Chương 135
Tiên tri và bẫy rập
Tô Tĩnh Lam gọi hắn lại, ánh mắt tối đi, giọng nghiêm túc đến mức khiến lòng người bất giác lạnh theo:
"Ta có chuyện phải nói với ngươi."
Lôi Phong nhìn nàng, gật đầu:
"Trở về trước, rồi hãy bàn."
Thư phòng tĩnh lặng đến mức có thể nghe tiếng tro hương rơi. Một lúc lâu sau, Tô Tĩnh Lam mới là người mở miệng trước, giọng điệu bình thản đến mức khiến người khác không đoán được độ nặng trong lời sắp nói:
"Ngươi cảm thấy... mọi bẫy rập, mọi rắc rối bắt đầu từ khi nào?"
Lôi Phong khoanh tay trước ngực, trầm ngâm suy xét rồi mới đáp:
" Hẳn là từ khi vương gia rời đi, Kha Lạc xảy ra biến cố."
Tô Tĩnh Lam gật đầu nhẹ, như tán đồng nhưng lại hỏi tiếp:
" Sau đó?"
Hắn đảo lại ký ức, chậm rãi nói:
"Kế đến hẳn là cái chết của Thừa tướng."
Tô Tĩnh Lam lắc đầu, dứt khoát:
"Không phải."
Lôi Phong giật mình: "Không phải?"
"Trước đó nữa."
Lôi Phong mặt mày nhíu lại:
" Còn có chuyện trước đó sao...?"
Tô Tĩnh Lam không trả lời ngay. Nàng nghiêng đầu, ngón tay chạm vào bìa quyển thư tịch như vuốt ve một mạch suy luận đã quá quen thuộc với nàng. Cuối cùng nàng nhìn hắn:
" Ngươi có từng nghĩ... vì sao tam lão vương gia lại đột nhiên mang cả gia quyến thượng kinh?"
Lôi Phong hơi sững lại:
" Nghe Cảnh Phi Yến nói... là muốn bồi bạn Lão Phật gia, lại tiện ở kinh thành vài tháng..."
Khóe môi Tô Tĩnh Lam nhếch lên rất nhỏ, không phải cười, mà là một sự không hài lòng xen lẫn "ngươi đừng ngây thơ thế chứ":
"Ngươi không thấy kỳ quái sao? Vì cái gì không đến sớm, không đến muộn... lại đến đúng ngay sau khi Kha Lạc biến động?"
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Lôi Phong.
Hắn ngồi thẳng lại:
" Ý của đại nhân... tam lão vương gia... lần này không đơn thuần là hồi kinh?"
Tô Tĩnh Lam không trả lời ngay, chỉ nhàn nhạt nói:
" Nếu chỉ một mình hắn thượng kinh, tất nhiên nhiều ít sẽ bị để ý. Nhưng mang theo thê nhi... tấm bình phong tốt nhất thiên hạ chính là "thân gia sum họp".
Ai lại nghi ngờ một trưởng bối hiền hòa dẫn nhi nữ đến thăm thân?"
Lôi Phong thật sự kinh hãi:
" Nhưng... như vậy chẳng phải quá mạo hiểm sao? Nếu hắn đúng là kẻ giật dây... sao lại đưa thê nhi lên kinh? Chẳng khác nào tự chuốc phiền phức..."
Tô Tĩnh Lam gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn.
Cạch.
Thanh âm nhỏ, nhưng như tiếng chốt khóa đặt đúng vị trí, sắc mặt nàng không đổi:
" Nếu như hắn dám thì sao?"
Không khí chợt đông cứng.
" Cái... cái gì?"- Lôi Phong khẽ run giọng.
Tô Tĩnh Lam nhìn thẳng hắn, giọng trầm xuống:
"Ta nói... nếu hắn chính xác nghĩ như ngươi, cho nên mới dám mang cả gia quyến thượng kinh. Phô trương đến mức ấy, để làm gì?
Để che mắt thiên hạ.
Để tạo vỏ bọc hoàn mỹ cho một bàn cờ đã bày từ rất lâu."
Lôi Phong câm lặng. Nhìn giống như đang nghe chuyện hoang đường, nhưng từng câu nàng nói đều ghép khít với sự thật.
Tô Tĩnh Lam tiếp tục:
" Sau đó, chuyện gì nữa?"
Lần này, hắn không dám coi nhẹ nữa. Cẩn thận lục lọi trí nhớ:
" Lẽ nào... là chuyện Thanh An quận chúa hồi kinh?"
Lần này Tô Tĩnh Lam gật đầu:
"Ngươi thật sự cho rằng Cố Thái hậu và Giai Kỳ thân thiết tới mức nàng ta muốn 'bồi dưỡng tình cảm' với quận chúa sao?"
Không cần nàng nhấn mạnh, sự châm biếm đã tự ứa trong lời.
Lôi Phong biến sắc:
"Chẳng lẽ..."
Tô Tĩnh Lam ngắt lời, ánh mắt âm trầm nhưng tỉnh táo sắc lạnh:
"Nàng ta muốn vạch trần thân phận thật sự của Nhiếp chính vương."
Lôi Phong đứng bật dậy, thì thào không thành tiếng:
"Nhưng... làm sao nàng biết được chuyện này..."
Tô Tĩnh Lam khuấy nhẹ chén trà, giọng vô cùng bình tĩnh:
" Nàng ta không biết... không có nghĩa người khác không biết. Mà người kia... có thể cố tình muốn nàng ta biết."
Một giây sau, sắc mặt Lôi Phong trắng bệch.
Nàng nhấn từng chữ:
" Hắn muốn mượn tay Cố thái hậu làm đao."
Lôi Phong lạnh sống lưng:
" Tam lão vương gia... mượn đao giết người?"
Tô Tĩnh Lam gập quyển thư tịch lại, mỗi động tác đều toát vẻ quyết đoán sắc bén:
"Cái gọi là mượn đao giết người không phải là ta cầm tay ngươi đi đâm ai. Chỉ cần ta thổi bên tai một câu... người khác sẽ tự dốc hết sức mà làm phần còn lại."
Lôi Phong sững người.
Trong khoảnh khắc ấy, hắn thấy bóng dáng một Giai Kỳ thứ hai: sắc sảo, nhìn xa trông rộng, từng lời như kim châm đúng điểm.
Tô Tĩnh Lam nói tiếp, giọng trầm trọng nhưng không gay gắt:
" Cho nên ta mới nói... "nhỏ máu nghiệm thân" sớm muộn gì cũng xuất hiện. Một khi có kẻ cố ý đẩy sự việc đến tuyệt lộ... chúng ta phải chuẩn bị trước."
Lôi Phong biến sắc:
"Nhưng dù là vương gia... hay là ta... nhỏ máu... đó là điều không thể..."
Tô Tĩnh Lam nhẹ giọng, nhưng từng chữ vững như đá:
"Ta sẽ nghĩ cách. Nếu đã nắm được tiên cơ... thì phải đi trước một bước. Nếu không, chỉ có thể bị dắt mũi."
Nàng đưa cho hắn quyển ghi chép nhỏ:
" Trong đây là những gì ta thu thập được về vụ án Thừa tướng. Ta thử kết nối chúng với các sự kiện gần đây... và suy ra một khả năng đáng sợ."
Ánh mắt nàng trở nên sâu không thấy đáy:
"Việc này... có khả năng rất lớn cũng liên quan đến tam lão vương gia."
" Cái... cái gì?"- Lôi Phong tái mặt.
Tô Tĩnh Lam xoa mi tâm, hơi thở có chút nặng, như thể chính nàng cũng mệt mỏi với man trận rối rắm này:
" Đây chỉ là phỏng đoán, không chứng cứ, không nhân chứng. Thừa tướng đã chôn cất, khai quan điều tra là chuyện không thể. Muốn tìm chứng cứ... gần như vô vọng. Cho nên..."
Tô Tĩnh Lam ngồi thẳng dậy, ánh mắt lạnh như gương hồ mùa đông, khóa chặt lấy hắn:
"Nghe kỹ. Từ giờ trở đi... dù hắn nói gì, làm gì... ngươi cũng phải tuyệt đối đề phòng. Bởi vì... mỗi bước chân ngươi đặt xuống... có thể đều là bẫy rập của hắn giăng sẵn."
Câu nói cuối cùng như tiếng chuông đánh vào xương sống.
Lôi Phong nhìn nàng, trong khoảnh khắc ấy, hắn bỗng phát hiện... ánh mắt nàng cực kỳ giống vương gia mỗi khi thao túng cả cục cờ. Thâm, chuẩn và tuyệt đối không khoan nhượng.
Hắn nuốt nước bọt, khẽ cúi đầu thật sâu:
" Thuộc hạ đã rõ..."
...
Lôi Phong hơi ngẩng đầu, thân thể đã ngồi quá lâu nên lưng vai có chút tê rã. Hắn khẽ dịch người đổi tư thế. Xiềng xích kéo căng, va vào nhau vang lên choang một tiếng chát lạnh, như nhắc hắn quay lại thực tại tăm tối của ngục thất.
Lôi Phong khựng lại, ánh mắt cũng theo đó trầm xuống. Hắn thử xoay cổ tay một chút, lập tức tiếng xích sắt chát chúa vang vọng khắp gian tù ẩm lạnh, như chế giễu sự vùng vẫy vô lực của hắn.
Ngay lúc ấy, một giọng trầm khàn, mang theo vài phần quen thuộc xen lẫn giễu cợt, chậm rãi vang lên:
" Điện hạ, hà tất phải phí sức?"
Lôi Phong ngẩng lên. Ngoài song sắt, người đang đứng đó... chính là Lỗ Tàu.
Hắn chắp tay sau lưng, thần sắc ung dung như thưởng thức vở hí kịch:
" Cảm giác bị giam cầm thế nào? Thoải mái chứ?"
Ánh mắt hắn lướt qua mâm đồ ăn vẫn còn nguyên trên đất, khóe môi cong lên thành nụ cười khinh miệt:
" Điện hạ đừng cố chống đối. Giữ lại chút nguyên khí thì hơn... chúng ta còn muốn nhờ điện hạ vài chuyện."
Lôi Phong nhìn thẳng hắn, giọng trầm mang theo lực ép:
" Lỗ Tàu, quả nhiên là ngươi. Ngươi đây là muốn tạo phản?"
Lỗ Tàu hơi khựng, rồi bật cười lớn như nghe được chuyện nực cười thiên hạ:
" Tạo phản? Phản ai? Phản ngươi?"
Lôi Phong nhíu mắt, giọng lạnh như sương sớm:
" Ngươi bất trung với bệ hạ, chẳng lẽ còn không tính là phản?"
Lỗ Tàu khoát tay, vẻ mặt như nghe phải một điều ấu trĩ:
" Ngươi nhầm rồi. Từ ngày ta bước vào quan trường, lòng trung của ta... chưa từng tặng sai người. Chỉ tiếc... chủ tử của ta vốn không phải tam đời hoàng đế kia."
Hắn cúi đầu nhìn Lôi Phong, ánh mắt sáng lên một tia tà ý:
" Hơn nữa... Đại hoàng tử đoạt quyền nhiếp chính, chuyện này ai chẳng biết? Nếu đem so tội... chỉ sợ còn không rõ bên nào nặng hơn đâu, điện hạ."
Lôi Phong nghe vậy, khóe môi lại cong lên như chế nhạo:
" Không cần vòng vo. Bản vương chỉ muốn biết... vì sao ngươi chọn Cảnh Sinh? Lẽ ra ngươi không nên bước vào vũng lầy này."
Lỗ Tàu lắc đầu:
" Ta chọn? Không. Là vương gia chọn ta. Ta chỉ là người được ngài ấy cho cơ hội phò tá."
Hắn hơi cúi đầu, giọng trở nên chắc nịch, như tin vào tín ngưỡng của chính mình:
"Luận học thức, tài trí, dụng nhân - ngài ấy có điểm nào kém tiên đế? Luận đạo trị quốc, ngài ấy càng nắm được nhân tâm. Một người như vậy... lại không ngồi trên long vị. Điện hạ tự hỏi xem - vì cái gì?"
Lôi Phong cười nhạt, dựa lưng vào tường đá:
"Thì sao? Trước kia ngai vị không phải của hắn. Hiện tại... cũng không phải. Các ngươi tưởng dựa vào một lý do nhỏ máu nghiệm thân... là có thể hạ được bản vương?"
Hắn tựa lưng vào tường, cười nhạt:
" Thật coi thường bản vương quá rồi."
Lỗ Tàu nghe vậy, mắt hơi nheo lại, nhưng rồi hắn bật cười - tiếng cười vang vọng đầy khinh miệt:
" Ai nói với điện hạ rằng... để lật đổ ngươi, dùng lí do là nhỏ máu nghiệm thân?"
Lôi Phong lập tức khựng người, tròng mắt siết lại. Lỗ Tàu thấy vậy bật cười lớn hơn, như đang thưởng thức sự biến sắc ấy:
" Điện hạ cứ yên tâm mà hưởng thụ những thứ mỹ vị kia. Bởi vì... nuốt cái danh mưu sát hai đời hoàng đế vào miệng... không dễ chịu chút nào a."
" Ngươi... vừa nói gì?"- Lôi Phong sắc mặt biến đổi.
Lỗ Tàu phủi nhẹ bụi trên vạt áo, như không muốn bận tâm thêm, chậm rãi quay lưng:
" Điện hạ rồi sẽ biết thôi."
Bước chân hắn dần xa, để lại khoảng không im ắng như chưa từng có người xuất hiện.
Lôi Phong nhắm mắt, siết chặt nắm tay, hơi thở nặng nề:
Bình tĩnh... phải bình tĩnh lại, Lôi Phong...
Ngoài đại môn, ngay khi Lỗ Tàu vừa ra đến thềm đá, một giọng nam trầm, lạnh như gió đêm đột ngột vang lên:
" Nếu để vương gia biết Lỗ đại nhân tự tiện tiết lộ thiên cơ... không biết ngài ấy sẽ phẫn nộ đến mức nào?"
Lỗ Tàu khựng chân, nghiêng đầu nhìn người vừa nói. Hắn cười nhạt:
" Lương công tử không cần hù dọa. Bản quan tự biết mức độ. Chuyện gì cần nắm... tuyệt không vượt khỏi tầm kiểm soát."
Lương liếc hắn một cái, ánh mắt không vui không giận, chỉ có sự lạnh lẽo của người đứng trên cao nhìn xuống:
" Chỉ mong... là vậy."
Nói rồi xoay người rời đi.
Lỗ Tàu nhìn bóng hắn, khóe môi hừ lạnh.
____
Khánh Ninh cung đông sớm.
Hương trầm nhẹ phảng phất, rèm sa còn đọng hơi ẩm của đêm qua..
" Thần đệ tham kiến hoàng tẩu."
Cảnh Sinh khẽ cúi mình, chắp tay hành lễ, ánh mắt ôn hòa, khóe môi mang chút tiếu ý ôn nhã như thường nhật.
Thái hoàng thái hậu phất tay, giọng khàn vì mệt mỏi:
" Miễn lễ... Ngồi đi."
Cảnh Sinh ngồi xuống ghế bên dưới nửa bậc, vừa nhìn thoáng qua đã hơi nhíu mày.
Sắc mặt bà tiều tụy hơn trước rất nhiều, đôi mắt hằn rõ vẻ mất ngủ.
" Hoàng tẩu... mấy hôm nay e là nghỉ ngơi không tốt? Thần đệ thấy tinh thần người suy giảm không ít."
Thái hoàng thái hậu thở dài, bàn tay khẽ siết chiếc khăn gấm:
" Ai gia... làm sao có thể an giấc? Nghĩ đến Kỳ nhi... không biết bây giờ sống chết thế nào... từng giờ từng khắc đều như hành tội."
Giọng của bà run lập cập, nỗi lo chẳng thể che giấu.
Cảnh Sinh cúi đầu, ánh mắt thoáng qua một tia sâu kín rồi biến mất rất nhanh. Khi ngẩng lên, hắn chỉ còn nét lo lắng chân thành:
" Hoàng tẩu không cần quá lo lắng. Thần đệ... đã sớm phái người âm thầm đi tìm Kỳ nhi, còn sớm hơn cả khi cáo thị ban ra.
Dù là thiên sơn vạn thủy... thần đệ cũng nhất định đưa nàng bình an trở về."
Thái hoàng thái hậu hơi ngẩng lên, trong mắt hiện rõ một tia cảm kích:
" Vẫn là ngươi chu đáo... Kỳ nhi từ nhỏ đã kính trọng ngươi. Nếu nàng biết ngươi vì nàng tất tả như vậy... chắc chắn sẽ an tâm."
Cảnh Sinh khẽ rũ mắt, chén trà đưa lên môi nhưng tay hơi run nhẹ - như thể xúc động.
Song, chính hắn biết rất rõ... run rẩy ấy là vì kịch bản quá thuận lợi khiến lòng hắn sinh ra thứ xúc cảm khó gọi tên.
Thái hoàng thái hậu tiếp tục, giọng nặng nề hơn:
" Tam vương thúc... triều cục hiện nay vốn đã rối loạn. Nay Kỳ nhi mất tích, triều thần hoang mang. Bệ hạ lại còn nhỏ, chính sự không thể buông bỏ...
Ai gia trông cậy vào ngươi. Tạm thời... vẫn phải dựa vào ngươi để ổn định đại cục."
Cảnh Sinh đang uống trà suýt sặc, hấp tấp khoát tay:
" Hoàng tẩu tuyệt đối chớ nói vậy! Thần đệ đâu dám vượt phận như thế? Việc trị chính... lẽ ra phải do Kỳ nhi đảm đương.
Hiện giờ người không có mặt, thần đệ sao có thể thay nàng quá lâu? Tệ lắm... chỉ là quyền khanh tạm quyền, sao có thể tiếp tục lấy danh nhiếp chính...?"
Thái hoàng thái hậu nhìn hắn, ánh mắt hiền hòa mà lại mang trọng lực:
" Việc này... là tình thế bắt buộc.
Bệ hạ tuổi nhỏ, triều thần phân lập, các phe cánh tranh ngầm nổi lên... Nếu không có người đứng ra, chỉ sợ xã tắc lại phát sinh biến động."
Bà dừng một chút rồi nói thêm, giọng như khẩn cầu:
" Ai gia biết ngươi không màng quyền vị.
Càng biết ngươi và Kỳ nhi tình cảm thâm hậu.
Nhưng giờ này, ngoài ngươi... ai gia thật không còn ai đáng để phó thác."
Lời ấy như một thanh kiếm sắc, nhẹ nhàng đặt vào tay Cảnh Sinh.
Ánh mắt Cảnh Sinh thoáng tối lại một thoáng - chỉ một thoáng rất nhỏ.
Ngay lập tức hắn đứng dậy, quỳ gối vái sâu, giọng mang vẻ bất lực nhưng dứt khoát:
" Nếu hoàng tẩu đã nói đến vậy... thần đệ chỉ đành tuân mệnh.
Chỉ mong ngày Kỳ nhi trở về... nàng không trách thần đệ làm càn."
Thái hoàng thái hậu vội bảo:
" Là ai gia ép ngươi. Kỳ nhi trở lại... ta sẽ đích thân giải thích."
Cảnh Sinh cúi đầu:
" Thần đệ chỉ mong... thiên hạ thái bình, để Kỳ nhi trở về là có thể tiếp quản một triều cục không loạn.
Còn việc này... thần đệ tạm thời gánh vác, không phải vì quyền thế... mà vì Kỳ nhi."
Thái hoàng thái hậu xúc động, đôi mắt hoe đỏ:
" tam vương thúc... có ngươi, ai gia thật sự an tâm a."
Nụ cười của Cảnh Sinh càng ôn hoà, càng nhã nhặn, càng giống như một bậc hiền thúc không màng đại cục.
Chỉ có dưới đáy mắt hắn - trong khoảnh khắc rũ mi nhìn xuống đất -
lóe lên một tia sáng sâu thẳm như vực tối, giấu kín đến mức không ai có thể nhìn ra.
Sau khi nói thêm vài lời khuyên về sức khỏe, hắn hành lễ cáo lui.
Khi bóng dáng Cảnh Sinh khuất hẳn sau rèm trân châu, Thái hoàng thái hậu mới thở ra một hơi:
" May mà còn có ngươi..."
Ngược lại, ở ngoài cửa cung, Cảnh Sinh thu lại nụ cười ôn hòa, ánh mắt hoàn toàn trở về vẻ u ám, thâm trầm như vực sâu không đáy.
Hắn khẽ lẩm bẩm:
" Hoàng tẩu... người càng tin ta... bàn cờ này... càng dễ đi a."
Rời Khánh Ninh cung, vốn nên quay về phủ đệ, song bước chân Cảnh Sinh lại khựng lại giữa lối rẽ. Hắn khẽ "à" một tiếng rất nhẹ, như vừa chợt nhớ điều gì, rồi lập tức đổi hướng, theo dãy hành lang uốn cong dẫn thẳng đến Văn Uyển điện.
Cơn mưa nhỏ hạt từng giọt rơi trên mái lưu ly, âm thanh tí tách như gõ nhịp cho tư niệm của hắn.
Văn Uyển điện
Bên trong, Cảnh Quân đang cúi đầu trước án thư, bút pháp còn hơi non nớt nhưng rõ ràng đã có cốt khí. Nghe tiếng thái giám xướng truyền, thiếu niên hoàng đế vội đứng dậy.
"Thần bái kiến bệ hạ."
Cảnh Sinh hành lễ, thái độ cung kính mà không mất vẻ từ hòa cố hữu.
"Thúc phụ miễn lễ." Cảnh Quân đích thân đứng dậy đỡ hắn, ánh mắt mang theo sự kính trọng thật lòng.
Cảnh Sinh quan sát thoáng qua, thấy mắt hoàng đế hơi đỏ, hẳn đã đọc sớ từ rất lâu. Hắn nói giọng bình thản:
"Bệ hạ lại quá lao lực."
Giọng nói nhẹ nhưng vẫn ẩn ý trách đầy dịu dàng.
"Không dám. Đây là trách nhiệm của trẫm a."
Cảnh Quân đáp, rồi hơi ngập ngừng:
"Trời mưa gió, Thúc phụ đến giờ này... là có chuyện muốn dặn dò?"
Cảnh Sinh nhẹ cười:
"Chỉ là đường ngang tiện qua, liền muốn xem bệ hạ có mệt nhọc hay không. Ngài từ khi đăng cơ đến nay, ngày đêm cần mẫn học tập cùng xử lý sự vụ, thần nhìn vào mà lo."
Cảnh Quân nở nụ cười mỏng, nhưng tinh thần vẫn căng như dây đàn:
"Trẫm phải quen với việc này. Nếu phụ hoàng còn... chắc cũng muốn trẫm gánh được phần nào."
Cảnh Sinh dừng một nhịp, rồi chậm rãi gật đầu:
"Bệ hạ có chí như vậy, thần vô cùng vui mừng."
Hắn tiến đến nhìn sơ qua vài bản tấu, chỉ tay vào một câu chữ:
"Đoạn này nội dung còn mơ hồ, nếu ban chỉ dụ quá sớm sẽ khiến các bộ ty khó thi hành. Bệ hạ nên thêm hai chữ 'quy định tạm thời', sẽ ổn thỏa hơn."
Cảnh Quân lập tức ghi nhớ:
"Thúc phụ đúng là tinh tường."
Cảnh Sinh chỉ cười nhạt, không đáp. Nhưng trong khoảnh khắc nghiêng mặt về bên ánh đèn, dưới lớp nhu hòa ấy thấp thoáng một tầng cảm xúc khó gọi tên - như tiếc, như thương, lại như... tách rời.
Hai người nói qua lại vài câu về tình hình triều chính, Cảnh Sinh không nấn ná quá lâu. Hắn cáo lui rất đúng mức, như một lão thần biết thời điểm nên xuất hiện và lúc nên biến mất.
Bước qua ngạch cửa điện, gió lạnh mang theo hơi nước lướt qua gò má hắn. Cảnh Sinh thoáng khựng bước. Hắn nghiêng đầu nhìn lại ánh đèn nơi hoàng đế đang miệt mài đọc sớ, đáy mắt hiện lên một tia sắc lạnh đến khó nhận ra trong bóng đêm.
Khóe miệng hắn hơi cong, như cười mà không phải cười.
"Bệ hạ quả thật đã trưởng thành.
Tầm nhìn mở rộng, tâm tính trầm ổn... đúng là có phong thái đế vương."
Gió lạnh xô qua, vạt áo hắn khẽ động.
Một nụ cười nhạt thoáng hiện - không phải vui mừng, mà là mỉa mai số phận:
"...chỉ tiếc."
Ánh mắt hắn nheo lại, như nhìn xuyên qua cả lớp mưa phùn cùng ánh đèn trong điện.
"...trưởng thành quá muộn."
"...cục diện thiên hạ vốn đã nằm gọn trong tay ta."
Bước chân hắn ung dung rời đi, bóng dáng khoan thai, gương mặt lại trở về vẻ hòa nhã như trước - như thể kẻ thốt ra những lời kia chưa từng tồn tại.
Chỉ có tiếng mưa lất phất phía sau, lặng lẽ nuốt hết mọi dấu vết.
____ ____
Chương này hạ nhiệt, chương sau tiếp tục bóc trần sự thật cuối cùng... Thúc Tư Kỳ rốt cuộc là ai?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co