Chương 138
Đẩu Quân dịch vị
Phó Nguyệt Hàn chậm rãi thở ra, sắc mặt thu lại vẻ lãnh tĩnh vốn có. Nàng gật đầu nhìn Phó Phục, đôi mắt lạnh lẽo nhưng lại ẩn một thoáng mềm dịu hiếm hoi:
"Hoàng cữu... vất vả rồi."
Phó Phục bật cười hà hà, giọng chân thành mà thoải mái:
"Không vất vả, không vất vả a. Vì thánh thượng dốc sức, vốn là điều thần nên làm."
Một tia cong nhẹ hiện nơi khóe môi Phó Nguyệt Hàn—không rõ là mỉm cười hay chỉ là phản ứng khi tâm sự nặng nề đặt xuống được một phần.
Nàng thong thả cuộn lại tàng đồ, động tác dứt khoát. Khi dây đỏ được buộc lại, giọng nàng trầm xuống, mang theo sự quyết tuyệt của kẻ nắm thiên quyền:
"Hoàng cữu, chuẩn bị cho đêm mai. Trẫm và người cùng đến chỗ Quốc Sư."
Khóe môi Phó Nguyệt Hàn cong nhẹ, rồi nàng buộc lại cuộn tàng đồ, giọng lạnh xuống như bị gió đông rót qua khe cửa:
"Trẫm muốn xem thử... khi Nguyên Lăng tam đại tàng đồ đều nằm trong tay trẫm... lão sẽ lộ ra cái biểu cảm gì."
____
Tiếng sói tru từ tận rừng sâu vọng lại, từng hồi kéo dài, trầm thấp như gió rít qua khe núi, nghe vào tai liền khiến lòng người sinh ra vài phần bất an. Bầu trời đêm nay phủ một tầng mây xám nặng nề, ánh trăng mờ đục, sương mù dày hơn hẳn mấy ngày trước, quấn quýt nơi rừng núi như thể đang âm thầm chờ đợi một dị tượng sắp sửa chuyển mình.
Quý Dương Lâu.
Đại lâu đèn đuốc sáng rực, người ra kẻ vào tấp nập không dứt. Đại sảnh bày la liệt bàn tiệc, rượu nóng bốc hơi, tiếng cười nói chen lẫn tiếng chén va nhau vang rộn, náo nhiệt đến mức xua tan cả hàn ý ngoài trời.
Gần sảnh môn, một bàn tiệc lớn đã ngồi kín người. Quý Dương—dáng người cao gầy, dung mạo tuấn tú, y phục chỉnh tề—đang khom lưng nâng chén, nụ cười ôn hòa mà hào sảng:
"Các vị đều là khách quen của Quý Dương Lâu ta. Hôm nay vừa khéo mười năm một lần kỷ niệm, rượu thịt xin cứ dùng cho thỏa. Đêm nay—Quý mỗ xin mời."
Tiếng cười lập tức nổi lên ồn ào. Trong số đó, một hán tử Bắc địa giơ cao chén rượu, giọng thô mà sảng khoái:
"Quý tiên sinh nói vậy là coi nặng chúng ta quá rồi! Năm đó nếu không có Quý lão gia kéo ta một phen lúc rơi xuống đáy, hôm nay làm gì còn ngồi đây uống rượu!"
Mấy người xung quanh phụ họa theo, tiếng cười càng thêm rôm rả. Quý Dương cười đáp vài câu, lễ độ mà không khách sáo. Dư quang hắn liếc thấy ngoài cửa có khách mới đến, liền khẽ chắp tay cáo lỗi:
"Các vị cứ tự nhiên, Quý mỗ xin thất lễ một chút."
Nói xong liền quay người bước nhanh ra ngoài, vừa đi vừa dặn tiểu nhị:
"Mau chuẩn bị phòng, có khách—"
Lời còn chưa dứt, một giọng khàn khàn vang lên sau lưng, nghe vừa lạ vừa quen:
"A Dương a."
Bước chân Quý Dương khựng lại. Hắn chớp mắt mấy lần, quay đầu nhìn—chỉ thấy một lão nhân tóc hoa râm, thân hình cứng cáp, đứng ngay trước cửa.
"Đại... đại nhân?!" Quý Dương thoáng lắp bắp.
Lão Vệ chậm rãi bước vào, vỗ vai hắn một cái thật mạnh, cười ha hả:
"Là lão phu đây."
Quý Dương thoáng ngẩn ra, rồi bật cười mừng rỡ:
"Rốt cuộc cũng gặp lại lão ở đây!"
"Đã mười năm rồi."
Lão Vệ cười đáp, trong mắt thoáng qua một tia cảm khái.
Quý Dương còn định nói thêm gì đó, thì phía sau lão Vệ bỗng vang lên giọng nam nhân mang theo chút bất mãn rõ rệt:
"Đã bảo đừng gọi cái kiểu đó rồi, lão đầu."
Quý Dương nhìn kỹ người vừa lên tiếng—trong đầu chợt lóe lên một hình ảnh quen thuộc. Người này... chẳng phải kẻ thỉnh thoảng xuất hiện ở y quán, vẫn tự xưng là A Dương đó sao?
Lão Vệ vuốt râu, ung dung nói:
"Đứng giữa lộ thế này nói chuyện không tiện."
Quý Dương lúc này mới hoàn hồn, vội vàng nghiêng người làm lễ, đưa tay mời:
"Đúng, đúng. Thượng phòng đã chuẩn bị sẵn, các vị mời theo ta."
Nhưng khiến Quý Dương hơi sững lại là—lão Vệ không hề đi trước. Lão đứng sang một bên, nhường hẳn lối đi phía trước cho nam tử kia.
Thúc Tư Kỳ cũng không đùn đẩy. Nàng chỉ khẽ gật đầu, thuận thế dẫn tay Tô Tĩnh Lam đi trước, dáng vẻ tự nhiên đến mức như chuyện vốn nên như vậy.
Quý Dương đứng lại phía sau, trong lòng cuộn lên vô số suy nghĩ. Thái độ của lão Vệ... hôm nay lại đúng ngày kỷ niệm mười năm... càng nghĩ, tim hắn càng đập nhanh. Hắn khẽ nuốt khan một cái.
Chẳng lẽ...
Không dám nghĩ tiếp, Quý Dương vội vã đuổi theo lên phòng đã chuẩn bị từ trước.
Cửa phòng vừa khép lại, hắn lập tức xoay người, không che giấu nữa, ánh mắt công khai đánh giá Thúc Tư Kỳ từ trên xuống dưới. Giọng hắn dò hỏi, mang theo vài phần dè dặt:
"Không biết... ta có thể mạo muội hỏi công tử quý danh?"
Thúc Tư Kỳ khẽ cười, gật đầu. Nàng từ trong ngực lấy ra một khối bạch ngọc bội, lật mặt khắc chữ hướng về phía hắn, giọng điềm đạm:
"Ta sở danh Nguyên Kỳ. Nguyên Lăng—Kỳ Dương."
Bốn chữ vừa rơi xuống.
Chân Quý Dương mềm nhũn, khớp gối run lên, suýt chút nữa khuỵu xuống tại chỗ. Đồng tử hắn phóng đại, miệng lắp bắp không thành câu:
"Nguyên... Nguyên Lăng...?"
Lão Vệ thản nhiên vuốt râu:
"Thu lại chút đi, mắt sắp rơi ra rồi a. Trước mặt ngươi là Nguyên Kỳ điện hạ."
Lời xác nhận như một nhát sét giáng thẳng xuống đầu.
Quý Dương lập tức hoảng loạn đến mức hoảng loạn hơn, vừa định quỳ xuống hành đại lễ, đã bị Thúc Tư Kỳ đưa tay chặn lại:
"Lễ nghi miễn được thì miễn.
Hôm nay chúng ta đến đây, còn có việc quan trọng hơn."
Không khí trong phòng lập tức nghiêm lại.
Lão Vệ quay sang hỏi:
"Còn bao lâu nữa?"
Quý Dương bước đến cửa sổ, ánh trăng ngoài kia mờ nhạt như bị sương nuốt chửng. Hắn đáp, giọng đã trấn tĩnh hơn:
"Không hơn không kém—nửa canh giờ."
Thúc Tư Kỳ khẽ gật đầu, ánh mắt sâu thẳm khó dò:
"Vậy thì... cũng đến lúc chuẩn bị rồi."
Trong gian phòng yên tĩnh ấy, ánh đèn khẽ lay, như báo hiệu một đêm không hề bình thường sắp sửa bắt đầu.
Ánh trăng mờ mịt trải xuống lối đi lát đá, nhạt như sương bạc. Thúc Tư Kỳ vừa đi vừa hơi nghiêng đầu, hạ giọng hỏi người bên cạnh:
"Lạnh sao?"
Tô Tĩnh Lam vẫn nắm tay nàng, đầu ngón tay hơi siết lại như để truyền nhiệt, khẽ lắc đầu:
"Không lạnh."
Thúc Tư Kỳ gật nhẹ, bước chân chậm lại đôi chút. Ánh mắt nàng lướt qua bóng lưng phía trước, rồi như nhớ ra điều gì, nghiêng đầu hỏi lão Vệ:
"Quý tiên sinh... trông còn rất trẻ."
Lão Vệ bước đi thong thả, nghe vậy khẽ cười, giọng trầm thấp:
"Hắn mẫu thân là người Mạc Bắc, nhưng phụ thân lại là người Nguyên Lăng chúng ta. Hơn nữa—"
Lão cố ý dừng lại, quay đầu nhìn Thúc Tư Kỳ bằng ánh mắt đầy ý vị:
"Hơn nữa, phụ thân hắn... chính là Quốc Sư trong phủ, thân phận khi xưa là một nam thư đồng."
Thúc Tư Kỳ khựng bước trong thoáng chốc, chớp mắt mấy lần, bật cười khẽ:
"Ly kỳ đến vậy sao?"
Lão Vệ cười mà không đáp, chỉ vuốt râu, như thể câu chuyện phía sau còn dài hơn cả đêm nay.
Không bao lâu, bốn người đã đến hậu viện Quý Dương Lâu.
Nơi này nhìn qua chỉ là một khoảng sân bình thường đến không thể bình thường hơn. Tường thấp, lối đá, vài gốc tùng và mai được cắt tỉa gọn gàng. Dù là mùa đông Đại Mạc, cành lá vẫn xanh sẫm, khiến hậu viện không đến mức tiêu điều, ngược lại còn mang vài phần tĩnh lặng sinh động.
Gió nhẹ thổi qua.
Ban đầu chỉ là làn gió mỏng, mang theo hơi lạnh khô khốc của phương Bắc. Nhưng rất nhanh, Thúc Tư Kỳ cảm thấy có gì đó không ổn. Gió không tản đi mà cuộn lại, từng đợt từng đợt, như thể bị một lực vô hình dẫn dắt.
Tô Tĩnh Lam hơi siết tay nàng, ánh mắt ngước lên trời.
Mây đêm chậm rãi tản ra.
Ngay khoảnh khắc ấy, bầu trời như bị một bàn tay vô hình vén màn. Thất Tinh Bắc Đẩu hiện rõ giữa tầng không, từng ngôi sao sáng lạnh, vị trí phân minh, quang mang thanh khiết.
Nhưng—không phải đứng yên.
Ánh sao bắt đầu dịch chuyển.
Không phải sự trôi chảy tự nhiên của tinh tượng theo thời khắc, mà là một sự "chuyển vị" tinh vi đến mức nếu không chăm chú quan sát, căn bản không thể nhận ra. Đẩu Quân xoay chậm, từng góc từng độ đều chuẩn xác đến lạnh người, như thể có kẻ đang lấy bầu trời làm bàn cờ, lấy sao làm quân.
Gió trong hậu viện càng lúc càng mạnh.
Ánh sáng từ Thất Tinh Bắc Đẩu dần hội tụ, một vệt quang lạnh rơi xuống—không tán loạn, không lệch hướng—mà chính xác chiếu vào một góc sân tưởng chừng hoàn toàn tầm thường.
Mặt đất khẽ rung.
Ban đầu chỉ là một tiếng "rắc" rất nhỏ, nhỏ đến mức tưởng như ảo giác. Sau đó, mặt đá dưới chân bốn người bắt đầu chuyển động.
Không phải sụp xuống, mà là... xoay.
Từng vòng đá đồng tâm lộ ra đường khắc cổ xưa, hoa văn chiêm tinh nối liền với nhau, khớp từng mối, ăn sâu vào nền đất. Cơ quan bên dưới vận hành chậm rãi, tiếng kim thạch cọ vào nhau trầm thấp, nặng nề, như tiếng thời gian đang bị kéo lê.
Tô Tĩnh Lam vô thức nín thở.
Nàng chưa từng nghĩ—chỉ bằng chiêm tinh, chỉ dựa vào tinh tượng—lại có thể tính toán chính xác đến mức này. Không phải pháp thuật, không phải huyền cơ mơ hồ, mà là một loại trí tuệ lạnh lùng, tuyệt đối, đem bầu trời và mặt đất liên kết thành một thể hoàn chỉnh.
Thúc Tư Kỳ đứng tại chỗ, tim đập dồn dập.
Nàng từng thấy vô số cơ quan mật thất tinh vi trên màn ảnh, từng biết đến công nghệ tối mật của thế giới hiện đại—nhưng khoảnh khắc này, trước mắt nàng là một thứ hoàn toàn vượt khỏi tưởng tượng. Cổ đại... lại có thể làm được đến mức này sao?
Cảm giác kinh sợ và hoang mang không cách nào khống chế dâng lên, đồng thời cũng khiến một suy đoán trong lòng nàng càng lúc càng rõ ràng—rõ đến mức khiến sống lưng lạnh toát.
Gần nửa canh giờ trôi qua trong tĩnh lặng nặng nề.
Cuối cùng, "ầm" một tiếng trầm vang.
Nửa vòng cung dưới lòng đất chậm rãi hé mở, để lộ một lối xuống sâu hun hút. Bên dưới là bóng tối đặc quánh, ám trầm, như thể nuốt trọn ánh trăng vừa rơi xuống.
Chỉ liếc mắt nhìn thôi, cũng đủ khiến người lần đầu đối diện phải dè dặt, lòng bàn chân run nhẹ.
Bốn người đứng trước cửa mật thất, không ai lên tiếng.
Gió vẫn thổi, sao vẫn xoay—như đang lặng lẽ chờ đợi bọn họ bước vào.
Ngay lúc ấy, giọng lão Vệ vang lên giữa khoảng sân còn chưa kịp lắng gió, trầm mà gấp, mang theo một tia hồi hộp khó giấu:
"Điện hạ, chúng ta cần phải xuống dưới."
A Dương nghe vậy, cổ họng khô khốc, vô thức nuốt mạnh một cái. Ánh mắt hắn dán chặt vào lối hầm tối đen phía trước. Theo lão Vệ nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên hắn tận mắt nhìn thấy một cơ quan tinh vi đến mức... khiến người ta không dám tin nó thuộc về nhân gian.
Thúc Tư Kỳ thu lại những rung động trong lòng, sắc mặt nghiêm lại, gật đầu dứt khoát. Nàng quay sang Tô Tĩnh Lam, giọng thấp nhưng chắc:
"Chúng ta đi thôi."
Thế nhưng, nàng vừa định bước thêm bước nữa thì lão Vệ lại lên tiếng, lần này càng trịnh trọng hơn:
"Khoan đã. Có một điều... lão thần cần phải nói rõ với điện hạ trước."
Chỉ một câu ấy thôi đã khiến không khí xung quanh chợt siết chặt. Cả ba người đều dừng lại, ánh mắt đồng loạt hướng về phía lão.
Lão Vệ chậm rãi nói tiếp, từng chữ như rơi xuống mặt đá lạnh:
"Cơ quan này chỉ mở trong một ngày một đêm. Đúng giờ này đêm mai, nó sẽ tự động chuyển vị, trở về trạng thái ban đầu."
A Dương mở to mắt.
Tô Tĩnh Lam khẽ nín thở.
Nhưng lão Vệ vẫn chưa dừng lại:
"Điều đó cũng có nghĩa là—nếu trước đêm mai chúng ta không thể quay trở lại đây... thì sẽ bị nhốt vĩnh viễn bên trong. Không có cách nào thoát ra. Mà lần tiếp theo Đẩu Quân chuyển vị..."
Lão dừng một nhịp, giọng trầm hẳn xuống,
"Là mười năm sau."
Khoảnh khắc ấy, gió dường như cũng lạnh thêm mấy phần.
Thúc Tư Kỳ hít sâu một hơi, lòng bàn tay đã thấm mồ hôi từ lúc nào không hay. Sự nguy hiểm lần này không còn là suy đoán, mà là một con đường không có đường lui.
Tô Tĩnh Lam cảm nhận rõ ràng sự căng cứng nơi tay nàng, liền khẽ xoa nhẹ, từng cái một, như muốn truyền qua đó sự bình tĩnh và tin tưởng.
Thúc Tư Kỳ siết chặt lại bàn tay ấy, ngẩng đầu nhìn lão Vệ, giọng không lớn nhưng kiên quyết đến mức không thể lay chuyển:
"Dù là vậy... chúng ta cũng phải xuống."
Nói xong, nàng quay sang Tô Tĩnh Lam, ánh mắt hỏi mà không cần lời.
Tô Tĩnh Lam không do dự, khẽ gật đầu, ánh nhìn vững vàng:
"Ta sẽ cùng nàng đi."
Thúc Tư Kỳ nhìn nàng một thoáng, rồi trịnh trọng gật đầu.
Lão Vệ không nói thêm gì nữa, chỉ xoay người, dẫn đầu bước xuống lối hầm. Sau ông, Thúc Tư Kỳ và Tô Tĩnh Lam sóng vai tiến vào bóng tối. Cuối cùng là A Dương—hắn đứng khựng lại một nhịp, mặt tái đi, rồi tự vỗ mạnh lên má mình mấy cái, hít sâu một hơi, cắn răng đuổi theo.
Phía sau lưng họ, vòng cung cơ quan vẫn chậm rãi xoay, trầm mặc mà lạnh lùng—như thể sự sống hay mất mát của những kẻ vừa bước vào hoàn toàn không liên quan đến nó.
Một lúc sau.
Quý Dương vội vã chạy tới hậu viện. Vừa thấy nửa cung cơ quan đã mở, hắn hít sâu một hơi, lập tức phất tay ra hiệu:
"Mau! Phủ kín cả sân lại!"
Bốn gia đinh lập tức tản ra, động tác thuần thục, nhanh chóng dùng bạt dày và đá lớn che kín cửa cơ quan, cố định bốn góc như chưa từng có gì xảy ra.
Nhìn một lượt xác nhận không còn sơ hở, Quý Dương mới thở ra, hạ giọng:
"Đi thôi."
Hắn xoay người rời đi, trước khi khuất bóng còn kéo một tấm bảng gỗ lớn chắn ngay lối ra hậu viện. Trên bảng, mấy chữ đen đậm hiện rõ dưới ánh đèn:
"Nguy hiểm — đang sửa chữa sân."
Mà dưới kia, ngay khi họ vừa đặt chân xuống tầng hầm, ánh sáng duy nhất từ lối vào phía trên bỗng dưng tắt phụt.
Bóng tối lập tức trùm xuống như một tấm màn dày nặng, nuốt chửng cả hơi thở.
Không khí trong khoảnh khắc ấy chợt đông cứng.
Ba người gần như đồng thời siết chặt bước chân, thần kinh căng lên đến cực điểm.
Giọng lão Vệ vang lên trong bóng đen, trầm ổn mà nhanh:
"Không cần lo. Là Quý Dương che giấu mật thất."
Nghe vậy, cả ba người mới khẽ thở ra, nhưng cảm giác bất an vẫn chưa hoàn toàn tan biến.
Lão Vệ không nói thêm, đã men sát theo vách đá, bàn tay lần mò trong bóng tối. Động tác của ông chậm rãi mà chính xác, như thể từng viên đá, từng khe tường đều đã in sâu vào trí nhớ. Dẫu mười năm chưa từng quay lại, nơi này đối với ông vẫn quen thuộc đến mức đáng sợ.
Chỉ một lát sau, một đốm lửa nhỏ bật lên.
Ánh lửa yếu ớt xua tan một phần bóng đen, hắt lên gương mặt già nua đầy nếp nhăn của lão Vệ. Cảnh tượng ấy khiến Thúc Tư Kỳ và Tô Tĩnh Lam không khỏi kinh ngạc.
Thúc Tư Kỳ lên tiếng, giọng thấp:
"Lão... vẫn còn nhớ rõ đến vậy sao?"
Lão Vệ khẽ bật cười, nhưng nụ cười ấy mang theo chút nặng nề, pha lẫn cảm khái sâu xa:
"Không thể không nhớ."
Lão dừng lại một nhịp, ánh lửa lay động trong mắt,
"Lão thần vẫn luôn mong... mười năm sau quay lại đây, sẽ không phải một mình bước vào nữa."
Câu nói nhẹ như than thở, lại nặng như đè lên lòng người.
Thúc Tư Kỳ nghe vậy, cổ họng chợt nghẹn lại. Nàng nhìn lão một thoáng, rồi lặng lẽ quay đầu, bước sâu hơn vào bóng tối phía trước. Tiếng bước chân vang vọng trong hầm đá, hòa cùng giọng nói của nàng, trầm mà kiên định:
"Một nửa sự thật... không phải là sự thật."
"Trước khi khói lửa nổi lên, ta cần phải biết rõ—tất cả."
Lão Vệ đứng phía sau nghe những lời ấy, ánh mắt bỗng run lên khe khẽ. Trong đôi mắt đã từng chứng kiến một triều đại sụp đổ ấy, dường như có một ngọn lửa cũ vừa được nhóm lại—le lói, nhưng đủ để sưởi ấm niềm tin rằng Nguyên Lăng... có lẽ vẫn chưa hoàn toàn chết đi.
Tô Tĩnh Lam đứng phía sau, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng Thúc Tư Kỳ. Hai tay nàng đan vào nhau, siết chặt đến trắng bệt.
Một năm không gặp.
Người trước mắt nàng, từng đường nét đều trở nên sắc bén và quyết đoán hơn. Không còn là người chỉ gánh vác trong âm thầm, mà là kẻ đã sẵn sàng bước vào vực sâu, dù biết rõ phía trước là gì.
Trong lồng ngực Tô Tĩnh Lam, có thứ gì đó khẽ chạm rồi lan ra—âm thầm, bền bỉ. Nàng đưa tay đặt lên ngực mình, hiểu rất rõ:
Tình cảm này... đã không còn đường lùi.
Nó giống như mạch nước ngầm, càng bị đè nén càng cuộn trào dữ dội.
Thúc Tư Kỳ đi phía trước, ánh mắt cẩn trọng quan sát từng bước đi. Nhưng nếu ba người lúc này đứng đối diện thì hẳn sẽ nhận ra—trong đáy mắt nàng, một màu đau thương mơ hồ đang lặng lẽ dâng lên.
Thúc Tư Kỳ hít sâu một hơi.
Nàng biết rất rõ—
cái gọi là "muốn biết rõ tất cả", rốt cuộc chỉ là một nửa lời nói.
Bởi nàng có thể lừa dối người khác,
nhưng chưa bao giờ lừa được chính mình.
Điều nàng cần...
chỉ là một lý do đủ nặng—
để dấy lên một hồi binh đao,
để lấy lại những gì từng thuộc về thịnh quốc Nguyên Lăng.
Bóng tối phía trước lặng lẽ mở ra,
như đang chờ nàng bước vào.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co