Chương 13
Mùi thuốc đắng giữa chợ loạn
Sau bữa tối với cháo nhạt và thuốc đắng, ba người lần lượt trở về phòng trọ.
Căn phòng nhỏ chỉ có hai giường, một chiếc chiếu trải đất và mấy cái gối mỏng. Ánh đèn dầu leo lét chiếu lên vách gỗ, vẽ ra những bóng người chồng chéo nhấp nhô.
Trịnh Hạo Dương là người đầu tiên giành được giường bên trái, xếp chăn ngay ngắn, ngồi thiền như binh sĩ canh gác. Dù đã quen hành quân, hắn vẫn chưa thực sự dám thả lỏng khi biết đang đồng hành cùng nhân vật "nghe đồn ai thấy cũng sợ".
Tô Tĩnh Lam thì kê lại gối, ngồi xuống giường bên phải, lấy ra mấy tờ giấy ghi chép gấp nhỏ trong tay áo, lật xem ánh đèn. Đầu mày hơi cau, nàng vẫn đang phân tích số liệu bệnh trạng ở y viện ban chiều.
Thúc Tư Kỳ nằm ngang trên chiếu đất, hai tay gối sau đầu, chân vắt lên nhau, vẻ mặt không biết đang suy nghĩ gì. Ánh sáng đèn dầu phản chiếu vào mắt nàng, khiến đôi con ngươi như hồ nước, sâu mà khó lường.
Đột nhiên, nàng bật cười khe khẽ.
Trịnh Hạo Dương giật mình:
"Điện hạ... có chuyện gì ạ?"
Thúc Tư Kỳ xoay người, gối đầu lên cánh tay, ánh mắt nhìn lên xà nhà mờ tối:
"Ta chỉ đang nghĩ, nếu một ngày ta làm đầu bếp, thì chắc món nổi tiếng nhất chính là... cháo không mùi, thuốc không vị."
Tô Tĩnh Lam không ngẩng đầu:
"Thêm người ăn xong không dám quay lại nữa."
"Cũng tốt, khỏi đông khách."
Nàng mỉm cười, khẽ nhắm mắt.
Trịnh Hạo Dương thở dài nhẹ nhõm. Tới lúc này, hắn mới dám buông lỏng cơ bắp căng cứng cả ngày. Thật kỳ lạ... Vị điện hạ trong lời đồn như thần như ma kia, hóa ra cũng biết đùa, cũng biết nằm ngủ dưới đất không than vãn.
Một lát sau, chỉ còn tiếng gió đêm nhẹ lướt qua mái hiên và tiếng côn trùng rả rích trong đêm. Ánh đèn dầu mờ dần, rồi lụi tắt.
Bên ngoài, bầu trời phủ lớp sương mỏng.
Trong ngõ tối phía sau quán trọ, vẫn có người đang thức — Kinh Lạc Y dựa vào cửa sổ tầng hai của phòng trọ khác, ánh mắt lạnh nhạt nhìn về phía căn phòng đã tắt đèn.
Nàng không lên tiếng, cũng không ra lệnh. Chỉ yên lặng, dõi theo.
____
Sáng sớm hôm sau, gà gáy còn chưa dứt, huyện thành Duyên Phong đã dậy tiếng chân người.
Thúc Tư Kỳ đứng bên ngoài quán trọ, tay áo khẽ vén, ánh mắt hướng về ngọn khói xanh nhạt bốc lên từ khu nhà tạm gần y viện. Không khí ẩm nồng mùi thảo dược trộn lẫn mùi đất ẩm và chút tanh hăng của máu mủ chưa kịp tẩy rửa.
Tô Tĩnh Lam bước đến, áo choàng nâu giản dị, trong tay cầm cuốn sổ ghi chép. Trịnh Hạo Dương theo sau, lưng đeo một giỏ thuốc nhỏ, vẻ mặt có chút ngái ngủ nhưng ánh mắt đã tỉnh táo hẳn khi nghe thấy tiếng kêu rên phát ra từ dãy lán phía xa.
Ba người men theo con đường đất nhỏ, tới nơi dân bị bệnh được gom lại chữa trị.
Nơi này được gọi là "khu cách ly", nhưng thực chất chỉ là một dãy lều bạt xếp cạnh nhau, dùng chiếu rách và tre cũ ngăn ra từng khoảnh. Bên trong chen chúc cả người bệnh và người nhà. Một phụ nhân gầy trơ xương đang vắt khăn lau trán cho đứa bé sốt cao nằm run rẩy, bên cạnh là ông lão ho sù sụ tới tái mặt. Cách đó ba bước chân, một người nam nhân trung niên không bệnh nhưng quần áo lấm bùn, tay chân nứt nẻ, đang ngồi nhai bánh khô.
Tô Tĩnh Lam cau mày, lật nhanh sổ ghi chép, thấp giọng nói:
"Không có phân loại. Người chưa bệnh, người bệnh nhẹ, bệnh nặng... đều nhốt chung trong một khu. Lều vải không kín, nước uống thì dùng chung một chum."
Trịnh Hạo Dương nhíu mày:
"Còn để người nhà ở cạnh chăm sóc. Không lây mới là lạ."
Thúc Tư Kỳ không nói, chỉ bước chậm giữa các lán, nhìn từng gương mặt vàng vọt của dân, từng ánh mắt đầy hy vọng hoặc cam chịu hướng về ba người. Có người nhận ra y phục công sai liền cúi đầu hành lễ, có người chỉ thở dài quay đi, như đã quá quen với thất vọng.
Đến giữa dãy lều, họ gặp một vị y sinh đang sắc thuốc. Y là người trung niên, mắt thâm quầng, sắc mặt uể oải. Vừa thấy ba người tới gần, ông lập tức đứng dậy, hành lễ vội vã.
Tô Tĩnh Lam hỏi thẳng:
"Các người tại sao lại để người nhà ở chung khu với bệnh nhân? Không có sắp xếp cách ly sao?"
Vị y sinh lúng túng:
"Tiểu nhân cũng từng thưa điều này với quan huyện, nhưng ngài nói... dân ở đây quá đông, khu cách ly không đủ chỗ. Hơn nữa, người nhà tự nguyện ở lại chăm sóc. Người bệnh nhiều, thầy thuốc ít, không ai cản nổi..."
Trịnh Hạo Dương nhíu mày:
"Không thể viện cớ ít người mà bỏ mặc quy tắc trị dịch. Càng để thế này càng lây lan."
Thúc Tư Kỳ trầm giọng:
"Chúng ta đến gặp quan huyện."
⸻
Quan huyện Duyên Phong – Lý Trường An – lúc ấy đang ở công đường, bên cạnh là mấy vị lại viên ghi chép tấu sự. Nghe báo có ba vị "thanh tra đặc phái" muốn gặp, ông lập tức buông chén trà, chỉnh trang lại quan phục rồi bước ra ngoài nghênh tiếp.
"Ba vị đại nhân, không biết các vị là cần hạ quan hỗ trợ việc gì? A, trước tiên mời ba vị vào sảnh đã, hạ quan đã chuẩn bị trà nóng, lương khô và hồ sơ y viện." – Lý Trường An chắp tay cung kính, mặt mũi hòa nhã, dáng vẻ như một vị quan phụ mẫu tận tâm.
Thúc Tư Kỳ không khách sáo, đi thẳng vào chính đề:
"Ta vừa đi qua khu chữa trị, phát hiện rất nhiều bệnh nhân và người nhà chen nhau trong cùng một lán. Vì sao không có cách ly?"
Lý Trường An làm ra vẻ giật mình, rồi thở dài:
"Khởi bẩm, đó là việc hạ quan khổ tâm nhất. Huyện Duyên Phong dân đông, lần dịch này bùng phát quá nhanh, y viện xây tạm còn chưa đủ, nói gì đến phân chia. Nếu làm lều riêng, chỉ sợ mưa một trận là đổ sập, lại thêm bệnh nặng hơn."
Tô Tĩnh Lam nhìn chằm chằm hắn ta:
"Vậy tại sao không phân ra ba nhóm – nặng, nhẹ, chưa phát bệnh – rồi cố giữ khoảng cách tối thiểu? Chỉ cần lập danh sách, chia khu thôi, không cần phải thêm lều."
Lý Trường An khẽ cười, tỏ vẻ bất lực:
"Đại nhân nói chí phải, hạ quan cũng đã nghĩ đến. Nhưng dân tình hoang mang, người bệnh thì không nghe theo, người nhà thì khóc lóc xin ở lại. Bắt họ dọn đi, e rằng gây bạo loạn. Lại thêm số y sinh ít ỏi, khó kiểm soát được từng người..."
Trịnh Hạo Dương nghiêng đầu nói nhỏ với Tô Tĩnh Lam:
"Hắn nói nghe cũng có lý, nhưng không giống người thật sự bất lực..."
Tô Tĩnh Lam gật đầu nhẹ. Nét mặt nàng vẫn lạnh nhạt, nhưng ánh mắt đã hơi nheo lại.
Thúc Tư Kỳ không nói gì nữa. Nàng chỉ đứng yên, tay vuốt nhẹ tay áo. Một thói quen mỗi khi nàng cân nhắc trong đầu xem nên nhẫn nhịn hay ra tay.
Cuối cùng, nàng cười nhạt:
"Đã vậy, ta muốn xem danh sách các y sinh, các chuyến vận chuyển thuốc men và ngân lượng tiếp tế trong hai tháng gần nhất."
Lý Trường thoáng giật mình, nhưng vẫn mỉm cười chắp tay:
"Dạ, tất nhiên. Hạ quan đã chuẩn bị hồ sơ ở sảnh bên, xin ba vị đại nhân theo hạ quan qua đó xem xét."
Khi ba người rời khỏi công đường, phía sau lưng họ, một ánh mắt sắc lạnh ẩn trong rèm trúc.
Đó là một kẻ ăn mặc như lại viên, tay cầm sổ ghi chép, nhưng ánh mắt kia không giống của người ghi chép hành chính – mà giống một tên lính cũ được huấn luyện để quan sát và tiêu diệt.
Cùng lúc đó, ở cuối thị trấn, Kinh Lạc Y một lần nữa cải trang thành quan sai, đứng giữa phố chợ, tay cầm thẻ bài đồng khắc hình kỳ lân.
Một bà lão bán cháo nhìn nàng, cười xuề xòa:
"Vị quan gia này từ kinh đến điều tra dịch bệnh phải không?"
Nàng chỉ khẽ gật đầu.
A Khương đứng sau, thấp giọng:
"Đại nhân, nếu ta không lầm... ba người kia đang chạm vào tầng ngoài cùng của vũng nước đục rồi."
Kinh Lạc Y khẽ nhếch môi, ánh mắt xa xăm:
"Lũ này vẽ trò rất giỏi. Nhưng một khi có người không hợp vở diễn... sân khấu sẽ sập."
**
Sảnh bên phía đông công đường, bàn dài trải lụa xanh. Quan huyện Lý Trường An đích thân mang hồ sơ ra, một đống sổ sách dày cộp, được buộc dây đỏ, trông có vẻ ngay ngắn.
Thúc Tư Kỳ ngồi ở đầu bàn, tay đeo găng mỏng, từng quyển một mở ra. Tô Tĩnh Lam ngồi kế bên ghi chép, Trịnh Hạo Dương nhận nhiệm vụ rà soát các bản ghi ngân lượng, số thuốc và lương khô tiếp tế.
"Danh sách bệnh nhân phân khu theo ngày," Thúc Tư Kỳ lật đến trang giữa, ánh mắt thoáng cau. "Ngươi nhìn đây đi, Tô đại nhân."
Tô Tĩnh Lam nghiêng qua, đọc hàng cột rõ ràng chép bằng chữ nhỏ:
"Ngày mồng một, số bệnh nhân tại khu A: 52 người. Trong đó bệnh nhẹ: 28, nặng: 21, chưa phát triệu chứng: 3."
"Đến ngày mồng ba, khu A tăng lên 63 người, nhưng khu C lại giảm 9 người... không ghi rõ lý do chuyển."
Trịnh Hạo Dương xen vào:
"Phân khu mà cứ chuyển người lung tung thì còn cách ly gì nữa. Không ghi lý do nghĩa là có gì giấu giếm."
Tô Tĩnh Lam lật tới cuối bảng:
"Đây – danh sách y sinh phụ trách. Có ba người tên bị gạch đi, ghi 'bị cách chức vì vi phạm quy định'. Không ghi cụ thể vi phạm gì."
Ba người ngẩng lên nhìn nhau. Không cần nói rõ, cũng đủ biết có điều mờ ám.
Thúc Tư Kỳ đứng dậy:
"Chúng ta quay lại khu cách ly. Lần này... đeo đủ bảo hộ."
____
Trưa hôm đó, khu lều bệnh vẫn nồng mùi dược liệu và mùi mồ hôi người bệnh. Ba người mặc y phục che kín, mặt đeo khẩu trang dày. Làm bằng vài lớp vải lụa có tẩm thuốc kháng độc, che kín từ mũi đến cằm.
Tô Tĩnh Lam đứng ngoài ghi chú và đánh dấu số thứ tự lều. Trịnh Hạo Dương kiểm tra nhiệt độ cơ thể, nhịp thở, nốt ban đỏ... từng người một. Còn Thúc Tư Kỳ thì chọn cách ngồi xuống bên vài bệnh nhân, tự mình quan sát kĩ từng chi tiết.
Nàng hỏi chuyện một phụ nhân đang ho không ngớt, trên cổ nổi mẩn đỏ:
"Lúc đầu ngươi thấy triệu chứng gì?"
"Chỉ sốt nhẹ, chóng mặt," phụ nhân đáp khàn giọng. "Mới mấy ngày sau thì bắt đầu ho, rồi lưng nổi ban, mắt đỏ ngầu..."
Thúc Tư Kỳ lại quan sát một đứa trẻ khoảng mười tuổi: mí mắt sưng, da xám tro, mạch đập loạn, dường như đã không nghe rõ người hỏi nữa.
Lúc đó, nàng bỗng nhớ đến hình ảnh xưa cũ — khi còn khoảng mười lăm tuổi, từng sống cùng ông nội trong một căn nhà ngói cũ ven sườn núi. Ông là một thầy thuốc Đông y nổi tiếng vùng đó, mỗi ngày có không biết bao nhiêu người lên núi xin bốc thuốc. Mà nàng — đích thị là "cu li" chuyên đi phơi thảo dược, giã thuốc, nấu thang.
Nàng từng nghe ông giảng:
"Có những bệnh không mùi, không dấu hiệu sớm, nhưng nhìn kĩ màu mắt, chân mạch, vết đỏ trên da, có thể đoán ra bảy tám phần. Những thứ người khác không thấy, ngươi phải nhìn ra."
Khi ấy nàng chỉ nghĩ đó là hội chứng lẩm cẩm của người già, nào ngờ bây giờ lại nhớ như in.
Nàng trầm ngâm thật lâu. Đột nhiên, một cảm giác lạ lùng trỗi dậy từ sâu trong trí nhớ. Những hình ảnh đã bị phủ bụi thời gian, lúc này bất ngờ ùa về.
... Mùa đông năm nàng hai mươi ba tuổi, ngồi cuộn mình trong chăn nơi căn hộ nhỏ ở quận Tây, tay cầm một quyển tạp chí khoa học mới nhất mà bạn cùng phòng mang về. Bìa màu xám in đậm dòng chữ "Y học quốc tế – kỳ đặc biệt về dịch bệnh thế kỷ."
Bên trong có bài viết dài hơn mười trang về một loại virus mới bùng phát ở Đông Nam Á, ban đầu bị nhầm lẫn với cảm cúm mùa thường. Đặc điểm là ho khan kéo dài, phát ban thành cụm ở cổ và sau lưng, kết hợp với mắt đỏ, sốt cao bất thường nhưng không kèm đau cơ.
Bạn của nàng – sinh viên năm ba y khoa – vừa ăn mì vừa nói:
"Dạng bệnh kiểu này lan rất nhanh nếu để người khỏe ở chung với người bệnh. Thường chỉ cần 48 tiếng là lây. Nguy hiểm nhất là thời kỳ ủ bệnh, chưa có triệu chứng rõ ràng."
Nàng nhớ mình đã nhíu mày, hỏi vu vơ:
"Không có triệu chứng thì làm sao phát hiện sớm?"
"Khó đấy," nàng nhún vai. "Chỉ có thể dựa vào xét nghiệm dịch tiết mũi họng hoặc đo nhiệt độ liên tục ba lần một ngày. Nhưng trong khu ổ chuột hoặc nơi nghèo, gần như bó tay."
Cơn gió nhẹ thoáng thổi qua, làm tung vạt áo Thúc Tư Kỳ. Nàng như chợt tỉnh lại.
Tô Tĩnh Lam từ xa đi tới, thấy nàng trầm mặc liền hỏi nhỏ:
"Người đang nghĩ gì?"
Thúc Tư Kỳ lặng lẽ nhìn quanh, ánh mắt sắc như lưỡi dao mổ.
"Ta đã thấy loại bệnh này," nàng khẽ đáp. "Không phải ở nơi đây... mà là ở thế giới khác."
Tô Tĩnh Lam khựng lại, chưa hiểu.
Nàng tiếp:
"Triệu chứng rất giống một chủng virus từng gây dịch vài năm trước. Đặc biệt là mẩn đỏ ở cổ, ho khan, mắt đỏ, và thời gian ủ bệnh cực ngắn."
Trịnh Hạo Dương nghe đến đây cũng tiến lại:
"Có cách gì kiểm tra sớm hơn không?"
Thúc Tư Kỳ gật nhẹ:
"Đo nhiệt liên tục. Đặt người chưa phát bệnh vào khu riêng, theo dõi mạch và nhiệt ba lần một ngày. Nếu sốt kéo dài 6 canh giờ mà không dứt, khả năng nhiễm rất cao."
Tô Tĩnh Lam cau mày:
"Nhưng tại sao bọn quan lại không làm vậy? Cách này đâu cần nhiều y sinh?"
"Vì họ không muốn mất công." Trịnh Hạo Dương thấp giọng. "Và có lẽ... nếu mất công, sẽ không còn nhiều bạc để chia nhau nữa."
Thúc Tư Kỳ khẽ siết tay. Trong lòng nàng đã có một kết luận chưa thể nói ra.
Lát sau, khi họ rời khỏi khu bệnh, một vị y sinh trẻ tuổi len lén đi theo. Đợi khi Trịnh Hạo Dương dừng lại bên xe lừa, người đó mới bước nhanh tới, nhét một tờ giấy nhỏ vào tay áo chàng rồi quay người bỏ chạy.
Trịnh Hạo Dương ngẩn người. Mở giấy ra, chỉ có một dòng duy nhất viết vội:
"Có người cố tình sắp xếp người bệnh chưa phát hiện vào ở chung với bệnh nặng."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co