Truyen3h.Co

[BHTT] Ẩn Tử Đăng Cơ

Chương 97

Anntth



Đốt pháo

Cảnh Khiêm lòng dấy lên dự cảm, vẫn cố hỏi:

" Là ngươi... đã cứu ta?"

Nam nhân mỉm cười gật đầu.

" Không biết... ngươi là..."

Chưa kịp đáp, ngoài trướng có giọng kính cẩn bẩm:

" Bẩm vương thượng, Khúc phó tướng quân đã trở lại."

Nam nhân khẽ "ừ", rồi nhìn Cảnh Khiêm ôn hòa dặn:

" Ngươi trước nghỉ ngơi, có gì cứ sai bảo hạ nhân."

Dứt lời, hắn rời đi, để lại Cảnh Khiêm ngẩn ngơ giữa màn trướng xa lạ, lòng càng thêm ngổn ngang.

...

Cảnh Sinh khẽ hít một hơi, mắt hướng ra ngoài song cửa, giọng chậm rãi mà nhẹ như gió thoảng:

" Ta nghe hoàng huynh kể lại... thì ra người ấy chính là Nguyên Lăng vương. So với những lời đồn truyền bên ngoài, quả thật khác xa một trời một vực. Tuy tuổi tác giữa hai người có chênh lệch một chút, nhưng chí hướng lại vô tình tương hợp, chẳng bao lâu đã trở nên tri giao thân thiết."

Hắn dừng một nhịp, khóe môi khẽ mím. Trong lòng Cố Thái hậu cũng dâng lên nỗi bất an, bất giác ngồi thẳng hơn. Cảnh Sinh tiếp lời, âm thanh chậm rãi mà nặng như từng giọt mưa rơi:

"Mãi cho đến bốn năm sau..."- Cảnh Sinh khẽ rũ mắt, giọng chậm rãi - "năm ấy, chỉ trong một đêm, máu tươi đã nhuộm đỏ hoàng thành Nguyên Lăng..."

"Chuyện ấy, ta cũng chỉ nghe lại từ lời người sống sót hiếm hoi. Nói rằng đêm hôm đó, thành trì cao vạn trượng bỗng hóa biển lửa, tiếng gào khóc vang động mấy ngàn dặm. Bao nhiêu năm cường thịnh, bao nhiêu thế hệ huy hoàng, cuối cùng đều sụp đổ chỉ trong chốc lát..."

"Nguyên Lăng... tựa như một cự long bị chém gãy, vảy tan, huyết chảy. Từ uy danh khiến thiên hạ khiếp sợ, chỉ còn lại tro tàn tan biến trong đêm..."

Nói tới đây, hắn bật cười gượng, song ánh mắt lại thoáng u tối, hàng mi rũ xuống che đi tia phức tạp.

Cố Thái hậu lặng im, từng lời như tảng đá nặng trĩu đè xuống lòng. Hóa ra... tiên đế năm xưa từng cùng Nguyên Lăng vương kết giao sâu nặng đến thế. Nàng khẽ ngẩng đầu, giọng hơi run, không kìm được hỏi:

" Vậy... sau đó thì sao?"

Cảnh Sinh khẽ thở dài, ánh mắt thoáng lướt qua Cố thái hậu rồi rũ xuống, tiếp tục lời kể:

" Sau khi hay tin hoàng cung Nguyên Lăng trong một đêm máu chảy thành sông, hoàng huynh liền ăn ngủ chẳng yên, tâm trí dằn vặt không nguôi. Cho đến một ngày, có một nam nhân tự xưng Nguyên Lăng... Ngự Thống Vũ, cầu kiến. Hắn cùng hoàng huynh đã nói những gì, ta cũng không rõ. Chỉ biết một điều chắc chắn... đứa nhỏ mà hắn lưu lại... chính là Nguyên Lăng công chúa."

Nói đến đây, giọng hắn nghẹn khẽ, ánh mắt lảng tránh.

Trong khoảnh khắc, Cố thái hậu toàn thân chấn động. Mỗi một chữ rơi vào tai, nàng đều thấy như trăm nghìn mũi kim xuyên thẳng tim gan. Hơi thở run rẩy, sống lưng cứng đờ. Nàng muốn phản bác, muốn cười nhạt cho rằng đó chỉ là chuyện hoang đường... nhưng chính trực giác lại kéo nàng rơi xuống vực sâu không thể tự vãn hồi.

Nguyên Lăng công chúa... là nàng? Nhiếp Chính Vương - kẻ những năm qua quyền khuynh triều dã, uy chấn thiên hạ... lại là nữ nhi của Nguyên Lăng Vương.

Cố thái hậu khẽ mở môi, nhưng giọng phát ra như nghẹn lại giữa cổ họng:
" Cho nên... Nhiếp Chính Vương... kỳ thực là... nữ nhi Nguyên Lăng?"

Hai chữ "nữ nhi" thốt ra, ngay chính nàng cũng thấy nực cười. Một nữ tử, bao năm nay cải nam trang, xông pha chiến trường, từ tay lấy được vương vị, quyền bính áp đảo bá quan... Tất cả những điều đó, sao có thể do một nữ nhi gánh nổi?

Cảnh Sinh nhìn nàng, chậm rãi gật đầu, sau đó nói tiếp, giọng trầm thấp như lưỡi dao xoáy sâu vào lòng người:

"Hoàng huynh lúc ấy từng vô cùng phân vân. Sau cùng, ngài cùng Thái hoàng thái hậu bàn bạc thâu đêm, cuối cùng hạ quyết định... tráo đổi thân phận. Đứa trẻ kia không thể lấy danh công chúa để sống sót trong cung. Chỉ khi khoác lên danh phận 'đích trưởng tử' mới có thể bảo hộ tuyệt đối. Ngài ấy còn đích thân đổi tên, giữ lại một chữ Kỳ, từ đó nàng mới thành 'Cảnh Giai Kỳ'. Nhưng thực chất... tên gốc vốn là Nguyên Kỳ."

Giọng hắn khàn đi, thấp trầm đến mức dường như sợ chính mình cũng không dám nói ra.

Khoảnh khắc ấy, Cố thái hậu như bị một luồng sét giáng xuống giữa ngực. Từng hơi thở đều nghẹn lại, lòng tràn ngập hỗn loạn. Nàng cảm thấy bàn tay mình run rẩy, bấu chặt tay vịn trường kỷ, khớp xương căng cứng đến trắng bệch.

Thì ra... là thế.

Bao năm qua, vị Nhiếp Chính Vương nàng từng vừa e dè, vừa bất mãn, trong mắt thiên hạ là quyền thần, trong mắt nàng lại là cái bóng đè nặng lên con đường của Quân nhi - hóa ra không phải huyết mạch Cảnh gia, mà là nữ nhi Nguyên Lăng.

Trong lòng nàng, xót xa, phẫn nộ, hoang mang cùng dâng trào. Một bên là ân cứu mạng năm xưa, một bên là huyết mạch thật sự của hoàng thất... Lý trí thì thầm nhắc nàng: thiên hạ không thể trao cho một nữ nhân xa lạ, càng không thể để con trai mình chịu uất ức. Nhưng sâu trong đáy tim, lại dấy lên một nỗi sợ mơ hồ: nếu tất cả là thật, nếu Nguyên Lăng vẫn còn dư âm trong máu thịt của đứa trẻ ấy... liệu có ngày nào đó, Nam Uyên này sẽ bị nuốt chửng?

Cảnh Sinh dừng lại, giọng khàn hẳn đi, như muốn kết thúc:

" Nếu năm ấy không có Nguyên Lăng Vương ra tay... đã không có tiên đế, cũng không có bệ hạ ngày nay."

Tiếng hắn trầm thấp, rơi xuống trong điện tịch mịch.

Cố thái hậu khép mắt, im lặng rất lâu. Mãi đến khi hơi thở đã dần ổn định, nàng mới mở miệng, thanh âm mệt mỏi mà hờ hững:

"Bản cung đã hiểu. Bản cung... cần suy nghĩ một chút."

Cảnh Sinh biết đã đến giới hạn, liền khom người hành lễ, lui ra ngoài, để lại không gian cho nàng tự đối diện.

Trong tẩm điện chỉ còn lại nàng. Gió thổi lay chuông ngọc bên rèm, từng tiếng leng keng lạnh lẽo ngân dài, như mũi kim châm thẳng vào tâm trí. Cố thái hậu đưa tay chống trán, đôi mi khép chặt, nhưng bên trong đầu óc, từng câu từng chữ vừa rồi vẫn như những lưỡi dao bén, chém loạn không ngừng.

"Ân tình năm xưa"... ừ, nàng có thể hiểu. Nhưng thiên hạ này, ngai vàng này, triều chính này... há có thể vì một chữ "ân" mà mặc nhiên để người khác nắm giữ?

Mà người này, lại là một nữ nhân.

Nàng run run mở mắt, ánh nhìn rơi xuống sàn đá lạnh lẽo. Trong lòng vừa xót, vừa giận, vừa không cam.

Thế còn Quân Nhi thì sao?
Đứa trẻ từ nhỏ đã mồ côi phụ, lên ngôi trong đơn độc, ngày đêm phải học cách gánh lấy thiên hạ, chịu đựng những ánh mắt soi mói, những lời gièm pha, thậm chí chống chọi quyền thần. Có ai từng nghĩ cho nó chưa? Có ai từng vì nó mà tranh một phần công bằng nào chăng?

Máu mủ thật sự của Cảnh gia... lại bị gạt sang một bên, để cho một kẻ mang huyết mạch ngoại tộc đứng trên tất cả.

Ý niệm ấy vừa lóe lên, cơn phẫn nộ như lửa cháy lan khắp ngực. Hơi thở nàng dồn dập, bàn tay đặt trên trán cũng run rẩy, như muốn bóp nát hư không. Trong thoáng chốc, nàng chỉ muốn lập tức xé bỏ màn che, lật ngược bàn cờ thiên hạ, đòi lại tất cả cho Quân Nhi của nàng.

Nhưng... nàng đã sống quá lâu trong chốn quyền mưu, biết rõ lửa giận bộc phát chỉ là một nháy mắt, còn hậu cục mới là thứ khó đoán định. Một khi nộ khí bộc phát, chẳng khác nào tự tay phơi bày nhược điểm.

Nàng nhắm mắt, ép bản thân hít sâu, từng hơi từng hơi như nuốt ngược ngọn lửa phẫn hận xuống bụng. Cơn sóng dữ dội dần lắng, thay vào đó là một sự tĩnh lặng chết chóc. Đôi vai nàng từ run rẩy thành bất động, gương mặt dần lấy lại vẻ điềm tĩnh.

Khi mở mắt ra, chẳng còn một tia gợn sóng. Chỉ có đôi con ngươi sâu thẳm, lạnh lùng như giếng cổ.

Nàng thong thả nâng chén trà, nhấp một ngụm. Hương trà nhạt mà thanh, như phủ một màn sương mỏng che giấu cuồn cuộn sóng ngầm trong tim. Tay nàng đã thôi run rẩy. Thậm chí thoáng nhìn, còn tưởng như nàng chưa từng chịu một cơn chấn động nào.

Đêm ấy, dưới ánh nến u ám, Cố thái hậu ngồi một mình bên trường kỷ. Ngòi bút chạm giấy, nét chữ dần hiện ra, lạnh lẽo như vết dao khắc vào đá. Ba phong thư, viết xong nối tiếp, mực còn chưa khô, hàn khí đã lan tràn, tỏa ra thứ dự cảm chẳng lành.

Trong tĩnh mịch, ánh nến run rẩy soi gương mặt nàng. Không còn phẫn nộ, cũng chẳng còn run rẩy. Chỉ có một sự tĩnh lặng tuyệt đối - thứ tĩnh lặng của người đã hạ quyết tâm.

Tựa như trong khoảnh khắc ấy, vận mệnh của ai đó... đã bị nàng khẽ khàng, nhưng dứt khoát, ấn xuống vực sâu.

____

Trong bóng đêm tĩnh mịch, giá lạnh đến thấu xương, tiếng bước chân dồn dập nhưng khẽ khàng vang lên, thoáng nghe như gió thổi qua lá khô, song lại nhịp nhàng, đều đặn, tựa như đã qua huấn luyện. Chừng năm sáu bóng người lướt nhanh trong đêm, chẳng khác nào u linh.

Một giọng nam trầm thấp thì thầm, gấp gáp thúc giục:
" Nhanh hơn chút."

Lập tức bước chân những người sau liền rút ngắn nhịp, càng khẩn trương hơn. Có kẻ thấp giọng hỏi:
" Ai giữ pháo đốt?"

Một tiếng đáp nhỏ vọng lên:
" Là ta."

Hắn lập tức vượt lên trước, sánh ngang với nam nhân dẫn đầu. Hai người liếc mắt gật đầu, rồi đồng thời khom lưng, lặng lẽ men theo chân vọng đài mà áp sát.

Người cầm pháo lấy ra một ống nhỏ, dùng đá lửa đánh lên, tia lửa bật sáng. Người đi cạnh lập tức che tay, chắn gió giữ lửa. Ngọn pháo không bùng lên rực rỡ như đuốc, cũng không hắt ra ánh sáng làm lộ dấu vết. Nó chỉ hồng rực âm ỉ, giống như một tàn thuốc lập lòe trong đêm đen. Chính sự quái dị ấy lại khiến nó thêm phần đáng sợ.

Từ ngọn lửa nhỏ, một làn hương nhè nhẹ lan ra. Không giống khói thuốc, cũng chẳng phải hương hoa đất Bắc. Mùi hương này mơ hồ, thoáng ngửi như cỏ dại, thoáng chốc lại như hương hoa dị vực, nồng mà không gắt, thanh mà không nhạt, khó mà diễn tả. Chỉ biết một điều - nơi đất Bắc này tuyệt không hề tồn tại loại hương ấy.

Nam nhân giữ pháo nhìn ánh lửa hồng, thấp giọng hỏi:
" Còn phải đợi bao lâu?"

Người bên cạnh ngẩng đầu nhìn trời đêm phủ sương, đáp khẽ:
" Nửa canh giờ. Tuyết sẽ rơi. Khi ấy dập pháo, rồi rút."

Người kia gật đầu, không nói thêm. Ánh mắt cả hai trong đêm tối khẽ sáng lên, như ánh thép lóe qua, không đơn thuần chỉ phản chiếu từ đốm lửa.

Xa xa, mấy bóng khác lặng lẽ canh chừng. Một người khẽ lên tiếng, giọng gần như thì thầm trong gió:
" Các ngươi nghe thấy rồi chứ?"

Mọi người nhất loạt nín thở, rồi từng kẻ chậm rãi hít vào, trong lồng ngực dấy lên một nỗi xúc động khó gọi thành tên. Một giọng nữ trẻ trung nhưng dứt khoát vang lên:
" Ta nghe thấy rồi."

Ánh mắt bọn họ chạm nhau trong bóng tối, khóe môi mơ hồ dấy lên nụ cười, vừa bi thương vừa hừng hực niềm tin.

Một người khẽ hạ lệnh:
" Bên đó đã xong. Giờ đến lượt chúng ta. Rút thôi."

Bọn họ chia thành từng tốp hai ba người, men theo đường cũ mà biến mất vào màn đêm, nhẹ như khói sương.

Chỉ còn hai người nán lại. Một kẻ vẫn ngước nhìn nơi làn hương đang tỏa ra từ pháo lửa, mắt không rời, dường như muốn khắc ghi khoảnh khắc này. Người bên cạnh khẽ vỗ vai hắn, giục:
" Đi thôi."

Nhưng hắn vẫn thì thầm, giọng mang theo xúc cảm sâu xa:
" Ngươi nói... đến ngày chúng ta có thể dập đầu trước tổ tiên... còn bao xa?"

Người kia nghe vậy, khẽ lặng, rồi chậm rãi nói, từng chữ nặng như sắt thép:
" Không xa nữa. Điện hạ đã trở về. Ngày chúng ta quỳ trước mồ tổ tông, khấu tạ trời đất, sẽ chẳng còn lâu."

Người trước khẽ rùng mình, đôi mắt thoáng ươn ướt. Hắn quay sang, giọng run run:
" Ngươi thật tin còn có hy vọng ư? Nguyên Lăng... đã bị cát bụi chôn vùi tầng tầng lớp lớp, chẳng còn lại gì..."

Người kia lập tức nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng trầm hùng, dõng dạc như tiếng chuông:

" Ai nói là không còn? Điện hạ chính là tương lai của Nguyên Lăng. Chúng ta chính là Nguyên Lăng. Chỉ cần chúng ta còn, chỉ cần Điện hạ trở về, thì chưa bao giờ là muộn."

Nói rồi, hắn vỗ mạnh vai đối phương, trầm giọng dặn:

" Thu hồi nước mắt. Ngày ngươi trở lại quê nhà, đứng trên mảnh đất từng chôn cha ông, khi đó khóc cũng chưa muộn."

Người kia nghe xong, toàn thân như được đổ thêm sắt nóng. Ánh mắt vốn mờ đục phút chốc trở nên sáng rực. Hắn hít mạnh một hơi, hùng hồn gật đầu, bước theo đồng bạn.

Hai bóng người hòa vào màn đêm, để lại nơi vọng đài chỉ còn lại ngọn lửa âm ỉ và mùi hương bí ẩn phảng phất, như khói u minh báo trước điềm dữ - hoặc cũng là lời thề cho sự trở lại của một quốc gia đã mất.

____

Đỉnh Bắc Lăng tháng chín, mây mù giăng kín, cuồng phong len lỏi qua từng tầng tuyết mỏng, gào thét chẳng khác gì bầy sói tru đêm.
Chưa đợi đến tháng mười một, nơi đây đã khoác lên mình y phục băng tuyết, hệt như chẳng để kẻ phương xa kịp phòng bị.

"Hắt xì!" - Tiếng vang chát chúa giữa hành lang dài hun hút. Người vận quan bào xanh sẫm cúi đầu, hắt hơi đến nỗi suýt rơi cả khay dược. Thúc Tư Kỳ đưa tay dụi cái mũi đỏ ửng, kéo khăn choàng cổ lên tận mang tai, thoạt nhìn chẳng khác chi dân Bắc địa chính gốc. Ngẩng đầu nhìn màn tuyết lấm tấm, nàng lẩm bẩm, giọng uể oải:

"Rõ ràng mấy hôm trước mới chỉ se lạnh, cớ gì hôm nay đã tuyết rơi liền a..."

Sau lưng liền có tiếng đáp nhàn nhạt, kéo dài nghe như đang ngáp:

"Hoàng đô lạnh thế đã là gì... so với biên cương phía nam còn kém xa a~"

Thúc Tư Kỳ xoay người, thấy Kinh Lạc Y khoác áo choàng lông hồ ly, trường y đỏ rực như lửa giữa tuyết trắng. Nghĩ tới cảnh hôm nọ bị nàng ta một cước đá bay, lại so với dáng vẻ hôm nay, lòng Thúc Tư Kỳ bất giác khẽ động: ... chậc, đúng là mỹ nhân, nhưng cũng là ác nhân a.

Nàng chắp tay hành lễ:
"Đại nhân."

Kinh Lạc Y gật đầu, ánh mắt lơ đãng, hỏi như bâng quơ:
"Ngươi cũng là người Bắc địa, thế nào lại còn thấy khó hiểu chuyện thời tiết?"

Thúc Tư Kỳ nhức nhối cái đầu. Mỗi lần đối đáp với nữ tướng này, nàng cảm giác từng chữ thốt ra đều có sẵn bẫy rình chờ. Đành giả bộ thản nhiên:
"Không có a, ta chỉ là cảm thán một chút thôi."

Nói đoạn, nàng liền đánh trống lảng, cố làm ra vẻ tò mò:
"Ngươi nói... biên cương phía nam còn lạnh hơn sao? Chẳng phải càng gần phía nam càng ấm ư?"

Kinh Lạc Y liếc mắt, khóe môi như có như không nhếch nhẹ, ánh nhìn phảng phất ý cười:
"Ngươi thật sự không biết?"

Thúc Tư Kỳ nghiêm mặt, chau mày ra chiều suy nghĩ, sau đó gật đầu dứt khoát:
"Ta thật sự không biết."

Kinh Lạc Y bật cười, thanh âm chưa dứt đã vội dừng, chỉ yên lặng nhìn nàng.

Thúc Tư Kỳ lập tức thấy da đầu tê rần:
"Ngươi cười cái gì?"

" Không có gì, chỉ cảm thấy ngươi... rất thú vị."

Sợ nàng lại nghiêm mặt, Kinh Lạc Y nhanh chóng nói tiếp:

" Biên cương phía nam của Mạc Bắc chính là Nam Uyên, ngươi hẳn là biết đi? Nhưng ngăn cách hai nước là thảo nguyên bạt ngàn... gió tuyết nơi đó chẳng khi nào ngừng."

Thanh âm nàng càng nói càng xa xăm, ánh mắt thoáng nhuốm hoài niệm. Song chỉ chốc lát đã thu lại, nhìn về phía Thúc Tư Kỳ, chỉ thấy nàng gương mặt bình thản, chẳng tỏ ra ngạc nhiên, dường như sớm biết trước.

Ánh mắt Kinh Lạc Y chợt tối đi, khóe mi hơi nheo lại.

Còn Thúc Tư Kỳ thì ngửa mặt nhìn màn trời trắng xóa, rồi gật gù như thể "đã hiểu", lòng thì loạn thành một nùi: Ta còn chưa nhớ nổi sáng nay ăn gì, nàng lại bắt ta hiểu chuyện thảo nguyên với biên giới xa xăm...

Chợt nàng bắt gặp ánh nhìn của người đối diện, giật mình, bèn vội vã ra vẻ suy tư theo lời Kinh Lạc Y, diễn đến vụng về lộ liễu.

Cuối cùng, nàng hắng giọng, tìm cớ thoát thân:
" Đại nhân, ta còn phải dâng dược cho thánh thượng, thứ lỗi cáo lui trước."

Dứt lời, còn không quên khẽ nâng khay dược để nàng kia thấy.
Vừa định quay đi, lại nghe phía sau vang lên giọng nói thong dong:
" Ai... thật khéo, ta cũng đang muốn đến gặp thánh thượng."

____ ____

Cảnh Sinh hồi tưởng thôi mà chiếm sóng cả chương mất ròii

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co