Truyen3h.Co

[BHTT] Ẩn Tử Đăng Cơ

Chương 142

Anntth



Không chỉ vượt thời không mà hắn còn...

Cố Xuyên tiếp tục, giọng nói chậm lại, mang theo chút hoài niệm đã lắng sâu qua năm tháng:

"Hẳn là thiên ý sắp đặt."
"Nguyên Lăng thế tử khi ấy giữ ta lại bên cạnh, để ta phò tá ngài từng bước một. Từ khi còn là thế tử... cho đến lúc đăng cơ."

Hắn dừng một nhịp, như đang lật lại một trang ký ức đã ngả màu.

"Sau đó... tiểu thế tử, rồi tiểu công chúa cũng lần lượt ra đời."

Ba người còn lại im lặng lắng nghe. Không ai chen ngang.
Cảm xúc trong giọng nói của Cố Xuyên không bi thương, cũng không kích động -
chỉ là một loại bình thản rất đặc biệt, như thể những năm tháng ấy đã thực sự trở thành một đời khác.

Nói đến đây, Cố Xuyên bỗng dừng lại.

Lông mày hắn khẽ nhíu, không phải vì xúc động, mà là vì một thứ gì đó phức tạp hơn -
một nghi hoặc đã tồn tại quá lâu.

"Chỉ là... theo thời gian, khi tuổi tác càng trường, ta dần có một cảm giác rất kỳ quái. Rằng... có lẽ chính ta đang sinh ra ảo giác."

Thúc Tư Kỳ khẽ nhíu mày.

Cố Xuyên nhìn thẳng vào nàng, giọng nói trầm xuống rõ rệt:

"Rằng Nguyên Lăng vương... từ dung mạo, đến ánh mắt... càng ngày càng giống một người."

Hắn dừng lại đúng lúc, như cố ý để khoảng trống ấy tự nặng lên.
"Là ngươi lão ba."

Câu nói vừa rơi xuống -

Thúc Tư Kỳ hoàn toàn sững người.

Trong khoảnh khắc ấy, nàng thậm chí không nghe thấy tiếng hít thở của chính mình.
Trong đầu, những hình ảnh về biển lửa, cung cấm, tiếng kim loại va chạm, một bóng người đứng giữa khói lửa, quay lưng về phía nàng...

Cơn ác mộng từng khiến nàng tỉnh giấc giữa đêm, lạnh toát cả sống lưng, lại một lần nữa tràn về, không báo trước.

Chưa kịp để nàng phản bác, cũng chưa kịp để tự trấn an mình.
Cố Xuyên đã tiếp tục.

"Không chỉ Nguyên Lăng vương. Mà cả vương hậu... cũng vậy."

Hắn nhìn nàng, giọng nói chậm rãi nhưng không cho phép trốn tránh:

"Dung mạo, thần thái... gần như không khác gì Thúc a di. Không ra hai người."

Bàn tay Thúc Tư Kỳ khẽ siết chặt vạt áo bào.
Các khớp ngón tay trắng bệch.

Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, cố giữ giọng mình bình tĩnh:

"Ngươi và ta có thể xuyên thời không, đến được nơi này... thì chuyện người giống người... cũng đâu phải không thể?"

Thế nhưng càng nói, giọng nàng càng thấp,
đến chính nàng cũng nghe ra -
đó không phải là lập luận, mà là tự thuyết phục.

Cố Xuyên thở ra một hơi, gật đầu, đứng dậy.

Hắn xoay người đi vài bước, bóng lưng kéo dài dưới ánh đèn, giọng nói vang lên, trầm ổn nhưng lạnh lẽo:

"Lúc đó, ta cũng đã nghĩ như vậy. Ta đã nghĩ rất lâu."

Hắn dừng lại, quay đầu nhìn nàng:

"Ta cho rằng đó là hiệu ứng cánh bướm.
Sự xuất hiện của ta đã khiến quy luật vốn có bị xáo trộn."

Vừa dứt lời, Lão Vệ rốt cuộc không nhịn được nữa, nhíu mày hỏi:

"Quốc sư... cái kia... là ý gì? Đó là cách nói của các ngươi nơi đó sao?"

A Dương cũng mờ mịt gật đầu theo, rõ ràng hoàn toàn không hiểu.

Cố Xuyên liếc nhìn Thúc Tư Kỳ một cái. Thấy nàng vẫn đang chìm trong trầm mặc, hắn liền thay nàng mở lời.

Cố Xuyên đặt chén trà xuống, ngón tay gõ nhẹ lên thành bàn một cái, như đang tìm cách chọn lời.

"Ta nói 'hiệu ứng cánh bướm'..."
Hắn khẽ cười,
"Thật ra cũng không phải thứ gì cao siêu."

Hắn ngẩng lên nhìn mấy người trước mặt, giọng chậm rãi:

"Các ngươi thử nghĩ xem - trong núi có một con chim nhỏ. Nó vỗ cánh, gió chỉ lay một nhành cỏ."
"Nhưng nếu gió ấy thổi mãi, thổi xa, thổi qua đồng hoang, qua sông lớn..."
"Cuối cùng, có thể trở thành một trận cuồng phong."

Lão Vệ nhíu mày, chậm rãi gật đầu.

Cố Xuyên tiếp lời:

"Bản thân cái vỗ cánh ấy rất nhỏ, nhỏ đến mức không ai để ý. Nhưng nó lại là khởi đầu."

Hắn nhìn sang Thúc Tư Kỳ, ánh mắt trầm xuống:

"Việc ta gặp lại ngươi sớm hơn một bước, chỉ là một thay đổi rất nhỏ."
"Nhưng chính thay đổi ấy... Đã khiến con đường phía sau hoàn toàn khác đi."

Tô Tĩnh Lam lẩm bẩm, như hiểu ra:

"Cho nên... không phải chuyện lớn thay đổi trước... mà là một chuyện rất nhỏ, kéo theo vô số chuyện lớn phía sau?"

Cố Xuyên gật đầu.
"Đúng vậy."

Lời vừa dứt, ba người còn lại đều lặng đi.

Trong khoảnh khắc ấy, một nhận thức mới, đáng sợ mà mênh mông, lặng lẽ mở ra trước mắt họ, làm bọn họ bỗng nhận ra -

Thiên địa mà họ từng tin là trọn vẹn,
luật trời mà họ từng cho là bất biến -

có lẽ... chỉ là một góc rất nhỏ của thế giới.

Nhỏ đến mức, chỉ như một hạt muối bị ném vào biển rộng vô biên.

Giọng Cố Xuyên tiếp tục vang lên, không cao không thấp, tựa như đang thuật lại một câu chuyện đã được nhai đi nhai lại đến mức không còn góc cạnh.

"Theo năm tháng trôi qua... đến khi tiểu thế tử tròn mười tuổi... và không ngoài dự đoán của ta."

Nói tới đây, Cố Xuyên ngẩng đầu nhìn thẳng Thúc Tư Kỳ.
"Tiểu thế tử... cùng Tiểu Lương nhà ngươi - giống nhau như đúc."

Câu nói vừa dứt.

Không khí trong điện như bị ai đó bẻ gãy.

Thế nhưng, khác với hai lần trước, Thúc Tư Kỳ lại không rơi vào trạng thái sụp đổ tức thì. Trái tim nàng vẫn đập nhanh, nhưng đầu óc lại kỳ lạ thay, vô cùng tỉnh táo.

Bởi vì nếu Nguyên Lăng vương và vương hậu giống lão ba lão mẹ nàng...
thì tiểu thế tử giống Tiểu Lương -
chẳng phải là chuyện hiển nhiên sao?

Huống chi...

Ánh mắt Thúc Tư Kỳ khẽ dao động.

Chính nàng cũng vậy.

Ban đầu không giống.
Thế nhưng theo thời gian trôi qua, nàng đã từng không ít lần nhìn vào gương mà sinh ra một cảm giác mơ hồ -

rằng dung mạo Cảnh Giai Kỳ... đang dần dần trùng khớp với chính nàng.

Một thắc mắc nàng đã chôn sâu trong lòng từ rất lâu. Chưa từng nói với bất kỳ ai.

Lúc này, Lão Vệ bỗng trầm giọng lên tiếng, phá tan khoảng lặng:

"Theo ta nhớ không lầm... năm đó cũng chính là năm Nguyên Lăng diệt quốc."

Cả gian điện như ngừng thở.
Không ai lên tiếng ngay.

Một lát sau, Thúc Tư Kỳ mới chậm rãi nhìn sang Cố Xuyên, giọng khàn đi:

"Lúc đó... ngươi đã thoát khỏi thế nào?"

Cố Xuyên đáp rất nhanh, như thể câu trả lời này đã tồn tại sẵn:

"Khi đó, chính là Vệ tướng quân đã hộ tống ta và ngươi rời cung."

Lời còn chưa dứt, Lão Vệ đã cau mày, lập tức phản bác, giọng chắc nịch:
"Không đúng."

Hắn nhìn thẳng Cố Xuyên, ánh mắt không né tránh:
"Quốc sư, ta nhớ rất rõ. Năm đó, ta chỉ hộ tống một mình công chúa rời đi theo lệnh."

Hắn siết chặt tay, từng chữ nặng nề:
"Người gọi ta đến Kỳ Dương điện... chính là ngài."

Không gian lập tức chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối.

Cố Xuyên không vội đáp, hắn chỉ khẽ cười.

Không phải cười mỉa, cũng không phải cười lạnh - mà là một nụ cười rất nhạt, rất xa, như người đã sớm đứng ngoài dòng chảy của "đúng" và "sai".

Hắn bước thêm vài bước, bóng dáng cao gầy dần chìm vào vùng tối nơi góc điện.
"Trí nhớ của Vệ tướng quân không sai."

Hắn dừng lại, quay lưng về phía mọi người.
"Chỉ là... Đoạn ký ức ta vừa kể không phải của đời này."

Câu nói ấy rơi xuống.

Nhẹ.
Nhưng nặng đến mức không ai kịp thở.

Gương mặt hắn nửa sáng nửa tối, ranh giới giữa ánh đèn và bóng đêm cắt ngang sống mũi, khiến biểu cảm trở nên mơ hồ mà đáng sợ.

Ba người còn lại hoàn toàn sững sờ.

Câu chuyện nối tiếp câu chuyện, tầng tầng chồng lên nhau, từng lớp từng lớp phá vỡ nhận thức cố hữu của họ.

Bọn họ từng tin rằng thế gian chỉ có quá khứ và tương lai.
Từng tin rằng ngoài thiên mệnh, thần linh và quỷ dị, thì không còn gì khác.

Nhưng giờ phút này, bọn họ chợt nhận ra -
có những thứ tồn tại ngoài thời gian.
Không thể nhìn thấy, không thể chạm vào.
Nhưng một khi đã biết đến... thì không thể giả vờ như chưa từng nghe.

Mà Thúc Tư Kỳ thì khác.

Ngay khi câu nói kia vang lên, đồng tử nàng đã co rút mạnh.
Bởi vì nàng hiểu.

Nàng là người hiện đại.
Xuyên không, trọng sinh, song trùng, vòng lặp thời gian - những khái niệm ấy với nàng không phải truyền thuyết, mà là khả năng.
Và lời Cố Xuyên vừa nói, đồng nghĩa với một sự thật lạnh lẽo đến tàn nhẫn -

Hắn không chỉ xuyên không từ hiện đại đến đây.

Mà còn là chết đi... rồi sống lại.
Không chỉ một lần.

Thời gian đối với hắn...
đã không còn là một đường thẳng nữa.

Cố Xuyên nhìn biểu cảm của bọn họ, khẽ lắc đầu cười nhẹ. Nụ cười ấy không mang ý trấn an, càng không phải giễu cợt, mà giống như một người đã sớm quen với việc không còn ai có thể thật sự hiểu mình.

Hắn hạ giọng, chậm rãi trầm thấp, bắt đầu trần thuật lại một đời của chính mình.

Sau khi Vệ Trọng Khang thành công cứu hắn rời khỏi hoàng cung Nguyên Lăng, liền mang theo Nguyên Kỳ, ngày đêm không nghỉ, mã bất đình đề vượt ngàn dặm đến Nam Uyên, cầu viện Cảnh Khiêm.

Thế nhưng thời gian nhanh nhất để quân chi viện binh có thể kịp tới nơi cũng cần ít nhất hai ngày đường. Mà khi họ quay lại...

Tất cả còn lại, chỉ là hoang tàn đổ nát.

Không còn hoàng cung, không còn triều đình. Xác chồng lên xác, máu nhuộm khắp đường phố, tựa như một bãi tha ma lạnh lẽo phơi mình dưới trời cao.

Cố Xuyên nhìn ra màn đêm bên cửa sổ. Giọng hắn nhẹ tênh, nhưng từng chữ rơi xuống lại không hề nhẹ nhõm.

"Các ngươi nói xem... một kẻ lần đầu đối diện diệt quốc, lần đầu tận mắt thấy chết chóc như ta, còn có thể làm gì ngoài trốn chạy?"

Hắn không biết mình đã đi bao lâu. Chỉ biết rằng hắn không thể dừng lại. Hắn phải tìm được tung tích của Nguyên Kỳ, phải tìm được Vệ Trọng Khang - đó là hai sợi dây duy nhất níu hắn lại với thế gian đổ nát này.

Năm này qua tháng nọ, cuối cùng cũng có một ngày hắn và Vệ Trọng Khang trùng phùng.

Khi ấy hắn mới biết, để bảo hộ tuyệt đối cho Nguyên Kỳ, Cảnh Khiêm đã đặt nàng vào thân phận trưởng hoàng tử, một vị trí danh chính ngôn thuận, bất khả xâm phạm.

Còn Vệ Trọng Khang, ẩn dưới một chức quan nhỏ trong triều Nam Uyên, lặng lẽ chờ thời.

Nói tới đây, Cố Xuyên dừng lại một chút. Hắn đưa mắt nhìn lão Vệ, trong ánh nhìn mang theo sự khâm phục không che giấu đối với lòng trung nghĩa của một đời người, rồi mới tiếp tục:

"Ta và Vệ tướng quân trong ngoài phối hợp, chưa từng có một khắc thôi điều tra kẻ đứng sau thảm sát Nguyên Lăng hoàng thất năm đó. Chỉ là... càng tra càng như đi trong sương mù, không thấy đường ra, cũng chẳng thấy điểm cuối."

Ánh mắt hắn chuyển sang Thúc Tư Kỳ.
"Cho đến khi ngươi mười tám tuổi..."

Nguyên Kỳ mười tám tuổi năm đó, vừa theo Cảnh Khiêm chinh phạt phương Bắc khải hoàn, danh chấn thiên hạ. Nhân cơ hội này, nàng khẩn cầu Cảnh Khiêm ban thưởng cho mình vài cánh quân, lấy cớ điều tra sâu hơn về thảm sát năm xưa.

Cố Xuyên nhíu mày, giọng trầm xuống.

"Cho đến bây giờ ta vẫn không hiểu... vì sao khi đó Cảnh Khiêm lại gật đầu, trao cho ngươi một phần binh quyền."

Nhưng binh quyền trong tay Nguyên Kỳ còn chưa kịp vững, Cảnh Khiêm đã lâm bệnh nặng kéo dài, rồi đột ngột băng hà. Long ỷ bỏ trống, triều đình không tân quân.

Trong cục diện triều chính rung chuyển, thần dân hoang mang. Nguyên Kỳ thân là trưởng tử, danh chính ngôn thuận thừa kế ngai vàng.

Thế nhưng đúng ngày đăng cơ đại điển, có kẻ đột ngột dâng lên chứng cứ, vạch tội trưởng hoàng tử sát cha đoạt vị.

Lòng dân rúng động, quần thần phẫn nộ.

Chiếu chỉ vừa ban - kết tội đại nghịch bất đạo, hoàng môn trảm đầu.

Nói tới hai chữ "trảm đầu", giọng Cố Xuyên khẽ run. Như thể cảnh tượng năm đó đang lần nữa hiện ra trước mắt hắn. Hắn dừng lại một nhịp, rồi mới nói tiếp phần còn lại:

"Cũng đúng đêm ngươi bị hỏi trảm... không biết vì sao, hành tung của ta bị bại lộ."

Hắn mở mắt, nhìn thẳng vào Thúc Tư Kỳ.
"Bỏ mạng trong đêm."

Bốn người nghe xong, tất cả đều lặng đi. Ngay cả tiếng hít thở cũng dường như bị hai chữ "trảm đầu" đè nặng, không ai dám phát ra âm thanh.

A Dương run giọng, nuốt khan một cái:

"Quốc sư... ngài... ngài đây là đang biên thoại bản... đúng không?"

Cố Xuyên trừng mắt nhìn hắn, giọng nói không mang nặng u uất, trái lại còn có chút bực bội quen thuộc:

"Ngươi xem ta giống kẻ rảnh rỗi biên thoại bản kể cho các ngươi nghe sao?!"

Giọng Tô Tĩnh Lam vang lên vào đúng lúc ấy. Tuy còn mang theo một tia run rẩy hoang đường, nhưng đã phần nào theo kịp tiết tấu câu chuyện:

"Cho nên sau đó... ngài trọng sinh?"

Câu hỏi vừa dứt, tất cả ánh mắt lần nữa dồn về phía Cố Xuyên.

Hắn gật đầu.
"Ừ. Lần nữa mở mắt ra... đúng là ngày ta vừa xuyên đến nơi này."

Thúc Tư Kỳ hít một hơi thật sâu, đưa tay nâng chén trà lên uống một ngụm, như thể đang dùng vị đắng nơi đầu lưỡi để đè ép cơn xao động cuộn trào trong lòng, lặng lẽ nghe Cố Xuyên tiếp tục kể.

Sống lại một đời, hơn nữa còn nắm trong tay quỹ đạo của tương lai, Cố Xuyên hiểu rất rõ một điều - hắn cần phải nhanh chóng giải bày với Nguyên Lăng thế tử. Nhưng đồng thời, hắn cũng sợ.

Sợ người kia không tin.

Cố Xuyên bật cười khẽ, tự giễu:

"Lúc đó ta còn nghĩ... lỡ đâu hắn cho rằng ta đầu óc có vấn đề, chưa kịp trọng dụng đã thẳng tay ném vào lao ngục thì sao?"

Thúc Tư Kỳ suýt sặc trà, nghiêng mắt liếc hắn một cái, ánh nhìn mang theo vài phần mỉa mai không che giấu.

Cố Xuyên như không thấy, tiếp tục nói:

"Cho nên ta chỉ có thể bí mật, một mình chuẩn bị những thứ cần thiết cho chiến sự."

Thúc Tư Kỳ nhíu mày:
"Những thứ cần cho chiến sự?"

Cố Xuyên gật đầu, hắn không nhớ rõ mình đã vùi đầu vào đó bao lâu. Chỉ biết năm năm, tháng tháng, gần như không có lúc nào được thở dốc. Nhưng trớ trêu thay - khi thảm sát năm đó ập đến, tất cả cái gọi là "chuẩn bị" của hắn vẫn chưa kịp thành hình.

Cố Xuyên thở dài:

"Sống lại hai lần, nhân mạch có, vũ lực có, cho nên ta đã rất sớm cùng Nguyên Lăng vương bàn bạc, bí mật đào dựng địa hầm."

Đến đây, bốn người rốt cuộc như được khai thông. Mọi mảnh ghép trước đó bỗng xâu chuỗi lại - vì sao địa đồ Nguyên Lăng chằng chịt như mạng nhện, vì sao nơi này nối nơi kia, mà quan đạo bên trên lại không có gì đặc biệt.

Nụ cười trên môi Cố Xuyên chậm rãi biến mất. Ánh mắt hắn trĩu nặng:

"Chỉ là... ta đã tưởng rằng chuẩn bị đến mức ấy, cuối cùng cũng có thể xoay chuyển kiếp số."
"Nhưng không phải."

Hắn ngước mắt, giọng trầm xuống từng chữ một.
"Cái gì đến... cuối cùng vẫn sẽ đến."

Thảm sát năm đó vẫn diễn ra.

Giọng Cố Xuyên tiếp tục vang lên, mang theo sự tuyệt vọng và bất lực của một vòng lặp không lối thoát:

"Thời gian trôi qua rất lâu, rất lâu... ta bỗng bắt đầu nghĩ - có khi nào ta đã bỏ sót một chuyện gì đó?"
"Một chuyện... có thể thật sự xoay chuyển càn khôn?"

Vẫn là năm Nguyên Kỳ mười tám tuổi khải hoàn. Nhưng khi ấy, Cố Xuyên cùng Vệ Trọng Khang trước bí mật gặp lại công chúa đã xa cách nhiều năm. Ba người cẩn thận dò mạch tìm lối, từng bước tính toán, từng tầng chuẩn bị, không dám sơ sẩy nửa phần.

Cố Xuyên ngồi xuống ghế, tự tay rót cho mình một chén trà, nhấp một ngụm nhỏ để nhuận hầu rồi mới nói tiếp:

"Cái ngày vốn dĩ ngươi phải đăng cơ... đã không hề xảy ra."

Thúc Tư Kỳ khựng lại:
"Vì cái gì?"

Cố Xuyên cười nhẹ:

"Bởi vì ngươi đã gặp lại chúng ta."
"Cho nên sự kiện ngươi đăng cơ rồi bị vu oan... cũng không xảy ra."

Hắn dừng lại, nhìn ba người còn lại:
"Đây chính là hiệu ứng cánh bướm mà ta đã nói."

Ba người nín thở. Lúc này, bọn họ đã thật sự hiểu câu nói ấy nặng đến mức nào.

Cảnh Khiêm băng hà, lại lần nữa không người kế thừa, khiến Nam Uyên dậy sóng một hồi lớn. Nhưng chưa đầy một tháng sau, một đạo thánh được tuyên đọc trước Tĩnh Minh điện, trong sự kinh ngạc của bách quan.

Không ai ngờ - tiên đế truyền ngôi cho người không phải trưởng hoàng tử, mà là nhị hoàng tử Trường Cang.

Cố Xuyên nhìn Thúc Tư Kỳ.

"Sau đó, ngươi ẩn mình mười năm. Không một tiếng gió, trong mắt thiên hạ như thể đã hoàn toàn buông bỏ hoàng quyền."

Không hiểu vì sao, nghe đến đây, trong lòng mọi người đều nhẹ đi đôi chút. Như thể phần sau của câu chuyện... bọn họ ít nhiều đã sống qua, đã ở trong đó cho đến ngày hôm nay.

____ _____

Góc giải bày:
Mặc dù đã cố gắng rút gọn nội dung nhma vẫn dài:(
Mng có thấy bị dài dòng, lê thê ko?

Vì mấy chương này đang phức tạp, nên mình viết 1 mạch sang chương sau luôn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co