hoành nhi, A Cảnh, các ngươi chia nhau đi tra xem tin này bắt đầu từ đâu, ai là kẻ đầu tiên truyền ra. Dù là ai, cũng phải tìm cho ra."
Cảnh Phi Yến thoáng cau mày, giọng có phần nôn nóng:
"Phụ thân, nếu thật sự có người mượn chuyện này để hãm hại, e rằng không thể chậm trễ. Chi bằng sớm cùng Nhiếp chính vương thương nghị một phen."
Cảnh Sinh khẽ gật đầu, ngón tay gõ nhẹ lên bàn, trầm ngâm:
"Đúng... chỉ là hôm nay nàng bận triều sự, sớm mai hạ triều ta sẽ lập tức tìm nàng. Chuyện này... tuyệt không thể để lan rộng thêm nửa bước."
Chính là tin đồn ấy lan nhanh hơn hắn tưởng.
Chưa kịp đợi bọn họ thương nghị tìm cách, thì đại triều sáng hôm sau - đã trực tiếp bị mang ra giữa bách quan triều thần.
**
Tám lượt chuông đồng khẽ ngân, tiếng trống triều chậm rãi dội vang.
Khói trầm nghi ngút lan khắp điện Tĩnh Minh, ánh sáng buổi sớm xuyên qua song cửa chiếu lên bậc ngọc lưu ly, khiến từng thớ không khí cũng nặng nề đến khó thở.
Trong điện, bách quan đồng loạt quỳ xuống, ánh mắt dồn cả lên đài cao. Trên long ỷ, vị đế vương nhỏ tuổi ngồi trầm mặc, bên cạnh là bóng hắc trường bào của Nhiếp chính vương - lưng thẳng tắp, thần sắc bình thản đến mức không ai có thể đọc được nửa phần tâm ý.
Chưa đợi hai vị chủ toạ cất lời, trong hàng ngũ phía trước, Lỗ Tàu chợt bước ra.
Lão thần áo triều thẫm màu, khóe môi khẽ nhếch, hành lễ một cách chuẩn mực nhưng ánh nhìn lại mang theo ý vị khó dò, chậm rãi nói:
" Bẩm bệ hạ, bẩm Nhiếp chính vương. Hạ thần có việc khẩn cần tấu."
Cả điện khẽ động, không khí thoáng chao nhẹ.
Lỗ Tàu vuốt râu, giọng đều đều nhưng từng chữ như rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng, vang vọng dị thường:
" Khắp kinh thành, ngõ lớn ngõ nhỏ đều đang lan truyền tin đồn..."
Hắn cố tình ngưng lại, khiến tiếng xì xào như một cơn sóng nhỏ tràn qua điện.
Đợi đến khi mọi ánh mắt đều hướng về mình, hắn mới thong thả nói tiếp, giọng lộ rõ vẻ đạo mạo mà hiểm độc:
" ...rằng, Nhiếp chính vương - thật ra là nữ nhi thân."
Một câu chưa dứt, Tĩnh Minh điện lập tức như có gió nổi, những ánh nhìn vốn cung kính liền ngấm ngầm đổi sắc. Có người rũ đầu giả vờ im lặng, có kẻ khẽ nghiêng vai ghé tai bàn tán, âm thanh như đàn muỗi lượn quanh bốn bức tường đá.
Từ xa, tiếng gió lùa qua hành lang đá, réo lạnh như tiếng cười nhạo của quỷ thần.
Đài thượng, Lôi Phong sắc mặt vẫn trấn định như nước, chỉ có bàn tay giấu trong tay áo khẽ siết chặt đến trắng đốt ngón.
Ba ngày - vừa đúng ba ngày sau khi án Thừa tướng bị đình tra. Mọi việc đến quá gấp, quá chuẩn.
Hắn nghiêng đầu nhìn về phía Lỗ Tàu đang đứng, đôi mắt như phủ một tầng sương mờ.
Quả nhiên, đã có kẻ ra tay.
Mà bàn tay đó... tuyệt không chỉ muốn hạ thấp danh vọng của Nhiếp chính vương... Nó muốn chặt tận gốc.
Lôi Phong im lặng ngồi trên đài cao, ánh mắt hờ hững đảo qua hàng trăm quan phục rợp điện, tĩnh lặng đến mức khiến người ta ngộ nhận rằng hắn đã bị dồn vào thế cùng.
Trong ánh nhìn của quần thần, sự trầm mặc ấy chẳng khác nào dáng vẻ của kẻ đang cố giữ bình thản để che giấu điều hổ thẹn - càng im, càng giống như đang lộ ra sơ hở.
Lỗ Tàu hơi nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua khắp điện, môi khẽ nhếch, một tia giễu cợt mơ hồ thoáng qua đáy mắt.
Trong lòng hắn thầm cười lạnh - tuy rằng không biết là ai tung tin, nhưng hắn cũng chẳng ngại giúp giúp một tay, thuận nước đẩy thuyền...
Hắn chậm rãi tiếp lời, giọng mang vẻ thành khẩn mà lại chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa:
" Điện hạ, vốn dạo trước lòng dân đã dậy sóng, Thừa tướng đại án còn chưa tỏ tường, hung phạm vẫn lẩn khuất. Nay lại có lời đồn vô căn truyền khắp kinh thành. Nếu lúc này không dứt khoát, không cho dân chúng một câu trả lời minh bạch, e rằng..."
Lỗ Tàu khẽ liếc lên đài cao, khóe môi mím chặt, cắt từng chữ lạnh buốt như đao:
"-lòng tin của bách tính với triều đình, ắt sẽ đại đại sụp đổ."
Âm thanh ấy rơi xuống, nặng tựa búa nện, khiến bầu không khí vốn căng thẳng nay càng đặc quánh.
Từ các hàng quan, đã có kẻ gật gù, có kẻ thở dài ra vẻ thương dân, cũng có người nhân cơ hội chen lời tán thành.
Ngay khi tiếng bàn tán còn chưa dứt, một lão thần dáng người gầy gò, áo mão chỉnh tề, khom người hành lễ rồi cất giọng:
"Bẩm bệ hạ, bẩm Nhiếp chính vương. Lỗ đại nhân nói chẳng sai. Đều nói, ăn của dân thì lo cho dân, nay dân tâm nổi sóng, há lại có thể để tin đồn lan đi không người đứng ra phân giải? Còn mong Nhiếp chính vương sớm suy xét, để lòng người được yên."
Lời vừa dứt, tiếng "mong điện hạ suy xét" vang lên dồn dập, như cơn triều cuộn trào khắp điện.
Từng hàng quần thần đồng loạt cúi đầu, âm vang chấn động đến tận mái ngói.
Trên cao, ánh sáng phản chiếu trên cẩm bào, khiến khuôn mặt Nhiếp chính vương nửa sáng nửa tối.
Tĩnh mịch đến mức nghe rõ cả tiếng mạch máu đang rần rật dưới da.
Từ nơi hàng quan văn, Tô Tĩnh Lam đứng yên bất động. Ánh mắt nàng trầm xuống, từng đường nét gương mặt lạnh mà cứng cỏi, chỉ có đầu ngón tay khẽ run trong tay áo.
Nàng hiểu rõ, những lời "vì dân" kia chẳng qua chỉ là màn che mỏng cho dã tâm quyền thế.
Tất cả bọn họ - từng kẻ một - chẳng phải đang đòi "minh oan" cho triều cục, mà là muốn ép Nhiếp chính vương chứng minh mình là nam nhân giữa muôn người.
Một yêu cầu vừa hoang đường vừa tàn nhẫn, nhưng lại được bọc trong lớp vỏ đạo nghĩa khiến ai phản bác cũng hóa thành tội đồ.
Trong mắt Tô Tĩnh Lam, cảnh tượng trước mặt như một vở hí kịch lớn - những kẻ khoác áo trung lương, tay nắm quyền mệnh quốc gia, vậy mà lời nào cũng mang mùi mục rữa.
Cái gọi là "vì dân", "vì nước", chẳng qua chỉ là những câu sáo rỗng được mài bóng bằng máu và danh dự của người khác.
Lần đầu tiên, nàng cảm nhận rõ rệt căn cơ của triều đình này đã mục nát đến tận xương tủy.
Cả những vị đại quan đang quỳ gối kia - dẫu đầu bạc áo cũ - cũng chưa chắc còn giữ được lòng trung chính như lời thề sắt son.
Không khí nặng trịch, như thể chỉ cần một câu nói nữa thôi... cả thiên hạ sẽ sụp đổ theo tiếng "mong điện hạ suy xét" kia.
Đột nhiên, một tràng cười trầm thấp vang vọng khắp điện, từng âm sắc lướt qua không trung như dao lạnh rạch vào bầu không khí căng cứng.
Lôi Phong ngẩng đầu, ánh mắt lạnh như sương phủ núi, giọng nói trầm thấp khàn khàn bật ra:
" Thế nào? Các ngươi không tin bản vương là nam nhân, hay là... nghi ngờ tiên đế cùng lão Phật gia năm xưa che giấu thân phận của chính huyết mạch hoàng thất?"
Câu nói ấy rơi xuống như tảng đá nặng ngàn cân.
Không khí trong điện nhất thời đông cứng, mọi tiếng hít thở đều nghẹn lại. Cả triều văn võ đều cúi đầu, không ai dám đáp, bởi câu hỏi kia - dù chỉ một chữ sai - đều có thể rơi đầu.
Thế nhưng, giữa tĩnh lặng như tờ ấy, giọng nói trầm ổn của Lỗ Tàu vang lên, rành rọt từng chữ:
" Điện hạ, chúng thần nào dám vọng ngôn nghi kỵ hoàng mạch. Chỉ là... tự cổ chí kim, dân là gốc của nước, có dân mới có quân, có quân mới có xã tắc. Tiên đế tại vị, dốc hết tâm huyết vì lê dân, chẳng một ngày an nhàn. Nay nếu lòng dân dao động, tiếng oán thán dấy lên khắp kinh thành, há chẳng phải phụ lòng tiên đế, phụ lòng liệt tổ tông xưa sao?"
Lời vừa dứt, khắp điện xôn xao. Nhiều người khẽ gật đầu, dù không ai dám thốt lời nhưng trong mắt lại mang theo ý tán thành.
Chưa đợi ai mở miệng, phía dưới bậc quan võ có một người trẻ tuổi bước ra, quỳ rạp xuống giữa nền điện, giọng khẩn thiết:
" Bệ hạ, điện hạ, dân chúng ngoài thành bàn tán ngày một lớn, nếu không dẹp yên e rằng vài hôm nữa sẽ lan đến các tỉnh. Thần xin kiến nghị lập tức trấn áp, tránh để ngọn lửa lan rộng!"
Lôi Phong khẽ nhíu mày, miệng vừa hé ra định nói thì bị một tiếng quát trong trẻo mà nghiêm nghị chặn lại.
" Không thể!" - Lỗ Tàu ngẩng cao đầu, lưng thẳng tắp, ánh mắt sắc bén như gươm. - "Dân tâm tuy dễ dao động, nhưng cũng dễ xoa dịu. Một khi đem binh lực đối phó dân chúng, chẳng khác nào châm ngòi lửa trong thùng dầu. Tin đồn bị ép xuống, chưa tan đã bùng, hậu quả... e rằng dẫn đến bạo loạn!"
Hai chữ "bạo loạn" như sấm sét giáng xuống giữa triều đường. Nhiều người lập tức hít mạnh, sắc mặt đổi trắng. Có kẻ phẫn nộ, có kẻ run rẩy, có kẻ chỉ im lặng nhìn nhau với ánh mắt đầy bất an.
Bạo loạn - từ ấy suốt mấy chục năm chưa từng xuất hiện trong triều đường Nam Uyên.
Tô Tĩnh Lam đứng bên, nhìn Lỗ Tàu thong dong ném từng chữ vào đầu bách quan, ánh mắt dần tối lại.
Nàng hiểu rõ - lão hồ ly này không phải đang trung ngôn, mà là từng bước bày bàn cờ, thao túng tâm lý triều thần, đẩy Nhiếp Chính Vương vào thế bị động giữa muôn trùng nghi kỵ.
Nghĩ vậy, nàng bước ra, giọng trong trẻo nhưng cứng rắn, từng chữ vang rền giữa điện:
" Lỗ đại nhân lời không sai, nhưng cũng đã đi quá xa. Dân tình tuy có bàn tán, nhưng hai chữ bạo loạn còn cách xa vạn dặm. Hiện tại điều cấp bách, không phải sợ dân, mà là tra xem ai gieo lời xằng bậy ấy."
Lời phản bác thẳng thắn khiến nhiều người giật mình. Lỗ Tàu khẽ cười, nét mặt không lộ chút phẫn nộ, ngược lại thong thả vuốt râu, ánh mắt đầy thâm ý:
" Tô đại nhân quả có kiến giải. Hiện tại đúng là phải bắt lấy kẻ đầu sỏ."
Dứt lời, hắn không đợi phép tấu, chỉ khẽ phất tay:
" Người đâu, dẫn kẻ tung tin đồn vào điện!"
Câu nói ấy như mũi dao lạnh chạm vào đáy lòng mọi người.
Tô Tĩnh Lam sững người, lòng dấy lên dự cảm chẳng lành. Hắn... đã chuẩn bị trước?
Nàng vô thức nhìn về phía Lôi Phong.
Ánh mắt hai người chạm nhau, đều ẩn chứa một tầng lo lắng sâu kín - như thể cả hai vừa cùng nhận ra:
Bàn cờ này... kẻ đi trước không phải họ, mà là người khác.
Và bước chân họ, tự bao giờ, đã giẫm lên lưỡi dao của kẻ giăng sẵn trong bóng tối.
**
Trên phố, người qua kẻ lại như nước chảy, tiếng rao, tiếng cười chen lẫn tiếng vó ngựa dội trên mặt đá xanh. Trời đã ba ngày liền u ám, mây đen cuộn kín tầng không, song cơn mưa vẫn cố chấp chưa chịu trút xuống. Dẫu vậy, kinh thành vẫn phô bày vẻ phồn hoa cố hữu - hàng quán rực sắc, váy áo thướt tha, mùi hương hoa cùng hương trà thoảng trong gió.
Nhưng giữa dòng người tấp nập ấy, những câu chuyện được truyền từ miệng này sang miệng khác lại mang một sắc thái khác thường. Không còn là chuyện "tên trộm bị bắt" hay "quan nào vừa bị cách chức" như thường nhật - mà thay vào đó, ba chữ "Nhiếp Chính Vương" vang lên ở khắp đầu đường cuối ngõ, chưa bao giờ ngừng lại quá lâu trong miệng bá tánh.
Cảnh Phi Yến bước giữa dòng người, mày liễu khẽ nhíu, sắc mặt tuy bình thản nhưng đôi mắt ẩn hiện tia u tối. Những lời bàn tán xung quanh, dù không nhắm thẳng vào nàng, song từng chữ từng lời đều như mũi kim châm vào tai - nàng biết rõ, người họ đang nói đến chính là nàng vị kia biểu ca.
"Phụ thân còn ở trong phủ chứ?"- nàng nghiêng đầu khẽ hỏi, giọng nhẹ như gió thoảng.
Tiểu nha hoàn đi theo cúi người đáp nhỏ:
"Tiểu thư, vương gia từ sớm đã nhập cung rồi ạ."
Cảnh Phi Yến khẽ gật đầu, ngước mắt nhìn sắc trời. Mây dày như đè nặng xuống lòng người.
"Trời đã kéo mây ba ngày, vẫn chưa chịu mưa sao..."- nàng khẽ thì thầm, giọng như mang theo một nỗi bất an khó gọi tên.
Nha hoàn ngẩng lên nhìn theo ánh mắt chủ tử, rồi vội đáp:
" Có lẽ sắp mưa thật rồi, tiểu thư. Hay là chúng ta hồi phủ sớm kẻo ướt?"
Cảnh Phi Yến gật đầu, toan quay người, nhưng khi đi ngang qua một tiệm ngọc, nàng bỗng dừng lại.
Ánh sáng từ cửa hiệu hắt ra, phản chiếu lên khuôn mặt nàng một tầng dịu ấm. Cảnh Phi Yến suy nghĩ giây lát rồi cất bước vào.
" A, tiểu thư đến thật đúng lúc!"- lão bản niềm nở ra đón, vội lau tay, cười đến hiền hậu.
Nàng khẽ mỉm cười, từ tay áo lấy ra một tờ giấy gấp tinh tế, mở ra đặt lên quầy:
" Ta muốn đặt riêng một ngọc bội như thế này."
Lão bản cúi đầu xem xét. Trên giấy là bản vẽ tỉ mỉ của một khối bạch ngọc khắc chữ "Cảnh", nét bút mềm mại uyển chuyển, vừa thanh nhã vừa ẩn chứa tình ý.
" A, ngọc bội này... chữ đẹp thật, bút ý tinh tế lắm. Dĩ nhiên là làm được, tiểu thư yên tâm."- lão bản cười đáp, đôi mắt già nua cũng không khỏi tán thưởng.
" Bao lâu có thể xong?"- nàng hỏi, giọng dịu nhưng trong ánh mắt lại thấp thoáng sự chờ đợi mơ hồ.
Lão bản nhẩm tính, rồi đáp:
" Nhanh thì một chu kỳ, chậm lắm cũng nửa tháng. Chỉ là chất ngọc mà tiểu thư chọn hiếm lắm, phải tốn công tìm đấy."
Cảnh Phi Yến khẽ gật đầu.
" Vậy thì phiền ngươi."
Nàng thu tờ bản vẽ lại, song ánh mắt vẫn còn dừng nơi mặt giấy - nơi có nét khắc chữ "Cảnh" uốn lượn mềm như dòng nước. Đáy mắt nàng phủ một tầng dị sắc, mông lung mà thâm tình. Dường như chỉ cần nhìn thêm một khắc, người ấy sẽ hiện ra từ nét mực, dáng áo tía nhạt lay giữa gió, ánh nhìn sâu không thấy đáy.
Khóe môi Cảnh Phi Yến khẽ cong, nụ cười ấy không rõ là ôn nhu hay khổ sở.
Ngọc bội chưa thành, nhưng tâm nàng đã sớm gửi theo hình khắc kia - từng nét từng đường đều như khắc vào lòng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co