[BHTT] Phế Hậu [Cover][Lichaeng]
Chương 49 + 50
Chương 49
"Muội biết chuyện hôm đó khiến tỷ khó chịu, nhưng muội không thể vạch trần ngay lúc đó vì muội đã bị Lý Quân Hạo điểm huyệt." Phác Thái Anh giải thích với Phác Nghệ Tuyền.
"Muội thật sự bị điểm huyệt?" Phác Nghệ Tuyền hoài nghi. Mấy ngày nay, Lý Quân Hạo đối xử với nàng rất tốt, nàng không tin phu quân lại là người như vậy, nên không thể tin Phác Thái Anh ngay được.
Phác Thái Anh thấy Phác Nghệ Tuyền không tin lời mình nói liền biết nhị tỷ đã đứng về phía Lý Quân Hạo. Tuy Phác Thái Anh hơi khó chịu trong lòng, nhưng dù sao họ cũng là chị em ruột mười mấy năm, giờ nghĩ kỹ lại mới phát hiện nếu nhị tỷ tin tưởng Lý Quân Hạo thì tốt cho tỷ ấy hơn. Dẫu sao hai người họ đã là phu thê, thà tin bản thân gả cho lang quân như ý còn hạnh phúc hơn là nghĩ mình gả cho một kẻ không ra gì. Hơn nữa, dù bây giờ Phác Nghệ Tuyền có tin tưởng mình thì sau khi trở về cũng sẽ lựa chọn tin người bên gối thôi."Thái Anh và nhị tỷ cùng nhau lớn lên, Thái Anh là người thế nào, chắc nhị tỷ biết rõ nhất." Phác Thái Anh cảm giác tình cảm tỷ muội có khả năng đứt đoạn từ đây, những gì có thể làm nàng đã cố gắng hết sức. Còn kết quả thế nào không phải điều nàng có thể khống chế nữa.
"Chàng không phải là người như thế!" Tiềm thức của Phác Nghệ Tuyền tin tưởng lời muội muội, nhưng tình cảm lại không muốn tiếp thu chuyện như vậy. Hơn nữa nếu Lý Quân Hạo thật sự là người như thế thì nàng có thể làm gì được đây? Nàng đã gả cho người ta rồi cơ mà! Nếu lời Thái Anh nói là sự thật thì lúc đó muội ấy nên vạch trần Lý Quân Hạo và trở mặt với Ngô Vương phủ, như vậy thì nàng cũng không cần gả đi đâu cả. Nhưng giờ đây, mặc kệ là thật hay giả, Thái Anh đều phải chịu trách nhiệm. Phác Nghệ Tuyền vốn đã có khúc mắc với Phác Thái Anh từ lúc đó, đến nay vẫn không thể tiêu trừ.
Nhị tỷ thà tin tưởng Lý Quân Hạo vừa quen biết vài ngày cũng không muốn tin mình, đã vậy thì Phác Thái Anh cũng không còn gì để nói.
Thật ra hôm đó Phác Thái Anh thừa sức vạch mặt Lý Quân Hạo, sở dĩ tha cho hắn là bởi nàng lo sợ một khi Nhị tỷ kết hôn thất bại thì sau này sẽ không tin vào hạnh phúc nữa, chắc chắn tỷ ấy sẽ luôn tự trách mình. Nếu vạch trần Lý Quân Hạo rồi xui xẻo bị hắn cắn ngược lại một phát bảo 'Phác phủ hợp mưu với Ngô Vương phủ' thì sao đây! Lỡ đâu hắn thấy sự tình bại lộ, sau đó giũ bỏ hết mọi trách nhiệm thì Phác phủ có trăm cái miệng cũng không thể bào chữa. Dù gì Phác phủ cũng bị Lạp phủ bức hôn trước nên mức độ nghi ngờ hai nhà Phác – Ngô hợp mưu rất lớn. Danh dự Phác phủ khổ công tạo dựng có thể lập tức bị hủy hoại trong một ngày. Hơn nữa Lạp phủ và Ngô Vương phủ sẽ không dễ dàng bỏ qua, độ khả khi xảy ra chém giết lớn không kém. Dù sao Ngô Vương phủ cũng là hoàng thân quốc thích, nếu Lạp gia đụng tới Thế Tử Lý Quân Hạo sẽ phát sinh chuyện trọng đại, nhỡ đâu hoàng thượng mượn cớ đòi diệt trừ đại họa và Lạp Tấn thì sao?! Động thủ lúc này sẽ gây bất lợi cho Lạp gia.
"Thôi, coi như là chuyện ngoài ý muốn đi." Phác Cảnh Tịch nghe xong liền biết tâm ý của Nhị muội. Nếu muội ấy đã lựa chọn như thế thì nàng có nói thêm gì nữa cũng bị xem là thiên vị Thái Anh. Nàng biết Nhị muội xem trọng tình cảm phu thê hơn là tình nghĩa tỷ muội. Dù sao thói đời nay vốn là chị em ruột thịt xuất giá xong có khi cũng chẳng còn nhìn thấy mặt nhau mấy lần, chồng con lại được đặt lên vị trí hàng đầu, có vinh cùng vinh, có nhục cùng nhục, đó là chuyện rất đỗi bình thường. Phác Cảnh Tịch không biết Phác Nghệ Tuyền nghĩ thế nào nhưng nàng tin chắc Thái Anh sẽ hiểu được, dù sao Thái Anh cũng tinh tế và nghĩ rộng hơn Nghệ Tuyền rất nhiều.
"Nếu là chuyện ngoài ý muốn thì phải chăng Thái Anh đang có thành kiến với phu thê chúng ta?" Phác Nghệ Tuyền bất mãn nói. Trong lòng nàng có chút hận Thái Anh, chuyện đã đến nước này rồi, đáng lẽ Thái Anh không nên nói với mình mới đúng, không thôi lòng nàng sẽ không phát sinh nghi ngờ với Lý Quân Hạo.
Phác Cảnh Tịch nghe xong khẽ cau mày. Tâm tư của Nghệ Tuyền nặng nề không nói, tâm tư cũng chỉ thấy cái trước mắt mà không hiểu ngày rộng tháng dài, chẳng bằng được như Thái Anh. Tình cảm của Phác Cảnh Tịch với hai đứa em gái vốn thuộc dạng môi hở răng lạnh, giờ đây chứng kiến Nhị muội coi rẻ tình chị em khiến lòng nàng không khỏi nhói đau.
"Coi như muội lo lắng dư thừa, sau này sẽ không nhắc lại nữa." Phác Thái Anh cảm giác mình đang lo chuyện bao đồng, cũng chẳng muốn tự chuốc lấy nhục nhã, dù gì giờ với người ta nàng làm gì cũng là sai.
Phác Nghệ Tuyền thấy Phác Thái Anh im thin thít bèn tìm cớ rời đi trước. Nàng không muốn nhìn thấy cô em út này chút nào nữa, mỗi lần thấy nó, trong lòng tức thì giăng lên vướng mắc, nói chung là không thoải mái.
"Tính muội ấy vốn thế, muội đừng so đo làm gì." Phác Cảnh Tịch đợi Phác Nghệ Tuyền đi rồi mới thở dài an ủi Phác Thái Anh.
"Muội hiểu, chuyện này đối với tình cảnh hiện tại của nhị tỷ thật ra cũng tốt mà." Phác Thái Anh đáp.
"Đúng vậy, đối với muội ấy không hẳn là chuyện xấu. Thôi, không nói tới Nghệ Tuyền nữa, Lạp gia đối xử với muội thế nào?" Phác Cảnh Tịch quan tâm hỏi.
"Vô cùng tốt, ở Lạp gia hết sức tự do tự tại." Phác Thái Anh mỉm cười đáp. Ngoại trừ chuyện bị Lệ Sa lạnh nhạt và trở mặt vờ như không quen biết làm nàng uất ức ra thì còn lại đều rất tốt, Phác Thái Anh không có gì chê trách gia đình chồng như thế.
"Vậy là tốt rồi." Phác Cảnh Tịch quan sát kỹ muội muội, khí sắc không tệ, xem ra không giống bị ăn hiếp khiến nàng rất hài lòng.
"Khi nào tỷ tỷ trở về?" Phác Thái Anh nắm chặt tay phải của Phác Cảnh Tịch, chẳng biết năm nào tháng nào mới được tái ngộ nữa,Phác Thái Anh không muốn biệt ly chút nào.
"Sức khỏe của Hộ quốc công sắp không xong rồi. Xong hôm nay phải trở về ngay." Phác Cảnh Tịch vừa nói vừa dịu dàng vuốt ve gò má muội muội. Cùng là người nhưng thật không giống nhau, mặc dù đã gả cho người khác nhưng nàng không hề cảm thấy gia đình bên chồng quan trọng hơn muội muội. Tuy quanh năm suốt tháng không gặp em gái nhưng tình cảm chị em chưa bao giờ phai mờ.
Trong khi ba tỷ muội trò chuyện ở hậu viện thì hai chàng rể cũng bị mời đến phòng khách. Ngoài Phác Truyền, Phác phu nhân còn có hai anh vợ cùng chiêu đãi. Tuy Lý Quân Hạo và hai chị em nhà Lạp không thích chung bàn, nhưng nể mặt gia đình vợ nên vẫn giữ được bầu không khí hài hòa.
Lạp Lệ Sa không thích ở phòng khách lâu, dù sao cũng không phải chuyện của nàng, bèn tìm cớ ra sân hóng mát.
Lý Quân Hạo cũng viện lý do ra khỏi phòng, theo sát sau lưng Lạp Lệ Sa.
"Ngươi đi theo ta làm gì?" Lạp Lệ Sa chất vấn.
"Lạp Lệ Sa, chuyện Lạp phủ cầu thân với Phác phủ đều do ngươi giật dây bày trò đúng không?" Lý Quân Hạo hỏi. Hắn vẫn không hiểu sự oán hận ẩn giấu trong mắt của Lạp Lệ Sa từ đâu mà đến.
"Đúng vậy thì sao?" Lạp Lệ Sa khinh bạc hỏi ngược lại.
"Tại sao ngươi lại nhằm vào ta?" Quả nhiên đúng với dự đoán của mình. Nghĩ đến tất tần tật đều do Lạp Lệ Sa giở trò, Lý Quân Hạo lập tức nổi trận lôi đình. Hắn không nghĩ ra được bản thân đã đắc tội gì với nàng.
"Không vì gì cả, ta thích thì ta làm, thế thôi." Lạp Lệ Sa không đồng tình.
"Lạp Lệ Sa, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi!" Lý Quân Hạo thiệt muốn xé xác Lạp Lệ Sa ra mới hả dạ.
Mặt mày Lý Quân Hạo đằng đằng sát khí làm Lạp Lệ Sa nhớ tới ngày xưa. Lúc nàng hầu như muốn bóp chết Phác Thái Anh, hắn đã kịp thời chạy tới lãnh cung với vẻ mặt giống hệt như vậy. Lệ Sa ý thức được Lý Quân Hạo muốn giết mình, ám ảnh kiếp trước thúc giục bản năng nàng lui về sau một bước.
Ngay vào lúc này, Phác Nghệ Tuyền từ sân đi ra liền bắt gặp phu quân đang đứng sát Lạp Lệ Sa nói gì đó. Mối hận khăn trùm đầu hôm kết hôn được nàng ghi hết lên nhà Lạp, Phác nhị tiểu thư vốn ghét cay ghét đắng hai chị em Lạp gia, giờ càng hận đến nghiến răng nghiến lợi, thấy mặt của Lạp Lệ Sa là khó chịu chết đi được.
Lý Quân Hạo nhìn thấy Phác Nghệ Tuyền thì lập tức thay đổi sắc mặt.
"Nương tử." Lý Quân Hạo ân ái tiến lên đón vợ.
Lý Quân Hạo lùi ra xa khiến cảm giác lo lắng bức bách lập tức biến mất. Lúc này Lệ Sa mới bình tĩnh nhìn dáng vẻ hư tình giả ý của Lý Quân Hạo rồi nở một nụ cười giễu cợt. Ngày xưa, lúc hắn cưới mình cũng thế, thật làm người ta cảm thấy buồn nôn muốn chết.
Lạp Lệ Sa nhìn hai phu thê kia một chút, cảm thấy ngứa mắt quá, bèn đi thẳng vào sân.
Vừa vào sân liền nhìn thấy Phác Thái Anh đang nắm tay Phác Cảnh Tịch, Lệ Sa theo bản năng khẽ nhíu mày. Nàng biết Phác Thái Anh rất thích nắm tay nắm chân người ta, nàng cứ ngỡ chỉ mình mới được Phác Thái Anh đối xử đặc biệt, nhưng hôm nay thấy nàng ấy tình cảm thắm thiết với Phác Cảnh Tịch chẳng kém, nàng chợt cảm giác bản thân cũng chỉ thuộc dạng "thường thôi", thật khó chịu quá đi mất.
Phác Thái Anh nhìn thấy Lệ Sa đến liền buông tay Phác Cảnh Tịch ra.
"Tỷ tỷ." Thái độ Lệ Sa vô cùng thân thiết gọi Phác Cảnh Tịch.
Phác Thái Anh thấy Lệ Sa đối xử dịu dàng với đại tỷ, trong lòng cũng có chút không thoải mái. Tỷ ấy lúc nào cũng lạnh nhạt với mình, lại còn thiếu kiên nhẫn với nhị tỷ, hình như chỉ có khi gặp đại tỷ mới ngoan dịu như thế thôi.
"Lệ Sa muội muội tìm Thái Anh sao?" Phác Cảnh Tịch những tưởng Lệ Sa là một người ương ngạnh, kiêu ngạo, sau khi gặp mặt hai, ba lần mới phát giác nàng không như mình nghĩ, cùng lắm thì bề ngoài chỉ hơi hơi 'tự tin' một chút thôi, quan hệ với muội muội tựa hồ cũng rất tốt. Cơ mà Phác Đại tiểu thư làm sao ngờ được Lệ Sa chỉ đang giả vờ dịu ngoan với nàng thôi chứ.
"Ừ, cũng đến giờ rồi, nên đến phòng khách dùng cơm trưa thôi." Lệ Sa tỏ vẻ thân thiết nắm tay Phác Thái Anh trước mặt Phác Cảnh Tịch. Trong lòng cảm thấy mất mặt với hành động này hết sức, bởi vậy nếu biết trước thì nên nhẫn nhịn đến ngày hôm sau mới phải, ngày hôm qua nói trước làm gì để hôm nay phải rơi vào tình cảnh khó xử thế này. Cũng may Phác Thái Anh thức thời chu đáo không hất tay nàng ra, nếu không chắc bối rối chết mất.
Hôm qua chả biết kẻ nào nói ghét nắm tay người khác, hôm nay lại chủ động nắm tay mình. Lệ Sa đây không phải tự tát vào mặt mình sao? Phác Thái Anh biết Lệ Sa đang diễn trò để lấy lòng đại tỷ, bản thân nàng vẫn đang cáu kỉnh nên rất muốn hất tay Lệ Sa ra, nhưng sâu thẳm trong lòng lại không nỡ. Hơn nữa, nếu hất tay trước mặt tỷ tỷ, với tính khí kiêu ngạo của Lệ Sa, ngày sau tuyệt đối không có cơ hội gần gũi với tỷ ấy nữa. Thế nên nàng cố áp chế giận dỗi của mình mặc cho Lệ Sa nắm tay. Phải biết rằng, hành động mất mặt này của Lệ Sa tuyệt đối có lợi cho mình trong tương lai.
Phác Cảnh Tịch ngạc nhiên nhìn dáng vẻ cầm tay thân mật dắt nhau đi của Lệ Sa và Thái Anh. Nàng không ngờ hai người lại trở thành bạn thân ở chốn khuê phòng. Thân mật cỡ này thì ngoài chị em ruột cũng không dễ gì có. Ngoài nàng ra, phải biết Lệ Sa chính là người Thái Anh bám dính nhất. Ngay cả Nghệ Tuyền cũng chẳng bao giờ được Thái Anh bám lấy.
"Chúng ta cùng đến phòng khách đi. Thấy quan hệ của Lệ Sa và Thái Anh khắng khít như vậy, ta cũng yên lòng để Thái Anh ở Lạp gia. Đừng thấy Thái Anh văn nhã lịch sự như thế mà lầm, con bé này nghịch ngợm từ bé, Lệ Sa cần phải khoan dung cho muội ấy nhiều một chút." Phác Cảnh Tịch nói với Lệ Sa.
"Tỷ tỷ, Thái Anh rất tốt, chỉ có tính cách của ta không tốt thôi. Ta còn mong muội ấy rộng lượng với ta hơn." Lệ Sa khách khí nói.
Hóa ra Lệ Sa cũng tự biết bản thân nàng là người thế nào cơ đấy, thế thì chắc cũng biết xưa giờ đều là mình nhường nhịn nàng ấy nhỉ, Phác Thái Anh thầm nghĩ trong lòng. Thật ra Phác Thái Anh cũng không cảm thấy mình là người tốt, nhưng thật sự đối với Lệ Sa, nàng luôn luôn đối xử bằng cách tốt nhất.
---
Chương 50
Đến giờ dùng cơm trưa, Lý Quân Hạo bắt đầu tranh thủ lôi kéo tình cảm của thế tử Hộ quốc công Lý Thao. Cả hai đều có tài văn chương, huống hồ còn có thêm hai công tử nhà Phác phủ nên bốn người trò chuyện càng vui vẻ, chỉ có Lạp Thành từ trước đến giờ chẳng biết giao lưu gì với đám thư sinh văn nhược nên cũng không tham gia náo nhiệt.
Trong lòng Lệ Sa cười lạnh đứng ngoài quan sát, cứ để cho Lý Quân Hạo lấy lòng Lý Thao thoải mái đi, hai năm nữa Lý Thao sẽ chết bệnh nên có lấy lòng cũng không có tác dụng gì, chủ nhân cuối cùng của phủ Hộ quốc công chính là Phác Cảnh Tịch. Về phía Lệ Sa, nàng cảm thấy không cần thiết phải trực tiếp lấy lòng Phác Cảnh Tịch làm chi, bàn về tình cảm, mình có hết sức nịnh nọt thế nào cũng không bằng một câu của thân tỷ muội nhà người ta. Dù sao kiếp trước mối quan hệ của Phác Cảnh Tịch và Phác Thái Anh tốt vô cùng, cho nên nàng chỉ cần biểu hiện ra mình đối với Phác Thái Anh tốt là quá đủ rồi. Đối với Phác Cảnh Tịch mà nói, việc thân muội muội được nhà chồng đối xử tốt so với trực tiếp lấy lòng nàng còn tốt hơn.
Cùng nhau ăn trưa, uống trà tán gẫu một phen, thấy thời điểm không còn sớm, ba tiểu thư Phác phủ và ba cô gia (chàng rể) mới giã từ nhau.
Cả nhà Phác gia lần lượt tiễn từng cô con gái ra cửa, đặc biệt là Phác phu nhân lúc chia tay còn rưng rưng nước mắt.
Sau khi rời khỏi Phác phủ, Lạp Thành cảm thấy tự do hơn rất nhiều. Lúc ở tại đây hắn đã cảm thấy đặc biệt gò bó, hai anh vợ đều là thư sinh yếu đuối, Lý Quân Hạo xem như còn biết đánh đấm chút chút, còn Lý Thao kia quá yếu đuối văn nhược. Chỉ mới trò chuyện với bọn họ vài câu hắn đã chán muốn chết, bây giờ ra khỏi Phác phủ liền cảm thấy chẳng khác gì chim sổ lồng.
Mặc dù Lạp Lệ Sa không đến mức khuếch đại như Lạp Thành nhưng quả thật nàng cũng thấy buông lỏng không ít. Không cần cố ý biểu hiện dáng vẻ đặc biệt dính chặt vào nhau với Phác Thái Anh.
Vừa về tới Lạp phủ, Lạp Thành lập tức đi tìm bè lũ của mình. Bởi vì ở Phác phủ kìm nén đến phát hoảng, hiện tại hắn chỉ muốn tìm người đánh nhau một trận cho đã đời thôi. Ở tuổi mười lăm hắn vẫn mang tâm tính thiếu niên, nếu không có sự quan tâm chu đáo, hắn hoàn toàn quên mất thê tử vừa mới cưới của mình.
Lệ Sa còn chưa kịp gọi lại đệ đệ của mình thì cái bóng của hắn đã chẳng thấy đâu. Nàng lắc đầu một cái, đành phải tự mình đi ứng đối với Phác Thái Anh vậy.
"Đến rồi." Lệ Sa nhẹ giọng nói với Phác Thái Anh đang ngồi trong kiệu.
Phác Thái Anh kéo màn kiệu ra, trước tiên nhìn Lệ Sa một cái rồi mới bước xuống kiệu.
Phác Thái Anh đi ra ngoài, cố ý đưa tay nắm lấy tay Lệ Sa, hai người cùng sóng vai bước vào đại môn Lạp gia.
Lệ Sa khẳng định lần này là Phác Thái Anh cố ý nắm tay mình, ai bảo buổi trưa mình còn chủ động đi nắm tay nàng làm chi.
"Hôm qua không phải ta đã nói, ta không thích bị nắm tay sao.." Âm điệu của Lạp Lệ Sa lần này chẳng còn được hùng hồn giống như ngày hôm qua, âm sắc càng ngày càng nhỏ dần.
"Mới hồi trưa Lệ Sa còn nắm tay ta mà, sao lúc đó không ghét?" Phác Thái Anh nhu hòa hỏi ngược lại.
"Đó không phải để tỷ tỷ ngươi cảm giác chúng ta quan hệ tốt sao, để tỷ tỷ ngươi vui vẻ còn gì?" Lệ Sa giải thích.
"Tỷ tỷ vui không lẽ còn quan trọng hơn việc ta có vui không hay sao?" Phác Thái Anh lại hỏi, lời nói ra không hiểu sao mang theo vị chua nồng đậm.
Đương nhiên Lệ Sa nghe không ra chua chát trong đó, chỉ biết Phác Thái Anh biểu đạt sự bất mãn đối với chuyện mình ngay hôm qua. Nghe Phác Thái Anh nói xong, Lệ Sa vậy mà không biết đáp lời như thế nào. Lấy lòng Phác Cảnh Tịch đương nhiên là việc quan trọng, dù sao phủ Hộ quốc công cũng cầm trọng binh trong tay. Mà Phác Thái Anh là người trung gian, tác dụng cũng không thể thiếu, chưa kể Phác Thái Anh nói thế nào cũng là người có khả năng trở thành hoàng hậu, nói không chừng ngày sau cũng có thể bảo vệ người nhà Lạp gia, nên Phác Thái Anh cũng là người mình nên lấy lòng. Suy trái suy phải một hồi, tựa hồ Phác Thái Anh xác thực cũng rất quan trọng.
"Vậy cứ tùy theo ý ngươi, muốn nắm gì thì nắm đi, nhưng cố gắng nắm ít ít là được." Lệ Sa xem như miễn cưỡng thỏa hiệp, nắm tay thôi mà, nhịn chút xíu là được, Phác Thái Anh cũng không thể nắm tay mình từng giờ từng khắc được, Lệ Sa tự an ủi bản thân trong lòng.
Lệ Sa vậy mà lại đồng ý thỏa hiệp, Phác Thái Anh quả thực có chút ngoài ý muốn, nhưng phần nhiều chính là vui vẻ, nắm tay Lệ Sa càng thân mật nhiều hơn chút.
Lệ Sa dằn xuống xúc động muốn hất bàn tay Phác Thái Anh ra, mặc cho nàng ta nắm, trong lòng lại hối hận lời vừa mới tuôn ra.
Phác Thái Anh và Lệ Sa cứ thế nắm tay đi vào Lạp phủ. Trên đường ai thấy cũng không nén được cảm giác kinh ngạc trong lòng, từ nhỏ đại tiểu thư đã tâm cao khí ngạo, chưa từng cùng ai thân mật đến vậy. Giờ nhìn thấy đại tiểu thư cùng thiếu phu nhân mới vào cửa đã tay trong tay dung dẻ vào phủ, lập tức hiểu được giao tình hai người vô cùng tốt. Bất giác tất cả tự nhủ trong lòng phải đối với thiếu phu nhân tốt chút mới được, không dám sơ sẩy nửa phần.
Ở Lạp phủ, lúc Lạp Tấn ở nhà thì cả nhà Lạp đều có thói quen cùng ăn trưa và tối, quây quần một nhà ở tại chính viện. Dù sao người nhà Lạp đơn chiếc, nếu không cùng dùng bữa thì cảm giác đặc biệt quạnh quẽ. Những lúc Lạp Tấn không có ở nhà, đều tự riêng mình ở tại tiểu viện dùng cơm.
Lạp gia vừa mới rước dâu về, Lạp Tấn làm cha chồng dù sao cũng phải cho con dâu mặt mũi nên đặc biệt ở nhà thêm vài ngày, bốn người cùng nhau dùng bữa chung. Những lúc này Lạp Tấn sẽ hỏi Phác Thái Anh những công việc tương quan, Phác Thái Anh cứ thế từng cái đáp lại, bầu không khí giữa bốn người vô cùng hài hòa. Phác Thái Anh làm nàng dâu mới cũng không thấy có áp lực gì quá lớn.
Dùng xong bữa tối, Phác Thái Anh cùng Lệ Sa trở về Thúy Lăng Uyển, lần này Phác Thái Anh không chỉ nắm tay Lệ Sa nữa mà quàng hẳn cánh tay nàng vào lòng.
Ở kiếp trước Lệ Sa chưa bao giờ thân cận với bất cứ nữ tử nào khác, càng không có bạn thân chốn khuê phòng, cử chỉ lần này của Phác Thái Anh có thể nói là cử chỉ phi thường thân mật mà chỉ có bạn thân mới có thể phát sinh. Trước giờ nàng đối với các cử chỉ thân mật của người khác đều không quen thuộc, giờ phút này Phác Thái Anh kéo cánh tay nàng cũng rất không quen nhưng vẫn cố nhịn xuống, thầm nghĩ về lâu về dài mình sẽ quen thôi. Phải nói Lệ Sa rất hối hận vì hôm nay muốn lấy lòng Phác Cảnh Tịch mà chấp nhận nắm tay Phác Thái Anh, nàng thầm nghĩ cho dù không nắm thì Phác Cảnh Tịch cũng có cảm thấy gì đâu. Chỉ là lúc đó nàng không quá nguyện ý nhìn Phác Thái Anh và Phác Cảnh Tịch nắm tay nhau nên nàng mới tới đó nắm tay Phác Thái Anh. Quả thật nàng lúc đó có phần manh động, tính trẻ con quá mức, giống như muốn thông báo cho Phác Cảnh Tịch biết Phác Thái Anh là bạn chơi của mình.
Lệ Sa đối với Phác Thái Anh lúc này, mặc dù còn chưa tới loại tình cảm khác biệt gì đó, nhưng nàng biết Phác Thái Anh đối xử với mình và với người khác rất khác nhau. Chí ít biểu hiện của Phác Thái Anh kiếp trước và kiếp này cộng lại là như thế, đối với chuyện này Lệ Sa không khó để phát giác ra. Một người đối xử với nàng đặc biệt, đối với nàng tốt, mặc dù nàng chán ghét người đó, nhưng theo thời gian cảm xúc chán ghét dần dần giảm bớt, từ trong tiềm thức nàng bắt đầu từ từ hưởng thụ sự đặc biệt mà Phác Thái Anh dành cho nàng. Cho nên nàng ghen tị nàng liền biểu hiện ra, đãi ngộ này nàng muốn nàng là người hưởng thụ một mình, nàng là người duy nhất và không muốn Phác Thái Anh đối với người khác cũng như thế. Chỉ là tất cả những điều này, ở hiện tại Lệ Sa hoàn toàn không ý thức được.
Lúc ban đầu Phác Thái Anh mới kéo lại Lệ Sa, nàng có thể cảm giác được Lệ Sa bài xích và không tình nguyện. Nhưng nàng cũng cảm giác được về sau Lệ Sa dần dần giảm bớt sự bài xích và không tình nguyện đó, chấp nhận nắm tay với nàng. Khi nàng phát giác ra Lệ Sa đối với mình dần chấp nhận, nàng nghĩ mình cần chủ động nắm tay thêm nhiều lần nữa, càng nhiều lần thì Lệ Sa sẽ càng quen thuộc. Dựa vào cơ sở này, nàng mới muốn làm thêm nhiều hành động khác để thử Lệ Sa.
Sau khi thử nghiệm xong, trong lòng Phác Thái Anh đã có kết luận. Thiên tính Lệ Sa không hẳn là người cao ngạo đừng hòng ai đến gần mình, cơ bản là vì nàng không quen thuộc người khác thân cận mình mà thôi. Từ nhỏ Lệ Sa đã không có mẹ, mặc dù Lạp Tấn thương nàng nhưng lại không thể giống mẫu thân chiếu cố nàng chu đáo. Hơn nữa từ nhỏ Lệ Sa chưa bao giờ thân cận với ai khác, cứ xem như khi còn bé có thích ai đó chơi cùng nhau thì cũng không có khả năng giống các bạn nữ khác có hành động cử chỉ thân mật. Giữa nam tử vốn không phổ biến hành động thân mật giống như nữ tử, huống hồ nam tử còn ngại Lệ Sa, nên nàng càng không có trải nghiệm cùng người khác thân mật là vậy
Nếu suy đoán của nàng là đúng, nàng chỉ cần để Lệ Sa quen thuộc cử chỉ hành động của mình, có lẽ không lâu sau đó, Lệ Sa sẽ quen với hành động thân thiết của mình.
Đương nhiên suy luận của Phác Thái Anh là đúng, Lệ Sa xác thực có cảm giác quen thuộc với nam tử nhiều hơn nữ tử. Từ lúc hai tuổi mẹ nàng đã qua đời, một mình Lạp Tấn nuôi lớn nên nàng thân cận nam tử nhiều hơn. Hồi nhỏ nàng đều chơi chung với bé trai, cơ hội thân mật với bé gái căn bản không có.
Nói gì thì nói, Phác Thái Anh thật sự có thể tính là nữ nhân nàng quen thuộc nhất, ở kiếp trước sau khi chết, hai năm làm cô hồn dã quỷ nàng đều ở bên cạnh Phác Thái Anh. Hơn nữa Phác Thái Anh trong hai năm đó vô luận là làm gì, Lệ Sa đều đã từng thấy qua, còn biết Phác Thái Anh có không ít sự dở hơi. Tỉ như Phác Thái Anh tắm rửa xưa nay đều không cho thị nữ hầu hạ, toàn tự mình tắm. Thân là hoàng hậu lại không thích có thiếp thân hầu hạ, theo bản ý của Lệ Sa, Phác Thái Anh ở kiếp trước hoàn toàn xứng với chức "người phụ nữ quái lạ". Chưa kể kỳ quái nhất là một lần, Phác Thái Anh một thân một mình uống rượu say mèm, sau khi say rượu lại còn thủ dâm. Chuyện thủ dâm theo quan điểm của Lệ Sa không phải là quá kỳ quái, dù sao lúc đó Lý Quân Hạo chết rồi, Phác Thái Anh mới ngoài ba mươi, cũng không bí mật nuôi nam sủng trong cung, đối với Lệ Sa đã từng là oán phụ chốn thâm cung mà nói thì ngẫu nhiên tự mình giải quyết nhu cầu sinh lý là rất bình thường, dù cho ở kiếp trước Phác Thái Anh nhìn qua đặc biệt thanh tâm quả dục. Mà kỳ thật kiếp trước Phác Thái Anh đúng là thế, vô cùng thanh tâm quả dục, Lệ Sa theo nàng hai năm nhưng chỉ duy nhất thấy Phác Thái Anh thủ dâm đúng một lần.
Thủ dâm không kỳ quái, vậy chuyện kỳ quái là gì? Lúc Phác Thái Anh đang hãm sâu vào bên trong tình dục lại hướng về phía nàng gọi to tên nàng. Khi đó Lệ Sa đang đứng phía trước Phác Thái Anh, mắt lạnh nhìn Phác Thái Anh thủ dâm, đương nhiên trong nội tâm nàng đang không ngừng phỉ báng Phác Thái Anh dâm đãng. Đến khi nghe thấy Phác Thái Anh gọi tên mình, nàng kinh ngạc vô cùng nhưng tự cho rằng Phác Thái Anh say rượu nên mới nhìn thấy hồn ma của mình, cũng may Phác Thái Anh đang say nên cơ thể chẳng bao lâu đã lên đỉnh, sau khi thỏa mãn rồi thì nhanh chóng ngủ mê man không còn ý thức. Sau khi Phác Thái Anh ngủ rồi, nàng mới bước lên phía trước xem xét, phát hiện trong mắt Phác Thái Anh thế mà vương đầy nước mắt, chẳng lẽ vừa rồi nhìn thấy mình sợ quá nên òa khóc sao. Nàng cảm thấy Phác Thái Anh sợ mình là hợp lý, nàng cơ hồ chỉ muốn bóp chết Phác Thái Anh, nhưng chẳng hiểu sao Phác Thái Anh mạng lớn vô cùng.
Kỳ thật bản thân nàng cũng không muốn đi theo Phác Thái Anh mãi, nhưng vừa rời đi Phác Thái Anh xa một chút, hồn ma của nàng bắt đầu mờ dần rồi muốn vỡ tan, cảm giác sẽ hồn phi phách tán ngay lập tức. Có lẽ trên người Phác Thái Anh có vật gì đó có thể cung cấp nuôi dưỡng hồn ma của nàng.
Hiện tại Lệ Sa nhìn thấy Phác Thái Anh ở kiếp này, đặc biệt là lúc Phác Thái Anh có những hành động thân mật thì ngẫu nhiên sẽ nhớ tới tình cảnh Phác Thái Anh thủ dâm ngày đó, trong lòng cảm thấy khó chịu.
Phác Thái Anh và Lệ Sa sau khi trở lại Thúy Lâm Uyển thì riêng phần mình trở về phòng, tự mình phân phó hạ nhân chuẩn bị nước cho các nàng tắm rửa.
---
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co