Chương 59
...
Giang Thành, cuối tháng Năm.
Nắng hạ rót nhẹ lên từng vạt hoa bên bờ hồ. Cánh phượng rơi lả tả trên nền gạch đỏ, mỏng manh như tơ lụa vương gió.
Giang Thành nổi tiếng với mùa hoa tử vi bung nở - từ tháng Năm đến tháng Sáu, khắp nơi đều lấm tấm sắc tím như vẽ như thêu, làm lòng người vừa chạm đã rung.
Người khắp nơi đổ về đây, kẻ ngắm cảnh, người làm thơ. Từng tửu lâu, quán trọ kín khách, ngay cả vỉa hè quanh Hồ Thanh Dạ cũng rợp bóng người thưởng hoa, ngâm vịnh.
Mà giữa cảnh xuân diễm lệ ấy - phủ đệ của Thanh An quận chúa vẫn yên bình như chốn đào nguyên.
Toạ lạc trên sườn đồi phía Nam thành, Đại phủ Thanh An vừa bề thế vừa nhã nhặn. Không lộng lẫy như phủ vương công, không phô trương như nhà đại hộ, lại mang khí độ riêng - tĩnh mà không lạnh, quý mà không xa.
Trong một gian tẩm điện mở cửa nhìn ra vườn tử vi đang độ nở rộ, nữ tử ngồi trước gương đồng chậm rãi để tỳ nữ vấn tóc.
Nàng khoảng hai mươi lăm, gương mặt đoan trang, mày ngài mắt phượng, vai thon lưng thẳng. Dù chỉ mặc áo lụa thường ngày, khí chất vẫn khiến người hầu không dám cười lớn.
Tỳ nữ phía sau nhẹ tay chải tóc, cười nói:
"Quận chúa, đã lâu không hồi kinh, người có nhớ kinh thành không ạ?"
Thanh An quận chúa mỉm cười, ngón tay vuốt ve chiếc trâm cài:
"Không biết... bao nhiêu năm rồi chưa trở về. Mỗi lần gửi thư cho hoàng huynh, cũng chỉ nhận được đôi ba hàng ngắn ngủi."
Nàng chậm rãi quay đầu lại:
"Không biết giờ người trông thế nào rồi. Mười mấy năm không gặp... e rằng thấy nhau giữa phố cũng chẳng nhận ra."
Tỳ nữ che miệng cười khẽ:
"Nghe nói Nhiếp chính vương hiện nay uy nghiêm lắm, văn võ đều phục. Dân gian còn gọi là 'một tay nắm cờ, một tay giữ kiếm'."
Thanh An bật cười:
"Hoàng huynh... từ nhỏ đã khác người. Ta nhớ năm nàng lên mười, dám dùng cành trúc đánh gãy đoản đao của kẻ xâm nhập thư phòng... Hoàng huynh lúc đó vừa tức vừa sợ, còn ta thì cười không ngớt."
"Người không nhớ người ta, người ta có khi cũng quên mất người mất rồi đó ạ."
Tỳ nữ cười giỡn:
"Quận chúa người cũng bặt vô âm tín bấy lâu, chưa chịu chọn ai làm Quận vương, bảo sao người ta không quên!"
"Cái miệng ngươi! Dám trêu cả chủ tử?"
Thanh An giả bộ giận, giơ tay định phạt, tỳ nữ cười nghiêng ngả né tránh. Hai chủ tớ vui vẻ, tiếng cười vang ra cả ngoài rèm.
Một con chim khách bay ngang, đậu lên mái hiên, hót ba tiếng rồi vụt bay mất.
Thanh An quay đầu nhìn vạt hoa tử vi ngoài cửa sổ, khoé môi vẫn còn đọng nét cười:
"Lần này hồi kinh, cũng là phụng mệnh Thái hậu... Người nhớ ta, muốn ta lên bầu bạn cùng người và Hoàng huynh."
Tỳ nữ sửa lại dây áo cho nàng:
"Có người nhớ là phúc, quận chúa được yêu thương, người khác có muốn cũng không được đâu."
Thanh An gật đầu nhẹ, mắt hơi cụp xuống. Nhưng giữa hàng mi rủ, ẩn ẩn một tia suy tư không rõ tên gọi.
...
Chẳng ai trong phủ biết, chuyến hồi kinh lần này của nàng - không phải vì có người nhớ nhung, cũng không phải vì nghĩa tình thân thuộc.
Mà vì... có kẻ muốn mượn nàng, để hạ một cánh quyền đang dần mở rộng - kề cận long ỷ, như mặt trời giữa ban trưa.
____
Ngày mới bắt đầu.
Nội Học Viện vẫn như thế - gió se se, sương chưa tan hết, người đến người đi như một bức tranh không đổi. Ai học hành thì học hành, ai phân dược thì phân dược, còn Lâm Thanh... vẫn tiếp tục công việc của mình, dù tâm trạng hơi khác thường.
Hắn ngồi trước bàn dược, chậm rãi xếp lại từng bó thảo mộc, tay làm nhưng mắt vẫn lơ đãng nhìn ra ngoài. Gió thổi qua khe cửa sổ, phất qua tay áo hắn khiến hắn hơi rùng mình.
"Thôi được rồi..." - Hắn thở dài trong lòng - "Bình thường cũng đều là ta tìm nàng rôm rả, nàng thì vừa làm vừa gật đầu cho có... Hôm nay không có thì thôi, dù sao cũng quen rồi..."
Xung quanh, các viện sinh vẫn xì xào, nhưng phần lớn đều đã thôi không bàn tán chuyện "viện sinh dám chỉ trích Thái Y Viện" nữa. Dù sao, một cái tên như Lôi Lãng, nếu không có hậu đài, thì cùng lắm vài hôm nữa cũng bị quên bẵng.
Về phần thúc tư kỳ - lúc canh ba, người còn đang say giấc, đã bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa.
Cửa vừa mở, một nữ quan mặc áo gấm Thái Y Viện đứng đó, mỉm cười như gió xuân:
"Lôi viện sinh, sáng nay canh thìn xin đến Thái Y Viện trình báo. Đã có người sắp xếp."
Còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, thúc tư kỳ đầu bù tóc rối đã bị một câu "trình báo" làm cho tỉnh cả người. Nàng chưa kịp hỏi rõ đầu đuôi, chỉ có thể lật đật thu dọn hành lý - mà cũng chẳng có gì để thu.
Nội Học Viện còn chưa kịp ấm mông, quần áo còn chưa kịp treo lên cho ngay ngắn, nay đã phải... cuốn gói.
"Từ Tây Y Viện tồi tàn... nhảy cái vèo lên Thái Y Viện tôn quý?" - Thúc tư kỳ vừa gấp áo vừa thầm nghĩ, khoé môi hơi co giật - "Chuyện này... ta nên vui hay lo nhỉ?"
Ánh nắng đầu ngày trải một lớp vàng nhạt lên nền gạch trước đại môn Thái Y Viện.
Sương sớm vừa tan, trời vẫn còn chút se lạnh. Cái lạnh đặc trưng của phương Bắc, pha với ánh sáng phương Đông, tạo thành thứ thời tiết rất khó diễn tả. Vừa dễ chịu, vừa khiến người khó thở.
Khác với Nội Học Viện - nơi viện sinh phải tự mình đến báo danh, Thái Y Viện có người đón tận nơi. Chỉ thế thôi, đã đủ để phân cao thấp.
Cánh cổng đỏ lớn dần trong tầm mắt. Vừa tới nơi, Thúc tư kỳ ngẩng lên thì thấy... người chờ mình, không ai khác chính là Lý Tương.
Lúc này, hắn đứng giữa bậc thềm, ánh sáng ban mai chiếu nghiêng lên áo hắn, làm đường thêu hoa văn trên tay áo hiện rõ từng mũi kim tinh tế.
Thúc tư kỳ tiến lên, cung kính thi lễ:
"Học sinh Lôi Lãng, tham kiến đại nhân."
Lý Tương nhìn nàng, không còn nét nghiêm nghị như mấy hôm trước. Khóe miệng hơi nhếch, ánh mắt không giấu được một tia thưởng thức.
"Còn học sinh cái gì nữa."
Hắn xoay người, phất tay nhẹ:
"Đi theo ta."
Vừa đi, vừa hỏi mà không quay đầu lại:
"Khi đó ta bảo 'không cần đến Nội Học Viện nữa'... ngươi hiểu là phải đi, đúng chứ?"
Thúc tư kỳ khẽ mỉm cười. Rất nhỏ. Đủ để chính nàng nghe thấy:
"Đúng vậy. Học sinh biết."
Lý Tương gật gù, chân bước chậm rãi qua hành lang đá trắng:
"Bạch truật, cát cánh... phân loại như vậy, thực ra không sai."
Hắn đột ngột dừng lại, xoay người lại đối mặt nàng, giọng trầm mà chậm:
"Vì là Thái Y Viện cố ý sắp xếp như thế. Để... thử xem lớn như vậy Nội Học viện, có ai đủ gan dạ mà chỉ ra sai sót."
Im lặng một lúc.
"Rõ ràng... mấy năm rồi, vẫn chưa có ai cả."
Thúc tư kỳ rốt cuộc đã hiểu - thì ra lời đồn nàng nghe mấy hôm trước là thật. Đây không phải lỗi, mà là thử thách.
Một bài khảo nghiệm âm thầm cho những viện sinh có cơ hội tiến thân.
Cũng là một cách... làm nổi bật kẻ thực sự "có mắt".
...
Khi sắp bước vào khu phía sau, Lý Tương dừng lại lần nữa, giọng thấp xuống:
"Tạm thời, công việc của ngươi sẽ là trợ lý kiểm kê thảo dược, kèm xử lý tình huống lâm sàng. Nhưng... ta đã trình tấu lên Thánh thượng."
Thúc tư kỳ ngẩng đầu. Ánh mắt hơi chấn động.
"Thư đề cử?"
Lý Tương gật đầu:
"Nếu không có gì thay đổi, vài tháng tới... ngươi sẽ không còn là viện sinh. Mà là quan chức bát phẩm Thái Y Viện, nhập sổ chính thức."
Gió sáng thổi qua sân, tiếng chậu men va khẽ vào nhau. Mặt trời vừa lên khỏi mái ngói xanh lam, rọi vào mắt Thúc tư kỳ, khiến nàng phải hơi nheo lại.
Nàng đứng đó, hơi ngẩng đầu, mím môi.
Không nói gì cả.
Nhưng trong lòng, như có một dòng nước ấm vừa từ tim chảy xuống lòng bàn tay. Thật nhỏ, nhưng rất thật.
Một bước chuyển mình. Một khởi đầu mới.
Và phía trước - không chỉ là Thái Y Viện.
Mà là cả một tầng triều cục phức tạp... đang dần dần lộ ra.
____
Mùi dược nhè nhẹ hòa với hương trầm mỏng như khói, lặng lẽ lan khắp Nghi Sương điện. Ánh sáng từ ngọn đăng gốm hắt lên trướng sa in ra nửa khuôn mặt nghiêng nghiêng của nữ tử nằm trên trường kỷ, đẹp đến mức khiến người khó thở.
Tay trái nàng tựa thái dương, tay phải lật từng trang tấu chương. Mắt phượng hẹp dài, đuôi mắt hơi nhướng lên tựa giễu cợt cả thiên hạ, nhưng mỗi ánh nhìn lướt qua hàng chữ lại mang theo vẻ sắc bén, lạnh băng, không một tia mềm mại.
Chỉ khi thỉnh thoảng ho khẽ vài tiếng, thân thể mảnh mai rung lên theo cơn đau ngầm, Xuân Thu đứng bên liền như bị giật nhẹ nơi tim, vội nghiêng người, hành lễ thấp giọng:
"Thái y nói... Bạch đại nhân vẫn đang nghiên cứu thêm, chưa dám kết luận sớm."
Phó Nguyệt Hàn nghe vậy, hàng mi đen hơi động.
Nàng nhíu mày rất nhẹ, rồi nhanh chóng giãn ra như nước hồ bị gió lướt qua mặt, không để lại vết tích.
"Nếu là Bạch lão nhân... thì cứ để lão làm. Trẫm không thích giữa chừng bị ai quấy nhiễu."
"Là, Thánh thượng."
Xuân Nghi đứng bên chần chừ giây lát, cuối cùng vẫn lên tiếng, giọng nhỏ như muỗi:
"Kia... Thánh thượng, ngày mai... Ngài vẫn không thượng triều sao?"
Câu hỏi vừa rơi xuống, không khí trong điện như chùng xuống một tầng.
Trầm mặc một thoáng, Phó Nguyệt Hàn chậm rãi nhắm mắt, ngón tay mảnh khảnh vẫn lật thêm một trang tấu, mãi đến khi chữ cuối cùng biến mất khỏi mắt, nàng mới mở lời:
"Không cần."
Xuân Nghi siết tay, cuối đầu thấp hơn, nhưng không giấu được lo lắng trong giọng:
"Nếu lại không thượng triều... e là... mấy cái lẻo mép kia sẽ lại nói... nói rằng Thánh thượng..."
Câu sau nàng không dám nói nốt, chỉ cúi đầu im bặt, cắn môi, không thốt ra được lời "thân thể yếu nhược, bất túc chấp chính".
Phó Nguyệt Hàn không giận.
Nàng đặt tấu chương xuống, ngồi dậy, lưng tựa vào gối mềm, đầu ngẩng lên rất nhẹ.
"Không cần biện giải. Miệng thiên hạ, trẫm không quản. Nhưng..."
Đôi mắt ấy thoắt cái sắc lên như kiếm trong tuyết:
"... đến đúng lúc, trẫm sẽ khiến bọn họ câm miệng vĩnh viễn."
Không khí trong điện như đông cứng.
Xuân Thu cùng Xuân Nghi đưa mắt nhìn nhau, trong lòng như bị chụp một chậu nước lạnh.
Ánh nến lung lay.
Một lúc sau, Phó Nguyệt Hàn tựa như nhớ ra điều gì.
Không vui.
Khí sắc toàn thân như rút sạch độ ấm, sắc mặt lạnh xuống hẳn.
Nàng đưa tay gõ nhẹ tay vịn trường kỷ, ba tiếng khô khốc - như lệnh gõ trống hành quyết:
"Hạ lệnh. Toàn bộ hoàng cung, bất kể nam nữ già trẻ, phàm kẻ nào học y, làm dược, có dính đến thảo mộc... tra hết cho trẫm."
Xuân Thu hoảng sợ cúi rạp xuống, nhưng vẫn chưa kịp lĩnh chỉ thì Phó Nguyệt Hàn tiếp lời, giọng trầm hẳn, lạnh hơn cả băng tuyết trên đỉnh Trường Sơn:
"Có kẻ... ở ngay trong mí mắt trẫm dám diễn trò, lén điều tra, dò xét triều chính. Hắn nghĩ... trẫm không biết?"
Ngón tay nàng lúc này dừng lại, nhẹ nhàng gõ lên vải đệm một nhịp cuối:
"Hắn đây là xem thường trẫm... hay là muốn khiêu chiến trẫm quyền uy?"
Câu hỏi không nhắm vào ai. Nhưng lại như dao lướt qua cổ tất cả.
Tỳ nữ hai người rạp sát xuống sàn đá cẩm thạch, không ai dám lên tiếng.
Một cơn gió thoảng qua khe cửa sổ, thổi lay dải lụa trắng bên giường trướng.
Dược hương trộn với trầm hương, vốn là mùi an thần, lúc này lại khiến người nghẹt thở.
Trong cõi lặng đó, một bệnh mỹ nhân nằm nghiêng người trên trường kỷ, chỉ dùng một tay cũng đủ ra lệnh khiến toàn cung run rẩy.
Phó Nguyệt Hàn nhắm mắt, như mệt, nhưng khóe môi nàng lại chậm rãi cong lên.
Không phải vì vui.
Mà là... đã đến lúc.
Giòi bọ trong triều, nên bị moi lên, một lần rạch sạch đến tận xương.
____
Sau mấy ngày đầu tiên chân ướt chân ráo vào Thái Y Viện, Thúc Tư Kỳ âm thầm thở ra nhẹ nhõm. Không giống như Nội Học Viện dưới kia - nơi mà vừa bước chân ra đã có người tìm chuyện, vừa đi học đã có người lườm nguýt - ở Thái Y Viện, mỗi người một việc, chẳng ai rảnh tay đi buôn lời hay chen chân tranh chỗ.
Nàng âm thầm cảm thấy: "Thái Y Viện, đúng là nơi có thể dưỡng sinh, dưỡng tâm, dưỡng luôn cả kế hoạch truy tung Quốc sư."
Hôm nay, Thúc Tư Kỳ được giao một nhiệm vụ nhẹ nhàng: mang dược đã qua kiểm duyệt đến Chiêu Lang Cung, nơi một vị Chiêu Lang gần đây nhiễm bệnh, ba ngày một lần cần thuốc điều dưỡng. Nếu mang đều đặn vài lần, hẳn là khỏi.
Lần đầu tiên nàng có thể ngẩng cao đầu đi trong hoàng cung, dưới ánh mắt binh lính mà không cần né tránh. Tuy danh nghĩa là "chuyển thuốc", nhưng tâm lý nàng vẫn xem đây là "điều tra dạo mát hợp pháp."
Trước khi đi, có một tiểu tử chuyên làm việc vặt trong viện nhiệt tình chỉ đường. Thúc Tư Kỳ cảm thấy hoàng cung Mạc Bắc cũng không khác bao nhiêu so với hoàng cung Nam Uyên, cho rằng: "Người sống đều giống nhau, hoàng cung xây cũng không thể khác đến thế đâu."
Kết quả... nàng lạc.
Vấn đề không nằm ở ý chí, mà nằm ở... đường đi.
Thời tiên quân còn tại vị, cung cấm không quá phức tạp, đường ngang ngõ dọc còn thông suốt. Nhưng nữ đế từ lúc đăng cơ liền chia cung tách điện, binh lính bố trí dày đặc, hậu cung cũng phân Tây Nhật - Đông Nguyệt. Địa hình thay đổi, bản đồ chưa cập nhật.
Nàng - Thúc Tư Kỳ, người mới nhập viện chưa được bao lâu, chỉ mới đi được vòng quanh Tây cung, liền bị ngự hoa viên đánh úp.
Trên tay ôm thuốc, dưới chân là đá trải đường, bên cạnh... càng đi càng nhiều hoa cỏ, càng có nhiều đình đài.
Chính là... lạc thật rồi, Thúc Tư Kỳ tinh thần từ hớn hở chuyển sang hoang mang.
"Không ổn... đường này càng lúc càng giống đường đi chơi hơn là đến cung bệnh nhân..."
Đúng lúc đang định tìm người hỏi đường, nàng thấy gần hồ nước có bóng một nữ tử hồng y thấp thoáng dưới tàng cây, dáng đứng lười nhác nhưng không hề tầm thường.
Không nghĩ nhiều, nàng bước nhanh ba bước thành hai, cúi đầu hành lễ:
"Học sinh tham kiến nương nương!"
Nàng lại... gọi sai rồi.
Lần thứ hai.
Chẳng rút ra được kinh nghiệm gì cả.
Người được gọi "nương nương" xoay người, ánh mắt mang theo vài phần tò mò, khóe môi hơi nhếch:
"Học sinh?"
Thúc Tư Kỳ vẫn cúi đầu đáp, giọng nhỏ như tiểu miêu bị ốm:
"Học sinh vừa được điều lên Thái Y Viện, chưa duyệt phẩm cấp."
Vừa nói, nàng vừa thấy có gì đó không đúng.
Không phải lời nói của nàng không đúng - mà là giọng của người trên kia... không đúng.
Có chút quen quen, ngứa ngáy khó chịu.
Nữ tử hồng y lúc này quay sang một tỳ nữ, nói lười biếng:
"Ta trở về chưa bao lâu, phẩm cấp trong cung đổi đến đâu rồi ta cũng chẳng nhớ nổi."
Tỳ nữ giọng lạnh lạnh, như dội một chậu nước:
"Ngài có bao giờ để tâm mấy chuyện triều đình đâu?"
Thúc Tư Kỳ nghe vậy, mày nhíu lại càng sâu.
Không chỉ giọng của hồng y nữ tử quen... mà giọng của tỳ nữ này cũng...
"A... không lẽ..."
Một tia chớp vụt qua trong đầu nàng, nhưng chưa kịp định thần, bản thân lại nhớ tới nhiệm vụ chính: giao thuốc.
"Quấy nhiễu nương nương, học sinh lần đầu giao thuốc đến Chiêu Lang Cung... nhưng bị... lạc đường."
Hồng y nữ tử nhìn nàng, vẻ mặt không rõ là cười hay không, gật đầu nói:
"Miễn lễ đi. Hướng kia, nếu ta nhớ không nhầm thì là lối tới Tây Nhật cung."
Giọng nói như gió nhẹ thổi qua mặt hồ.
Thúc Tư Kỳ cung kính nói lời cảm tạ, ngẩng đầu - ánh mắt giao nhau trong thoáng chốc.
Khoảnh khắc đó, Thúc Tư Kỳ hóa đá.
Mặt nàng cứng đờ.
Còn nữ tử trước mặt, rõ ràng là... là cái người từng trà trộn đi theo nàng và Tô Tĩnh Lam đến Duyên Phong điều tra dịch bệnh - Kinh Lạc Y!
Kinh Lạc Y thấy nàng đứng đơ, liếc một cái, giọng đè thấp hơn như nhắc:
"Hướng kia."
Thúc Tư Kỳ hoàn hồn, ánh mắt lấp ló chút... xấu hổ. Trước kia ở Thượng Uyên, chính mình từng cho người theo dõi nàng, cắt đuôi nàng, oai phong như một tay ác bá có thù truyền kiếp.
Còn nay... bỗng thành người nàng phải ngẩng đầu nhìn tới.
Thúc Tư Kỳ có chút... ấp úng:
"Đa... đa tạ... đại nhân chỉ dẫn."
Dứt lời, nàng quay người bước đi.
Không vội, không chạy, nhưng rõ ràng là có gấp.
Gấp đến mức không nghe nổi nữ nhân kia nói thêm gì.
Kinh Lạc Y nhìn theo bóng lưng kia, đang định tiếp tục đi, thì bỗng khựng lại, quay sang A Khương, giọng hạ thấp, mang theo ý vị sâu xa:
"Khi nãy ngươi nghe nàng gọi ta là gì sao?"
A Khương chớp mắt, không hiểu:
"Là... nương nương."
Kinh Lạc Y khẽ nhếch môi:
"Đúng. Nhưng lúc rời đi... nàng gọi ta là 'đại nhân'."
A Khương ngẩn ra:
"Nhưng đại nhân vừa về hoàng đô chưa bao lâu. Vì sao nàng lại biết..."
Kinh Lạc Y không đáp ngay, chỉ nhìn sóng hồ gợn nhẹ, ánh mắt sắc như kiếm giấu trong vỏ:
"Ta cũng đang tự hỏi... là vì cái gì đâu."
Giọng nàng nhạt, như hỏi cho có. Nhưng khí lạnh toát ra thì lại làm A Khương rùng mình.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co