Phần 2 - Taeyang
Cô thích MinWoo.
MinWoo — gương mặt đẹp đến mức khiến bất cứ ai cũng phải ngoái nhìn, khí chất bad boy bất cần, ánh mắt lười biếng nhưng lại dễ dàng đốt cháy trái tim của một cô gái ngây thơ.
Y/N say nắng cậu ta suốt hai năm trời, âm thầm đem lòng thương nhớ và nuôi mộng rằng có thể khiến trái tim Jiyong rung động.
Nhưng vào đúng ngày Valentine, khi cô gom hết dũng khí để tỏ tình, đưa hộp socola tự tay làm, Jiyong chỉ khẽ nhếch môi, cầm hộp quà rồi phán một câu như dao đâm vào tim:
“Cậu biết không, cậu chỉ giống một người mà tớ từng thích thôi. Vật thế thân thì không cần yêu.”
Máu dồn hết lên mặt, cổ họng nghẹn ứ, trái tim vỡ ra thành từng mảnh.
“Đồ khốn!”
Cô giáng cho cậu ta một cái tát thật mạnh, quay lưng bỏ chạy, mặc cho MinWoo đứng đó với gương mặt bất ngờ.
––––––
Công viên đêm ấy vắng lặng. Xích đu đung đưa nhẹ trong gió. Cô ngồi đó, tay siết chặt dây xích, nước mắt chảy thành dòng.
"Sao mình lại ngu ngốc đến thế?"
"Mình là gì trong mắt cậu ta? Một cái bóng thôi sao?"
Nỗi nhục nhã, nỗi đau, cảm giác bị coi rẻ bóp nghẹt cả lồng ngực.
––––––
“Y/N?”
Giọng nói trầm ấm vang lên phía sau.
Cô giật mình quay lại, nhìn thấy Young Bae , người bạn thân nhất của cô, cũng là người mà cô luôn vô thức dựa vào mỗi khi yếu đuối.
“Cậu… sao lại ở đây?”
Taeyang nhìn gương mặt cô, đỏ hoe và lấm lem nước mắt, rồi ngồi xuống bên cạnh.
“Cậu khóc hả? Chuyện gì?”
Y/N không giấu được nữa, cô òa lên nức nở, kể hết mọi thứ, từ hy vọng, chờ đợi, đến nỗi nhục khi nghe câu nói phũ phàng của MinWoo.
Taeyang nắm chặt tay cô, giọng run run vì tức giận:
“Sao cậu đâm đầu thích cái thằng khốn đó vậy hả?”
“…Tớ…”
“Cậu biết rõ nó chỉ đùa giỡn, sao vẫn cố chấp?”
Y/N cúi đầu, giọng như sắp tan ra:
“Tớ không biết… nhưng bây giờ… bây giờ con tim tớ đau quá…”
Taeyang siết bàn tay cô thật mạnh.
“Này… liệu còn kịp không?”
“Kịp… gì cơ?”
“Kịp để tớ yêu cậu. Kịp để tớ giúp cậu quên nó, một lần thôi, Y/N…”
––––––
Tối hôm đó, Taeyang rủ cô đi dạo khu vui chơi, rồi kéo nhau vào quán nhậu. Anh luôn ở bên, cười nói, rót bia cho cô, dỗ dành cô như một đứa trẻ.
Y/N uống quá nhanh, men rượu và nước mắt hòa làm một, đầu óc cô quay cuồng.
“Cậu say rồi.” – Taeyang khẽ nói, rồi nhẹ nhàng ẵm cô lên khi cô gần như ngã nhào ra sàn quán.
Cô chỉ lờ mờ cảm nhận hơi ấm cơ thể anh, mùi hương quen thuộc khiến cô dễ chịu.
––––––
Anh đặt cô lên giường trong căn phòng trọ nhỏ, kéo chăn cho cô.
“Ngủ ngon nhé, ngốc…”
Nhưng khi Taeyang định quay đi, Y/N bất ngờ nắm chặt tay anh, kéo anh ngã sấp xuống giường.
Môi họ chạm nhau. Một nụ hôn đầy men rượu và nước mắt.
“Y/N…!”
Cô thì thầm, giọng nức nở:
“Bae à… tớ yêu cậu… giúp tớ quên thằng khốn đó đi…”
Mọi thứ như nổ tung trong đầu Taeyang. Anh nhìn gương mặt đỏ bừng vì say, đôi mắt ướt nhòe nhưng vẫn sáng lên một tia hy vọng.
“…Tớ có thể chứ?”
“Xin cậu…”
Taeyang nuốt khan, rồi bất ngờ đè cô xuống, bàn tay lùa vào tóc cô, hôn cô thật sâu, cuồng dã như trút hết khao khát giấu kín.
Áo cô bị kéo lên, bộ ngực trắng mềm run rẩy dưới ánh đèn vàng. Taeyang cúi đầu ngậm lấy một bên đầu ngực hồng nhạt, mút mạnh đến nỗi cô bật khóc vì sướng:
“Ư… Bae…!”
“Nghe này, Y/N, tối nay anh sẽ làm điều tồi tệ nhất trong đời…”
Anh trườn môi xuống thấp, tách hai đùi cô ra, mùi thơm ngọt lịm khiến anh gần như mất kiểm soát.
“Nhìn lỗ nhỏ của em này… ướt đẫm rồi, chờ cặc anh, phải không?”
“Đừng… đừng nói tục…” – cô nức nở, mặt đỏ bừng.
“Không, anh muốn em nhớ kỹ. Đây không phải mơ, không phải thế thân, mà là anh — người thật, đang liếm cái lỗ dâm đãng này.”
Anh nói rồi úp mặt vào giữa đùi cô, liếm dọc khe ẩm ướt, đầu lưỡi xoáy sâu vào bên trong khiến cô cong người giãy lên.
“Aaaa… Bae…! Em…!”
“Rên to hơn, Y/N, cho anh nghe. Để anh biết em đang quên thằng khốn kia bằng chính lưỡi anh.”
Anh đẩy ngón tay vào, cùng lúc mút chặt hạt nhỏ khiến cô co giật mạnh, gần như bắn nước ra tay anh.
“Em vặn chặt thế này… anh chưa cho vào đã run rồi à?”
Y/N chỉ biết khóc, hai tay bấu lấy vai anh như phao cứu sinh.
Taeyang kéo khóa quần, để lộ dương vật cứng đến mức gân nổi rõ, đầu khấc bóng loáng vì dịch rỉ ra.
“Cái này…”
“Em có chắc mình chịu nổi không?”
Y/N run rẩy, nhìn thứ to lớn ấy, môi mấp máy:
“Xin cậu… đừng nhẹ tay… xóa sạch cậu ta đi…”
Anh dí đầu khấc vào cửa mình cô, đẩy một cách chậm rãi, rồi bất ngờ dập sâu vào tận gốc.
“Ưaaaa…! Bae…!”
“Cảm giác thế nào? Cặc anh đâm sâu hơn bất kỳ ai, đúng không?”
“Ư…ưm…!”
“Nói đi, Y/N, nói em yêu anh!”
“Yêu… yêu… yêu anh…!”
Anh bắt đầu nhấp mạnh, từng cú thúc nặng nề khiến cô ngạt thở, âm đạo siết chặt nuốt trọn chiều dài cứng rắn.
“Mẹ nó… em bóp chặt anh quá…!”
“Ư…ư…!”
“Cái lỗ bé này sinh ra để nuốt cặc anh, hiểu chưa?”
Anh kéo cô ngồi dậy, để cô cưỡi trên người mình, bắt cô tự đưa ra vào, tay bóp ngực cô mạnh bạo.
“Nhanh lên, đừng lười… tự nhảy đi, để anh thấy em quên thằng khốn đó thế nào.”
Y/N bật khóc vì nhục cảm, vì hạnh phúc, vì trái tim như được vá lại giữa một đêm dơ bẩn nhưng cũng ấm áp nhất.
––––––
Một lần, hai lần, rồi ba lần, Taeyang không cho cô nghỉ, vùi dập đến khi cô gần như ngất vì kiệt sức.
Cuối cùng, anh ôm cô vào lòng, thì thầm bên tai:
“Bây giờ… còn đau vì nó không?”
“…Không…”
“Em chỉ được khóc vì anh thôi, nghe chưa?”
_HẾT_
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co