Chương 35
Cột khói
Dưới ánh nắng đầu ngày, những tia sáng vàng nhạt xuyên qua tán cây khô cằn, rọi lốm đốm lên mái rơm đã bạc màu của một căn nhà tranh nhỏ. Bên trong chỉ vỏn vẹn một chiếc bàn gỗ cũ cùng hai chiếc ghế thấp, kế bên là giường đơn đóng bằng tre, tấm chăn vải thô gấp gọn. Góc nhà là một tiểu bếp đơn sơ, than tro còn âm ấm, mùi khói đọng lại lặng lẽ trong không khí.
Bên ngoài, gió sớm thổi nhẹ, mang theo mùi hăng hăng của dược liệu đang phơi trên giàn tre. Lá khô, rễ già, một ít quả đỏ sậm bày xen lẫn giữa các tầng giàn. Cây cỏ trong sân không quá xanh nhưng được quét sạch sẽ, từng chậu đất kê dọc hiên nhà đều nở hoa dại nhỏ li ti, khiến cho khung cảnh khốn khó này lại có phần yên bình tĩnh lặng — tựa một khoảng lặng trước khi cơn giông trút xuống.
Cách giàn phơi không xa, có một lão giả vận bạch y đang lom khom bên mâm dược, tay trái cẩn thận lật mấy cọng cỏ, tay phải hơi run, như người tuổi đã ngoài thất tuần. Gương mặt ông bình thản, đôi mắt vẩn đục hằn nét tang thương năm tháng, nhưng nụ cười thoảng trên môi lại không lẫn chút u uất nào.
Từ con đường nhỏ cách đó một đoạn, một phụ nhân ôm giỏ rau bước tới, chân đi chậm, giọng còn vọng từ xa:
"Lão biết gì không, hôm nay tướng công nhà ta đã tỉnh táo hơn hôm qua nhiều rồi. Lại còn đòi ăn cơm mềm, bảo là bụng không còn đau nữa."
Lão nhân không ngẩng đầu, tay vẫn chậm rãi đảo mớ lá khô, chỉ mỉm cười nhẹ đáp:
"Vậy là thuốc đã bắt đầu ngấm. Hôm nay cho ăn ít cháo loãng thôi, đến tối thì nấu canh củ nâu, chớ cho ăn mặn quá sớm kẻo tỳ vị chưa ổn hẳn."
Phụ nhân gật gù, bước vào hiên, đặt giỏ rau cạnh cửa:
"Tướng công ta mà khoẻ lại thì cả nhà ta phải mang ơn Vệ đại phu ngài rồi."
Đến lúc này, lão mới từ từ ngẩng lên, ánh mắt hiền từ, cười nhè nhẹ giữa những nếp nhăn:
"Đừng khách sáo. Giúp được là phúc, chẳng cần ai mang ơn."
Gió lại thổi qua một lượt, làm những mảnh lá khô xao động, mang theo cả cái lưng hơi khòm của lão già trông có vẻ không còn đứng thẳng lâu được nữa.
Phụ nhân đưa tay che nắng, ánh mắt khẽ liếc về phía giàn bầu khô bên rìa sân, đoạn hỏi với giọng thân quen:
"A Dương nhà lão đâu rồi? Không thấy bóng dáng từ sáng."
Vệ lão nhân đặt nhánh cam thảo cuối cùng lên mâm, vỗ nhẹ bụi tay rồi chống gối đứng lên, động tác có vẻ chậm chạp, nhưng vẫn ung dung:
"Sáng sớm đã dậy ra ngoài rồi. Bảo là trời mát, tranh thủ ra suối câu ít cá về nấu canh."
Lão cười, nếp nhăn quanh khoé mắt hằn sâu, nhưng ánh nhìn lại pha chút hài lòng kín đáo:
"Dù lớn rồi, vẫn quen tay quen việc như hồi còn tiểu. Cái gì cũng giành làm trước."
Phụ nhân nghe thế cũng bật cười, đặt hai tay chống bên eo giỏ rau, mắt ánh lên vẻ ngưỡng mộ:
"Ngài có cái nhi tử thật hiếu thảo. Thanh niên hai mươi mấy tuổi đầu, trai tráng như vậy mà chỉ quanh quẩn chăm sóc phụ thân. Thật hiếm."
Rồi như sực nhớ điều gì, bà liếc về phía mấy khúc tre phơi ở góc sân:
"Hôm trước ta còn thấy hắn gùi cả bó củi sang cho Lưu thẩm, còn giúp chẻ nhỏ ra từng thanh. Bà ấy xúc động mãi."
Chưa dứt lời đã lắc đầu cười khẽ, trong giọng nói có chút cảm khái:
"Thời buổi này, có cái hài tử biết nghĩ như vậy, là phúc lớn đó, lão Vệ a."
Lão giả vẫn giữ nụ cười hiền, nhưng khoé mắt cụp xuống một thoáng — như có thứ gì đó xưa cũ vừa lướt qua đáy lòng.
Chỉ trong chớp mắt, lại trở về điềm đạm như cũ.
____
Ánh nắng buổi trưa chiếu xiên qua tán cây thưa, từng vệt sáng loang lổ trên nền đất khô nứt. A Dương trở lại, vai áo vương chút bụi đất, tay xách một giỏ cá còn tươi — mấy con vẫn đang giãy nhẹ, ánh vảy bạc lấp lánh trong ráng nắng.
Hắn không gọi, cũng không nhìn quanh.
Chỉ bước thẳng vào gian bếp nhỏ, cúi người nhóm lại đống củi đã nguội tro. Lúc ấy, bên trong nhà, lão Vệ ngồi dưới ánh sáng đổ qua khe cửa, tay cầm một cuốn sổ mỏng đã ố vàng, đang chậm rãi ghi thêm vài nét vào bài thuốc dở dang.
A Dương vừa vứt vài nhánh củi vào bếp vừa lên tiếng, giọng trầm và đều, không nghe ra cảm xúc:
"Có tin báo... vài kẻ lạ mặt đang tiếp cận biên Kha Lạc. Hướng đi là từ Nam Uyên."
Lão Vệ không ngẩng đầu, tay vẫn viết, giọng nhàn nhạt như nói chuyện thời tiết:
"Kẻ lạ muốn tiến vào Kha Lạc tìm gió, cũng chẳng phải chuyện hiếm hoi gì."
A Dương ngừng tay.
Lửa chưa bén, tro chưa bay, hắn quay đầu nhìn về phía trong, ánh mắt hơi hẹp lại:
"Chính là... tình báo cho thấy hai kẻ ấy đang hướng tới tiểu vùng chúng ta."
Lão Vệ khựng nhẹ đầu ngón tay đang viết. Một thoáng ngắn ngủi.
Rồi vẫn là dáng cũ, lão tiếp tục ghi thêm mấy hàng, miệng bình thản:
"Không gấp. Nếu là người cần đợi... thì hắn tất sẽ tới."
Ngọn lửa trong bếp lách tách cháy, ánh sáng lập loè trên mặt A Dương. Hắn chống tay lên đầu gối, hơi nhướng mày, giọng mang theo vài phần gấp rút ẩn giấu dưới vẻ điềm tĩnh:
"Lão đã đợi hơn hai mươi năm..."
Nói đến đây thì im bặt.
Giống như bản thân vừa nói lỡ điều không nên.
Lão Vệ cũng chẳng nổi giận, chỉ buông bút, nhẹ vuốt mấy sợi râu bạc sát mép. Một nụ cười mơ hồ hiện lên trên gương mặt nhăn nheo:
"Nếu đã chờ được hai mươi năm rồi... thì còn sợ gì vài cái ngày ngắn ngủi."
Nói đoạn, lão đứng dậy, tay cầm sổ thuốc gấp lại cẩn thận, cất vào hòm gỗ bên giường. Rồi chậm rãi bước ra hiên, lom khom nhặt mớ rau trong giỏ mà phụ nhân ban sáng mới mang sang, bắt đầu nhặt từng nhánh, từng cọng, động tác chậm nhưng vững.
A Dương nhìn theo một thoáng, rồi thở dài thật khẽ.
Hắn cúi xuống, tiếp tục nhóm củi. Lửa bật lên đỏ rực. Nhưng trong mắt hắn — lại không hoàn toàn là sắc lửa.
**
Dưới bầu trời phủ sương mờ, mùi đất ẩm và lá mục trộn vào từng nhịp thở. Hai bóng người — một trước một sau — men theo lối mòn nhỏ ngoằn ngoèo giữa rừng tạp. Ánh sáng lẻ loi xuyên qua tán cây rậm, dội lên những vết máu đã khô sẫm trên gấu áo, nhuộm cả mùi sát phạt vào không khí.
Không ai nói, cũng không cần hỏi.
Trên đường từ biên giới Nam Uyên tới vùng giáp Kha Lạc, chẳng ai đếm được bao nhiêu kẻ đã nằm lại sau lưng họ. Bóng hắc y nhân lúc thì ẩn sau mỏm đá, lúc thì chờ trong bụi cây, nhiều đến mức chỉ còn lại tiếng đao kiếm chạm nhau, máu tươi văng lên gốc rừng, rồi lại lặng im như chưa từng xảy ra.
Hai người — giết đỏ cả mắt. Nhưng ánh mắt vẫn không rối.
Rốt cuộc, khi sắc trời chuyển sang nhàn nhạt màu đồng, rừng cây dần thưa, một triền dốc thoai thoải xuất hiện phía trước. Lạc Trầm rút bản đồ từ trong áo ra, giơ ngang tầm mắt. Ánh sáng chiều xuyên qua lớp giấy mỏng, đường kẻ đã mờ nhạt nhưng vẫn hiện rõ hai ký hiệu đánh dấu.
"Chúng ta đã đến ngoài biên Kha Lạc."
Giọng hắn vang lên thấp, như để tránh khuấy động khoảng tĩnh lặng sau một hành trình đẫm máu.
Lôi Phong đứng bên cạnh, ánh mắt quét quanh một lượt, rồi chậm rãi gật đầu. Cả hai không chần chừ, nhanh chóng dắt ngựa rẽ vào một rặng cây rậm bên triền dốc, tìm chỗ giấu kín dây cương và cởi yên, rồi dùng nhánh khô nguỵ trang sơ qua.
Từ đây, họ hành bộ.
Lạc Trầm đi trước, bước chân nhẹ mà đều, thân hình như trôi giữa nền cỏ thấp. Lôi Phong theo sát phía sau, tay vẫn đặt lỏng trên chuôi kiếm, ánh mắt như một dòng nước ngầm — lúc nào cũng lạnh, lúc nào cũng sẵn sàng vỡ tung.
Trên con đường nhỏ dẫn xuống vùng thấp, mấy khúc cây đổ chắn ngang. Lạc Trầm tiện tay gạt một nhánh ra, nhưng không quên nghiêng đầu nói như bâng quơ:
"Năm ngoái chỗ này còn rậm hơn. Có lần ta suýt dẫm trúng tổ rắn."
Lôi Phong đáp khẽ:
"Ngươi may mắn thật."
Giọng điệu không rõ là tán dương hay trêu chọc.
Lạc Trầm quay sang, khóe môi khẽ nhếch, như thể cười mà cũng như không:
"Thế còn ngươi? Không thấy mỏi chân à?"
"Không mỏi."
"Thật?"
Lôi Phong nhíu mày, nhìn hắn như thể đang tự hỏi vì sao người này lại mở miệng nói mấy câu nhàn rỗi đến thế.
"Vì từ sáng giờ ngươi chưa nói quá ba câu. Ta nghi ngươi đang tụ khí dưỡng thần để tối nói một lèo."
Lôi Phong không đáp.
Ánh mắt hắn vẫn sắc như gươm, nhưng thoáng một cái — và chỉ một cái — khóe môi động nhẹ như gợn sóng.
Bầu không khí căng như dây cung suốt hai ngày ròng rã dường như trong khoảnh khắc lặng ấy... giãn xuống một tấc.
Nhưng chỉ đúng một tấc.
Bởi vì bước chân Lạc Trầm vừa dừng, ánh mắt hắn đã cụp xuống, quét qua một dấu giày mờ nhạt trên vạt cỏ thấp.
"Có người đi trước."
Giọng hắn trầm xuống.
Lôi Phong cũng thu liền nụ cười, cúi người chạm nhẹ vào dấu giày — mới, chưa qua nửa ngày. Phía trước là một rặng tre thấp mọc dày như màn chắn, lối đi sau đó biến mất hẳn, chỉ còn rêu đá phủ mờ.
"Dấu chân nhỏ," Lạc Trầm nói khẽ, "một người... có thể là dân trong vùng. Cũng có thể không."
Lôi Phong nhìn theo, bàn tay khẽ xiết chuôi kiếm, ngón cái vạch một đường trên chuôi như thói quen trước khi vào chiến.
"Dù là ai," hắn chậm rãi đáp, "cũng không nên để lại dấu cho kẻ sau nhìn thấy."
Và rồi cả hai lại lặng lẽ bước tiếp. Không nhanh, nhưng mỗi bước đều chắc như đóng đinh vào đất.
**
Hai người men theo dấu cũ xuyên qua rặng tre, gió xào xạc sượt qua tay áo, mùi tre khô lẫn với hơi đất ẩm đọng lại trên từng nhịp hít thở. Con đường phía trước hẹp dần, một bên là gò đất, một bên là con suối nhỏ cạn nước, đá nhấp nhô giữa lòng suối trơ trọi như xương trắng rải rác. Cả hai bước thẳng qua, không ai nói một lời.
Tầm chừng nửa canh giờ trôi qua, khi ánh mặt trời bắt đầu ngã về tây, phía trước xa xa cuối cùng cũng hiện ra một cột khói mảnh — vắt lên bầu trời hoàng hôn, mờ nhạt như đường mực nhòe.
Lạc Trầm hơi nghiêng đầu:
"Khói bếp. Hẳn là nhà dân."
Lôi Phong gật nhẹ, không đáp. Cả hai chậm rãi bước tới, nhưng đã đổi đội hình — một người sang trái, một người men phải, ánh mắt đảo đều quanh bụi cỏ và thân cây, rõ ràng cẩn trọng hơn khi còn trong rừng.
Cuối cùng, qua một đoạn bờ đất phủ rêu, một tiểu viện hiện ra giữa khu đất bằng nhỏ. Nhà tranh đơn sơ, mái rơm nghiêng ngả, ngoài hiên treo một ít dược liệu khô, dưới giàn có bàn trà nhỏ cùng hai chiếc ghế cũ. Khói mỏng tỏa ra từ bếp đất bên hông nhà, mùi cá nướng thơm nhẹ theo gió lan tới.
Phía trong sân, một lão giả mặc bạch y đang ngồi ung dung nhấp trà, ánh nắng tà chiếu xuống khiến tóc lão bạc lấp lánh như tơ sợi. Bên cạnh, một thanh niên mặt mày cau có, tay cầm nhánh củi xiên cá, ngồi xổm bên bếp lửa, mồ hôi đọng trên trán mà vẫn không buồn lau.
"Lão không thể giúp ta một tay sao?" A Dương nhăn nhó, xoay cá cho khỏi cháy, lườm lão nhân phía sau. "Dù gì lão cũng đang rảnh mà."
Lão Vệ thong thả nâng chén, nhấp ngụm trà như thể ngoài kia gió mưa sấm chớp gì cũng không liên quan:
"Ta tay chân chậm chạp, vô dụng thật sự. Vẫn là không nên gây thêm phiền phức cho nhi tử đang hiếu thảo nhóm lửa."
A Dương trợn mắt, giọng châm chọc nhưng vẫn mang theo chút bất lực:
"Ta thật có phước khí a. Làm nhi tử của lão đúng là đại ân thiên hạ. Thật sự cảm ơn lão thiên."
Lão Vệ bật cười khúc khích, tiếng cười kéo dài như rất đỗi thư thả:
"Còn dài dài a... ngoan nhi tử."
A Dương hừ một tiếng, còn định cãi cọ thêm một câu thì động tác tay khựng lại. Hắn nhíu mày, ánh mắt hơi nheo, rồi dứt khoát đặt xiên cá xuống đất, tay vẫn cầm khúc củi cháy dở.
Không hề thay đổi sắc mặt, hắn đứng thẳng dậy, xoay người về hướng ngoài tiểu viện, giọng lớn nhưng trầm ổn:
"Ai ở ngoài đó?"
Củi trong tay chỉ thẳng về phía bụi tre rậm — nơi có hai bóng người vừa dừng lại.
A Dương vừa dứt lời, âm thanh dội trong khoảng sân nhỏ, bụi tre phía trước khẽ động.
Từ rặng cây lưa thưa, một bóng người bước ra đầu tiên. Lôi Phong không chạm vào chuôi kiếm, thần sắc ung dung, giọng nói cũng thong thả như khách lữ ghé qua:
"Chúng ta là lữ khách. Nghe nói vùng này có một vị đại phu, y thuật không tệ, muốn ghé bái phỏng."
Giọng hắn nhẹ như gió sớm, không vội, không căng. Nhưng trên đất Kha Lạc, ai còn tin được chuyện vô tình hỏi thăm?
A Dương vẫn đứng yên, tay cầm khúc củi cháy dở, ánh mắt không rời khỏi người kia. Mày hắn khẽ nhíu, giọng trầm xuống:
"Tìm đại phu làm gì? Ta chưa từng thấy các ngươi quanh vùng."
Đúng lúc đó, bóng người thứ hai hiện ra sau lưng Lôi Phong. Lạc Trầm, sắc áo dính bụi đường, bước chân không vội nhưng vững, lên tiếng với giọng trầm và chắc:
"Chúng ta là dân chạy nạn. Mấy tháng trước trong thôn có dịch, người chết không ít, không còn cách nào khác phải rời làng. Nay dừng tạm ở vùng này, nghe dân địa phương nhắc có đại phu ở gần, nên tìm tới hỏi một tiếng. Chúng ta cũng không biết có ai trong người còn mang bệnh hay không."
Cách nói không hề sơ hở, ngữ khí không thấp nhưng cũng chẳng cứng, mang theo sự thành khẩn lẫn chút bất an. Thế nhưng A Dương vẫn không hề dao động, khóe môi kéo nhè nhẹ như cười, ánh mắt rõ ràng còn đề phòng:
"Thế thì các ngươi tới uổng công rồi."
Nói đoạn, hắn xoay người, còn ném lại một câu phủ phàng:
"Quanh đây chẳng có đại phu nào cả."
Chỉ là... hắn quên mất. Hông nhà bọn họ, giàn tre đang phơi kín thảo dược. Lá, rễ, vỏ cây xếp gọn ghẽ, mùi thuốc bốc lên rõ mồn một — thậm chí còn phân loại kỹ hơn cả trong y quán.
Lão Vệ nãy giờ vẫn ngồi yên bên bàn trà, chậm rãi nhấc chén, nhấp một ngụm nhỏ. Đặt chén xuống, lưng khẽ nghiêng về trước, ánh mắt thong thả mà ôn hòa:
"Đã tìm tới cửa, chẳng nên để người ta tay không quay về."
Lão ngẩng lên nhìn hai người ngoài hiên, khoé môi mỉm cười, ánh mắt vừa hiền vừa sắc:
"Người các vị tìm... chính là lão phu."
Lôi Phong nhìn thoáng qua Lạc Trầm, sau đó hơi nghiêng người về phía lão Vệ, giọng bình đạm nhưng có chừng mực:
"Không biết... có thể mạo muội vào trong sân ngồi tạm một lát?"
Lão Vệ đặt chén trà xuống bàn tre, gật đầu nhẹ như chẳng coi là chuyện gì:
"Mời."
A Dương chau mày, miệng vẫn ngậm cọng rơm khô, xoay người chậm chạp quay lại chỗ cũ bên bếp lửa. Hắn tiếp tục lật cá trên than hồng, nhưng tai rõ ràng đã nghiêng về phía sân trong, chẳng bỏ sót một chữ.
Trong sân, tiếng ghế tre cọt kẹt khi Lôi Phong ngồi xuống đối diện lão Vệ. Lạc Trầm vẫn đứng, ánh mắt lặng lẽ quét quanh một lượt rồi dừng lại nơi bàn. Họ trò chuyện như khách phương xa tìm thầy thuốc — vài câu hỏi bệnh, hỏi thảo dược, nói về tình hình dịch bệnh và thuốc uống dạo gần đây.
Lão Vệ đáp cũng không chút sơ hở, vẫn là giọng điệu của một đại phu trong thôn xóm: nhẹ nhàng, kiên nhẫn, không khẳng định quá sâu nhưng cũng chẳng né tránh câu nào. Ngón tay gầy gò của lão gõ nhịp nhè nhẹ bên tách trà, ánh mắt tản mạn như chẳng mấy để tâm.
Cho đến khi câu chuyện bắt đầu lơi nhịp — đúng lúc không ai còn hỏi gì thêm, Lôi Phong bỗng đưa tay vào trong áo, lôi ra một phong thư đã sờn mép, đặt lên mặt bàn tre cũ kỹ.
Không nói gì.
Chỉ một động tác nhẹ — nhưng ngay lập tức, không khí trong sân thay đổi.
Tay lão Vệ đang cầm chén trà khựng lại giữa không trung. Trong tích tắc, ánh mắt hiền hòa ban nãy bỗng sâu thêm một tầng, lặng lẽ nhìn xuống phong thư nằm im lìm trên bàn.
Cùng lúc đó, tiếng than cháy bên ngoài cũng im bặt.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co