[BHTT] Phế Hậu [Cover][Lichaeng]
Chương 65 + 66
Chương 65
"Đương nhiên là thế." Lạp Tấn hồi đáp, quả thật không thể buông lỏng cảnh giác phía bên Ngô Vương phủ được.
Mặc dù Lệ Sa vẫn chưa yên lòng nhưng nghe phụ thân và Phác Thái Anh đều nói như vậy, nàng cũng không tiện nói ra vào gì thêm nữa. Nàng vẫn nguyện ý tin tưởng phán đoán của phụ thân và Phác Thái Anh, hơn nữa bọn họ đều nhất trí giám thị Ngô Vương phủ, nàng cũng có thể an tâm hơn một chút.
"Không nói những chuyện mất vui nữa, chúng ta tiếp tục dùng bữa đi." Lạp Tấn chủ động kết thúc đề tài về Ngô Vương phủ.
"Ngươi quá gầy, phải ăn thêm nhiều thịt mới mau lớn được, không phải ngươi cũng muốn bổ sung thêm thịt sao?" Lệ Sa thấy Phác Thái Anh ăn quá thanh đạm, không nhịn được lên tiếng. Làm con nhà võ tướng, cả ba người nhà nàng đều thích ăn thịt, không thịt không vui, thấy Phác Thái Anh ăn không quen ẩm thực nhà mình, nàng mới cố ý sai đầu bếp làm thêm mấy món ăn thanh đạm. Có điều nàng thấy Phác Thái Anh không ăn chút thức ăn mặn nào, mới gắp một miếng thịt ba chỉ nửa nạc nửa mỡ bỏ vào chén Phác Thái Anh, ăn chỗ nào bổ chỗ đó, ăn nhiều thịt mới có thịt được chứ. Thịt ba chỉ là món Lệ Sa thích nhất, nạc mỡ vừa phải, đặc biệt thơm ngon.
Đương nhiên Phác Thái Anh biết Lệ Sa nói thêm thịt là thêm chỗ nào, nàng chỉ thuận miệng nói thôi, không ngờ Lệ Sa lại để ý thật. Nghĩ đến Lệ Sa quả nhiên chê mình ngực nhỏ, không khỏi xấu hổ đỏ mặt. Nàng nhìn miếng thịt Lệ Sa gắp cho mình, nhiều dầu mỡ quá nàng ngại, nhưng mà đây là do Lệ Sa cho, dù cho có không thể ăn đi nữa, nàng cũng sẽ ăn.
Con gái đến từng tuổi này còn chưa gắp thịt cho mình bao giờ, vậy mà giờ lại gắp thịt cho người khác, Lạp Tấn có chút ăn giấm của Phác Thái Anh. Nhìn dáng vẻ thẹn thùng của Phác Thái Anh, có cảm giác con gái mình thật cưng chiều con dâu, xem ra con gái về điểm này cũng giống như mình vậy, đều đặc biệt thương vợ. Nhìn tình cảm của con gái và con dâu tốt như vậy, giờ phút này Lạp Tấn thực sự là buồn vui lẫn lộn
Ăn xong bữa tối, Lệ Sa và Phác Thái Anh cùng nhau rời khỏi chính viện, đi về viện của các nàng ở cạnh bên, Lạp Thành cũng trở về tiểu viện của hắn.
"Ngươi cứ đi ra ngoài là tay lại lạnh cóng, thật đúng là sợ lạnh." Lệ Sa nắm chặt bàn tay Phác Thái Anh vừa chủ động đưa qua, mặc cho Phác Thái Anh dán bàn tay lạnh giá của nàng vào bàn tay mình để sưởi ấm.
"Có Lệ Sa rồi, từ nay về sau mùa đông không còn sợ nữa. Tay Lệ Sa lúc nào cũng ấm áp cả." Phác Thái Anh nói, cảm giác tay được Lệ Sa giữ trong lòng bàn tay thật tốt, nàng muốn đời mình mãi mãi được Lệ Sa tay nắm tay như thế.
"Sau này chuyện sưởi ấm ta sẽ giao cho Lạp Thành, để hắn cũng giúp ngươi làm ấm, hắn rất khỏe, càng không sợ lạnh." Lệ Sa thuận miệng nói. Hiện tại Phác Thái Anh mười sáu tuổi, chừng hai năm nữa thôi sẽ chuyển về tiểu viện của đệ đệ, đến lúc đó bảo đệ đệ chiếu cố cẩn thận Phác Thái Anh là được. Nàng biết đệ đệ không phải loại nam tử tri kỷ hiểu lòng người, nhưng nói cặn kẽ chi tiết cho Lạp Thành, để hắn làm theo là được rồi.
"Nếu cứ phải làm vậy hoài thì phu quân chắc chắn sẽ chê ta phiền." Phác Thái Anh không thích Lệ Sa giao mình cho Lạp Thành chút nào, nhưng nàng lại không thể làm gì.
"Hắn dám làm vậy ta sẽ lột da hắn. Ngươi yên tâm, phụ thân và ta đều có thể làm chỗ dựa cho ngươi, hắn đương nhiên sẽ không bạc đãi ngươi." Lệ Sa lập lời thề son sắt.
Phác Thái Anh nở nụ cười nhàn nhạt, ý cười có đôi điều miễn cưỡng.
Lệ Sa nhìn ra Phác Thái Anh cười không vui, nàng biết đệ đệ không xứng với Phác Thái Anh. Nàng ấy là một nữ tử như vậy, dĩ nhiên sẽ thích một nam tử có thể tâm ý tương thông với nàng, cầm sắt hòa minh (chồng đàn vợ hát = phu thê hòa hợp). Ngay cả Lý Quân Hạo nàng cũng không vừa mắt thì đương nhiên càng chướng mắt Lạp Thành, nhưng nay nàng đã là dâu nhà Lạp, là chính thất của Lạp Thành, ván đã đóng thuyền, không chấp nhận cũng không được.
Lệ Sa đối với Phác Thái Anh là áy náy trong lòng, nhưng lời áy náy lại không thể nói ra, chỉ có thể lấy hành động để bù đắp cho Tiểu Thái Anh nhiều hơn chút. Thế là nàng nắm tay Phác Thái Anh càng chặt, sợ Phác Thái Anh bị lạnh.
Vì Phác Thái Anh đi song song, nên Lệ Sa không thấy khóe miệng Phác Thái Anh khẽ giương lên một chút.
Đêm xuống, Lệ Sa tưởng Phác Thái Anh sẽ lại đến đây xin ngủ, chỉ là nàng đã tắt đèn hết rồi nhưng người thì vẫn chẳng thấy đâu. Phác Thái Anh không đến, Lệ Sa lại đột nhiên ngủ không được. Nàng cho là đèn phòng Phác Thái Anh vẫn sáng nên mới quấy rối nàng không thế ngủ, chứ tuyệt không thừa nhận trong lòng nàng ít nhiều chờ mong Phác Thái Anh đến đây cùng ngủ với mình.
Phác Thái Anh biết, hôm qua nàng có thể bò lên giường Lệ Sa, vậy hôm nay nếu muốn leo lên, độ khó không còn cao nữa, cho nên nàng không vội vã đi ngủ. Mấy ngày nay nàng tâm tư cuồn cuộn như sóng vỗ, đã vài ngày không thể an ổn đọc sách, đêm nay mới muốn đọc lâu hơn chút. Quan trọng nhất là, nàng muốn biết, Lệ Sa có thể chờ mình qua ngủ cùng nàng hay không!
Bình thường cứ đến giờ Phác Thái Anh đều ngủ chung với Lệ Sa, hôm nay lại trễ hơn nửa canh giờ mới tắt đèn. Tắt đèn rồi nàng cũng không lập tức kéo cửa ngách đi qua ngay mà lại chờ thêm một lát.
Đèn bên kia chưa tắt nên Lệ Sa hoàn toàn không ngủ được, đành phải chờ đến lúc Phác Thái Anh thổi đèn. Đến khi phía đối diện đã tối đen một màu, lần đầu tiên Lệ Sa vểnh tai lên nghe động tĩnh bên kia nhưng mãi không nghe thấy tiếng kéo cửa, nàng nghĩ là Phác Thái Anh đêm nay không đến, trong lòng đột nhiên có cảm giác thất vọng thoáng qua thật nhỏ. Xác định Phác Thái Anh thật không tới rồi, trong lòng Lệ Sa liền dập tắt chờ mong, dự định đi ngủ.
Lúc này Phác Thái Anh đã cởi ra ngoại bào, mới nhẹ nhàng kéo cửa ra, sau đó rón rén bước đến giường Lệ Sa.
Lần này Lệ Sa bắt đầu xoắn xuýt, nàng thầm nói lần sau không thể chiếu theo lệ này nữa, không cho Phác Thái Anh đến đây xin ngủ, nhưng trong lòng nàng lại thực sự không muốn đuổi Phác Thái Anh.
"Lệ Sa đã ngủ chưa?" Phác Thái Anh nhẹ nhàng gọi, trực giác của nàng cho biết Lệ Sa vẫn chưa ngủ, nhưng nàng vẫn cố tình hỏi thế.
Tiếng gọi của Phác Thái Anh nhắc cho Lệ Sa biết, cứ giả vờ ngủ là được rồi.
Phác Thái Anh thấy Lệ Sa không đáp, xem như là nàng đã cho phép, liền cẩn thận bò lên giường rồi trèo qua người Lệ Sa, nhấc chăn lên, chui vào ổ.
"Lạnh quá." Ổ chăn mang theo một cơn gió lạnh, Phác Thái Anh đưa tay ra ôm cơ thể ấm áp của Lệ Sa từ sau lưng, cũng áp chặt cơ thể của mình vào lưng Lệ Sa, sau đó nhẹ nhàng nói. Giống như vì lạnh quá mới kìm không được phải ôm Lệ Sa vậy.
"Vì sao ngươi lại tới đây..." Không quen bị ôm như thế, Lệ Sa muốn giả vờ ngủ cũng không được nữa, chỉ có thể làm như mới bị Phác Thái Anh quấy rầy mới tỉnh lại, bất mãn nói.
"Ta lạnh mà.." Phác Thái Anh nhẹ giọng trả lời, xem như chuyện đương nhiên.
"Đừng ôm ta, làm vậy ta ngủ không thoải mái." Lệ Sa quả thực không quen được người ta ôm ngủ thân mật như vậy.
"Cơ thể Lệ Sa quá ấm áp, làm cho người ta không nhịn được muốn đến gần. Chỉ một chút thôi, chờ ta ấm lên rồi, ta sẽ buông Lệ Sa ra có được không?" Cũng may bây giờ là mùa đông, nếu không phải vậy Phác Thái Anh không tìm được cách nào có thể quang minh chính đại thân cận Lệ Sa, ôm Lệ Sa thế này, cảm giác thật là thích.
"Vậy chỉ chút thôi đó." Cuối cùng Lệ Sa cũng thỏa hiệp, mặc cho Phác Thái Anh ôm nàng.
"Thái Anh, ngươi đã gả vào Lạp gia, đã là thê tử của Lạp Thành, hắn dù gì cũng là phu quân của ngươi, phải bồi dưỡng một chút tình cảm, cũng nên tốn chút tâm tư để hắn yêu thích ngươi mới phải.." Lệ Sa cảm thấy tình trạng của Phác Thái Anh và đệ đệ hiện tại không đúng lắm, nàng cảm thấy Phác Thái Anh lẽ ra phải làm đệ đệ yêu thích nàng, chuyện này đối với Phác Thái Anh sẽ tốt hơn là cứ như bây giờ. Cho dù nàng và phụ thân tốt với Phác Thái Anh, cũng không bằng tình cảm yêu thương của phu quân.
Phác Thái Anh nghe thấy vậy, trong lòng như có gai đâm, cảm giác rất khó chịu. Quả nhiên Lệ Sa không hiểu gì cả, nàng buông Lệ Sa ra, lại nhích người nằm cách xa Lệ Sa một khoảng.
Lệ Sa cảm thấy tâm tình Phác Thái Anh hình như có điều gì đó khúc mắc, chẳng lẽ Phác Thái Anh chán ghét Lạp Thành đến vậy sao? Mỗi lần nói đến chuyện này, nàng giống như có vẻ không vui. Cả đêm này Phác Thái Anh không còn đem tay chân áp lên người nàng nữa, ngày thường Phác Thái Anh dính quá chặt, nàng luôn cảm thấy không được tự nhiên, thỉnh thoảng còn thấy có chút phiền. Đến bây giờ Phác Thái Anh hoàn toàn không kề cận mình, Lệ Sa lại cảm thấy không vui.
Ngày hôm sau, Phác Thái Anh ăn sáng xong liền chuẩn bị rời khỏi viện của mình.
"Ngươi đi đâu vậy?" Ngày thường Phác Thái Anh rất ít khi xuất môn, cho nên Lệ Sa có chút không quen mà hỏi.
"Ta muốn đi tìm phu quân, thường ngày quá ít đến thăm chỗ ở của phu quân. Làm thê tử, ta ắt hẳn phải nên quan tâm phu quân nhiều hơn chút mới phải đạo." Phác Thái Anh ra dáng như thê tử hiền hậu, giống như tiếp thu tất cả những lời Lệ Sa nói hôm qua.
"Ừ, vậy ngươi đi đi." Lần này Lệ Sa không phản đối, nhìn theo Phác Thái Anh rời khỏi viện của mình. Nhìn thấy đệ đệ và em dâu sắp tương thân tương ái, xem như bản thân đã đạt được ý nguyện. Nhưng sao thật kỳ quái, trong nội tâm nàng không hề có cảm giác cao hứng như trong tưởng tượng, nàng cảm giác mình giống như miễn cưỡng Phác Thái Anh vậy.
Phác Thái Anh đi đến viện của Lạp Thành, thời gian vẫn còn sớm. Lạp Thành đắc ý võ nghệ bản thân không tệ nên trong viện không bố trí thị vệ gì, càng không có người hầu. Hắn cảm thấy chỉ có thư sinh yếu đuối làm gì cũng cần có người làm thay mới cần đến sai vặt, còn không thì chỉ có mấy gã Long Dương (trai gay) mới thích có người hầu mà thôi. Hắn ở lâu trong quân doanh nên đương nhiên cũng từng thấy qua mấy tướng sĩ hệ Long Dương, nhưng không cách nào thích ứng được, nên hễ trong quân của hắn có người có sở thích này, hắn toàn đá đi đóng quân nơi khác. Theo hắn, nam nhân là dùng để xưng huynh gọi đệ, trên giường nhất định phải dùng nữ nhân, còn phải đặc biệt ngực to mông vểnh, làn da tinh tế mềm mại.
Phác Thái Anh đến tiểu viện của Lạp Thành, ngoại trừ ngoài cổng còn có hai thị vệ, bên trong không có nam nhân nào, đều là thị nữ trẻ tuổi. Tuy không phải tất cả đều xinh đẹp nhưng phần lớn đều là loại ngực tấn công mông phòng thủ. Phác Thái Anh thầm nghĩ, Lạp Thành niên kỷ không lớn lắm, nhưng trình độ nữ sắc thì thật cao.
Mấy thị nữ nhìn thấy Phác Thái Anh đến hiển nhiên rất bất ngờ, thiếu phu nhân này cơ hồ xưa nay không đến tiểu viện của thiếu gia, sao bây giờ đột nhiên lại đến, làm các nàng có chút sợ hãi.
"Thiếu phu nhân." Bọn thị nữ hành lễ cung kính mười phần. Bọn họ đều biết thiếu phu nhân được tướng quân và đại tiểu thư coi trọng thế nào, không ai dám khinh thường Phác Thái Anh.
"Phu quân đâu?" Phác Thái Anh hỏi.
"Công tử... còn ở trong phòng, chưa có dậy.." Thị nữ ấp a ấp úng trả lời. Tuổi tác công tử còn trẻ, đang lúc huyết khí phương cương (nói nôm na là thời kỳ động đực), nên phần lớn thời gian đều sẽ triệu thị nữ đến thị tẩm. Buổi sáng nếu thiếu gia không luyện võ, thì chín phần mười đang cùng thị nữ làm chuyện kia...
Phác Thái Anh thấy dáng vẻ ấp a ấp úng của thị nữ thì đã đoán được đại khái.
Có điều Phác Thái Anh hoàn toàn không thèm để ý, sắc mặt tự nhiên tiến thẳng đến cửa phòng Lạp Thành, trên đường không có một thị nữ nào dám tiến lên cản nàng.
Cửa phòng Lạp Thành không có khóa, Phác Thái Anh đẩy cửa vào liền thấy được cảnh xuân lồ lộ như trong xuân cung đồ nàng mới đọc vài ngày trước. Hơn nữa trên giường không chỉ có một mà là hai nữ tử, không hề ngần ngại chen chúc với nhau trên cùng một chiếc giường, xem ra thể lực của phu quân nàng rất không tệ ha. Ánh mắt Phác Thái Anh tự động bỏ qua Lạp Thành, rơi xuống người nữ tử đang lả lơi nằm dưới thân hắn. Biểu lộ của nữ tử, còn có tiếng kêu khiến người ta đỏ mặt tía tai kia đều là những tư thái mà Phác Thái Anh chưa từng thấy qua. Chỉ cảm thấy có chút xấu hổ thẹn thùng, liền không dám nhìn nữa, vội dời đi ánh mắt.
Trái lại nữ tử đang bị bỏ mặc vắng vẻ một bên vừa nhìn thấy Phác Thái Anh bước vào, sắc mặt bị dọa đến trắng bệch.
"Thiếu... thiếu phu nhân..." Nữ tử hoảng sợ hô lên một tiếng, cũng tranh thủ thời gian cầm chăn mền lên che khuất cơ thể của mình.
---
Chương 66
Lạp Thành và nữ tử dưới thân hắn bị hù dọa, khẩn trương nhìn về phía cửa, quả nhiên thấy Phác Thái Anh đang đứng ngay cửa ra vào nhìn chằm chằm hai người bọn họ. Lạp Thành bị dọa đến mức suýt chút nữa chỗ đó đã xìu xuống, mà nữ nhân bên dưới hắn cũng hốt hoảng không thôi.
"Phu quân cứ tiếp tục, ta có thể đợi phu quân." Phác Thái Anh dịu dàng nói, thần sắc vẫn như thường.
Lạp Thành làm gì còn tâm trạng để tiếp tục làm nữa, nếu Phác Thái Anh qua chỗ tỷ tỷ và phụ thân hắn kể tội, khẳng định hắn chịu không nổi. Hắn cảm giác càng ngày mình càng không có địa vị trong nhà, tỷ tỷ và phụ thân còn coi trọng Phác Thái Anh hơn hắn.
"Tất cả các ngươi lui xuống đi." Lạp Thành vội vàng xua hai tỳ nữ ra khỏi phòng, sau đó mau chóng mặc y phục vào. Toàn bộ quá trình cả ba người đều mười phần chật vật, chỉ có một mình Phác Thái Anh là mặt mày bình tĩnh đối diện với chuyện đang xảy ra.
"Thái Anh, sao ngươi lại tới đây?" Lạp Thành bất an hỏi, Phác Thái Anh biểu hiện càng đặc biệt bình tĩnh, hắn lại càng bất an.
"Ta nhập môn Lạp gia đã lâu nhưng vẫn chưa từng đến đây hầu hạ săn sóc phu quân, trong lòng có chút thấp thỏm lo âu. Hôm nay xem ra phu quân đã có người hầu hạ, lòng ta sâu sắc vui mừng." Phác Thái Anh vừa cười vừa nói.
Lạp Thành nhìn xem Phác Thái Anh, cũng không biết lời nàng nói là thật hay giả. Mấy tỳ nữ mà hắn sủng hạnh ở phía sau đều âm thầm tranh giành làm tình nhân của hắn. Vậy mà Phác Thái Anh này tựa hồ không quá mức để ý chuyện mình có những nữ nhân khác.
"Thái Anh không để ý thì tốt.." Lạp Thành cười bồi, trong lòng vẫn có bất an mơ hồ. Phác Thái Anh nhập môn đã nửa năm, hắn biết Phác Thái Anh là nữ nhân thông minh, sự thông minh của nàng được phụ thân coi trọng. Một nữ nhân có thể được phụ thân coi trọng, Lạp Thành cảm thấy người này không hề đơn giản. Mà hắn lại đặc biệt không nguyện ý ở cùng với một nữ nhân thông minh như thế, sẽ cảm thấy mình chẳng khác gì kẻ ngu, trong khi đối phương thì lúc nào cũng ra vẻ "ta chẳng có gì cao thâm". Cho nên thái độ trước giờ của hắn đối với Phác Thái Anh đều là kính nhi viễn chi.
*Kính nhi viễn chi: Bề ngoài tỏ ra kính nể, tôn trọng một đối tượng nào đó, nhưng trên thực tế không muốn tiếp cận, gần gũi với đối tượng đó.
"Kỳ thật, ta đến tìm phu quân là có một chuyện khác.." Phác Thái Anh ra vẻ muốn nói lại thôi.
"Là chuyện gì?" Lạp Thành hỏi.
"Kỳ thật cũng không phải chuyện của ta, chuyện là đêm qua ta với tỷ tỷ ngủ chung một giường, có một chuyện tỷ tỷ mãi không bắt được trọng điểm, nên bảo ta tới..." Lúc Phác Thái Anh nói đến đây, ngữ khí thẹn thùng, sắc mặt đỏ lên, dáng vẻ bẽn lẽn e lệ mười phần.
"Tỷ tỷ kêu ngươi đến đây làm gì?" Lạp Thành vô cùng hiếu kỳ hỏi.
"Ngươi biết đó, tỷ tỷ nhà chúng ta thích sĩ diện, da mặt lại mỏng, thật không tiện tới..." Nói đến đây, mặt Phác Thái Anh tức thì lại càng đỏ ửng hơn.
"Rốt cuộc là tỷ tỷ kêu ngươi qua đây làm gì?" Lòng hiếu kỳ của Lạp Thành đã hoàn toàn bị dẫn dắt ra ngoài.
"Ta và tỷ ngươi đều là nữ tử, có nhiều thứ chúng ta không tiện đi tìm, nên đành phiền phu quân giúp chúng ta tìm một thứ." Phác Thái Anh tựa như lấy hết dũng khí để bộc bạch với Lạp Thành.
"Nhưng là thứ gì mới được?" Lạp Thành gấp gáp hỏi.
"Thì là...xuân cung đồ nữ nữ* đó." Phác Thái Anh nói xong, mặt cũng đỏ lên.
*Nói dễ hiểu theo ngôn ngữ hiện đại là hentai thể loại yuri. Hay thuần việt là truyện tranh người lớn thể loại nữ nữ.
Lạp Thành vừa nghe xong, cái miệng há ra thật to, đôi con mắt muốn rớt ra ngoài. Ra là hôm qua tỷ tỷ ngủ chung với Phác Thái Anh, không nắm được "trọng điểm" cho nên muốn mình giúp các nàng tìm nữ nữ xuân cung đồ, ôi ông trời ơi, các nàng vậy mà lại như thế! Lạp Thành có cảm giác như bừng tỉnh đại ngộ, giờ mới vỡ lẽ ra, chả trách, chả trách tỷ tỷ lúc trước đột nhiên bắt mình cưới Phác Thái Anh cho bằng được, còn không cho mình động phòng với nàng ta nữa chứ! Lúc ấy hắn buồn bực biết bao nhiêu, trên đời này thiếu gì nữ tử mười lăm mười sáu tuổi đã lấy chồng, nhưng chưa từng nghe nói có ai nhỏ tuổi nên không thể động phòng, còn phải chia phòng ba năm. Đã vậy tỷ tỷ còn để cho Phác Thái Anh ở tiểu viện của mình, rõ ràng là có tư tâm!! Chả trách lúc nãy Phác Thái Anh nhìn thấy một màn kia lại chẳng thèm để ý gì, bởi vì nàng với tỷ tỷ có tư tình. Ái chà chà, tỷ tỷ và Phác Thái Anh có tư tình, Lạp Thành vậy mà cảm thấy rất tốt, một kẻ luôn chán ghét chuyện nam nam như hắn vừa nghĩ tới tỷ tỷ và Phác Thái Anh hết xxoo lại ooxx, không hiểu sao lại cảm thấy hưng phấn lạ kỳ.
"Yên tâm đi, nếu tỷ tỷ đã muốn đọc, hôm nay ta sẽ ra ngoài giúp tỷ tỷ tìm xem sao. Việc này cứ để ta lo!" Lạp Thành vỗ ngực đảm bảo, hiện tại hắn chỉ hận không thể mọc cánh, giúp tỷ tỷ tìm ra ngay.
"Phu quân, nữ tử đều thận trọng. Hơn nữa tính tỷ tỷ thích sĩ diện, da mặt mỏng, phu quân nhớ trước mặt tỷ tỷ phải làm như không biết chuyện gì, tránh làm cho tỷ tỷ xấu hổ. Chừng nào phu quân tìm được, cứ âm thầm đưa cho ta là được rồi, đừng để tỷ tỷ biết." Phác Thái Anh dặn dò.
"Tính tình tỷ tỷ ta hiểu mà, thế nào tỷ ấy cũng xấu hổ. Yên tâm đi, ta sẽ làm như không biết gì hết." Lạp Thành gật đầu nói.
"Vậy Thái Anh không quấy rầy phu quân nữa, ta trở về đây." Phác Thái Anh nói.
"Ừ, vậy ta bây giờ sẽ ra ngoài tìm ngay." Lạp Thành vừa nghĩ tới tỷ tỷ và Phác Thái Anh thế này thế kia thì hưng phấn dị thường, đối với chuyện này đặc biệt mười phần để tâm. Lạp Thành vốn có chứng tỷ khống, có đôi khi hắn thường thầm nghĩ, về sau chẳng biết nam nhân nào tốt số sẽ cưới được tỷ tỷ tuyệt sắc nhà hắn. Là một nam nhân, hắn cảm thấy trên đời chẳng có nam nhân nào tốt, càng không có người xứng với tỷ tỷ của hắn. Không nghĩ tới tỷ tỷ vậy mà lại thích nữ nhân, thật là làm cho hắn chỉ biết câm nín.
*Tỷ khống: nghĩa là chứng cuồng tỷ tỷ quá mức. Có nhiều loại khống như thủ khống (thích bàn tay), nhan khống (thích sắc đẹp), v...v
Phác Thái Anh trên đường trở về, tâm tình rất tốt. Hiện tại trong lòng Lạp Thành mình là nữ nhân của tỷ tỷ nhà hắn, một chiêu này đúng là giết nhanh diệt gọn, không chừa lại tí hậu hoạn nào. Hơn nữa Phác Thái Anh vừa mới tiếp nhận vỡ lòng không lâu, đối với chuyện của nữ nữ nàng đích thực hiếu kỳ vô cùng. Có điều nàng thân là nữ tử, đối với những vật này rất khó tìm, cũng không tiện đi tìm, để Lạp Thành giúp nàng đúng là không còn gì tốt hơn, đúng là nhất cử lưỡng tiện. Chỉ là bây giờ ở sau lưng cùng kéo Lệ Sa xuống nước, nàng vẫn là có chút chột dạ. Bất quá vừa nghĩ tới chuyện đêm qua Lệ Sa muốn giao mình cho Lạp Thành, chút chột dạ ấy lập tức biến mất không còn tí tăm hơi nào.
Lúc Phác Thái Anh trở lại tiểu viện của Lệ Sa, nàng còn cố tình tự nhéo bản thân mình mấy cái, gạt ra mấy giọt nước mắt, để đôi mắt đỏ hoe nhìn ủy khuất vô cùng.
Từ lúc Phác Thái Anh đi đến giờ, Lệ Sa đều đứng ngồi không yên. Trong đầu nàng ngập tràn suy nghĩ Phác Thái Anh đi tiểu viện Lạp Thành để làm cái gì, chẳng lẽ thật sự cùng Lạp Thành bồi dưỡng tình cảm sao. Vừa nghĩ đến Phác Thái Anh lấy lòng Lạp Thành cũng chẳng khác gì lúc lấy lòng mình, trong nội tâm nàng liền xuất hiện cảm giác không thoải mái. Nhưng nàng lại không thể hiểu nổi cảm giác không thoải mái của mình từ đâu mà có, vì sao lại không thoải mái chứ, người ta là phu thê, cho dù có thân mật cũng là điều hợp lý. Hơn nữa bọn họ còn là đệ đệ và em dâu của mình, mình đáng lẽ phải nên mong mỏi quan hệ hai người hài hòa, phu thê ân ái mới đúng.
Loại cảm giác không thoải mái này làm Lệ Sa cảm thấy có điểm giống như lúc Lý Quân Hạo đi cùng các nữ tử khác ngày xưa. Nàng biết loại cảm giác này gọi là ghen tuông, mặc dù không mãnh liệt như kiếp trước, nhưng dù gì cũng tính là tương tự. Lệ Sa bắt đầu tự cảm thấy mình có bệnh, người ta là em dâu của mình, ghen ghét cái nỗi gì? Nàng biết gần đây nàng và Phác Thái Anh tương đối thân mật, chiếu theo cách nhìn của thường nhân, nàng và Phác Thái Anh có thể tính là bạn thân chốn khuê phòng. Có lẽ vì kiếp trước nàng chưa từng có bạn thân, chưa từng có tình tỷ muội hay hữu nghị nào khác, cho nên kiếp này sau khi giao hảo với Phác Thái Anh, mới để ý đến mối quan hệ với Phác Thái Anh đến vậy. Tính của nàng nếu đã để ý đến người nào, đại khái sẽ không thích phải chia sẻ với người khác. Thế là Lệ Sa lại phát hiện được một sự thật còn tồi tệ hơn, đó chính là so với kiếp trước kiếp này nàng còn ghen tị hơn, ở kiếp trước nàng chỉ đố kỵ tình yêu nam nữ, kiếp này ngay cả tình tỷ muội tình bạn nàng cũng sinh lòng đố kỵ là thế nào!
Phác Thái Anh rời đi bao lâu, Lệ Sa đứng bên ngoài tiểu viện ngây người bấy lâu. Ngay vừa lúc nhìn thấy Phác Thái Anh, trong lòng Lệ Sa thở dài một hơi. Chỉ là lúc Phác Thái Anh đến gần, Lệ Sa phát hiện đôi mắt Phác Thái Anh đỏ hoe, dường như vừa mới khóc qua, biểu lộ của nàng còn giống như bị ủy khuất, hiển nhiên nàng ủy khuất là từ Lạp Thành mà ra, chuyện này làm cho trái tim Lệ Sa theo bản năng nhói lên một cái.
"Ngươi làm sao vậy?" Nàng vội vàng bước nhanh đến chỗ Phác Thái Anh, quan tâm hỏi han.
"Lệ Sa.." Phác Thái Anh vốn chỉ là giả vờ ủy khuất, nhưng giờ nhìn thấy biểu tình lo lắng của Lệ Sa, trong chớp mắt ủy khuất giả liền biến thành ủy khuất thật. Nàng ủy khuất vì sao Lệ Sa không hiểu cho lòng mình, ủy khuất vì sao Lệ Sa lại giao mình cho Lạp Thành. Sự ủy khuất này không cần phải tự nhéo mình nữa, nước mắt cứ thế ào ào tuôn ra, hành động không cần trải qua đại não cho phép đã lao vào lòng Lệ Sa, giống như bị cái gì ấm ức lắm vậy.
"Lạp Thành đã làm cái gì, ngươi cứ nói với ta, ta sẽ thay ngươi giáo huấn hắn!" Lệ Sa nhìn thấy Phác Thái Anh ủy khuất như thế thì áy náy trong lòng, áy náy chuyện Lạp gia ép cưới Phác Thái Anh cho bằng được, cũng áy náy chuyện tối qua bắt Phác Thái Anh đi tìm Lạp Thành. Nàng chỉ hận không thể chộp Lạp Thành đến đây ngay để hung hăng đánh cho một trận.
"Phu quân hắn..." Phác Thái Anh muốn nói lại thôi. Kỳ thật nàng chỉ là muốn hơi diễn diễn một chút thôi, để Lệ Sa áy náy mình một chút, để nàng lần sau không còn dám bán mình cho Lạp Thành nữa. Nhưng nhìn thấy bộ dạng khẩn trương của Lệ Sa, nàng không tự chủ được liền biến đùa thành thật, còn diễn giống y như đúc.
"Rốt cuộc là hắn đã làm gì?" Lệ Sa nhíu mày hỏi, quả nhiên chuyện này có quan hệ đến Lạp Thành.
"Được rồi, không có việc gì." Phác Thái Anh làm như nuốt xuống tất cả ủy khuất vào bụng, dáng vẻ ủy khúc cầu toàn.
*Ủy khúc cầu toàn: dạng như một sự nhịn chín sự lành.
"Ngươi không nói thì ta sẽ đến hỏi hắn." Lệ Sa rất tức giận. Tên tiểu tử thúi này không phải đã đáp ứng mình sẽ đối xử với Phác Thái Anh thật tốt sao, nàng hiện tại chỉ muốn đi qua giáo huấn Lạp Thành ngay lập tức.
"Đừng đi... ta nói.." Phác Thái Anh ôm chặt lấy Lệ Sa, không cho Lệ Sa đi tìm Lạp Thành. Nếu bây giờ giằng co trước mặt, để lộ ra sẽ không tốt, hơn nữa hiện tại Lạp Thành cũng không còn trong phủ.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Lệ Sa lại hỏi.
"Vừa rồi đi tìm phu quân, đúng lúc nhìn thấy trong phòng phu quân có hai thị nữ đang cùng hắn hành sự, nhìn xem trong lòng có chút khó chịu. Bất quá bây giờ suy nghĩ lại cũng không có chuyện gì lớn, nam tử tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường, không nhìn tới là được." Phác Thái Anh thầm nói.
"Bây giờ ta sẽ đi qua đó đánh cho hắn một trận!" Đệ đệ đức hạnh thế nào, Lệ Sa làm sao lại không biết, nhưng chuyện này nhất định phải giáo huấn hắn một trận thật kỹ. Làm bậy bên ngoài, nàng xem như mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng ở trong phủ vẫn nên thu liễm một chút.
"Đừng đi, nếu Lệ Sa đi, phu quân nhất định sẽ nghĩ Thái Anh tố cáo, dù cho nhất thời thu liễm nhưng trong lòng sẽ không thích chuyện Thái Anh lấy Lệ Sa và phụ thân ra ép hắn, dần dà sẽ sinh lòng chán ghét Thái Anh. Hơn nữa, thiên tính phu quân vốn không thể một lòng, tội gì phải cưỡng cầu hắn, lòng ghen tị sẽ chỉ càng đẩy phu quân ra xa thôi.." Phác Thái Anh nói với Lệ Sa.
Lệ Sa nghe Phác Thái Anh nói vậy, nghĩ nàng ấy nói vậy cũng đúng. Giống như mình kiếp trước, bởi vì thường xuyên lấy ân tình ra ép Lý Quân Hạo, lại còn hay ghen tị nên chẳng trách Lý Quân Hạo chán ghét mình như thế, lại thích Phác Thái Anh.
"Nhưng mà hắn làm ngươi ủy khuất như vậy, là hắn không đúng. Chẳng lẽ cứ bỏ mặc ngươi khổ sở sao?" Cảm giác chuyện gì mình cũng không làm được, Lệ Sa cảm thấy rất hỏng bét.
"Số mệnh nữ tử xưa nay vốn là vậy, làm gì có biện pháp nào khác, đa số đều nhắm mắt làm ngơ. Thôi bỏ đi, với lại nếu Lệ Sa thực sự thương ta, hãy để ta ít đến tiểu viện của phu quân một chút." Phác Thái Anh thản nhiên nói.
Lệ Sa nghe vậy ngược lại cảm thấy chột dạ, là do mình cải biến số mệnh của Phác Thái Anh, ở kiếp trước ít ra Phác Thái Anh vẫn được Lý Quân Hạo sủng ái. Lý Quân Hạo đối với mình hung ác là thật, nhưng nàng không cách nào phủ nhận Lý Quân Hạo đối với Phác Thái Anh xác thực rất tốt.
"Vậy sau này cứ ít qua tiểu viện của Lạp Thành đi." Lệ Sa nói, Phác Thái Anh đã muốn nhắm mắt làm ngơ, vậy về sau đừng thường xuyên đến viện của Lạp Thành là được. Nàng cảm thấy làm một nữ tử, phải biết thông cảm cho một người nữ tử khác mới là chuyện đúng đắn.
---
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co